Cuộc chiến Isxael -...
 
Notifications
Clear all

Cuộc chiến Isxael - Hamaz ngày 7-10-2023 - Tình hình Trung Đông-Vol 6

1,016 Bài viết
48 Thành viên
1647 Reactions
5,890 Lượt xem
(@triumf)
Trung niên
Được ưa thích
Trung lưu rank 2
Tài sản: 39332.06
Tham gia: 3 năm trước
Bài viết: 7523
 

🇮🇱🇮🇷 Một sĩ quan cảnh sát Israel đã vô hiệu hóa camera giám sát để ngăn chặn việc ghi lại hình ảnh các cuộc tấn công tên lửa của Iran và thiệt hại sau đó.


   
is3, Tesla.Bee, Co moi xe dap and 1 people reacted
Trả lờiTrích dẫn
(@triumf)
Trung niên
Được ưa thích
Trung lưu rank 2
Tài sản: 39332.06
Tham gia: 3 năm trước
Bài viết: 7523
 

Đại sứ quán Mỹ tại Baghdad, Iraq, phòng không cố gắng ngăn chặn cuộc tấn công bằng UAV. Đạn đi thấp thế kia có khi bắn xừ vào nhà dân mất!


   
Trả lờiTrích dẫn
(@krafera)
Nhi đồng
Tài sản: 303.63
Tham gia: 2 tháng trước
Bài viết: 50
 

Đăng bởi: @meotamthe

Đăng bởi: @cuopco

Đăng bởi: @meotamthe

Đăng bởi: @elevonic

Một bức ảnh chụp đảo Kharg của Iran vào ngày 7 tháng 3 năm 2026 cho thấy ba tàu chở dầu đang bốc dỡ hoặc chờ bốc dỡ dầu.

Khi Iran đóng cửa eo biển Hormuz, nước này đã đóng cửa eo biển đối với tất cả các quốc gia vùng Vịnh khác, nhưng các tàu chở dầu của Iran vẫn đi qua mà không gặp vấn đề gì, chứng tỏ rằng Trung Quốc vẫn tiếp tục nhận được một lượng dầu nhất định từ Iran bất chấp cuộc chiến đang diễn ra.

Mỹ đã không ném bom cơ sở hạ tầng dầu mỏ của Iran với hy vọng chiếm được nó nguyên vẹn và chuyển hướng dầu từ Trung Quốc sang nước mình, nhưng khi cuộc chiến tiếp diễn và Iran không có dấu hiệu đầu hàng, đảo Kharg ngày càng có khả năng trở thành mục tiêu.

Cần lưu ý rằng việc phá hủy cơ sở hạ tầng của đảo Kharg sẽ loại bỏ Iran khỏi thị trường dầu mỏ, vì 90% lượng dầu xuất khẩu của nước này được vận chuyển qua đảo này, và việc khôi phục cơ sở hạ tầng ở đó có thể mất nhiều năm và tiêu tốn hàng tỷ, thậm chí hàng chục tỷ đô la.

IMG 2971

 

Một số phỏng đoán Mỹ có thể tấn công huỷ diệt các hạ tầng trên đảo nhỏ này rồi rút, tuyên bố thắng lợi cuộc chiến, đã đánh gục hạ tầng kinh tế của Iran.

 

Cuộc chiến này đã vượt qua giới hạn đàm phán, để một bên có thể rút ra và tuyên bố chiến thắng.

Kết cục chỉ còn có 2 khả năng:

1- Iran bị đánh quỵ hoàn toàn và trở thành thuộc địa của Mỹ.

2- Mỹ bán xới khỏi Trung Đông, Do Thái vong quốc lần thứ n.

 

 

Cả 2 phương án của cụ yêu cầu hơi khắc nghiệt, khó có ai quyết tâm đến như vậy, nên em nghĩ vẫn còn nhiều phương án khác có thể xảy ra hơn. 

Nếu đánh cái đảo này xong, Mỹ duy trì quân sự xung quanh Iran, không đánh nữa mà cứ kéo dài tình trạng như thế, em nghĩ chỉ khiến chiến sự giảm nhiệt nhưng vẫn còn nguyên, từ từ xuống cũng là cách chấm dứt, Iran muốn chơi tất tay lúc đấy xung quanh không ủng hộ nữa cũng khó, chơi xong có đạt được mục tiêu cũng đi đến diệt vong thì Iran cũng không chọn.

Hoặc giả Mỹ táng 1 quả hạt nhân chiến thuật vào Iran, xong tuyên bố đã thành công, lực lượng rút từ từ cực chậm để xây dựng lại hệ thống bảo vệ Israen. Mỹ vẫn nhiều lá bài hơn Iran, Iran vẫn chỉ thắng trên phương diện không bị lật đổ, có nước ngoài ủng hộ vừa phải, vẫn phải chấp nhận nếu Mỹ cũng dàn xếp xong với các nước lớn khác như Nga và Trung Quốc, chiến dịch này Iran chiến đấu kiên cường cũng một phần vì có Nga và Trung Quốc hỗ trợ, mất hết hỗ trợ thì không biết giờ này thế nào.

TSB thứ 3 đang tiến vào khu vực, sư dù 82 có vẻ được điều động, có thể là Mỹ đánh thật hoặc cũng có thể là diễn, đánh thật thì khó vì quân không đủ, khoảng cách xa, hậu cần sắp tới sẽ vất vả vì khoảng cách và thời tiết, nhưng nếu diễn mà khéo có thể khép lại màn thì cũng ok, Iran cũng nghiên cứu kỹ đối thủ, lại hồi sức và thêm giờ đẩy nghiên cứu nuke, nếu thành công thì sau này chỉ tuyên bố sẵn sàng làm bạn với tất cả là chả thằng nào dám đánh lẫn muốn đánh nữa.

 

em nghĩ 2 kịch bản của cụ cuopco là hợp lý. 

Mỹ  & Israel không có quyền rút, Iran cứ phang Israel mỗi ngày vài con UAV, mỗi tháng 1 đợt đạn đạo thì chỉ quỳ lạy thôi bác.

Bọn Israel nó cũng tính đến bài vong quốc băng việc mua đất ở Argentina rồi ấy. Nó đã tính đến bài Nuk xong chuồn

Gio Iran phải nhanh có vkhn thì bọn nó mới từ bỏ chơi nuk được

 


   
Trả lờiTrích dẫn
tieulyphidao
(@tieulyphidao)
Trưởng thành
Được ưa thích
Trung lưu rank 2
Tài sản: 23086.17
Tham gia: 3 năm trước
Bài viết: 3275
 

Đăng bởi: @krafera

Đăng bởi: @meotamthe

Đăng bởi: @cuopco

Đăng bởi: @meotamthe

Đăng bởi: @elevonic

Một bức ảnh chụp đảo Kharg của Iran vào ngày 7 tháng 3 năm 2026 cho thấy ba tàu chở dầu đang bốc dỡ hoặc chờ bốc dỡ dầu.

Khi Iran đóng cửa eo biển Hormuz, nước này đã đóng cửa eo biển đối với tất cả các quốc gia vùng Vịnh khác, nhưng các tàu chở dầu của Iran vẫn đi qua mà không gặp vấn đề gì, chứng tỏ rằng Trung Quốc vẫn tiếp tục nhận được một lượng dầu nhất định từ Iran bất chấp cuộc chiến đang diễn ra.

Mỹ đã không ném bom cơ sở hạ tầng dầu mỏ của Iran với hy vọng chiếm được nó nguyên vẹn và chuyển hướng dầu từ Trung Quốc sang nước mình, nhưng khi cuộc chiến tiếp diễn và Iran không có dấu hiệu đầu hàng, đảo Kharg ngày càng có khả năng trở thành mục tiêu.

Cần lưu ý rằng việc phá hủy cơ sở hạ tầng của đảo Kharg sẽ loại bỏ Iran khỏi thị trường dầu mỏ, vì 90% lượng dầu xuất khẩu của nước này được vận chuyển qua đảo này, và việc khôi phục cơ sở hạ tầng ở đó có thể mất nhiều năm và tiêu tốn hàng tỷ, thậm chí hàng chục tỷ đô la.

IMG 2971

 

Một số phỏng đoán Mỹ có thể tấn công huỷ diệt các hạ tầng trên đảo nhỏ này rồi rút, tuyên bố thắng lợi cuộc chiến, đã đánh gục hạ tầng kinh tế của Iran.

 

Cuộc chiến này đã vượt qua giới hạn đàm phán, để một bên có thể rút ra và tuyên bố chiến thắng.

Kết cục chỉ còn có 2 khả năng:

1- Iran bị đánh quỵ hoàn toàn và trở thành thuộc địa của Mỹ.

2- Mỹ bán xới khỏi Trung Đông, Do Thái vong quốc lần thứ n.

 

 

Cả 2 phương án của cụ yêu cầu hơi khắc nghiệt, khó có ai quyết tâm đến như vậy, nên em nghĩ vẫn còn nhiều phương án khác có thể xảy ra hơn. 

Nếu đánh cái đảo này xong, Mỹ duy trì quân sự xung quanh Iran, không đánh nữa mà cứ kéo dài tình trạng như thế, em nghĩ chỉ khiến chiến sự giảm nhiệt nhưng vẫn còn nguyên, từ từ xuống cũng là cách chấm dứt, Iran muốn chơi tất tay lúc đấy xung quanh không ủng hộ nữa cũng khó, chơi xong có đạt được mục tiêu cũng đi đến diệt vong thì Iran cũng không chọn.

Hoặc giả Mỹ táng 1 quả hạt nhân chiến thuật vào Iran, xong tuyên bố đã thành công, lực lượng rút từ từ cực chậm để xây dựng lại hệ thống bảo vệ Israen. Mỹ vẫn nhiều lá bài hơn Iran, Iran vẫn chỉ thắng trên phương diện không bị lật đổ, có nước ngoài ủng hộ vừa phải, vẫn phải chấp nhận nếu Mỹ cũng dàn xếp xong với các nước lớn khác như Nga và Trung Quốc, chiến dịch này Iran chiến đấu kiên cường cũng một phần vì có Nga và Trung Quốc hỗ trợ, mất hết hỗ trợ thì không biết giờ này thế nào.

TSB thứ 3 đang tiến vào khu vực, sư dù 82 có vẻ được điều động, có thể là Mỹ đánh thật hoặc cũng có thể là diễn, đánh thật thì khó vì quân không đủ, khoảng cách xa, hậu cần sắp tới sẽ vất vả vì khoảng cách và thời tiết, nhưng nếu diễn mà khéo có thể khép lại màn thì cũng ok, Iran cũng nghiên cứu kỹ đối thủ, lại hồi sức và thêm giờ đẩy nghiên cứu nuke, nếu thành công thì sau này chỉ tuyên bố sẵn sàng làm bạn với tất cả là chả thằng nào dám đánh lẫn muốn đánh nữa.

 

em nghĩ 2 kịch bản của cụ cuopco là hợp lý. 

Mỹ  & Israel không có quyền rút, Iran cứ phang Israel mỗi ngày vài con UAV, mỗi tháng 1 đợt đạn đạo thì chỉ quỳ lạy thôi bác.

Bọn Israel nó cũng tính đến bài vong quốc băng việc mua đất ở Argentina rồi ấy. Nó đã tính đến bài Nuk xong chuồn

Gio Iran phải nhanh có vkhn thì bọn nó mới từ bỏ chơi nuk được

 

Thế Israel lại vong quốc thêm ngàn năm nữa nhỉ ?

 


   
Trả lờiTrích dẫn
(@krafera)
Nhi đồng
Tài sản: 303.63
Tham gia: 2 tháng trước
Bài viết: 50
 

cái này tuỳ vào ý chí Israel như nào thôi bác. 

Ý em nói là Israel đã tính toán các phương án rủi ro rồi ấy nên nuk chiến thuật có thể xảy ra chứ ko phải ko thể.


   
Trả lờiTrích dẫn
(@langtubachkhoa)
Lão niên
Được ưa thích
Bá tước Phương Nam – langtubachkhoa
Trung lưu rank 3
Tài sản: 71612.25
Tham gia: 3 năm trước
Bài viết: 22095
 

John Mearsheimer: Trump thậm chí còn không thể khuất phục được lực lượng Houthi, vậy mà giờ đây lại muốn đánh bại Iran?
John Mearsheimer | JUDGING FREEDOM POSTCASTS 🎬 | 3 tháng Ba 2026
Giáo sư Khoa học Chính trị Đại học Chicago, tác giả cuốn “Bi kịch của chính trị cường quốc”, John Mearsheimer đã đưa ra những phân tích sâu sắc trong chương trình Judging Freedom Postcasts của Andrew Napolitano về cuộc tấn công quân sự quy mô lớn do Mỹ và Israel tiến hành vào đầu tháng 3 năm 2026 nhằm lật đổ chính quyền Iran, loại bỏ hoàn toàn năng lực hạt nhân và ảnh hưởng khu vực của nước này.
▌Tóm tắt ý chính
• Cuộc chiến do Mỹ-Israel phát động nhằm lật đổ Iran là phi pháp, thiếu mục tiêu khả thi và thực chất do Israel nắm vai trò chủ đạo.
• Kế hoạch dựng lại hoàng tử Reza Pahlavi làm lãnh đạo Iran là phi thực tế và phản tác dụng, gợi lại ký ức đen tối năm 1953.
• Xung đột này có nguy cơ kích hoạt chạy đua vũ khí hạt nhân ở Trung Đông và làm suy yếu nghiêm trọng vị thế chiến lược toàn cầu của Mỹ.
Trong cuộc phỏng vấn, Mearsheimer nhấn mạnh rằng cốt lõi của tình hình hiện nay không phải là Mỹ đang dẫn dắt, mà Israel mới là bên “cầm lái”. Ông cho rằng Mỹ đã sa vào một cuộc chiến không có mục tiêu rõ ràng, không có cơ sở pháp lý, và càng không có khả năng giành chiến thắng. Ông phân tích sự hỗn loạn trong chính sách của chính quyền Trump, ảnh hưởng sâu rộng của nhóm vận động thân Israel, sự hao tổn kho vũ khí và chiến lược toàn cầu của Mỹ, cũng như tính chất phi lý khi muốn dựng lên một chính quyền lưu vong Iran thay thế.

Ông Mearsheimer cảnh báo: dù Mỹ có đổ bao nhiêu hỏa lực, chỉ cần chế độ Iran tồn tại thì đó đã là chiến thắng; ngược lại, nếu Mỹ sa lầy hoặc điều động bộ binh, sẽ gây ra thảm họa lan rộng khắp Trung Đông. Ông lo ngại rằng cuộc chiến này không mang lại hòa bình, mà có thể thúc đẩy Iran và Thổ Nhĩ Kỳ tìm kiếm vũ khí hạt nhân để tự vệ, khiến Mỹ lún sâu hơn vào thế cục bế tắc chiến lược toàn cầu.

 

Spoiler
Chi tiet

Andrew Napolitano: Xin chào quý vị, chào mừng đến với Judging Freedom. Hôm nay là ngày 3 tháng 3 năm 2026, thứ Ba. Giáo sư John Mearsheimer hiện đã tham gia cuộc thảo luận cùng chúng tôi. Giáo sư Mearsheimer, chào mừng ngài, người bạn thân mến của tôi. Kể từ khi chiến tranh Iran bùng nổ, chúng ta chưa kịp trao đổi, và tôi cũng như khán giả đều rất mong nghe ý kiến của ngài. Trước khi đi sâu vào nguyên nhân và bối cảnh cụ thể, ngài có suy nghĩ gì về cuộc tấn công liên hợp Mỹ-Israel vào Iran bắt đầu từ sáng thứ Bảy?

Mearsheimer: Khi suy nghĩ về cuộc chiến này, bạn phải tự hỏi: mục tiêu của chúng ta là gì? Để đạt được mục tiêu đó, chúng ta phải làm gì? Nói cách khác, chiến thắng có nghĩa là gì đối với Mỹ và Israel? Còn với người Iran, chiến thắng là gì? Mục tiêu cuối cùng của họ là gì? Khả năng đạt được mục tiêu đó ra sao?
Tôi cho rằng, chỉ xét riêng khung phân tích này thôi, mục tiêu của phe ta là hoàn toàn không thể đạt được; chúng ta không thể giành chiến thắng theo bất kỳ cách nào có ý nghĩa. Trong khi đó, người Iran chỉ cần sống sót qua cuộc chiến này thì đã coi như thắng lợi, và tôi tin rằng họ có thể sống sót. Tất cả điều này cho thấy chúng ta đã rơi vào một tình thế cực kỳ nan giải.

• Napolitano: Liệu chính quyền Trump có thể nêu ra một bộ mục tiêu vừa có cơ sở đạo đức, vừa hợp pháp, và vừa khả thi về mặt quân sự hay không?

Mearsheimer: Họ chưa từng giải thích một cách mạch lạc về mục tiêu của hành động này. Tổng thống Trump liên tục thay đổi lập trường—ban đầu viện cớ này, sau đó lại chuyển sang lý do khác, rồi lại đổi sang lý do thứ ba, tốc độ thay đổi khiến người ta kinh ngạc.
Nhưng thật ra, câu hỏi của anh phần lớn không quan trọng, bởi nó giả định rằng Mỹ đang kiểm soát cục diện, như thể Mỹ có những mục tiêu rõ ràng và độc lập.
Sự thật là Israel mới là bên nắm giữ tay lái, điều này rất rõ ràng. Tucker Carlson từng gặp Tổng thống Trump, và Trump cơ bản đã nói với ông ta rằng ngoài việc tham chiến, ông ta không còn lựa chọn nào khác. Thông tin mà Tucker nhận được là: Israel đang dẫn dắt mọi chuyện, và Trump thực chất đang nghe theo sắp đặt của Israel. Do đó, mục tiêu của Mỹ phần lớn là vô nghĩa. Câu hỏi thực sự nên đặt ra là: mục tiêu của Israel là gì? Và mục tiêu đó rất rõ ràng.

• Napolitano: Dưới đây là phát biểu của Tucker Carlson hôm qua, chúng ta hãy xem trước.
Tucker Carlson: “Bibi (Netanyahu) đã nói thẳng với Tổng thống Mỹ rằng: ‘Ông có thể tham gia, hoặc không, nhưng tôi nhất định sẽ hành động.’ Ngoại trưởng Rubio cũng xác nhận điều này trong cuộc gọi với các lãnh đạo Quốc hội hôm qua. Ông ấy cho biết phía Israel đã tuyên bố rõ ràng rằng họ đã quyết định hành động. Đến nước này, Mỹ thực ra chỉ còn hai lựa chọn: hoặc tham gia để cố gắng hỗ trợ hoặc kiềm chế hành động quân sự của Israel, nỗ lực giới hạn xung đột trong phạm vi nhất định và đóng vai trò điều phối trong chiến dịch này; hoặc nói thẳng ‘không’ với Israel. Nhưng phương án thứ hai chưa bao giờ được đưa ra bàn bạc, chưa từng là một lựa chọn khả thi.
Trong suốt 63 năm qua, không một tổng thống Mỹ nào từng cân nhắc làm điều này. Vị tổng thống cuối cùng nói ‘không’ với Israel, từ chối dứt khoát và cố gắng kiềm chế tham vọng cốt lõi của họ, chính là John F. Kennedy vào năm 1962.
Lúc đó, ông đã tranh cãi với Thủ tướng sáng lập Israel, David Ben-Gurion, về chương trình hạt nhân Dimona—một cuộc tranh cãi lẽ ra phải được chú ý nhiều hơn nhưng lại bị lãng quên.
Kennedy nói rõ: “Không được! Tôi phản đối phổ biến hạt nhân—đó là một trong những nguyên tắc cốt lõi trong nhiệm kỳ của tôi. Cả hai bên chúng ta đều không được tiếp tục các thử nghiệm liên quan, và tôi yêu cầu thanh sát.”
Tất nhiên, ông không thể thực hiện cam kết này, vì bị ám sát vào tháng 11 năm 1963. Phó tổng thống kế nhiệm, Lyndon Johnson, đã bật đèn xanh cho chương trình hạt nhân của Israel. Đó là lần cuối cùng một tổng thống Mỹ nói ‘không’ với Israel.
Liệu điều này có rất có thể là sự thật, phải không?

Mearsheimer: Đúng vậy, tôi đồng ý. Nhưng tôi muốn bổ sung thêm: Israel đã hai lần vào năm 2024 cố gắng lôi kéo chính quyền Biden vào cuộc chiến với Iran. Mọi người hẳn còn nhớ hồi tháng Tư năm đó, họ tấn công đại sứ quán Iran ở Damascus, Syria, rồi đến tháng Mười, họ lại tấn công ngay trong lòng Tehran, giết hại một lãnh đạo Palestine. Kết quả của hai cuộc tấn công này là giao tranh tên lửa giữa Israel và Iran, và Israel muốn lôi kéo chúng ta vào cuộc chiến đó, muốn kéo chính quyền Biden xuống nước.
Chính quyền Biden đã không tham gia, chúng ta đứng ngoài, dù khi Iran tấn công Israel và hai bên giao tranh bằng tên lửa, chúng ta có hỗ trợ phòng thủ cho Israel, nhưng Biden đủ khôn ngoan để không can dự vào các cuộc tấn công trên đất Iran.
Ngược lại, chính quyền Trump đã hai lần trực tiếp tham gia tấn công lãnh thổ Iran, chứ không chỉ đơn thuần là phòng thủ cho Israel. Hãy nhớ cuộc chiến kéo dài 12 ngày vào tháng Sáu năm 2025—chúng ta ném bom Iran vào ngày 22 tháng Sáu năm ngoái, và lần này, chúng ta đang lao vào một cuộc oanh tạc Iran toàn diện. Vì vậy, tôi muốn nhấn mạnh: dù chính quyền Biden năm 2024 có hỗ trợ phòng thủ Israel, họ đã không tham chiến, dù Israel từng cố gắng lôi kéo chúng ta.

• Napolitano: Vậy cuộc xâm lược này có cơ sở đạo đức nào không?

Mearsheimer: Hoàn toàn không. Cuộc xâm lược này không có cơ sở pháp lý trong luật pháp quốc nội, cũng không có cơ sở trong luật pháp quốc tế. Tôi nghĩ gần như tất cả mọi người đều đồng ý điều này. Nhưng Tổng thống Trump không quan tâm đến luật pháp quốc tế, cũng không quan tâm đến luật pháp Mỹ. Ông ta là một người đơn phương, hành động theo ý muốn, coi pháp luật chỉ là thứ có thể bỏ qua khi thấy thuận tiện.

• Napolitano: Vậy về mặt quân sự, hành động này có khả thi không? Chúng ta nhận được thông tin quá mâu thuẫn. Giám đốc Tình báo Quốc gia thẳng thắn cho biết, cộng đồng tình báo đánh giá Iran từ năm 2003—tức 23 năm trước—đã không còn phát triển vũ khí hạt nhân, vì một Ayatollah—chính là Khamenei—đã ngăn cản họ, và ông này sau đó đã bị ám sát.
Bộ trưởng Quốc phòng—người tự xưng là “bộ trưởng chiến tranh”—lại nói việc này không liên quan đến lật đổ chính quyền, nhưng Tổng thống thì một mặt kêu gọi người dân Iran xuống đường, mặt khác lại nói thời cơ sẽ do chúng ta thông báo, hãy ở nhà, đừng tự ý chiếm chính quyền—rõ ràng là liên quan đến lật đổ chính quyền.
Ngoại trưởng còn nói Iran đang chế tạo vũ khí có thể gây hại cho chúng ta trong tương lai, nhưng việc chế tạo vũ khí ‘có thể’ gây hại trong tương lai—không thể coi là mối đe dọa cấp bách.

Mearsheimer: Đúng vậy, Mỹ không hề đối mặt với ‘mối đe dọa cấp bách’. Như tôi đã nói ở đầu chương trình, chính chúng ta không có mục tiêu rõ ràng, nên Tổng thống Trump mới liên tục thay đổi lý do hành động.
Israel mới là bên thực sự dẫn dắt, và Israel đã tuyên bố rõ ràng mục tiêu của họ là lật đổ chính quyền. Về điểm này, tôi muốn nói thêm: người ta nói muốn loại bỏ tên lửa đạn đạo của Iran, muốn xóa bỏ vĩnh viễn năng lực làm giàu urani, và cuối cùng là xóa bỏ khả năng Iran hỗ trợ Hamas, Hezbollah và Houthi. Nhưng trừ khi lật đổ chính quyền, không điều nào trong số này có thể thực hiện được.
Logic cốt lõi là: bạn phải thay đổi chính quyền Iran hiện tại, rồi chính quyền mới sẽ quyết định không chế tạo tên lửa đạn đạo, không hỗ trợ Houthi và Hamas, và không làm giàu urani nữa. Bạn phải lật đổ chính quyền này, và Israel hiểu rõ điều đó.
Bạn phải tin vào hai điều: thứ nhất, bạn có thể lật đổ chính quyền này; thứ hai, bạn có thể dựng lên một chính quyền mới, và chính quyền mới này sẽ vĩnh viễn không đi theo con đường làm giàu urani, vĩnh viễn không chế tạo tên lửa đạn đạo, và vĩnh viễn không hỗ trợ Houthi, Hamas và Hezbollah. Đó là tiền đề bạn phải chấp nhận.
Do đó, lật đổ chính quyền phải là mục tiêu của hành động này, vì đó là con đường duy nhất để giải quyết các vấn đề khác. Nếu bạn chỉ vào phá hủy cơ sở tên lửa hay loại bỏ năng lực làm giàu urani, Iran sẽ tái xây dựng. Vì vậy, bạn phải lật đổ chính quyền, và phải tin rằng chính quyền mới sẽ không quan tâm đến các lựa chọn quân sự này. Vấn đề nằm ở đây: tôi muốn hỏi bất kỳ ai cho rằng hành động quân sự này sẽ hiệu quả, liệu các bạn thực sự tin rằng có thể lật đổ chính quyền? Đó có phải là kết quả cuối cùng?
Nếu các bạn thực sự tin rằng chúng ta sẽ lật đổ được chính quyền, thì các bạn có tin rằng chính quyền mới sẽ từ bỏ tên lửa, từ bỏ làm giàu urani, và không hỗ trợ Houthi, Hamas và Hezbollah? Tôi không thể nghĩ ra một logic hợp lý nào để giải thích làm thế nào đạt được lật đổ chính quyền, và khiến chính quyền mới hoàn toàn không quan tâm đến ba điều này.

• Napolitano: Vậy Netanyahu có phải là người, như Tucker nói, đã buộc Trump hành động bằng cách bảo Rubio tiết lộ thông tin với ‘Nhóm Tám Người’ (cụm từ chỉ 8 nghị sĩ được nghe báo cáo mật từ hành pháp)? Tôi cho rằng đó là nội dung Rubio đã tiết lộ với ‘Nhóm Tám Người’, vì ông ấy đã hé lộ một phần thông tin đã chia sẻ với họ.
Toàn bộ chuyện ‘Nhóm Tám Người’ này là vi hiến—luật yêu cầu thông báo cho Quốc hội, chứ không phải chỉ 8 nghị sĩ cụ thể, và không được dùng lời thề bảo mật để ràng buộc 8 người này, khiến họ không thể thông báo cho các thành viên Quốc hội khác, cho cử tri, hay cho báo chí—đó không phải là hành vi dân chủ. Nhưng chúng ta có thể tạm gác lại điều này. Liệu Netanyahu có buộc Trump hành động, hay cuộc tấn công liên hợp này đã được lên kế hoạch từ trước để diễn ra đúng ngày khởi sự?

Mearsheimer: Đây không chỉ là vấn đề của Israel, mà còn liên quan đến nhóm vận động thân Israel tại Mỹ. Trump luôn chịu áp lực khổng lồ từ nhóm vận động này. Hơn nữa, nếu bạn xem đội ngũ đàm phán của ông ấy, con rể Jared Kushner và Steve Witkoff là hai đại diện đàm phán chính, và họ là những người đại diện chính của Mỹ trong quan hệ với Iran. Cả hai đều là những người theo chủ nghĩa phục quốc Do Thái cứng rắn, cam kết sâu sắc với Israel, và thực chất là đại diện cho Israel.
Điều này cho thấy: không chỉ Israel đang gây sức ép với Mỹ, mà bên trong nước Mỹ cũng có lực lượng khiến Mỹ phải nghe theo Israel. Nếu không có nhóm vận động cực kỳ có ảnh hưởng này gây áp lực lên Tổng thống Trump và các đời tổng thống trước, thái độ của chúng ta đối với Israel—kể cả trong quá khứ và hiện tại—sẽ hoàn toàn khác biệt. Chúng ta sẽ đối xử với Israel như một quốc gia bình thường, nhưng chúng ta đã không làm vậy. Chúng ta đã dành cho Israel đặc quyền đặc lợi, và mối quan hệ giữa chúng ta với Israel là chưa từng có trong lịch sử, đó chính là động lực then chốt thúc đẩy sự việc.
Vì vậy, đây không phải là vấn đề đơn phương từ phía Israel. Còn về quá trình lên kế hoạch, hiện tại thật khó để khẳng định. Tôi khó tin rằng họ đã quyết định từ cuối tháng 12 năm ngoái sẽ tấn công vào một thời điểm nào đó, dù chỉ là vấn đề thời gian. Tôi chắc chắn họ có các kế hoạch ứng phó khẩn cấp quan trọng, và họ chắc chắn đã thảo luận về khả năng tấn công, nhưng liệu họ có thực sự lên kế hoạch tấn công vào cuối tuần này hay không—thì rất khó nói.

• Napolitano: Là một cựu binh Không quân, ngài đánh giá thế nào về chi phí của toàn bộ thiết bị quân sự đang tập kết ở đó? Hàng trăm máy bay, hàng chục tàu chiến, hàng nghìn binh sĩ.

Mearsheimer: Tôi không thể, thực ra chúng ta phải đợi đến khi toàn bộ chiến dịch kết thúc mới biết rõ chi phí thực sự, nhưng rõ ràng đây sẽ là một khoản chi khổng lồ. Tổng thống Trump nói cuộc chiến này có thể kéo dài bốn đến năm tuần, nhưng tôi nghĩ nó có thể kéo dài hơn, dù ai có thể biết chắc được? Tuy nhiên, nó sẽ ngốn của chúng ta một khoản tiền khổng lồ.
Hơn nữa, nó sẽ ảnh hưởng thế nào đến kho vũ khí của chúng ta? Kho vũ khí của chúng ta sẽ bị hao tổn đến mức nào? Điều này sẽ ảnh hưởng ra sao đến chiến tranh Ukraine, và đến khả năng xảy ra xung đột với Trung Quốc ở Đông Á? Người Trung Quốc chắc chắn đang âm thầm vui sướng, vì chúng ta không chỉ bị kẹt ở Ukraine, mà giờ đây lại bị kéo vào Trung Đông, tiêu hao lượng đạn dược khổng lồ, trong khi chúng ta không phải là quốc gia có nền tảng sản xuất mạnh mẽ để dễ dàng bổ sung lượng đạn dược đã tiêu hao.

• Napolitano: Trung Quốc mua một lượng lớn dầu mỏ từ Iran. Liệu Trung Quốc có cho phép chính phủ Iran sụp đổ và bị thay thế bởi một chính quyền hoàn toàn nghe theo Trump, từ đó ảnh hưởng đến nguồn cung dầu mỏ? Liệu sự phát triển của mối quan hệ này có đi ngược lại lợi ích tốt nhất của Trung Quốc?

Mearsheimer: Tôi không tin Mỹ có thể dựng lên một chính quyền như vậy—đó là giấc mơ ban ngày. Chính quyền Trump và Israel có thể nghĩ như vậy, nhưng điều đó tuyệt đối không thể xảy ra. Vì vậy, tôi nghĩ người Trung Quốc không cần quá lo lắng. Dù chính quyền nào lên nắm quyền ở Tehran, họ cũng sẽ thù địch với Mỹ, và ý tưởng rằng chính quyền kế nhiệm ở Iran sẽ nghe theo Mỹ—chỉ là ảo tưởng.
Nhưng không nghi ngờ gì, Trung Quốc hiện tại và trong tương lai sẽ hết sức hỗ trợ chính quyền Iran, giúp họ duy trì khả năng chống đỡ áp lực từ Mỹ. Tôi cho rằng Israel vội vàng tấn công lúc này là vì họ hiểu đây là ‘cửa sổ cơ hội’—theo thời gian, Iran sẽ có kho tên lửa và drone lớn hơn, và khi đó nếu Israel tấn công Iran, họ sẽ phải chịu tổn thất nặng nề. Vì vậy, họ nên hành động ngay bây giờ, đặc biệt là khi có Mỹ hậu thuẫn.
Nhưng như tôi đã nói, họ không thể giành chiến thắng theo bất kỳ cách nào có ý nghĩa, và người Iran chỉ cần trụ vững là được. Trước khi lên chương trình, tôi đã nghĩ đến một kịch bản: giả sử trong một hoặc hai tuần tới, Mỹ tiến hành vài đợt tấn công lớn, phá hủy toàn bộ tên lửa và drone của Iran—dù điều này sẽ không xảy ra, chúng ta cứ giả định như vậy—rồi Mỹ tuyên bố chiến thắng. Vậy chúng ta sẽ ở vào tình thế nào?
Câu trả lời là: chính quyền Iran vẫn vững chắc, họ sẽ tái xây dựng hệ thống tên lửa, khôi phục năng lực làm giàu urani, và tái lập lực lượng drone. Vậy chúng ta làm thế nào để thắng cuộc chiến này? Vì Iran sẽ không biến mất, và chính quyền này cũng sẽ không biến mất; ngay cả khi nó sụp đổ, chính quyền kế nhiệm cũng sẽ không thân Mỹ.
Hơn nữa, tôi dám cá rằng chính quyền mới sẽ có xu hướng phát triển vũ khí hạt nhân, trong khi chính quyền do Khamenei lãnh đạo lại không quan tâm đến điều này. Chúng ta vừa ám sát lãnh đạo Iran—người thực chất là rào cản chính đối với việc Iran phát triển vũ khí hạt nhân. Giờ đây ông ta không còn nữa, cộng với diễn biến của cuộc chiến này, động lực và tiềm năng phát triển vũ khí hạt nhân của Iran sẽ lớn hơn nhiều, và vấn đề này trong tương lai sẽ nghiêm trọng hơn hiện tại rất nhiều.

• Napolitano: Các đồng nghiệp ở Viện Quincy của chúng tôi vừa đưa ra một tiêu đề tin tức: Tổng thống Trump nói “Chúng ta có vũ khí vô hạn, đủ để đánh một cuộc chiến vô tận”, nhưng sự thật không phải vậy. Ngay trước khi Mỹ phát động cuộc chiến này với Iran, Tướng Dan Caine đã chỉ ra điều này. Liệu Trump có thực sự kém thông tin đến mức bị lòng kiêu ngạo chi phối, đến nỗi không hiểu rằng vũ khí của chúng ta không phải là vô hạn, thậm chí đang thiếu hụt?

Mearsheimer: Caine chắc chắn đã báo cáo với ông ta, và báo chí đưa tin rầm rộ. Hãy nhìn vào chiến tranh Ukraine và những phát ngôn trong năm qua, chúng ta liên tục nói rằng viện trợ cho Ukraine là có hạn, vì kho đạn và vũ khí đã giảm xuống mức nguy hiểm, và giờ đây chúng ta lại mở chiến trường ở Trung Đông, kho vũ khí sẽ tiếp tục cạn kiệt theo cách tác chiến hiện tại.
Vì vậy, tôi cho rằng Tổng thống Trump chỉ đang huênh hoang. Như ai cũng biết, ông ta thường xuyên đưa ra những tuyên bố xa rời sự thật cơ bản, và đây chỉ là một ví dụ điển hình.
Hơn nữa, đây cũng chính là lý do người Iran phải trụ vững: họ phải tiếp tục tấn công Israel, tấn công các căn cứ quân sự Mỹ trong khu vực và vùng Vịnh, và hết sức phong tỏa Biển Đỏ và Vịnh Ba Tư.

• Napolitano: Người mà Mỹ-Israel muốn dựng lên, đã sống ở Mỹ suốt 45 năm qua, chính là con trai của Shah Pahlavi, cũng mang tên Reza Pahlavi. Tôi không thể tưởng tượng, sau hơn 40 năm, ông ta vẫn được người dân Iran hoan nghênh và chấp nhận?
Dù ông ta sống bao lâu đi nữa, ông ta cũng chỉ là một con rối của Mỹ. Sau khi Khomeini bị ám sát, 160 nữ sinh bị giết, và phòng sơ sinh trong bệnh viện ở trung tâm Tehran bị ném bom, gia đình Pahlavi đã bị người dân Iran ghê tởm từ lâu.

Mearsheimer: Tôi hoàn toàn đồng ý 100%, nhưng xin được bổ sung thêm một điểm. Việc chính phủ Mỹ và những người ủng hộ họ lại coi ông ta là ứng cử viên thay thế khả thi, chính là minh chứng rõ ràng nhất cho thấy họ hoàn toàn không có tổ chức hay nhân vật nào có thể cai trị Iran theo hướng thân Mỹ sau khi lật đổ chính quyền.
Hãy nhớ rằng, mục tiêu cốt lõi của hành động này chính là lật đổ chính quyền. Bạn phải tự hỏi mình hai câu hỏi: thứ nhất, liệu có thể lật đổ chính quyền không? Thứ hai, ngay cả khi lật đổ được, bạn có thể có một chính quyền thân thiện với Mỹ không? Chúng ta không có lực lượng thân Mỹ nào trong Iran, và ngay cả khi lật đổ được chính quyền, cũng không có ứng cử viên hợp lý nào để cai quản đất nước.
Vậy chúng ta sẽ làm gì? Đưa con trai Shah trở về và trao quyền cho ông ta? Đó hoàn toàn là sự tái diễn của năm 1953.

• Napolitano: Nhắc khán giả nhớ rằng, năm 1953, CIA và MI6 đã dàn dựng đảo chính, lật đổ Tổng thống Iran được bầu Mohammad Mosaddegh, và đưa Vua Pahlavi—cha của người này—lên ngôi. Khi cha ông ta bị phế truất, ông ta còn rất trẻ, rồi cùng mẹ và anh chị em chạy sang Maryland, Mỹ.

Mearsheimer: Và hãy nhớ rằng, cha ông ta vào thời điểm đó là người bị căm ghét. Cha ông ta không phải bị các Ayatollah lật đổ bằng vũ lực, và cũng chưa từng là một lãnh đạo được yêu mến ở Iran. Thực tế hoàn toàn ngược lại, phần lớn người Iran đều vui mừng khi thấy ông ta ra đi.

• Napolitano: Giáo sư Mearsheimer, tôi muốn hỏi ngài về Thổ Nhĩ Kỳ. Cựu Thủ tướng Israel Naftali Bennett từng nói, dù tốt hay xấu, Thổ Nhĩ Kỳ là mối đe dọa lớn hơn Iran đối với sự ổn định của Israel. Liệu ngài có dự đoán Thổ Nhĩ Kỳ sẽ tận dụng việc Israel bị ném bom theo cách nào đó, hay ngài cho rằng Thổ Nhĩ Kỳ sẽ hành động gì khi Israel bị tấn công?

Mearsheimer: Hoàn toàn không. Tôi cho rằng người Thổ Nhĩ Kỳ trong thâm tâm mong muốn Iran sống sót, vì họ hiểu rõ Iran và Thổ Nhĩ Kỳ là hai cường quốc lớn ở Trung Đông mà Israel muốn làm suy yếu, thậm chí tiêu diệt. Israel muốn thống trị Trung Đông, như chúng ta đã nhiều lần thảo luận, mục tiêu thực sự của họ ở Iran là chia cắt nước này, giống như họ đã làm ở Syria, và họ cũng muốn làm điều tương tự với Thổ Nhĩ Kỳ, làm suy yếu Thổ Nhĩ Kỳ càng nhiều càng tốt.
Người Thổ Nhĩ Kỳ hiểu rõ điều này. Tôi tin rằng sắp tới bạn sẽ thấy người Thổ Nhĩ Kỳ ngày càng nói nhiều hơn về vũ khí hạt nhân. Đã có bằng chứng cho thấy điều này. Trong hai hoặc ba tháng qua, tôi đã đọc vài bài viết, trong đó người Thổ Nhĩ Kỳ bắt đầu thảo luận nghiêm túc về việc sở hữu vũ weapons hạt nhân. Lý do là họ coi Israel là mối đe dọa, giống như người Iran coi Israel là mối đe dọa. Nỗi sợ lớn nhất của người Thổ Nhĩ Kỳ là, nếu Israel và Mỹ tiêu diệt Iran, thì khẩu súng tiếp theo sẽ chĩa vào Thổ Nhĩ Kỳ. Đó chính là sự thật của cục diện hiện nay.

• Napolitano: Ngài dự đoán cuộc chiến này sẽ diễn ra thế nào? Trump vừa nói sẽ kết thúc trong bốn tuần, vừa lại nói với Hegseth rằng chúng ta không loại trừ khả năng điều động bộ binh. Cá nhân tôi cho rằng điều động bộ binh sẽ là thảm họa đối với Mỹ.

Mearsheimer: Rất khó nói. Nếu chiến tranh kéo dài bốn tuần, chính quyền Tehran vẫn tồn tại, và họ tiếp tục phóng tên lửa đạn đạo vào các căn cứ Mỹ và Israel, đồng thời phóng drone, thì phải làm sao? Cuộc chiến dường như không có hồi kết, đạn dược của chúng ta sắp cạn kiệt, và dư luận Mỹ cũng đang quay lưng với Trump.

Liệu Tổng thống Trump có thể đối xử với Iran như ông ta đã đối xử với Houthi năm ngoái không? Mọi người còn nhớ, Trump nhậm chức tháng Một năm 2025, tháng Ba cùng năm, ông ta tuyên bố sẽ tiêu diệt hoàn toàn Houthi, rồi mở chiến dịch chống Houthi, nhưng đến tháng Năm, ông ta đã bỏ cuộc—ông ta không đánh nổi Houthi.
Nếu ông ta thậm chí còn không thể khuất phục được lực lượng Houthi, thì làm sao có thể đánh bại Iran? Nhưng dù sao đi nữa, ông ta thực sự đã không thắng được Houthi, ông ta đã đầu hàng, và còn thừa nhận: ‘Tôi không ngờ họ lại mạnh đến thế, tôi đã chán rồi, nên chúng tôi rút lui’. Liệu bạn có thể làm điều tương tự với Iran không, đặc biệt là khi chúng ta gắn chặt với Israel? Tôi không biết liệu ông ta có thể cứ thế mà rút lui được không.

Vậy Trump phải làm gì đây? Ông ta sẽ điều động bộ binh? Điều đó chỉ khiến tình hình tồi tệ hơn, nên ông ta thực sự đang lâm vào thế bế tắc. Tình hình từ phía Iran cũng không thể xem nhẹ: giả sử chúng ta thành công trong việc làm suy yếu Iran và đánh gục chính quyền họ—thì từ góc nhìn của Iran, nếu bạn là người Iran và cho rằng mình sắp sụp đổ, bạn có thể kéo tất cả mọi người cùng chết. Có lẽ điều họ sẽ làm tiếp theo là sử dụng toàn bộ tên lửa đạn đạo và drone còn lại để phá hủy toàn bộ cơ sở hạ tầng dầu mỏ ở vùng Vịnh, gây ra thiệt hại kinh tế toàn cầu khổng lồ, và phong tỏa eo biển Hormuz trong thời gian dài—hãy nhớ rằng, eo biển này vận chuyển khoảng 1/5 lượng dầu thô toàn cầu, một khi bị phong tỏa, sẽ gây ra khủng hoảng năng lượng và kinh tế toàn cầu.

Vì vậy, chúng ta đang nói về hai quốc gia đều đang lâm vào cuộc chiến sinh tử: từ góc nhìn của Iran, họ đang đối mặt với mối đe dọa sinh tồn, và Israel cũng cho rằng mình đang đối mặt với mối đe dọa sinh tồn. Khi nói về quan hệ giữa chúng ta với họ, họ mới là bên nắm quyền chủ động. Bạn có thể tự hỏi, trong tình huống này, làm thế nào để từng bước giảm leo thang căng thẳng? Có lẽ bạn có thể làm được, có lẽ đến một thời điểm nào đó, cả hai bên sẽ có động lực để làm điều đó, nhưng tương tự, nếu bạn bắt đầu giảm leo thang, thì Mỹ đã thua.
Tổng thống Trump đang đặt cược rằng ông ta có thể đánh bại Iran ở đây, đây không phải là hành động ngày 22 tháng Sáu năm ngoái—khi đó ông ta ra lệnh tấn công ba cơ sở hạt nhân ở Natanz, Isfahan và Fordow. Giờ đây, cục diện đã hoàn toàn khác. Ông ta đang dồn lực cho mục tiêu lật đổ chính quyền, và làm điều đó mà không điều động bộ binh.
Hơn nữa, ngay cả khi ông ta đạt được lật đổ chính quyền, điều đó có mang lại lợi ích gì cho Mỹ không? Vì vậy, tôi không thấy viễn cảnh thành công nào cho Tổng thống Trump. Gần như mọi câu chuyện ông ta có thể kể ra, tôi đều có thể dễ dàng bác bỏ.

Tôi ‘thích’ nhất bình luận của Pete Hegseth: “Trước tiên, cuộc chiến này không phải do chúng ta gây ra.”
Tôi tự hỏi, liệu anh ta có nghiêm túc không? Tôi tin rằng, bất kỳ ai nghiên cứu chiến tranh một cách nghiêm túc—dù chỉ nửa nghiêm túc—cũng hiểu rằng khi dấn thân vào chiến tranh, bạn tuyệt đối không nên đưa ra những tuyên bố táo bạo như vậy. Chiến tranh là một sự nghiệp cực kỳ phức tạp, đầy rẫy những hậu quả ngoài dự kiến, và dự đoán mọi chuyện sẽ kết thúc thế nào là một việc rất khó khăn. Khi xem xét những gì chúng ta đang làm ở Iran, tôi cho rằng đây không phải là dịp thích hợp để đưa ra những tuyên bố táo bạo. Bạn cần thừa nhận rằng mình có thể mắc sai lầm, và cuối cùng có thể thất bại—điều này rất phổ biến khi các quốc gia bước vào chiến tranh.

Vì vậy, khi nghe Pete Hegseth phát biểu, trước tiên bạn có thể hiểu tại sao chúng ta lại bước vào chiến tranh—chỉ riêng việc người này có mặt trong phòng để cố vấn cho Tổng thống Trump đã đủ để giải thích lý do. Thứ hai, khi nghe những lời nói kiêu ngạo của người này, bạn có thể thấy rõ ông ta hoàn toàn không biết mình đang nói gì. Khi cuộc chiến này kết thúc, rất có thể chúng ta sẽ phải chịu thiệt hại.

• Napolitano: Giáo sư John Mearsheimer, dù chúng ta nói về điều gì, trò chuyện với ngài luôn là niềm vui, người bạn thân mến của tôi. Cảm ơn ngài rất nhiều.
Mearsheimer: Đó là vinh dự của tôi, và chúc anh mọi điều tốt lành, cảm ơn anh. ■

 

Video
*** Prof. John Mearsheimer : Is Trump’s War Beyond Control?

(Pham Hoang)


   
is3 reacted
Trả lờiTrích dẫn
(@chemgiochovui)
Thanh niên
Cư dân
Tài sản: 5317.33
Tham gia: 3 năm trước
Bài viết: 142
 

Đăng bởi: @krafera

Đăng bởi: @meotamthe

Đăng bởi: @cuopco

Đăng bởi: @meotamthe

Đăng bởi: @elevonic

Một bức ảnh chụp đảo Kharg của Iran vào ngày 7 tháng 3 năm 2026 cho thấy ba tàu chở dầu đang bốc dỡ hoặc chờ bốc dỡ dầu.

Khi Iran đóng cửa eo biển Hormuz, nước này đã đóng cửa eo biển đối với tất cả các quốc gia vùng Vịnh khác, nhưng các tàu chở dầu của Iran vẫn đi qua mà không gặp vấn đề gì, chứng tỏ rằng Trung Quốc vẫn tiếp tục nhận được một lượng dầu nhất định từ Iran bất chấp cuộc chiến đang diễn ra.

Mỹ đã không ném bom cơ sở hạ tầng dầu mỏ của Iran với hy vọng chiếm được nó nguyên vẹn và chuyển hướng dầu từ Trung Quốc sang nước mình, nhưng khi cuộc chiến tiếp diễn và Iran không có dấu hiệu đầu hàng, đảo Kharg ngày càng có khả năng trở thành mục tiêu.

Cần lưu ý rằng việc phá hủy cơ sở hạ tầng của đảo Kharg sẽ loại bỏ Iran khỏi thị trường dầu mỏ, vì 90% lượng dầu xuất khẩu của nước này được vận chuyển qua đảo này, và việc khôi phục cơ sở hạ tầng ở đó có thể mất nhiều năm và tiêu tốn hàng tỷ, thậm chí hàng chục tỷ đô la.

IMG 2971

 

Một số phỏng đoán Mỹ có thể tấn công huỷ diệt các hạ tầng trên đảo nhỏ này rồi rút, tuyên bố thắng lợi cuộc chiến, đã đánh gục hạ tầng kinh tế của Iran.

 

Cuộc chiến này đã vượt qua giới hạn đàm phán, để một bên có thể rút ra và tuyên bố chiến thắng.

Kết cục chỉ còn có 2 khả năng:

1- Iran bị đánh quỵ hoàn toàn và trở thành thuộc địa của Mỹ.

2- Mỹ bán xới khỏi Trung Đông, Do Thái vong quốc lần thứ n.

 

 

Cả 2 phương án của cụ yêu cầu hơi khắc nghiệt, khó có ai quyết tâm đến như vậy, nên em nghĩ vẫn còn nhiều phương án khác có thể xảy ra hơn. 

Nếu đánh cái đảo này xong, Mỹ duy trì quân sự xung quanh Iran, không đánh nữa mà cứ kéo dài tình trạng như thế, em nghĩ chỉ khiến chiến sự giảm nhiệt nhưng vẫn còn nguyên, từ từ xuống cũng là cách chấm dứt, Iran muốn chơi tất tay lúc đấy xung quanh không ủng hộ nữa cũng khó, chơi xong có đạt được mục tiêu cũng đi đến diệt vong thì Iran cũng không chọn.

Hoặc giả Mỹ táng 1 quả hạt nhân chiến thuật vào Iran, xong tuyên bố đã thành công, lực lượng rút từ từ cực chậm để xây dựng lại hệ thống bảo vệ Israen. Mỹ vẫn nhiều lá bài hơn Iran, Iran vẫn chỉ thắng trên phương diện không bị lật đổ, có nước ngoài ủng hộ vừa phải, vẫn phải chấp nhận nếu Mỹ cũng dàn xếp xong với các nước lớn khác như Nga và Trung Quốc, chiến dịch này Iran chiến đấu kiên cường cũng một phần vì có Nga và Trung Quốc hỗ trợ, mất hết hỗ trợ thì không biết giờ này thế nào.

TSB thứ 3 đang tiến vào khu vực, sư dù 82 có vẻ được điều động, có thể là Mỹ đánh thật hoặc cũng có thể là diễn, đánh thật thì khó vì quân không đủ, khoảng cách xa, hậu cần sắp tới sẽ vất vả vì khoảng cách và thời tiết, nhưng nếu diễn mà khéo có thể khép lại màn thì cũng ok, Iran cũng nghiên cứu kỹ đối thủ, lại hồi sức và thêm giờ đẩy nghiên cứu nuke, nếu thành công thì sau này chỉ tuyên bố sẵn sàng làm bạn với tất cả là chả thằng nào dám đánh lẫn muốn đánh nữa.

 

em nghĩ 2 kịch bản của cụ cuopco là hợp lý. 

Mỹ  & Israel không có quyền rút, Iran cứ phang Israel mỗi ngày vài con UAV, mỗi tháng 1 đợt đạn đạo thì chỉ quỳ lạy thôi bác.

Bọn Israel nó cũng tính đến bài vong quốc băng việc mua đất ở Argentina rồi ấy. Nó đã tính đến bài Nuk xong chuồn

Gio Iran phải nhanh có vkhn thì bọn nó mới từ bỏ chơi nuk được

 

Kịch bản của em là Mẽo sẽ bắn tên lửa hoặc ném bom vào 1 chỗ nào đó mang tính biểu tượng nhưng ít giá trị thực tế, tuyên bố chiến thắng vang dội rồi phắn, kệ cho thằng con ruộc Ix xà và đám con hoang Sunni khóc chết cha chết  mẹ. 

Kịch bản đàm phán của cụ Mèo là đẹp nhất cho thế giới cơ mà có 2 lý do khó thành.

1 - là 2 bên đều để mõm và tay đi quá xa, không có đường lui xuống.

I xà giờ ngừng bắn thì tk Netanyov ăn cứt ngay, án chồng án tham ô với lạm quyền, sinh mạng chính trị như chỉ mành treo chuông, tình cảnh giống tk chuột chù diễn viên đi đeo lục lạc cho tk Mèo Tin.

I ran vừa bầu GC mới là con của cụ Cố, nợ nước thù nhà chất chồng, giờ đàm phán thì ăn làm sao nói làm sao với phe chủ chiến bây giờ

2  - là 2 tk trung gian hòa giải tiềm năng có vẻ éo mặn mà.

Tk Nga thì Tin tin đang bận đếm tiền bán dầu, làm éo có tâm trí đi hòa giải. Thêm vào đó, vụ Iran bắn trả đũa sang các nước láng giềng là cơ hội không thể tốt hơn để mấy tk Lateo Châu Âu mở to mắt ra, són dái vào, hiệu quả hơn ngàn post chửi của Med mỏ hỗn. Mở to mắt ra mà nhìn mấy tk  con hoang của bố mày ở Trung Đông kìa, kho bút chì, máy giặt với cuốc xẻng của tk răng kia chi bằng 1 góc nhà bố thôi. Gấu đang ngủ thì đừng tưởng bố mài không vả.

Tk Tàu thì tuy có thiệt đôi chút cơ mà so với chung quanh tao vẫn ấm no hạnh phúc chán. Nhà tao trữ đồ ăn đủ cho cả năm, nếu có thiếu thì sang mua mật ong nhà tk Gấu cũng đủ rồi, nhà Gấu éo có gì ngoài mật. Chúng mày bình thường có coi tao ra cái con kẹc gì đâu, oánh thằng 1 răng cũng là để giết tao mà, tao ngu gì lại không được lợi lộc gì đi giải vây cho tk lúc nào cũng muốn kề dao vào cổ tao. Tao tham với xấu tính thôi chứ tao cũng éo ngu nhé.

So với mấy tk trên thì chỉ có tk Trumpet là có động lực muốn rút hơn cả, mặt dày vô liêm sỉ hơn cả.  Trumpet tự phắn rồi tuyên bố chiến thắng vang dội là xong, để lại bãi cứt cho đám con đẻ và con hoang. 

 

 

This post was modified 12 giờ trước by chemgiochovui

   
Nguoi Nam My, Nguoi Nam My, phamdung and 4 people reacted
Trả lờiTrích dẫn
Elevonic
(@elevonic)
Lão niên
Được ưa thích
Trung lưu rank 3
Tài sản: 82842.92
Tham gia: 3 năm trước
Bài viết: 14342
 

Các nguồn tin từ ngành lọc dầu Ấn Độ tiết lộ: Dự trữ hiện tại của quốc gia này chỉ đủ dùng trong khoảng 20 đến 25 ngày, thấp hơn nhiều so với mức cần thiết mà Cơ quan Năng lượng Quốc tế (IEA) yêu cầu các nền kinh tế phát triển và các thành viên phải dự trữ ít nhất 90 ngày nhập khẩu dầu ròng. Một số nhà máy lọc dầu Ấn Độ còn thông báo với các nhà cung cấp Trung Đông rằng họ không thể tìm được tàu để vận chuyển dầu thô. Tình trạng thiếu hụt khiến Ấn Độ phải tìm nguồn dầu ở nơi khác có giá cả phải chăng để thay thế phần thiếu hụt hiện nay.

https://nangluongvietnam.vn/tac-dong-chien-su-o-iran-den-thi-truong-nang-luong-chau-a-va-kich-hoat-uu-tien-cua-viet-nam-35706.html

 


   
Lover19 reacted
Trả lờiTrích dẫn
Elevonic
(@elevonic)
Lão niên
Được ưa thích
Trung lưu rank 3
Tài sản: 82842.92
Tham gia: 3 năm trước
Bài viết: 14342
 

 

IMG 2992

Putin chúc mừng Mojtaba Khamenei đắc cử chức Lãnh đạo tối cao 'vào thời điểm Iran đang đối mặt với sự xâm lược vũ trang'

'Tôi tin tưởng rằng ông sẽ tiếp tục sự nghiệp của cha mình một cách vinh dự và tập hợp người dân Iran'

'Tôi muốn tái khẳng định sự ủng hộ kiên định của chúng tôi dành cho Tehran'

 


   
is3 and Vinhvovan reacted
Trả lờiTrích dẫn
(@langtubachkhoa)
Lão niên
Được ưa thích
Bá tước Phương Nam – langtubachkhoa
Trung lưu rank 3
Tài sản: 71612.25
Tham gia: 3 năm trước
Bài viết: 22095
 

Tàu dầu của Iran vẫn đi từ Hozmuz đến Trung Quốc đấy bác. Nếu chiến tranh kéo dài thì khả năng sẽ có một luồng xanh, tức là Iran sẽ cho phép những tàu chở hàng, đặc biệt là chở dầu đến Trung Quốc được đi qua, nhưng với một quota nhất định trong một khoảng thời gian, kiểu như một tháng chỉ được từng này tàu chở dầu đến Trung Quốc, vượt quá sẽ bị ... bùm. 

Kiểu kiểu đó. Ngay bây giờ tàu dầu sang Trung Quốc vẫn ok nhưng tàu của Mỹ và Israel là ăn đòn. Tức là họ đã chọn lọc rồi, chứ Iran nó không ngốc đến cái độ tàu nào nó cũng phang

Đăng bởi: @meotamthe

Đăng bởi: @krafera

Đăng bởi: @meotamthe

Hôm nay là 7 ngày rồi, từ nhiều góc suy diễn và một số chi tiết, em nghĩ là chiến sự này sẽ được bước đi để hướng đến ngừng bắn trong tháng 4 tới đây, các bên sẽ dừng lại như kiểu Minsk để hồi sức và điều chỉnh. 

em nghĩ chừng nào Mỹ Israel chưa chấp nhận thua + bồi thường thì Iran cần kiên định đánh tiếp. Còn mấy cái kí kết thoả thuận giấy tờ gì đó em không quan tâm vì đối với bọn PT nó thích xé lúc nào cũng dc

Không cần đánh mạnh như ngày đầu mà đánh dai dẳng, liên tục.

Chứ dừng cuộc chiến ngang xương như này mà không bồi thường thì lại y như cũ các lần trước.

 

 

Mỹ và Israen thì không chấp nhận thua, ít nhất là trên truyền thông, Iran thì chỉ cần tồn tại là thành công, đợi đòi bồi thường còn khướt, như Ta là ví dụ, đòi được khối ấy.

Nhưng vấn đề chính nằm ở chỗ, Iran nếu có bị tiêu diệt thì Mỹ và Israen cũng trong tình trạng thương tích nghiêm trọng, sức mạnh suy giảm thì vẫn rơi vào hoàn cảnh nguy hiểm khi không còn khả năng tổ chức chiến tranh ở đâu nữa, kết quả như vậy không phải là mục tiêu của họ, với Iran thì mục tiêu vẫn là đứng vững, chứ giờ làm quá để đối phương cùng đường mà bị ăn nuke thì cũng không ra đâu vào đâu cả. Bên cạnh đó là Thế giới cũng cần an toàn trên biển để vận chuyển hàng hóa, vẫn cần an toàn trong cung ứng năng lượng, nếu đánh đến mức năng lượng của Trung Đông và Vùng Vịnh đều tê liệt một thời gian thì đợi đến khi khôi phục được thì Thế giới có khi đã vẽ lại bản đồ tư lâu rồi. Rất nhiều hiệu ứng Domino trong các chuỗi sản xuất, cung ứng trên thế giới sẽ chịu tác động từ cuộc chiến này, nên sẽ tạo ra rất nhiều áp lực thúc đẩy các bên không tham chiến nhưng tham dự vào xúc tiến ngừng bắn một thời gian. Ví dụ EU nếu không có nguồn năng lượng từ 2 vùng trên, họ sẽ ra sao, họ có thể vẫn mua được năng lượng, nhưng họ phải phục vụ xã hội để tránh hỗn loạn trước, do vậy nền công nghiệp hay chuỗi sản xuất của EU sẽ tiếp tục bị dịch chuyển sang nơi đủ điện và có nhân lực ổn định, kinh tế sẽ chịu ảnh hưởng nặng từ cú dịch chuyển này. Ví dụ Nhật Hàn Đài nếu không có nguồn năng lượng đầy đủ, chuỗi cung ứng điện tử, hóa chất, bán dẫn, tàu biển .... khác có thể sẽ bị hạn chế, sản phẩm của các chuỗi này quay vòng tác động tiêu cực lại các chuỗi sản xuất của các khu vực, quốc gia khác dẫn theo các hiệu ứng liên hoàn khác. Ví dụ các nước Trung Đông giờ họ cho Mỹ đặt căn cứ quân sự, nhưng việc bị tấn công là không thể để im được, dù muốn hay không họ vẫn phải tìm cách phòng chống lại các tên lửa, uav bay vào lãnh thổ của họ, mặt khác việc các cơ sở trúng đạn khiến hoạt động kinh tế xã hội bị ảnh hưởng, thậm chí rất nghiêm trọng nếu kéo dài, nếu họ gặp hỗn loạn, các khu vực lãnh thổ liên quan đến họ cũng gặp hỗn loạn theo. Đơn cử trước mắt là giá dầu, giá khí hóa lỏng, sắp tới sẽ là giá vận tải, phí bảo hiểm, thiếu tàu, thiếu cont, chậm hàng, tất cả những thứ đấy đều khiến kinh tế Thế giới suy giảm tổng thể.

Nhìn chiến sự hiện tại thì Israen và Mỹ cũng khó duy trì được lâu do chiến tranh có chi phí rất lớn, Mỹ đã tham dự chiến sự ở Ukraine nhiều năm, tốn kém kha khá mà mới chỉ thắng trên thỏa thuận khoáng sản, còn hậu kỳ chưa biết thu lợi như thế nào nếu chiến sự ở Ukraine không ngừng lại, đạn dược thiếu không kịp bổ sung và bổ sung tạm thời bằng cách giảm ở các căn cứ khác trên thế giới để bù sang, dẫn đến mất cân đối trong bố trí, sẽ có thể dẫn tới sự lùi bước ở một số nơi. Nếu Mỹ và Israen không dùng nuke thì cơ bản với vũ khí quy ước sẽ không thể thắng được, các số liệu thống kê thiệt hại ở Israen là khá lớn, có thể khiến Israen phải thay đổi đường hướng đầu gấu trong một thời gian. 

Cuộc chiến hiện tại đang theo hướng tiêu hao kéo dài, trong khi Iran đang có lợi thế chịu được lâu hơn nếu không dùng nuke. Iran dù kháng chiến thành công nhưng tổn thất cũng không nhỏ, ngay việc phong tỏa eo biển cũng là đòn đánh mang tính tự sát cao, nhưng nếu không thể dừng đúng lúc, một mình Iran cũng không thể sống được với xung quanh, hiện tại việc kháng cự của Iran vẫn được ủng hộ, nhưng nếu cực đoan quá thì các bên ủng hộ lại xa lánh, nếu lần này kháng chiến thành công nhưng các nước ủng hộ cạch mặt thì lần sau e là không thể sống sót được vì sẽ không còn ai ủng hộ nữa. Hơn nữa, kháng chiến thành công rồi càng phải khôi phục kinh tế, công nghiệp, Iran vẫn cần có các bên tham gia tái thiết và xây dựng cầu nối để hòa nhập, do vậy, Iran vẫn sẽ là bên nhiệt tình hơn cả trong việc đàm phán ngừng chiến, nhưng trước mắt họ vẫn phải có tuyên bố cứng rắn.

Xét từ tình hình hiện tại, việc mời Nga vào điều đình là khó, nhưng nội tình điều đình thì Nga cũng không đứng ngoài, chỉ là không ra mặt mà thôi, vậy chỉ còn lại Trung Quốc, để giải quyết thể diện thì có thể Mỹ sẽ tuyên bố đạt được mục tiêu của Mỹ, còn mục tiêu của Israen thì Mỹ để Israen tự giải quyết, lúc đó Mỹ sẽ kêu gọi Trung Quốc đứng ra giải quyết, nhưng nội tình điều đình thì Mỹ cũng không đứng ngoài. Tóm lại là sẽ có bước đi để 2 tay to là Nga và Mỹ trở thành vô can, sau đó Trung Quốc, với tư cách là tay to cùng lúc chơi vui vẻ được với cả Israen, Iran và Trung Đông đứng ra dàn xếp, nó sẽ là lốt thoát cho rất nhiều bên. Đương nhiên là cũng có thể nó chỉ mang tính hoãn binh, nhưng trì hoãn được bao lâu và tranh thủ được bao lâu đều có lợi nhiều hơn cho Iran. 

Còn về Nga và Trung Quốc, em dự là sẽ xuất hiện câu chuyện Trung Quốc sẽ lề mề tham dự, về lý thì Trung Quốc chả liên can, đùn đẩy từ chối dẫn tới lề mề cũng là hợp lý, nhưng lề mề cũng có thể là cố ý, cố ý để tình hình nghiêm trọng hơn dù các bên đều thấy có ánh sáng cuối đường hầm, thằng nào nghịch ngu phá nốt nữa thì sẽ bị cả đám còn lại trở mặt, lúc đấy muốn dừng cũng khó, chỉ có thể trở thành quân cờ cho các bên khác lợi dụng thôi, thời gian lề mề đó là lúc để các bên thỏa hiệp và đi đêm với nhau. 

Còn vì sao em suy nghĩ thế, vì mới có 1 tuần thôi nhưng phía Đài Loan đang khá căng thẳng về tình huống không có năng lượng cập cảng mà nếu Trung Quốc lại tập trận phong tỏa thì thế nào, chưa tính là kinh tế sẽ đi xuống nếu mãi không có năng lượng cập cảng, khi chip bán dẫn không có điện để sản xuất, chuỗi này sẽ ra đi tới nơi có đủ điện, khi không còn chip bán dẫn trong tay nữa, Đài Loan mất giá trị cốt lõi, chuyện về với Trung Quốc theo cách bị thu hồi, bị Mỹ bán lại cho Trung Quốc là chuyện sớm chiều khó tránh khỏi. Nếu Đài Loan trở về tay Trung Quốc, đường vận tải biển của Nhật và Hàn vốn đi qua eo biển sẽ có thể đều bị Trung Quốc giám sát, nếu Trung Quốc phong tỏa đường này hoặc đơn giản chỉ là xiết chặt nó lại, hạn chế thông qua thì Nhật với Hàn sẽ rơi vào tình huống kiểu có 2 lỗ mũi mà giờ bị bịt mất 1, ngạt thở và thiếu oxy sẽ là tình huống khiến Nhật Hàn chết dần. Mỹ cũng không mong chờ kết cục này, thậm chí nếu khủng hoảng năng lượng, các nước đồng minh sẽ không để Mỹ tiếp tục cắt tiết nữa, nội bộ liên minh có lục đục, sẽ có cuộc trở cờ diện rộng, thế mạnh của Mỹ sẽ đi xuống nhanh hơn. Thậm chí nếu Trung Quốc gặp khó khăn khi thiếu năng lượng, Mỹ và phương Tây cũng chưa chắc đã được lợi, hàng hóa đều từ đây sản xuất, nếu giá thành lên cao, tác động kinh tế càng khốc liệt, Mỹ và phương Tây có thể phải lựa chọn tự làm với chi phí cực cao hoặc mua hàng với giá bán cao, rất nhiều thứ Trung Quốc đang cung ứng với giá mềm mà Mỹ và phương Tây đều không thể không mua, Trung Quốc chuyển hóa tác động sang cấm xuất đối với một số mặt hàng tối quan trọng khác, ví dụ đất hiếm, e là Mỹ và phương Tây phải trực tiếp đi giải bài toán ở Vùng Vịnh nhanh hơn. Chuyến đi cuối tháng 3 này sang Trung Quốc của Trump sẽ là bước đi nhằm tháo gỡ chiến sự, chỉ nghĩ đơn giản về mặt đất hiếm, Mỹ và Israen thực hiện hàng ngàn lượt xuất kích không quân, nếu đất hiếm vẫn khan hàng, bảo trì thay thế sẽ thế nào, chưa nó đến sản xuất mới nhé, tên lửa bắn liên tục, thành phần chế tạo linh kiện ở đâu để tiếp tục sản xuất. 

Em cho là còn nhiều khía cạnh khác phải giải quyết nhưng nếu khủng hoảng kéo dài thì các khía cạnh đó sẽ tiếp tục trầm trọng hơn, Mỹ và Israen đều đã cảm thấy việc đánh gục Iran là quá khó, hậu quả phải gánh đang ngày một gia tăng, nhưng chưa có bước thang nào hợp lý để xuống mà vẫn bảo toàn được vị thế, đơn phương thì đương nhiên không làm được, phải thông qua tay ai đó để thực hiện, vì vậy em nghĩ tháng 4 sẽ là thời điểm nhìn thấy nút thắt được tháo gỡ, tốc độ tháo gỡ có thể sẽ chậm nhưng nó cũng giải quyết được khủng hoảng, đi kèm với nó sẽ còn nhiều thay đổi khác lớn hơn ở nhiều khu vực khác nữa chứ không còn bó hẹp ở Vùng Vịnh và Trung Đông.

 

 

This post was modified 11 giờ trước by langtubachkhoa

   
Nguoi Nam My, phamdung, Lover19 and 1 people reacted
Trả lờiTrích dẫn
(@tesla-bee)
Công dân
Được ưa thích
Cư dân
Tài sản: 5085.19
Tham gia: 3 năm trước
Bài viết: 646
 

Đăng bởi: @krafera

Đăng bởi: @meotamthe

Đăng bởi: @cuopco

Đăng bởi: @meotamthe

Đăng bởi: @elevonic

Một bức ảnh chụp đảo Kharg của Iran vào ngày 7 tháng 3 năm 2026 cho thấy ba tàu chở dầu đang bốc dỡ hoặc chờ bốc dỡ dầu.

Khi Iran đóng cửa eo biển Hormuz, nước này đã đóng cửa eo biển đối với tất cả các quốc gia vùng Vịnh khác, nhưng các tàu chở dầu của Iran vẫn đi qua mà không gặp vấn đề gì, chứng tỏ rằng Trung Quốc vẫn tiếp tục nhận được một lượng dầu nhất định từ Iran bất chấp cuộc chiến đang diễn ra.

Mỹ đã không ném bom cơ sở hạ tầng dầu mỏ của Iran với hy vọng chiếm được nó nguyên vẹn và chuyển hướng dầu từ Trung Quốc sang nước mình, nhưng khi cuộc chiến tiếp diễn và Iran không có dấu hiệu đầu hàng, đảo Kharg ngày càng có khả năng trở thành mục tiêu.

Cần lưu ý rằng việc phá hủy cơ sở hạ tầng của đảo Kharg sẽ loại bỏ Iran khỏi thị trường dầu mỏ, vì 90% lượng dầu xuất khẩu của nước này được vận chuyển qua đảo này, và việc khôi phục cơ sở hạ tầng ở đó có thể mất nhiều năm và tiêu tốn hàng tỷ, thậm chí hàng chục tỷ đô la.

IMG 2971

 

Một số phỏng đoán Mỹ có thể tấn công huỷ diệt các hạ tầng trên đảo nhỏ này rồi rút, tuyên bố thắng lợi cuộc chiến, đã đánh gục hạ tầng kinh tế của Iran.

 

Cuộc chiến này đã vượt qua giới hạn đàm phán, để một bên có thể rút ra và tuyên bố chiến thắng.

Kết cục chỉ còn có 2 khả năng:

1- Iran bị đánh quỵ hoàn toàn và trở thành thuộc địa của Mỹ.

2- Mỹ bán xới khỏi Trung Đông, Do Thái vong quốc lần thứ n.

 

 

Cả 2 phương án của cụ yêu cầu hơi khắc nghiệt, khó có ai quyết tâm đến như vậy, nên em nghĩ vẫn còn nhiều phương án khác có thể xảy ra hơn. 

Nếu đánh cái đảo này xong, Mỹ duy trì quân sự xung quanh Iran, không đánh nữa mà cứ kéo dài tình trạng như thế, em nghĩ chỉ khiến chiến sự giảm nhiệt nhưng vẫn còn nguyên, từ từ xuống cũng là cách chấm dứt, Iran muốn chơi tất tay lúc đấy xung quanh không ủng hộ nữa cũng khó, chơi xong có đạt được mục tiêu cũng đi đến diệt vong thì Iran cũng không chọn.

Hoặc giả Mỹ táng 1 quả hạt nhân chiến thuật vào Iran, xong tuyên bố đã thành công, lực lượng rút từ từ cực chậm để xây dựng lại hệ thống bảo vệ Israen. Mỹ vẫn nhiều lá bài hơn Iran, Iran vẫn chỉ thắng trên phương diện không bị lật đổ, có nước ngoài ủng hộ vừa phải, vẫn phải chấp nhận nếu Mỹ cũng dàn xếp xong với các nước lớn khác như Nga và Trung Quốc, chiến dịch này Iran chiến đấu kiên cường cũng một phần vì có Nga và Trung Quốc hỗ trợ, mất hết hỗ trợ thì không biết giờ này thế nào.

TSB thứ 3 đang tiến vào khu vực, sư dù 82 có vẻ được điều động, có thể là Mỹ đánh thật hoặc cũng có thể là diễn, đánh thật thì khó vì quân không đủ, khoảng cách xa, hậu cần sắp tới sẽ vất vả vì khoảng cách và thời tiết, nhưng nếu diễn mà khéo có thể khép lại màn thì cũng ok, Iran cũng nghiên cứu kỹ đối thủ, lại hồi sức và thêm giờ đẩy nghiên cứu nuke, nếu thành công thì sau này chỉ tuyên bố sẵn sàng làm bạn với tất cả là chả thằng nào dám đánh lẫn muốn đánh nữa.

 

em nghĩ 2 kịch bản của cụ cuopco là hợp lý. 

Mỹ  & Israel không có quyền rút, Iran cứ phang Israel mỗi ngày vài con UAV, mỗi tháng 1 đợt đạn đạo thì chỉ quỳ lạy thôi bác.

Bọn Israel nó cũng tính đến bài vong quốc băng việc mua đất ở Argentina rồi ấy. Nó đã tính đến bài Nuk xong chuồn

Gio Iran phải nhanh có vkhn thì bọn nó mới từ bỏ chơi nuk được

 

Em lại không nghĩ Iran tất tay đến thế đâu. Kiểu giống quê em oánh xong 2 thập kỷ là phải đi đàm phán với Mỹ ngay, nên chắc chắn ông Trump sẽ tuyên bố là Thắng lợi giòn giã, chưa bao giờ có thắng lợi to lắn đến thế.  Isa thì cũng sẽ tuyên bố đánh cho Mỹ cút thành công, và bước vào quá trình tái thiết. Lúc này Nga, TQ vào tái thiết cùng là ngon bổ rẻ hợp lý các cụ nhỉ. 

Còn Isa thì vẫn có Mỹ bảo kê và quan hệ với Nga cũng khéo léo, với TQ cũng biết điều, nên dân tộc đó vẫn sẽ tồn tại chỉ có BiBi sẽ phải ra đi. Đầu tiên là bị phế truất. Bibi đã đang trong quá trình bị phế rồi, các cụ nhớ vụ Bibi định đổi hiến pháp để giống cụ Tập ko. Phải oánh nhau để ỉm vụ này đi mà lần này không được thì về nhà trồng rau là cái chắc. Trồng rau ở Arg cũng đất tốt. 3 ông to Hy sinh con cờ này cũng được.

À mà khi đã về vườn thì dễ lên cơn đột quỵ hay trượt vấp ngã đâu đó lắm (đấy là nhẹ nhàng) còn không thì Irgc sẽ cho sang thế giới bên kia oánh nhau tiếp với cụ Ali bố luôn ấy. Dân Iran kiểu gì chả phải trả thù cho Giáo chủ.Kịch bản này cũng ok với 3 ông lớn kia. 

 

This post was modified 10 giờ trước 2 times by Tesla.Bee

   
is3 reacted
Trả lờiTrích dẫn
Putinka_Vodka
(@putinka_vodka)
Công dân
Được ưa thích
Cư dân
Tài sản: 9707.47
Tham gia: 3 năm trước
Bài viết: 683
 
Trong cuộc họp bàn tròn cấp đại sứ các nước thuộc Hội đồng Hợp tác vùng Vịnh (Gulf Cooperation Council - GCC) tại Matxcova, Ngoại trưởng Nga Sergei Lavrov đã phát biểu trước các đại sứ từ các nước GCC, những người đã đến Matxcova để đề nghị phía Nga can thiệp ngăn chặn các hoạt động quân sự của Iran nhằm đáp trả cuộc tấn công hèn hạ của Israel và Hoa Kỳ.
Các đại sứ GCC đã thúc giục Nga gây áp lực lên Iran để giảm leo thang và ngừng các cuộc tấn công bằng tên lửa và máy bay không người lái vào lãnh thổ của họ. Lavrov đã phản bác gay gắt và thẳng thừng bác bỏ cách tiếp cận một chiều, dập tắt những lời kêu gọi đó bằng một hành động cứng rắn hiếm thấy.
Ngoại trưởng Nga Lavrov bắt đầu bằng việc bày tỏ lời chia buồn về thương vong dân sự và thiệt hại về cơ sở hạ tầng dân sự ở các nước vùng Vịnh Ba Tư do cuộc xung đột gây ra. Sau đó ông ngay lập tức đặt câu hỏi với các đại sứ của GCC: “Vậy các ngài có lên án cuộc chiến tranh xâm lược của Mỹ-Israel chống lại Iran, hay những sự kiện cụ thể như vụ sát hại 170 trẻ em gái ở Minab mà Mỹ và Israel gây ra hay không?”. Lavrov tiếp tục nhấn mạnh sự đạo đức giả của họ khi chỉ muốn gây áp lực lên Iran mà không lên án những kẻ khởi xướng chiến tranh là Mỹ và Israel. Lavrov cũng lưu ý rằng “việc chấp nhận yêu cầu như vậy đồng nghĩa với việc chấp nhận hành động gây hấn ban đầu của Mỹ và Israel”. Lavrov khẳng định rằng các hoạt động đang diễn ra của Mỹ và Israel nhằm mục đích chia rẽ Iran với các nước láng giềng Ả Rập (các nước GCC), đồng thời lưu ý rằng những hành động này là nỗ lực nhằm phá hoại các xu hướng bình thường hóa tích cực gần đây như sự xích lại gần nhau giữa Ả Rập Xê-Út và Iran, sự hợp tác giữa UAE và Iran… Việc cấp bách ngay bây giờ là cần phải có một phản ứng quốc tế thống nhất, cân bằng nhằm chấm dứt ngay lập tức mọi hành động thù địch, giải quyết bằng con đường chính trị-ngoại giao và bảo vệ các lợi ích an ninh chính đáng của tất cả các quốc gia vùng Vịnh Ba Tư. Lavrov cũng cảnh báo các nước GCC rằng Nga kỳ vọng họ sẽ buộc Israel và Hoa Kỳ phải chịu trách nhiệm về thảm họa kinh tế mà các nước GCC đang phải đối mặt.
Tiếp theo là Ấn Độ.
Chuyến thăm Israel gần đây của Thủ tướng Narendra Modi diễn ra không đúng thời điểm (chỉ 3 ngày trước khi Israel và Mỹ tấn công Iran). Mặc dù Ấn Độ là một trong những nước sáng lập BRICS, nhưng nước này đã phô trương việc nâng tầm quan hệ Ấn Độ-Israel từ “quan hệ đối tác chiến lược” lên “quan hệ đối tác chiến lược đặc biệt”. Modi cùng với Netanyahu đã khẳng định sự hợp tác mạnh mẽ của Ấn Độ với Israel trong lĩnh vực quốc phòng. Thật là một thời điểm tồi tệ. Hành vi xu nịnh của Modi tại Israel là một sự xúc phạm trực tiếp đến các thành viên khác của BRICS và không được các thành viên BRICS khác ủng hộ.
Hậu quả đến ngay lập tức. Cuộc tấn công của Israel và Hoa Kỳ vào Iran, một thành viên của BRICS, đã tạo ra một vấn đề kinh tế rất tệ đối với Ấn Độ. Như đã biết, Ấn Độ nhập khẩu khoảng 90% tổng nhu cầu dầu thô, trung bình khoảng 5 triệu thùng/ngày (số liệu đầu năm 2026). Nguồn nhập khẩu của Ấn Độ là Nga, Iraq, Ả Rập Xê-Út, UAE, Kuwait và Qatar. Việc Iran đóng cửa eo biển Hormuz trên thực tế đã tạo ra tình huống khẩn cấp cho Ấn Độ. Trong bối cảnh thiếu hụt nguồn cung, Ấn Độ đã đề nghị Nga giao hàng cho họ với khối lượng lên đến 22 triệu thùng trong một tuần (3 triệu thùng mỗi ngày) ngay từ tháng 3/2026.
Phát ngôn viên Điện Kremlin Dmitry Peskov nhấn mạnh rằng Nga sẽ không tiết lộ dữ liệu định lượng cụ thể về xuất khẩu dầu sang Ấn Độ vì còn quá nhiều vấn đề cần thống nhất. Ông Peskov cũng lưu ý với phía Ấn Độ rằng cuộc chiến tranh ở Iran đã thúc đẩy đáng kể nhu cầu đối với các nguồn năng lượng của Nga, định vị Nga như một nhà cung cấp đáng tin cậy về dầu khí.
Phó Thủ tướng LB Nga Alexandr Novak cho biết rằng Nga sẵn sàng hỗ trợ Ấn Độ, nhưng không phải với “giá chiết khấu” như trước, mà theo đúng giá thị trường tự do. Trước đây, Nga đã bán dầu cho Ấn Độ với mức chiết khấu sâu, thấp hơn 10-13 đô-la so với giá dầu Brent. Trước mắt, Nga sẽ chuyển hướng các lô hàng khoảng 9,5 triệu thùng cho Ấn Độ, và sau này sẽ xem xét khả năng tăng tỷ lệ xuất khẩu dầu thô của Nga cho Ấn Độ lên 40% nhu cầu của nước này.
Điều này cho thấy Nga coi đây là một giao dịch kinh doanh bình thường mà không có sự nhượng bộ dựa trên “tình bạn” như trước đó. Có lẽ Modi nên xem xét lại các thỏa thuận mà ông ta đã ký với Israel, đặc biệt là nếu eo biển Hormuz vẫn tiếp tục đóng cửa trong thời gian dài.
Hà Huy Thành

   
Tesla.Bee, is3, Vinhvovan and 3 people reacted
Trả lờiTrích dẫn
Elevonic
(@elevonic)
Lão niên
Được ưa thích
Trung lưu rank 3
Tài sản: 82842.92
Tham gia: 3 năm trước
Bài viết: 14342
 

❗️🇸🇦 Tập đoàn dầu khí Saudi Aramco đã bắt đầu giảm sản lượng tại hai mỏ dầu.

Hiện chưa rõ mỏ nào bị ảnh hưởng và sản lượng sẽ giảm bao nhiêu.

Nhưng giá dầu hiện đang được dự báo sẽ tăng vọt.

IMG 2998

   
Tesla.Bee and is3 reacted
Trả lờiTrích dẫn
Elevonic
(@elevonic)
Lão niên
Được ưa thích
Trung lưu rank 3
Tài sản: 82842.92
Tham gia: 3 năm trước
Bài viết: 14342
 

Pháp sẽ huy động 8 tàu khu trục, hai tàu sân bay trực thăng đổ bộ và tàu sân bay Charles De Gaulle ”— Macron

“Tàu sân bay Charles-de-Gaulle hiện đang ở gần Síp”

IMG 2999

 


   
Trả lờiTrích dẫn
(@langtubachkhoa)
Lão niên
Được ưa thích
Bá tước Phương Nam – langtubachkhoa
Trung lưu rank 3
Tài sản: 71612.25
Tham gia: 3 năm trước
Bài viết: 22095
 

@a98 @hatam @ktqsminh @ngo-rung @meotamthe @elevonic

ÔNG LAVROV “DẬP TẮT” MONG MUỐN CỦA GCC – ẤN ĐỘ TRẢ GIÁ: KHI ĐỊA CHÍNH TRỊ TRUNG ĐÔNG ĐẨY CÁC NƯỚC VÀO THẾ LỰA CHỌN KHẮC NGHIỆT
---
Cuộc họp bàn tròn cấp đại sứ giữa Nga và các nước Hội đồng Hợp tác vùng Vịnh (GCC) tại Moscow, theo các nguồn tường thuật từ phía Nga, đã nhanh chóng vượt khỏi khuôn khổ một cuộc trao đổi ngoại giao thông thường.
Thay vì đóng vai “người trung gian gây sức ép” lên Tehran như mong muốn của các đại sứ GCC, Ngoại trưởng Nga Sergei Lavrov đã chọn một cách tiếp cận đối đầu trực diện, qua đó phơi bày những mâu thuẫn đạo lý và lợi ích đang bị che giấu dưới lớp vỏ “kêu gọi giảm leo thang”.
Ông mở đầu bằng những lời chia buồn trước thương vong dân sự và thiệt hại hạ tầng tại các quốc gia vùng Vịnh do xung đột lan rộng. Nhưng ngay sau đó, ông đặt ra câu hỏi mang tính “bẻ gãy” toàn bộ lập luận của GCC: liệu các nước này có sẵn sàng lên án hành động tấn công ban đầu của Mỹ và Israel nhằm vào Iran hay không, hay chỉ chọn cách gây áp lực đơn phương lên bên bị tấn công.
Theo lập luận của ông Lavrov, việc yêu cầu Nga ép Iran dừng đáp trả, trong khi làm ngơ trước hành động quân sự của Mỹ–Israel, chẳng khác nào mặc nhiên hợp pháp hóa cuộc chiến tranh xâm lược ngay từ đầu.
Thông điệp cốt lõi mà Ngoại trưởng Nga nhấn mạnh không chỉ là vấn đề đạo lý, mà còn là bức tranh chiến lược rộng hơn. Ông cảnh báo rằng Mỹ và Israel đang cố tình chia rẽ Iran với các nước láng giềng Ả Rập, phá hoại những xu hướng bình thường hóa hiếm hoi nhưng đầy ý nghĩa trong khu vực – từ sự xích lại gần nhau giữa Ả Rập Xê-Út và Iran, cho tới hợp tác ngày càng thực dụng giữa UAE và Iran.
Với Moscow, việc GCC chỉ tập trung vào “đòi hỏi Iran kiềm chế” không khác gì tiếp tay cho một chiến lược gây bất ổn dài hạn, trong đó Trung Đông bị giữ mãi trong vòng xoáy đối đầu để phục vụ lợi ích bên ngoài khu vực.
Ông Lavrov kết luận bằng một cảnh báo nặng nề: Nga kỳ vọng các nước GCC buộc Israel và Hoa Kỳ phải chịu trách nhiệm về những hệ lụy kinh tế và an ninh mà chính các nước vùng Vịnh đang gánh chịu.
Đây là một thông điệp hiếm thấy về mức độ cứng rắn, cho thấy Moscow không còn sẵn sàng đóng vai “người chữa cháy miễn phí” cho các lựa chọn chính trị của đồng minh Mỹ ở Trung Đông.

---

Ấn Độ: khi ngoại giao biểu tượng va vào thực tế năng lượng
Nếu GCC lúng túng trong thế tiến thoái lưỡng nan, thì Ấn Độ lại rơi vào tình thế còn khó xử hơn.
Chuyến thăm Israel của Thủ tướng Narendra Modi, chỉ vài ngày trước khi Israel và Hoa Kỳ tấn công Iran, bị nhìn nhận như một bước đi sai thời điểm trong bối cảnh địa chính trị cực kỳ nhạy cảm. Việc New Delhi công khai nâng cấp quan hệ với Tel Aviv lên mức “đối tác chiến lược đặc biệt”, nhấn mạnh hợp tác quốc phòng, không chỉ gây phản cảm với Tehran mà còn khiến các thành viên BRICS khác khó có thể làm ngơ.
Hệ quả đến nhanh hơn nhiều so với những gì New Delhi có thể dự liệu. Iran – một thành viên BRICS – bị tấn công, eo biển Hormuz bị đóng cửa trên thực tế, và ngay lập tức bài toán sinh tử của Ấn Độ lộ rõ: quốc gia này nhập khẩu khoảng 90% nhu cầu dầu thô, tương đương gần 5 triệu thùng/ngày. Các nguồn cung chủ chốt của Ấn Độ đều nằm quanh Vịnh Ba Tư và Nga. Khi Hormuz tắc nghẽn, toàn bộ cấu trúc an ninh năng lượng của Ấn Độ bị đặt trong tình trạng báo động.
Tháng 3/2026, New Delhi buộc phải đề nghị Nga cung cấp khẩn cấp tới 22 triệu thùng dầu chỉ trong một tuần, một con số cho thấy mức độ tuyệt vọng về nguồn cung.
Điện Kremlin, thông qua người phát ngôn Dmitry Peskov, tỏ ra thận trọng, từ chối công bố chi tiết và nhấn mạnh rằng còn nhiều điều khoản phải đàm phán. Quan trọng hơn, Moscow gửi đi một tín hiệu rõ ràng: cuộc chiến tại Iran đã làm nhu cầu đối với năng lượng Nga tăng vọt, và Nga giờ đây ở vị thế của một nhà cung cấp được săn đón, chứ không phải kẻ cần “bán rẻ để duy trì quan hệ”.
Phó Thủ tướng Nga Alexander Novak nói thẳng: Nga sẵn sàng hỗ trợ Ấn Độ, nhưng không còn dầu giá chiết khấu sâu như giai đoạn trước. Nếu trước đây New Delhi được hưởng mức giảm 10–13 USD/thùng so với Brent, thì nay các lô hàng mới sẽ theo giá thị trường.
Trước mắt, Nga có thể chuyển hướng khoảng 9,5 triệu thùng cho Ấn Độ và trong dài hạn, thậm chí nâng tỷ trọng xuất khẩu sang nước này lên 40% nhu cầu dầu thô của Ấn Độ – nhưng đó hoàn toàn là một giao dịch thương mại lạnh lùng, không gắn với khái niệm “tình bạn chiến lược”.

---

Và: địa chính trị không có chỗ cho sự nước đôi
Chuỗi sự kiện này cho thấy một thực tế ngày càng rõ: thời kỳ ngoại giao nước đôi đang trở nên cực kỳ đắt giá. Với GCC, việc chỉ yêu cầu Iran kiềm chế mà né tránh trách nhiệm của Mỹ–Israel khiến họ mất đi sự ủng hộ từ những cường quốc như Nga.
Với Ấn Độ, những cử chỉ mang tính biểu tượng với Israel đã nhanh chóng chuyển hóa thành chi phí năng lượng và rủi ro kinh tế thực tế.
Nếu eo biển Hormuz tiếp tục bị đóng trong thời gian dài, New Delhi sẽ buộc phải xem xét lại toàn bộ các tính toán chiến lược, trong đó có cả những thỏa thuận và cam kết chính trị vừa được ký kết.
Trong bối cảnh thế giới phân mảnh sâu sắc, bài học nổi bật là: địa chính trị không tha thứ cho sự mơ hồ, và mỗi lựa chọn đều có cái giá phải trả – đôi khi đến sớm hơn rất nhiều so với dự tính.

(Tin Hay Thế Giới)
Việt Critical Thinkers / VCT

Bài gốc của bác Hà Huy Thành

Trong cuộc họp bàn tròn cấp đại sứ các nước thuộc Hội đồng Hợp tác vùng Vịnh (Gulf Cooperation Council - GCC) tại Matxcova, Ngoại trưởng Nga Sergei Lavrov đã phát biểu trước các đại sứ từ các nước GCC, những người đã đến Matxcova để đề nghị phía Nga can thiệp ngăn chặn các hoạt động quân sự của Iran nhằm đáp trả cuộc tấn công hèn hạ của Israel và Hoa Kỳ.
Các đại sứ GCC đã thúc giục Nga gây áp lực lên Iran để giảm leo thang và ngừng các cuộc tấn công bằng tên lửa và máy bay không người lái vào lãnh thổ của họ. Lavrov đã phản bác gay gắt và thẳng thừng bác bỏ cách tiếp cận một chiều, dập tắt những lời kêu gọi đó bằng một hành động cứng rắn hiếm thấy.
Ngoại trưởng Nga Lavrov bắt đầu bằng việc bày tỏ lời chia buồn về thương vong dân sự và thiệt hại về cơ sở hạ tầng dân sự ở các nước vùng Vịnh Ba Tư do cuộc xung đột gây ra. Sau đó ông ngay lập tức đặt câu hỏi với các đại sứ của GCC: “Vậy các ngài có lên án cuộc chiến tranh xâm lược của Mỹ-Israel chống lại Iran, hay những sự kiện cụ thể như vụ sát hại 170 trẻ em gái ở Minab mà Mỹ và Israel gây ra hay không?”. Lavrov tiếp tục nhấn mạnh sự đạo đức giả của họ khi chỉ muốn gây áp lực lên Iran mà không lên án những kẻ khởi xướng chiến tranh là Mỹ và Israel. Lavrov cũng lưu ý rằng “việc chấp nhận yêu cầu như vậy đồng nghĩa với việc chấp nhận hành động gây hấn ban đầu của Mỹ và Israel”. Lavrov khẳng định rằng các hoạt động đang diễn ra của Mỹ và Israel nhằm mục đích chia rẽ Iran với các nước láng giềng Ả Rập (các nước GCC), đồng thời lưu ý rằng những hành động này là nỗ lực nhằm phá hoại các xu hướng bình thường hóa tích cực gần đây như sự xích lại gần nhau giữa Ả Rập Xê-Út và Iran, sự hợp tác giữa UAE và Iran… Việc cấp bách ngay bây giờ là cần phải có một phản ứng quốc tế thống nhất, cân bằng nhằm chấm dứt ngay lập tức mọi hành động thù địch, giải quyết bằng con đường chính trị-ngoại giao và bảo vệ các lợi ích an ninh chính đáng của tất cả các quốc gia vùng Vịnh Ba Tư. Lavrov cũng cảnh báo các nước GCC rằng Nga kỳ vọng họ sẽ buộc Israel và Hoa Kỳ phải chịu trách nhiệm về thảm họa kinh tế mà các nước GCC đang phải đối mặt.

Tiếp theo là Ấn Độ.
Chuyến thăm Israel gần đây của Thủ tướng Narendra Modi diễn ra không đúng thời điểm (chỉ 3 ngày trước khi Israel và Mỹ tấn công Iran). Mặc dù Ấn Độ là một trong những nước sáng lập BRICS, nhưng nước này đã phô trương việc nâng tầm quan hệ Ấn Độ-Israel từ “quan hệ đối tác chiến lược” lên “quan hệ đối tác chiến lược đặc biệt”. Modi cùng với Netanyahu đã khẳng định sự hợp tác mạnh mẽ của Ấn Độ với Israel trong lĩnh vực quốc phòng. Thật là một thời điểm tồi tệ. Hành vi xu nịnh của Modi tại Israel là một sự xúc phạm trực tiếp đến các thành viên khác của BRICS và không được các thành viên BRICS khác ủng hộ.
Hậu quả đến ngay lập tức. Cuộc tấn công của Israel và Hoa Kỳ vào Iran, một thành viên của BRICS, đã tạo ra một vấn đề kinh tế rất tệ đối với Ấn Độ. Như đã biết, Ấn Độ nhập khẩu khoảng 90% tổng nhu cầu dầu thô, trung bình khoảng 5 triệu thùng/ngày (số liệu đầu năm 2026). Nguồn nhập khẩu của Ấn Độ là Nga, Iraq, Ả Rập Xê-Út, UAE, Kuwait và Qatar. Việc Iran đóng cửa eo biển Hormuz trên thực tế đã tạo ra tình huống khẩn cấp cho Ấn Độ. Trong bối cảnh thiếu hụt nguồn cung, Ấn Độ đã đề nghị Nga giao hàng cho họ với khối lượng lên đến 22 triệu thùng trong một tuần (3 triệu thùng mỗi ngày) ngay từ tháng 3/2026.
Phát ngôn viên Điện Kremlin Dmitry Peskov nhấn mạnh rằng Nga sẽ không tiết lộ dữ liệu định lượng cụ thể về xuất khẩu dầu sang Ấn Độ vì còn quá nhiều vấn đề cần thống nhất. Ông Peskov cũng lưu ý với phía Ấn Độ rằng cuộc chiến tranh ở Iran đã thúc đẩy đáng kể nhu cầu đối với các nguồn năng lượng của Nga, định vị Nga như một nhà cung cấp đáng tin cậy về dầu khí.
Phó Thủ tướng LB Nga Alexandr Novak cho biết rằng Nga sẵn sàng hỗ trợ Ấn Độ, nhưng không phải với “giá chiết khấu” như trước, mà theo đúng giá thị trường tự do. Trước đây, Nga đã bán dầu cho Ấn Độ với mức chiết khấu sâu, thấp hơn 10-13 đô-la so với giá dầu Brent. Trước mắt, Nga sẽ chuyển hướng các lô hàng khoảng 9,5 triệu thùng cho Ấn Độ, và sau này sẽ xem xét khả năng tăng tỷ lệ xuất khẩu dầu thô của Nga cho Ấn Độ lên 40% nhu cầu của nước này.
Điều này cho thấy Nga coi đây là một giao dịch kinh doanh bình thường mà không có sự nhượng bộ dựa trên “tình bạn” như trước đó. Có lẽ Modi nên xem xét lại các thỏa thuận mà ông ta đã ký với Israel, đặc biệt là nếu eo biển Hormuz vẫn tiếp tục đóng cửa trong thời gian dài.

(Hà Huy Thành)


   
Lover19, Tesla.Bee and is3 reacted
Trả lờiTrích dẫn
Trang 67 / 68
Chia sẻ: