Hết bận rộn em update tin tức và một số suy luận về chiến trường Trung Đông mới, giờ không thể coi là chiến trường Iran được nữa vì thứ nhất là Mỹ và Israen chưa đổ quân lên Iran, thứ hai là ngoài các mục tiêu trong lãnh thổ Iran thì các mục tiêu trong lãnh thổ các nước Trung Đông cũng bị đánh, thứ ba là Iran đã khởi động hành động quân sự trên mặt đất và vượt ra khỏi lãnh thổ của mình, còn Mỹ vẫn chưa thực hiện hành động quân sự trên mặt đất vào lãnh thổ của Iran.
Đầu tiên có thể nói đến là vấn đề tình báo phản gián của Iran: nếu lấy mốc là vụ Tân giáo chủ Mojtaba bị ám sát nhưng không chết, đài báo đưa tin ông bị thương ở chân, trước đó phía Mỹ và Israen thực hiện được rất nhiều vụ ám sát thành công, bao gồm cả vụ tấn công ám sát mở màn cuộc chiến tháng 4 vừa rồi tiêu diệt Đại giáo chủ cho tới khi cuộc tấn công của Mỹ và Israen nổ ra, rất nhiều vụ tấn công, nổi dậy, ám sát xảy ra xung quanh thủ đô của Iran, nhưng kể từ tháng 6 đến nay, gần như không còn thấy thông tin về việc Israen thực hiện ám sát ở Iran nữa, thậm chí trong tháng 6, theo một số nguồn tin, có tới 5 vụ ám sát thành công đối với những kỹ sư, nhân viên điệp báo của Israen tại Israen. Nếu kết nối từ những chi tiết này, cộng với các thông tin phía Iran bắt bớ một loạt các phần tử thân Israen nằm vùng trong Iran mà một phần đã hành động tấn công trong lãnh thổ Iran hồi tháng 4, tới chi tiết Tổng thống Iran bị điều tra bởi Vệ binh Cách mạng Hồi giáo, tới chuyện phía Mỹ nghi ngờ Nga cung cấp thông tin tình báo cho Iran, mà trước đó có tin cho rằng Iran đã tấn công chính xác nhiều điểm vốn là điểm trú ẩn, điểm thẩm vấn và giam giữ, điểm chỉ huy của CIA ở Trung Đông bên cạnh các cuộc tấn công cũng chính xác vào các khu vực quan trọng của Mỹ như các căn cứ quân sự, các khách sạn tạm trú của quân Mỹ tại các nước Trung Đông, chúng ta có thể nhận định được rằng khả năng cực kỳ cao là Nga đã hỗ trợ thông tin tình báo cho Iran, giúp Iran loại sạch gần hết rệp trong nội bộ, việc bóc dỡ đường dây gián điệp này giúp Iran bảo vệ được đường dây gián điệp của họ trong lòng đối phương, giúp Iran không bị tấn công ám sát và đồng thời thực hiện được một số hoạt động tấn công ám sát tương tự đối với đối phương, chính vì mất mạng lưới nội gián trong lòng địch mà phía Israen và Mỹ đã khá căng thẳng, nó được thể hiện qua việc Mỹ và Israen nhìn nhận nghiêm túc quyết tâm trả thù của Iran, việc vợ con thủ tướng Israen đề nghị được bảo vệ suốt đời, việc Trump thay đổi lịch trình và thay đổi chuyên cơ rời khỏi Thổ Nhĩ Kỳ một cách vội vã có thể hiểu là mạng lưới tình báo của Mỹ và Israen đang trong trạng thái không thể khẳng định tối đa nguy cơ từ phía Iran như trước nữa. Thông qua nhiều cuộc xung đột và chiến tranh cũng như nhiều sự kiện lớn trên thế giới, cho tới nay, tình báo Nga vẫn đang có hiệu suất rất cao, vượt Mỹ trong nhiều tình huống, hơn nữa việc giúp bảo vệ Iran của Nga cho tới giờ phút này chỉ có thể là thông tin tình báo mà thôi, vì Nga cũng đang trong trạng thái đòi hỏi sử dụng vũ khí và quân đội rất lớn, việc hỗ trợ Iran bằng các hành động quân sự không còn khả thi, nhưng bằng thông tin tình báo thì trong tầm tay của Nga. Theo các tin đồn, do các tin đồn đưa số thương vong của CIA tại Trung Đông không hoàn toàn giống nhau, nhưng đại khái số gián điệp của CIA đã thiệt mạng trong thời gian qua tại Trung Đông dao động trong khoảng 100 đến 160 người, một con số hãi hùng.
Thứ hai là về chiến thuật của Iran: cho tới trước khi xảy ra chiến sự tháng 4, Iran vẫn ở trong thế phòng thủ, sau khi chiến sự bùng phát, Iran dần dần chuyển hướng chiến thuật sang tay đôi, và hiện tại, thông qua né tranh xung đột trực tiếp với các nước Trung Đông, chỉ tấn công các lực lượng Mỹ trên đất Trung Đông, và mới nhất thực hiện thanh tảo lực lượng người Kurk ở Iraq và Kuwaitt, Iran còn thực hiện chiến thuật phân tán lực lượng mà họ đã học được qua các đợt giao lưu với quân đội Nga và quân đội Trung Quốc trong thời gian trước, khiến mục tiêu quân sự được che chắn tối đa, cộng với kết quả bóc gỡ các đường dây gián điệp cài cắm bên trong, cho tới nay, thông tin về các điểm tập kết quân sự của Iran mà Mỹ và Israen có được cũng không nhiều, điều này liên quan đến việc Mỹ liên tục phải dùng đòn giả đàm phán để kéo dài thời gian hòng tìm kiếm lần mò ra bản đồ tập kết quân sự của Iran. Cho tới nay, lực lượng đặc nhiệm được gom lại từ Delta và Ranger nhằm tấn công tìm kiếm và cướp đi số uranium đã làm giàu của Iran (ước tính là 400kg) đã được huấn luyện và tập kết ở Trung Đông, các máy bay ném bom và tiếp dầu cũng tập kết dần về xung quanh, nhưng hành động tấn công khu vực hầm ngầm chứa uranium để đánh cướp hoặc tiêu huỷ vẫn chưa được quyết định, lý do được cho là thông tin về bản đồ dưới hầm ngầm chưa hoàn chỉnh, cho tới nay, phía biết nhiều nhất về nó là Nga, nhưng đi kèm theo những thông tin này là thông tin rò rỉ cho rằng Iran cũng đã chuẩn bị sẵn các phương án phòng thủ dưới hầm ngầm, có thể sẽ lợi dụng hầm ngầm để tiêu diệt lực lượng tinh nhuệ nhất của Mỹ, ước tính Mỹ đã chuẩn bị và tập kết lượng đặc nhiệm lên tới trên 2000 người, chưa tính tới lực lượng đặc nhiệm của Israen cũng tham dự, nếu có thể tiêu diệt lực lượng này, nó sẽ gây ra một cú shock lớn đối với Mỹ và đồng minh. Vấn đề chiến thuật của Iran cho tới nay dần được sáng tỏ, Iran không có đủ tầm để lên một chiến thuật chiến đấu như vậy, giờ này chỉ có thể suy luận, Nga đã tham vấn và chỉ điểm cho Iran để ghim chặt Mỹ vào cuộc xung đột này, Iran đánh không quá gắt để khiến Mỹ phải đánh tổng lực, nhưng cũng không quá chậm để Mỹ quyết định rút quân, xung đột tuy luôn do Mỹ phát động, nhưng các đòn phát động trả đũa của Iran buộc Mỹ không thể rời đi mà phải đánh tiếp, nhưng đánh tiếp thì không có kế hoạch khả thi và kế hoạch nào cũng có thương vọng lớn. Iran khi tấn công vào các nước Trung Đông đều tấn công vào các điểm có quân đội Mỹ hoặc căn cứ của Mỹ, khi phải đối mặt với Arab Saudi, do có Pakistan đứng ra bảo kê cho Saudi, Iran không tấn công trực diện mà án binh bất động để lực lượng Houthi ở Yemen tác chiến, cho tới nay, quân đội Saudi vẫn chưa thể chiếm được ưu thế gì trước lực lượng Houthi. Trên mặt đất, Vệ binh Cách mạng Hồi giáo đã tấn công nhiều điểm đóng quân của Đảng công nhân người Kurk trên đất Iraq và Kuwaitt, cho tới những ngày này, hoạt động quân sự trên bộ của Vệ binh Cách mạng Hồi giáo vẫn khá thuận lợi, một phần do Đảng công nhân người Kurk được Mỹ lôi kéo nhưng lại không được các nước liên quan ủng hộ, thậm chí còn bị các nước này hợp sức tiêu diệt, do vậy, lực lượng có thể góp sức trên bộ nhanh nhất cho Mỹ là lực lượng người Kurk đang tan vỡ dần trước các cuộc tấn công vào sâu trong Iraq của Iran. Nếu tình hình này kéo dài không thay đổi, khả năng cao khu vực Iraq và Kuwaitt sẽ không chịu ảnh hưởng của Mỹ nữa. Cũng không loại trừ Nga và Trung Quốc yên lặng để Iran tiêu diệt lực lượng người Kurk, sau đó rút về để biến Iraq và Kuwaitt thành vùng trung lập trên danh nghĩa nhưng lại có hơi hướng ủng hộ Iran với điều kiện Iran không nhân tiện bành trướng sang các nước này, đương nhiên xét hoàn cảnh của Iran, có thể thuận lợi tiêu diệt đối phương và làm sạch vùng trắng đã là quá hời so với hoàn cảnh của họ hiện tại, Iran sẽ giữ được lời hứa này để còn tiếp tục nhận được hỗ trợ tình báo, chỉ dẫn từ Nga và Trung Quốc.
Thứ ba là về cách tiếp cận khu vực: nếu nhìn từ góc độ tương tác quốc tế bây giờ, Iran vẫn đang tận dụng rất tốt nhu cầu cần người uỷ nhiệm của Nga và Trung Quốc nhằm giữ Mỹ trong mớ bòng bong không thể rút ra được, có thể thấy là kế hoạch tấn công Cuba của Mỹ được nhắc đến nhiều lần nhưng đều rơi vào im lặng, Thổ Nhĩ Kỳ, Pakistan tuy có tương tác với Mỹ nhưng các hướng này vẫn không phải là hướng nguy hiểm đối với Iran, thậm chí bề mặt chơi với Mỹ nhưng trong lòng lại hỗ trợ Iran bằng cách họ chính là các vùng trắng, Mỹ chỉ còn có thể gây sức ép lên Iran từ hướng Trung Đông, trong Trung Đông, Oman cũng đã có giao kèo với Iran, nếu giao kèo này tiếp diễn lâu dài thì chuyện Mỹ ra luật không còn nữa mà Iran cùng các nước Trung Đông tự thoả thuận và đặt ra luật. Bên cạnh đó, Iran vẫn còn lá bài đánh phá hạ tầng dân sự của cả khu vực Trung Đông nếu Mỹ dùng Trung Đông làm bàn đạp tấn công trên bộ vào Iran ở quy mô lớn, đây không hoàn toàn là đe doạ các nước Trung Đông mà còn là đe doạ hậu cần của quân Mỹ nếu Mỹ định tiến đánh trên bộ ở quy mô lớn. Trường hợp toàn bộ hạ tầng điện nước của Trung Đông bị tê liệt, chỉ riêng việc không có nước uống thôi cũng có thể khiến quân Mỹ rơi vào khủng hoảng, các nước Trung Đông vừa có lý do sống còn để ngăn cản Mỹ vừa có lý do thoát thân với điều kiện không cung cấp được căn cứ và hậu cần cho quân đội Mỹ. Nếu nhìn từ vụ Mỹ và Saudi chút xíu nữa đạt được thoả thuận cho phép Saudi phát triển điện hạt nhân mà sau lưng nó là cho phép Saudi có vũ khí hạt nhân, có thể thấy Trung Đông đang mặc cả với Mỹ, trong lúc luống cuống vì bí thế, Trump đã gật đầu, nhưng may mắn cho Trump là sau đó bộ sậu kịp thời níu lại và vẫn tìm được lý do ngăn chuyện kia xảy ra. Thông qua những tình huống này, có thể thấy Mỹ thật sự gặp rất nhiều khó khăn trong chiến sự ở khu vực Trung Đông, việc Mỹ dưới cơ trong chiến đấu đã khiến chiến lược tiếp cận mới của Iran đạt được hiệu quả, đánh càng lâu, hiệu quả càng sâu đậm, càng có nhiều thời gian để Trung Đông và Iran nói chuyện chi tiết hơn, càng gia tăng hậu quả cho Mỹ.
Thứ tư là tiến trình kéo dài có lợi cho Iran: cuộc chiến kéo dài cho tới nay có lợi cho Iran, tuy tình hình kinh tế của Iran rất tệ hại, nhưng với đặc trưng thần quyền ăn sâu vào máu thịt cộng với quan điểm đoàn kết chống ngoại xâm được xây dựng khá tốt, Iran cho tới giờ vẫn đứng khá vững, vấn đề đáng lo của Iran nhất em cho là vấn đề giải quyết mâu thuẫn lợi ích trong nội bộ Iran, nó sẽ quyết định khả năng tập trung ủng hộ Tân giáo chủ Mojtaba, khi đạt được điều này, cộng với các chiến lược ngoại giao kiểm chế như trên, Iran có thể thông qua việc khiêm tốn giao tiếp nhưng đạt được chiến thắng bằng kháng chiến trường kỳ đối với Mỹ, cho tới nay, các bước đi của Iran đều rất cẩn thận và chắc chắn, họ không bị mắc mưu của Mỹ thông qua đàm phán, họ đã biến Mỹ qua các đợt đàm phán trở thành trò hề, tiết tấu chiến trường đang do Iran điều khiển, nên chiến tranh sẽ được duy trì xung quanh mức độ hiện tại và kéo dài tầm 3 đến 4 năm nữa, lâu như vậy vì cho tới nay EU chưa vào cuộc cùng Mỹ đánh Iran, hiện tại một phần vì EU chưa bị đẩy vào chân tường, 2 phát tên lửa bắn tới Diego Garcia đã khiến EU chết khiếp, nhưng không thể giúp khẳng định EU sẽ không tham chiến trong tương lai, do vậy thời gian sẽ phải 3 đến 4 năm vì dự đoán EU có thể phải quyết định theo chân Mỹ đánh thêm một chiến trường nữa trong khoảng 2 đến 3 năm nữa.
Thứ năm là hao thụ và thiệt hại của Mỹ lớn hơn dự đoán liều lĩnh rất nhiều lần: gần đây có tin rò rỉ Tàu sân bay GR Ford của Mỹ bị cháy do trục trặc tại khu giặt là trong thực tế là dính 2 quả tên lửa, thương vong tại chỗ lên đến 200 người và được coi như mất hoàn toàn sức chiến đấu do nền bong bị công vênh và thiết bị điện tử bị hư hỏng nặng do quá nhiệt trong hơn 34 giờ. Dự trữ tên lửa đánh chặn của Mỹ ở mức kỷ lục, trong khi bom phá hầm ngầm đã tiêu hết từ năm ngoái, trong năm 2026 khả năng cao vẫn chưa có hàng. Trong mấy ngày qua, Iran sử dụng tên lửa mang đầu đạn chùm đã tấn công căn cứ quân sự Mỹ ở Jordan, theo suy đoán đã tiêu diệt được 6 chiếc F-35 và một số F-16 khác, đa số bị tiêu diệt khi đang đỗ trong các hangar và căn cứ thậm chí còn không biết trước có tấn công. Trước sự việc này, một số nguồn thạo tin đã cho rằng tổng số thương vong của quân đội Mỹ, không bao gồm thiệt hại của CIA, đã lên tới con số 700 người chết. Nếu tình trạng bị tấn công như vậy vẫn tiếp tục trong thời gian tới, khả năng tạo ra tấn công trên bộ ở quy mô lớn càng khó đối với Mỹ, nếu cuộc tấn công trên bộ ở quy mô lớn đó là để yểm trợ cho cuộc đột kích tìm và cướp hoặc tiêu huỷ 400kg uranium làm giàu mà thất bại, thiệt hại của Mỹ có thể lên tới đỉnh điểm. Nếu chú ý về phát ngôn của Trump, nói rằng số lính Mỹ chết trong chiến tranh xâm lược Việt Nam không phải hơn 58 ngàn người mà là 200 ngàn người thì có thể liên tưởng rằng, Mỹ đang dần giúp xã hội Mỹ chấp nhận con số thương vong lớn hơn trong các cuộc chiến. Điều này phù hợp với suy luận, Mỹ đang sẵn sàng chấp nhận thương vong lớn để cướp được số uranium của Iran, vì đó là chìa khoá có thể giúp Mỹ được coi là chiến thắng trong cuộc chiến. Nhưng nó cũng khiến người ta phải liên tưởng đến nhận định của Nga là chiến tranh hạt nhân ngày càng gần, tức là nếu Mỹ sau ngần ấy nỗ lực vẫn thất bại, có lẽ chỉ còn việc tấn công hạt nhân mới gỡ được thể diện, trong bước đường cùng, đối với kẻ như Trump, biết đâu Mỹ ra tay tấn công hạt nhân đối với Iran thật.
Nếu như những suy luận là đúng, khu vực chiến trường thứ 2 của WW3 đã chính thức kết thúc khai cuộc và bước vào đoạn chính, giờ còn đợi khu vực chiến trường thứ 3 vốn được nhận định là Đông Bắc Á hoặc Đông Nam Á mà thôi, ở Nam Mỹ và Châu Phi, em nghĩ là khó có thể là khu vực chiến trường chính được.
Đọc bài viết của bác thấy hay quá, cảm ơn bác rất nhiều

