Em mở chủ đề này để nghe cccm bàn luận về chảy máu chất xám. Việt Nam ta trải qua hàng nghìn năm lịch sử cho đến năm 1990, em cho rằng hiện tượng chảy máu chất xám hầu như rất ít. Đã 33 năm sau 1990, nhất là 15 năm gần đây, rất nhiều trí thức VN đi học nước ngoài như Mỹ, Châu Âu xong ko về và trở thành công dân nước khác. Hiền tài là nguyên khí quốc gia, một cuộc chiến thầm lặng ko tiếng súng mà ở đó chúng ta mất dần nguyên khí, tác hại sẽ rõ nét hơn sau 35 năm - thời gian một vòng đời của lao động từ khi bắt đầu cho đến khi nghỉ hưu.
Chúng ta cần đánh giá nghiêm túc tác hại khi nguyên khí bị hút dần. Khuyến khích du học liên kết tại chỗ, thắt chặt chế độ quốc tịch, cải thiện vệ sinh an toàn thực phẩm, xây dựng quy hoạch lõi làm nơi sinh sống thu hút người tài.
Khi ta thờ ơ, giả sử nơi khác nới lỏng chính sách để thu hút người tài VN thì tương lai sau này sự tự cường vươn lên của ta thế nào? Đây là trăn trở của em, mời ý kiến các cụ các mợ.
Nếu vẫn là công dân Việt Nam (không có quốc tịch khác) nhưng đang làm việc ở nước ngoài thì có được tính là chảy máu không các cụ nhể.
Em mở chủ đề này để nghe cccm bàn luận về chảy máu chất xám. Việt Nam ta trải qua hàng nghìn năm lịch sử cho đến năm 1990, em cho rằng hiện tượng chảy máu chất xám hầu như rất ít. Đã 33 năm sau 1990, nhất là 15 năm gần đây, rất nhiều trí thức VN đi học nước ngoài như Mỹ, Châu Âu xong ko về và trở thành công dân nước khác. Hiền tài là nguyên khí quốc gia, một cuộc chiến thầm lặng ko tiếng súng mà ở đó chúng ta mất dần nguyên khí, tác hại sẽ rõ nét hơn sau 35 năm - thời gian một vòng đời của lao động từ khi bắt đầu cho đến khi nghỉ hưu.
Chúng ta cần đánh giá nghiêm túc tác hại khi nguyên khí bị hút dần. Khuyến khích du học liên kết tại chỗ, thắt chặt chế độ quốc tịch, cải thiện vệ sinh an toàn thực phẩm, xây dựng quy hoạch lõi làm nơi sinh sống thu hút người tài.
Khi ta thờ ơ, giả sử nơi khác nới lỏng chính sách để thu hút người tài VN thì tương lai sau này sự tự cường vươn lên của ta thế nào? Đây là trăn trở của em, mời ý kiến các cụ các mợ.
Phải chấp nhận rằng thế giới đã đổi thay rất nhiều. Các khái niệm từng là thiêng liêng như quê hương, dân tộc, tiếng nói ... cũng đã có sự chuyển dịch không ít. Ở khía cạnh nào đó thì chúng ta sẽ cảm thấy hơi ngậm ngùi vì có những giá trị đã bị mai một dần, nhưng ở một mặt khác, việc con người được tiếp xúc nhiều hơn, lựa chọn nhiều hơn, tôi cho đấy là một điểm tích cực. Nó cũng phần nào làm cho các chính thể phải biết cạnh tranh với nhau để trở thành bến đỗ của những người tài giỏi.
Tôi có rất nhiều băn khoăn về cách diễn đạt của bạn, bởi vì chỉ có diễn đạt đúng chúng ta mới biết được vấn đề là gì và giải quyết nó ra sao.
"tác hại khi nguyên khí bị hút dần" -> ai hút ? hút cái gì ? cần phải hiểu những trường hợp công dân đi du học Mỹ, Châu Âu rồi không về đó là do họ tự nguyện ở lại. Thậm chí họ còn phải cạnh tranh để được ở lại. Vậy thì không nên nói là "nguyên khí bị hút dần" mà phải nói là "Việt Nam không phải nơi định cư hấp dẫn, dẫn tới những người tài không muốn định cư tại Việt Nam".
"Khuyến khích du học liên kết tại chỗ" -> Ai khuyến khích ? Ý bạn là nhà nước bỏ tiền ra để trợ cấp du học tại chỗ ? Nhưng học xong thì có chắc là người ta ở lại không, hay có cơ hội là họ sẽ bỏ đi. Cách này không giải quyết được vấn đề.
"thắt chặt chế độ quốc tịch" -> Câu này làm tôi hơi hoảng. Hi vọng bạn không nói tới các biện pháp hạn chế xuất cảnh chứ ? Đó là một cách tiếp cận tồi. Chúng ta phải làm sao để đất nước mình thành nơi mà ai cũng muốn tự nguyện đến, chứ không phải là chúng ta nhốt những ai mà ta không muốn họ bỏ đi. Điều đó chỉ càng gây ra tác dụng ngược mà thôi.
"cải thiện vệ sinh an toàn thực phẩm" -> nghe có lý, nhưng hãy chấp nhận một điểm là mấy chục năm nay tôi không thấy vệ sinh attp được cải thiện gì cả. Phải chăng là cách cải thiện của chúng ta đang sai lầm ?
"Khi ta thờ ơ, giả sử nơi khác nới lỏng chính sách để thu hút người tài VN thì tương lai sau này sự tự cường vươn lên của ta thế nào?" Tôi chia sẻ lo lắng này với bạn. Biện pháp để thu hút người tài không phải là không có. Một trong những biện pháp đơn giản nhất, đó là giảm bớt các loại thuế, từ thuế VAT, thuế tncn tới thuế tndn. Nhưng cái này thì đi kèm với giảm chi tiêu chính phủ, điều mà tôi thấy "chúng ta" chẳng dám làm. Vậy thì còn muốn thu hút được ai ?
Nếu vẫn là công dân Việt Nam (không có quốc tịch khác) nhưng đang làm việc ở nước ngoài thì có được tính là chảy máu không các cụ nhể.
Nếu cụ là thường trú nhân, đang trong những năm xét quốc tịch nước khác thì vẫn chảy máu chất xám nhé.
Rõ nhất là bỏ việc ở VN hoặc đến hạn quay lại VN mà ko về, xin việc và đăng ký xét quốc tịch nước khác là đã tính rồi cụ
Em mở chủ đề này để nghe cccm bàn luận về chảy máu chất xám. Việt Nam ta trải qua hàng nghìn năm lịch sử cho đến năm 1990, em cho rằng hiện tượng chảy máu chất xám hầu như rất ít. Đã 33 năm sau 1990, nhất là 15 năm gần đây, rất nhiều trí thức VN đi học nước ngoài như Mỹ, Châu Âu xong ko về và trở thành công dân nước khác. Hiền tài là nguyên khí quốc gia, một cuộc chiến thầm lặng ko tiếng súng mà ở đó chúng ta mất dần nguyên khí, tác hại sẽ rõ nét hơn sau 35 năm - thời gian một vòng đời của lao động từ khi bắt đầu cho đến khi nghỉ hưu.
Chúng ta cần đánh giá nghiêm túc tác hại khi nguyên khí bị hút dần. Khuyến khích du học liên kết tại chỗ, thắt chặt chế độ quốc tịch, cải thiện vệ sinh an toàn thực phẩm, xây dựng quy hoạch lõi làm nơi sinh sống thu hút người tài.
Khi ta thờ ơ, giả sử nơi khác nới lỏng chính sách để thu hút người tài VN thì tương lai sau này sự tự cường vươn lên của ta thế nào? Đây là trăn trở của em, mời ý kiến các cụ các mợ.
Phải chấp nhận rằng thế giới đã đổi thay rất nhiều. Các khái niệm từng là thiêng liêng như quê hương, dân tộc, tiếng nói ... cũng đã có sự chuyển dịch không ít. Ở khía cạnh nào đó thì chúng ta sẽ cảm thấy hơi ngậm ngùi vì có những giá trị đã bị mai một dần, nhưng ở một mặt khác, việc con người được tiếp xúc nhiều hơn, lựa chọn nhiều hơn, tôi cho đấy là một điểm tích cực. Nó cũng phần nào làm cho các chính thể phải biết cạnh tranh với nhau để trở thành bến đỗ của những người tài giỏi.
Tôi có rất nhiều băn khoăn về cách diễn đạt của bạn, bởi vì chỉ có diễn đạt đúng chúng ta mới biết được vấn đề là gì và giải quyết nó ra sao.
"tác hại khi nguyên khí bị hút dần" -> ai hút ? hút cái gì ? cần phải hiểu những trường hợp công dân đi du học Mỹ, Châu Âu rồi không về đó là do họ tự nguyện ở lại. Thậm chí họ còn phải cạnh tranh để được ở lại. Vậy thì không nên nói là "nguyên khí bị hút dần" mà phải nói là "Việt Nam không phải nơi định cư hấp dẫn, dẫn tới những người tài không muốn định cư tại Việt Nam".
"Khuyến khích du học liên kết tại chỗ" -> Ai khuyến khích ? Ý bạn là nhà nước bỏ tiền ra để trợ cấp du học tại chỗ ? Nhưng học xong thì có chắc là người ta ở lại không, hay có cơ hội là họ sẽ bỏ đi. Cách này không giải quyết được vấn đề.
"thắt chặt chế độ quốc tịch" -> Câu này làm tôi hơi hoảng. Hi vọng bạn không nói tới các biện pháp hạn chế xuất cảnh chứ ? Đó là một cách tiếp cận tồi. Chúng ta phải làm sao để đất nước mình thành nơi mà ai cũng muốn tự nguyện đến, chứ không phải là chúng ta nhốt những ai mà ta không muốn họ bỏ đi. Điều đó chỉ càng gây ra tác dụng ngược mà thôi.
"cải thiện vệ sinh an toàn thực phẩm" -> nghe có lý, nhưng hãy chấp nhận một điểm là mấy chục năm nay tôi không thấy vệ sinh attp được cải thiện gì cả. Phải chăng là cách cải thiện của chúng ta đang sai lầm ?
"Khi ta thờ ơ, giả sử nơi khác nới lỏng chính sách để thu hút người tài VN thì tương lai sau này sự tự cường vươn lên của ta thế nào?" Tôi chia sẻ lo lắng này với bạn. Biện pháp để thu hút người tài không phải là không có. Một trong những biện pháp đơn giản nhất, đó là giảm bớt các loại thuế, từ thuế VAT, thuế tncn tới thuế tndn. Nhưng cái này thì đi kèm với giảm chi tiêu chính phủ, điều mà tôi thấy "chúng ta" chẳng dám làm. Vậy thì còn muốn thu hút được ai ?
Tôi nói "tác hại" khi nguyên khí bị hút dần, bạn lái sang nguyên nhân là tại Việt Nam. Tôi nói "khuyến khích du học tại chỗ" liên quan gì đến ai đóng học phí, mà bạn chốt là kinh phí tăng lên (ko biết lấy dẫn chứng ở đâu), vấn đề là đầu mối tập hợp nhu cầu và kết nối, giờ lớp học e-learning mở dễ mà bạn, khuyến khích này ko đúng à bạn!
Tôi nói "cải thiện vệ sinh an toàn thực phẩm", bạn nói có lý nhưng lái sang phải chấp nhận là ta ko làm đc, một kiểu đánh lận câu chữ và truyền bá tư tưởng.
Bạn nói biện pháp "thu hút người tài" là giảm thuế nhưng VN ta ko làm được, vẫn là kiểu bề trên phán xét xanh rờn (ko dẫn chứng).
Tôi nói "thắt chặt chế độ quốc tịch", bạn hiểu là vấn đề xuất cảnh, bạn có phải công dân VN ko, ko thì miễn bàn nhé.
Hôm nay cụ cũng tích cực phản biện 5 thớt khác nữa. Mời cụ tiếp tục.
Chất xám bây giờ cũng có chất xám this chất xám that. Cho nên chảy máu cũng có chảy máu this, chảy máu that
Mời các cụ ghé trang trại nhà em :
https://otonet.fun/forums/postid/7861/
Phải chấp nhận rằng thế giới đã đổi thay rất nhiều. Các khái niệm từng là thiêng liêng như quê hương, dân tộc, tiếng nói ... cũng đã có sự chuyển dịch không ít. Ở khía cạnh nào đó thì chúng ta sẽ cảm thấy hơi ngậm ngùi vì có những giá trị đã bị mai một dần, nhưng ở một mặt khác, việc con người được tiếp xúc nhiều hơn, lựa chọn nhiều hơn, tôi cho đấy là một điểm tích cực. Nó cũng phần nào làm cho các chính thể phải biết cạnh tranh với nhau để trở thành bến đỗ của những người tài giỏi.
Tôi có rất nhiều băn khoăn về cách diễn đạt của bạn, bởi vì chỉ có diễn đạt đúng chúng ta mới biết được vấn đề là gì và giải quyết nó ra sao.
"tác hại khi nguyên khí bị hút dần" -> ai hút ? hút cái gì ? cần phải hiểu những trường hợp công dân đi du học Mỹ, Châu Âu rồi không về đó là do họ tự nguyện ở lại. Thậm chí họ còn phải cạnh tranh để được ở lại. Vậy thì không nên nói là "nguyên khí bị hút dần" mà phải nói là "Việt Nam không phải nơi định cư hấp dẫn, dẫn tới những người tài không muốn định cư tại Việt Nam".
"Khuyến khích du học liên kết tại chỗ" -> Ai khuyến khích ? Ý bạn là nhà nước bỏ tiền ra để trợ cấp du học tại chỗ ? Nhưng học xong thì có chắc là người ta ở lại không, hay có cơ hội là họ sẽ bỏ đi. Cách này không giải quyết được vấn đề.
"thắt chặt chế độ quốc tịch" -> Câu này làm tôi hơi hoảng. Hi vọng bạn không nói tới các biện pháp hạn chế xuất cảnh chứ ? Đó là một cách tiếp cận tồi. Chúng ta phải làm sao để đất nước mình thành nơi mà ai cũng muốn tự nguyện đến, chứ không phải là chúng ta nhốt những ai mà ta không muốn họ bỏ đi. Điều đó chỉ càng gây ra tác dụng ngược mà thôi.
"cải thiện vệ sinh an toàn thực phẩm" -> nghe có lý, nhưng hãy chấp nhận một điểm là mấy chục năm nay tôi không thấy vệ sinh attp được cải thiện gì cả. Phải chăng là cách cải thiện của chúng ta đang sai lầm ?
"Khi ta thờ ơ, giả sử nơi khác nới lỏng chính sách để thu hút người tài VN thì tương lai sau này sự tự cường vươn lên của ta thế nào?" Tôi chia sẻ lo lắng này với bạn. Biện pháp để thu hút người tài không phải là không có. Một trong những biện pháp đơn giản nhất, đó là giảm bớt các loại thuế, từ thuế VAT, thuế tncn tới thuế tndn. Nhưng cái này thì đi kèm với giảm chi tiêu chính phủ, điều mà tôi thấy "chúng ta" chẳng dám làm. Vậy thì còn muốn thu hút được ai ?
Tôi nói "tác hại" khi nguyên khí bị hút dần, bạn lái sang nguyên nhân là tại Việt Nam. Tôi nói "khuyến khích du học tại chỗ" liên quan gì đến ai đóng học phí, mà bạn chốt là kinh phí tăng lên (ko biết lấy dẫn chứng ở đâu), vấn đề là đầu mối tập hợp nhu cầu và kết nối, giờ lớp học e-learning mở dễ mà bạn, khuyến khích này ko đúng à bạn!
Tôi nói "cải thiện vệ sinh an toàn thực phẩm", bạn nói có lý nhưng lái sang phải chấp nhận là ta ko làm đc, một kiểu đánh lận câu chữ và truyền bá tư tưởng.
Bạn nói biện pháp "thu hút người tài" là giảm thuế nhưng VN ta ko làm được, vẫn là kiểu bề trên phán xét xanh rờn (ko dẫn chứng).
Tôi nói "thắt chặt chế độ quốc tịch", bạn hiểu là vấn đề xuất cảnh, bạn có phải công dân VN ko, ko thì miễn bàn nhé.
Hôm nay cụ cũng tích cực phản biện 5 thớt khác nữa. Mời cụ tiếp tục.
Thực ra bạn đọc kỹ sẽ hiểu là những lập luận của tôi đúng với mọi quốc gia. Nhưng là người Việt Nam nên tôi nói từ góc nhìn người Việt Nam cũng là chuyện bình thường. Bạn cũng nói về chảy máu chất xám của Việt Nam chứ có nói chảy máu chất xám của nước khác đâu (hay tôi đang hiểu nhầm?).
Tôi cũng không hiểu bạn định "khuyến khích du học tại chỗ" kiểu gì. Bạn có thể nói cụ thể hơn không ? Bởi vì nếu việc khuyến khích này là do cá nhân làm với túi tiền của họ, thì tôi và bạn chẳng cần bàn tới làm gì. Còn nếu nó liên quan tới các chính sách dùng tiền thuế để khuyên khích thì bạn và tôi mới phải bàn thảo xem chúng ta nên làm gì chứ ?
Tôi không biết là việc "cải thiện vệ sinh an toàn thực phẩm" có thật sự liên quan tới chủ đề này không (dù sao bạn cũng là người nhắc tới nó trước). Nhưng nếu bạn thấy nó đang đi xa chủ đề thì hãy bàn tới nó ở một chỗ khác, không sao cả.
Về việc thu hút người tài, tôi thấy những biện pháp của bạn đều chỉ nặng tính tuyên truyền, bề ngoài nhìn vào thì nghe hay, nhưng nó chẳng thực tế. Trong khi việc giảm thuế để tạo ra môi trường hấp dẫn hơn (điều mà nhà nước ta vẫn đang làm ở mức độ nào đó để thu hút đầu tư nước ngoài, tuỳ từng địa phương và giai đoạn) thì bạn lại gọi là phán xanh rờn. Bạn có đang đi ngược lại đường lối của chúng ta không đấy ?
Còn cái "thắt chặt chế độ quốc tịch" chắc cần bạn giải thích thêm vì nó quá chung chung.
Uhm...đọc 2 bài của cụ này..e thấy lời lẽ rất mượt, câu văn chau chuốt...Phải chấp nhận rằng thế giới đã đổi thay rất nhiều. Các khái niệm từng là thiêng liêng như quê hương, dân tộc, tiếng nói ... cũng đã có sự chuyển dịch không ít. Ở khía cạnh nào đó thì chúng ta sẽ cảm thấy hơi ngậm ngùi vì có những giá trị đã bị mai một dần, nhưng ở một mặt khác, việc con người được tiếp xúc nhiều hơn, lựa chọn nhiều hơn, tôi cho đấy là một điểm tích cực. Nó cũng phần nào làm cho các chính thể phải biết cạnh tranh với nhau để trở thành bến đỗ của những người tài giỏi.
Tôi có rất nhiều băn khoăn về cách diễn đạt của bạn, bởi vì chỉ có diễn đạt đúng chúng ta mới biết được vấn đề là gì và giải quyết nó ra sao.
"tác hại khi nguyên khí bị hút dần" -> ai hút ? hút cái gì ? cần phải hiểu những trường hợp công dân đi du học Mỹ, Châu Âu rồi không về đó là do họ tự nguyện ở lại. Thậm chí họ còn phải cạnh tranh để được ở lại. Vậy thì không nên nói là "nguyên khí bị hút dần" mà phải nói là "Việt Nam không phải nơi định cư hấp dẫn, dẫn tới những người tài không muốn định cư tại Việt Nam".
"Khuyến khích du học liên kết tại chỗ" -> Ai khuyến khích ? Ý bạn là nhà nước bỏ tiền ra để trợ cấp du học tại chỗ ? Nhưng học xong thì có chắc là người ta ở lại không, hay có cơ hội là họ sẽ bỏ đi. Cách này không giải quyết được vấn đề.
"thắt chặt chế độ quốc tịch" -> Câu này làm tôi hơi hoảng. Hi vọng bạn không nói tới các biện pháp hạn chế xuất cảnh chứ ? Đó là một cách tiếp cận tồi. Chúng ta phải làm sao để đất nước mình thành nơi mà ai cũng muốn tự nguyện đến, chứ không phải là chúng ta nhốt những ai mà ta không muốn họ bỏ đi. Điều đó chỉ càng gây ra tác dụng ngược mà thôi.
"cải thiện vệ sinh an toàn thực phẩm" -> nghe có lý, nhưng hãy chấp nhận một điểm là mấy chục năm nay tôi không thấy vệ sinh attp được cải thiện gì cả. Phải chăng là cách cải thiện của chúng ta đang sai lầm ?
"Khi ta thờ ơ, giả sử nơi khác nới lỏng chính sách để thu hút người tài VN thì tương lai sau này sự tự cường vươn lên của ta thế nào?" Tôi chia sẻ lo lắng này với bạn. Biện pháp để thu hút người tài không phải là không có. Một trong những biện pháp đơn giản nhất, đó là giảm bớt các loại thuế, từ thuế VAT, thuế tncn tới thuế tndn. Nhưng cái này thì đi kèm với giảm chi tiêu chính phủ, điều mà tôi thấy "chúng ta" chẳng dám làm. Vậy thì còn muốn thu hút được ai ?
Tôi nói "tác hại" khi nguyên khí bị hút dần, bạn lái sang nguyên nhân là tại Việt Nam. Tôi nói "khuyến khích du học tại chỗ" liên quan gì đến ai đóng học phí, mà bạn chốt là kinh phí tăng lên (ko biết lấy dẫn chứng ở đâu), vấn đề là đầu mối tập hợp nhu cầu và kết nối, giờ lớp học e-learning mở dễ mà bạn, khuyến khích này ko đúng à bạn!
Tôi nói "cải thiện vệ sinh an toàn thực phẩm", bạn nói có lý nhưng lái sang phải chấp nhận là ta ko làm đc, một kiểu đánh lận câu chữ và truyền bá tư tưởng.
Bạn nói biện pháp "thu hút người tài" là giảm thuế nhưng VN ta ko làm được, vẫn là kiểu bề trên phán xét xanh rờn (ko dẫn chứng).
Tôi nói "thắt chặt chế độ quốc tịch", bạn hiểu là vấn đề xuất cảnh, bạn có phải công dân VN ko, ko thì miễn bàn nhé.
Hôm nay cụ cũng tích cực phản biện 5 thớt khác nữa. Mời cụ tiếp tục.
Thực ra bạn đọc kỹ sẽ hiểu là những lập luận của tôi đúng với mọi quốc gia. Nhưng là người Việt Nam nên tôi nói từ góc nhìn người Việt Nam cũng là chuyện bình thường. Bạn cũng nói về chảy máu chất xám của Việt Nam chứ có nói chảy máu chất xám của nước khác đâu (hay tôi đang hiểu nhầm?).
Tôi cũng không hiểu bạn định "khuyến khích du học tại chỗ" kiểu gì. Bạn có thể nói cụ thể hơn không ? Bởi vì nếu việc khuyến khích này là do cá nhân làm với túi tiền của họ, thì tôi và bạn chẳng cần bàn tới làm gì. Còn nếu nó liên quan tới các chính sách dùng tiền thuế để khuyên khích thì bạn và tôi mới phải bàn thảo xem chúng ta nên làm gì chứ ?
Tôi không biết là việc "cải thiện vệ sinh an toàn thực phẩm" có thật sự liên quan tới chủ đề này không (dù sao bạn cũng là người nhắc tới nó trước). Nhưng nếu bạn thấy nó đang đi xa chủ đề thì hãy bàn tới nó ở một chỗ khác, không sao cả.
Về việc thu hút người tài, tôi thấy những biện pháp của bạn đều chỉ nặng tính tuyên truyền, bề ngoài nhìn vào thì nghe hay, nhưng nó chẳng thực tế. Trong khi việc giảm thuế để tạo ra môi trường hấp dẫn hơn (điều mà nhà nước ta vẫn đang làm ở mức độ nào đó để thu hút đầu tư nước ngoài, tuỳ từng địa phương và giai đoạn) thì bạn lại gọi là phán xanh rờn. Bạn có đang đi ngược lại đường lối của chúng ta không đấy ?
Còn cái "thắt chặt chế độ quốc tịch" chắc cần bạn giải thích thêm vì nó quá chung chung.
Ít khi thấy cụ nổi lên, hay hôm nay đúng phạm trù cụ thích?
Nếu vậy, e đề nghị cụ có thể viết thêm vài còm nữa, để e có thể hiểu vấn đề này trên quan điểm của cụ rõ ràng hơn chăng?
Phải chấp nhận rằng thế giới đã đổi thay rất nhiều. Các khái niệm từng là thiêng liêng như quê hương, dân tộc, tiếng nói ... cũng đã có sự chuyển dịch không ít.
Thế giới của cụ là thế giới nào? Có phải thế giới có màu đỏ như hình dưới không?
Quên nguồn cội, coi thường nơi chôn rau cắt rốn rõ ràng không phải là thói quen của một con người có văn hóa.
Các khái niệm từng là thiêng liêng như quê hương, dân tộc, tiếng nói ... cũng đã có sự chuyển dịch không ít. Ở khía cạnh nào đó thì chúng ta sẽ cảm thấy hơi ngậm ngùi vì có những giá trị đã bị mai một dần, nhưng ở một mặt khác, việc con người được tiếp xúc nhiều hơn, lựa chọn nhiều hơn, tôi cho đấy là một điểm tích cực. Nó cũng phần nào làm cho các chính thể phải biết cạnh tranh với nhau để trở thành bến đỗ của những người tài giỏi.
Cái này em hơi lăn tăn với cụ tí. Theo em khi con người càng phát triển, càng có sự hiểu biết thì các khái niệm về quê hương, dân tộc ... lại càng phải là bản sắc sao lại để nó mai một được.
Chảy máu chất xám - sự thật hay chỉ là huyền thoại.
Đầu tiên phải xem xét thế nào là chất xám. Theo hiểu biết nôm na của người dân chúng ta, chất xám là những người có kiến thức sâu rộng về những ngành những lĩnh vực nào đấy mà có thể đem lại những tiến bộ trong cuộc sống.
Xét theo khái niệm này, du học sinh không phải là chất xám. Mỗi năm chúng ta đào tạo qua hệ thống giáo dục cả triệu học sinh, trong đấy số người giỏi không tính bằng vạn thì cũng hàng ngàn. Trong khi đấy, mỗi năm chỉ có khoảng hơn 1 vạn du học sinh. Trong số đấy, những DHS thực sự giỏi lại quá ít. Đa phần là gia đình có điều kiện cho con đi du học mà thôi. Với tình hình kinh tế phát triển, hàng vạn gia đình giàu có đủ đáp ứng chi phí du học cho con cái. Họ muốn cho con được cái mác cái tên cao hơn những người học trong nước mà thôi. Em chứng kiến không ít du học sinh thi trượt đại học trong nước được bố mẹ tống ra nước ngoài học 1 cái trường không có tên tuổi ở nước ngoài. Để rồi mấy năm sau về ngoài bắn tiếng Anh bồi thì chẳng có một cái gì ở trong đầu cả. Tính trung bình cứ 10 DHS em được biết thì có đến 5-6 người như thế.
Như thế, DHS bây giờ không còn thực chất là chất xám là hiền tài quốc gia nữa. Nó chỉ là cái bao bì hào nhoáng để che dấu cái ruột rỗng tuếch mà thôi.
Chưa kể, hiện nay ở rất nhiều quốc gia trên thế giới, họ đã nhanh nhạy phát hiện được nhu cầu bao bì hào nhoáng của những nước như kiểu Việt Nam. Họ lập ra các trường đại học mới chuyên lôi kéo DHS từ các nước như Việt Nam để du học và thu tiền. Theo tính toán của họ, một DHS nước ngoài có số thu tiền bằng 5-6 lần học sinh trong nước. Just is business.
Cho nên theo đánh giá của em hiện nay, hiền tài quốc gia từ DHS chỉ là huyền thoại mà thôi.
Đánh giá từ góc độ "hiền tài quốc gia". Trong bản thân 4 chữ đấy , chữ "hiền" được đặt lên hàng đầu, chữ "tài" chỉ là chữ thứ 2 mà thôi, từ xưa các cụ đã đánh giá rất thâm thúy. Đầu tiên phải là "hiền", phải là phụng sự được đất nước chứ không phải là đưa "tài" lên trên "hiền" để ngồi xổm lên quốc gia. Điển hình về loại đưa "tài" lên trên để ngồi xổm lên đất nước chính là Ngô Bảo Châu. Được ưu tiên đãi ngộ rất nhiều, nhưng ông ta đã làm gì, ngoài việc chửi bới đất nước ở trên MXH, ông ta không làm được gì cả. Kể cả việc giảng dạy cho các thế hệ sau kiến thức của mình cũng không làm. Chưa kể chửi bới đất nước thân Trung Quốc, nhưng chính ông ta lại nhận lời đi giảng dạy ở 1 trường Trung Quốc. Ngô Bảo Châu ko xứng 4 chữ "hiền tài quốc gia" ông ta chỉ là 1 kẻ ăn cháo đái bát mà thôi. Cùng đồng dạng Lê Bá Khánh Trình xứng đáng là "hiền tài quốc gia"
Vậy đó, kiến thức giỏi là một chuyện, nhưng kiến thức đấy phải sử dụng được cho đất nước thì mới xứng đáng là "hiền tài quốc gia". Còn không sử dụng được cho đất nước thì có giỏi giang đến đâu cũng chỉ là mớ rác.
Phần thứ 2: Chúng ta có chảy máu chất xám không?
Mời các cụ đón đọc kỳ sau
Chảy máu chất xám - sự thật hay chỉ là huyền thoại.
Đầu tiên phải xem xét thế nào là chất xám. Theo hiểu biết nôm na của người dân chúng ta, chất xám là những người có kiến thức sâu rộng về những ngành những lĩnh vực nào đấy mà có thể đem lại những tiến bộ trong cuộc sống.
Xét theo khái niệm này, du học sinh không phải là chất xám. Mỗi năm chúng ta đào tạo qua hệ thống giáo dục cả triệu học sinh, trong đấy số người giỏi không tính bằng vạn thì cũng hàng ngàn. Trong khi đấy, mỗi năm chỉ có khoảng hơn 1 vạn du học sinh. Trong số đấy, những DHS thực sự giỏi lại quá ít. Đa phần là gia đình có điều kiện cho con đi du học mà thôi. Với tình hình kinh tế phát triển, hàng vạn gia đình giàu có đủ đáp ứng chi phí du học cho con cái. Họ muốn cho con được cái mác cái tên cao hơn những người học trong nước mà thôi. Em chứng kiến không ít du học sinh thi trượt đại học trong nước được bố mẹ tống ra nước ngoài học 1 cái trường không có tên tuổi ở nước ngoài. Để rồi mấy năm sau về ngoài bắn tiếng Anh bồi thì chẳng có một cái gì ở trong đầu cả. Tính trung bình cứ 10 DHS em được biết thì có đến 5-6 người như thế.
Như thế, DHS bây giờ không còn thực chất là chất xám là hiền tài quốc gia nữa. Nó chỉ là cái bao bì hào nhoáng để che dấu cái ruột rỗng tuếch mà thôi.
Chưa kể, hiện nay ở rất nhiều quốc gia trên thế giới, họ đã nhanh nhạy phát hiện được nhu cầu bao bì hào nhoáng của những nước như kiểu Việt Nam. Họ lập ra các trường đại học mới chuyên lôi kéo DHS từ các nước như Việt Nam để du học và thu tiền. Theo tính toán của họ, một DHS nước ngoài có số thu tiền bằng 5-6 lần học sinh trong nước. Just is business.
Cho nên theo đánh giá của em hiện nay, hiền tài quốc gia từ DHS chỉ là huyền thoại mà thôi.
Đánh giá từ góc độ "hiền tài quốc gia". Trong bản thân 4 chữ đấy , chữ "hiền" được đặt lên hàng đầu, chữ "tài" chỉ là chữ thứ 2 mà thôi, từ xưa các cụ đã đánh giá rất thâm thúy. Đầu tiên phải là "hiền", phải là phụng sự được đất nước chứ không phải là đưa "tài" lên trên "hiền" để ngồi xổm lên quốc gia. Điển hình về loại đưa "tài" lên trên để ngồi xổm lên đất nước chính là Ngô Bảo Châu. Được ưu tiên đãi ngộ rất nhiều, nhưng ông ta đã làm gì, ngoài việc chửi bới đất nước ở trên MXH, ông ta không làm được gì cả. Kể cả việc giảng dạy cho các thế hệ sau kiến thức của mình cũng không làm. Chưa kể chửi bới đất nước thân Trung Quốc, nhưng chính ông ta lại nhận lời đi giảng dạy ở 1 trường Trung Quốc. Ngô Bảo Châu ko xứng 4 chữ "hiền tài quốc gia" ông ta chỉ là 1 kẻ ăn cháo đái bát mà thôi. Cùng đồng dạng Lê Bá Khánh Trình xứng đáng là "hiền tài quốc gia"
Vậy đó, kiến thức giỏi là một chuyện, nhưng kiến thức đấy phải sử dụng được cho đất nước thì mới xứng đáng là "hiền tài quốc gia". Còn không sử dụng được cho đất nước thì có giỏi giang đến đâu cũng chỉ là mớ rác.
Phần thứ 2: Chúng ta có chảy máu chất xám không?
Mời các cụ đón đọc kỳ sau
Phân tích hay quá, em đặt gạch hóng tiếp.
Các khái niệm từng là thiêng liêng như quê hương, dân tộc, tiếng nói ... cũng đã có sự chuyển dịch không ít. Ở khía cạnh nào đó thì chúng ta sẽ cảm thấy hơi ngậm ngùi vì có những giá trị đã bị mai một dần, nhưng ở một mặt khác, việc con người được tiếp xúc nhiều hơn, lựa chọn nhiều hơn, tôi cho đấy là một điểm tích cực. Nó cũng phần nào làm cho các chính thể phải biết cạnh tranh với nhau để trở thành bến đỗ của những người tài giỏi.
Cái này em hơi lăn tăn với cụ tí. Theo em khi con người càng phát triển, càng có sự hiểu biết thì các khái niệm về quê hương, dân tộc ... lại càng phải là bản sắc sao lại để nó mai một được.
Tất nhiên, có lăn tăn thì mới phải viết ra. Nếu cái gì cũng trắng đen rõ ràng, chúng ta cũng chả tốn thời gian nói chuyện với nhau làm gì, phải không nào ?
Tôi chỉ nói đến một quan sát thực tế: so sánh thời điểm bây giờ và 100 năm hay 200 năm trước chẳng hạn, con người rõ ràng tự do hơn cho việc lựa chọn mình sinh sống. Hệ quả tất yếu, đó là tỷ lệ người di chuyển nơi sống, thay đổi địa điểm, định cư ở nơi không phải nơi mình sinh ra, nói một thứ tiếng khác, nuôi dạy con cái ở một môi trường khác ... đều tăng lên. Đấy là sự thật.
Và tôi muốn nói thêm là sự thật đó nó bao gồm ở mọi cấp độ. Có nghĩa là không chỉ là sinh ra ở Việt Nam sinh sống ở nước ngoài, con mang quốc tịch Mỹ (cái mà tôi đoán trong đầu của bạn Salut đang nghĩ tới khi bạn ấy đặt cái câu hỏi ngớ ngẩn kia, sorry vì tôi không hiểu sao không quote được) .... Mà nó có thể là sinh ra ở miền Bắc lấy vợ miền Nam, sinh ra ở Sài gòn nhưng sinh sống ở Hải phòng. Cũng có thể là sinh ra ở Giao Cù nhưng gần như cả đời bán phở trên thành phố Nam Định chẳng hạn. Cho nên, câu chuyện của tôi rộng hơn cách nghĩ của Bạn Salut nhiều.
Tôi nói rằng "Các khái niệm từng là thiêng liêng như quê hương, dân tộc, tiếng nói ... cũng đã có sự chuyển dịch không ít.". Đúng thế. Giả sử bạn là người Nghệ An, nhưng lập gia đình ở Hà Nội, con cái dần nói tiếng Hà Nội. Đó có phải là "chuyển dịch về tiếng nói" không ? Cái đó có gọi là "Quên nguồn cội, coi thường nơi chôn rau cắt rốn rõ ràng không phải là thói quen của một con người có văn hóa." ? Thế mới bảo rằng câu khẩu hiệu của bạn thoáng nghe thì tưởng là hay nhưng khi phân tích sẽ thấy hoàn toàn sáo rỗng.
Còn câu hỏi của bạn Hóng hớt, chân thành mà nói, tôi cũng không biết. Tôi chỉ chia sẻ những gì mình quan sát thấy. Những sự chuyển dịch đó, tôi không ủng hộ cũng không phản đối, chỉ cảm giác là khó có thể ngăn cản chúng lại. Những cái hữu hình, to tát như văn học, sách vở, lễ hội truyền thống thì chắc vẫn còn lại. Nhưng có những thứ thuộc về dân tộc như một vài thói quen, tục lệ, món ăn địa phương chẳng hạn, thực tế thì nó vẫn đang dần mất đi mà mình có khi còn không nhận thức được.
Các khái niệm từng là thiêng liêng như quê hương, dân tộc, tiếng nói ... cũng đã có sự chuyển dịch không ít. Ở khía cạnh nào đó thì chúng ta sẽ cảm thấy hơi ngậm ngùi vì có những giá trị đã bị mai một dần, nhưng ở một mặt khác, việc con người được tiếp xúc nhiều hơn, lựa chọn nhiều hơn, tôi cho đấy là một điểm tích cực. Nó cũng phần nào làm cho các chính thể phải biết cạnh tranh với nhau để trở thành bến đỗ của những người tài giỏi.
Cái này em hơi lăn tăn với cụ tí. Theo em khi con người càng phát triển, càng có sự hiểu biết thì các khái niệm về quê hương, dân tộc ... lại càng phải là bản sắc sao lại để nó mai một được.
Tất nhiên, có lăn tăn thì mới phải viết ra. Nếu cái gì cũng trắng đen rõ ràng, chúng ta cũng chả tốn thời gian nói chuyện với nhau làm gì, phải không nào ?
Tôi chỉ nói đến một quan sát thực tế: so sánh thời điểm bây giờ và 100 năm hay 200 năm trước chẳng hạn, con người rõ ràng tự do hơn cho việc lựa chọn mình sinh sống. Hệ quả tất yếu, đó là tỷ lệ người di chuyển nơi sống, thay đổi địa điểm, định cư ở nơi không phải nơi mình sinh ra, nói một thứ tiếng khác, nuôi dạy con cái ở một môi trường khác ... đều tăng lên. Đấy là sự thật.
Và tôi muốn nói thêm là sự thật đó nó bao gồm ở mọi cấp độ. Có nghĩa là không chỉ là sinh ra ở Việt Nam sinh sống ở nước ngoài, con mang quốc tịch Mỹ (cái mà tôi đoán trong đầu của bạn Salut đang nghĩ tới khi bạn ấy đặt cái câu hỏi ngớ ngẩn kia, sorry vì tôi không hiểu sao không quote được) .... Mà nó có thể là sinh ra ở miền Bắc lấy vợ miền Nam, sinh ra ở Sài gòn nhưng sinh sống ở Hải phòng. Cũng có thể là sinh ra ở Giao Cù nhưng gần như cả đời bán phở trên thành phố Nam Định chẳng hạn. Cho nên, câu chuyện của tôi rộng hơn cách nghĩ của Bạn Salut nhiều.
Tôi nói rằng "Các khái niệm từng là thiêng liêng như quê hương, dân tộc, tiếng nói ... cũng đã có sự chuyển dịch không ít.". Đúng thế. Giả sử bạn là người Nghệ An, nhưng lập gia đình ở Hà Nội, con cái dần nói tiếng Hà Nội. Đó có phải là "chuyển dịch về tiếng nói" không ? Cái đó có gọi là "Quên nguồn cội, coi thường nơi chôn rau cắt rốn rõ ràng không phải là thói quen của một con người có văn hóa." ? Thế mới bảo rằng câu khẩu hiệu của bạn thoáng nghe thì tưởng là hay nhưng khi phân tích sẽ thấy hoàn toàn sáo rỗng.
Còn câu hỏi của bạn Hóng hớt, chân thành mà nói, tôi cũng không biết. Tôi chỉ chia sẻ những gì mình quan sát thấy. Những sự chuyển dịch đó, tôi không ủng hộ cũng không phản đối, chỉ cảm giác là khó có thể ngăn cản chúng lại. Những cái hữu hình, to tát như văn học, sách vở, lễ hội truyền thống thì chắc vẫn còn lại. Nhưng có những thứ thuộc về dân tộc như một vài thói quen, tục lệ, món ăn địa phương chẳng hạn, thực tế thì nó vẫn đang dần mất đi mà mình có khi còn không nhận thức được.
Các khái niệm của cụ nó cũng không khác gì cái khái niệm gọi là thế giới phẳng mà đã được tuyên truyền trong khoảng hai ba chục năm trở lại đây. Nhưng các khải niệm đó đã gần như bị cho vào sọt rác khi mà các đại dịch và chiến tranh xảy ra. Dịch covit xuất hiện lúc này làm gì còn khái niệm cái gì là phẳng, lúc đó chỉ có quốc gia trên hết, mọi đường biên đóng sập. Chiến tranh xảy ra lúc đó khải niệm về dân tộc mới lộ ra, trong WWII thì anh Mỹ đã từng nhốt hết người dân của chính anh ấy nhưng có nguồn gốc Nhật vào trại, rồi thì gần đây nhất có anh tổng của Séc đã đề nghị nhốt người dân của chính họ nhưng gốc Nga vào trại và bản thân các anh Ban tích đã từng tước quốc tịch của những người gốc Nga...Thế nên cụ bảo cái câu "Quên nguồn cội, coi thường nơi chôn rau cắt rốn rõ ràng không phải là thói quen của một con người có văn hóa." là sáo rỗng thì em không đồng ý chút nào.
Chảy máu chất xám - sự thật hay chỉ là huyền thoại.
Đầu tiên phải xem xét thế nào là chất xám. Theo hiểu biết nôm na của người dân chúng ta, chất xám là những người có kiến thức sâu rộng về những ngành những lĩnh vực nào đấy mà có thể đem lại những tiến bộ trong cuộc sống.
Xét theo khái niệm này, du học sinh không phải là chất xám. Mỗi năm chúng ta đào tạo qua hệ thống giáo dục cả triệu học sinh, trong đấy số người giỏi không tính bằng vạn thì cũng hàng ngàn. Trong khi đấy, mỗi năm chỉ có khoảng hơn 1 vạn du học sinh. Trong số đấy, những DHS thực sự giỏi lại quá ít. Đa phần là gia đình có điều kiện cho con đi du học mà thôi. Với tình hình kinh tế phát triển, hàng vạn gia đình giàu có đủ đáp ứng chi phí du học cho con cái. Họ muốn cho con được cái mác cái tên cao hơn những người học trong nước mà thôi. Em chứng kiến không ít du học sinh thi trượt đại học trong nước được bố mẹ tống ra nước ngoài học 1 cái trường không có tên tuổi ở nước ngoài. Để rồi mấy năm sau về ngoài bắn tiếng Anh bồi thì chẳng có một cái gì ở trong đầu cả. Tính trung bình cứ 10 DHS em được biết thì có đến 5-6 người như thế.
Như thế, DHS bây giờ không còn thực chất là chất xám là hiền tài quốc gia nữa. Nó chỉ là cái bao bì hào nhoáng để che dấu cái ruột rỗng tuếch mà thôi.
Chưa kể, hiện nay ở rất nhiều quốc gia trên thế giới, họ đã nhanh nhạy phát hiện được nhu cầu bao bì hào nhoáng của những nước như kiểu Việt Nam. Họ lập ra các trường đại học mới chuyên lôi kéo DHS từ các nước như Việt Nam để du học và thu tiền. Theo tính toán của họ, một DHS nước ngoài có số thu tiền bằng 5-6 lần học sinh trong nước. Just is business.
Cho nên theo đánh giá của em hiện nay, hiền tài quốc gia từ DHS chỉ là huyền thoại mà thôi.
Đánh giá từ góc độ "hiền tài quốc gia". Trong bản thân 4 chữ đấy , chữ "hiền" được đặt lên hàng đầu, chữ "tài" chỉ là chữ thứ 2 mà thôi, từ xưa các cụ đã đánh giá rất thâm thúy. Đầu tiên phải là "hiền", phải là phụng sự được đất nước chứ không phải là đưa "tài" lên trên "hiền" để ngồi xổm lên quốc gia. Điển hình về loại đưa "tài" lên trên để ngồi xổm lên đất nước chính là Ngô Bảo Châu. Được ưu tiên đãi ngộ rất nhiều, nhưng ông ta đã làm gì, ngoài việc chửi bới đất nước ở trên MXH, ông ta không làm được gì cả. Kể cả việc giảng dạy cho các thế hệ sau kiến thức của mình cũng không làm. Chưa kể chửi bới đất nước thân Trung Quốc, nhưng chính ông ta lại nhận lời đi giảng dạy ở 1 trường Trung Quốc. Ngô Bảo Châu ko xứng 4 chữ "hiền tài quốc gia" ông ta chỉ là 1 kẻ ăn cháo đái bát mà thôi. Cùng đồng dạng Lê Bá Khánh Trình xứng đáng là "hiền tài quốc gia"
Vậy đó, kiến thức giỏi là một chuyện, nhưng kiến thức đấy phải sử dụng được cho đất nước thì mới xứng đáng là "hiền tài quốc gia". Còn không sử dụng được cho đất nước thì có giỏi giang đến đâu cũng chỉ là mớ rác.
Phần thứ 2: Chúng ta có chảy máu chất xám không?
Mời các cụ đón đọc kỳ sau
Cụ phân tích hay thật . Mời Cụ 1 chén








