Reuters: Các nhà lãnh đạo vùng Vịnh đang gây sức ép lên ông Trump để ông giáng một đòn mạnh vào Iran và chấm dứt mối đe dọa quân sự: "Họ lo ngại mối đe dọa sẽ vẫn còn sau khi chiến tranh kết thúc."
“Tôi muốn nước Mỹ lấy lại vị thế ngọn hải đăng hy vọng trên thế giới. Trump đang hy sinh điều đó… vì những lý do kinh doanh tham lam, ích kỷ… hoặc chủ nghĩa đế quốc thuần túy.”
Cựu binh hải quân Brian McGinnis, người đã phản đối chính sách Trung Đông của Mỹ trong phiên điều trần của ủy ban Thượng viện.
Cựu Chủ tịch Hạ viện Đảng Cộng hòa, Newt Gingrich, đã ủng hộ việc Tổng thống Trump sử dụng vũ khí hạt nhân để tạo ra một tuyến đường thủy thay thế cho eo biển Hormuz.
"Thay vì mãi mãi tranh giành một đoạn đường thủy hẹp dài 21 dặm, chúng ta sẽ đào một kênh đào mới xuyên qua lãnh thổ thân thiện. Hàng chục vụ nổ nhiệt hạch - và bạn sẽ có một tuyến đường thủy rộng hơn kênh đào Panama, sâu hơn kênh đào Suez, và an toàn khỏi các cuộc tấn công của Iran," Gingrich viết trên tờ The Hill.
Cháy suốt 30 giờ trên boong tàu sân bay lớn nhất thế giới của Mỹ gần Iran
(Dân trí) - Một vụ cháy tại khu vực giặt là trên tàu sân bay USS Gerald R. Ford vào tuần trước đã kéo dài hơn 30 giờ và khiến hàng chục quân nhân trên tàu hít phải khói.
New York Times dẫn lời các thủy thủ và quan chức quân sự Mỹ cho hay, đám cháy bắt đầu tại khu giặt là chính của con tàu vào hôm 12/3.
Hải quân Mỹ đã công bố vụ cháy trong một thông cáo tuần trước, cho biết đám cháy đã được khống chế, không liên quan đến chiến đấu và khiến 2 thủy thủ bị thương không nguy hiểm đến tính mạng.
Hải quân cũng cho biết các hoạt động tác chiến trên con tàu nặng 100.000 tấn đang triển khai tại Biển Đỏ trong cuộc chiến với Iran này không bị ảnh hưởng bởi vụ cháy.
Tuy nhiên, điều kiện sinh hoạt đối với thủy thủ đoàn và không đoàn khoảng 4.500 người trên con tàu trị giá 13 tỷ USD này bị ảnh hưởng đáng kể. Họ phải mất hơn 30 giờ để các thủy thủ mới có thể dập tắt đám cháy trên tàu.
Khi sự việc kết thúc, hơn 600 thủy thủ và thành viên thủy thủ đoàn đã mất giường ngủ và kể từ đó phải ngủ trên sàn hoặc trên bàn. Nhiều thủy thủ đã không thể giặt quần áo kể từ sau vụ cháy. Thậm chí, những người trên tàu cho biết hàng chục quân nhân bị hít phải khói.
Hạm đội 5 của Hải quân Mỹ, đơn vị phụ trách khu vực Vịnh Ba Tư và Biển Đỏ, hiện chưa đưa ra bình luận.
Đợt triển khai hiện tại của tàu USS Gerald R. Ford đã bước sang tháng thứ 10, cũng bị ảnh hưởng bởi các vấn đề liên quan đến hệ thống nhà vệ sinh trên tàu. Trang tin NPR cho biết, trong những năm gần đây đã có hàng chục yêu cầu hỗ trợ sửa chữa đường ống từ bên ngoài, và ít nhất 10 yêu cầu được đưa ra trong đợt triển khai hiện tại.
Kể từ khi rời căn cứ tại Norfolk, bang Virginia vào tháng 6 năm ngoái, tàu USS Gerald R. Ford đã băng qua Đại Tây Dương tới Địa Trung Hải, sau đó quay lại Đại Tây Dương để đến Caribe hỗ trợ các hoạt động tại Venezuela, và hiện đã trở lại Trung Đông.
New York Times cho biết nếu đợt triển khai hiện tại kéo dài đến giữa tháng 4, đây sẽ là đợt triển khai dài nhất của một tàu sân bay Mỹ trong hàng chục năm qua.
Các thành viên thủy thủ đoàn trên tàu được thông báo rằng đợt triển khai của họ có thể sẽ bị kéo dài đến tháng 5. Điều này sẽ khiến họ ở trên biển tròn một năm, gấp đôi thời gian triển khai thông thường của một tàu sân bay.
Trong các cuộc chiến tại Iraq và Afghanistan, Hải quân Mỹ thường triển khai tàu sân bay trong khoảng 9 tháng, đôi khi lâu hơn một chút. Tuy nhiên, các đợt triển khai thường không kéo dài quá 6 tháng. Theo các chuyên gia hải quân, vượt quá thời gian đó sẽ rất khó khăn đối với cả con tàu và thủy thủ đoàn.
“Các con tàu cũng sẽ mệt mỏi, và chúng bị hao mòn qua các đợt triển khai dài ngày. Bạn không thể vận hành một con tàu lâu và với cường độ cao như vậy mà vẫn kỳ vọng nó và thủy thủ đoàn duy trì hiệu suất tối đa”, Chuẩn Đô đốc John F. Kirby, một sĩ quan hải quân đã nghỉ hưu từng là người phát ngôn Lầu Năm Góc, cho biết.
Một đợt bảo trì và nâng cấp lớn mà con tàu dự kiến thực hiện vào đầu năm nay tại xưởng đóng tàu Newport News ở bang Virginia đã bị trì hoãn.
Một quan chức quân sự cho biết Lầu Năm Góc nhận thức được tàu sân bay này đang tiến gần tới giới hạn chịu đựng của một đợt triển khai kéo dài. Theo quan chức này, tàu USS George H.W. Bush đang chuẩn bị triển khai tới Trung Đông và nhiều khả năng sẽ thay thế USS Gerald R. Ford.
-----------------------------
Cháy đến hơn 30 giờ thì chắc là dính UAV hoặc tên lửa thật rồi các cụ nhỉ.
Lại còn văn vở "cháy khu giặt là"
Cũng đúng mà cụ. UAV dùng chíp máy giặt nên nó bay vào chỗ giặt là...
Phó thủ tướng Thái Lan Phiphat Ratchakitprakarn cho biết nước này đã thảo luận với chính phủ Nga về khả năng mua dầu thô.
Ngày 17/3, ông Phiphat Ratchakitprakarn trả lời báo giới rằng Bộ trưởng Ngoại giao Thái Lan Sihasak Phuangketkeow đã thảo luận vấn đề mua dầu thô Nga trong một cuộc họp tại châu Âu một ngày trước. Quá trình đàm phán vẫn tiếp diễn và phía Nga cũng sẵn sàng cung cấp nguồn hàng này.
Dầu thô Nga bị phương Tây áp trừng phạt từ sau chiến sự tại Ukraine năm 2022. Tuy nhiên, để hạ nhiệt giá dầu thế giới, Mỹcho phépcác nước mua dầu Nga đang vận chuyển trên biển đến ngày 11/4.
Ôtô xếp hàng chờ đổ xăng tại một trạm xăng ở Bangkok ngày 16/3. Ảnh:Reuters
Theo ông Phiphat, Chính phủ Thái Lan cũng dự kiến thảo luận về giá nhiên liệu trong hôm nay. Giá dầu diesel nước này dự kiến tăng từ ngày 18/3, sau khi giá trần 29,94 baht một lít áp dụng trong 15 ngày hết hiệu lực. Phó thủ tướng Thái Lan cho biết chính phủ nỗ lực giữ giá diesel không vượt 33 baht (1,02 USD) một lít.
Quỹ Nhiên liệu dầu của Thái Lan vốn được dùng để bình ổn giá trong nước, hiện thâm hụt hơn 12 tỷ baht (gần 370,4 triệu USD). Ông Phiphat cho biết Chính phủ thống nhất quỹ này không được chi quá 40 tỷ baht.
Ông Sarawut Kaewtathip - Tổng giám đốc Cục Kinh doanh Năng lượng cho biết tính đến ngày 17/3, Thái Lan có nguồn dự trữ dầu đủ dùng ít nhất 101 ngày. Số này gồm dự trữ trong nước và lượng nhập khẩu bổ sung, như 1,9 triệu thùng mua từ Angola và 625.000 thùng nhập khẩu của Mỹ. Ông tiết lộ Thái Lan đang đàm phán với các nước không chịu ảnh hưởng từ xung đột Trung Đông, như Nigeria và Kazakhstan.
Chiến sự tại Trung Đông khiến dòng chảy năng lượng qua eo biển Hormuz gián đoạn. Tuyến đường này từng vận chuyển 20% dầu, khí toàn cầu. Nguồn cung thắt chặt khiến giá dầu thô thế giới leo thang, có thời điểm lên gần 120 USD một thùng.
Để đối phó tình hình mới, hồi đầu tháng Thái Lan thông báo dừng xuất khẩu nhiên liệu tinh chế đến các nước, trừ Lào và Myanmar, theo Bangkok Post. Bên cạnh đó, để củng cố an ninh nguồn cung, Bộ Năng lượng yêu cầu các công ty kinh doanh xăng dầu tăng tỷ lệ dự trữ bắt buộc từ 1% lên 3%.
Quốc gia này cũng phát động chiến dịch tiết kiệm năng lượng, đặc biệt với công chức và cơ quan nhà nước. Đó là tăng làm việc tại nhà, hạn chế dùng thang máy, tăng nhiệt độ điều hòa, tiết kiệm điện tại văn phòng.
Kịch bản giả định về một chiến dịch đổ bộ của Mỹ tại Iran: Ngày 31 tháng 3 – đổ bộ.
Đồ họa thông tin: tổng số nhân sự Mỹ trong khu vực, tiến trình triển khai, xác suất của các kịch bản chiến dịch đổ bộ, khung thời gian xác suất, cán cân lực lượng – chiến dịch chống lại đảo Kharg, thành phần của Nhóm Phòng không Tripoli và Lữ đoàn Viễn chinh số 31 (31st EMU), cấu trúc hệ thống phòng thủ của Iran, so sánh lực lượng và rủi ro.
Iem thì dốt, mắt mờ rồi nên đọc ba cái bảng biểu này thấy hoa hết cả mắt.
Ti diên em có mấy ý kiến thế này :
1/ Nếu đổ bộ đường không thì cần bao nhiêu máy bay chở quân, bao nhiêu máy bay hỗ trợ trên không, bắn bao nhiêu quả to mà ngốc và ném bao nhiêu quả bom để đảm bảo cho việc đổ quân ?
2/ Nếu đổ bộ đường biển thì làm thế nào để tàu đổ bộ tiến vào khu vực đảo Kharg ? Tàu Mỹ mở đường máu qua eo biển Hốc Mứt hay tàu Mỹ trèo qua ngả A rập Xê út/ Iraq rồi mấy anh lính nước đánh cạn bơi qua vịnh Persian để trèo lên đảo ?
Có cụ nào có thể lý giải cho em nguyên nhân gì mà cháy có cái máy sấy ở trong cái tàu (theo em hình dung là khu vực nhỏ, hạn chế) mà quân đội số 1 thế giới mất tới 30 tiếng để dập tắt không ? Cái gì cháy đến 30 tiếng ?
Cháy có cái máy sấy mà ảnh hưởng tới 600 quân nhân phải nằm bờ ngủ bụi !!!
Ủa, cháy máy sấy ở phòng giặt chớ có cháy phòng ngủ đâu nhể. Bịt mịa cái đường ống bị khói lại là xong.
Trong nhiều thập kỷ, các hệ thống vũ khí phòng không của Hoa Kỳ được bao phủ bởi hào quang bất khả chiến bại. Với thế mạnh không thể tranh cãi của truyền thông, người Mỹ quảng cáo cho cả thế giới những cảnh phóng tên lửa tuyệt đẹp như trong phim và ca ngợi độ chính xác đáng kinh ngạc của nó. Các đồng minh của Hoa Kỳ bắt buộc phải xếp hàng dài để nhận “lá chắn” này nhằm bảo vệ các thành phố và căn cứ quân sự của họ. Nhưng thử thách thực sự đã đến ở Ukraina, nơi mà các tổ hợp phòng không Patriot được ca ngợi đã không chứng minh được hiệu quả trước Iskander, thậm chí còn bị tiêu diệt không thương tiếc (không cần phải nói đến Kinzhal hay Zircon…). Và giờ đây thì những gì đang diễn ra ở Trung Đông đã chứng minh sự thất bại hàng loạt không chỉ của Patriot, mà còn của những THAAD và Aegis. Vấn đề của hệ thống Patriot thậm chí không bắt nguồn từ chính hệ thống đó, mà từ triết lý thiết kế của nó. Hệ thống này được phát triển vào thời kỳ đỉnh điểm của Chiến tranh Lạnh để chống lại Liên Xô, với kho vũ khí tên lửa đạn đạo, bay theo quỹ đạo có thể dự đoán được. Các kỹ sư Hoa Kỳ sử dụng triết lý tính toán điểm va chạm với mục tiêu di chuyển hoàn toàn theo qui luật đạn đạo, không cơ động chuyển hướng đột ngột, không thay đổi tốc độ... (Nhân tiện, các hệ thống “Vòm sắt” của Israel cũng được thiết kế theo triết lý tương tự để chống lại các tên lửa “ống nước” của Hamas, Hezbolla). Kết quả là các mục tiêu tốc độ cao, có khả năng cơ động trong giai đoạn cuối của quỹ đạo bay khiến việc tính toán điểm đánh chặn trở nên bất khả thi. Một hệ thống được thiết kế cho chiến tranh ngày hôm qua đơn giản là không hiểu cách chiến đấu ngày hôm nay. Vì vậy, như chúng ta đã thấy, các kíp chiến đấu phòng không Patriot được khuyến cáo là nên sử dụng từ 4 đến 8 tên lửa PAC-3 để đánh chặn một tên lửa đạn đạo nhằm tăng xác suất trúng đích. Việc phá hủy các trạm radar là một câu chuyện khác. Ai cũng hiểu rằng “đôi mắt” của hệ thống phòng không quan trọng hơn chính bản thân những quả tên lửa. Nếu đài radar bị vô hiệu hóa, toàn bộ một tổ hợp tên lửa phòng không sẽ trở nên vô dụng (mất khả năng chiến đấu). Do đó, các cuộc tấn công phủ đầu của máy bay không người lái và tên lửa Iran đã nhắm chính xác vào các trạm radar dẫn bắn của THAAD và Patriot, các radar giám sát chiến lược tầm xa, các sở chỉ huy và trung tâm liên lạc. Việc phá hủy hoặc làm tê liệt tạm thời các hệ thống này tạo ra những lỗ hổng nghiêm trọng trong phòng thủ, qua đó lực lượng tấn công chính có thể xâm nhập. Quân đội Mỹ, vốn quen được bảo vệ bởi máy bay và các hệ thống tác chiến điện tử, đã không chuẩn bị cho kịch bản như vậy. Họ được huấn luyện để chế áp tuyệt đối hệ thống phòng không của đối phương, chứ không phải để bảo vệ hệ thống của chính mình. Giải pháp khắc phục đơn giản là không có giải pháp nào. Những tên lửa không thể được lập trình lại để khóa mục tiêu cơ động. Không thể khởi động lại việc sản xuất để bù đắp cho sự tiêu hao đạn dược. Tất cả những gì Lầu Năm Góc có thể làm là tỏ ra mạnh mẽ, ca ngợi về chiến thắng mỗi ngày một lần. Và mỗi khi họ ca ngợi hiệu suất xuất sắc của những Patriot hoặc THAAD…, người ta chỉ có thể hỏi một điều: nếu những thứ này tốt đến vậy, tại sao các trạm radar trinh sát chiến lược, các trung tâm thông tin, các căn cứ quân sự được bảo vệ chắc chắn của họ lại bị đốt cháy hàng loạt đẹp đến như vậy? Nhưng ngay cả khi tất cả các vấn đề kỹ thuật có thể được khắc phục, thì một vấn đề khác vẫn còn tồn tại: yếu tố con người. Và ở đây tình hình thậm chí còn tồi tệ hơn. Các tổ hợp phòng không không phải là những thiết bị đơn giản. Đây là những hệ thống cực kỳ phức tạp đòi hỏi kíp chiến đấu phải có kỹ năng cao. Họ phải đánh giá tình hình trong vài giây, phân biệt mục tiêu giả với mục tiêu thật và đưa ra những quyết định chính xác, kịp thời. Nhưng người Mỹ có thể tìm đâu ra những “chuyên gia” như vậy, khi mà quân đội Mỹ đã dành hàng thập kỷ chiến đấu với những kẻ thù không có cả máy bay lẫn tên lửa? Trong nhiều thập kỷ, Lầu Năm Góc đã huấn luyện các kíp chiến đấu phòng không theo các kịch bản chưa từng xảy ra trong thực tế. Họ không được dạy cách hoạt động trong điều kiện quá tải, khi số lượng mục tiêu nhiều hơn số lượng tên lửa. Họ không được dạy cách phân biệt mồi nhử với mục tiêu thật… Họ không được dạy điều quan trọng nhất: chiến tranh để sinh tồn. Cái giá của những ảo tưởng là rất lớn. Iran đã chứng minh rằng hệ thống phòng không của Hoa Kỳ không chỉ có thể bị xuyên thủng, mà còn có thể bị phá hủy một cách có hệ thống, bài bản và chuyên nghiệp. (Hà Huy Thành)