Sau vụ tiêm kích Mỹ bị bắn rơi và số phận của viên phi công Mỹ hiện nay vẫn chưa rõ như thế nào. Anh Trump đang ở thế cưỡi trên lưng hổ, chiến tiếp cũng khó mà rút lui cũng khó. Liệu cuộc chiến trên bộ với Iran có thể xẩy ra không khi mà hôm nay, tuyến đường hàng không khổng lồ từ Lầu Năm Góc nối liền Mỹ với Trung Đông đã ra đời?
Tên lửa của Hezbollah bắn trúng Kiryat Shmona, miền bắc Israel, gây ra hỏa hoạn
Quân đội Iran cảnh báo: "Nếu các đại sứ quán ở Iran bị tấn công, 'TẤT CẢ các đại sứ quán giả mạo và không có danh tính của chế độ Zionist trong khu vực sẽ bị coi là mục tiêu HỢP PHÁP'".
Bộ trưởng Chiến tranh Hoa Kỳ Pete Hegseth lo sợ sẽ sớm mất chức, đó là lý do ông đã bắt đầu các cuộc thanh trừng nhân sự trong ban lãnh đạo Lầu Năm Góc.
Những lo ngại này cũng liên quan đến yêu cầu của Hegseth về việc từ chức của Tham mưu trưởng Lục quân Hoa Kỳ, Randy George, theo tờ New York Post. Hegseth lo sợ rằng ông sẽ bị thay thế bởi Bộ trưởng Lục quân Dan Driscoll, và Randy George là cấp dưới thân cận nhất của Driscoll.
Người đứng đầu Lầu Năm Góc không thể tự mình sa thải Driscoll, vì Nhà Trắng đã ban hành lệnh cấm này.
Thớt mới em đăng ký 1 căn tầng 1 hóng tiếp thông tin
Hôm qua có tin Đại sứ Trung Quốc tại LHQ bày tỏ không ủng hộ việc Iran kiểm soát và thu phí tàu thuyền qua lại ở eo biển. Như vậy có thể thấy, Trung Quốc không đồng ý đánh nhau, nhưng cũng không đồng ý Iran độc quyền kiểm soát eo biển, xoay đi xoay lại thì Trung Quốc không ủng hộ thay đổi hiện trạng trước khi chiến sự xảy ra. Chiến sự xảy ra kết quả hướng tới mất đi trật tự cũ, đây là thứ Nga mong muốn, nhưng lại không phải là thứ Trung Quốc mong muốn, thay đổi theo cục diện hiện tại càng không phải là thứ Mỹ mong muốn, nhưng Mỹ không có cách nào để thay đổi nó, thứ Mỹ mong muốn giờ quá xa hiện thực. Như vậy, chỉ còn Nga và Mỹ tác động chiến trường khu vực theo hướng giải quyết vấn đề bằng chiến tranh và thay đổi trật tự hiện có, chỉ có Trung Quốc không muốn thay đổi trật tự đó và không muốn 1 trong 2 kết quả mà Mỹ và Nga mong muốn. Trường hợp cả Nga và Mỹ không đạt được mục tiêu, có thể sẽ là thời điểm Trung Quốc đạt được mục tiêu, đó là đa cực hóa tại Trung Đông, Israen và Mỹ không khuất phục được tất cả các nước xung quanh, Nga không thúc đẩy Iran trở thành nước kiểm soát được khu vực và chi phối được các nước xung quanh. Xét kỹ lại thì đa cực hóa cũng là mục tiêu mong muốn của các nước Trung Đông, nó cũng từng là mong muốn của Iran nhiều năm trước, nhưng giờ tình hình thay đổi, khả năng Mỹ thua ngày càng cao, Iran lại mong muốn cục diện Iran có quyền lực chi phối với xung quanh nhiều hơn, tức là mong muốn của Iran đã lên một tầng cao mới, điều đó vẫn phù hợp với lợi ích của Nga, nhưng đã khác với lợi ích của Trung Quốc và ngược hẳn với lợi ích của Mỹ và Israen.
Tuy vậy em cho là Trung Quốc sẽ không để ngăn được nỗ lực của cả Nga và Mỹ, nên chiến sự chắc cũng phải tương đối rồi mới có thể tác động Trung Đông được, ngoài ra, nếu Iran mà cứ muốn làm đại ca trong khu vực mà quên mất là các tay to khác không đồng ý thì cũng không ổn, hướng đi đúng đắn của Iran có lẽ nên là kiên quyết kháng chiến đến cùng, nhưng vẫn phải giữ nguyên tắc chơi tốt với tất cả, biết bỏ qua nhiều đòi hỏi quá cao so với khả năng của bản thân, cân đối được quan hệ với các tay to, dẹp bớt quan điểm tôn giáo quá mức có thể thành xung đột với các nước Arab, như vậy Iran mới có được tình thế an toàn để phát triển, sau này khi đã tích lũy được đủ, các tay to năm xưa đã suy thoái thì Iran mới trỗi dậy, như thế mới không rơi lại vào tình thế bị phong tỏa cấm vận.
Thớt mới em đăng ký 1 căn tầng 1 hóng tiếp thông tin
Hôm qua có tin Đại sứ Trung Quốc tại LHQ bày tỏ không ủng hộ việc Iran kiểm soát và thu phí tàu thuyền qua lại ở eo biển. Như vậy có thể thấy, Trung Quốc không đồng ý đánh nhau, nhưng cũng không đồng ý Iran độc quyền kiểm soát eo biển, xoay đi xoay lại thì Trung Quốc không ủng hộ thay đổi hiện trạng trước khi chiến sự xảy ra. Chiến sự xảy ra kết quả hướng tới mất đi trật tự cũ, đây là thứ Nga mong muốn, nhưng lại không phải là thứ Trung Quốc mong muốn, thay đổi theo cục diện hiện tại càng không phải là thứ Mỹ mong muốn, nhưng Mỹ không có cách nào để thay đổi nó, thứ Mỹ mong muốn giờ quá xa hiện thực. Như vậy, chỉ còn Nga và Mỹ tác động chiến trường khu vực theo hướng giải quyết vấn đề bằng chiến tranh và thay đổi trật tự hiện có, chỉ có Trung Quốc không muốn thay đổi trật tự đó và không muốn 1 trong 2 kết quả mà Mỹ và Nga mong muốn. Trường hợp cả Nga và Mỹ không đạt được mục tiêu, có thể sẽ là thời điểm Trung Quốc đạt được mục tiêu, đó là đa cực hóa tại Trung Đông, Israen và Mỹ không khuất phục được tất cả các nước xung quanh, Nga không thúc đẩy Iran trở thành nước kiểm soát được khu vực và chi phối được các nước xung quanh. Xét kỹ lại thì đa cực hóa cũng là mục tiêu mong muốn của các nước Trung Đông, nó cũng từng là mong muốn của Iran nhiều năm trước, nhưng giờ tình hình thay đổi, khả năng Mỹ thua ngày càng cao, Iran lại mong muốn cục diện Iran có quyền lực chi phối với xung quanh nhiều hơn, tức là mong muốn của Iran đã lên một tầng cao mới, điều đó vẫn phù hợp với lợi ích của Nga, nhưng đã khác với lợi ích của Trung Quốc và ngược hẳn với lợi ích của Mỹ và Israen.
Tuy vậy em cho là Trung Quốc sẽ không để ngăn được nỗ lực của cả Nga và Mỹ, nên chiến sự chắc cũng phải tương đối rồi mới có thể tác động Trung Đông được, ngoài ra, nếu Iran mà cứ muốn làm đại ca trong khu vực mà quên mất là các tay to khác không đồng ý thì cũng không ổn, hướng đi đúng đắn của Iran có lẽ nên là kiên quyết kháng chiến đến cùng, nhưng vẫn phải giữ nguyên tắc chơi tốt với tất cả, biết bỏ qua nhiều đòi hỏi quá cao so với khả năng của bản thân, cân đối được quan hệ với các tay to, dẹp bớt quan điểm tôn giáo quá mức có thể thành xung đột với các nước Arab, như vậy Iran mới có được tình thế an toàn để phát triển, sau này khi đã tích lũy được đủ, các tay to năm xưa đã suy thoái thì Iran mới trỗi dậy, như thế mới không rơi lại vào tình thế bị phong tỏa cấm vận.
Nhưng tình hình nếu 34 đánh quỵ đuọc mẽo và ích xà thì rõ ràng thế và lực họ phải lên 1 tầm khác. Kèm với sự tàn phá chiến tranh họ sẽ yêu cầu 1 trạm bot để thu hôi chiến phí từ ngưòi mua dầu
Bộ trưởng Chiến tranh Hoa Kỳ Pete Hegseth lo sợ sẽ sớm mất chức, đó là lý do ông đã bắt đầu các cuộc thanh trừng nhân sự trong ban lãnh đạo Lầu Năm Góc.
Những lo ngại này cũng liên quan đến yêu cầu của Hegseth về việc từ chức của Tham mưu trưởng Lục quân Hoa Kỳ, Randy George, theo tờ New York Post. Hegseth lo sợ rằng ông sẽ bị thay thế bởi Bộ trưởng Lục quân Dan Driscoll, và Randy George là cấp dưới thân cận nhất của Driscoll.
Người đứng đầu Lầu Năm Góc không thể tự mình sa thải Driscoll, vì Nhà Trắng đã ban hành lệnh cấm này.
Khổ, tầm và tài làm đến chỉ huy Trung đội nên đám chỉ huy cấp cao chúng nó không phục.
Thớt mới em đăng ký 1 căn tầng 1 hóng tiếp thông tin
Hôm qua có tin Đại sứ Trung Quốc tại LHQ bày tỏ không ủng hộ việc Iran kiểm soát và thu phí tàu thuyền qua lại ở eo biển. Như vậy có thể thấy, Trung Quốc không đồng ý đánh nhau, nhưng cũng không đồng ý Iran độc quyền kiểm soát eo biển, xoay đi xoay lại thì Trung Quốc không ủng hộ thay đổi hiện trạng trước khi chiến sự xảy ra. Chiến sự xảy ra kết quả hướng tới mất đi trật tự cũ, đây là thứ Nga mong muốn, nhưng lại không phải là thứ Trung Quốc mong muốn, thay đổi theo cục diện hiện tại càng không phải là thứ Mỹ mong muốn, nhưng Mỹ không có cách nào để thay đổi nó, thứ Mỹ mong muốn giờ quá xa hiện thực. Như vậy, chỉ còn Nga và Mỹ tác động chiến trường khu vực theo hướng giải quyết vấn đề bằng chiến tranh và thay đổi trật tự hiện có, chỉ có Trung Quốc không muốn thay đổi trật tự đó và không muốn 1 trong 2 kết quả mà Mỹ và Nga mong muốn. Trường hợp cả Nga và Mỹ không đạt được mục tiêu, có thể sẽ là thời điểm Trung Quốc đạt được mục tiêu, đó là đa cực hóa tại Trung Đông, Israen và Mỹ không khuất phục được tất cả các nước xung quanh, Nga không thúc đẩy Iran trở thành nước kiểm soát được khu vực và chi phối được các nước xung quanh. Xét kỹ lại thì đa cực hóa cũng là mục tiêu mong muốn của các nước Trung Đông, nó cũng từng là mong muốn của Iran nhiều năm trước, nhưng giờ tình hình thay đổi, khả năng Mỹ thua ngày càng cao, Iran lại mong muốn cục diện Iran có quyền lực chi phối với xung quanh nhiều hơn, tức là mong muốn của Iran đã lên một tầng cao mới, điều đó vẫn phù hợp với lợi ích của Nga, nhưng đã khác với lợi ích của Trung Quốc và ngược hẳn với lợi ích của Mỹ và Israen.
Tuy vậy em cho là Trung Quốc sẽ không để ngăn được nỗ lực của cả Nga và Mỹ, nên chiến sự chắc cũng phải tương đối rồi mới có thể tác động Trung Đông được, ngoài ra, nếu Iran mà cứ muốn làm đại ca trong khu vực mà quên mất là các tay to khác không đồng ý thì cũng không ổn, hướng đi đúng đắn của Iran có lẽ nên là kiên quyết kháng chiến đến cùng, nhưng vẫn phải giữ nguyên tắc chơi tốt với tất cả, biết bỏ qua nhiều đòi hỏi quá cao so với khả năng của bản thân, cân đối được quan hệ với các tay to, dẹp bớt quan điểm tôn giáo quá mức có thể thành xung đột với các nước Arab, như vậy Iran mới có được tình thế an toàn để phát triển, sau này khi đã tích lũy được đủ, các tay to năm xưa đã suy thoái thì Iran mới trỗi dậy, như thế mới không rơi lại vào tình thế bị phong tỏa cấm vận.
Nhưng tình hình nếu 34 đánh quỵ đuọc mẽo và ích xà thì rõ ràng thế và lực họ phải lên 1 tầm khác. Kèm với sự tàn phá chiến tranh họ sẽ yêu cầu 1 trạm bot để thu hôi chiến phí từ ngưòi mua dầu
Em có thể dự đoán, nếu vậy, Iran có thể phải đối mặt với phong tỏa kinh tế từ các bên còn lại, họ sẽ đi đường khác, Trung Quốc cho đến giờ đã rõ quan điểm, eo biển nên được tôn trọng là lối đi chung chứ không phải của riêng ai cả vì nó liên đới đến quá nhiều nước chứ không chỉ liên đới đến các nước có xung đột với Iran. Trung Quốc có thể giúp các nước vùng Vịnh tìm con đường đi khác ra biển khác và sau đó không còn giao thương với Iran nữa hoặc giáng cấp giao dịch với Iran. Iran có thể giữ eo biển nhưng họ có thể bị cách ly ra một khoảnh riêng, khi không có giao lưu, nó chẳng khác gì cấm vận, lúc đó Iran có thể cảm nhận được việc tẩy chay nó là thế nào, nó khác bị cấm vận ở chỗ anh xấu nên anh không được chúng nó cho chơi cùng.
Israel đã tấn công các nhà máy hóa dầu ở tây nam Iran.
Dự đoán sẽ có những cuộc tấn công tương tự vào lãnh thổ Israel và các quốc gia vùng Vịnh Ba Tư. Iran đã vạch rõ chiến lược trả đũa của mình.
Cũng trong ngày hôm nay, một nhân viên nhà máy điện hạt nhân đã thiệt mạng trong một vụ pháo kích gần Bushehr. Bản thân nhà máy vẫn chưa bị hư hại. Tần suất các cuộc tấn công vào nhà máy điện hạt nhân Bushehr có thể cho thấy, trong số những điều khác, rằng Mỹ đang xem xét khu vực này như một bàn đạp tiềm năng cho một chiến dịch đổ bộ nhằm chiếm giữ nhà máy.
Các hãng truyền thông Mỹ đưa tin rằng, theo đánh giá của tình báo Mỹ, Iran không có ý định mở lại eo biển Hormuz trong tương lai gần và dự định sử dụng con át chủ bài này lâu dài.
Đây là một nhận định rất gần đây, xét đến việc ngay cả trước khi liên minh của Epstein tấn công, Lực lượng Vệ binh Cách mạng Hồi giáo (IRGC) đã tuyên bố rõ ràng rằng trong trường hợp bị tấn công, Iran sẽ phong tỏa eo biển Hormuz và không mở lại trong một thời gian rất dài. Điều thực sự xảy ra là người Iran đã làm những gì họ đã cảnh báo.
Câu hỏi đặt ra là các nhà hoạch định chiến lược và "trí tuệ nhân tạo quân sự" khét tiếng đã nghĩ gì. Nếu kế hoạch là Iran sẽ nhanh chóng đầu hàng sau vụ ám sát Khamenei, thì những kế hoạch này đã hoàn toàn xa rời thực tế, và trên thực tế, một tính toán chiến lược sai lầm nghiêm trọng với hậu quả toàn cầu đã xảy ra.
Iran giờ đây hiểu rất rõ rằng họ đang nắm giữ những con át chủ bài quan trọng, cho phép Iran đàm phán với Hoa Kỳ từ vị thế mạnh mẽ bất chấp những tổn thất đã gánh chịu. Hoa Kỳ rõ ràng không lường trước được điều này, khi tin rằng họ sẽ chỉ giao tiếp với Iran thông qua các mệnh lệnh và tối hậu thư. Rõ ràng, sau Venezuela, Washington đã trở nên choáng váng với thành công, điều này đã mở đường cho một cú hạ cánh khó khăn sau khi đối mặt với thực tế.
Iran tiếp tục gây tổn thất nghiêm trọng cho lực lượng không quân của đối phương. Hôm nay, có thông tin cho rằng một máy bay không người lái MQ-1 Predator (có khả năng thuộc về Các Tiểu vương quốc Ả Rập Thống nhất – chúng ta có thể dự đoán các cuộc tấn công của Iran nhằm vào UAE sẽ sớm leo thang) đã bị bắn hạ, cùng với một máy bay tấn công A-10 Thunderbolt của Mỹ, bị hư hại do hỏa lực phòng không của Iran và rơi xuống Kuwait.