Về khả năng liên quân đánh Iran trên bộ, em với các cụ tính thử xem có những nước nào.
Đếm cua trong lỗ em thấy có: - Nguỵ Syria (HTS, IS ... trá hình): Bọn này có vẻ thiện chiến vì quanh năm suốt tháng đánh nhau. Tuy nhiên, bọn này muốn đến Iran thì phải mượn đường qua Iraq trước.
- Các phe nhóm người Kurd ở Iraq: Chó săn của Mỹ trong khu vực. Vừa rồi Kurd ở Syria vừa bị chủ bán, không biết Kurd Iraq tỉnh ra chưa
- Azerbaijan: Đã ngả theo Mỹ và Israel, nhưng vẫn còn nhát vì tất cả các cụm khai thác dầu khí lớn của họ đều nằm trên biển và rất gần biên giới với Iran. Sau khi xem Quatar, Kuwait, UAE bốc khói bốc lửa thì chắc bây giờ Aliyev đã thấy bả Mỹ khó nuốt trôi rồi.
- Thổ Nhĩ Kỳ: Tay chơi này là yếu tố khó đoán nhất. Phản phúc vô thường, vừa đứng sau HTS Syria, Azerbaijan lại không đội trời chung với người Kurd. Em cho rằng, Mỹ muốn oánh Iran trên bộ thì phải thò chân giò, chai rượu ra cho Thổ.
- Turkmenistan: Về mặt sắc tộc thì nước này rất gần gũi với Thổ Nhĩ Kỳ, Azerbaijan. Về kinh tế thì phụ thuộc nặng vào xuất khẩu khí đốt, khách hàng lớn nhất là Trung Quốc. Nước này có dự trữ khí đốt đã phát hiện lớn thứ 4 thế giới. Thái độ đối với Iran tương đối thân thiện, tập trung vào hợp tác khí đốt và mượn đường ra biển. Ảnh hưởng của Mỹ ở đây khá mờ nhạt. Nói chung, em xếp Turkmenistan vào loại "bình vôi", vô hại.
- Iraq: Hiện đang chia năm sẽ bảy, trong đó có phe Kurd, phe thân Iran, phe nguỵ Iraq kết hợp với phe Sunni của chế độ cũ...
- Afganistan: Thủ nhà thì giỏi chứ đánh đấm chắc kém. Hơn nữa chế độ cầm quyền Taliban vừa mới nện nhau với Mỹ xong nên 99% là sẽ không tham gia liên quân.
- Ả rập Xê út: Nước này thì to nhưng ít dân (~36 triệu), quân đội thì xìu xìu ển ển. Hơn nữa, ở phía Nam lại còn phải lo đối phó Houthi đánh thốc lên. Em cho rằng nước này cùng với đám vệ tinh Oman, Kuwait, UAE, Quatar, Bahrain... chỉ đóng vai trò gà béo cho liên quân moi tiền là chính.
- Pakistan: Dân số đông và nghèo. Quan hệ tốt với cả Iran và Ả rập Xê út. Xung đột với Ấn Độ và được hưởng nhiều lợi ích từ Trung Quốc. Pakistan cũng không bị thiệt hại trực tiếp trong cuộc chiến này. Em cho rằng họ sẽ ngồi im, nhăn nhăn nhó nhó ra vẻ khổ sở cho 2 phe xem chứ không làm gì hết.
- Israel và Mỹ: 2 thằng này chỉ giỏi hèn với giặc, ác với dân. Chắc chắn chúng sẽ tìm mọi cách xua đội chó săn Kurd, HTS đi chết thay trước rồi mới nhấc đít theo sau.
- Hàn Quốc và Nhật Bản: Liệu có khả năng Mỹ đần đến mức bắt Nhật Bản mang hải quân và không quân cùng đi viễn chinh Ấn Độ Dương. Nếu thế thì Nga, Trung đến nằm mơ cũng cười không ngậm được mồm.
*
Về phía Nga và Trung Quốc: khác với thời Chiến tranh Iraq 1, Iraq 2. Nga với Trung Quốc giờ đã ra mặt bênh vực Iran nên em vẫn thấy khả năng huy động được chư hầu của Mỹ và Israel không cao lắm. Trừ khi bỏ ra một giá rất đắt để mua chuộc Thổ Nhĩ Kỳ hoặc Pakistan hoặc cả 2.
Thổ nó thù Israel ra mặt thì chưa chắc nó đã đánh Iran để Israel hưởng lợi.
Bài này cũ, từ hồi 2023 trước khi Syria của nhà Assad bị sụp và Hezbolla bị suy yếu.
Qua hành động của Hezbolla thì thấy họ có tổ chức, có kỷ luật, có lý tưởng, có nhân tính chứ không phải loại bùn nát, chó dại như Hamas.
Mặc dù dân số Li băng chỉ khoảng 5,5 triệu nhưng có vẻ Israel rất e ngại Hezbolla. Có vẻ sau khi đánh phủ đầu không thành công thì Israel phải quay về phòng thủ.
Bằng chứng là gần đây Israel đã phá sập 4/5 cầu chính qua sông Litani ở nam Li băng. Còn 1 cây cầu lớn nữa chắc cũng sập trong nay mai.
Tuy là số 1 ở Lebanon về quân sự, về chính trị Hezbollah chỉ nắm 15% dân số. Lebanon là một nước nhỏ, 5,5 triệu dân và có thời từng vẻ vang. Trước nội chiến 1975-1990, nơi đây có mức sống cao hơn Hong Kong hay Bồ Đào Nha nhưng giờ đã sa sút nhiều.
Khủng hoảng tài chính khiến trong 3 năm, đồng tiền Lebanon mất giá khoảng 60 lần. Mỗi tài khoản bất kể có bao nhiêu chỉ có thể rút ra 400 USD trong một tháng. Người Syria tị nạn tại đây chật cả đường theo nghĩa đen, tất cả 1,5 triệu người, tương đương 1/4 dân số.
Trong hoàn cảnh này, 85% người Lebanon còn lại không muốn Hezbollah lôi họ vào cuộc chiến với Israel.
Về mặt xã hội, Hezbollah còn có trường học, nhà thương và gia đình tử sĩ của họ được chăm sóc cả đời từ con thơ vợ dại đến mẹ già. Về an ninh, Hezbollah ra lệnh không được ăn cắp xe máy nữa thì tệ nạn này ở Beirut hết.
Tại các khu Hezbollah, bạn sẽ không thấy công an cảnh sát sắc phục. Khi xảy chuyện sẽ có một anh sơ mi trắng túi áo có bút xanh và bút đỏ xuất hiện để giải quyết. Nếu chuyện lớn thì súng ống ở đâu đầy phố ngay các vị trí chiến thuật đã định sẵn.
Năm 2008, khi mâu thuẫn giữa chính quyền Lebanon và Hezbollah bùng nổ, lực lượng này kiểm soát thủ đô trong 24 tiếng, vây tư dinh của thủ tướng và gọi quân đội quốc gia đến để uống trà trước khi bàn giao lại và rút đi.
------------------
TTCT - Israel sẽ vừa phải tấn công Gaza vừa phải để một mắt dè chừng phía bắc nước này, nơi giáp giới Lebanon và có lực lượng Hezbollah mạnh gấp nhiều lần Hamas đang hoạt động.
Những người ủng hộ Hezbollah tề tựu nghe bài phát biểu của lãnh tụ Hassan Nasrallah trong lễ rước ngày Ashura ở ngoại ô nam Beirut, Lebanon, tháng 8-2021. Ảnh: EPA
Đây là cửa hàng tạp hóa thứ ba mà tôi ghé. Nó ở gần trung tâm thành phố Beirut và chỉ cách Trường đại học American, Beirut khoảng nửa cây số, là chỗ xập xình hàng quán ngày đêm sinh viên ăn chơi.
Nhưng đây là khu dân cư đi ngủ sớm, chứ không phải phố đi bộ chớp nháy đèn. Tôi vào bên trong lấy mấy chai bia lạnh. Khi ra quầy tính tiền, tôi nói với ông chủ tiệm là hai cửa hàng tôi mới ghé đều không có bia. Ông nhìn thẳng vào mắt tôi và nói thật đanh thép: "Ở cửa hàng này, tôi bảo đảm là ông sẽ luôn tìm được bia rượu!".
Lực lượng Hezbollah tạiLebanonra đời sau biến cố 1982 - năm Israel xâm lăng đưa quân đến cổng thủ đô nước này để diệt các lực lượng kháng chiến Palestine lưu vong. Đây là lực lượng chính trị và quân sự dựa trên người Hồi giáo Shia, chiếm khoảng 1/3 dân số của quốc gia nhỏ Lebanon (5,5 triệu dân).
Họ có mặt ở những nơi có người Shia, miền nam giáp ranh với Israel và thung lũng nông nghiệp Bekaa, hay ngoại ô nam Beirut là Dahieh, nơi người Shia lao động bình dân sinh sống.
Có một Trung Đông khác
Ngoại ô này hiện do Hezbollah kiểm soát nhưng cũng là đất tuyển mộ và dụng võ của hai phong trào đi trước khác. Đầu tiên là Đảng Cộng sản, vì quần chúng của đảng là tầng lớp lao động thành thị.
Thứ nhì là phong trào Amal ("Hy vọng") - dựa vào tôn giáo nhưng có tính thế tục hơn Hezbollah. Lebanon có 16 giáo phái được công nhận và khu trung tâm tôi ngụ ở trên là khu có cả người Hồi Sunni, người Kitô, người Shia…
Một số cửa tiệm, nhà hàng, dưới ảnh hưởng của Hezbollah, không bán rượu. Có thể đó là vì áp lực của Hezbollah hay lựa chọn tôn giáo của chủ cửa hàng nhưng một số khác vẫn bán. Câu chuyện chung sống này phổ biến và một bận trong một bar thời thượng, cậu con tôi duỗi chân hỏi là ở đây có cocktail nào ngon thì anh phục vụ trả lời thành thật là vì anh đạo Hồi và không uống rượu nên không biết.
Lúc mới vừa thành lập, Hezbollah rất nghiêm khắc, họ còn ra chỉ thị cấm phụ nữ mặc đồ tắm hở hang khoe ngực giả ở bãi biển hỗn danh "Silicon Beach" tại Beirut. Nhưng người ta đã bỏ tiền ra sửa ngực thì chẳng lẽ lại không khoe và mấy ai vâng lời Hezbollah.
Năm 2008, tức 25 năm sau khi phong trào Hezbollah được biết đến, con tôi tốt nghiệp phổ thông. Lễ tốt nghiệp được cử hành như mọi năm ở một khách sạn trung tâm và sau đó các bạn trẻ, khoảng 100 người nam nữ, tức bốn lớp 12 tốt nghiệp, kéo nhau đến một câu lạc bộ bãi biển để vui chơi qua đêm. Nơi đó là "open bar", muốn uống nhiêu thì uống, với các em mặc đồ tắm đứng múa may ngay trên quầy.
Chỗ này nằm trong khu vực kiểm soát của Hezbollah và lúc 5h sáng, từng tốp xe limousine chở các cô cậu say mèm về nhà qua những phố vắng bình dân của ngoại ô nam thành phố.
Thì tuần nào hay ngày nào chẳng thế, các bãi này ăn nhậu hát hò và xem người mẫu từ Ukraine sang trình diễn nội y. Đây là Lebanon chứ không phải Iran. Beirut là thành phố ăn chơi hàng đầu thế giới, tuy Hezbollah có 15/128 ghế quốc hội ở Lebanon và thuộc đa số cầm quyền (85/128). Họ còn có hai bộ trưởng trong chính phủ và quản lý nhiều địa phương.
Cảnh tượng quen thuộc ở một câu lạc bộ bãi biển tại Beirut. Ảnh: CNN
Hezbollah làm gì ở Lebanon
Trước nội chiến 1975-1990 Lebanon từng mang danh Thụy Sĩ của Cận Đông; ngày nay thì mất điện mất nước, hạ tầng xuống cấp và suy sụp, đường phố rác rưởi và nhếch nhác. Tự nhiên khách đến đây lạc vào một khu vực thấy sạch sẽ, an ninh và ngăn nắp.
Đó không phải Thụy Sĩ như ngày xưa trở lại mà là khu vực quản lý bởi Hezbollah. Sau chiến tranh 2006 với Israel, Hezbollah dựng lại cầu đường và hạ tầng, xây lại các chung cư bị đánh sập, sửa chữa miễn phí các hộ bị hư hại như công ty bảo hiểm.
Người của họ đến từng hộ điền mẫu cho nạn nhân khai báo và lo cho từng gia đình ăn ở trong khi chờ đợi họ phục hồi gia cư. Đây như chuyện trong mơ hay nằm mơ cũng không thấy, và nằm mơ cũng không thấy chiến thắng của Hezbollah ở miền nam Lebanon năm đó.
Trong cuộc chiến đã nói, Israel dùng 20.000 phi vụ tấn công bằng máy bay, tức không kể các phi vụ tải thương, trinh sát, chuyển vận... trên toàn lãnh thổ Lebanon trong 34 ngày. Để so sánh, Hoa Kỳ và liên quân dùng 29.000 phi vụ khi đánh Iraq năm 2003 trong 21 ngày đầu.
Về pháo binh, Israel bắn 170.000 trái, tức hơn gấp đôi tổng số cuộc chiến tranh 1973 khi họ đánh với Ai Cập - Syria trong 19 ngày. Israel dốc 30.000 quân đánh 1.000 du kích Hezbollah và không tiến được quá 5-8km.
Ở làng Ayta Ash Shab cách biên giới có 1km, từ ngày đầu đến ngày cuối cuộc chiến, Israel dùng bốn lữ đoàn luân chiến đánh 60-70 du kích nhưng không chiếm được. Quân đội quốc gia Lebanon ở miền nam không phải bắn một phát súng. Hezbollah trở thành anh hùng của cả nước.
Đó không phải là thành tích đầu của phong trào này. Năm 1982, Mỹ, Pháp và Ý có gửi sang Lebanon một lực lượng trị an quốc tế. Lực lượng này mất dần tính trung lập và can thiệp vào nội bộ Lebanon.
Năm 1983, Hezbollah đánh bom sứ quán Mỹ ở Beirut làm chết 63 người, rồi đánh căn cứ thủy quân lục chiến Mỹ làm chết 241 người, cùng lúc với trại lính nhảy dù Pháp làm chết 58 người. Pháp gửi sang một tàu sân bay gầm gừ.
Mỹ gửi một hạm đội 50 tàu chiến có chiến hạm khủng New Jersey với hải pháo 460mm bắn long trời lở núi, cùng 2, rồi 4 tàu sân bay. Sau đó, quân Mỹ được tái phối trí ngoài khơi và đi luôn... về nước. Trong những sự cố này, Hezbollah chỉ mất có mấy chiếc xe bom.
Ảnh: World Crunch
Uy tín giảm sút
Uy danh trên thế giới, chí ít là thế giới Hồi giáo, và ảnh hưởng nội địa của Hezbollah lên cao nhất là sau chiến thắng 2006. Năm 2011 thì xảy ra nội chiến Syria. Phía muốn lật đổ chế độ Assad là liên minh Hoa Kỳ, Israel, Thổ Nhĩ Kỳ, Saudi Arabia, UAE, Qatar…
Phía giúp đỡ Assad chủ yếu là Nga và Iran. Syria là đường tiếp tế huyết mạch của Hezbollah về quân trang và vũ khí. Khi Assad nghiêng ngả thì Hezbollah gửi 8.000-12.000 quân sang can thiệp vào nội chiến.
Việc này cho lực lượng kinh nghiệm tổ chức và điều động ở mức cao hơn, cũng như nhận thêm nhiều vũ khí hạng nặng từ chính quyền Assad và Iran. Tuy nhiên, nó gây nhiều tổn thất về nhân mạng cho Hezbollah và tốn kém tiền bạc.
Với người dân Lebanon nói chung thì Hezbollah trong việc này mất đi chính nghĩa. Bảo vệ lãnh thổ trước Israel là một chuyện, còn bảo vệ chế độ Syria là chuyện khác. Syria từng chiếm đóng Lebanon nên không được lòng người dân nước này, bị coi là một kiểu ra dáng anh cả khó ưa, khác với Palestine là người bạn yếu đuối cần giúp đỡ.
Sau sự cố 7-10 vừa rồi tại Gaza, chưa ai biết phản ứng của Hezbollah sẽ ra sao. Lãnh đạo Nasrallah trong ba tuần không lên tiếng. Cho đến giờ, Hezbollah nói là làm nhưng vấn đề là chưa thấy họ nói gì.
Tại biên giới với Israel có bắn pháo qua và ném bom lại nhưng một phần là do các lực lượng Palestine đang đồn trú tại Lebanon. Lebanon vẫn chứa 250.000 người tị nạn Palestine, đi kèm các tổ chức chính trị và vũ trang của họ.
Các vụ nã pháo của Hezbollah thì nhắm vào đồn bót và căn cứ của Israel trên phần đất đang tranh chấp giữa Israel và Lebanon rộng khoảng 220km2 - có nghĩa là tôi bắn pháo phần nhà tôi đang bị anh chiếm, chứ không bắn vào phần nhà anh hay phần anh chiếm của người Palestine.
Dĩ nhiên là so với Hamas thì Hezbollah mạnh hơn nhiều, có khả năng đánh phá toàn bộ lãnh thổ Israel bằng tên lửa và sau kinh nghiệm Syria, cả khả năng dùng bộ binh đánh tới Haifa, thành phố Israel 300.000 dân cách biên giới 50km.
Diễn từ ngày 3-11 của Nasrallah được mọi người hồi hộp chờ đợi. Ông có thể tuyên chiến với Israel khiến chiến sự bùng nổ, lôi kéo Iran vào và chí ít là tàn phá vùng Vịnh. Nhưng Nasrallah đã chọn con đường kiềm chế.
Theo ông, Hezbollah giúp Gaza bằng cách áp lực và giữ 1/3 quân Israel ở phía bắc. 250.000 dân cư Israel cũng sơ tán khỏi biên giới trong phạm vi 3km, tạo thêm gánh nặng kinh tế. Nếu Hezbollah nới tầm bắn tên lửa, thì sẽ có 1 triệu người phải sơ tán. Nasrallah cũng thòng thêm một câu là Hezbollah vẫn giữ quyền can thiệp bất cứ lúc nào nếu cảm thấy Israel đi quá giới hạn. Giới hạn này được ngầm hiểu là Israel chiếm đóng Gaza
Hezzbolla họ là 1 chính đảng, 1 quân đôi riêng tại Lebanon, có kỷ luật , có tổ chưc quy củ chứ không phải là đám phỉ như Hamas.
Bahrain đang âm thầm thúc đẩy một dự thảo nghị quyết mới tại Liên Hợp Quốc nhằm thiết lập một phái bộ hải quân để bảo đảm an ninh eo biển Hormuz sau khi ngừng bắn. Manama đóng vai trò là tiếng nói cho hai nhà tài trợ khu vực là Ả Rập Xê Út và Các Tiểu vương quốc Ả Rập Thống nhất, những nước đang thúc đẩy một sáng kiến trong nước khi Tehran đe dọa đóng cửa tuyến đường biển chiến lược đối với thương mại toàn cầu.
Nỗ lực ngoại giao mới này của các quốc gia vùng Vịnh bổ sung cho các sáng kiến được Pháp, Anh, Đức, Ý, Hà Lan và Nhật Bản khởi xướng vào cuối tuần trước. Hôm thứ Bảy, một số quốc gia khác đã tham gia cùng họ, bao gồm Na Uy, Thụy Điển, New Zealand và Slovenia.
Mặc dù có ý chí chính trị đơn phương để thúc đẩy những nỗ lực này, nhưng nguồn lực lại thiếu, và hiện chỉ có một số lượng nhỏ tàu chiến sẵn có. Ví dụ, tại Vương quốc Anh, các vấn đề bảo trì của Hải quân Hoàng gia đã làm giảm khả năng triển khai sức mạnh của họ. Hải quân Slovenia chỉ bao gồm 130 thủy thủ và hai tàu mặt nước.
Tuần trước, Tổng thống Pháp Emmanuel Macron đã nêu khả năng tạo ra một khuôn khổ của Liên Hợp Quốc cho phái bộ quốc tế này tại eo biển Hormuz như một cách để đảm bảo sự ủng hộ của nhiều quốc gia hơn, đặc biệt là Ấn Độ. Các chính phủ ở châu Âu và vùng Vịnh Ba Tư hiện đang nỗ lực hợp nhất hai sáng kiến này thành một nghị quyết duy nhất.
Thổ nó thù Israel ra mặt thì chưa chắc nó đã đánh Iran để Israel hưởng lợi.
Thổ Nhĩ Kỳ, em thấy chỉ phát biểu đanh thép trên Ti vi thôi chứ hành động nhiều khi ngược lại hoàn toàn.
Bọn chó săn HTS của Thổ ở Syria là một ví dụ, sẵn sàng cụp đuôi trước Israel.
Tính chính nghĩa của Iran đã quá rõ còn độ khốn nạn của Israel là không thể đo đếm, nhưng giới cầm quyền các nước Hồi giáo Sunni đa số vẫn không rời được bắp đùi Mỹ. Tất cả chỉ vì 1 chữ lợi.
Cho nên em nghĩ là Mỹ, Israel nếu mở chiến dịch trên bộ, sẽ cắn răng dứt thịt để cho Thổ một miếng đủ to, thật to. Thổ sẽ tự dựng 1 sự kiện giật gân gì đó tương tự lọ Penicilin/ Vịnh Bắc Bộ ... rồi tung quân vào đấm Iran. Tất nhiên, sau khi để cho Thổ bành trường, thì Mỹ, Israel sẽ lại phải đau đầu. Nhưng đấy là chuyện sau này, bây giờ phải giải quyết Iran trước đã.
Ngày 19 tháng 3 năm 2026, Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ thông báo với Quốc hội Hoa Kỳ về kế hoạch bán vũ khí sắp tới cho Các Tiểu vương quốc Ả Rập Thống nhất (UAE) theo chương trình Bán vũ khí quân sự nước ngoài (FMS) của Hoa Kỳ, một chương trình liên chính phủ, với tổng giá trị ước tính là 8,464 tỷ đô la.
Theo thông báo, các mặt hàng giao cho UAE dự kiến sẽ bao gồm:
- Một radar phân biệt tầm xa (LRDR) cố định để tích hợp với hệ thống phòng thủ tên lửa THAAD (Terminal High Altitude Area Defense), cũng như hai sở chỉ huy bổ sung và hai bệ phóng bổ sung cho hệ thống phòng thủ tên lửa THAAD, với tổng giá trị ước tính là 4,5 tỷ đô la. Hiện tại, một radar LRDR AN/SPY-7 của Lockheed Martin với hai ăng-ten AESA băng tần S đang được triển khai tại Alaska, Hoa Kỳ (được chế tạo từ năm 2019 đến năm 2021) như một phần của hệ thống phòng thủ tên lửa GBMD do Hoa Kỳ sản xuất. Khả năng tích hợp radar LRDR với hệ thống phòng thủ tên lửa THAAD chưa từng được báo cáo trước đây. Theo các báo cáo đã biết, UAE có hai hệ thống phòng thủ tên lửa THAAD (với radar AN/TPY-2 tiêu chuẩn) đang được triển khai, có thể đã bị hư hại do các cuộc tấn công của Iran vào đầu tháng 3 năm 2026.
- 10 hệ thống chống máy bay không người lái RTX Fixed Site-Low, Slow, Small Unmanned Aircraft Integrated Defeat System (FS-LIDS) mới, bao gồm 240 tên lửa đánh chặn Coyote Block 2, trị giá 2,1 tỷ USD.
- 400 tên lửa không đối không tầm trung RTX AIM-120C-7 hoặc AIM-120C-8 AMRAAM, trị giá 1,22 tỷ USD.
- 1.500 quả bom dẫn đường cỡ nhỏ Boeing GBU-39/B SDB Increment I và 1.200 bộ bom tấn công trực tiếp liên hợp (JDAM) của Boeing, cũng như thiết bị liên kết dữ liệu Link 16 và một số hệ thống phụ khác dành cho máy bay chiến đấu F-16E/F Desert Falcon của Không quân UAE do Lockheed Martin sản xuất, trị giá 644 triệu đô la Mỹ.
dm, thằng Mỹ đánh nhau, thằng ỦAE phải trả tiền thiệt hại à các bác.
Thổ nó thù Israel ra mặt thì chưa chắc nó đã đánh Iran để Israel hưởng lợi.
Thổ Nhĩ Kỳ, em thấy chỉ phát biểu đanh thép trên Ti vi thôi chứ hành động nhiều khi ngược lại hoàn toàn.
Bọn chó săn HTS của Thổ ở Syria là một ví dụ, sẵn sàng cụp đuôi trước Israel.
Tính chính nghĩa của Iran đã quá rõ còn độ khốn nạn của Israel là không thể đo đếm, nhưng giới cầm quyền các nước Hồi giáo Sunni đa số vẫn không rời được bắp đùi Mỹ. Tất cả chỉ vì 1 chữ lợi.
Cho nên em nghĩ là Mỹ, Israel nếu mở chiến dịch trên bộ, sẽ cắn răng dứt thịt để cho Thổ một miếng đủ to, thật to. Thổ sẽ tự dựng 1 sự kiện giật gân gì đó tương tự lọ Penicilin/ Vịnh Bắc Bộ ... rồi tung quân vào đấm Iran. Tất nhiên, sau khi để cho Thổ bành trường, thì Mỹ, Israel sẽ lại phải đau đầu. Nhưng đấy là chuyện sau này, bây giờ phải giải quyết Iran trước đã.
Như đã dự báo từ đầu cuộc chiến Iran,
- tháng 4 (chậm nhất tháng 5) Mỹ sẽ đánh bộ
- tháng 6,7 Iran sẽ giành ưu thế cuộc chiến trên bộ
- tháng 10,11 bắn rụng tàng hình. Mỹ hết bài
- tháng 12 Mỹ đầu hàng. hết phim coi
- 10, 20 năm sau, sạch bóng Mỹ ở TĐ
- 30, 50 năm sau sạch bóng căn cứ Mỹ ở Châu Á
- 70+ năm sau hoàn thiện đa cực, thế giới bước vào kỉ nguyên mới rực rỡ nhân văn
Điện Kremlin không biết liệu Mỹ có đang đàm phán với Iran hay không. Hàng loạt tuyên bố mâu thuẫn đang được đưa ra về tình hình, nhưng thực tế vẫn chưa rõ, Dmitry Peskov cho biết.
Những tuyên bố khác của thư ký báo chí tổng thống Nga:
Iran vẫn sẵn sàng đàm phán với Mỹ cho đến trước khi xảy ra cuộc tấn công;
Nga sẽ cực kỳ phản đối việc leo thang xung đột Trung Đông vào khu vực Biển Caspi;
Iran vẫn sẵn sàng đàm phán cho đến trước khi Israel và Mỹ tấn công, điều này ai cũng biết;
Các sửa đổi đối với quy tắc ngân sách đang được tiến hành; đó là đặc quyền của chính phủ;
Kyiv sẽ phải quyết định về tính hợp pháp của nhiệm kỳ tổng thống của chế độ;
Dmitry Peskov cho biết ông không có thông tin về việc Israel tấn công các tàu Nga bị cáo buộc vận chuyển vũ khí đến Iran qua Biển Caspi;
Nga sẽ rất vui mừng được đón tiếp các nhà lãnh đạo của các nước thân thiện tại lễ kỷ niệm ngày 9 tháng 5, nhưng hiện vẫn chưa có danh sách cuối cùng;
Ông Putin sẽ gặp gỡ thống đốc vùng Kaliningrad hôm nay.
Tờ Wall Street Journal đưa tin rằng các cơ quan tình báo Ai Cập đã liên lạc trực tiếp với Lực lượng Vệ binh Cách mạng Hồi giáo Iran (IRGC), bỏ qua chính phủ Iran (một nửa chính phủ Iran thậm chí không thể nói chuyện với IRGC; chi tiết không được cung cấp), yêu cầu IRGC tạm ngừng các cuộc tấn công vào bán đảo Ả Rập trong năm ngày để đổi lấy việc Mỹ và Israel không tấn công lưới điện của Iran.
Rõ ràng, các bên trung gian lý trí như Ai Cập, Thổ Nhĩ Kỳ và Pakistan hiểu rằng lòng tự tôn của các nước Ả Rập là vô biên và việc ném bom trong tuần thứ tư sẽ khiến họ nổi giận và buộc họ phải tham gia liên minh. Điều này sẽ đảm bảo sự sụp đổ xã hội trong khu vực và khủng hoảng kinh tế trên toàn thế giới.
Các cuộc đàm phán giữa Oman, Ai Cập, Thổ Nhĩ Kỳ và Pakistan vẫn đang diễn ra.
Reuters: Israel hoài nghi về thỏa thuận hạt nhân Iran của Trump
Các nhà lãnh đạo Israel tin rằng Donald Trump quyết tâm đạt được thỏa thuận với Iran càng sớm càng tốt, nhưng triển vọng về các cuộc đàm phán như vậy được coi là cực kỳ khó xảy ra ở Tel Aviv, Reuters đưa tin, trích dẫn ba quan chức cấp cao của Israel.
"Tổng thống Mỹ Donald Trump dường như quyết tâm đạt được thỏa thuận với Iran nhằm chấm dứt xung đột ở Trung Đông," các nguồn tin cho biết.
Đồng thời, Israel tin rằng Iran khó có thể đồng ý với các yêu cầu của Washington, có khả năng bao gồm các hạn chế đối với chương trình hạt nhân và tên lửa của nước này.
Trump viết trên mạng xã hội hôm thứ Hai rằng Mỹ và Iran đã có "các cuộc đàm phán rất tốt và hiệu quả" về "một giải pháp hoàn chỉnh và cuối cùng cho cuộc xung đột ở Trung Đông." Tuy nhiên, Tehran ngay lập tức phủ nhận điều này.
"Sau bài đăng của Trump, Iran cho biết không có cuộc đàm phán nào diễn ra," Reuters lưu ý.
Bình luận về tình hình, Thủ tướng Israel Benjamin Netanyahu xác nhận rằng ông Trump nhìn thấy cơ hội "tận dụng những thành tựu to lớn của Lực lượng Phòng vệ Israel và quân đội Mỹ để đạt được các mục tiêu của cuộc chiến trong khuôn khổ một thỏa thuận—một thỏa thuận bảo vệ lợi ích sống còn của chúng ta."
Bộ trưởng Quốc phòng Anh John Hilley: Lực lượng Không quân của chúng ta đã bay hơn 900 giờ để bảo vệ Síp, Jordan, Qatar và Bahrain. Một tàu khu trục Dragon đã được triển khai ngoài khơi Síp đêm qua, và các hoạt động phòng thủ trên đảo đã bắt đầu.
Về khả năng liên quân đánh Iran trên bộ, em với các cụ tính thử xem có những nước nào.
Đếm cua trong lỗ em thấy có: - Nguỵ Syria (HTS, IS ... trá hình): Bọn này có vẻ thiện chiến vì quanh năm suốt tháng đánh nhau. Tuy nhiên, bọn này muốn đến Iran thì phải mượn đường qua Iraq trước.
- Các phe nhóm người Kurd ở Iraq: Chó săn của Mỹ trong khu vực. Vừa rồi Kurd ở Syria vừa bị chủ bán, không biết Kurd Iraq tỉnh ra chưa
- Azerbaijan: Đã ngả theo Mỹ và Israel, nhưng vẫn còn nhát vì tất cả các cụm khai thác dầu khí lớn của họ đều nằm trên biển và rất gần biên giới với Iran. Sau khi xem Quatar, Kuwait, UAE bốc khói bốc lửa thì chắc bây giờ Aliyev đã thấy bả Mỹ khó nuốt trôi rồi.
- Thổ Nhĩ Kỳ: Tay chơi này là yếu tố khó đoán nhất. Phản phúc vô thường, vừa đứng sau HTS Syria, Azerbaijan lại không đội trời chung với người Kurd. Em cho rằng, Mỹ muốn oánh Iran trên bộ thì phải thò chân giò, chai rượu ra cho Thổ.
- Turkmenistan: Về mặt sắc tộc thì nước này rất gần gũi với Thổ Nhĩ Kỳ, Azerbaijan. Về kinh tế thì phụ thuộc nặng vào xuất khẩu khí đốt, khách hàng lớn nhất là Trung Quốc. Nước này có dự trữ khí đốt đã phát hiện lớn thứ 4 thế giới. Thái độ đối với Iran tương đối thân thiện, tập trung vào hợp tác khí đốt và mượn đường ra biển. Ảnh hưởng của Mỹ ở đây khá mờ nhạt. Nói chung, em xếp Turkmenistan vào loại "bình vôi", vô hại.
- Iraq: Hiện đang chia năm sẽ bảy, trong đó có phe Kurd, phe thân Iran, phe nguỵ Iraq kết hợp với phe Sunni của chế độ cũ...
- Afganistan: Thủ nhà thì giỏi chứ đánh đấm chắc kém. Hơn nữa chế độ cầm quyền Taliban vừa mới nện nhau với Mỹ xong nên 99% là sẽ không tham gia liên quân.
- Ả rập Xê út: Nước này thì to nhưng ít dân (~36 triệu), quân đội thì xìu xìu ển ển. Hơn nữa, ở phía Nam lại còn phải lo đối phó Houthi đánh thốc lên. Em cho rằng nước này cùng với đám vệ tinh Oman, Kuwait, UAE, Quatar, Bahrain... chỉ đóng vai trò gà béo cho liên quân moi tiền là chính.
- Pakistan: Dân số đông và nghèo. Quan hệ tốt với cả Iran và Ả rập Xê út. Xung đột với Ấn Độ và được hưởng nhiều lợi ích từ Trung Quốc. Pakistan cũng không bị thiệt hại trực tiếp trong cuộc chiến này. Em cho rằng họ sẽ ngồi im, nhăn nhăn nhó nhó ra vẻ khổ sở cho 2 phe xem chứ không làm gì hết.
- Israel và Mỹ: 2 thằng này chỉ giỏi hèn với giặc, ác với dân. Chắc chắn chúng sẽ tìm mọi cách xua đội chó săn Kurd, HTS đi chết thay trước rồi mới nhấc đít theo sau.
- Hàn Quốc và Nhật Bản: Liệu có khả năng Mỹ đần đến mức bắt Nhật Bản mang hải quân và không quân cùng đi viễn chinh Ấn Độ Dương. Nếu thế thì Nga, Trung đến nằm mơ cũng cười không ngậm được mồm.
*
Về phía Nga và Trung Quốc: khác với thời Chiến tranh Iraq 1, Iraq 2. Nga với Trung Quốc giờ đã ra mặt bênh vực Iran nên em vẫn thấy khả năng huy động được chư hầu của Mỹ và Israel không cao lắm. Trừ khi bỏ ra một giá rất đắt để mua chuộc Thổ Nhĩ Kỳ hoặc Pakistan hoặc cả 2.
Thổ nó thù Israel ra mặt thì chưa chắc nó đã đánh Iran để Israel hưởng lợi.
thổ vào thì em nghĩ nga -tàu sẽ công khai buff đồ thế là ww3, em nghĩ thổ nó chả ngu, đây là cuộc chiến của mỹ và ít xà, nó có liên quan mẹ gì đâu, ở syria đủ mệt rồi