Cuộc chiến Israel -...
 
Notifications
Clear all

[Đóng] Cuộc chiến Israel - Iran - Tình hình Trung Đông-Vol 6

2,997 Bài viết
67 Thành viên
6300 Reactions
26 K Lượt xem
(@krafera)
Thiếu niên
Tài sản: 797.54
Tham gia: 5 tháng trước
Bài viết: 142
 

Đăng bởi: @langtubachkhoa

Donald Trump dọa 48 giờ nữa mà không mở cửa eo biển Hozmuz thì sẽ tấn công nhà máy điện Iran, bắt đầu từ nhà máy lớn nhất trước

Như vậy là cuống rồi.
Trước khi rút đi, bao giờ Mỹ cũng phá tan hoang đối thủ. Trong chiến tranh Triều Tiên, Mỹ đã phá tan hoang Bình Nhưỡng trước khi rút đi, năm 1972 cũng vậy.
Không biết sau khi phá tan nhà máy điện của người ta mà vẫn không giải tỏa được Hozmuz thì Mỹ sẽ phá cái gì nữa? Tuyên bố chiến thắng và rút đi
Iran chắc chắn cũng đã phải lường trước khả năng này, vì phá hoại hạ tầng điện nước là sở trường của Mỹ từ trước đến nay rồi.

Liệu các nhà máy điện của các nước Trung Đông và Israel có phải mục tiêu sau đó của Iran?

Iran sẽ đánh vào Israel thôi bác, không có lý do gì đánh vào các nhà máy điện các nước Trung Đông.

Sau khi đánh tan các căn cứ quân sự Mỹ xung quanh thì Iran đang test tên lửa đánh ở phạm vi xa hơn, đến 4000km. Sẵn sàng trừng phạt các lợi ích Mỹ trong tầm bán kính đó.

Em nghĩ Iran chưa có vkhn, nếu có đã test dằn mặt rồi.

 


   
Aliabu2
(@aliabu2)
Lão niên
Được ưa thích
Trung lưu rank 3
Tài sản: 67322.64
Tham gia: 3 năm trước
Bài viết: 14586
 

https://twitter.com/sprinterpress/status/2035570408682881493?s=46&t=wj6RUxoo3J5Eor5xgVjc1A

Ku oát có duyên với F-15 :v thêm 1 con tèo

Không chửi lợn, không mắng chó


   
Hung303, Co moi xe dap, is3 and 2 people reacted
(@triumf)
Trung niên
Được ưa thích
Trung lưu rank 2
Tài sản: 39946.06
Tham gia: 3 năm trước
Bài viết: 7809
 

Phi công thực hiện màn bay biểu diễn trên không để tưởng nhớ 3 binh sĩ thuộc Lực lượng Vệ binh Quốc gia Không quân Ohio thiệt mạng trong vụ máy bay tiếp nhiên liệu trên không KC-135 của Mỹ rơi ở Iraq ngày 12 tháng 3. Vụ này khiến 6 quân nhân Mỹ đăng xuất.


   
Co moi xe dap, APHU9D and is3 reacted
(@triumf)
Trung niên
Được ưa thích
Trung lưu rank 2
Tài sản: 39946.06
Tham gia: 3 năm trước
Bài viết: 7809
 
❗️ Có báo cáo về các vụ nổ ở Havana, Cuba hình ảnh cho thấy đám cháy ở phía xa. Vụ gì mà căng thế nhỉ các bạn Cuba anh em?
Các nhà báo Cuba cho biết Lực lượng Đặc nhiệm đang ngăn cản người dân ở lại cửa ra vào, và tiếng trực thăng cũng được nghe thấy.
image
image

   
Hung303, Co moi xe dap, is3 and 1 people reacted
friendship2k
(@friendship2k)
Trưởng thành
Được ưa thích
Trung lưu rank 2
Tài sản: 33490.4
Tham gia: 3 năm trước
Bài viết: 3638
 

Anh Chum định làm quả WWIII hay sao ???

 

https://vnexpress.net/ong-trump-ra-toi-hau-thu-cho-iran-ve-hormuz-5053379.html

 

Ông Trump ra tối hậu thư yêu cầu Iran mở hoàn toàn eo biển Hormuz trong 48 giờ, nếu không muốn các nhà máy điện của họ bị Mỹ xóa sổ.


   
is3 and Vinhvovan reacted
Aliabu2
(@aliabu2)
Lão niên
Được ưa thích
Trung lưu rank 3
Tài sản: 67322.64
Tham gia: 3 năm trước
Bài viết: 14586
 

https://twitter.com/rt_com/status/2035646520754856007?s=46&t=wj6RUxoo3J5Eor5xgVjc1A

F-15 ăn đạn trên eo Hót mút :v quý hoá quá

Không chửi lợn, không mắng chó


   
Aliabu2
(@aliabu2)
Lão niên
Được ưa thích
Trung lưu rank 3
Tài sản: 67322.64
Tham gia: 3 năm trước
Bài viết: 14586
 

https://twitter.com/rt_com/status/2035651377045836005?s=46&t=wj6RUxoo3J5Eor5xgVjc1A

Teo a vít lại ăn vụt

Không chửi lợn, không mắng chó


   
Co moi xe dap and is3 reacted
(@langtubachkhoa)
Lão niên
Được ưa thích
Bá tước Phương Nam – langtubachkhoa
Trung lưu rank 3
Tài sản: 73841.24
Tham gia: 3 năm trước
Bài viết: 22749
 

@a98 @hatam @ktqsminh @ngo-rung @elevonic @meotamthe
Cuộc chiến Iran thực ra tốt cho thế giới về lâu dài nếu họ chiến thắng (ở góc độ chiến lược chứ không phải quân sự thuần túy theo kiểu đếm xác, đếm đồ đạc). Lý do:
Hãy nhìn nước Mỹ từ trước đến nay, khi chèn ép hay nói chung là thương lượng đàm phán với các nước khác, họ luôn đi kèm đe dọa và sử dụng vũ lực để lật đổ chính quyền nước khác nếu cần.
Vấn đề là khi lật đổ rồi chiếm đóng lại dẫn Mỹ đến những "cuộc chiến không hồi kết" với cái giá phải trả không hề nhẹ về kinh tế và chiến lược, nhưng nước Mỹ cũng không muốn từ bỏ việc dùng/đe dọa vũ lực với các nước khác, vì thế nên từ thời Donald Trump, nước Mỹ đi theo học thuyết mới, đó là tiến hành chiến tranh kiểu ngắn ngày và linh hoạt, nghĩa là tấn công phá hoạt tàn sát dữ dội, sau đó ngừng, tiến hành đàm phán. Nếu vẫn chưa thỏa mãn nhu cầu, Mỹ lặp lại chu kỳ: tấn công phá hoại tàn sát, ngừng, đàm phán,...
Quá trình này cứ thế liên tục, còn luật pháp quốc tế với Mỹ dĩ nhiên không là cái gì cả, vì nó vốn dĩ luôn là công cụ để Mỹ sử dụng kiểm soát nước khác.
Nhưng cách này đòi hỏi điều kiện tiên quyết rằng Mỹ phải có khả năng bắt đầu và đặc biệt là kết thúc chiến tranh bất cứ lúc nào mình muốn mà không có hậu quả nặng. Nếu thỏa mãn điều kiện này thì chiêu trò này sẽ được Mỹ sử dụng rộng rãi trên thế giới, thoải mái bắt giết phá hoại (dân và lãnh đạo) các nước khác rồi rút. Bác Thành dùng câu nói ví von là vào nhà người ta ị một bãi rồi đi, rồi lúc khác lại vào ị một bãi rồi đi tiếp,...nhưng nói thế là quá nhẹ, vì ị không thể gây hậu quả như việc ném bom, bắn tên lửa tàn phá giết chóc.
Ở góc độ đạo đức và văn minh, rõ ràng không ai muốn sống trong cái thế giới như vậy cả, trong cái thế giới mà mình có thể bị người ta ném bom vào đầu bất cứ lúc nào.

Các tập đoàn vũ khí Mỹ thì đương nhiên thích mô hình chiến tranh này của Mỹ rồi. Một thế giới đầy dễ đe dọa, các quốc gia luôn sống trong trạng thái nơm nớp bị dùng vũ lực, bị giết, bị tàn phá chính là điều các tập đoàn này mong muốn và làm giàu.
Cho nên nếu Iran có thể làm cho Mỹ rơi vào tình trạng: OK, anh có thể bắt đầu dùng vũ lực bất kỳ lúc nào, nhưng sẽ không thể dễ dàng rút ra mà không lãnh hậu quả nặng nề, thì có nghĩa là chiêu này của Mỹ phá sản, và điều đó giúp cho thế giới này an toàn hơn, văn minh hơn.
Vì từ đây Mỹ sẽ phải dùng ngoại giao thương lượng nhiều hơn thay vì dùng bạo lực. Có điều chắc chắn sẽ có không ít thế lực không muốn điều đó


   
Hung303, Co moi xe dap, Nguoi Nam My and 8 people reacted
(@langtubachkhoa)
Lão niên
Được ưa thích
Bá tước Phương Nam – langtubachkhoa
Trung lưu rank 3
Tài sản: 73841.24
Tham gia: 3 năm trước
Bài viết: 22749
 

Theo phân tích của các nhà nghiên cứu mà Reuters đã xem xét, một hệ thống phòng không Patriot do Mỹ vận hành có khả năng đã bắn tên lửa đánh chặn gây ra vụ nổ rạng sáng làm bị thương hàng chục thường dân và tàn phá nhiều nhà cửa ở Bahrain, đồng minh của Mỹ, 10 ngày sau khi cuộc chiến chống Iran bắt đầu.

Cả Bahrain và Washington đều đổ lỗi cho một cuộc tấn công bằng máy bay không người lái của Iran gây ra vụ nổ ngày 9 tháng 3, mà vương quốc vùng Vịnh cho biết đã làm bị thương 32 người, trong đó có trẻ em, một số bị thương nặng. Bình luận vào ngày xảy ra vụ tấn công, Bộ Tư lệnh Trung ương Mỹ cho biết trên X rằng một máy bay không người lái của Iran đã tấn công một khu dân cư ở Bahrain.

Trả lời các câu hỏi từ Reuters, Bahrain hôm thứ Bảy lần đầu tiên thừa nhận rằng một tên lửa Patriot có liên quan đến vụ nổ trên khu phố Mahazza trên đảo Sitra, ngoài khơi thủ đô Manama và cũng là nơi đặt một nhà máy lọc dầu.

https://www.reuters.com/investigations/patriot-missile-involved-bahrain-blast-likely-us-operated-analysis-finds-2026-03-22/


   
Hung303, Co moi xe dap, is3 and 2 people reacted
(@langtubachkhoa)
Lão niên
Được ưa thích
Bá tước Phương Nam – langtubachkhoa
Trung lưu rank 3
Tài sản: 73841.24
Tham gia: 3 năm trước
Bài viết: 22749
 

SÁU ĐIỀU KIỆN BẤT KHẢ THI: VÌ SAO IRAN KHÔNG THỂ CHẤP NHẬN VÀ CHIẾN TRANH SẼ CHUYỂN SANG HÌNH THÁI MỚI!
Tối hậu thư sáu điểm tưởng như mở đường cho hòa đàm, nhưng thực chất phơi bày sự bất khả thi giữa yêu cầu chiến lược của Washington và giới hạn sinh tồn của Tehran.
Khi những điều kiện đặt ra vượt quá khả năng chấp nhận của cả hệ thống chính trị Iran, hòa bình không thể hình thành—xung đột có thể sẽ bước sang hình thái dai dẳng và tinh vi hơn.

Những tuần đầu tháng 3/2026 chứng kiến một nỗ lực mới của Washington nhằm thiết lập khung đàm phán với Tehran trong bối cảnh cuộc chiến Mỹ–Israel–Iran đã bước sang tuần thứ tư. Theo các phân tích từ Axios được RBC‑Ukraine dẫn lại, nhóm cố vấn của Tổng thống Donald Trump — gồm Jared Kushner và Steve Witkoff — đã bắt đầu phác thảo cấu trúc “hòa đàm tiềm năng” với Iran, tập trung vào ba trục then chốt: uranium làm giàu, hỏa tiễn đạn đạo và mạng lưới lực lượng ủy nhiệm của Tehran.
Đồng thời, thông tin từ Adnkronos cho thấy Washington đặt lên bàn một bộ yêu cầu mang tính cực hạn: mở lại eo biển Hormuz, triệt tiêu làm giàu uranium, thu hẹp năng lực hỏa tiễn và chấm dứt hoàn toàn hỗ trợ cho Hezbollah, Hamas và Houthis.
Dù về mặt hình thức đây là những điều kiện để “kết thúc chiến tranh”, nhưng khi phân tích chúng dưới lăng kính chiến lược, cấu trúc quyền lực Iran và bối cảnh lịch sử của quan hệ Mỹ–Iran, có thể thấy chúng mang bản chất của một tối hậu thư hơn là cơ sở cho đàm phán.
Sáu điều kiện mà Mỹ đưa ra tạo thành một ma trận yêu cầu mà Tehran không thể và không muốn thực thi, và về mặt thực tế cũng không có khả năng chấp nhận.
Chính tính không tương thích, không nhượng bộ này khiến mọi nỗ lực hòa đàm khó có thể hình thành, và nếu có, chúng chỉ là bề nổi của một chu kỳ chiến tranh mới kéo dài hơn, linh hoạt hơn và khó kiểm soát hơn.

ĐIỀU KIỆN BUỘC IRAN CHẤM DỨT CHƯƠNG TRÌNH HỎA TIỄN TRONG 5 NĂM: SỰ PHỦ ĐỊNH NĂNG LỰC SINH TỒN CHIẾN LƯỢC
Washington yêu cầu Tehran ngừng toàn bộ chương trình hỏa tiễn — vốn là trụ cột răn đe cốt lõi của Iran trong nhiều thập kỷ. Reuters dẫn lời Tổng thống Trump rằng Mỹ sẽ “phá hủy công nghiệp hỏa tiễn Iran đến tận gốc”, coi đây là mối đe dọa trực tiếp đối với lực lượng Mỹ ở nước ngoài và cả đồng minh châu Âu.
Nhưng trong cấu trúc phòng thủ Iran, hỏa tiễn là thứ duy nhất bù đắp cho điểm yếu về không quân và khả năng tấn công tầm xa. Việc từ bỏ chương trình này tương đương việc Tehran chuyển từ răn đe chủ động sang trạng thái dễ tổn thương hoàn toàn — điều mà không một chính quyền Iran nào, dù ôn hòa hay cứng rắn, có thể chấp nhận.
Trong tâm lý chiến lược Iran, mối đe dọa Israel và Mỹ không phải giả định mà là thực tế lịch sử, được củng cố qua liên tiếp các vụ ám sát tướng IRGC, tấn công vào cơ sở hạt nhân và cuộc không kích vào Tehran đầu năm 2026.
Một quốc gia chịu áp lực bao vây như vậy không thể tự cắt bỏ phương tiện phòng thủ chủ lực. Điều kiện này vì thế không phải đường dẫn đến hòa bình, mà là đòi hỏi đầu hàng.

CHẤM DỨT LÀM GIÀU URANIUM: YÊU CẦU ĐI NGƯỢC BẢN SẮC CHIẾN LƯỢC VÀ CHỦ QUYỀN CÔNG NGHỆ CỦA IRAN
Theo các nguồn từ Adnkronos và FDD, Washington yêu cầu Iran ngừng hoàn toàn làm giàu uranium — không chỉ ngừng làm giàu ở mức vũ khí mà ngay cả “token enrichment” ở mức 1–1,5% cũng không được phép.
Nhưng uranium làm giàu, ngay cả ở mức thấp, từ lâu đã trở thành biểu tượng chủ quyền công nghệ của Iran và là kết quả của hàng chục năm chịu cấm vận, phá hoại và chiến tranh ngầm. Từ bỏ nó đồng nghĩa với việc Tehran tự tước bỏ năng lực công nghiệp hạt nhân dân sự của mình — điều không quốc gia nào từng làm trừ khi bị đánh bại hoàn toàn trong chiến tranh tổng lực.
Britannica ghi nhận rằng sau khi Hoa Kỳ rút khỏi JCPOA năm 2018, Iran không còn tin vào các cơ chế ràng buộc theo thỏa thuận, bởi Washington có thể lại đơn phương rút khỏi bất kỳ hiệp ước nào.
Trong bối cảnh đó, yêu cầu “zero enrichment” không chỉ là phi thực tế mà còn làm phá vỡ mọi nền tảng niềm tin cho đàm phán.

THÁO DỠ HOÀN TOÀN CÁC CƠ SỞ HẠT NHÂN TẠI NATANZ, ISFAHAN VÀ FORDOW: ĐÒI HỎI VƯỢT QUÁ CHUẨN MỰC GIẢI TRỪ
Những cơ sở này từng chịu nhiều cuộc oanh kích, theo FDD, nhưng Mỹ muốn chúng bị tháo dỡ hoàn toàn và không bao giờ tái thiết.
Đây không phải là biện pháp kiểm soát vũ khí mà là yêu cầu phá bỏ triệt để hạ tầng chiến lược. Trong lịch sử kiểm soát hạt nhân quốc tế, các yêu cầu tháo dỡ hoàn toàn chỉ áp dụng với các quốc gia đã đầu hàng hoặc bị giải trừ bởi Hội đồng Bảo an — trường hợp Libya 2003 là ví dụ điển hình.
Iran, trái lại, là một cường quốc khu vực đang trải qua chiến tranh nhưng chưa thất bại. Việc buộc Tehran phá dỡ cơ sở sâu dưới lòng đất như Fordow, nơi thiết kế tối ưu chống lại không kích, là yêu cầu không thể chấp nhận về mặt chiến lược lẫn biểu tượng chính trị.
Càng bị tấn công, Iran càng củng cố hạ tầng hạt nhân ngầm — một mô hình phản ứng đã được tái lập từ 2010 đến nay.

GIÁM SÁT TUYỆT ĐỐI TOÀN BỘ HỆ THỐNG LY TÂM: TÁI LẬP CƠ CHẾ MÀ IRAN XEM NHƯ CÁI BẪY
Một phần quan trọng trong các điều kiện của Mỹ là thiết lập chế độ giám sát “tuyệt đối” đối với toàn bộ hệ thống làm giàu uranium. Nhưng sau khi JCPOA sụp đổ vì Mỹ rút khỏi thỏa thuận, Iran xem mọi yêu cầu giám sát toàn diện là không đáng tin, đặc biệt khi Washington có thể thay đổi chính sách theo nhiệm kỳ.
Britannica chỉ rõ rằng sự sụp đổ niềm tin sau năm 2018 khiến việc tái lập cơ chế giám sát sâu gần như bất khả thi.
Với Tehran, giám sát tuyệt đối nghĩa là giao phó bí mật quân sự và hạ tầng công nghệ vào tay đối thủ — điều chỉ có thể xảy ra nếu Mỹ cũng chấp nhận cắt giảm tương ứng, nhưng điều đó không nằm trong nghị trình Washington.

GIỚI HẠN HỎA TIỄN CÒN DƯỚI 1.000 ĐƠN VỊ: SỰ BẤT CÂN XỨNG MANG TÍNH CẤU TRÚC
Mỹ muốn Iran giảm kho hỏa tiễn xuống mức 1.000, theo mô hình kiểm soát vũ khí khu vực. Tuy nhiên, yêu cầu này không đi kèm bất kỳ cam kết nào từ Israel — nước duy trì kho vũ khí hạt nhân không khai báo và năng lực tấn công tầm xa vượt trội.
Trong tư duy chiến lược Iran, kiểm soát vũ khí chỉ khả thi nếu dựa trên nguyên tắc cân bằng. Một mô hình trong đó Iran cắt giảm, còn Israel và Ả rập Xê-út không, là điều Tehran xem như hành động tự sát.
Không có cơ chế bảo đảm nào được đưa ra, và do đó yêu cầu này mặc nhiên rơi vào nhóm “không thể đàm phán”.

CHẤM DỨT HỖ TRỢ HEZBOLLAH, HAMAS, HOUTHIS: PHỦ ĐỊNH TOÀN BỘ CHIẾN LƯỢC “CHIỀU SÂU ẢNH HƯỞNG” CỦA IRAN
Mạng lưới lực lượng ủy nhiệm là trụ cột thứ ba trong học thuyết an ninh Iran — ngang hàng với hỏa tiễn và hạt nhân. Theo RBC‑Ukraine và Adnkronos, Mỹ yêu cầu Iran ngừng hoàn toàn hỗ trợ các nhóm này để đổi lấy giảm leo thang.
Cấu trúc ảnh hưởng của Iran trải dài từ Lebanon, Syria, Iraq, Yemen đến Gaza không chỉ là công cụ quân sự mà còn là nền tảng quyền lực đối ngoại. Việc giải trừ mạng lưới ủy nhiệm sẽ khiến Iran mất “lớp đệm chiến lược” trước Israel và Mỹ, làm suy yếu vai trò của nước này ở toàn Trung Đông.
Không một chính quyền Iran nào — dù bảo thủ hay cải cách — có thể phá bỏ cấu trúc quyền lực đã xây dựng suốt 40 năm.

VÌ SAO IRAN KHÔNG THỂ ĐỒNG Ý?
Như Adnkronos ghi nhận, Iran tuyên bố sẵn sàng đàm phán nhưng đặt điều kiện tiên quyết: ngừng bắn ngay lập tức, đảm bảo không bị tấn công trong tương lai, và có cơ chế bồi thường.
Nhưng Washington bác bỏ ngay lập tức yêu cầu ngừng bắn, khi Tổng thống Trump tuyên bố không có chuyện “ngừng bắn khi đang hủy diệt đối phương".
Khoảng cách lập trường vì thế không chỉ xa, mà là không có điểm giao thoa.
Thêm vào đó, Reuters cho thấy mục tiêu chiến tranh của Mỹ liên tục thay đổi — khi thì là ngăn Iran có vũ khí hạt nhân, khi thì giảm ảnh hưởng khu vực, khi thì kêu gọi “lật đổ chính quyền Iran”.
Khi đối phương không xác định rõ mục tiêu cuối cùng, Tehran không thể và không có lý do gì để nhượng bộ chiến lược.

CHIẾN TRANH LIỆU CÓ KẾT THÚC? HAY CHỈ CHUYỂN SANG HÌNH THÁI KHÁC — DÀI VÀ DAI DẲNG HƠN?
Mọi dữ kiện từ RBC‑Ukraine, Reuters và Adnkronos đều dẫn đến cùng một kết luận: chiến tranh sẽ không dừng, chỉ thay đổi hình thái. Mỹ có “nguồn đạn dược gần như vô hạn”, như ông Trump tuyên bố, và Iran không có lý do gì để nhượng bộ khi vẫn duy trì được năng lực răn đe.
Kịch bản khả dĩ nhất không phải hòa bình mà là chiến tranh uỷ nhiệm được tăng tốc, mở rộng trong ba không gian: chiến tranh mạng, tấn công UAV – hỏa tiễn tầm trung, và mở rộng xung đột ủy nhiệm ở Lebanon, Syria, Iraq và Yemen.
Iran không thể tấn công trực tiếp Mỹ, nhưng có thể gây tổn thất thông qua mạng lưới ủy nhiệm; còn Mỹ không thể buộc Iran đầu hàng, nhưng có thể tiếp tục làm suy yếu hạ tầng quân sự Iran bằng chiến dịch kéo dài — một mô hình chiến tranh có thể tái lập trong nhiều năm.

GIẢI PHÁP THỰC TẾ: QUẢN LÝ IRAN THAY VÌ GIẢI GIÁP IRAN
Bài học từ JCPOA, các vòng đàm phán Oman 2025–2026 và các nỗ lực trung gian của Qatar cho thấy chỉ có một mô hình khả thi: quản lý Iran, không phải giải trừ Iran.
Giải pháp thực tế hơn gồm:
* giảm tốc độ làm giàu uranium
* áp dụng giám sát đa tầng của IAEA kết hợp trung gian như Qatar hay Oman
* cam kết không mở rộng tầm bắn hỏa tiễn, thay vì giảm số lượng xuống mức phi thực tế,
* Iran giảm hoạt động quân sự của lực lượng ủy nhiệm nhưng không từ bỏ hoàn toàn,
* trao đổi lợi ích: giảm trừng phạt – mở lại Hormuz – kiểm soát hành vi quân sự,
* xây dựng cơ chế bảo đảm song phương thay vì áp đặt đơn phương.
Đây không phải là con đường hoàn hảo, nhưng là con đường duy nhất mà cả hai bên có thể chấp nhận.

BẢN YÊU SÁCH PHI THỰC TẾ
Sáu điều kiện Hoa Kỳ đưa ra không phải là lộ trình đàm phán, mà là một bản yêu sách gợi nhớ đến các giai đoạn chiến tranh lạnh – nóng trong lịch sử Trung Đông. Chúng phủ nhận toàn bộ năng lực răn đe, cấu trúc ảnh hưởng và chủ quyền công nghệ của Iran — những yếu tố cốt lõi mà Tehran không bao giờ từ bỏ.
Vì vậy, các điều kiện này, dù có thể phù hợp với mục tiêu răn đe của Washington, không thể tạo nền tảng cho hòa đàm. Chúng chỉ đảm bảo một tương lai mà trong đó: chiến tranh không kết thúc, chỉ tiếp diễn trong những hình thái khác, dai dẳng hơn, phân tán hơn và khó dập tắt hơn.
Hòa bình thực tế chỉ có thể đạt được khi cả hai phía từ bỏ mô thức “tối đa hóa ưu thế” và chuyển sang mô hình “quản lý rủi ro” — điều mà lịch sử quan hệ Mỹ–Iran đã nhiều lần chứng minh là khó khăn, nhưng không phải bất khả thi.

THEO #TINHAYTHEGIOI:
Tất cả những gì đang diễn ra trong cấu trúc đàm phán Mỹ–Iran cho thấy một nghịch lý mà giới phân tích chiến lược đã nhiều lần nhấn mạnh: các điều kiện tuyệt đối, được thiết kế nhằm kết thúc chiến tranh nhanh chóng, thường lại chính là những điều khiến chiến tranh kéo dài vô hạn.
Khi Washington đặt ra sáu điều kiện không thể Tehran chấp nhận mà không đánh mất toàn bộ nền tảng răn đe quốc gia, quá trình đàm phán trở thành một trò chơi không có điểm hội tụ. Những đòi hỏi đó không chỉ đi ngược lại lợi ích sống còn của Iran mà còn phủ nhận thực tế địa chính trị Trung Đông — nơi các quan hệ quyền lực vận hành dựa trên nhiều tầng răn đe, không thể tái lập bằng các mô hình giải trừ đơn tuyến.
Điều nghịch lý hơn là cả hai bên đều hiểu rất rõ tính phi thực tế của các điều kiện ấy.
Washington biết rằng Tehran không thể từ bỏ kho hỏa tiễn, mạng lưới ủy nhiệm và năng lực hạt nhân cơ bản. Tehran cũng biết rằng Hoa Kỳ không thể nhượng bộ ở mức làm suy giảm năng lực răn đe Israel hay làm thay đổi cán cân an ninh khu vực.
Nhưng dù biết vậy, cả hai vẫn tiến hành các động thái mang tính chiến thuật, chủ yếu để định hình không gian đàm phán tương lai chứ không phải để tạo ra hòa bình tức thời. Bởi trong một xung đột bất đối xứng có tính cấu trúc, hòa bình thật sự không phải là sản phẩm của sự nhượng bộ toàn diện, mà là sản phẩm của sự điều chỉnh kỳ vọng và khả năng chấp nhận lẫn nhau.
Nếu có điều gì mang tính khả thi, đó là việc hai bên dần chuyển từ mục tiêu thay đổi hành vi triệt để sang mục tiêu quản lý rủi ro. Đàm phán — nếu xảy ra — sẽ diễn ra không phải để xóa bỏ hỏa tiễn Iran hay chấm dứt mạng lưới proxy, mà để tạo ra các cơ chế hạn chế leo thang, bao gồm cam kết tạm thời, giám sát giới hạn, và đối thoại gián tiếp thông qua trung gian. Oman và Qatar đã từng đóng vai trò này, và vẫn là hai lựa chọn duy nhất có độ tin cậy tương đối đối với cả Washington và Tehran.
Trong viễn cảnh đó, chiến tranh không chấm dứt; nó chuyển đổi. Nó trở nên phân tán hơn, mang tính phi đối xứng sâu hơn, và gắn liền với những chiến trường trải dài từ Lebanon đến Yemen. Nhưng chính trong không gian xung đột kéo dài ấy mà các cơ chế ràng buộc từng phần — dù yếu ớt — lại có cơ hội hình thành. Không phải hòa bình, mà là sự “ổn định xung đột”: một trạng thái không mong muốn, nhưng lại là tình thế duy nhất phản ánh đúng thực tế quyền lực hiện nay.
Điều quan trọng là thừa nhận rằng sáu điều kiện của Mỹ không bao giờ có thể là điểm khởi đầu cho hòa đàm, nhưng chúng có thể là tín hiệu về mục tiêu tối đa của Washington — mục tiêu mà chính Mỹ cũng biết rằng không thể đạt được thông qua chiến tranh đơn phương. Đối với Iran, việc từ chối các điều kiện ấy không phải là dấu hiệu thiếu thiện chí mà là phản ứng tự nhiên của một quốc gia vận hành trong môi trường an ninh đầy thù địch.
Vì vậy, triển vọng duy nhất cho sự điều chỉnh chiến lược không nằm ở những tối hậu thư, mà ở những khuôn khổ thực dụng hơn — nơi mỗi bên chấp nhận điều mà họ luôn muốn né tránh: đối thoại, thỏa hiệp, và quản lý xung đột thay vì mơ về việc chấm dứt nó.

Trần Kiên


   
Hung303, Co moi xe dap, APHU9D and 3 people reacted
Elevonic
(@elevonic)
Lão niên
Được ưa thích
Trung lưu rank 3
Tài sản: 83976.89
Tham gia: 3 năm trước
Bài viết: 14689
 

🇶🇦🇹🇷 - Tất cả 7 người trên chiếc trực thăng của Qatar gặp nạn ngày hôm qua đều đã thiệt mạng.

Bốn người trong số họ, bao gồm cả phi công, là thành viên của Lực lượng Vũ trang Qatar.

Ba người còn lại là công dân Thổ Nhĩ Kỳ, một người thuộc Lực lượng Vũ trang Thổ Nhĩ Kỳ và hai người là nhân viên của nhà sản xuất vũ khí Aselsann lớp p của Thổ Nhĩ Kỳ.


   
(@krafera)
Thiếu niên
Tài sản: 797.54
Tham gia: 5 tháng trước
Bài viết: 142
 

Đăng bởi: @langtubachkhoa

SÁU ĐIỀU KIỆN BẤT KHẢ THI: VÌ SAO IRAN KHÔNG THỂ CHẤP NHẬN VÀ CHIẾN TRANH SẼ CHUYỂN SANG HÌNH THÁI MỚI!
Tối hậu thư sáu điểm tưởng như mở đường cho hòa đàm, nhưng thực chất phơi bày sự bất khả thi giữa yêu cầu chiến lược của Washington và giới hạn sinh tồn của Tehran.
Khi những điều kiện đặt ra vượt quá khả năng chấp nhận của cả hệ thống chính trị Iran, hòa bình không thể hình thành—xung đột có thể sẽ bước sang hình thái dai dẳng và tinh vi hơn.

Những tuần đầu tháng 3/2026 chứng kiến một nỗ lực mới của Washington nhằm thiết lập khung đàm phán với Tehran trong bối cảnh cuộc chiến Mỹ–Israel–Iran đã bước sang tuần thứ tư. Theo các phân tích từ Axios được RBC‑Ukraine dẫn lại, nhóm cố vấn của Tổng thống Donald Trump — gồm Jared Kushner và Steve Witkoff — đã bắt đầu phác thảo cấu trúc “hòa đàm tiềm năng” với Iran, tập trung vào ba trục then chốt: uranium làm giàu, hỏa tiễn đạn đạo và mạng lưới lực lượng ủy nhiệm của Tehran.
Đồng thời, thông tin từ Adnkronos cho thấy Washington đặt lên bàn một bộ yêu cầu mang tính cực hạn: mở lại eo biển Hormuz, triệt tiêu làm giàu uranium, thu hẹp năng lực hỏa tiễn và chấm dứt hoàn toàn hỗ trợ cho Hezbollah, Hamas và Houthis.
Dù về mặt hình thức đây là những điều kiện để “kết thúc chiến tranh”, nhưng khi phân tích chúng dưới lăng kính chiến lược, cấu trúc quyền lực Iran và bối cảnh lịch sử của quan hệ Mỹ–Iran, có thể thấy chúng mang bản chất của một tối hậu thư hơn là cơ sở cho đàm phán.
Sáu điều kiện mà Mỹ đưa ra tạo thành một ma trận yêu cầu mà Tehran không thể và không muốn thực thi, và về mặt thực tế cũng không có khả năng chấp nhận.
Chính tính không tương thích, không nhượng bộ này khiến mọi nỗ lực hòa đàm khó có thể hình thành, và nếu có, chúng chỉ là bề nổi của một chu kỳ chiến tranh mới kéo dài hơn, linh hoạt hơn và khó kiểm soát hơn.

ĐIỀU KIỆN BUỘC IRAN CHẤM DỨT CHƯƠNG TRÌNH HỎA TIỄN TRONG 5 NĂM: SỰ PHỦ ĐỊNH NĂNG LỰC SINH TỒN CHIẾN LƯỢC
Washington yêu cầu Tehran ngừng toàn bộ chương trình hỏa tiễn — vốn là trụ cột răn đe cốt lõi của Iran trong nhiều thập kỷ. Reuters dẫn lời Tổng thống Trump rằng Mỹ sẽ “phá hủy công nghiệp hỏa tiễn Iran đến tận gốc”, coi đây là mối đe dọa trực tiếp đối với lực lượng Mỹ ở nước ngoài và cả đồng minh châu Âu.
Nhưng trong cấu trúc phòng thủ Iran, hỏa tiễn là thứ duy nhất bù đắp cho điểm yếu về không quân và khả năng tấn công tầm xa. Việc từ bỏ chương trình này tương đương việc Tehran chuyển từ răn đe chủ động sang trạng thái dễ tổn thương hoàn toàn — điều mà không một chính quyền Iran nào, dù ôn hòa hay cứng rắn, có thể chấp nhận.
Trong tâm lý chiến lược Iran, mối đe dọa Israel và Mỹ không phải giả định mà là thực tế lịch sử, được củng cố qua liên tiếp các vụ ám sát tướng IRGC, tấn công vào cơ sở hạt nhân và cuộc không kích vào Tehran đầu năm 2026.
Một quốc gia chịu áp lực bao vây như vậy không thể tự cắt bỏ phương tiện phòng thủ chủ lực. Điều kiện này vì thế không phải đường dẫn đến hòa bình, mà là đòi hỏi đầu hàng.

CHẤM DỨT LÀM GIÀU URANIUM: YÊU CẦU ĐI NGƯỢC BẢN SẮC CHIẾN LƯỢC VÀ CHỦ QUYỀN CÔNG NGHỆ CỦA IRAN
Theo các nguồn từ Adnkronos và FDD, Washington yêu cầu Iran ngừng hoàn toàn làm giàu uranium — không chỉ ngừng làm giàu ở mức vũ khí mà ngay cả “token enrichment” ở mức 1–1,5% cũng không được phép.
Nhưng uranium làm giàu, ngay cả ở mức thấp, từ lâu đã trở thành biểu tượng chủ quyền công nghệ của Iran và là kết quả của hàng chục năm chịu cấm vận, phá hoại và chiến tranh ngầm. Từ bỏ nó đồng nghĩa với việc Tehran tự tước bỏ năng lực công nghiệp hạt nhân dân sự của mình — điều không quốc gia nào từng làm trừ khi bị đánh bại hoàn toàn trong chiến tranh tổng lực.
Britannica ghi nhận rằng sau khi Hoa Kỳ rút khỏi JCPOA năm 2018, Iran không còn tin vào các cơ chế ràng buộc theo thỏa thuận, bởi Washington có thể lại đơn phương rút khỏi bất kỳ hiệp ước nào.
Trong bối cảnh đó, yêu cầu “zero enrichment” không chỉ là phi thực tế mà còn làm phá vỡ mọi nền tảng niềm tin cho đàm phán.

THÁO DỠ HOÀN TOÀN CÁC CƠ SỞ HẠT NHÂN TẠI NATANZ, ISFAHAN VÀ FORDOW: ĐÒI HỎI VƯỢT QUÁ CHUẨN MỰC GIẢI TRỪ
Những cơ sở này từng chịu nhiều cuộc oanh kích, theo FDD, nhưng Mỹ muốn chúng bị tháo dỡ hoàn toàn và không bao giờ tái thiết.
Đây không phải là biện pháp kiểm soát vũ khí mà là yêu cầu phá bỏ triệt để hạ tầng chiến lược. Trong lịch sử kiểm soát hạt nhân quốc tế, các yêu cầu tháo dỡ hoàn toàn chỉ áp dụng với các quốc gia đã đầu hàng hoặc bị giải trừ bởi Hội đồng Bảo an — trường hợp Libya 2003 là ví dụ điển hình.
Iran, trái lại, là một cường quốc khu vực đang trải qua chiến tranh nhưng chưa thất bại. Việc buộc Tehran phá dỡ cơ sở sâu dưới lòng đất như Fordow, nơi thiết kế tối ưu chống lại không kích, là yêu cầu không thể chấp nhận về mặt chiến lược lẫn biểu tượng chính trị.
Càng bị tấn công, Iran càng củng cố hạ tầng hạt nhân ngầm — một mô hình phản ứng đã được tái lập từ 2010 đến nay.

GIÁM SÁT TUYỆT ĐỐI TOÀN BỘ HỆ THỐNG LY TÂM: TÁI LẬP CƠ CHẾ MÀ IRAN XEM NHƯ CÁI BẪY
Một phần quan trọng trong các điều kiện của Mỹ là thiết lập chế độ giám sát “tuyệt đối” đối với toàn bộ hệ thống làm giàu uranium. Nhưng sau khi JCPOA sụp đổ vì Mỹ rút khỏi thỏa thuận, Iran xem mọi yêu cầu giám sát toàn diện là không đáng tin, đặc biệt khi Washington có thể thay đổi chính sách theo nhiệm kỳ.
Britannica chỉ rõ rằng sự sụp đổ niềm tin sau năm 2018 khiến việc tái lập cơ chế giám sát sâu gần như bất khả thi.
Với Tehran, giám sát tuyệt đối nghĩa là giao phó bí mật quân sự và hạ tầng công nghệ vào tay đối thủ — điều chỉ có thể xảy ra nếu Mỹ cũng chấp nhận cắt giảm tương ứng, nhưng điều đó không nằm trong nghị trình Washington.

GIỚI HẠN HỎA TIỄN CÒN DƯỚI 1.000 ĐƠN VỊ: SỰ BẤT CÂN XỨNG MANG TÍNH CẤU TRÚC
Mỹ muốn Iran giảm kho hỏa tiễn xuống mức 1.000, theo mô hình kiểm soát vũ khí khu vực. Tuy nhiên, yêu cầu này không đi kèm bất kỳ cam kết nào từ Israel — nước duy trì kho vũ khí hạt nhân không khai báo và năng lực tấn công tầm xa vượt trội.
Trong tư duy chiến lược Iran, kiểm soát vũ khí chỉ khả thi nếu dựa trên nguyên tắc cân bằng. Một mô hình trong đó Iran cắt giảm, còn Israel và Ả rập Xê-út không, là điều Tehran xem như hành động tự sát.
Không có cơ chế bảo đảm nào được đưa ra, và do đó yêu cầu này mặc nhiên rơi vào nhóm “không thể đàm phán”.

CHẤM DỨT HỖ TRỢ HEZBOLLAH, HAMAS, HOUTHIS: PHỦ ĐỊNH TOÀN BỘ CHIẾN LƯỢC “CHIỀU SÂU ẢNH HƯỞNG” CỦA IRAN
Mạng lưới lực lượng ủy nhiệm là trụ cột thứ ba trong học thuyết an ninh Iran — ngang hàng với hỏa tiễn và hạt nhân. Theo RBC‑Ukraine và Adnkronos, Mỹ yêu cầu Iran ngừng hoàn toàn hỗ trợ các nhóm này để đổi lấy giảm leo thang.
Cấu trúc ảnh hưởng của Iran trải dài từ Lebanon, Syria, Iraq, Yemen đến Gaza không chỉ là công cụ quân sự mà còn là nền tảng quyền lực đối ngoại. Việc giải trừ mạng lưới ủy nhiệm sẽ khiến Iran mất “lớp đệm chiến lược” trước Israel và Mỹ, làm suy yếu vai trò của nước này ở toàn Trung Đông.
Không một chính quyền Iran nào — dù bảo thủ hay cải cách — có thể phá bỏ cấu trúc quyền lực đã xây dựng suốt 40 năm.

VÌ SAO IRAN KHÔNG THỂ ĐỒNG Ý?
Như Adnkronos ghi nhận, Iran tuyên bố sẵn sàng đàm phán nhưng đặt điều kiện tiên quyết: ngừng bắn ngay lập tức, đảm bảo không bị tấn công trong tương lai, và có cơ chế bồi thường.
Nhưng Washington bác bỏ ngay lập tức yêu cầu ngừng bắn, khi Tổng thống Trump tuyên bố không có chuyện “ngừng bắn khi đang hủy diệt đối phương".
Khoảng cách lập trường vì thế không chỉ xa, mà là không có điểm giao thoa.
Thêm vào đó, Reuters cho thấy mục tiêu chiến tranh của Mỹ liên tục thay đổi — khi thì là ngăn Iran có vũ khí hạt nhân, khi thì giảm ảnh hưởng khu vực, khi thì kêu gọi “lật đổ chính quyền Iran”.
Khi đối phương không xác định rõ mục tiêu cuối cùng, Tehran không thể và không có lý do gì để nhượng bộ chiến lược.

CHIẾN TRANH LIỆU CÓ KẾT THÚC? HAY CHỈ CHUYỂN SANG HÌNH THÁI KHÁC — DÀI VÀ DAI DẲNG HƠN?
Mọi dữ kiện từ RBC‑Ukraine, Reuters và Adnkronos đều dẫn đến cùng một kết luận: chiến tranh sẽ không dừng, chỉ thay đổi hình thái. Mỹ có “nguồn đạn dược gần như vô hạn”, như ông Trump tuyên bố, và Iran không có lý do gì để nhượng bộ khi vẫn duy trì được năng lực răn đe.
Kịch bản khả dĩ nhất không phải hòa bình mà là chiến tranh uỷ nhiệm được tăng tốc, mở rộng trong ba không gian: chiến tranh mạng, tấn công UAV – hỏa tiễn tầm trung, và mở rộng xung đột ủy nhiệm ở Lebanon, Syria, Iraq và Yemen.
Iran không thể tấn công trực tiếp Mỹ, nhưng có thể gây tổn thất thông qua mạng lưới ủy nhiệm; còn Mỹ không thể buộc Iran đầu hàng, nhưng có thể tiếp tục làm suy yếu hạ tầng quân sự Iran bằng chiến dịch kéo dài — một mô hình chiến tranh có thể tái lập trong nhiều năm.

GIẢI PHÁP THỰC TẾ: QUẢN LÝ IRAN THAY VÌ GIẢI GIÁP IRAN
Bài học từ JCPOA, các vòng đàm phán Oman 2025–2026 và các nỗ lực trung gian của Qatar cho thấy chỉ có một mô hình khả thi: quản lý Iran, không phải giải trừ Iran.
Giải pháp thực tế hơn gồm:
* giảm tốc độ làm giàu uranium
* áp dụng giám sát đa tầng của IAEA kết hợp trung gian như Qatar hay Oman
* cam kết không mở rộng tầm bắn hỏa tiễn, thay vì giảm số lượng xuống mức phi thực tế,
* Iran giảm hoạt động quân sự của lực lượng ủy nhiệm nhưng không từ bỏ hoàn toàn,
* trao đổi lợi ích: giảm trừng phạt – mở lại Hormuz – kiểm soát hành vi quân sự,
* xây dựng cơ chế bảo đảm song phương thay vì áp đặt đơn phương.
Đây không phải là con đường hoàn hảo, nhưng là con đường duy nhất mà cả hai bên có thể chấp nhận.

BẢN YÊU SÁCH PHI THỰC TẾ
Sáu điều kiện Hoa Kỳ đưa ra không phải là lộ trình đàm phán, mà là một bản yêu sách gợi nhớ đến các giai đoạn chiến tranh lạnh – nóng trong lịch sử Trung Đông. Chúng phủ nhận toàn bộ năng lực răn đe, cấu trúc ảnh hưởng và chủ quyền công nghệ của Iran — những yếu tố cốt lõi mà Tehran không bao giờ từ bỏ.
Vì vậy, các điều kiện này, dù có thể phù hợp với mục tiêu răn đe của Washington, không thể tạo nền tảng cho hòa đàm. Chúng chỉ đảm bảo một tương lai mà trong đó: chiến tranh không kết thúc, chỉ tiếp diễn trong những hình thái khác, dai dẳng hơn, phân tán hơn và khó dập tắt hơn.
Hòa bình thực tế chỉ có thể đạt được khi cả hai phía từ bỏ mô thức “tối đa hóa ưu thế” và chuyển sang mô hình “quản lý rủi ro” — điều mà lịch sử quan hệ Mỹ–Iran đã nhiều lần chứng minh là khó khăn, nhưng không phải bất khả thi.

THEO #TINHAYTHEGIOI:
Tất cả những gì đang diễn ra trong cấu trúc đàm phán Mỹ–Iran cho thấy một nghịch lý mà giới phân tích chiến lược đã nhiều lần nhấn mạnh: các điều kiện tuyệt đối, được thiết kế nhằm kết thúc chiến tranh nhanh chóng, thường lại chính là những điều khiến chiến tranh kéo dài vô hạn.
Khi Washington đặt ra sáu điều kiện không thể Tehran chấp nhận mà không đánh mất toàn bộ nền tảng răn đe quốc gia, quá trình đàm phán trở thành một trò chơi không có điểm hội tụ. Những đòi hỏi đó không chỉ đi ngược lại lợi ích sống còn của Iran mà còn phủ nhận thực tế địa chính trị Trung Đông — nơi các quan hệ quyền lực vận hành dựa trên nhiều tầng răn đe, không thể tái lập bằng các mô hình giải trừ đơn tuyến.
Điều nghịch lý hơn là cả hai bên đều hiểu rất rõ tính phi thực tế của các điều kiện ấy.
Washington biết rằng Tehran không thể từ bỏ kho hỏa tiễn, mạng lưới ủy nhiệm và năng lực hạt nhân cơ bản. Tehran cũng biết rằng Hoa Kỳ không thể nhượng bộ ở mức làm suy giảm năng lực răn đe Israel hay làm thay đổi cán cân an ninh khu vực.
Nhưng dù biết vậy, cả hai vẫn tiến hành các động thái mang tính chiến thuật, chủ yếu để định hình không gian đàm phán tương lai chứ không phải để tạo ra hòa bình tức thời. Bởi trong một xung đột bất đối xứng có tính cấu trúc, hòa bình thật sự không phải là sản phẩm của sự nhượng bộ toàn diện, mà là sản phẩm của sự điều chỉnh kỳ vọng và khả năng chấp nhận lẫn nhau.
Nếu có điều gì mang tính khả thi, đó là việc hai bên dần chuyển từ mục tiêu thay đổi hành vi triệt để sang mục tiêu quản lý rủi ro. Đàm phán — nếu xảy ra — sẽ diễn ra không phải để xóa bỏ hỏa tiễn Iran hay chấm dứt mạng lưới proxy, mà để tạo ra các cơ chế hạn chế leo thang, bao gồm cam kết tạm thời, giám sát giới hạn, và đối thoại gián tiếp thông qua trung gian. Oman và Qatar đã từng đóng vai trò này, và vẫn là hai lựa chọn duy nhất có độ tin cậy tương đối đối với cả Washington và Tehran.
Trong viễn cảnh đó, chiến tranh không chấm dứt; nó chuyển đổi. Nó trở nên phân tán hơn, mang tính phi đối xứng sâu hơn, và gắn liền với những chiến trường trải dài từ Lebanon đến Yemen. Nhưng chính trong không gian xung đột kéo dài ấy mà các cơ chế ràng buộc từng phần — dù yếu ớt — lại có cơ hội hình thành. Không phải hòa bình, mà là sự “ổn định xung đột”: một trạng thái không mong muốn, nhưng lại là tình thế duy nhất phản ánh đúng thực tế quyền lực hiện nay.
Điều quan trọng là thừa nhận rằng sáu điều kiện của Mỹ không bao giờ có thể là điểm khởi đầu cho hòa đàm, nhưng chúng có thể là tín hiệu về mục tiêu tối đa của Washington — mục tiêu mà chính Mỹ cũng biết rằng không thể đạt được thông qua chiến tranh đơn phương. Đối với Iran, việc từ chối các điều kiện ấy không phải là dấu hiệu thiếu thiện chí mà là phản ứng tự nhiên của một quốc gia vận hành trong môi trường an ninh đầy thù địch.
Vì vậy, triển vọng duy nhất cho sự điều chỉnh chiến lược không nằm ở những tối hậu thư, mà ở những khuôn khổ thực dụng hơn — nơi mỗi bên chấp nhận điều mà họ luôn muốn né tránh: đối thoại, thỏa hiệp, và quản lý xung đột thay vì mơ về việc chấm dứt nó.

Trần Kiên

thật là chán đời, không hiểu chiến lược 4 điều kiện của Iran và 6 điều kiện của Mỹ đang nói về thời điểm nào thì sao mà thấy sự bắt buộc (chứ đừng nói là hợp lý) bên thua phải chấp nhận.

nếu nhìn ở hiện tại thì thấy vô lý.

Nhưng đây là điều kiện ở thời điểm tương lai với 2 kịch bản:

- kịch bản 1: Mỹ tự do dùng tàng hình bem vkhn chiến thuật vào Iran. Nếu Iran không đầu hàng kí vào 6 điều kiện kia thì sẽ ben xoá sổ Irab. Y như năm 1945 Mỹ bem Nhật ấy, sau quả đầu tiên ko đầu hàng thì bem quả thứ 2 cho đến khi đầu hàng.

- kịch bản 2:Iran bắn rụng tàng hình trước khi nó thả bom thì Mỹ ko còn con bài nào răn đe được nữa, Iran hỏi Mỹ mày không kí đầu hàng vào 4 điều kiện tao đưa ra thì sẽ đánh xoá sổ Mỹ Israel tại TĐ, không đồng ý thì đánh đến khi xoá sổ thì thôi.

Vì không hiểu chiến lược nên phân tích lung tung, lại còn giải pháp khả dĩ “quản lý Iran thay vì giải giáp Iran” nữa chứ. Đúng là bói mù xem voi

 


   
TuanLong, is3, Lover19 and 1 people reacted
meotamthe
(@meotamthe)
Trung niên
Được ưa thích
Đạo khả đạo phi thường đạo
Trung lưu rank 2
Tài sản: 24119.47
Tham gia: 3 năm trước
Bài viết: 3867
 

Đăng bởi: @langtubachkhoa

SÁU ĐIỀU KIỆN BẤT KHẢ THI: VÌ SAO IRAN KHÔNG THỂ CHẤP NHẬN VÀ CHIẾN TRANH SẼ CHUYỂN SANG HÌNH THÁI MỚI!
Tối hậu thư sáu điểm tưởng như mở đường cho hòa đàm, nhưng thực chất phơi bày sự bất khả thi giữa yêu cầu chiến lược của Washington và giới hạn sinh tồn của Tehran.
Khi những điều kiện đặt ra vượt quá khả năng chấp nhận của cả hệ thống chính trị Iran, hòa bình không thể hình thành—xung đột có thể sẽ bước sang hình thái dai dẳng và tinh vi hơn.

Những tuần đầu tháng 3/2026 chứng kiến một nỗ lực mới của Washington nhằm thiết lập khung đàm phán với Tehran trong bối cảnh cuộc chiến Mỹ–Israel–Iran đã bước sang tuần thứ tư. Theo các phân tích từ Axios được RBC‑Ukraine dẫn lại, nhóm cố vấn của Tổng thống Donald Trump — gồm Jared Kushner và Steve Witkoff — đã bắt đầu phác thảo cấu trúc “hòa đàm tiềm năng” với Iran, tập trung vào ba trục then chốt: uranium làm giàu, hỏa tiễn đạn đạo và mạng lưới lực lượng ủy nhiệm của Tehran.
Đồng thời, thông tin từ Adnkronos cho thấy Washington đặt lên bàn một bộ yêu cầu mang tính cực hạn: mở lại eo biển Hormuz, triệt tiêu làm giàu uranium, thu hẹp năng lực hỏa tiễn và chấm dứt hoàn toàn hỗ trợ cho Hezbollah, Hamas và Houthis.
Dù về mặt hình thức đây là những điều kiện để “kết thúc chiến tranh”, nhưng khi phân tích chúng dưới lăng kính chiến lược, cấu trúc quyền lực Iran và bối cảnh lịch sử của quan hệ Mỹ–Iran, có thể thấy chúng mang bản chất của một tối hậu thư hơn là cơ sở cho đàm phán.
Sáu điều kiện mà Mỹ đưa ra tạo thành một ma trận yêu cầu mà Tehran không thể và không muốn thực thi, và về mặt thực tế cũng không có khả năng chấp nhận.
Chính tính không tương thích, không nhượng bộ này khiến mọi nỗ lực hòa đàm khó có thể hình thành, và nếu có, chúng chỉ là bề nổi của một chu kỳ chiến tranh mới kéo dài hơn, linh hoạt hơn và khó kiểm soát hơn.

ĐIỀU KIỆN BUỘC IRAN CHẤM DỨT CHƯƠNG TRÌNH HỎA TIỄN TRONG 5 NĂM: SỰ PHỦ ĐỊNH NĂNG LỰC SINH TỒN CHIẾN LƯỢC
Washington yêu cầu Tehran ngừng toàn bộ chương trình hỏa tiễn — vốn là trụ cột răn đe cốt lõi của Iran trong nhiều thập kỷ. Reuters dẫn lời Tổng thống Trump rằng Mỹ sẽ “phá hủy công nghiệp hỏa tiễn Iran đến tận gốc”, coi đây là mối đe dọa trực tiếp đối với lực lượng Mỹ ở nước ngoài và cả đồng minh châu Âu.
Nhưng trong cấu trúc phòng thủ Iran, hỏa tiễn là thứ duy nhất bù đắp cho điểm yếu về không quân và khả năng tấn công tầm xa. Việc từ bỏ chương trình này tương đương việc Tehran chuyển từ răn đe chủ động sang trạng thái dễ tổn thương hoàn toàn — điều mà không một chính quyền Iran nào, dù ôn hòa hay cứng rắn, có thể chấp nhận.
Trong tâm lý chiến lược Iran, mối đe dọa Israel và Mỹ không phải giả định mà là thực tế lịch sử, được củng cố qua liên tiếp các vụ ám sát tướng IRGC, tấn công vào cơ sở hạt nhân và cuộc không kích vào Tehran đầu năm 2026.
Một quốc gia chịu áp lực bao vây như vậy không thể tự cắt bỏ phương tiện phòng thủ chủ lực. Điều kiện này vì thế không phải đường dẫn đến hòa bình, mà là đòi hỏi đầu hàng.

CHẤM DỨT LÀM GIÀU URANIUM: YÊU CẦU ĐI NGƯỢC BẢN SẮC CHIẾN LƯỢC VÀ CHỦ QUYỀN CÔNG NGHỆ CỦA IRAN
Theo các nguồn từ Adnkronos và FDD, Washington yêu cầu Iran ngừng hoàn toàn làm giàu uranium — không chỉ ngừng làm giàu ở mức vũ khí mà ngay cả “token enrichment” ở mức 1–1,5% cũng không được phép.
Nhưng uranium làm giàu, ngay cả ở mức thấp, từ lâu đã trở thành biểu tượng chủ quyền công nghệ của Iran và là kết quả của hàng chục năm chịu cấm vận, phá hoại và chiến tranh ngầm. Từ bỏ nó đồng nghĩa với việc Tehran tự tước bỏ năng lực công nghiệp hạt nhân dân sự của mình — điều không quốc gia nào từng làm trừ khi bị đánh bại hoàn toàn trong chiến tranh tổng lực.
Britannica ghi nhận rằng sau khi Hoa Kỳ rút khỏi JCPOA năm 2018, Iran không còn tin vào các cơ chế ràng buộc theo thỏa thuận, bởi Washington có thể lại đơn phương rút khỏi bất kỳ hiệp ước nào.
Trong bối cảnh đó, yêu cầu “zero enrichment” không chỉ là phi thực tế mà còn làm phá vỡ mọi nền tảng niềm tin cho đàm phán.

THÁO DỠ HOÀN TOÀN CÁC CƠ SỞ HẠT NHÂN TẠI NATANZ, ISFAHAN VÀ FORDOW: ĐÒI HỎI VƯỢT QUÁ CHUẨN MỰC GIẢI TRỪ
Những cơ sở này từng chịu nhiều cuộc oanh kích, theo FDD, nhưng Mỹ muốn chúng bị tháo dỡ hoàn toàn và không bao giờ tái thiết.
Đây không phải là biện pháp kiểm soát vũ khí mà là yêu cầu phá bỏ triệt để hạ tầng chiến lược. Trong lịch sử kiểm soát hạt nhân quốc tế, các yêu cầu tháo dỡ hoàn toàn chỉ áp dụng với các quốc gia đã đầu hàng hoặc bị giải trừ bởi Hội đồng Bảo an — trường hợp Libya 2003 là ví dụ điển hình.
Iran, trái lại, là một cường quốc khu vực đang trải qua chiến tranh nhưng chưa thất bại. Việc buộc Tehran phá dỡ cơ sở sâu dưới lòng đất như Fordow, nơi thiết kế tối ưu chống lại không kích, là yêu cầu không thể chấp nhận về mặt chiến lược lẫn biểu tượng chính trị.
Càng bị tấn công, Iran càng củng cố hạ tầng hạt nhân ngầm — một mô hình phản ứng đã được tái lập từ 2010 đến nay.

GIÁM SÁT TUYỆT ĐỐI TOÀN BỘ HỆ THỐNG LY TÂM: TÁI LẬP CƠ CHẾ MÀ IRAN XEM NHƯ CÁI BẪY
Một phần quan trọng trong các điều kiện của Mỹ là thiết lập chế độ giám sát “tuyệt đối” đối với toàn bộ hệ thống làm giàu uranium. Nhưng sau khi JCPOA sụp đổ vì Mỹ rút khỏi thỏa thuận, Iran xem mọi yêu cầu giám sát toàn diện là không đáng tin, đặc biệt khi Washington có thể thay đổi chính sách theo nhiệm kỳ.
Britannica chỉ rõ rằng sự sụp đổ niềm tin sau năm 2018 khiến việc tái lập cơ chế giám sát sâu gần như bất khả thi.
Với Tehran, giám sát tuyệt đối nghĩa là giao phó bí mật quân sự và hạ tầng công nghệ vào tay đối thủ — điều chỉ có thể xảy ra nếu Mỹ cũng chấp nhận cắt giảm tương ứng, nhưng điều đó không nằm trong nghị trình Washington.

GIỚI HẠN HỎA TIỄN CÒN DƯỚI 1.000 ĐƠN VỊ: SỰ BẤT CÂN XỨNG MANG TÍNH CẤU TRÚC
Mỹ muốn Iran giảm kho hỏa tiễn xuống mức 1.000, theo mô hình kiểm soát vũ khí khu vực. Tuy nhiên, yêu cầu này không đi kèm bất kỳ cam kết nào từ Israel — nước duy trì kho vũ khí hạt nhân không khai báo và năng lực tấn công tầm xa vượt trội.
Trong tư duy chiến lược Iran, kiểm soát vũ khí chỉ khả thi nếu dựa trên nguyên tắc cân bằng. Một mô hình trong đó Iran cắt giảm, còn Israel và Ả rập Xê-út không, là điều Tehran xem như hành động tự sát.
Không có cơ chế bảo đảm nào được đưa ra, và do đó yêu cầu này mặc nhiên rơi vào nhóm “không thể đàm phán”.

CHẤM DỨT HỖ TRỢ HEZBOLLAH, HAMAS, HOUTHIS: PHỦ ĐỊNH TOÀN BỘ CHIẾN LƯỢC “CHIỀU SÂU ẢNH HƯỞNG” CỦA IRAN
Mạng lưới lực lượng ủy nhiệm là trụ cột thứ ba trong học thuyết an ninh Iran — ngang hàng với hỏa tiễn và hạt nhân. Theo RBC‑Ukraine và Adnkronos, Mỹ yêu cầu Iran ngừng hoàn toàn hỗ trợ các nhóm này để đổi lấy giảm leo thang.
Cấu trúc ảnh hưởng của Iran trải dài từ Lebanon, Syria, Iraq, Yemen đến Gaza không chỉ là công cụ quân sự mà còn là nền tảng quyền lực đối ngoại. Việc giải trừ mạng lưới ủy nhiệm sẽ khiến Iran mất “lớp đệm chiến lược” trước Israel và Mỹ, làm suy yếu vai trò của nước này ở toàn Trung Đông.
Không một chính quyền Iran nào — dù bảo thủ hay cải cách — có thể phá bỏ cấu trúc quyền lực đã xây dựng suốt 40 năm.

VÌ SAO IRAN KHÔNG THỂ ĐỒNG Ý?
Như Adnkronos ghi nhận, Iran tuyên bố sẵn sàng đàm phán nhưng đặt điều kiện tiên quyết: ngừng bắn ngay lập tức, đảm bảo không bị tấn công trong tương lai, và có cơ chế bồi thường.
Nhưng Washington bác bỏ ngay lập tức yêu cầu ngừng bắn, khi Tổng thống Trump tuyên bố không có chuyện “ngừng bắn khi đang hủy diệt đối phương".
Khoảng cách lập trường vì thế không chỉ xa, mà là không có điểm giao thoa.
Thêm vào đó, Reuters cho thấy mục tiêu chiến tranh của Mỹ liên tục thay đổi — khi thì là ngăn Iran có vũ khí hạt nhân, khi thì giảm ảnh hưởng khu vực, khi thì kêu gọi “lật đổ chính quyền Iran”.
Khi đối phương không xác định rõ mục tiêu cuối cùng, Tehran không thể và không có lý do gì để nhượng bộ chiến lược.

CHIẾN TRANH LIỆU CÓ KẾT THÚC? HAY CHỈ CHUYỂN SANG HÌNH THÁI KHÁC — DÀI VÀ DAI DẲNG HƠN?
Mọi dữ kiện từ RBC‑Ukraine, Reuters và Adnkronos đều dẫn đến cùng một kết luận: chiến tranh sẽ không dừng, chỉ thay đổi hình thái. Mỹ có “nguồn đạn dược gần như vô hạn”, như ông Trump tuyên bố, và Iran không có lý do gì để nhượng bộ khi vẫn duy trì được năng lực răn đe.
Kịch bản khả dĩ nhất không phải hòa bình mà là chiến tranh uỷ nhiệm được tăng tốc, mở rộng trong ba không gian: chiến tranh mạng, tấn công UAV – hỏa tiễn tầm trung, và mở rộng xung đột ủy nhiệm ở Lebanon, Syria, Iraq và Yemen.
Iran không thể tấn công trực tiếp Mỹ, nhưng có thể gây tổn thất thông qua mạng lưới ủy nhiệm; còn Mỹ không thể buộc Iran đầu hàng, nhưng có thể tiếp tục làm suy yếu hạ tầng quân sự Iran bằng chiến dịch kéo dài — một mô hình chiến tranh có thể tái lập trong nhiều năm.

GIẢI PHÁP THỰC TẾ: QUẢN LÝ IRAN THAY VÌ GIẢI GIÁP IRAN
Bài học từ JCPOA, các vòng đàm phán Oman 2025–2026 và các nỗ lực trung gian của Qatar cho thấy chỉ có một mô hình khả thi: quản lý Iran, không phải giải trừ Iran.
Giải pháp thực tế hơn gồm:
* giảm tốc độ làm giàu uranium
* áp dụng giám sát đa tầng của IAEA kết hợp trung gian như Qatar hay Oman
* cam kết không mở rộng tầm bắn hỏa tiễn, thay vì giảm số lượng xuống mức phi thực tế,
* Iran giảm hoạt động quân sự của lực lượng ủy nhiệm nhưng không từ bỏ hoàn toàn,
* trao đổi lợi ích: giảm trừng phạt – mở lại Hormuz – kiểm soát hành vi quân sự,
* xây dựng cơ chế bảo đảm song phương thay vì áp đặt đơn phương.
Đây không phải là con đường hoàn hảo, nhưng là con đường duy nhất mà cả hai bên có thể chấp nhận.

BẢN YÊU SÁCH PHI THỰC TẾ
Sáu điều kiện Hoa Kỳ đưa ra không phải là lộ trình đàm phán, mà là một bản yêu sách gợi nhớ đến các giai đoạn chiến tranh lạnh – nóng trong lịch sử Trung Đông. Chúng phủ nhận toàn bộ năng lực răn đe, cấu trúc ảnh hưởng và chủ quyền công nghệ của Iran — những yếu tố cốt lõi mà Tehran không bao giờ từ bỏ.
Vì vậy, các điều kiện này, dù có thể phù hợp với mục tiêu răn đe của Washington, không thể tạo nền tảng cho hòa đàm. Chúng chỉ đảm bảo một tương lai mà trong đó: chiến tranh không kết thúc, chỉ tiếp diễn trong những hình thái khác, dai dẳng hơn, phân tán hơn và khó dập tắt hơn.
Hòa bình thực tế chỉ có thể đạt được khi cả hai phía từ bỏ mô thức “tối đa hóa ưu thế” và chuyển sang mô hình “quản lý rủi ro” — điều mà lịch sử quan hệ Mỹ–Iran đã nhiều lần chứng minh là khó khăn, nhưng không phải bất khả thi.

THEO #TINHAYTHEGIOI:
Tất cả những gì đang diễn ra trong cấu trúc đàm phán Mỹ–Iran cho thấy một nghịch lý mà giới phân tích chiến lược đã nhiều lần nhấn mạnh: các điều kiện tuyệt đối, được thiết kế nhằm kết thúc chiến tranh nhanh chóng, thường lại chính là những điều khiến chiến tranh kéo dài vô hạn.
Khi Washington đặt ra sáu điều kiện không thể Tehran chấp nhận mà không đánh mất toàn bộ nền tảng răn đe quốc gia, quá trình đàm phán trở thành một trò chơi không có điểm hội tụ. Những đòi hỏi đó không chỉ đi ngược lại lợi ích sống còn của Iran mà còn phủ nhận thực tế địa chính trị Trung Đông — nơi các quan hệ quyền lực vận hành dựa trên nhiều tầng răn đe, không thể tái lập bằng các mô hình giải trừ đơn tuyến.
Điều nghịch lý hơn là cả hai bên đều hiểu rất rõ tính phi thực tế của các điều kiện ấy.
Washington biết rằng Tehran không thể từ bỏ kho hỏa tiễn, mạng lưới ủy nhiệm và năng lực hạt nhân cơ bản. Tehran cũng biết rằng Hoa Kỳ không thể nhượng bộ ở mức làm suy giảm năng lực răn đe Israel hay làm thay đổi cán cân an ninh khu vực.
Nhưng dù biết vậy, cả hai vẫn tiến hành các động thái mang tính chiến thuật, chủ yếu để định hình không gian đàm phán tương lai chứ không phải để tạo ra hòa bình tức thời. Bởi trong một xung đột bất đối xứng có tính cấu trúc, hòa bình thật sự không phải là sản phẩm của sự nhượng bộ toàn diện, mà là sản phẩm của sự điều chỉnh kỳ vọng và khả năng chấp nhận lẫn nhau.
Nếu có điều gì mang tính khả thi, đó là việc hai bên dần chuyển từ mục tiêu thay đổi hành vi triệt để sang mục tiêu quản lý rủi ro. Đàm phán — nếu xảy ra — sẽ diễn ra không phải để xóa bỏ hỏa tiễn Iran hay chấm dứt mạng lưới proxy, mà để tạo ra các cơ chế hạn chế leo thang, bao gồm cam kết tạm thời, giám sát giới hạn, và đối thoại gián tiếp thông qua trung gian. Oman và Qatar đã từng đóng vai trò này, và vẫn là hai lựa chọn duy nhất có độ tin cậy tương đối đối với cả Washington và Tehran.
Trong viễn cảnh đó, chiến tranh không chấm dứt; nó chuyển đổi. Nó trở nên phân tán hơn, mang tính phi đối xứng sâu hơn, và gắn liền với những chiến trường trải dài từ Lebanon đến Yemen. Nhưng chính trong không gian xung đột kéo dài ấy mà các cơ chế ràng buộc từng phần — dù yếu ớt — lại có cơ hội hình thành. Không phải hòa bình, mà là sự “ổn định xung đột”: một trạng thái không mong muốn, nhưng lại là tình thế duy nhất phản ánh đúng thực tế quyền lực hiện nay.
Điều quan trọng là thừa nhận rằng sáu điều kiện của Mỹ không bao giờ có thể là điểm khởi đầu cho hòa đàm, nhưng chúng có thể là tín hiệu về mục tiêu tối đa của Washington — mục tiêu mà chính Mỹ cũng biết rằng không thể đạt được thông qua chiến tranh đơn phương. Đối với Iran, việc từ chối các điều kiện ấy không phải là dấu hiệu thiếu thiện chí mà là phản ứng tự nhiên của một quốc gia vận hành trong môi trường an ninh đầy thù địch.
Vì vậy, triển vọng duy nhất cho sự điều chỉnh chiến lược không nằm ở những tối hậu thư, mà ở những khuôn khổ thực dụng hơn — nơi mỗi bên chấp nhận điều mà họ luôn muốn né tránh: đối thoại, thỏa hiệp, và quản lý xung đột thay vì mơ về việc chấm dứt nó.

Trần Kiên

 

Em thấy tác giả FB trên quên mất một số điểm khác, trong đó có quan điểm và chiến lược của Iran.

Đừng chớ nghĩ Iran chỉ muốn bảo toàn mạng sống, Iran từng có tham vọng đứng đầu khối Hồi giáo, năm 2023 khi Israen và Hamaz đánh nhau dẫn tới Israen pháo kích Gaza dữ dội, thừa thắng tiến hành diệt chủng ở Gaza, đẩy người Palestine ở Gaza chạy sang Ai Cập nhằm chiếm nốt phần đất còn lại. Iran đã lên tiếng chống lại và có xu hướng trở thành người chiến thắng chủ nghĩa phục quốc Do thái cực đoan. Quan điểm này nếu xét trên bình diện tôn giáo, nó sẽ giúp Iran có vị thế của người đứng đầu thế giới Hồi giáo. Đương nhiên, ngoài chuyện việc này rất khó, xét trong hoàn cảnh tới lúc đó, còn là câu chuyện các nước Hồi giáo khác có đồng ý không, sau bao nhiêu năm Mỹ xây dựng Iran là kẻ thù của nhóm các nước Arab, việc chấp nhận một đối thủ tiềm tàng thành anh cả là một câu chuyện khó có thể xảy ra, vì thế sự ủng hộ Iran từ các nước Arab khá khiêm tốn. Cuộc chiến này tuy Iran chống lại Mỹ và Israen, nhưng từ đầu chiến dịch này cho đến giờ, cảm xúc của các nước Arab chỉ có thể nói là nhẫn nhịn, không phục và phẫn uất đan xen. Trong hoàn cảnh đó, họ vừa muốn Mỹ thua để họ rời Mỹ ra, nhưng cũng không muốn Iran thắng để lại rơi vào ảnh hưởng của Iran sau khi Mỹ rút đi, đấy là còn chưa tính đòi hỏi tương tự từ phía Nga và Trung Quốc, họ muốn Iran đủ mạnh để tiêu hao Mỹ, nhưng họ không muốn Iran mạnh đến nỗi mất kiểm soát. Iran cũng biết điều đó nhưng họ có mục tiêu tham vọng của mình, điều này phản ánh họ không chấp nhận các đề nghị chọn phe mà Nga từng đưa ra trước đây, thời điểm 2024 và 2025, họ cũng không hoàn toàn chấp nhận phương án Trung Quốc đề xuất, họ đi theo lối riêng của họ, thực tế là rất mạo hiểm, đây là đánh cược vận mệnh đất nước vào cuộc chiến lớn.

Vì thế, không phải chỉ là vì sinh tồn, mà còn vì chiến lược tương lai trỗi dậy, Iran không bao giờ chấp nhận những đòi hỏi như vậy, thậm chí, chấp nhận cho Mỹ dừng cuộc chiến cũng không, họ phải trà đạp Mỹ và xử lý Israen thì họ mới có vốn để trở thành anh cả của thế giới Hồi giáo, chiến lược và tham vọng của Iran còn nhiều hơn nhận định của tác giả FB trên bác ạ. Không hề đơn giản đâu.

 


   
Hung303, TuanLong, Co moi xe dap and 8 people reacted
(@langtubachkhoa)
Lão niên
Được ưa thích
Bá tước Phương Nam – langtubachkhoa
Trung lưu rank 3
Tài sản: 73841.24
Tham gia: 3 năm trước
Bài viết: 22749
 

Trên mạng vừa có cái video tên lửa phòng không Israel thất bại trong việc chặn tên lửa của Iran đánh xuống Dimona. Nhìn thấy tên lửa phòng không Israel đã chạm vào tên lửa Iran, vậy mà vẫn không chặn được.
Thấy Iran tuyên bố thay máu chiến thuật, chuẩn bị cho giai đoạn 2 của cuộc chiến, với vũ khí và chiến thuật mới, và rằng hệ thống phòng không Israel đã bắt đầu không còn chống chịu nổi nữa

Khoảnh khắc Israel đánh chặn không thành công tên lửa đạn đạo của Iran ở Dimona.
Video

 

IRAN TUYÊN BỐ "THAY MÁU" CHIẾN THUẬT - SẴN SÀNG CHO GIAI ĐOẠN 2 CỦA CUỘC CHIẾN!
Trong một thông báo mới nhất vừa được phát đi, Bộ Tư lệnh Trung tâm Khatam al-Anbiya của Iran đã đưa ra lời cảnh báo lạnh gáy tới các kẻ thù: "Chiến trường sẽ trở nên tàn khốc và nghẹt thở hơn bao giờ hết!"
Theo đó, sau 3 tuần đầu tiên của cuộc xung đột, các chỉ huy tình báo và tác chiến của lực lượng vũ trang Iran tuyên bố đã "bắt bài" hoàn toàn mọi điểm yếu của đối phương. Họ đã hoàn tất việc rà soát, đánh giá và hiện đang tung vào chiến trường những hệ thống vũ khí hiện đại nhất cùng loạt chiến thuật tấn công hoàn toàn mới.
Việc Bộ Tư lệnh Khatam al-Anbiya công khai tuyên bố thay đổi chiến thuật sau 3 tuần đầu tiên cho thấy Iran đang bước vào giai đoạn chiến tranh tiêu hao và dồn ép. Các chuyên gia quân sự nhận định, cụm từ "hệ thống hiện đại hơn" và "tấn công định hướng tác động" ám chỉ việc Iran sẽ tung ra các dòng vũ khí mang tính hủy diệt cao hơn, thay vì chỉ dùng các loại tên lửa tầm trung như trước đây.
Nhiều khả năng, Tehran sẽ tăng cường sử dụng các loại tên lửa siêu thanh (hypersonic) có khả năng cơ động lẩn tránh phòng không, kết hợp với các bầy đàn UAV tự sát (loitering munitions) thế hệ mới để nhắm thẳng vào các trung tâm chỉ huy, trạm radar, và đặc biệt là các cơ sở năng lượng/hạt nhân của Israel cũng như các căn cứ của Mỹ trong khu vực.
Việc Iran khẳng định đã "nhận diện hoàn toàn điểm yếu" của đối phương (bao gồm cả lưới phòng không của Israel và Mỹ) cho thấy những đợt không kích sắp tới sẽ chính xác và tàn bạo hơn rất nhiều. Đồng hồ cát cho một sự leo thang không thể đảo ngược đang chảy nhanh hơn bao giờ hết!

 

(Trà Đá Vỉa Hè)

This post was modified 2 tháng trước by langtubachkhoa

   
Hung303, Co moi xe dap, meotamthe and 5 people reacted
Aliabu2
(@aliabu2)
Lão niên
Được ưa thích
Trung lưu rank 3
Tài sản: 67322.64
Tham gia: 3 năm trước
Bài viết: 14586
 

https://twitter.com/mylordbebo/status/2035682097977774121?s=46&t=wj6RUxoo3J5Eor5xgVjc1A

Rơi trực thăng ở Kata, 6 chết, 3 lính Thổ

Không chửi lợn, không mắng chó


   
meotamthe reacted
Trang 130 / 200
Chia sẻ: