Mỹ còn cái vẹo gì nữa đâu, đổ bộ thì không dám, hn thì Israel bị xoá sổ, chỉ còn ném bom thì ném thoải mái cũng không chạm được các hầm chữa vũ khí Iran, trên biển thì tàu sân bay làm màu trong thời đại tên lửa chính xác, đồng minh thì khiếp hãi bỏ của chạy lấy người. Ấy vậy mà Iran nhì nhằng không nhấn thêm 1 phát cho xong, than ôi
Eo homuz iran vân giũ,
Chưong trình tên lửa vẫn binh thưong
Kho hạt nhân ổn
Dầu vẫn bán đều
Chính quyền vẫn vững
Vậy thì iran đâu cần làm gì đâu.
Binh pháp không đánh mà thắng là thưong thượng.
Còn mẽo hạn 60 ngày, giá xăng dầu phi mã, cả thé giới tổng xỉ vả mẽo làm loạn tăng giá dầu.
GIẢI GIÁP HEZBOLLAH: CANH BẠC CÓ THỂ XÉ NÁT LEBANON
Washington đang thúc đẩy một ý tưởng đầy rủi ro tại Lebanon: sử dụng quân đội nước này để giải giáp Hezbollah nhằm giảm áp lực quân sự cho Israel. Trên giấy tờ, đây là cách “phi quân sự hóa” mặt trận phía bắc Israel.
Nhưng trong thực tế, kế hoạch này có thể phá vỡ cấu trúc mong manh của Lebanon, làm tan rã quân đội quốc gia và tái kích hoạt những động lực nội chiến chưa bao giờ thực sự biến mất. Câu hỏi không chỉ là Hezbollah có bị suy yếu hay không, mà là Lebanon sẽ còn tồn tại như một quốc gia thống nhất sau cú sốc đó.
Lebanon là một trong số rất ít quốc gia Trung Đông tồn tại được sau nhiều thập kỷ nhờ vào sự cân bằng mong manh giữa các cộng đồng tôn giáo – chính trị. Quân đội Lebanon, vì thế, không chỉ là một thể chế quân sự, mà là biểu tượng hiếm hoi của sự thống nhất quốc gia còn sót lại sau nội chiến.
Mọi kế hoạch đặt quân đội vào thế đối đầu trực diện với một lực lượng được một bộ phận lớn dân chúng coi là “lá chắn sinh tồn” đều chạm tới nền móng của nhà nước Lebanon.
Ý tưởng mà Ngoại trưởng Mỹ Marco Rubio được cho là đang thúc đẩy đi theo hướng đó. Kế hoạch này dựa trên giả định rằng quân đội Lebanon, với sự huấn luyện và trang bị từ Mỹ, có thể đóng vai trò thay thế Israel trong việc hạn chế hoặc giải giáp Hezbollah. Một số đơn vị “được thẩm định” sẽ nhận huấn luyện, vũ khí và chỉ thị đặc biệt để đối phó trực tiếp với lực lượng vũ trang mạnh nhất trong nước, trong khi Israel đứng ngoài, theo dõi kết quả.
Vấn đề nằm ở chỗ giả định cốt lõi của kế hoạch này không phù hợp với thực tế Lebanon. Quân đội Lebanon không phải một lực lượng đơn sắc về xã hội hay chính trị. Nó là một tổ chức đa tôn giáo, đa cộng đồng, trong đó có tỷ lệ không nhỏ binh sĩ và sĩ quan xuất thân từ cộng đồng Shi’a – nhóm xã hội gắn bó chặt chẽ với Hezbollah cả về căn tính lẫn kinh nghiệm chiến tranh.
Việc buộc quân đội tấn công Hezbollah không chỉ là mệnh lệnh quân sự, mà là yêu cầu binh sĩ nổ súng vào chính cộng đồng của mình.
Đó là lý do vì sao nhiều cựu tướng lĩnh Lebanon cảnh báo rằng việc thành lập một lực lượng đặc biệt chống Hezbollah sẽ không dẫn tới “thắng lợi an ninh”, mà có thể gây ra thứ còn tồi tệ hơn nội chiến.
Trong kịch bản xấu nhất, quân đội bị chia rẽ, một phần từ chối thi hành mệnh lệnh, phần khác bị cuốn vào xung đột vũ trang với chính đồng đội. Khi đó, điều Lebanon mất đi không chỉ là sự ổn định tạm thời, mà là thể chế quân đội như trụ cột cuối cùng của nhà nước trung ương.
Bối cảnh an ninh hiện nay càng khiến kế hoạch này thêm rủi ro. Trong các cuộc tấn công dữ dội của Israel năm 2024, Hezbollah đã đóng vai trò phòng thủ then chốt đối với các khu vực Shi’a ở miền nam Lebanon.
Dù gây tranh cãi ở cấp độ khu vực và quốc tế, thực tế không thể phủ nhận là trong mắt nhiều người dân Lebanon, đặc biệt là Shi’a nhưng không chỉ giới hạn ở cộng đồng này, Hezbollah vẫn được nhìn nhận như lực lượng duy nhất có khả năng cản trở một cuộc tái chiếm trên bộ của Israel.
Quân đội Lebanon, với năng lực hạn chế và phụ thuộc viện trợ, chưa bao giờ được coi là đủ sức thay thế vai trò đó.
Cùng lúc, môi trường quanh Lebanon đang xấu đi nhanh chóng. Syria ở phía đông và bắc tiếp tục diễn biến bất ổn, với nguy cơ xuất hiện những trung tâm quyền lực mới mang màu sắc thánh chiến.
Điều này khiến Hezbollah càng coi việc giải giáp là mối đe dọa tồn vong, không chỉ với tổ chức mà với toàn bộ cộng đồng hậu thuẫn họ. Trong bối cảnh bị kẹp giữa Israel ở phía nam và bất ổn Syria ở phía đông, sự tồn tại của một lực lượng vũ trang mạnh mẽ được Hezbollah xem như điều kiện sống còn.
Từ góc nhìn Washington, kế hoạch của Rubio phản ánh mong muốn giảm áp lực trực tiếp cho Israel và tránh một cuộc chiến khu vực rộng lớn. Nhưng cách tiếp cận này lại mang logic “ủy nhiệm rủi ro”, chuyển gánh nặng đối đầu sang một nhà nước yếu hơn, vốn thiếu năng lực thể chế để hấp thụ cú sốc.
Thay vì làm giảm nguy cơ xung đột, nó có thể tạo ra một không gian hỗn loạn mới, nơi xung đột nội bộ và can thiệp bên ngoài chồng chéo.
Cũng cần lưu ý rằng việc thúc ép quân đội Lebanon đối đầu Hezbollah chưa bao giờ là vấn đề thuần túy quân sự. Đây là câu hỏi chính trị – xã hội về việc ai nắm quyền định nghĩa an ninh quốc gia Lebanon.
Nếu quân đội bị nhìn nhận như công cụ của một chương trình bên ngoài, tính chính danh của nó sẽ sụp đổ nhanh chóng. Khi đó, Lebanon có nguy cơ quay lại logic thời nội chiến, nơi mỗi cộng đồng tìm kiếm sự bảo vệ từ lực lượng vũ trang của riêng mình.
Trong viễn cảnh đó, người hưởng lợi khó có thể là người dân Lebanon. Một quốc gia bị chia rẽ, quân đội tan rã và các lực lượng vũ trang tái vũ trang theo tuyến tôn giáo sẽ chỉ làm sâu thêm bất ổn.
Ngay cả Israel, dù có thể giảm bớt áp lực ngắn hạn, cũng phải đối mặt với một láng giềng hỗn loạn hơn, khó kiểm soát hơn và dễ trở thành mảnh đất cho những lực lượng cực đoan mới.
Điều đáng lo ngại nhất ở kế hoạch này không phải là khả năng thất bại, mà là hậu quả của nó ngay cả khi “thành công” một phần. Một Hezbollah bị suy yếu trong một Lebanon bị chia rẽ có thể không dẫn tới hòa bình, mà tới khoảng trống quyền lực – thứ lịch sử Trung Đông đã nhiều lần chứng minh là mảnh đất màu mỡ cho xung đột kéo dài.
Lebanon vì thế đang đứng trước một lằn ranh chiến lược nguy hiểm. Giải pháp an ninh nào không xuất phát từ thực tế xã hội và cấu trúc quyền lực trong nước sẽ khó mang lại ổn định.
Trong trường hợp này, việc cố gắng giải quyết bài toán Hezbollah bằng sức ép quân sự ủy nhiệm có thể không làm Lebanon an toàn hơn, mà đẩy quốc gia này tới bờ vực của một vòng xoáy hỗn loạn mới.
(Tin Hay Thế Giới)
Lão Don chuẩn bị đến Trung Quốc với hai bàn tay trắng. 'Dự án Tự Do' – kế hoạch mở lại Hormuz – đã chết yểu sau 48 giờ. Trong khi đó, Tê-ran đã ban hành luật chơi mới: mọi tàu dầu muốn qua eo biển phải trả phí bằng đồng Real, ký quỹ tại ngân hàng Ba Tư, và ghi đúng tên 'Vịnh Ba Tư' trên mọi giấy tờ. Còn Ngoại trưởng Ba Tư thì đang trên đường đến Bắc Kinh sau khi đã gặp Putin. Tam giác Primakov mới đã chính thức thành hình. 👇
1. "Tam giác Primakov" hồi sinh: Trục Nga - Trung - Ba Tư ra mắt
Pepe Escobar nhận định rằng chuyến công du liên tục của Ngoại trưởng Ba Tư Arashi – gặp Putin tuần trước và gặp Ngoại trưởng Trung Quốc Vương Nghị tuần này – đánh dấu sự hồi sinh của "Tam giác Primakov" phiên bản 2026. Đây là liên minh chiến lược Nga – Trung Quốc – Ba Tư, đóng vai trò đầu tàu xây dựng hệ thống quan hệ quốc tế mới, thách thức thế độc tôn của Mẽo. Cả Nga và Trung Quốc không chỉ ủng hộ Tê-ran về ngoại giao mà còn bằng "những hỗ trợ quân sự vô hình". Putin thậm chí đã gọi điện trực tiếp cho Lão Don để khẳng định Nga sẽ tham gia vào bất kỳ thỏa thuận hòa bình nào với tư cách là bên bảo trợ cho Ba Tư. Đây là một thông điệp không thể nhầm lẫn: Tê-ran không còn đơn độc.
2. Hormuz: "Dự án Tự Do" chết yểu và luật chơi mới của Ba Tư
Kế hoạch mở lại Eo biển Hormuz của Lão Don đã sụp đổ chỉ sau chưa đầy 48 giờ. Không một công ty bảo hiểm hay chủ tàu dầu nào dám nghe theo hướng dẫn của Lầu Năm Góc – tắt thiết bị nhận dạng và "cầu nguyện" khi đi qua Hormuz. Thay vào đó, tất cả đều phải tuân thủ quy trình mới do Ba Tư áp đặt, mà Pepe gọi là "Persian Gulf Authority". Các điều khoản bao gồm: thanh toán phí bằng đồng Real hoặc Nhân dân tệ; ký quỹ tại ngân hàng Ba Tư; bồi thường chiến tranh cho Tê-ran nếu quốc gia đó từng gây thiệt hại trong cuộc chiến; và bắt buộc ghi đúng tên "Persian Gulf" trên mọi giấy tờ. Đây là sự thừa nhận thất bại chiến lược thảm hại nhất của Đầm Lầy: họ đã chi hàng tỷ đô la nhưng cuối cùng lại mất hoàn toàn quyền kiểm soát tuyến hàng hải quan trọng nhất thế giới.
3. UAE – "Israel phiên bản Ả Rập" – đang hấp hối
Pepe mỉa mai gọi UAE là "United Hebrew Emirates" vì sự liên minh quá chặt chẽ với Is-ra-eo và gia đình Lão Don. Nhưng cái giá phải trả đang hiện ra: cửa ngõ xuất khẩu dầu Fujairah đã bị Ba Tư phong tỏa, công suất từ 4 triệu thùng/ngày rơi xuống chỉ còn 500.000 thùng. Tê-ran đã bắt đầu trừng phạt Abu Dhabi vì vai trò tiếp tay cho Mẽo và Is-ra-eo. Khoảng 90% căn cứ quân sự Mẽo tại Tây Á đã bị vô hiệu hóa hoặc phá hủy, và các quốc gia Ả Rập không còn mặn mà với việc cho Mẽo đặt căn cứ vì sợ trở thành mục tiêu bị Ba Tư dội bom lần nữa.
4. Trung Quốc phản đòn: "Gậy ông đập lưng ông"
Khi Lão Don cố gắng trừng phạt các nhà máy lọc dầu Trung Quốc mua dầu Ba Tư, Bắc Kinh đã đáp trả bằng một đòn thép: "Nếu ông trừng phạt họ, chúng tôi sẽ bảo trợ họ." Trung Quốc tuyên bố các công ty của họ chỉ tuân thủ luật pháp Trung Quốc, và mọi lệnh trừng phạt đơn phương của Mẽo đều là phi pháp. Điều này khiến mọi đòn bẩy kinh tế của Lão Don trở nên vô dụng. Pepe gọi đây là "sự sa sút trí tuệ của ngoại giao Mẽo" khi họ muốn đưa tình hình Hormuz "trở lại như trước đây" – một sự thừa nhận rằng sau tất cả, họ chỉ muốn quay về vạch xuất phát trong khi đối phương đã nắm hoàn toàn cuộc chơi.
5. Putin – Lối thoát duy nhất, và bóng ma Malacca
Pepe khẳng định chỉ có Putin mới có khả năng làm cầu nối cho Lão Don. Tê-ran tuyên bố thẳng thừng không bao giờ ngồi chung bàn với "những kẻ ngốc" trong đội ngũ của Lão Don. Người duy nhất Tê-ran có thể cân nhắc là Phó Tổng thống JD Vance, nhưng ông này đang bị gạt ra ngoài lề. Nếu Lão Don muốn một lối thoát để giữ thể diện, ông buộc phải thông qua Điện Kremlin. Nhưng trong lúc đó, mối đe dọa mới đang xuất hiện ở Malacca. Pepe cảnh báo về thỏa thuận quân sự mới giữa Mẽo và Indonesia, cho thấy sau thất bại ở Hormuz, Đầm Lầy có thể sẽ cố gắng kiểm soát eo biển Malacca để kiềm chế Trung Quốc. Nếu khủng hoảng không được giải quyết trong vài tuần, thế giới sẽ đối mặt với đại khủng hoảng và nạn đói vào cuối năm 2026.
Lão Don đối mặt với một thực tế không thể chối cãi: Hormuz đã mất, Tam giác Primakov đã trỗi dậy, và ngay cả các chư hầu Ả Rập cũng đang lặng lẽ tìm cách xoa dịu Tê-ran. Thế kỷ 21 không phải là sự lặp lại của thế kỷ 20. Không có Hiệp định Bretton Woods thứ hai. Không có trật tự do Mẽo dẫn dắt. Chỉ có một thế giới đa cực đang hình thành từ trong khói lửa của những đế chế sụp đổ.
Summary: The “Freedom Project” to reopen the Strait of Hormuz reportedly collapsed within 48 hours, as shipping companies and insurers refused to risk transit without Tehran’s approval. Analysts say Iran has effectively imposed new rules on one of the world’s most strategic trade routes.
(Tin Chiến Sự )
Theo CIA, Iran vẫn giữ lại khoảng 70% kho tên lửa đạn đạo trước chiến tranh sau các cuộc tấn công của Mỹ.
Các nhà phân tích tin rằng Iran đã khai quật các kho chứa tên lửa ngầm sau các cuộc tấn công của Mỹ và khôi phục chúng, cũng như sản xuất thêm các kho mới.
Cũng cần lưu ý rằng Iran có thể sống sót sau lệnh phong tỏa eo biển Hormuz của Trump trong vài tháng.
Không xem được video? Hãy đăng ký https://t.me/tintucthoisu
Hệ thống phòng không đang đẩy lùi một cuộc tấn công vào Tehran. Theo Fox News, Mỹ đã tấn công các cảng Qeshm và Bandar Abbas của Iran.
Một quan chức cấp cao của Mỹ tuyên bố rằng các cuộc tấn công của Mỹ vào các cảng "không có nghĩa là chiến tranh sẽ tái diễn."
Trước đó, Tổng thống Brazil, sau cuộc hội đàm với Trump, tuyên bố rằng Mỹ coi cuộc xung đột với Iran đã kết thúc.
Hệ thống phòng không cũng đang đẩy lùi một cuộc tấn công vào Tehran.
Không xem được video? Hãy đăng ký https://t.me/tintucthoisu
Lực lượng Vệ binh Cách mạng Hồi giáo (IRGC) đã tiến hành một chiến dịch phối hợp chống lại các tàu khu trục của Hải quân Mỹ tấn công các tàu chở dầu của Iran.
Sau vụ tấn công nghi do Mỹ gây ra nhằm vào một tàu chở dầu của Iran gần Jask và các cuộc tấn công vào các mục tiêu dân sự dọc bờ biển Iran, Lực lượng Vệ binh Cách mạng Hồi giáo đã tiến hành một chiến dịch phối hợp chống lại các tàu khu trục của Mỹ ở eo biển Hormuz và phía nam Chabahar, theo tuyên bố.
Tên lửa đạn đạo và tên lửa hành trình, cũng như máy bay không người lái tấn công, đã được sử dụng.
Iran tuyên bố ba tàu của Mỹ bị hư hại đáng kể và đã rời khỏi khu vực.
Tehran cảnh báo rằng bất kỳ hành động gây hấn nào nữa sẽ bị đáp trả bằng "sự phản ứng mạnh mẽ và vô điều kiện".
Không xem được video? Hãy đăng ký https://t.me/tintucthoisu
Theo CENTCOM, Mỹ đã tấn công các cơ sở quân sự của Iran sau một cuộc tấn công nhằm vào các tàu khu trục của nước này.
Theo CENTCOM, lực lượng Mỹ đã đánh chặn các cuộc tấn công của Iran và đáp trả bằng các cuộc phản công để tự vệ khi các tàu khu trục mang tên lửa dẫn đường của Hải quân Mỹ đi qua eo biển Hormuz vào Vịnh Oman vào ngày 7 tháng 5.
Lực lượng Iran đã phóng nhiều tên lửa, máy bay không người lái và tàu cảm tử khi các tàu khu trục USS Truxtun (DDG 103), USS Rafael Peralta (DDG 115) và USS Mason (DDG 87) đi qua tuyến đường biển quốc tế. Các tàu của Mỹ không bị trúng đạn.
CENTCOM đã loại bỏ các mối đe dọa đang đến và tấn công các cơ sở quân sự của Iran chịu trách nhiệm về các cuộc tấn công nhằm vào lực lượng Mỹ, bao gồm các địa điểm phóng tên lửa và máy bay không người lái; các cơ sở chỉ huy và kiểm soát; và các cơ sở tình báo, giám sát và trinh sát (ISR).
CENTCOM không tìm cách leo thang căng thẳng nhưng vẫn sẵn sàng và có khả năng bảo vệ lực lượng Hoa Kỳ.
Trước đó, IRGC tuyên bố rằng Iran đã tấn công ba tàu khu trục của Hoa Kỳ gần eo biển Hormuz để trả đũa vụ tấn công vào một tàu chở dầu của Iran.
Không xem được video? Hãy đăng ký https://t.me/tintucthoisu
Washington Post: Iran đã tấn công nhiều cơ sở quân sự của Mỹ hơn so với những gì Washington thừa nhận
▪️Theo phân tích hình ảnh vệ tinh, các cuộc tấn công của Iran đã nhắm vào ít nhất 228 công trình hoặc thiết bị tại các căn cứ quân sự của Mỹ ở Trung Đông.
▪️Trong số đó có: nhà chứa máy bay, doanh trại, kho nhiên liệu, máy bay và các thiết bị radar, thông tin liên lạc và phòng không quan trọng.
▪️Mức độ tàn phá vượt xa những gì chính phủ Mỹ công khai thừa nhận hoặc đã được báo cáo trước đó.https://www.washingtonpost.com/national/investigations/
(Che Cuba)
Cũng xuất phát từ bài điều tra phân tích ảnh vệ tinh của The Washington Post về mức độ thiệt hại tại các căn cứ Mỹ do Iran đánh trúng ở đoạn trích trên
Các đòn tấn công của Iran rất chính xác. Không hề có những hố bom nằm rải rác cho thấy dấu hiệu của sự sai sót" — Mark Cancian, chuyên gia tại Trung tâm Nghiên cứu Chiến lược và Quốc tế (CSIS).
Sau khi xem xét các hình ảnh từ phía Iran, Cancian nhận định rằng quân đội Hoa Kỳ đã đánh giá thấp khả năng tác chiến mục tiêu của Iran. Đồng thời, phía Mỹ cũng chưa có những điều chỉnh thỏa đáng để thích nghi với chiến tranh máy bay không người lái hiện đại, điều này cuối cùng đã dẫn đến việc bảo vệ thiếu hiệu quả tại một số căn cứ.
https://www.washingtonpost.com/national/investigations/
Lộc Bá Đào tóm lược
Iran đã sử dụng Shahed để tấn công một căn cứ của phiến quân người Kurd ở Kurdistan thuộc Iraq.
Không xem được video? Hãy đăng ký https://t.me/tintucthoisu
Một số xe quân sự của Israel đang bốc cháy trên bờ biển phía nam Lebanon. Các phương tiện này (ít nhất một chiếc Merkava, theo nguồn tin từ Lebanon) đã bị các binh lính Hezbollah tấn công.
Không xem được video? Hãy đăng ký https://t.me/tintucthoisu
https://twitter.com/megatron_ron/status/2052500721715884051?s=46&t=wj6RUxoo3J5Eor5xgVjc1A
Tàu Mẽo bắn tàu dầu, 1 răng bắn tàu Mẽo, téng tiếp rồi?
Không chửi lợn, không mắng chó
https://twitter.com/mog_russen/status/2052503420272304558?s=46&t=wj6RUxoo3J5Eor5xgVjc1A
Toàn cảnh giao tranh
Không chửi lợn, không mắng chó
Chả biết đưa vào đâu, em quăng đại vào đây. Ít nhiều cũng có liên quan.
"Miễn là Mỹ vẫn giao thương quốc tế, họ sẽ phải làm ăn với chúng tôi. Chuỗi cung ứng và chất lượng sản phẩm của Trung Quốc rất tốt", Yu giải thích.
https://vnexpress.net/doanh-nghiep-trung-quoc-chai-li-voi-su-de-doa-cua-my-5070924.html
Lợi thế quy mô sản xuất và chuỗi cung ứng đa dạng khiến các hãng xuất khẩu Trung Quốc không còn quá lo ngại trước chính sách của Mỹ như năm ngoái.
Yu Yangxian - một nhân viên kinh doanh tại Trung Quốc cho biết cô không mấy quan tâm đến chuyến thăm của Tổng thống Donald Trump đến Bắc Kinh tháng này, dù phần lớn tủ khóa điện tử và máy bán hàng tự động của công ty cô bán sang Mỹ.
"Miễn là Mỹ vẫn giao thương quốc tế, họ sẽ phải làm ăn với chúng tôi. Chuỗi cung ứng và chất lượng sản phẩm của Trung Quốc rất tốt", Yu giải thích. Sau khi Mỹ nâng thuế nhập khẩu với các nước vào năm ngoái, công ty của Yu chọn cách chuyển một phần chi phí xuống khách hàng.
Dù thuế nhập khẩu là vấn đề cần quan tâm, Yu cho biết công ty đã phục hồi từ biến động năm ngoái, khi có thời điểm thuế nhập khẩu Mỹ áp với hàng Trung Quốc lên tới 3 chữ số. Tuy nhiên, cũng như nhiều hãng xuất khẩu, lượng khách của họ tại Mỹ gần như không ảnh hưởng, thậm chí có thêm nhiều đối tác mới.
Yu lý giải việc này cho thấy ngành sản xuất Trung Quốc cạnh tranh và vững vàng hơn. Việc này là nhờ chiến lược tự chủ kéo dài nhiều năm, xây dựng chuỗi cung ứng nội địa gần như hoàn chỉnh trong nhiều lĩnh vực. "Dù Tổng thống Trump tuyên bố điều gì, việc đó cũng không phải mối đe dọa lớn với chúng tôi", cô nói.
Yu cho biết công ty đã mở rộng sang châu Âu, Nam Mỹ, Đông Nam Á và châu Phi để đối phó với thuế nhập khẩu của ông Trump và giá nguyên liệu thô tăng vì xung đột Iran.

Nhân viên kiểm tra bảng mạch tại một nhà máy đối tác của Agilian Technology ở Đông Quản. Ảnh: Reuters
Đây cũng là chiến lược của Bắc Kinh. Năm 2025, Trung Quốc thặng dư thương mại kỷ lục 1.200 tỷ USD - tương đương quy mô nền kinh tế Hà Lan - nhờ thâm nhập các thị trường mới bằng mức giá thấp hơn đối thủ.
Kim ngạch xuất khẩu sang Mỹ năm 2025 giảm 20%, nhưng thị trường châu Phi lại ghi nhận mức tăng 25,8%. Tương tự, xuất khẩu sang Liên minh châu Âu (EU) và Đông Nam Á cũng tăng 8-13%.
Năm ngoái, Trung Quốc đã dùng đất hiếm như đòn bẩy để buộc ông Trump giảm thuế nhập khẩu. Vật liệu này đóng vai trò quan trọng trong một số lĩnh vực như bán dẫn và quốc phòng. Bắc Kinh gần như độc quyền sản xuất đất hiếm, trong khi nhiều ngành công nghiệp trên thế giới, gồm doanh nghiệp Mỹ, không thể hoạt động nếu thiếu nguồn cung này.
"Đất hiếm thực sự là lá bài mạnh nhất", Cameron Johnson - nhà phân tích tại hãng tư vấn chuỗi cung ứng Tidalwave Solutions cho biết. Ngoài ra, Trung Quốc còn có thể hạn chế nguồn cung dược phẩm, máy móc công nghiệp hoặc biến áp mà Mỹ cần để mở rộng lưới điện.
Trong ngắn hạn, chiến sự tại Iran giúp Mỹ có thêm lợi thế, vì Washington có dư nguồn cung năng lượng mà Bắc Kinh và các nước khác cần. Tuy nhiên về dài hạn, quy mô công nghiệp lớn của Bắc Kinh sẽ giúp họ chiếm ưu thế nếu xung đột leo thang. "Đó là lý do Washington đang tỏ ra mềm mỏng", Johnson nói.
Khi thuế nhập khẩu không còn gây sức ép lớn như năm ngoái, các nhà sản xuất tại Trung Quốc cũng chịu ít áp lực hơn trong đa dạng hóa sản xuất. Jonathan Chitayat phụ trách khu vực châu Á tại Genimex Group, một hãng sản xuất theo hợp đồng có 70% doanh thu đến từ Mỹ. Ông cho biết công ty đã tìm nhà cung cấp mới tại Việt Nam và Thái Lan trong nhiệm kỳ đầu của ông Trump, sau đó gần đây mở rộng sang Ấn Độ và Indonesia.
Tuy nhiên, 75% trong số 500 nhà cung cấp của công ty vẫn ở Trung Quốc. Nhiều doanh nghiệp đã bỏ kế hoạch chuyển nhà máy sau khi Mỹ giảm thuế với Trung Quốc nhưng lại tăng với các nước khác. "Chúng tôi đều học được rằng không nên hành động cực đoan. Những ai chờ đợi giờ đều thấy quyết định đó là đúng", ông nói.
Mike Sagan là Phó chủ tịch phụ trách nguồn cung tại Pride Mobility Products, hãng sản xuất xe lăn, xe scooter và các thiết bị hỗ trợ người khó khăn trong di chuyển. Ông cho biết chuỗi cung ứng khoảng 100 doanh nghiệp của mình hiện phụ thuộc 70-80% vào Trung Quốc.
"Chúng tôi phải giảm phụ thuộc và đa dạng hóa sản xuất, nhưng không còn quá gấp gáp nữa. Sự hoảng loạn đã qua và mọi người dần trở nên cứng rắn hơn trước những tuyên bố của ông Trump", Sagan nói.
Ren Yanlin - lãnh đạo tại một công ty Trung Quốc chuyên hỗ trợ xây nhà máy ở nước ngoài - cho biết doanh nghiệp hiện không còn phản ứng thái quá trước các động thái của ông Trump. Họ trở nên "chai lì" với những lời đe dọa. "Tâm lý hiện tại là điều đó không còn quan trọng nữa", ông nói.
Eric Zheng - Chủ tịch Phòng Thương mại Mỹ tại Thượng Hải - cho biết gần 3.000 thành viên của hiệp hội không kỳ vọng nhiều, nhưng họ vẫn coi đối thoại là tín hiệu tích cực.
Các doanh nghiệp hy vọng hai nước kéo dài thời gian giảm thuế nhập khẩu và nới lỏng hạn chế xuất khẩu. Họ dự báo điều này có thể đi kèm cam kết Trung Quốc mua hàng trong các lĩnh vực như máy bay, đậu tương hoặc năng lượng.
Tuy nhiên, rất ít doanh nghiệp tin rằng tình hình hiện tại sẽ kéo dài. "Đình chiến tốt hơn chiến tranh thương mại, nhưng chỉ mang tính tạm thời", Zheng nói.
"Chúng tôi cần sự chắc chắn. Doanh nghiệp cần lập kế hoạch dài hạn, không phải cho 90 ngày hay 6 tháng tới, mà là vài năm", ông kết luận.
Hà Thu (theo Reuters)








