Cả báo Pháp và hãng tin PressTV của Iran đều đưa tin rằng tên lửa Iran đã đánh trúng thành phố Dimona, nơi đặt trung tâm nghiên cứu hạt nhân của Iran. Không rõ Iran đánh vào trung tâm này hay cái gì đáng giá khác ở thành phố này. Báo Pháp nói ít nhất 39 người bị thương. IAEA nói chính quyền nói chính quyền địa phương không thông báo rò rỉ phóng xạ gì cả. Mình nghĩ nếu Iran đánh vào đó thì cũng không đánh vào chỗ chứa chất thải phóng xạ làm gì để mà có rò rỉ phóng xạ, mà có khi đánh vào chỗ liên quan đến vũ khí hạt nhân của Israel
Phía dưới là tin tức và video tên lửa Iran tấn công các mục tiêu ở Dimona, Israel Sự tàn phá ở Dimona sau cuộc tấn công tên lửa của Iran. Hình ảnh camera giám sát ghi lại khoảnh khắc tên lửa Iran bắn trúng mục tiêu ở Dimona. Cảnh quay cận cảnh ghi lại khoảnh khắc tên lửa Iran bắn trúng mục tiêu ở Dimona, miền nam vùng lãnh thổ bị Israel chiếm đóng.
Theo Axios, chính quyền Trump đã bắt đầu thảo luận về hình thức đàm phán với Iran
Sau ba tuần chiến tranh, chính quyền Trump đã bắt đầu các cuộc thảo luận sơ bộ về hình thức đàm phán hòa bình với Iran.
Theo các nguồn tin, các đặc phái viên của Trump là Kushner và Witkoff đang tham gia thảo luận về các biện pháp ngoại giao tiềm năng.
Bất kỳ thỏa thuận nào để chấm dứt chiến tranh đều phải bao gồm việc mở lại eo biển Hormuz, giải quyết vấn đề trữ lượng uranium của Iran và đạt được thỏa thuận về chương trình hạt nhân, tên lửa đạn đạo và hỗ trợ lực lượng ủy nhiệm trong khu vực của Iran.
Các yêu cầu của Iran bao gồm lệnh ngừng bắn, đảm bảo chiến tranh sẽ không tái diễn trong tương lai và bồi thường.
Các nguồn tin của ấn phẩm này cho rằng vẫn có khả năng đàm phán về việc trả lại các tài sản bị đóng băng cho Iran. Nhóm của Trump đang cố gắng trả lời các câu hỏi: ai ở Iran là người liên lạc tốt nhất để đàm phán và quốc gia nào là bên trung gian tốt nhất.
Liệu Iran có thể cắt đứt liên lạc internet với Trung Đông?
Iran có khả năng kỹ thuật để gây gián đoạn nghiêm trọng đến hệ thống thông tin liên lạc trong toàn khu vực. Các tuyến cáp ngầm dưới biển, vốn rất quan trọng đối với nền kinh tế toàn cầu, đi qua eo biển Hormuz. Các nút mạng quan trọng trong mạng lưới này bao gồm:
- FALCON: Tuyến cáp quan trọng kết nối các quốc gia vùng Vịnh Ba Tư với Ấn Độ và Ai Cập.
- GBICS/MENA: Hệ thống xương sống hiện đại liên kết Iraq, Kuwait, Qatar và UAE với các trung tâm dữ liệu toàn cầu ở Ấn Độ và châu Âu.
- 2Africa: Tuyến cáp dài nhất thế giới.
- SeaMeWe-6: Hệ thống xương sống tiên tiến được thiết kế để sao chép FALCON, công việc mà các nhà thầu đang bị đình trệ trong khu vực.
- Tata TGN-Gulf: Mạng vòng cung cấp kết nối giữa Oman, UAE, Qatar, Bahrain và Ả Rập Xê Út.
Điểm yếu của các hệ thống này nằm ở độ sâu nông của chúng trong eo biển (dưới 60-80 mét ở một số nơi), khiến chúng dễ dàng tiếp cận ngay cả với các nhóm phá hoại đơn giản, thủy lôi hoặc tầu không người lái hải quân.
Báo THE ECONOMIST Cuộc chiến Iran có thể làm suy yếu sức mạnh quân sự Mỹ trong nhiều năm Cuộc chiến đang “nuốt chửng” đạn dược và vắt kiệt lực lượng hải quân vốn đã căng thẳng 18 tháng Ba 2026
▌Tóm tắt ý chính: - Cuộc chiến tiêu hao lượng lớn đạn dược khan hiếm, trong khi năng lực sản xuất không theo kịp. - Hải quân và lực lượng Mỹ bị quá tải, ảnh hưởng lâu dài đến khả năng triển khai toàn cầu. - Dù có lợi ích về kinh nghiệm và công nghệ, chiến tranh có thể làm suy yếu răn đe của Mỹ trước Trung Quốc.
“CHÚNG TA ĐANG SỐNG trong một thế giới khan hiếm,” J.D. Vance, khi đó là thượng nghị sĩ, tuyên bố tại Hội nghị An ninh Munich năm 2024. “Chúng ta không sản xuất đủ đạn dược để hỗ trợ một cuộc chiến ở Đông Âu, một cuộc chiến ở Trung Đông và có thể là một tình huống khẩn cấp ở Đông Á.” Ông Vance, hiện là phó tổng thống, đã đúng. Cuộc chiến mà cấp trên của ông, Donald Trump, phát động tại Iran sẽ làm gia tăng áp lực lên lực lượng vũ trang Mỹ vốn đã bị kéo căng, khiến họ kém chuẩn bị hơn cho một cuộc xung đột ở châu Á. Tác động của Chiến dịch Epic Fury có thể kéo dài nhiều năm. Mỹ có lẽ đã sử dụng hơn 5.000 đơn vị đạn dược các loại trong bốn ngày đầu của cuộc chiến, và khoảng 11.000 trong 16 ngày đầu, theo phân tích của Jahara Matisek, Morgan Bazilian và Macdonald Amoah thuộc Viện Chính sách Công Payne ở Colorado. Điều đó khiến Epic Fury trở thành “chiến dịch không kích mở màn dữ dội nhất trong lịch sử hiện đại”, vượt qua ba ngày đầu tiên của NATO ném bom Libya năm 2011. Khi máy bay Mỹ và Israel giành được quyền kiểm soát bầu trời Iran bằng cách phá hủy hệ thống phòng không của nước này, họ có thể bay gần mục tiêu và sử dụng bom tầm ngắn, vốn rẻ và dồi dào. Mỹ được cho là có hàng trăm nghìn bộ JDAM, một bộ dẫn đường có thể gắn vào bom thông thường. “Chúng ta có kho dự trữ gần như vô hạn,” Pete Hegseth, bộ trưởng chiến tranh, gần đây đã khoe khoang. Hai tuần sau khi xung đột bắt đầu, Lầu Năm Góc ước tính 99% đạn dược họ sử dụng tại Iran thuộc loại này. Vấn đề chủ yếu nằm ở những gì đã tiêu hao trước đó. Trong sáu ngày đầu chiến tranh, khi máy bay Mỹ phải giữ khoảng cách, CSIS—một viện nghiên cứu tại Washington—ước tính hơn 1.000 loại đạn “stand-off” khan hiếm và đắt đỏ đã được phóng đi. Hàng trăm tên lửa tầm trung khác, cũng như tên lửa chống bức xạ chuyên tìm radar phòng không, cũng được cho là đã sử dụng. Tồn kho của tất cả các loại này ít hơn nhiều, dù con số chính xác được giữ bí mật. Một vấn đề còn lớn hơn liên quan đến phòng không. Các đợt tấn công ban đầu bằng tên lửa đạn đạo và máy bay không người lái của Iran đã làm tiêu hao đáng kể kho tên lửa đánh chặn của Mỹ và đồng minh. Trong tuần đầu, Mỹ được cho là đã phóng khoảng 140 tên lửa đánh chặn Patriot PAC-3 MSE và hơn 150 tên lửa THAAD. Tồn kho vốn đã thấp. Năm ngoái, Mỹ được cho là đã sử dụng một phần tư kho THAAD của mình để bảo vệ Israel trước các đòn tấn công của Iran. “Chúng ta có đủ Patriot để tiếp tục,” Mark Cancian của CSIS nhận định. “Nhưng mỗi quả chúng ta bắn đi là một quả ít hơn dành cho Ukraine hoặc Tây Thái Bình Dương.” Việc bổ sung lại tất cả những thứ này sẽ mất nhiều năm. Chi phí thay thế lượng đạn dược dùng trong bốn ngày đầu đã lên tới 20–26 tỷ USD, theo ước tính của các ông Matisek, Bazilian và Amoah. Tuy nhiên, vấn đề nằm ở sự khan hiếm hơn là chi phí. Mỹ được cho là đã sử dụng hơn 300 tên lửa hành trình Tomahawk trong những ngày đầu, trong khi Lầu Năm Góc chỉ dự định mua 57 quả mới trong năm tài khóa hiện tại. Không có đợt bàn giao tên lửa đánh chặn THAAD nào kể từ năm 2023 và năm nay cũng không có đơn đặt hàng mới. Chỉ có 39 tên lửa được lên kế hoạch giao vào năm 2027—sáu năm sau khi đặt hàng. Lầu Năm Góc có những kế hoạch lớn nhằm tăng tốc mua sắm thông qua các hợp đồng dài hạn. Ví dụ, họ muốn tăng sản xuất Tomahawk từ 60 lên 1.000 quả mỗi năm, và PAC-3 MSE từ 600 lên 2.000. Nhưng Quốc hội chưa đồng ý tài trợ. Chuỗi cung ứng đạn dược cũng mờ mịt và tắc nghẽn. Động cơ tên lửa là một ví dụ điển hình: một số vật liệu như nhiên liệu đẩy chỉ có từ một hoặc hai công ty, thường phải chờ lâu. Các linh kiện khác phụ thuộc vào khoáng sản quan trọng do Trung Quốc kiểm soát. “Quốc hội có thể phân bổ 26 tỷ USD chỉ sau một đêm,” các ông Matisek, Bazilian và Amoah nhận xét. “Nhưng họ không thể ‘phân bổ’ gallium, neodymium hay ammonium perchlorate để tự nhiên xuất hiện.” Chỉ một số ít máy bay không người lái, máy bay tiếp dầu và tiêm kích bị mất trong chiến tranh; hao mòn mới là mối lo nghiêm trọng hơn. Điều này rõ rệt nhất ở Hải quân Mỹ. Mỹ có 11 tàu sân bay lớn nhưng chỉ một số ít sẵn sàng hoạt động tại một thời điểm. Hai chiếc—USS Abraham Lincoln và USS Gerald R. Ford—hiện tham gia Epic Fury, còn USS George H.W. Bush được cho là đang trên đường tới. Tàu Ford đã hoạt động trên biển gần 270 ngày. Vào giữa tháng 4, nó sẽ phá kỷ lục về thời gian triển khai dài nhất kể từ chiến tranh Việt Nam. Sau hai tháng nữa, nếu vẫn tiếp tục triển khai, nó cũng sẽ vượt kỷ lục do USS Midway lập năm 1973.
▌Chống lại sự suy giảm Áp lực đã lộ rõ. Tàu Ford đã xảy ra một vụ cháy kéo dài 30 giờ trong tháng này, khiến hơn 600 thủy thủ không có chỗ ngủ, theo New York Times. Những đợt triển khai khổng lồ như vậy sẽ còn ảnh hưởng lâu dài sau khi chiến tranh kết thúc. “Giống như lái xe với tốc độ 200 dặm/giờ trong nhiều tháng mà không thay dầu,” Joe Costa, cựu quan chức Lầu Năm Góc hiện làm việc tại Atlantic Council, nhận xét. Điều đó làm trầm trọng thêm tình trạng tồn đọng bảo trì “khổng lồ”. Tốc độ hoạt động hiện tại có thể tạo ra những “khoảng trống tàu sân bay”—khi Mỹ không thể triển khai tàu sân bay ở một số khu vực—trong hai hoặc ba năm, theo Stacie Pettyjohn của CNAS. Nhân sự cũng kiệt sức. Các đợt triển khai dài gây áp lực gia đình, một yếu tố rủi ro dẫn đến tự tử, ông Costa lưu ý. Điều đó không có nghĩa cuộc chiến hoàn toàn tiêu cực đối với quân đội Mỹ. Mike Horowitz, cựu quan chức Lầu Năm Góc, chỉ ra ba điểm sáng. Một là sự xuất hiện của vũ khí mới, rẻ hơn như hệ thống tấn công không người lái chi phí thấp (LUCAS), một loại drone lấy cảm hứng từ Shahed của Iran và có thể sản xuất hàng loạt nhanh hơn nhiều so với Tomahawk. Thứ hai là kinh nghiệm chiến đấu mà lực lượng Mỹ tích lũy—“một yếu tố khác biệt lớn giữa Mỹ và Trung Quốc.” Thứ ba là việc Mỹ sử dụng các hệ thống hỗ trợ ra quyết định dựa trên AI hiện đại, cho các nhiệm vụ như chọn mục tiêu và chỉ huy-kiểm soát, lần đầu tiên trên quy mô lớn. Tuy nhiên, ông Horowitz không chắc những lợi ích này có vượt qua chi phí dài hạn hay không. Thực tế, chính quá trình thử nghiệm vũ khí mới và tích lũy kinh nghiệm chiến đấu cũng mang rủi ro. “Chúng ta đang tiết lộ chiến thuật của mình cho Trung Quốc,” ông Costa nói, đề cập đến cách Mỹ có thể tái mở eo biển Hormuz. “Người Trung Quốc sẽ học được cách chúng ta rà phá thủy lôi. Nếu họ hiểu chiến thuật và thời gian cần thiết, họ sẽ sử dụng thông tin đó nếu quyết định xâm lược Đài Loan.” Ông Vance và những người khác trong quỹ đạo của ông Trump từng lên nắm quyền với lập luận rằng Mỹ đã lãng phí xương máu và tiền bạc trong các cuộc chiến Trung Đông sau năm 2001, rằng quân đội bị kéo căng quá mức và Mỹ nên tích lũy nguồn lực để chuẩn bị cho một cuộc xung đột tiềm tàng với Trung Quốc. Thay vào đó, cuộc chiến Iran đang “ăn mòn” lực lượng tại châu Á—một đơn vị thủy quân lục chiến đã bị điều khỏi Nhật Bản và một phần hệ thống THAAD khỏi Hàn Quốc—đồng thời làm suy giảm mức độ sẵn sàng của các đơn vị có thể cần thiết tại đây trong những năm tới. “Không thể tô hồng tình hình này,” Tom Karako của CSIS lập luận. “Quy mô tiêu hao đạn dược gần đây và sự suy giảm năng lực phòng thủ tên lửa của Mỹ có thể làm suy yếu khả năng răn đe ở Thái Bình Dương trong phần còn lại của thập kỷ này.” ■
Tổng thống Trump chỉ trích ông Zelensky chỉ PR, nói Ukraine không làm gì giúp Mỹ chống lại Iran 21/03/2026 Ukraine không tham gia hỗ trợ Mỹ trong chiến dịch nhằm vào Iran, trong khi những tuyên bố liên quan đến việc hỗ trợ bằng máy bay không người lái của Tổng thống Volodymyr Zelensky bị phía Mỹ cho là mang tính chất chính trị và quảng bá hình ảnh. Trong cuộc phỏng vấn với kênh truyền hình MS NOW, Tổng thống Mỹ Donald Trump cho biết ông đã trực tiếp đặt câu hỏi về vai trò của Ukraine. "Tôi đã hỏi về sự hỗ trợ từ Ukraine. Và ông ấy nói rằng họ (Ukraine) không làm gì cả, rằng tất cả những gì Zelensky nói, những điều mà Ukraine được cho là đã làm để giúp chúng tôi, chỉ nhằm mục đích chính trị và PR" - nhà báo Stephanie Ruhle của MS NOW thuật lại sau cuộc trao đổi với ông Trump. Cũng theo Tổng thống Mỹ, chiến dịch chống Iran không tác động đến tiến trình đàm phán giữa Washington và Moscow liên quan đến xung đột tại Ukraine. Ông khẳng định các cuộc thương lượng vẫn đang có tiến triển và bày tỏ kỳ vọng chiến tranh sẽ sớm đi đến hồi kết. https://www.techz.vn/187-326-5-tong-thong-trump-chi-trich-ong-zelensky-chi-pr-noi-ukraine-khong-lam-gi-giup-my-chong-lai-iran-ylt683800.html
Hình như chưa đánh vào trung tâm nghiên cứu hạt nhân ở Dimona, mà đánh vào đâu đó ở cách trung tâm này 12 km. Không hiểu là mục tiêu gì?
Chủ tịch Quốc hội Iran Mohammad Bagher Ghalibaf viết: “Nếu chế độ Israel không đánh chặn được các tên lửa ở khu vực Dimona được bảo vệ nghiêm ngặt, về mặt hoạt động, đó là dấu hiệu bước vào giai đoạn mới của cuộc chiến: ✅ Bầu trời Israel không còn khả năng phòng thủ. Do đó, dường như đã đến lúc thực hiện các kế hoạch đã được vạch sẵn tiếp theo. Chúc mừng Nowruz tới toàn thể dân tộc Iran.” (Quán Tin)
This post was modified 5 ngày trước 2 times by langtubachkhoa
Donald Trump dọa 48 giờ nữa mà không mở cửa eo biển Hozmuz thì sẽ tấn công nhà máy điện Iran, bắt đầu từ nhà máy lớn nhất trước
Như vậy là cuống rồi. Trước khi rút đi, bao giờ Mỹ cũng phá tan hoang đối thủ. Trong chiến tranh Triều Tiên, Mỹ đã phá tan hoang Bình Nhưỡng trước khi rút đi, năm 1972 cũng vậy. Không biết sau khi phá tan nhà máy điện của người ta mà vẫn không giải tỏa được Hozmuz thì Mỹ sẽ phá cái gì nữa? Tuyên bố chiến thắng và rút đi Iran chắc chắn cũng đã phải lường trước khả năng này, vì phá hoại hạ tầng điện nước là sở trường của Mỹ từ trước đến nay rồi.
Liệu các nhà máy điện của các nước Trung Đông và Israel có phải mục tiêu sau đó của Iran?
Donald Trump dọa 48 giờ nữa mà không mở cửa eo biển Hozmuz thì sẽ tấn công nhà máy điện Iran, bắt đầu từ nhà máy lớn nhất trước
Như vậy là cuống rồi. Trước khi rút đi, bao giờ Mỹ cũng phá tan hoang đối thủ. Trong chiến tranh Triều Tiên, Mỹ đã phá tan hoang Bình Nhưỡng trước khi rút đi, năm 1972 cũng vậy. Không biết sau khi phá tan nhà máy điện của người ta mà vẫn không giải tỏa được Hozmuz thì Mỹ sẽ phá cái gì nữa? Tuyên bố chiến thắng và rút đi Iran chắc chắn cũng đã phải lường trước khả năng này, vì phá hoại hạ tầng điện nước là sở trường của Mỹ từ trước đến nay rồi.
Liệu các nhà máy điện của các nước Trung Đông và Israel có phải mục tiêu sau đó của Iran?
Em cho rằng ca này quá khó cho Trum.
Thứ nhất: các khu chứa dầu của các nước vùng Vịnh đã sắp đạt đến ngưỡng. Có nghĩa rằng nếu không thông thương được thì các mỏ khai thác sẽ phải đóng. Một khi đã đóng rồi thì mở lại cũng không đơn giản, cần thời gian và nhiều tiền.
Thứ hai: lương thực và nhu yếu phẩm cho các nước trong khu vực cũng đã sắp cạn kiệt. Không thông thương được thì các nước này sẽ đói, họ sẽ phải chấp thuận BOT của Iran.
Anh Trum không thể phủi đít để rút được trong pha này. Nếu anh rút bây giờ, Iran có thể áp luật của mình lên các nước trong khu vực. Vậy thì cái petroldollar của anh ấy phải làm thế nào?
Em bảo lưu quan điểm Iran đã có vũ khí hạt nhân dắt ở lưng, nhưng không công bố. Khi nào Mỹ và đường cùng và tính đến ném bom hạt nhân Iran thì Iran sẽ tung ra.
VOV.VN - Một quan chức Mỹ tiết lộ, sáng 20/3 (giờ địa phương) Iran đã phóng tên lửa đạn đạo tầm xa vào Diego Garcia, một căn cứ quân sự chung của Mỹ và Anh ở Ấn Độ Dương.
Iran đã bắn 2 tên lửa đạn đạo vào căn cứ Diego Garcia nằm cách bờ biển Iran khoảng 3.810km, nhưng không tên lửa nào trúng căn cứ, quan chức trên thông báo cho CNN.
Một loại tên lửa đạn đạo Iran. Ảnh: Mạng X.
Diego Garcia - một sân bay quan trọng cho đội oanh tạc cơ hạng nặng của Mỹ - từ lâu đã đóng vai trò là một cứ điểm quân sự quan trọng ở nước ngoài của Mỹ cho các hoạt động xa tổ quốc.
Tờ Wall Street Journal là tờ báo đầu tiên đưa tin về nỗ lực tấn công Diego Garcia của Iran.
Reuters dẫn lại tờ báo này cho hay: Một trong các quả tên lửa đã bị lỗi ở trên không. Một chiến hạm Mỹ đã phóng tên lửa đánh chặn SM-3 để đối phó quả tên lửa còn lại nhưng không rõ việc đánh chặn này có thành công hay không.
Theo Anadolu, vụ phóng này của Iran rất đáng chú ý ở chỗ nó hé lộ thêm về năng lực tên lửa tầm xa của Iran. Khoảng cách từ Iran đến căn cứ Diego Garcia là xa gần gấp đôi giới hạn 2.000km mà Ngoại trưởng Iran Abbas Araghchi tuyên bố vào tháng trước về giới hạn mà Tehran áp lên kho vũ khí của mình.
------------
Tin này có cụ Quangsot đưa rồi.
Ở đây nói rõ hơn tí: báo Mỹ chơi chữ đã đánh chặn nhưng không nói thành công hay không.
Thiệt hại hay không chờ vài hôm nữa vệ tinh thương mại TQ sẽ báo cáo.
Em cho rằng vụ này chỉ là tín hiệu cảnh báo/răn đe của Iran nếu tình hình căng thẳng hơn, chứ hiện thời họ chưa có nhu cầu thực sự để tấn công các căn cứ chiến lược xa xôi này của Mỹ và đồng bọn.
Cho nên rất có khả năng là 2 tên lửa này sẽ không mang đầu đạn, hoặc sẽ không được lập trình mục tiêu cụ thể trên Garcia. Iran chắc chắn không chủ động leo thang như vậy.😋