Loanh quanh ở Đà Lạt ăn sáng với cafe thì hơn 7h em mới khởi hành rời Đà Lạt. Như thường lệ em táng thật nhiều cafe và trà đặc để tránh buồn ngủ khi lái xe. Mất khoảng 3 tiếng thì em đến Bảo Lộc, vẫn còn sớm nên lại tìm đúng quán cafe lần trước đi Bảo Lộc ngồi cho nó quen, vừa nghỉ ngơi lại vừa tìm thằng Wiliam Cường luôn.
Quán cafe ở phường 1 Bảo Lộc view hồ trông cũng đẹp ra phết.
Lại tiếp tục hành trình, đến khoảng 12h em có mặt tại Định Quán, Đồng Nai. Kiếm một quán cơm ven đường ăn trưa và tranh thủ ngả lưng.
Quán cơm có chủ là người gốc Hoa, các món anh ta nấu rất ngon và giá cả thì cũng bình dân luôn, 30k/suất gồm thịt kho, cá kho, rau xào, canh, đậu rán.
Đầu tiên thấy anh ta nói chuyện bằng tiếng Hoa thì nóc nhà biết một ít tiếng nên nói chuyện. Nói một lúc thì hết vốn lại quay ra nói tiếng Việt khi biết nhà em chạy xe từ Hà Nội vào thì anh ta gọi vợ là người ở huyện Mê Linh ra nói chuyện. Theo như câu chuyện của chủ quán thì ông, bà, bố, mẹ anh ta đều là người Hoa và đã sống ở vùng này đã lâu, việc anh ta lấy vợ Việt thì bị phản đối vì bố/mẹ họ hàng đều muốn anh ta lấy một người gốc Hoa. Để cho mọi người nói chuyện, em kiếm một góc nằm ngả lưng, chợp mắt khoảng 10-15 phút. Không biết mọi người lái xe thế nào? Em khi lái xe đường dài thì thường tranh thủ chợp mắt, thời gian không dài nhưng nó hạn chế việc buồn ngủ dọc đường.
Lại tiếp tục hành trình, đến khoảng 12h em có mặt tại Định Quán, Đồng Nai. Kiếm một quán cơm ven đường ăn trưa và tranh thủ ngả lưng.
Quán cơm có chủ là người gốc Hoa, các món anh ta nấu rất ngon và giá cả thì cũng bình dân luôn, 30k/suất gồm thịt kho, cá kho, rau xào, canh, đậu rán.
Đầu tiên thấy anh ta nói chuyện bằng tiếng Hoa thì nóc nhà biết một ít tiếng nên nói chuyện. Nói một lúc thì hết vốn lại quay ra nói tiếng Việt
khi biết nhà em chạy xe từ Hà Nội vào thì anh ta gọi vợ là người ở huyện Mê Linh ra nói chuyện. Theo như câu chuyện của chủ quán thì ông, bà, bố, mẹ anh ta đều là người Hoa và đã sống ở vùng này đã lâu, việc anh ta lấy vợ Việt thì bị phản đối vì bố/mẹ họ hàng đều muốn anh ta lấy một người gốc Hoa. Để cho mọi người nói chuyện, em kiếm một góc nằm ngả lưng, chợp mắt khoảng 10-15 phút. Không biết mọi người lái xe thế nào? Em khi lái xe đường dài thì thường tranh thủ chợp mắt, thời gian không dài nhưng nó hạn chế việc buồn ngủ dọc đường.
Em lại ghé thớt cụ lội còm . Hóa ra mới đến đồng nai
Do đích đến là đất Mũi Cà Mau nên em chọn hành trình là nghỉ tối tại Bến Tre. Do chạy theo Google map mà lại không để ý tải bản đồ về nên khi cục phát wifi nó hết dung lượng thì bản đồ nó đứng im luôn, em bị chạy nhầm đường mất 7km.
Khi qua thành phố Hồ Chí Minh ăn ngay quả đặc sản tắc đường.
Mãi thì cũng thoát.
Tổng quãng đường từ Đà Lạt đến Bến Tre là 356km, em mất đúng 9 tiếng để đi hết quãng đường này. Khoảng 6h tối em có mặt tại thành phố Bến Tre. Thường khi đến các tỉnh thì gần các trung tâm hành chính thì rats nhiều nhà nghỉ, khách sạn. Tuy nhiên lần này thì em lại chưa tìm thấy, vừa vặn thấy đoạn phố có nhiều quán ăn và có một cái nhà trọ thế là em phi vào thuê. Giá phòng trọ chỉ có 200k/ phòng, nói chung là cũng không sạch sẽ lắm nhưng cũng có điều hoà và nước nóng để tắm.
Buổi tối ở thành phố Bến tre có gì? Sau khi lót dạ bằng bát bún hải sản thập cẩm ngay bên cạnh nhà trọ thì cả nhà kéo nhau ra công viên văn hoá của Bến Tre, ở đây họ bầy một loạt đàn đá cho bà con tha hồ trổ tài chơi nhạc ( lúc này em quay video không có ảnh mà video toàn dung lượng lớn nên không up lên được)
Sau một hồi thi nhau biểu diễn chơi nhạc cụ thì cũng chẳng biết đi đâu nữa, hỏi người dân thì họ bảo chỉ có đi hát karaoke thôi, vậy là đi về để chuẩn bị cho hành trình ngày hôm sau.
Đi chơi ở Bến Tre thì đi những đâu? Theo tìm hiểu thì có Cồn Phụng và Cồn Quy là 2 điểm mà mọi người trong đoàn đều thích ( ảnh em chôm trên mạng)
Tuy nhiên để đi 1 trong 2 nơi này thì phải mất nửa ngày mà theo lịch thì phải chạy thẳng đến đất Mũi. Vậy lại ghi nhớ lại để lần sau đến.
Theo bản đồ thì từ Bến Tre đến đất Mũi là 461km, thời gian hành trình là 10 tiếng ( thằng Google này nó dự thời gian cũng tương đối chính xác).
6h45 phút em bắt đầu khởi hành.
Chạy khoảng 150km thì đến ngã 7 Hậu Giang, em tìm vào một quán cafe võng ven đường để nghỉ ngơi, sau đó chạy thêm 35 km nữa thì đến thị trấn Ngã 5 Sóc Trăng lúc 12h 30 thì nghỉ ăn trưa, tất nhiên kà cơm xe tải nên đúng tiêu chí no, rẻ, sạch sẽ. Phải nói một điều là đường xá trong này tệ, thua xa các tuyến đường phía Bắc. Đường nó không phải nhiều ổ trâu, ổ gà mà là chất lượng đường rải nhựa quá tệ. Có một điều em vãn ấn tượng nhất là trên đường từ Sóc Trăng đi Cà Mau thì cứ khoảng vài cây số em lại thấy có cái hình xe vẽ bằng phấn trên đường, điều này chứng tỏ bà con tham gia giao thông quá ẩu. Tuy nhiên em cứ phớt lờ không nói với mọi người mà chỉ tập trung vào lái cho cẩn thận. Câu chuyện lái xe thì không ai nói hay được nhưng mình cẩn thận thì vẫn hơn.
Do đây là lần đầu tiên đến đất Mũi Cà Mau nên cả nhà dự định sẽ ở lại đây chơi 2 ngày. Tuy nhiên có một sự việc làm em khá khó chịu và sẽ còn lâu lắm mới quay lại đây. Số là muốn ở lại chơi thì phải tìm chỗ ăn, chỗ nghỉ. Khi đi hỏi chỗ nghỉ thì một căn nhà lá không có tiện nghi gì giá 1 triệu/ phòng, hỏi về đặc sản cua Cà Mau thì được báo giá luôn là cua có giá từ 780k - 1 triệu/kg. Nghe thấy có mùi như Sầm Sơn với Cửa Lò rồi, nhats lại là mình quen biết với đại gia thủy sản trên ONET này nên giá cả em biết rõ lắm Em bốc điện thoại mắng cho một trận " đất Cà Mau nhà đại gia định lùa gà à?). Khổ thân đại gia lại phải phân trần là đầm nhà em ở Bạc Liêu giáp Cà Mau, mà đất Cà Mau họ toàn nhập cua từ Hà Tiên với Bạc Liêu rồi bảo là cua Cà Mau
Bực mình thế là em quay xe luôn, lúc này trời cũng đã khoảng hơn 5h chiều. Lúc đi vào nhìn quả đường đang làm cũng cảnh giác rồi, nếu ra muộn mà gặp trời mưa thì lầy chắc. Mặc dù xe em là SUV gầm cao nhưng chỉ 1 cầu. Nếu trời tối mà dính lầy nữa thì giời đỡ. Vì vậy em cố gắng quay ra thật nhanh để thoát khỏi đoạn đường đang sửa.
Thường thì trời nhập nhoạng khoảng 6-7 giờ tối thì em rất ít khi lái xe vì lúc này nhìn đường cũng không được chuẩn, đồng thời nghĩ lại những nét phấn nhìn thấy trên đường cũng hãi phết. Tuy nhiên nếu đi muộn hơn thì nửa đêm mới về được đến thành phố Cà Mau, thôi thì đành lò dò đi vậy. Thằng Ford không hiểu sao nó thiết kế cái đèn dở tệ, ngay cả xe lúc mới thì cái đèn của nó cũng tối om. Em cố đi thì cuối cùng cũng về được thành phố Cà Mau lúc gần 9h với cục tức trong bụng.


































