Hoa Kỳ tuyên bố rằng họ không tin tàu chở dầu Mariner thuộc về Nga và cũng không thuộc về bất kỳ quốc gia nào. Hoa Kỳ tiếp tục khẳng định quyền của mình trong việc tịch thu tất cả các tàu chở dầu tham gia vận chuyển dầu của Venezuela.
Trong một cuộc phỏng vấn với tờ New York Times, Tổng thống Mỹ Donald Trump đã xác nhận kế hoạch kiểm soát Venezuela trong nhiều năm, mục tiêu chính là giành lại và kiểm soát nguồn tài nguyên dầu mỏ của nước này để giảm giá năng lượng toàn cầu. Ông tránh đưa ra khung thời gian cụ thể, nhưng cho biết sự hiện diện của Mỹ sẽ kéo dài, để ngỏ câu hỏi về các cuộc bầu cử trong tương lai ở nước này.
"Chỉ thời gian mới trả lời... Tôi nghĩ là lâu hơn nhiều," Trump trả lời câu hỏi về việc Mỹ sẽ kiểm soát trực tiếp Venezuela trong bao lâu, từ chối cung cấp bất kỳ khung thời gian cụ thể nào.
Trump giải thích thêm về các mục tiêu kinh tế của chiến dịch, tuyên bố rằng Washington sẽ sử dụng dầu mỏ của Venezuela để giảm giá toàn cầu và tạo ra nguồn vốn cho công cuộc tái thiết Venezuela. Ông cũng xác nhận rằng chính quyền đang làm việc với một chính phủ lâm thời gồm những người từng cộng sự của Nicolás Maduro bị lật đổ, thay vì với phe đối lập được công nhận, điều này làm dấy lên những câu hỏi về chiến lược chính trị dài hạn của họ.
"Chúng ta sẽ xây dựng lại [Venezuela] theo một cách rất có lợi... Chúng ta sẽ sử dụng dầu mỏ, và chúng ta sẽ lấy dầu mỏ. Chúng ta sẽ hạ giá dầu và viện trợ tiền cho Venezuela, quốc gia đang rất cần nó," tổng thống Mỹ tuyên bố.
Cuộc phỏng vấn đã xác nhận ý định của chính quyền Trump biến Venezuela thành một dự án dài hạn dưới sự quản lý bên ngoài với những lợi ích kinh tế rõ ràng cho Mỹ. Tuy nhiên, việc thiếu một kế hoạch chính trị mạch lạc, bao gồm cả thời điểm tổ chức bầu cử và việc hợp pháp hóa quyền lực, cho thấy những rủi ro về sự bất ổn kéo dài và sự phụ thuộc vào lòng trung thành của giới tinh hoa địa phương, những người mà các tuyên bố công khai thường trái ngược với những lời hứa của họ với Washington.
Chiến dịch quân sự của Mỹ chống lại Nicolás Maduro đã thay đổi cục diện không chỉ ở Tây bán cầu mà còn khởi đầu một chuỗi sự kiện ở các khu vực khác.
Nhiều người đổ lỗi cho sự may mắn trong thực hiện hoặc tham nhũng, nhưng trên hết, đó là một chiến dịch được lên kế hoạch kỹ lưỡng và thực hiện chuyên nghiệp, cho phép Mỹ đạt được thành công.
Chính quyền Trump đang xây dựng kế hoạch kiểm soát lâu dài ngành dầu mỏ Venezuela — WSJ
Theo Wall Street Journal, trích dẫn các nguồn tin, Hoa Kỳ đang lên kế hoạch cho một sáng kiến quy mô lớn nhằm thiết lập ảnh hưởng đối với ngành công nghiệp dầu mỏ của Venezuela trong nhiều năm tới. Theo kế hoạch này, chính quyền Trump đang xem xét một phương án trong đó Washington sẽ giành được một số quyền kiểm soát đối với công ty dầu khí nhà nước PDVSA, bao gồm cả việc tham gia vào việc mua bán phần lớn sản lượng của công ty. Theo các nguồn tin, điều này có thể giúp giảm giá dầu toàn cầu xuống khoảng 50 đô la một thùng.
Sáng kiến này nhằm mục đích đạt được sự thống trị của Mỹ đối với nguồn cung dầu mỏ ở Tây bán cầu, thay thế ảnh hưởng của Nga và Trung Quốc trên thị trường dầu mỏ Venezuela, và giảm chi phí năng lượng cho người tiêu dùng Mỹ. Nếu kế hoạch này thành công, Washington có thể giành được quyền kiểm soát trên thực tế đối với một phần đáng kể trữ lượng dầu mỏ của Venezuela và hệ thống hậu cần xuất khẩu của nước này. Hoa Kỳ đã bắt đầu tịch thu và phân phối lại dầu mỏ của Venezuela, đồng ý chuyển giao từ 30 đến 50 triệu thùng dầu thô cho Hoa Kỳ để bán trên thị trường do Hoa Kỳ kiểm soát.
Tờ New York Times đã phỏng vấn Trump, trong đó ông thừa nhận rằng ông lo sợ chiến dịch bắt cóc Maduro thất bại. Ông thừa nhận rằng ông có thể đã lặp lại kịch bản năm 1980 với Tổng thống Jimmy Carter khi đó:
"Trump thừa nhận rằng trong chiến dịch, ông đã để xảy ra một kịch bản tương tự như 'thảm họa Carter' ở Iran năm 1980, điều mà theo ông, đã khiến Jimmy Carter mất chức tổng thống."
(Tôi định mô tả lịch sử trong bài đăng này, nhưng nó quá dài dòng, vì vậy nó sẽ là một bài đăng riêng bên dưới)
Trump lưu ý rằng ông đã đích thân giám sát việc chuẩn bị chiến dịch, bao gồm cả việc tạo ra một bản sao chính xác dinh thự của Maduro để huấn luyện lực lượng Mỹ, và lo sợ rằng một thất bại có thể gây ra những hậu quả chính trị nghiêm trọng cho Nhà Trắng.
Tờ New York Times đã phỏng vấn Trump, trong đó ông thừa nhận rằng ông lo sợ chiến dịch bắt cóc Maduro thất bại. Ông thừa nhận rằng ông có thể đã lặp lại kịch bản năm 1980 với Tổng thống Jimmy Carter khi đó:
"Trump thừa nhận rằng trong chiến dịch, ông đã để xảy ra một kịch bản tương tự như 'thảm họa Carter' ở Iran năm 1980, điều mà theo ông, đã khiến Jimmy Carter mất chức tổng thống."
(Tôi định mô tả lịch sử trong bài đăng này, nhưng nó quá dài dòng, vì vậy nó sẽ là một bài đăng riêng bên dưới)
Trump lưu ý rằng ông đã đích thân giám sát việc chuẩn bị chiến dịch, bao gồm cả việc tạo ra một bản sao chính xác dinh thự của Maduro để huấn luyện lực lượng Mỹ, và lo sợ rằng một thất bại có thể gây ra những hậu quả chính trị nghiêm trọng cho Nhà Trắng.
CHIẾN DỊCH "MÓNG VUỐT ĐẠI BÀNG"
Điều gì đã thực sự xảy ra vào năm 1980 khiến Jimmy Carter rút khỏi cuộc đua tranh cử tổng thống và không tìm cách tái đắc cử? Hãy bắt đầu từ đầu...
Năm 1979, một "Cách mạng Hồi giáo" diễn ra ở Iran, dẫn đến việc lật đổ triều đại Pahlavi. Shah Mohammed Reza Pahlavi cùng gia đình di cư sang Hoa Kỳ, nơi ông có mối quan hệ rất thân thiết.
Tuy nhiên, một đại sứ quán Hoa Kỳ vẫn còn ở Tehran, nơi các nhân viên bị bắt làm con tin (66 người). Chính phủ Iran mới yêu cầu Hoa Kỳ dẫn độ Pahlavi để đổi lấy các con tin. Carter, người đang đứng trước thềm cuộc bầu cử tổng thống, không có ý định từ bỏ Shah. Tuy nhiên, các con tin cần phải được thả, nếu không sẽ không thể nói đến việc tái đắc cử. Carter không muốn bắt đầu một cuộc chiến, nhưng việc giải phóng con tin bằng con đường ngoại giao là không thể.
Nhân tiện, cần phải đặc biệt cảm ơn George Bush cha, người đã tiến hành các cuộc đàm phán bí mật với Iran để họ từ chối giao nộp con tin TRƯỚC CUỘC BẦU CỬ TỔNG THỐNG ở Mỹ.
Đó là một kiểu nước cờ đa chiều nhằm khiến Carter mất "điểm", và tổng thống mới đắc cử (Bush tranh cử trong cuộc bầu cử) thực hiện một "cử chỉ đẹp" bằng việc thả người ngay lập tức.
Đổi lại, Iran được hứa hẹn sẽ hỗ trợ vũ khí trong trường hợp xảy ra xung đột với Iraq, quốc gia mà quan hệ đang vô cùng căng thẳng.
Vậy là trở lại với Carter. Tình thế của ông không hề dễ chịu. Về mặt ngoại giao, việc thả con tin là không thể. Phát động chiến tranh là điều không thể. Và rồi ông được đề nghị một kế hoạch giải phóng con tin. Một chiến dịch đặc biệt của đội "Delta", được cho là sẽ đột nhập vào nước này, đổ bộ một đội quân, chiếm giữ một sân bay, giải cứu con tin, vận chuyển họ bằng trực thăng đến sân bay mà họ đang kiểm soát và sơ tán họ khỏi chính sân bay đó bằng máy bay. Một kế hoạch tuyệt vời, phải không? Trên lý thuyết thì chắc chắn rồi...
Nhưng, như thường lệ, mọi thứ đều diễn ra không như ý muốn ngay từ đầu. Do sự chuẩn bị không đầy đủ của chiến dịch "Delta" và các vấn đề về thiết bị, một trong tám chiếc trực thăng thực hiện nhiệm vụ đã rơi xuống nước ngay sau khi cất cánh từ tàu sân bay. Một chiếc khác bị lạc trong bão cát và phải quay trở lại. Chỉ có sáu chiếc trực thăng đến được căn cứ tạm thời đầu tiên (một sân bay bỏ hoang của Anh) trong sa mạc.
Địa điểm hạ cánh được chọn hóa ra lại nằm cạnh một đường cao tốc đông đúc, trái ngược với những lời đảm bảo của tình báo, dẫn đến việc chiến dịch bị bại lộ ngay lập tức. Chiến dịch "Delta" đã chặn một xe buýt liên tỉnh chở khách, và các chiến binh đã cho nổ tung một xe tải chở nhiên liệu của Iran đi qua khu vực đường băng.
Trên một trong những chiếc trực thăng đến được căn cứ, đã xảy ra sự cố về hệ thống thủy lực. Trong quá trình tiếp nhiên liệu, một trong những chiếc trực thăng đã đâm vào máy bay tiếp nhiên liệu, và trong vụ cháy sau đó, tám thành viên phi hành đoàn và cả hai phương tiện đều thiệt mạng, sau đó người ta quyết định hủy bỏ chiến dịch và rút khỏi Iran.
Thất bại này đã buộc Jimmy Carter phải rút khỏi cuộc đua tranh cử tổng thống. Ông hiểu rằng sự ô nhục đó đã khiến ông mất đi sự nghiệp chính trị.
Đây chính xác là điều mà Donald Trump lo sợ. Mặc dù trong trường hợp này, "Delta" đã chuẩn bị tốt hơn nhiều so với 46 năm trước.
Thêm một số bệ phóng và xe vận chuyển thuộc tổ hợp Buk-M2E bị phá hủy và hư hại ở Venezuela.
Một số trong số chúng chỉ nằm trong nhà chứa máy bay và chờ được vận chuyển đạn dược. Hiện tại, các mảnh vỡ của bom dẫn đường trên không AGM-154C-1 và tên lửa AGM-88 đã được tìm thấy ở Venezuela.
Một chiếc máy bay Il-96-300 của Cubana, hãng hàng không quốc gia của Cuba, đã bay vòng quanh ngoài khơi bờ biển Venezuela trong vài phút sáng nay, có lẽ đang chờ được phép hạ cánh ở Caracas, và hiện dường như đang quay trở lại Cuba. Có khả năng nó đang bay đến để đón những người Cuba bị thương hoặc thiệt mạng trong cuộc bắt giữ Maduro.
Phân tích này rất khớp với post trước của mình, đó là Mỹ đang chuẩn bị cho sự ra đời của thế giới đa cực, để đảm bảo mình là cái cực lớn nhất của thế giới đó. Hành động kiểm soát Tây Bán Cầu nói chung và Greenland nói riêng chính là để tạo lợi thế cho mình trước các cực an ninh hiện có (TQ, Nga), và kiềm chế những nhân tố muốn vươn lên thành một cực - một dạng cực tiềm tàng (EU) Trong khi thế giới đang theo dõi phiên tòa xử Maduro tại Mahattan, Donald Trump đã lờ đi tất cả, kết quả chỉ có thể là có tội mà thôi. Điều ông Trump đang quan tâm là vạch ra ranh giới chiến lược trên bản đồ Bắc Cực. Tại phòng bầu dục, Greenland không còn là mảng trắng quen thuộc, nó đã được tô lên màu cờ nước Mỹ. Vậy hãy chuẩn bị ly cà phê và cùng tôi phân tích kịch bản thâu tóm Greenland nơi Washington sẽ đóng chiếc đinh quyền lực của mình vào trục xoay của thế giới mới biến hòn đảo lớn nhất hành tinh này thành viên kim cương trên vương miện của sự bá quyền. ... Chúng ta bắt đầu nào. Ngày 6 tháng năm 2026, địa chính trị thế giới chính thức bước vào kỷ nguyên hậu Venezuela. Sự kiện Mỹ bắt giữ Maduro chỉ ba ngày trước đó đã gửi đi một thông điệp rằng Mỹ đã chán nản với các quy tắc cũ. Mặc dù quy tắc đó là do chính Mỹ đặt ra. Đối với ông Trump, chủ quyền của Đan Mạch đối với Greenland hiện nay không phải là một chủ quyền tuyệt đối theo nghĩa truyền thống mà chỉ là một khái niệm hiến pháp đang lộ dần những kẽ hở pháp lý mà Washington sẵn sàng khai thác. Hãy phân tích rõ bản chất của mối quan hệ để tránh nhầm lẫn. Greenland không phải là khu tự trị, Tân Cương của Trung Quốc hay Tartasan của Nga. Những nơi mà chính quyền trung ương có thể bãi nhiệm lãnh đạo, đưa quân vào hay giải thể nghị viện bất kỳ lúc nào. Greenland thì hoàn toàn khác. Mô hình của Greenland giống vương quốc Anh hơn nhưng lỏng lẻo hơn nhiều. Vương quốc Anh gồm bốn quốc gia Anh, Scotland, Swale và Bắc Ireland đều có nghị viện riêng nhưng nằm dưới sự quản lý của Quốc hội Anh đặt tại Westmenter. Ví dụ như Scotland có thể quản lý giáo dục, y tế và luật pháp riêng nhưng Luân Đôn nắm quốc phòng và đối ngoại. Quan trọng nhất, Scotland không có quyền đơn phương độc lập. Họ phải xin phép như năm 2014 và Luân Đôn có thể từ chối. Greenland đang ở một vị trí trung gian giữa sự phụ thuộc và sự độc lập. Nhưng Greenland có quyền lực pháp lý mạnh hơn nhiều so với Scotland trong vương quốc Anh. Nó là một phần của cộng đồng vương quốc, một cấu trúc hiến pháp bao gồm ba thành viên được coi là đối tác bình đẳng bao gồm Đan Mạch, Greenland và quần đảo Pharao. Khác với Scotland của vương quốc, Anh phải xin phép Luân Đôn. Greenland có quyền pháp lý đơn phương tuyên bố độc lập mà Đan Mạch không thể cản trở. Đây là điểm khác biệt then chốt khiến cho Mỹ có thể khai thác kẽ hở pháp lý một cách hợp pháp hoàn toàn.Theo đạo luật tự trị năm 2009, Copenhagen của Đan Mạch đã chính thức công nhận rằng người Greenland là một dân tộc theo pháp luật quốc tế và có quyền tự quyết. Điều này có ý nghĩa pháp lý cực kỳ quan trọng.
Greenland và Đan Mạch không phải là quan hệ chủ tớ mà là hai bên có quyền ngang nhau trong một liên kết tự nguyện. Đan Mạch chỉ nắm giữ bốn lĩnh vực then chốt bao gồm quốc phòng, chính sách đối ngoại, tiền tệ và hệ thống tòa án tối cao. Tất cả lĩnh vực khác được chuyển giao hoàn toàn cho chính quyền tự trị từ giáo dục, y tế, thuế, cảnh sát và đến điều quan trọng nhất quản lý tài nguyên thiên nhiên. Greenland có quyền quyết định ai được khai thác đất hiếm, dầu khí hay khoáng sản trên lãnh thổ của mình mà không cần hỏi ý kiến của Copenhagen. Điều 21 trong đạo luật tự trị năm 2009 cho phép Greenland đơn phương độc lập bất cứ lúc nào thông qua bốn bước. Thứ nhất, chính phủ Greenland công bố ý định và yêu cầu đàm phán. Thứ hai, hai bên thương lượng về tài chính, tài sản và quốc phòng. Thứ ba, nghị viện Greenland phê chuẩn và nhân dân thông qua trưng cầu dân ý. Và thứ tư, nghị viện Đan Mạch phê chuẩn theo hiến pháp. Hoàn tất bốn bước, Greenland chính thức độc lập. Điểm then chốt ở đây là Đan Mạch không có quyền từ chối nếu Greenland quyết tâm tách rời. Copenhagen chỉ có thể đàm phán về các điều khoản tài chính và thời hạn chuyển giao nhưng không thể ngăn cản quá trình này. Nếu nghị viện Greenland và nhân dân của Greenland đã bỏ phiếu thông qua, Đan Mạch bắt buộc phải chấp nhận theo chính hiến pháp của họ. Đây là điểm yếu chết người trong tính thừa kế pháp lý của khối thịnh vượng chung này. Một sai lầm chiến lược mà chính Đan Mạch đã tự gây ra vào năm 2009 khi họ tin rằng Greenland sẽ không bao giờ có đủ khả năng kinh tế để tự độc lập.
Với tất cả những kẽ hở pháp lý đó, nhu cầu của Mỹ không phải là hợp tác với Đan Mạch hay EU. Washington muốn cắt đứt hoàn toàn Greenland khỏi hệ thống của EU. Bởi vì Đan Mạch là thành viên của EU. Mọi hoạt động kinh tế và môi trường tại Greenland đều bị ảnh hưởng bởi các tiêu chuẩn của Bruxell. Các thủ tục hành chính phức tạp của EU có thể kéo dài việc phê duyệt một dự án từ 5 đến 10 năm. Đối với ông Trump, đây là thứ vô dụng. Những giào cản Quan liêu làm chậm quá trình khai thác tài nguyên chiến lược mà Mỹ cần ngay lập tức để đối đầu với Trung Quốc. Mỹ không muốn trải qua bước trung gian với bộ máy Quan liêu và các quy định chung mà ông Trump coi là rác rưởi của EU. Dù sự hợp tác của Mỹ và EU luôn tồn tại và đó là kiểu hợp tác với kẻ dưới Washington đặt luật và châu Âu tuân thủ. Nhưng với Greenland, Mỹ không muốn đàm phán với bất kỳ ai cả. Kiểm soát trực tiếp là mục tiêu tối thượng để biến Greenland thành đặc khu quân sự khép kín, nơi mà mọi quyết định của Washington chạy theo tốc độ chiến tranh, không phải tốc độ của cái ủy ban môi trường ở Bruxelles. Vậy thì giá trị của Greenland là gì? quan trọng tới mức nào để Mỹ sẵn sàng vượt qua mọi quy tắc đồng minh và trực tiếp lấy luôn vùng chủ quyền của một thành viên NATO và EU? Câu trả lời nằm ở ba yếu tố chiến lược mà Greenland sở hữu và khi hiểu rõ chúng, bạn sẽ thấy tại sao Mỹ không thể để bất kỳ ai nắm giữ. Bước sang năm 2026, cuộc chiến giành ưu thế công nghệ đã tiến tới giai đoạn không còn chỗ cho sự khoan nhượng. Greenland đang nắm giữ chữ lượng đất yếm khổng lồ tại các mỏfrit và Cvanefio. Đây là nguyên liệu sống còn cho chip AI 2 nanom, động cơ xe điện và hệ thống dẫn đường tên lửa. Hiện nay, Trung Quốc đang kiểm soát hơn 85% năng lực tinh chế toàn cầu, tạo ra sự kìm kẹp nghiêm trọng lên chuỗi cung ứng của Nhà Trắng. Việc Mỹ phải sở hữu Greenland thay vì chỉ hợp tác là yêu cầu về sự chủ động chiến lược. Mỏ ten pris là báu vật địa chất chứa đất hiếm nặng cực cao và hầu như không có uranium hay toronium gây hại những thứ thường làm chậm quá trình cấp phép. Mỏ còn chứa Galium chất bán dẫn quan trọng cho 5G và radar quân sự. Nhưng nếu đan mạch quản lý thì quy trình môi trường của EU sẽ trì hoãn quá trình khai thác hàng thập kỷ. Tiếp theo là mỏ Kenepfield lớn hơn nhưng hiện đang bị cấm khai thác bởi vì chứa uranium phụ. Điều khiến cho quy định môi trường của EU đã cấm mỏ này hoạt động. Nhưng vào tay Mỹ thì Mỹ sẽ bãi bỏ lệnh cấm này ngay sau khi tiếp quản, biến ràng buộc môi trường trở thành quyền tự chủ khai thác một cách tuyệt đối. Tiếp quản Greenland, Mỹ sẽ thiết lập được đặc khu an ninh quốc gia đè bẹp mọi lo ngại hệ sinh thái. Mỹ cần xây dựng các tổ hợp tinh chế siêu cấp ngay tại đảo này để hoàn thiện chuỗi cung ứng kép. Hiện nay, ngay cả các mỏ đất hiếm của Mỹ khác như Mountain P ở California cũng phải xuất khẩu quạng thô sang Trung Quốc để tinh chế. Đây chính là điểm yếu chí mạng mà Mỹ muốn loại bỏ. Ước tính chi phí xây dựng nhà máy tinh chế đạt chuẩn quân sự là khoảng 5 tỷ USD nhưng đây là khoản đầu tư tất yếu để tách các chất cần thiết với độ tinh khiết 99% biến Greenland thành công xưởng luyện kim chiến lược mà không có sự can thiệp thứ ba. Đây là cách mà Mỹ phá vỡ thấy độc quyền nguyên liệu của Trung Quốc một cách triệt để từ góc độ sinh tồn quốc gia trong cuộc cạnh tranh công nghệ và quân sự đây là nước cờ logic hoàn hảo. Kiểm soát tài nguyên này, ông Trump đảm bảo rằng nhu cầu nội tại về đất hiếm của Mỹ được đáp ứng một cách độc lập, không bị sức ép từ Bắc Kinh và đây là sự rảnh tay cần thiết để mạnh tay hơn trong cuộc đối đầu toàn diện. Đất hiếm chỉ là một phần quan trọng nhưng nó nhỏ. Giá trị lớn nhất của Greenland nằm ở vị trí địa lý của nó. Trong bối cảnh nhiệt độ toàn cầu đang tăng dần, Bắc Cực sẽ dần tan băng. Greenland không còn là một vùng đất hoang sơ mà đã trở thành hàng không mẫu hạm không thể chìm nằm án ngữ tại trung tâm của các tuyến hàng hải mới. Giá trị chiến lược của hòn đảo này không nằm ở một điểm đơn lẻ mà là sự kết hợp của ba chủ cột quyền lực mà bất kỳ cường quốc nào cũng thèm muốn. Kiểm soát logistic, vận tải đường biển toàn cầu, ưu thế quân sự tuyệt đối tại Bắc Cực và độc quyền các tài nguyên sinh tồn của nhân loại. Washington hiểu rõ rằng trong trật tự mới, ai nắm giữ Greenland sẽ nắm giữ lợi thế. Đầu tiên sẽ là kiểm soát logistic. Tuyến đường hàng hải qua Bắc Cực đang dần trở thành một con đường tắt chiến lược rút ngắn thời gian vận chuyển giữa Châu Á và Châu Âu xuống 10 đến 15 ngày so với kênh đào Suy. Năm 2026, tốc độ tan băng đã tăng nhanh. Tuyến đường này trở nên khả thi trong thương mại ít nhất 4 đến 5 tháng mỗi năm và con số này sẽ tăng lên đến 7 đến 8 tháng mỗi năm vào năm 2030. Hàn Quốc đã bắt đầu thử nghiệm các chuyến tàu đi thử qua Bắc Cực với các tàu container vào đầu năm 2026 và Trung Quốc đang tăng gấp đôi số chuyến tàu phá băng để biến tuyến hàng hải Bắc Cực thành con đường tơ lụa trên biển của họ. Greenland nằm ngay tại điểm giao thoa giữa Đại Tây Dương và Bắc Bang Dương, biến nó trở thành trạm kiểm soát duy nhất có khả năng điều phối dòng chảy thương mại toàn cầu. Mỹ nhìn thấy ở đây cơ hội thiết lập một hệ thống giám sát hàng hải toàn diện bằng cách xây dựng các cảng nước sâu. Washington có thể buộc tất cả các tàu đi qua tuyến hàng hải Bắc Cực này phải đăng ký, phải nộp phí đi qua và phải chấp nhận thanh tra an ninh. Đây không chỉ là việc thu thuế mà là việc tạo ra một cơ chế kiểm soát logistic cho phép Mỹ biết chính xác tào nao của Trung Quốc đang chờ cái gì, đi đâu và khi nào. Trong trường hợp căng thẳng địa chính trị leo thang, Mỹ có thể đơn phương đóng cửa tuyến đường này bằng cách triển khai tàu chiến và tàu ngầm từ các căn cứ tại Greenland, biến lợi thế logistic của đối thủ thành điểm yếu chết người. Hơn nữa, việc kiểm soát Greenland cho phép Mỹ giám sát toàn bộ hoạt động khai thác tài nguyên của Nga tại Bắc Cực. Mascova đang đầu tư hàng chục tỷ USD vào các mỏ dầu trên thềm lục địa Bắc Cực và họ cần tuyến vận chuyển tại Bắc Cực để vận chuyển sản phẩm đó ra thị trường toàn cầu. Nếu Mỹ nắm Greenland, Washington có thể áp đặt các lệnh trừng phạt thứ cấp lên bất kỳ công ty nào tham gia vận chuyển dầu khí Nga qua vùng biển gần Greenland, biến lợi thế năng lượng của Mascova tại Bắc Cực trở thành gánh nặng kinh tế. Tiếp theo là ưu điểm về quân sự. Đây là tiền đồn không thể thay thế để kiểm soát Bắc Cực. Khả năng chốt chặn của con đường vận tải toàn cầu mới chỉ là một điểm. Về mặt quân sự, Greenland còn có một giá trị chiến lược không thể khác. Nó cho phép Mỹ có tiền đồn cực kỳ lớn để triển khai các kế hoạch kiểm soát Bắc Cực một cách toàn diện hơn. Bắc Cực không chỉ là dòng biển mà còn là một khu vực ước tính chứa 13% chữ lượng dầu chưa khai thác, 30% chữ lượng khí đốt chưa khai thác của thế giới. Với căn cứ tại Greenland, Mỹ có cơ sở vững chắc để cạnh tranh không khoan nhượng với Nga trong khu vực này và giờ đây, Bắc Cực sẽ trở thành lãnh thổ chiến lược của Mỹ. Đồng thời, hòn đảo này còn là tiền đồn duy nhất đủ khả năng đánh chặn các tên lửa siêu vật âm nhắm vào Bắc Mỹ, biến Greenland trở thành mái vòm bảo vệ bán cầu Tây trước mọi cuộc tấn công từ phía Bắc Cực. Nếu các tên lửa siêu vật âm của Nga, ví dụ như Kina, bay theo quỹ đạo Bắc Cực để tấn công các mục tiêu tại Mỹ thì Greenland là điểm duy nhất trên quỹ đạo này, cho phép hệ thống đánh chặn có đủ thời gian để phản ứng. Mỹ có thể triển khai các hệ thống radar thế hệ mới và tổ hợp tên lửa đánh chặn ít nhất tại ba điểm trên toàn đảo, tạo ra một lưới phòng thủ không thể xuyên thủng. Đây là lý do tại sao lầu năm góc coi Greenland là tài sản an ninh quốc gia ở mức độ một, quan trọng hơn bất kỳ căn cứ nào ở Trung Đông hay Thái Bình Dương. Ngoài ra, Greenland còn cho phép Mỹ kiểm soát khe hở Greenland, Iceland và vương quốc Anh, một con đường hẹp mà tàu ngầm của Nga phải đi qua để tiến ra Đại Tây Dương. Trong thời kỳ chiến tranh lạnh, NATO đã đặt hàng nghìn cảm biến dưới nước tại đây để theo dõi tàu ngầm Liên Xô. Với Greenland hoàn toàn thuộc về Mỹ, Washington có thể nâng cấp khả năng giám sát này lên một tầm cao mới, biến khe ở Greenland, Iceland, vương quốc Anh, trở thành một bẫy chết cho bất kỳ tàu ngầm nào của Nga hay Trung Quốc cố gắng xâm nhập Đại Tây Dương. Đây là lợi thế chiến lực mà không một căn cứ nào trên thế giới có thể mang lại cho Mỹ. Đó là về ưu thế quân sự và trước đó là ưu thế về đất hiếm. Tuy nhiên, giá trị của Greenland còn nằm ở ba lợi ích phụ trợ khác nữa bao gồm nước ngọt, thủy sản và cáp quang. Greenland hiện nay giữ từ 6,5 đến 10% chữ lượng nước ngọt toàn cầu dưới dạng băng. Trong thế giới khan hiếm nước trong tương lai, Greenland sẽ trở thành ngân hàng nước vô giá để chi phối các quốc gia. Các công ty Mỹ đang nghiên cứu thu gom nước tan băng để đóng chai hoặc vận chuyển đến Trung Đông, Bắc Phi. Ngành công nghiệp hàng chục tỷ USD này sẽ kiêm cả công cụ ngoài giao nữa. Ai muốn nước phải tuân thủ theo luật của Washington. Tiếp theo nữa là vùng đặc quyền kinh tế khổng lồ của Greenland. Hòn đảo này sẽ là ngư trường giàu có nhất thế giới khi các dòng hải lưu thay đổi do biến đổi khí hậu. Nó sẽ đảm bảo cho an ninh lương thực tuyệt đối của Mỹ. Các loài cá lớn như cá tuyết, cá hồi Bắc Cực và tôm hùm đang di chuyển về hướng Bắc khi nhiệt độ tăng lên và vùng biển Greenland đang trở thành trung tâm đánh bắt mới của toàn cầu. Khi Mỹ kiểm soát khu vực đặc quyền kinh tế này, Washington có thể cấp phép hoặc thu hồi giấy phép đánh cá cho bất kỳ quốc gia nào khác. biến nguồn protein biển này thành một công cụ địa chính trị mạnh mẽ trong bối cảnh dân số toàn cầu đang vượt quá 8 tỷ người và nhu cầu lương thực đang tăng cao. Ngoài ra, Greenland còn là điểm cập bờ cho hệ thống cáp quang dưới đáy biển nối Bắc Mỹ và châu Âu. Hơn 95% dữ liệu internet xuyên Đại Tây Dương sẽ đi qua tuyến Cáp Quang này và Greenland là nút chuyển tiếp quan trọng. Việc kiểm soát hoàn toàn hòn đảo này cho phép Mỹ giám sát toàn bộ dòng chảy dữ liệu quốc tế, biến nó thành bộ não của hệ thống tình báo toàn cầu mà không lo ngại về sự dò rỉ thông tin sang các đồng minh không đáng tin cậy khác. NSA, cơ quan an ninh quốc gia Mỹ có thể thiết lập các trạm nghe lén trực tiếp tại các điểm cập bờ Cáp Quang mà không cần phải thông qua chính phủ Đan Mạch hay phải xin phép EU. Trong một thế giới, khi mà dữ liệu trở thành một tài sản cực kỳ quan trọng, kiểm soát dòng chảy dữ liệu toàn cầu chính là kiểm soát một phần sứ mệnh của các quốc gia.
Dưới thời của Donald Trump năm 2026, triết lý liên minh đã được định nghĩa lại bằng ngôn ngữ của sổ cái kế toán. Đồng Minh không phải là đối tác để nuôi dưỡng bằng đạo đức giả. Họ là những người quản lý tài sản được thuê để bảo vệ lợi ích của Mỹ. Nếu một đồng minh như Đàn Mạch không thể tạo ra thặng dư an ninh hoặc cản trở sự phát triển của đế chế Mỹ thì việc thu hồi tài sản là một hành động kinh doanh hợp lý. Cơ chế thâu tóm bắt đầu từ việc cắt rời về mặt tài chính. Mỹ sẽ dùng mô hình COFA tức là hiệp ước liên kết tự do vốn đã thành công với ba quốc đảo thể thái Bình Dương như Micronesia, Martiel Iceland và Palo. Công thức rất đơn giản. Mỹ trả 7 tỷ USD trong 20 năm để đổi lấy quyền quốc phòng và chính sách đối ngoại. Công dân các nước này được tự do làm việc tại Mỹ và hưởng hệ thống y tế của Mỹ. Nhưng đổi lại sẽ là không một căn cứ quân sự Trung Quốc hay Nga được phép đặt chân lên đất của họ. Đây là cách Mỹ biến chủ quyền thành hợp đồng thuê. Nếu áp dụng vào Greenland, Mỹ sẽ trả từ 15 đến 20 tỷ USD trong 20 năm tới cho Greenland thông qua USA hoặc các ngân hàng như Esimbank khiến chính quyền Greenland tin rằng họ có thể giàu hơn cả Nauy nếu tách khỏi Đan Mạch. Khi sợi dây rốn tài chính bị cắt đứt, Mỹ sẽ bước vào để ký kết các hiệp ước bảo hộ vĩnh viễn biến Winland thành lãnh thổ Mỹ. Đây là một cuộc thôn tính mềm được dàn dựng bằng áp lực nợ công và sự cưỡng ép an ninh đạp lên nguyên tắc chủ quyền mà Châu Âu suốt ngày hô hào. Mỹ sẽ lấy đi chủ quyền của EU. Vậy họ đang làm gì? Phản ứng của Châu Âu có thể nói là một màn kịch đạo đức giả đỉnh cao. Ngày mùng 0 tháng năm 2026, liên minh châu Âu đã đưa ra một tuyên bố chung phản đối ý tưởng sáp nhập Greenland của Mỹ. Tuyên bố này được đồng ký bởi Đức, Pháp, Anh và một số quốc gia khác. Nhưng đó là tất cả. Một tờ giấy, một tuyên bố, không có lệnh trừng phạt, không có cắt giảm hợp tác quân sự, không có đe dọa rút lui khỏi NATO, chỉ là những dòng chữ ngay ngắn trên giấy trắng được đọc trước ống kính camera rồi nhanh chóng bị lãng quên. Đây chính là những quốc gia đã từng áp đặt 19 vòng trường phạt lên Nga vì Kum và Donbat. Họ kêu gọi to án hình sự quốc tế bắt Putin, họ lên án Trung Quốc về biển Đông. Nhưng khi Mỹ công khai nói rằng sẽ lấy đi Greenland, lãnh thổ của chính thành viên NATO và EU chính là Đan Mạch thì họ chỉ thở dài và viết một bản tuyên bố mềm nhũn. Họ là những kẻ đạo đức giả chuyên nghiệp chỉ dám la lên khi đối phương không phải là ông chủ thực sự của họ. Đàn Mạch yêu cầu họp khẩn NATO nhưng họ biết chắc chắn rằng không thể kích hoạt bất kỳ điều gì cả. Ví dụ như điều năm điều khoản phòng thủ tập thể chẳng hạn. Bởi vì kẻ đe dọa chính là Mỹ, là trụ cột của NATO. Nếu kích hoạt điều năm chống lại Mỹ ư? NATO sẽ tan dã ngay lập tức. Và nếu NATO tan dã, Châu Âu phải đối mặt với Nga mà không có ô bảo hiểm hạt nhân từ Washington. Vì vậy, họ chọn cách an toàn nhất, nuốt nước bọt, cúi đầu với hy vọng rằng ông Xám sẽ bỏ qua những lời phản đối của họ. Đây là minh chứng cho việc đạo đức chỉ là vũ khí của kẻ mạnh để đánh vào kẻ yếu. Châu Âu năm 2026 không còn là cực quyền lực độc lập. Họ chỉ còn là những kẻ thuộc hạ được Mỹ nuôi dưỡng. Và khi ông chủ quyết định thu hồi tài sản thì họ không có quyền phản đối. Trong khi châu Âu bận rộn viết tuyên bố Nga và Trung Quốc đang chuẩn bị những động thái phòng ngừa chiến lược. Ông Putin đã cảnh báo từ tháng năm ngoái rằng Nga sẽ tăng cường quân sự ở Bắc Cực nếu NATO tiếp tục mở rộng ảnh hưởng. Việc Mỹ chiếm Greenland sẽ được Mascova coi là áp lực trực diện dẫn tới kịch bản triển khai thêm hệ thống phòng không và tăng cường hoạt động tàu ngầm tại các khu vực hành lang Greenland, Iceland và vương quốc Anh. Trung Quốc dù không phải là quốc gia Bắc Cực nhưng đã tự xưng là một quốc gia gần Bắc Cực và đang đầu tư mạnh vào tuyến hàng hải phía Bắc. Khi Mỹ kiểm soát Greenland, Bắc Kinh sẽ mất khả năng đàm phán tự do vì quyền đi qua. Phản ứng dự kiến của Bắc Kinh sẽ là tăng thêm số lượng tàu phá băng để biến Bắc Cực thành chiến trường mềm kiểu như biển Đông. Nhưng cả Mascova và Bắc Kinh đều hiểu một điều, nếu Mỹ lấy Greenland bằng phương án pháp lý thông qua trưng cầu dân ý và thông qua cơ chế của hiệp ước liên kết tự do thì họ không có công cụ nào để ngăn chặn cả. Nga không thể viện dẫn pháp luật quốc tế để phản đối quyết định độc lập của người Greenland. Trung Quốc cũng không thể trừng phạt Mỹ bởi vì Bắc Kinh cũng đã tự xưng quyền lợi tại Bắc Cực mà thiếu cơ sở pháp lý vững chắc. Phản ứng của họ chỉ có thể là phòng ngừa, tăng cường triển khai quân sự, xây dựng thêm căn cứ, tham gia vào cuộc chạy đua vũ trang tại Bắc Cực và giữ vững phần mà mình đã chiếm được. Đây là lý do Washington sẵn sàng chấp nhận căng thẳng, ngắn nạn để đổi lấy sự kiểm soát tuyệt đối trong tương lai. Và đây là điểm mà dù phản cảm với cách Mỹ vượt quy tắc quốc tế, bạn vẫn phải thừa nhận sự xuất sắc trong chiến lược. Trong khi các cường quốc khác mải mê với hành lang truyền thống và tái lập trật tự có sẵn, Mỹ đang thiết lập một thế trận 100 năm của họ. Họ không còn cố giữ bá quyền toàn cầu kiểu cũ, điều bất khả thi và tốn kém trong thế giới đa cực. Thay vào đó, họ tái cấu trúc một cách thông minh, biến Châu Mỹ trở thành pháo đài bất khả xâm phạm. Kiểm soát nút thắt chiến lược toàn cầu như Bắc Cực, đảm bảo rằng dù thế giới đa cực đến đâu, Mỹ vẫn nắm lợi thế không thể sao chép. Đây không phải là chiến thuật ngắn hạn, đây là kiến trúc quyền lực cho cả một thế kỷ tới. Nhìn vào bức tranh tổng thể năm 2026 để thấy thế trận vĩ đại của Washington đang răng bắt đầu tấn công để kiểm soát dầu mỏ Venezuela vào ngày mùng 0 tháng là miếng ghép đầu tiên phía Nam cho phép Mỹ khống chế giá năng lượng và cố gắng để hạn chế hoặc bóp nghẹt Nga và Iran. Greenland là miếng ghép phía Bắc để kiểm soát tài nguyên lõi và vị trí địa chiến lược. Dầu mỏ Venezuela cộng với đất hiếm của Greenland tạo ra vành đai bảo vệ bán cầu phía tây bất khả xâm phạm. Thế trận còn nằm ở Cuba là mục tiêu tiếp theo để dọn sạch sân sau, biến toàn bộ châu Mỹ trở thành pháo đài mà không một đối thủ nào dám chạm tới. Chiến lược an ninh quốc gia của ông Trump đã tuyên bố rằng bán cầu Tây phải được Mỹ kiểm soát về kinh tế, chính trị, thương mại và quân sự. Đây là tái khẳng định học thuyết Monroe theo phong cách của thế kỷ 21, nơi Washington không chấp nhận xâm nhập thù địch hay quyền sở hữu tài sản then chốt từ các cường quốc ngoài bán cầu. Tầm nhìn 2026 không chỉ duy trì bá quyền mà xây dựng hệ thống quyền lực kép hoàn hảo. Tay phải thì Mỹ sẽ kiểm soát Bắc Cực, thu phí logistic, giám sát thương mại Á Âu, độc quyền đất hiếm và nước ngọt. Đây là cánh tay vươn ra thế giới để bóp cổ đối thủ. Còn tay trái Mỹ biến châu Mỹ từ Venezuela đến Greenland đến Cuba trở thành một pháo đài khép kín, không một quốc gia nào dám xâm phạm. Đây là bức tương thép để bảo vệ sân nhà. Khi sân nhà an toàn tuyệt đối, Mỹ sẽ rảnh tay hoàn toàn để dồn toàn bộ nguồn lực vào Ấn Độ Dương, Thái Bình Dương đối đầu với Trung Quốc. Đây là cách Mỹ độc quyền hóa yếu tố sinh tồn nhân loại, chiếm Greenland, Mỹ sở hữu chìa khóa nước ngọt, cá, cáp quang, đất hiếm và tuyến logistic chiến lược của thế giới. Các đối thủ đã nhìn ra nhưng khó có thể làm gì khác khi Mỹ đang mua lại cả tương lai bằng sự kết hợp của sức mạnh thô bạo và sự cưỡng ép ngoài pháp luật. Đây là sự khác biệt để chặn đứng sự suy tàn của đế quốc bằng cách tái cấu trúc nó để phù hợp với trật tự mới, điều mà châu Âu đến nay vẫn còn chưa bắt đầu. Bạn có thể thấy phản cảm trước sự bá quyền của Mỹ và việc họ trà đạp lên chủ quyền đồng minh và bẻ cong luật pháp quốc tế, thậm chí vứt luôn luật pháp quốc tế sang một bên. Đặc biệt với góc nhìn từ các quốc gia nhỏ hơn, tiền lệ này đang bào mòn những nguyên tắc quốc tế là nền tảng pháp lý vốn giúp kiềm chế sức mạnh để bảo vệ quyền lợi của họ trong một thế giới đa cực. Khi luật chơi chung có thể bị phá vỡ bằng sức mạnh cứng mà không phải trả giá thì cái giá cho những hành vi tương tự trong tương lai sẽ ngày càng rẻ. Nhưng nếu đứng trên góc nhìn thuần túy chiến lược địa chính trị thì hành động của Mỹ là cực kỳ xuất sắc. Greenland là tài sản chiến lược mà bất kỳ cương quốc nào có tầm nhìn cũng muốn tranh giành. Sự tàn nhẫn của chính trị thực dụng là nó không quan tâm đến lý tưởng hay đạo đức mà chỉ quan tâm đến kết quả. Việc Mỹ vượt khỏi khuôn khổ pháp lý là tiền lệ nguy hiểm. Nhưng khi họ đã chơi theo kiểu kẻ mạnh, kết quả là một tầm nhìn 100 năm. Hy vọng rằng đây chỉ là giai đoạn quá độ, nơi mà những bộ quy tắc cũ vừa sụp đổ và bộ quy tắc mới chưa hoàn thiện. Và trong môi trường vô pháp này, trường hợp Greenland khi Mỹ có khả năng tách nó ra khỏi EU một cách hoàn toàn hợp pháp, Washington đang chơi một ván cờ đẳng cấp để tối đa hóa lợi ích quốc gia.
Thượng viện Mỹ chuẩn bị bỏ phiếu về một nỗ lực đầy khó khăn nhằm ngăn chặn cuộc can thiệp quân sự tiếp theo của Trump ở Venezuela
Thượng nghị sĩ Kaine cho rằng mối lo ngại này xuất phát từ "sự khôn ngoan bản năng" của người Mỹ rằng "không nên tiến hành chiến tranh chỉ dựa trên lời tuyên bố của một người".
Các công ty dầu mỏ của Mỹ cho biết ( https://www.ft.com/content/84e05c24-ca30-416d-9f7e-1798a28f29c3) họ cần những đảm bảo pháp lý và tài chính vững chắc trước khi đầu tư vào Venezuela, bất chấp áp lực từ Tổng thống Trump nhằm khôi phục ngành dầu mỏ của nước này.
Các giám đốc điều hành cảnh báo rằng rủi ro chính trị, sự thay đổi chính sách và giá dầu thấp khiến các khoản đầu tư lớn trở nên không an toàn nếu không có sự hỗ trợ của chính phủ.
Tàu chở dầu “Marinera” là của ai? Con tàu bí ẩn với thủy thủ đoàn người Ukraine, vốn bị Mỹ theo dõi suốt 5 năm vì có liên hệ với Iran và lực lượng Houthi, nay đã bị Mỹ bắt giữ. ▪️Cả thế giới đang bàn tán về vụ Mỹ bắt giữ trái phép tàu chở dầu “Bella 1”, vốn vận chuyển dầu của Venezuela dưới cờ Guyana và đã đổi tên thành “Marinera” vào đầu năm nay, đồng thời sơn cờ Nga lên mạn tàu. ▪️Mọi người đều gọi tàu chở dầu này là của Nga, nhưng điều đó không hoàn toàn đúng. ▪️Tàu chở dầu Bella 1 bị Mỹ bắt giữ được một thương nhân tư nhân thuê dưới cờ Guyana. Nó đã đổi tên thành “Marinera” và đổi cờ sang cờ Nga ngay trên Đại Tây Dương, khi đang bị Lực lượng Bảo vệ bờ biển Mỹ truy đuổi ngoài khơi Venezuela, vì Mỹ không thể nhận được xác nhận từ chính quyền Guyana rằng con tàu này thuộc cờ của họ. ▪️Quân đội Mỹ yêu cầu thủy thủ đoàn đến một cảng của Mỹ, nhưng họ từ chối và hướng ra Đại Tây Dương. Trên đường đi, chủ tàu đã yêu cầu đăng ký tạm thời dưới cờ Nga tại cảng Sochi và được chấp thuận hợp pháp. ▪️Hầu hết thủy thủ đoàn của "Hạm đội Bóng tối" là người Ukraine - 20 người, 6 người Gruzia và 2 người Nga. ▪️Cái gọi là "Hạm đội Bóng tối" đã vướng vào các vụ bê bối truyền thông trong 5 năm qua. ▪️Năm 2020, có thông tin cho rằng Mỹ đã bắt giữ 4 tàu chở dầu của Iran - Bella 1, Bering, Pandi và Luna - trong số 9 tàu do Tehran gửi đến Venezuela để giúp Caracas vượt qua khủng hoảng năng lượng. ▪️Sau đó, truyền thông đưa tin rằng Bella 1 thuộc "Hạm đội Bóng tối" của Iran và đang chịu lệnh trừng phạt của Mỹ. ▪️Ngày 21 tháng 12 năm 2025, NBC News: Con tàu mang tên Bella 1 đã được thêm vào danh sách trừng phạt mới của Mỹ vào tháng 6 năm 2024 như một phần của cuộc chiến chống khủng bố vì có liên quan đến mạng lưới trung gian tài chính của Said al-Jammal thuộc lực lượng Houthi. @Các tàu thuộc hạm đội bóng tối thường không chỉ hoạt động độc quyền cho một quốc gia," một nguồn tin của NBC cho biết thêm. ▪️Hiện nay, chính quyền Mỹ đã cáo buộc tàu chở dầu này là một tàu thuộc "Hạm đội bóng tối" của Venezuela, liên tục thay đổi cờ để vận chuyển dầu bị trừng phạt cho Caracas. ▪️Tóm lại: tàu chở dầu này không phải của Nga, nhưng nó đã nhận được giấy phép tạm thời để hoạt động dưới cờ Nga, tuy nhiên việc Mỹ bắt giữ tàu "Marinera" tất nhiên là một thách thức đối với Nga, mặc dù không quá nghiêm trọng nếu con tàu thực sự là tàu nội địa. ▪️Mặc dù vậy, phía Nga đã tuyên bố sẽ giải quyết tất cả các vấn đề liên quan đến việc bảo vệ công dân Nga trên tàu. (Quán Tin)
Ông Vance: Venezuela chỉ được bán dầu nếu phục vụ lợi ích Mỹ
Thứ năm, 8/1/2026
Phó tổng thống Vance tuyên bố Mỹ sẽ kiểm soát nguồn thu ngân sách của Venezuela và Caracas chỉ được bán dầu nếu điều đó phục vụ lợi ích của Washington.
Trong cuộc phỏng vấn được Fox News phát sóng ngày 7/1, Phó tổng thống JD Vance cho biết chiến lược của Mỹ khi điều hành Venezuela sẽ là "kiểm soát ngân sách".
"Chúng tôi kiểm soát các nguồn năng lượng và nói với chính quyền Venezuela rằng họ được phép bán dầu, miễn là điều đó phục vụ lợi ích quốc gia của Mỹ, nếu không họ sẽ bị cấm bán dầu. Đó là cách chúng tôi gây áp lực đáng kể lên quốc gia này mà không phải hy sinh tính mạng hay gây nguy hiểm cho công dân Mỹ", ông nói.
Liên quan vụ Tuần duyên Mỹ bắt tàu dầu Marinera ở Bắc Đại Tây Dương, ông Vance nói phương tiện này "giả danh là tàu Nga" nhằm né tránh lệnh trừng phạt. Thư ký báo chí Nhà Trắng Karoline Leavitt trước đó cũng nói rằng Marinera "thuộc đội tàu bóng tối của Venezuela" và "không thuộc quốc gia nào".
Tổng thống lâm thời Venezuela, Delsi Rodriguez, đã sa thải và bắt giữ Tổng chỉ huy mạng lưới tình báo và đội cận vệ danh dự của Tổng thống, Tướng Javier Marcano Tabata. Viên chỉ huy này bị cáo buộc đã cung cấp thông tin liên lạc của Tổng thống Maduro và vô hiệu hóa các hệ thống phòng không.