Một bài báo của Nga trên sputniknews
*
Các bản tin truyền thông hào hứng về chiến dịch bắt giữ Maduro cho rằng thành công là nhờ vũ khí công nghệ cao, chiến thuật và kế hoạch của quân đội Mỹ. Nhưng có những lời giải thích khác hợp lý hơn nhiều, theo Egor Lidovskoy, giám đốc Trung tâm Văn hóa Mỹ Latinh mang tên Hugo Chávez ở St. Petersburg.
Khả năng 1
"Khả năng đầu tiên là sự bất tài của các cơ quan chính phủ và những người chịu trách nhiệm bảo vệ Maduro", - ông Lidovskoy nói với Sputnik.Khả năng 2
Sự phản bội của Maduro là một khả năng mang tính lý thuyết khác, có lẽ nếu một số quan chức đã đồng ý thông đồng với Mỹ để giao nộp tổng thống đổi lấy lời hứa về lợi nhuận khai thác dầu mỏ nếu và khi người Mỹ đến Venezuela."Chúng tôi không có bằng chứng cho thấy bất kỳ thành viên nào trong chính phủ hoặc nhóm của Maduro đã phản bội ông ấy. Chúng tôi không có những bằng chứng như vậy. Do đó, tôi tin rằng việc đưa ra những cáo buộc vô căn cứ một cách vội vàng là sai lầm", - ông Lidovskoy nói.Khả năng 3
"Khả năng gây tranh cãi nhất là vụ bắt cóc "là một chiến dịch “Con ngựa thành Troy”, điều này sẽ loại bỏ những câu hỏi về sự phản bội và bất tài, đồng thời giải thích "nhiều điểm không nhất quán", - ông Lidovskoy nói.Điều này sẽ giải thích việc hỏa lực phòng không Venezuela không bắn vào các trực thăng của Mỹ.“Sau khi đã vào bên trong, các vệ sĩ vũ trang của phái đoàn (hóa ra là lực lượng đặc nhiệm) đã bắn tất cả các vệ sĩ của Maduro, những người không được chuẩn bị trước, và bắt giữ tổng thống".Chỉ khi nhận được tín hiệu rằng có điều gì đó không ổn và tổng thống đã bị bắt giữ thì việc ném bom các căn cứ của Venezuela và các điểm phòng không trọng yếu mới bắt đầu, nhằm tạo màn khói che mắt cho việc rút quân của Mỹ”.Chuyên gia mô tả những yếu tố then chốt còn thiếu cho một cuộc đảo chính thành công ở Venezuela do Mỹ hậu thuẫn
Âm mưu của Mỹ chống lại Nicolás Maduro vào năm 2026 có điểm tương đồng với âm mưu lật đổ tổng thống Chile Salvador Allende vào ngày 11 tháng 9 năm 1973, ở chỗ nó là "sự tiếp nối của... chủ nghĩa đế quốc Mỹ, sử dụng vũ lực sát thương đơn phương chống lại các chính phủ dám thách thức bá quyền khu vực bán cầu của họ", tuy nhiênâm mưunày thiếu một yếu tố quan trọng mang tính quyết định: sự phản bội của quân đội, - biên tập viên Ricardo Vaz của Venezuelanalysis nói với Sputnik trong cuộc phỏng vấn."Ông Allende và Liên minh Đoàn kết Nhân dân là những người theo chủ nghĩa xã hội, họ ưu tiên chủ quyền hơn tài nguyên thiên nhiên (kim loại đồng), và đây là một thách thức trực tiếp đối với lợi ích và ảnh hưởng của Mỹ. Điều tương tự cũng đúng đối với Venezuela và Cách mạng Bolivar".Nhưng không giống như trường hợp của Chile, nơi tướng Pinochet phạm tội ác về mặt đạo đức bằng cách phản bội Allende và trật tự hiến pháp, và bằng cách ám sát tổng thống, "tội lỗi" duy nhất trong trường hợp của Venezuela là "mong muốn phá vỡ xiềng xích của chủ nghĩa tân thực dân Mỹ bằng cách sử dụng nguồn lực của mình một cách có chủ quyền để cải thiện cuộc sống của đa số, đưa hội nhập khu vực ra khỏi phạm vi ảnh hưởng của Mỹ, và cuối cùng là xây dựng chủ nghĩa xã hội"."Áp lực bên ngoài có thể dẫn đến những rạn nứt và phản bội, nhưng đây mới là vấn đề chính: chủ nghĩa đế quốc Mỹ", - Vaz nhấn mạnh.Venezuela không dễ bị phản bội nội bộ như các nước láng giềng trong quá khứ: và đây là lý do
Không giống như các cuộc đảo chính do Mỹ hậu thuẫn trong khu vực trước đây, những kẻ âm mưu ở Venezuela đã không tìm thấy đủ sức mạnh quân sự để lật đổ chính phủ và thiết lập một chế độ bù nhìn của Mỹ, chuyên gia luật quốc tế đồng thời là chuyên gia về Liên Hợp Quốc Alfred de Zayas nói với Sputnik."Khi Mỹ cố gắng lật đổ Hugo Chávez vào năm 2002, và cuộc đảo chính thất bại sau 48 giờ (Chávez bị bắt, nhưng sự nổi tiếng của ông trong quân đội cao đến mức quân đội đã có thể thả ông), người dân Venezuela vẫn trung thành với Chávez", - Zayas nhớ lại.Trong nhiều cuộc trò chuyện với các quan chức chính phủ Venezuela, kể cả khi còn là chuyên gia độc lập củaLiên Hợp Quốcvà trong những năm sau đó, Zayas cho biết ông ấn tượng nhất bởi sự cam kết về tư tưởng và lòng trung thành của họ đối với "các nguyên tắc của Cách mạng Bolivar", cũng như việc Mỹ không thể dễ dàng "mua chuộc" họ."Tôi quen biết một số quan chức cấp cao đã được các điệp viên CIA tiếp cận với những lời đề nghị rất hấp dẫn, và họ đã từ chối phản bội nguyên tắc của mình", Zayas nói, nhớ lại rằng chính ông cũng đã hai lần được CIA tiếp cận nhưng cũng từ chối.
❗️❗️ Quyền Tổng thống Delcy Rodríguez vừa cách chức Javier Marcano Tábata, Chỉ huy Đội cận vệ danh dự Tổng thống kiêm Giám đốc Tình báo quân sự (DGCIM).
Ông là một trong những quan chức cấp cao phụ trách an ninh của Maduro.
Các báo cáo khác khẳng định ông đã bị bắt giữ.
Mặc dù chưa được xác nhận, nhưng đây là một kịch bản có thể xảy ra.
#bod @puzlevn
Một bài báo của Nga trên sputniknews
*
Các bản tin truyền thông hào hứng về chiến dịch bắt giữ Maduro cho rằng thành công là nhờ vũ khí công nghệ cao, chiến thuật và kế hoạch của quân đội Mỹ. Nhưng có những lời giải thích khác hợp lý hơn nhiều, theo Egor Lidovskoy, giám đốc Trung tâm Văn hóa Mỹ Latinh mang tên Hugo Chávez ở St. Petersburg.
Khả năng 1
"Khả năng đầu tiên là sự bất tài của các cơ quan chính phủ và những người chịu trách nhiệm bảo vệ Maduro", - ông Lidovskoy nói với Sputnik.Khả năng 2
Sự phản bội của Maduro là một khả năng mang tính lý thuyết khác, có lẽ nếu một số quan chức đã đồng ý thông đồng với Mỹ để giao nộp tổng thống đổi lấy lời hứa về lợi nhuận khai thác dầu mỏ nếu và khi người Mỹ đến Venezuela."Chúng tôi không có bằng chứng cho thấy bất kỳ thành viên nào trong chính phủ hoặc nhóm của Maduro đã phản bội ông ấy. Chúng tôi không có những bằng chứng như vậy. Do đó, tôi tin rằng việc đưa ra những cáo buộc vô căn cứ một cách vội vàng là sai lầm", - ông Lidovskoy nói.Khả năng 3
"Khả năng gây tranh cãi nhất là vụ bắt cóc "là một chiến dịch “Con ngựa thành Troy”, điều này sẽ loại bỏ những câu hỏi về sự phản bội và bất tài, đồng thời giải thích "nhiều điểm không nhất quán", - ông Lidovskoy nói.Điều này sẽ giải thích việc hỏa lực phòng không Venezuela không bắn vào các trực thăng của Mỹ.“Sau khi đã vào bên trong, các vệ sĩ vũ trang của phái đoàn (hóa ra là lực lượng đặc nhiệm) đã bắn tất cả các vệ sĩ của Maduro, những người không được chuẩn bị trước, và bắt giữ tổng thống".Chỉ khi nhận được tín hiệu rằng có điều gì đó không ổn và tổng thống đã bị bắt giữ thì việc ném bom các căn cứ của Venezuela và các điểm phòng không trọng yếu mới bắt đầu, nhằm tạo màn khói che mắt cho việc rút quân của Mỹ”.Chuyên gia mô tả những yếu tố then chốt còn thiếu cho một cuộc đảo chính thành công ở Venezuela do Mỹ hậu thuẫn
Âm mưu của Mỹ chống lại Nicolás Maduro vào năm 2026 có điểm tương đồng với âm mưu lật đổ tổng thống Chile Salvador Allende vào ngày 11 tháng 9 năm 1973, ở chỗ nó là "sự tiếp nối của... chủ nghĩa đế quốc Mỹ, sử dụng vũ lực sát thương đơn phương chống lại các chính phủ dám thách thức bá quyền khu vực bán cầu của họ", tuy nhiênâm mưunày thiếu một yếu tố quan trọng mang tính quyết định: sự phản bội của quân đội, - biên tập viên Ricardo Vaz của Venezuelanalysis nói với Sputnik trong cuộc phỏng vấn."Ông Allende và Liên minh Đoàn kết Nhân dân là những người theo chủ nghĩa xã hội, họ ưu tiên chủ quyền hơn tài nguyên thiên nhiên (kim loại đồng), và đây là một thách thức trực tiếp đối với lợi ích và ảnh hưởng của Mỹ. Điều tương tự cũng đúng đối với Venezuela và Cách mạng Bolivar".Nhưng không giống như trường hợp của Chile, nơi tướng Pinochet phạm tội ác về mặt đạo đức bằng cách phản bội Allende và trật tự hiến pháp, và bằng cách ám sát tổng thống, "tội lỗi" duy nhất trong trường hợp của Venezuela là "mong muốn phá vỡ xiềng xích của chủ nghĩa tân thực dân Mỹ bằng cách sử dụng nguồn lực của mình một cách có chủ quyền để cải thiện cuộc sống của đa số, đưa hội nhập khu vực ra khỏi phạm vi ảnh hưởng của Mỹ, và cuối cùng là xây dựng chủ nghĩa xã hội"."Áp lực bên ngoài có thể dẫn đến những rạn nứt và phản bội, nhưng đây mới là vấn đề chính: chủ nghĩa đế quốc Mỹ", - Vaz nhấn mạnh.Venezuela không dễ bị phản bội nội bộ như các nước láng giềng trong quá khứ: và đây là lý do
Không giống như các cuộc đảo chính do Mỹ hậu thuẫn trong khu vực trước đây, những kẻ âm mưu ở Venezuela đã không tìm thấy đủ sức mạnh quân sự để lật đổ chính phủ và thiết lập một chế độ bù nhìn của Mỹ, chuyên gia luật quốc tế đồng thời là chuyên gia về Liên Hợp Quốc Alfred de Zayas nói với Sputnik."Khi Mỹ cố gắng lật đổ Hugo Chávez vào năm 2002, và cuộc đảo chính thất bại sau 48 giờ (Chávez bị bắt, nhưng sự nổi tiếng của ông trong quân đội cao đến mức quân đội đã có thể thả ông), người dân Venezuela vẫn trung thành với Chávez", - Zayas nhớ lại.Trong nhiều cuộc trò chuyện với các quan chức chính phủ Venezuela, kể cả khi còn là chuyên gia độc lập củaLiên Hợp Quốcvà trong những năm sau đó, Zayas cho biết ông ấn tượng nhất bởi sự cam kết về tư tưởng và lòng trung thành của họ đối với "các nguyên tắc của Cách mạng Bolivar", cũng như việc Mỹ không thể dễ dàng "mua chuộc" họ."Tôi quen biết một số quan chức cấp cao đã được các điệp viên CIA tiếp cận với những lời đề nghị rất hấp dẫn, và họ đã từ chối phản bội nguyên tắc của mình", Zayas nói, nhớ lại rằng chính ông cũng đã hai lần được CIA tiếp cận nhưng cũng từ chối.
Khả năng 3 đúng là không hề nhỏ, lý giải được khá nhiều chi tiết, nhưng sự kiềm chế cao đến mức như không quá quan tâm của Venezuela lại không hợp lý với tình hình này, thậm chí khiển trách sự lật lọng cũng không có.
Một bài báo của Nga trên sputniknews
*
Các bản tin truyền thông hào hứng về chiến dịch bắt giữ Maduro cho rằng thành công là nhờ vũ khí công nghệ cao, chiến thuật và kế hoạch của quân đội Mỹ. Nhưng có những lời giải thích khác hợp lý hơn nhiều, theo Egor Lidovskoy, giám đốc Trung tâm Văn hóa Mỹ Latinh mang tên Hugo Chávez ở St. Petersburg.
Khả năng 1
"Khả năng đầu tiên là sự bất tài của các cơ quan chính phủ và những người chịu trách nhiệm bảo vệ Maduro", - ông Lidovskoy nói với Sputnik.Khả năng 2
Sự phản bội của Maduro là một khả năng mang tính lý thuyết khác, có lẽ nếu một số quan chức đã đồng ý thông đồng với Mỹ để giao nộp tổng thống đổi lấy lời hứa về lợi nhuận khai thác dầu mỏ nếu và khi người Mỹ đến Venezuela."Chúng tôi không có bằng chứng cho thấy bất kỳ thành viên nào trong chính phủ hoặc nhóm của Maduro đã phản bội ông ấy. Chúng tôi không có những bằng chứng như vậy. Do đó, tôi tin rằng việc đưa ra những cáo buộc vô căn cứ một cách vội vàng là sai lầm", - ông Lidovskoy nói.Khả năng 3
"Khả năng gây tranh cãi nhất là vụ bắt cóc "là một chiến dịch “Con ngựa thành Troy”, điều này sẽ loại bỏ những câu hỏi về sự phản bội và bất tài, đồng thời giải thích "nhiều điểm không nhất quán", - ông Lidovskoy nói.Điều này sẽ giải thích việc hỏa lực phòng không Venezuela không bắn vào các trực thăng của Mỹ.“Sau khi đã vào bên trong, các vệ sĩ vũ trang của phái đoàn (hóa ra là lực lượng đặc nhiệm) đã bắn tất cả các vệ sĩ của Maduro, những người không được chuẩn bị trước, và bắt giữ tổng thống".Chỉ khi nhận được tín hiệu rằng có điều gì đó không ổn và tổng thống đã bị bắt giữ thì việc ném bom các căn cứ của Venezuela và các điểm phòng không trọng yếu mới bắt đầu, nhằm tạo màn khói che mắt cho việc rút quân của Mỹ”.Chuyên gia mô tả những yếu tố then chốt còn thiếu cho một cuộc đảo chính thành công ở Venezuela do Mỹ hậu thuẫn
Âm mưu của Mỹ chống lại Nicolás Maduro vào năm 2026 có điểm tương đồng với âm mưu lật đổ tổng thống Chile Salvador Allende vào ngày 11 tháng 9 năm 1973, ở chỗ nó là "sự tiếp nối của... chủ nghĩa đế quốc Mỹ, sử dụng vũ lực sát thương đơn phương chống lại các chính phủ dám thách thức bá quyền khu vực bán cầu của họ", tuy nhiênâm mưunày thiếu một yếu tố quan trọng mang tính quyết định: sự phản bội của quân đội, - biên tập viên Ricardo Vaz của Venezuelanalysis nói với Sputnik trong cuộc phỏng vấn."Ông Allende và Liên minh Đoàn kết Nhân dân là những người theo chủ nghĩa xã hội, họ ưu tiên chủ quyền hơn tài nguyên thiên nhiên (kim loại đồng), và đây là một thách thức trực tiếp đối với lợi ích và ảnh hưởng của Mỹ. Điều tương tự cũng đúng đối với Venezuela và Cách mạng Bolivar".Nhưng không giống như trường hợp của Chile, nơi tướng Pinochet phạm tội ác về mặt đạo đức bằng cách phản bội Allende và trật tự hiến pháp, và bằng cách ám sát tổng thống, "tội lỗi" duy nhất trong trường hợp của Venezuela là "mong muốn phá vỡ xiềng xích của chủ nghĩa tân thực dân Mỹ bằng cách sử dụng nguồn lực của mình một cách có chủ quyền để cải thiện cuộc sống của đa số, đưa hội nhập khu vực ra khỏi phạm vi ảnh hưởng của Mỹ, và cuối cùng là xây dựng chủ nghĩa xã hội"."Áp lực bên ngoài có thể dẫn đến những rạn nứt và phản bội, nhưng đây mới là vấn đề chính: chủ nghĩa đế quốc Mỹ", - Vaz nhấn mạnh.Venezuela không dễ bị phản bội nội bộ như các nước láng giềng trong quá khứ: và đây là lý do
Không giống như các cuộc đảo chính do Mỹ hậu thuẫn trong khu vực trước đây, những kẻ âm mưu ở Venezuela đã không tìm thấy đủ sức mạnh quân sự để lật đổ chính phủ và thiết lập một chế độ bù nhìn của Mỹ, chuyên gia luật quốc tế đồng thời là chuyên gia về Liên Hợp Quốc Alfred de Zayas nói với Sputnik."Khi Mỹ cố gắng lật đổ Hugo Chávez vào năm 2002, và cuộc đảo chính thất bại sau 48 giờ (Chávez bị bắt, nhưng sự nổi tiếng của ông trong quân đội cao đến mức quân đội đã có thể thả ông), người dân Venezuela vẫn trung thành với Chávez", - Zayas nhớ lại.Trong nhiều cuộc trò chuyện với các quan chức chính phủ Venezuela, kể cả khi còn là chuyên gia độc lập củaLiên Hợp Quốcvà trong những năm sau đó, Zayas cho biết ông ấn tượng nhất bởi sự cam kết về tư tưởng và lòng trung thành của họ đối với "các nguyên tắc của Cách mạng Bolivar", cũng như việc Mỹ không thể dễ dàng "mua chuộc" họ."Tôi quen biết một số quan chức cấp cao đã được các điệp viên CIA tiếp cận với những lời đề nghị rất hấp dẫn, và họ đã từ chối phản bội nguyên tắc của mình", Zayas nói, nhớ lại rằng chính ông cũng đã hai lần được CIA tiếp cận nhưng cũng từ chối.
Khả năng 3 đúng là không hề nhỏ, lý giải được khá nhiều chi tiết, nhưng sự kiềm chế cao đến mức như không quá quan tâm của Venezuela lại không hợp lý với tình hình này, thậm chí khiển trách sự lật lọng cũng không có.
Về mặt kỹ thuật thực hiện thì dân thường sẽ không biết được, nhớ lại việc máy bay cỡ nhỏ của Đức hạ cánh ở Quảng trường đỏ thì biết, kỹ thuật phát hiện các thiết bị bay cỡ nhỏ bay thấp là có và được thực hiện thường xuyên, ngay ông Madu ro cũng thoát một vụ UAV năm 2018. Vậy thì cũng như việc Mathi as 1987, việc thiết bị bay đối phương ra vào như chỗ không người là một hành động cố ý từ bỏ sự tự vệ được chấp thuận từ những nơi rất cao, có khi vượt tầm cụ Ma.
Có lẽ sẽ không có demystified, may ra sau này có một Tom Clancy hay Forsyth dựa trên những sự kiện đã xảy ra để tạo một tiểu thuyết giựt gân, thỏa mãn sự tò mò tìm hiểu của thường nhân.
Cụ Ma bị bắt, có lẽ là một sự cưỡng bức từ hệ thống đương quyền để quay lại chơi với Mỳ, thỏa mãn nhu cầu kiểm soát nguồn dầu của Chum. Một hành động xóa bao cấp, quay sang thị trường một cách khá dị thường. Ở phương diện người dân, giới thượng lưu sẽ rất sung sướng, giới hạ lưu thì sẽ không còn sự bình yên có tình người, tối lửa tắt đèn cậy nhờ được nhau của thời bao cấp mà sang trạng thái tàn nhẫn, tranh đoạt của những "hảo hán nơi trảng cát", của "đất dữ" nơi chỉ những ai trẻ và nguy h iểm là còn sống và được xã hội chấp nhận, còn lại sống đời lẩn lút nằm ngoài các bảng biểu thống kê và chương trình welfare.
Một bài báo của Nga trên sputniknews
*
Các bản tin truyền thông hào hứng về chiến dịch bắt giữ Maduro cho rằng thành công là nhờ vũ khí công nghệ cao, chiến thuật và kế hoạch của quân đội Mỹ. Nhưng có những lời giải thích khác hợp lý hơn nhiều, theo Egor Lidovskoy, giám đốc Trung tâm Văn hóa Mỹ Latinh mang tên Hugo Chávez ở St. Petersburg.
Khả năng 1
"Khả năng đầu tiên là sự bất tài của các cơ quan chính phủ và những người chịu trách nhiệm bảo vệ Maduro", - ông Lidovskoy nói với Sputnik.Khả năng 2
Sự phản bội của Maduro là một khả năng mang tính lý thuyết khác, có lẽ nếu một số quan chức đã đồng ý thông đồng với Mỹ để giao nộp tổng thống đổi lấy lời hứa về lợi nhuận khai thác dầu mỏ nếu và khi người Mỹ đến Venezuela."Chúng tôi không có bằng chứng cho thấy bất kỳ thành viên nào trong chính phủ hoặc nhóm của Maduro đã phản bội ông ấy. Chúng tôi không có những bằng chứng như vậy. Do đó, tôi tin rằng việc đưa ra những cáo buộc vô căn cứ một cách vội vàng là sai lầm", - ông Lidovskoy nói.Khả năng 3
"Khả năng gây tranh cãi nhất là vụ bắt cóc "là một chiến dịch “Con ngựa thành Troy”, điều này sẽ loại bỏ những câu hỏi về sự phản bội và bất tài, đồng thời giải thích "nhiều điểm không nhất quán", - ông Lidovskoy nói.Điều này sẽ giải thích việc hỏa lực phòng không Venezuela không bắn vào các trực thăng của Mỹ.“Sau khi đã vào bên trong, các vệ sĩ vũ trang của phái đoàn (hóa ra là lực lượng đặc nhiệm) đã bắn tất cả các vệ sĩ của Maduro, những người không được chuẩn bị trước, và bắt giữ tổng thống".Chỉ khi nhận được tín hiệu rằng có điều gì đó không ổn và tổng thống đã bị bắt giữ thì việc ném bom các căn cứ của Venezuela và các điểm phòng không trọng yếu mới bắt đầu, nhằm tạo màn khói che mắt cho việc rút quân của Mỹ”.Chuyên gia mô tả những yếu tố then chốt còn thiếu cho một cuộc đảo chính thành công ở Venezuela do Mỹ hậu thuẫn
Âm mưu của Mỹ chống lại Nicolás Maduro vào năm 2026 có điểm tương đồng với âm mưu lật đổ tổng thống Chile Salvador Allende vào ngày 11 tháng 9 năm 1973, ở chỗ nó là "sự tiếp nối của... chủ nghĩa đế quốc Mỹ, sử dụng vũ lực sát thương đơn phương chống lại các chính phủ dám thách thức bá quyền khu vực bán cầu của họ", tuy nhiênâm mưunày thiếu một yếu tố quan trọng mang tính quyết định: sự phản bội của quân đội, - biên tập viên Ricardo Vaz của Venezuelanalysis nói với Sputnik trong cuộc phỏng vấn."Ông Allende và Liên minh Đoàn kết Nhân dân là những người theo chủ nghĩa xã hội, họ ưu tiên chủ quyền hơn tài nguyên thiên nhiên (kim loại đồng), và đây là một thách thức trực tiếp đối với lợi ích và ảnh hưởng của Mỹ. Điều tương tự cũng đúng đối với Venezuela và Cách mạng Bolivar".Nhưng không giống như trường hợp của Chile, nơi tướng Pinochet phạm tội ác về mặt đạo đức bằng cách phản bội Allende và trật tự hiến pháp, và bằng cách ám sát tổng thống, "tội lỗi" duy nhất trong trường hợp của Venezuela là "mong muốn phá vỡ xiềng xích của chủ nghĩa tân thực dân Mỹ bằng cách sử dụng nguồn lực của mình một cách có chủ quyền để cải thiện cuộc sống của đa số, đưa hội nhập khu vực ra khỏi phạm vi ảnh hưởng của Mỹ, và cuối cùng là xây dựng chủ nghĩa xã hội"."Áp lực bên ngoài có thể dẫn đến những rạn nứt và phản bội, nhưng đây mới là vấn đề chính: chủ nghĩa đế quốc Mỹ", - Vaz nhấn mạnh.Venezuela không dễ bị phản bội nội bộ như các nước láng giềng trong quá khứ: và đây là lý do
Không giống như các cuộc đảo chính do Mỹ hậu thuẫn trong khu vực trước đây, những kẻ âm mưu ở Venezuela đã không tìm thấy đủ sức mạnh quân sự để lật đổ chính phủ và thiết lập một chế độ bù nhìn của Mỹ, chuyên gia luật quốc tế đồng thời là chuyên gia về Liên Hợp Quốc Alfred de Zayas nói với Sputnik."Khi Mỹ cố gắng lật đổ Hugo Chávez vào năm 2002, và cuộc đảo chính thất bại sau 48 giờ (Chávez bị bắt, nhưng sự nổi tiếng của ông trong quân đội cao đến mức quân đội đã có thể thả ông), người dân Venezuela vẫn trung thành với Chávez", - Zayas nhớ lại.Trong nhiều cuộc trò chuyện với các quan chức chính phủ Venezuela, kể cả khi còn là chuyên gia độc lập củaLiên Hợp Quốcvà trong những năm sau đó, Zayas cho biết ông ấn tượng nhất bởi sự cam kết về tư tưởng và lòng trung thành của họ đối với "các nguyên tắc của Cách mạng Bolivar", cũng như việc Mỹ không thể dễ dàng "mua chuộc" họ."Tôi quen biết một số quan chức cấp cao đã được các điệp viên CIA tiếp cận với những lời đề nghị rất hấp dẫn, và họ đã từ chối phản bội nguyên tắc của mình", Zayas nói, nhớ lại rằng chính ông cũng đã hai lần được CIA tiếp cận nhưng cũng từ chối.
Khả năng 3 đúng là không hề nhỏ, lý giải được khá nhiều chi tiết, nhưng sự kiềm chế cao đến mức như không quá quan tâm của Venezuela lại không hợp lý với tình hình này, thậm chí khiển trách sự lật lọng cũng không có.
1+2 thôi cụ, 3 nghe nó ảo ma quá.
Xem một số thông tin thì đội chuyên gia an ninh Cu 3 bị điều đi vị trí khác, còn Maduro và vợ bị úp sọt khi đang ngủ.
TRẬT TỰ THẾ GIỚI KIỂU CAO BỒI CỦA MỸ - Cần biết trước để đề phòng vì đây là xu hướng đã và đang thể hiện rõ trong sinh hoạt quốc tế.
◽️ Đầu năm 2026 đánh dấu một sự thay đổi kỷ nguyên mới. Trật tự thế giới dựa trên cái gọi là 'luật lệ' và 'giá trị tự do' đã gần như hoàn toàn sụp đổ, thế giới đa cực chưa được hình thành thì giờ đây, thế giới đơn cực đang quay trở lại và đang chiếm ưu thế. Nhưng sự đơn cực này không như chính sách bành trướng toàn cầu trước đây, mà là chính sách cao bồi của Mỹ bắt đầu áp dụng lên thế giới và đã có kết quả ngay trong bước đi đầu tiên của ông chủ Nhà Trắng.
◽️ Vài lời về thuật ngữ Cao bồi (Cowboy) vì khái niệm này còn chưa được dùng trong sinh hoạt chính trị quốc tế, những suy luận ở bài viết này chỉ dựa theo ý kiến của hai nhà phân tích. Lối sống này vốn là biểu tượng đặc trưng của Mỹ với phong cách sống phóng khoáng, gắn liền với hình ảnh mũ rộng vành và tinh thần tự do, mạnh mẽ, cố gắng giành những gì có lợi cho mình bằng mọi giá. Xu hướng cao bồi trong chính sách của Mỹ đã bắt đầu hình thành từ cuối năm ngoái và sự mở đầu năm mới 2026 bằng cuộc “xâm chiếm thuộc địa hóa" Venezuela cho thấy Mỹ bắt đầu áp dụng trật tự kiểu cao bồi lên toàn thế giới, trong đó tiếp theo sẽ là Greenland (Đan Mạch), Trung Mỹ, Canada.
◽️ Hai hôm qua, Nhà Trắng không ngần ngại khi đưa ra một số tuyên bố chống lại các quốc gia làm Washington khó chịu. Đáng chú ý là Tổng thống Colombia Gustavo Petro đã thách thức Trump sau vụ bắt giữ Tổng thống Maduro, trong khi lãnh đạo Mexico, bà Claudia Sheinbaum, tuyên bố không coi trọng các mối đe dọa can thiệp quân sự của Mỹ. Tóm lại, nhiều quốc gia đang chuẩn bị cho kịch bản Venezuela có thể lặp lại đối với đất nước mình và sẽ lan rộng ra cả khu vực.
◽️ Điểm cốt lõi trật tự thế giới mới không tự động trở thành đa cực, như chúng ta trong mấy năm qua nhiều lần bàn đến khi coi đây như là giai đoạn chuyển tiếp sau khi kết thúc Chiến tranh Lạnh, và hiện tại Trung Quốc, Nga và Ấn Độ, tóm lại là toàn khối BRICS, đang nỗ lực xây dựng một trật tự thế giới mới đa cực dựa trên sự hài hòa lợi ích của tất cả các quốc gia. Nhưng giờ đây Donald Trump coi như thành công khi gần như đã khuất phục được Venezuela khi chiều hôm qua Chính phủ Venezuela đồng ý chuyển giao 50 triệu thùng dầu cho Mỹ với giá rẻ. Vì vậy, bây giờ Trump không ngần ngại khi tuyên bố sử dụng vũ lực để củng cố vị thế của Hoa Kỳ như một cường quốc hàng đầu trong thế giới tương lai, còn các cường quốc theo đa cực như Nga và Trung Quốc thì gần như ‘im thin thít’ trước các tuyên bố rầm rộ này của Wasington, mà chỉ có các tuyên bố mang tính dè chừng, chưa có các kế hoạch cụ thể để chống lại chính sách Cao bồi của Mỹ.
◽️ Về phương diện quốc tế trong mấy hôm nay, có thể thấy các nước châu Âu đang hoàn toàn bị sốc trước chính sách Cao bồi của Mỹ, họ bàng hoàng cảm thấy sẽ bị buộc phải 'lật kèo' giữa các cường quốc mạnh hơn là Hoa Kỳ, Trung Quốc và Nga. Ví dụ như ở Đức, hôm qua Berlin đang kêu gọi chuyển đổi châu Âu ngày nay thành một pháo đài quân sự thực sự vì dường như thế giới đang hướng tới một cuộc chiến tranh lớn mới.
◽️ Trật tự thế giới kiểu Cao bồi chưa được mấy ai nói đến, nhưng theo tôi hiểu, khả năng năm 2026 này sẽ trở thành khởi điểm cho Trật tự Cao bồi này. Một trùng khớp khá thú vị và quan trọng là Trật tự Cao bồi tạo ra thuận lợi không nhỏ cho nước Nga kết thúc xung đột ở Ukraina và hoàn thành các mục tiêu của CDQSĐB. Một thực tế chứng minh nhận định này là trong mấy ngày gần đây, thông qua các nhân vật chủ chốt của mình, Trump đang đề xuất với Mátxcơva đàm phán một thỏa thuận kiểu Yalta (như thời Thế chiến II) về Ukraina hiện nay, từ đó tạo ra một cấu trúc an ninh mới ở châu Âu.
◽️ Với Việt Nam ta, tuy cách xa Mỹ, nhưng chắc cũng khó tránh khỏi tác động gián tiếp của chính sách Cao bồi này của Mỹ. Tất nhiên, không sẽ là xu hướng “thuộc địa hóa” như trường hợp với Venezuela, nhưng mô hình của nó sẽ được xây dựng phù hợp để kiếm lợi cho Washinton bằng sức lao động của người Việt chúng ta. Liên hệ đến việc nền giáo dục của nước ta hiện nay đang chịu ảnh hưởng không nhỏ từ phía Mỹ và phương Tây, một số quan niệm về lịch sử đất nước có ý thiên vị cho xu hướng đó v.v., e rằng Việt Nam ta cũng sẽ chịu ảnh hưởng của Trật tự Thế giới Cao bồi của Mỹ, còn trật tự thế giới đa cực được nhiều người chúng ta nói đến trong vài năm qua chắc sẽ xa vời trong quan niệm chung của đa số người Việt.
(Dmitri Tran Trần Khánh)
(Peter Doan)
@a98 @hatam @ktqsminh @ngo-rung @elevonic
Một số lãnh đạo các nước EU và Anh ( Macron, Merz, Meloni, Tusk, Sanchez, Starmer và Frederiksen) đã ký bản tuyên bố lên án Mỹ về ý đồ với chủ quyền Greeland.
Thực ra việc Mỹ đánh Venezuela vừa rồi, sau đó hướng tới Greenland, cũng chứng minh Mỹ quyết tâm thực hiện học thuyết Monroe, chính là việc Mỹ đã chuẩn bị hướng tới 1 trật tự thế giới đa cực mới, giống như Nga và TQ từng nhắc.
Nói cách khác, một bộ phận quyền lực và hoạch định chính sách của nhà nước Mỹ đã ý thức về sự thay đổi trong cấu trúc trật tự chính trị quốc tế, và họ đã chuẩn bị. Kiểu như Mỹ nói: "OK, đa cực sẽ đến, nhưng chúng tôi phải là cái cực lớn nhất trong trật tự đó". Và để làm điều này thì Mỹ phải thống nhất kiểm soát toàn bộ Tây Bán Cầu thành 1 khối khổng lồ tạo vị thế cho mình, và đó chính là học thuyết Monroe.
Dĩ nhiên những bộ phận trung thành với trật tự cũ ở Mỹ và châu Âu sẽ tìm cách cản trở xu hướng này, nhưng e rằng chỉ có thể làm chậm nó chứ không ngăn được xu thế đa cực hóa của thế giới
Học thuyết Monroe rõ ràng đấy. Thực ra cắt chủ yếu với TQ thôi, vì TQ là có quan hệ kinh tế lớn hơn với nước này. Chứ Nga thì quan hệ kinh tế ít. Iran thì chỉ chủ yếu bán cho Venezuela một số hóa chất và chất lỏng để lọc dầu. Còn Cuba bây giờ nhận dầu phần nhiều từ Mexico, dù dĩ nhiên dầu nhận từ Venezuela cũng quan trọng
Báo Anh
2026 có trở thành một năm chiến tranh? Các phạm vi ảnh hưởng đang dần củng cố
5/1/2026
Năm 2026 có thể là năm đầu tiên trong cuộc đời tôi mà xác suất xảy ra một cuộc chiến tranh quy mô lớn hơn ở châu Âu không còn là điều nhỏ nhặt: và các rủi ro vừa mới gia tăng. Cuộc can thiệp của Donald Trump vào Venezuela và việc bắt giữ Nicolás Maduro là bằng chứng rõ ràng nhất cho thấy địa chính trị đã quay trở lại học thuyết Chiến tranh Lạnh về các phạm vi ảnh hưởng. Đối với Mỹ, ưu tiên của họ là Tây Bán Cầu. Phạm vi ảnh hưởng của Trung Quốc trải dài tới Đài Loan, còn của Nga là Ukraine và các khu vực khác thuộc Liên Xô cũ. Khi sự chú ý của Mỹ hướng sang nơi khác, và Putin được khích lệ, khả năng cuộc chiến này tiếp diễn đang tăng lên.
Trong thời Chiến tranh Lạnh của tuổi trẻ tôi, luôn tồn tại nguy cơ xung đột ngoài ý muốn. Nhưng cả Mỹ lẫn Liên Xô đều được điều hành bởi những người nỗ lực ngăn điều đó xảy ra. Ngay cả trong những cuộc khủng hoảng căng thẳng nhất, ngoại giao vẫn chiếm ưu thế.
Giờ thì mọi thứ hoàn toàn khác. Ở cả hai bờ Đại Tây Dương, tại Nga và khắp Tây Âu, tôi thấy một sự sẵn sàng về mặt ngôn từ cho xung đột vũ trang ở quy mô chưa từng thấy. “Nga đã đưa chiến tranh trở lại châu Âu,” Mark Rutte, Tổng Thư ký NATO, gần đây tuyên bố, đồng thời nói thêm rằng “chúng ta phải chuẩn bị cho quy mô chiến tranh mà ông bà và cụ kỵ của chúng ta từng trải qua.” Trong khi đó, Thống chế Không quân Anh Sir Richard Knighton nói rằng tình hình nguy hiểm hơn bất kỳ thời điểm nào trong sự nghiệp của ông: “Con trai và con gái. Đồng nghiệp. Cựu binh… tất cả đều sẽ phải đóng vai trò của mình – để xây dựng, để phục vụ, và nếu cần thiết, để chiến đấu.” Về phần mình, người đứng đầu Cơ quan Tình báo Liên bang Đức đã cảnh báo rằng Nga có thể tấn công châu Âu trước khi thập kỷ này kết thúc.
Nếu cuộc chiến với Nga xảy ra, nó sẽ không chỉ vì Trump đã khích lệ Putin, mà còn vì chúng ta đã để tình hình ở Ukraine vượt khỏi tầm kiểm soát. Sự ủng hộ của chúng ta là một chuỗi những phán đoán sai lầm. Khi mọi người khoác lên mình lá cờ Ukraine vào năm 2022, các “chuyên gia” tự xưng đã tỏ ra hăng hái một cách đáng kinh ngạc về chiến thắng cuối cùng của Kyiv. Các tướng lĩnh nghỉ hưu cạnh tranh nhau đưa ra dự đoán Ukraine sẽ hoàn thành nhiệm vụ nhanh đến mức nào — hai tuần, một người suy đoán. Giờ đây, chúng ta đã gần bốn năm bước vào cuộc xung đột, và với tư cách là thành viên của cái gọi là “liên minh tự nguyện”, chúng ta – người châu Âu – đã khuyến khích Ukraine chiến đấu đến cùng, dù không có cơ hội chiến thắng.
Giờ đây, hoàn toàn có khả năng Nga sẽ chiếm đóng nhiều hơn bốn tỉnh mà họ đang nhắm tới, và Ukraine mất đi nền độc lập. Được khích lệ bởi chiến thắng, Nga có thể sẽ tìm kiếm nhiều hơn nữa. Ở phía bên kia, một số người châu Âu thậm chí tìm cách thay đổi chế độ ở Nga. Để trích lời Kaja Kallas, Đại diện Cấp cao của EU về chính sách đối ngoại và an ninh: “không phải là điều xấu nếu cường quốc lớn đó thực sự trở nên nhỏ hơn.”
Chúng ta đã từng trải qua điều này. Trước Thế chiến thứ nhất, thanh niên Đức và Áo-Hung cũng háo hức với chiến tranh, giống như nhiều người châu Âu ngày nay. Người Đức ghen tị với ông bà của họ, những người từng tham gia các trận đánh “vinh quang” trong Chiến tranh Pháp–Phổ 44 năm trước đó. Khi ấy cũng như bây giờ, giới chính trị và quân sự đã đánh giá thấp mức độ khó khăn của chiến tranh.
Tuy nhiên, có một khác biệt lớn. Năm 1914, các đạo quân châu Âu ở trong tư thế sẵn sàng chiến đấu. Một chiến thắng của Đức và Áo-Hung ít nhất là có thể hình dung được. Ngày nay, Ukraine không còn khả năng thắng cuộc chiến, cũng như Tây Âu – nếu không có sự trợ giúp của Mỹ – không thể đánh bại Nga.
Cuộc xung đột châu Âu mở rộng này không nhất thiết sẽ là một cuộc chiến trên bộ cổ điển. Tôi không tin rằng Putin có kế hoạch xâm lược Tây Âu như các quan chức an ninh tuyên bố. Nỗi lo lớn nhất của tôi là chiến tranh lai: máy bay nổ tung trên sân bay Heathrow; một vụ nổ tại nhà ga đông đúc ở Đức; hoặc thậm chí một vụ nổ hạt nhân dưới nước gây ra sóng thần. Brussels, với tư cách là nơi đặt trụ sở của NATO và EU, đặc biệt dễ bị tổn thương. Và bất kỳ phản ứng nào trước những hành động khiêu khích như vậy đều có thể nhanh chóng leo thang.
Đây là loại hình chiến tranh mà người châu Âu ít được chuẩn bị nhất. Các chuyên gia an ninh phương Tây coi chiến tranh lai là thứ hạng thấp, dành cho những kẻ “kém văn minh” như người Nga. Nhưng nó chết chóc, và chúng ta là những nạn nhân lý tưởng. Chúng ta sống trong không gian chật hẹp, phụ thuộc vào hạ tầng và công nghệ trọng yếu. Và từ góc nhìn của Nga, những cuộc tấn công như vậy sẽ không kích hoạt điều khoản phòng thủ tập thể của NATO. Tại sao phải xâm lược Estonia, nếu có thể gieo rắc hỗn loạn hoàn toàn tại các thủ đô châu Âu, trong khi vẫn duy trì được khả năng phủ nhận hợp lý?
Vương quốc Anh không phải không nhận thức được điều này. Tháng 11, Ủy ban Quốc phòng của Hạ viện cảnh báo rằng chính phủ Anh đang hành động “chậm như băng trôi” trong việc triển khai “Chương trình Phòng thủ Nội địa”, một chiến lược mới về khả năng chống chịu và an ninh quốc gia nhằm bảo vệ đất nước trước các rủi ro nghiêm trọng, bao gồm cả các cuộc tấn công phi truyền thống. Thế nhưng chương trình này đã bị trì hoãn hơn một năm, ngay cả khi các nhà lãnh đạo Anh đang tuyệt vọng đẩy cao giọng điệu chiến tranh.
Tuy nhiên, ngày càng rõ ràng rằng các hệ thống chính trị của chúng ta còn lâu mới sẵn sàng cho một cuộc chiến. Anh, Đức và Pháp đều không sẵn sàng chi trả cho việc hỗ trợ Ukraine từ ngân sách của chính mình, cũng như không muốn tăng thuế. Đây là lý do vì sao họ rất háo hức sử dụng các tài sản Nga bị đóng băng trong các ngân hàng châu Âu. Giờ đây, khi Bỉ – quốc gia nơi phần lớn tài sản được giữ – đã chặn đứng vụ “cướp” này, các chính trị gia châu Âu sẽ phải thực sự bỏ tiền túi ra.
Vấn đề là cử tri của họ sẽ không cho phép. Cử tri châu Âu không sẵn sàng từ bỏ phúc lợi xã hội để tài trợ cho chiến tranh, và các cuộc thăm dò liên tục cho thấy sự ủng hộ đối với viện trợ tài chính bổ sung cho Ukraine đang giảm mạnh. Và xin đừng yêu cầu họ mang giày lính và trực tiếp chiến đấu.
Sự trớ trêu nằm ở chỗ: bất chấp mọi vấn đề, các nhà lãnh đạo châu Âu coi chiến tranh là cách để đánh lạc hướng khỏi những cuộc khủng hoảng sâu sắc hơn. Nếu hòa bình xảy ra, chẳng hạn, EU sẽ phải cải cách Chính sách Nông nghiệp Chung phi lý, chuyển nguồn tiền từ nông dân Pháp sang Ukraine. Việc chi tiêu phóng tay sẽ khó biện minh hơn theo những cách khác. EU đã gạt bỏ các quy tắc tài khóa để tạo không gian cho chi tiêu quốc phòng. Không có chiến tranh, thâm hụt ngân sách sẽ khó mà biện hộ. Chiến tranh là cái cớ tối thượng cho các chính sách thất bại, giúp duy trì các chính phủ rối loạn chức năng và trì hoãn thời khắc phải đối mặt với thực tế.
Giống như nhiều người cùng thế hệ với tôi, tôi từng nghĩ rằng người châu Âu đã rút ra bài học từ những sai lầm trong quá khứ – bao gồm sai lầm cổ xưa nhất. Như Tôn Tử, nhà chiến lược quân sự huyền thoại Trung Hoa, đã cảnh báo cách đây khoảng 2.500 năm: nếu “không biết địch cũng chẳng biết mình, thì trong mọi trận đánh đều sẽ thất bại.” (Bất tri bỉ, bất tri kỷ, mỗi chiến tất bại) Đáng tiếc là chúng ta liên tục đánh giá quá cao bản thân và đánh giá thấp đối thủ. Putin ban đầu cũng đánh giá thấp kẻ thù của mình với một cuộc tấn công nghiệp dư vào Kyiv. Nhưng ông ta đã phục hồi, và người Nga hiện đang tiến hành một cuộc chiến được tổ chức tốt, được tài trợ đầy đủ và có trọng tâm rõ ràng. Và có lẽ các chiến lược gia của ông ta sẽ kết luận rằng bây giờ là thời điểm thích hợp để phát động một cuộc chiến lai mở rộng chống lại châu Âu. Putin còn gì để mất?
Trong khi đó, những phán đoán sai lầm của chúng ta vẫn tiếp diễn. Giống như Napoleon và Hitler từng đánh giá thấp quy mô khổng lồ của Nga và mùa đông băng giá, các chính trị gia châu Âu đương đại tiếp tục xem nhẹ khả năng chống chịu kinh tế của nước Nga hiện đại. Sai lầm đầu tiên xảy ra ngay từ đầu cuộc chiến, khi chúng ta tin rằng có thể làm Nga kiệt quệ về kinh tế bằng các lệnh trừng phạt. Chúng ta đã tự lừa dối mình bằng những thống kê gây hiểu lầm sâu sắc, theo đó GDP của Nga được cho là xấp xỉ Tây Ban Nha. Nhưng trong chiến tranh, điều quan trọng là sức mua thực tế – đúng nghĩa là “đáng đồng tiền”. Theo thước đo đó, Moskva chi tiêu cho quốc phòng nhiều hơn gấp đôi Đức, và hiệu quả hơn rất nhiều. Trong khi các chuyên gia khẳng định nền kinh tế Nga sắp sụp đổ, không có dấu hiệu nào cho thấy điều đó đang xảy ra. Tương tự, một số luật sư quốc tế tiếp tục cho rằng việc tịch thu tài sản Nga là không có rủi ro. Ở đây có một khuôn mẫu – và nó có thể dẫn đến thảm họa cả về của cải lẫn máu xương.
Ngược lại, những nhà hiện thực địa chính trị của các thế hệ trước, như Henry Kissinger hay George Kennan, nhà ngoại giao huyền thoại của Mỹ thời hậu chiến, có hiểu biết sâu sắc hơn nhiều về chính trị giữa các siêu cường. Không ai từng cáo buộc Kissinger là mềm mỏng với Liên Xô. Nhưng ông cũng không phải là kẻ hiếu chiến luôn lên nòng sẵn.
Ngày đó, người Mỹ duy trì các kênh ngoại giao với Nga. Và họ không sa đà vào việc phô trương đạo đức hình thức về pháp quyền. Công việc của họ là quản lý rủi ro – và họ đã làm điều đó một cách xuất sắc. Điều ngày càng rõ ràng là Chính quyền Trump không quan tâm đến quản lý rủi ro, mà theo đuổi lợi ích thương mại ngắn hạn.
Greenland có thể sẽ là mục tiêu tiếp theo. Các trữ lượng đất hiếm khổng lồ, phần lớn chưa được thăm dò, cùng với vị trí chiến lược khiến hòn đảo này trở thành mục tiêu hiển nhiên. Thực tế, Trump đã đặt nền móng thông qua Chiến lược An ninh Quốc gia và việc bổ nhiệm một đặc phái viên phụ trách việc “mua lại” nó. Quyền sở hữu Greenland sẽ tăng cường đáng kể vị thế của Mỹ ở Bắc Băng Dương, một khu vực có tầm quan trọng chiến lược ngày càng lớn mà châu Âu hầu như đã bỏ qua.
Canada cũng không miễn nhiễm: Trump đã xác định nước này là một mối đe dọa an ninh. Canada cũng tình cờ sở hữu 163 tỷ thùng dầu đã được chứng minh, xếp thứ tư toàn cầu theo Cơ quan Thông tin Năng lượng Mỹ, sau Venezuela, Saudi Arabia và Iran. Khi Mỹ ngày càng phụ thuộc vào dầu mỏ cho nhu cầu năng lượng, việc “thâu tóm” Venezuela và Canada sẽ hoàn toàn hợp lý về mặt thương mại, nếu không muốn nói là chiến lược.
Nghe thì điên rồ, tôi biết. Nhưng nó phản ánh một thực tế địa chính trị khi mà rủi ro không còn được quản lý và ngoại giao bị gạt sang một bên. Thế giới Chiến tranh Lạnh an toàn hơn, không phải vì tình hình khi đó an toàn, mà vì những người trưởng thành đang nắm quyền. ■
https://unherd.com/2026/01/will-2026-be-a-year-of-war/
(Trần Kiên dịch)
Mỹ đã bắt đầu bán dầu của Venezuela trên thị trường toàn cầu, - Bộ Năng lượng Mỹ tuyên bố
- Hoạt động này được thực hiện "vì lợi ích của Mỹ, Venezuela và các đồng minh," Bộ Năng lượng Mỹ tuyên bố một cách mỉa mai.
- Toàn bộ số tiền thu được từ việc bán dầu thô và các sản phẩm dầu mỏ của Venezuela chủ yếu sẽ được chuyển vào các tài khoản do Mỹ kiểm soát;
- Việc bán 30-50 triệu thùng dầu sẽ bắt đầu ngay lập tức.
- Để tiến hành các hoạt động giao dịch và cung cấp hỗ trợ tài chính, Mỹ đã hợp tác với các nhà giao dịch hàng hóa hàng đầu thế giới và các ngân hàng chủ chốt.
https://twitter.com/Zlatti_71/status/2008960971822309815
Sau khi có thông tin về việc Venezuela bắt đầu bán dầu, ông Trump tuyên bố rằng Venezuela sẽ chỉ sử dụng số tiền này để mua các sản phẩm do Mỹ sản xuất.
"Tôi vừa được thông báo rằng Venezuela sẽ CHỈ mua hàng hóa do Mỹ sản xuất bằng số tiền nhận được từ thỏa thuận dầu mỏ mới của chúng ta. Những mặt hàng mua này sẽ bao gồm, trong số những thứ khác, các sản phẩm nông nghiệp của Mỹ, cũng như thuốc men, thiết bị y tế và thiết bị để cải thiện lưới điện và các cơ sở năng lượng của Venezuela. Nói cách khác, Venezuela dự định sẽ làm ăn với Hoa Kỳ như đối tác chính. Đây là một lựa chọn khôn ngoan sẽ mang lại lợi ích cho cả người dân Venezuela và Hoa Kỳ. Cảm ơn sự quan tâm của quý vị đến vấn đề này!"
Ngoài ra, Phó Tổng thống Vance cũng nói rằng Venezuela có thể tự bán dầu, nhưng chỉ khi được sự cho phép của Mỹ, hay nói chính xác hơn, nếu việc đó "không vi phạm lợi ích của họ":
Các bạn được phép bán dầu miễn là phục vụ lợi ích quốc gia của Mỹ, các bạn không được phép bán nếu không thể phục vụ lợi ích quốc gia của Mỹ.
Vâng, và ông Trump cũng đã ký một sắc lệnh về việc Mỹ rút khỏi 35 tổ chức phi Liên Hợp Quốc và 31 cơ cấu của Liên Hợp Quốc, mà theo quan điểm của Nhà Trắng, hoạt động trái với lợi ích quốc gia của Mỹ.
“ Đánh cho sử tri Nam quốc anh hùng chi hữu chủ.”
Lieu: “Nếu bất kỳ thành viên quân đội nào, kể cả các tướng lĩnh… tham gia sử dụng vũ lực chống lại Greenland mà không có sự cho phép của Quốc hội, thì họ đang tuân theo mệnh lệnh bất hợp pháp.”
Mẹo vặt: Cứ tuyên bố tổng thống Greenland là khủng bố! Vậy là không cần sự chấp thuận nữa!
“ Đánh cho sử tri Nam quốc anh hùng chi hữu chủ.”
Rubio nói về Venezuela: Họ hiện không thu được bất kỳ doanh thu nào từ dầu mỏ. Họ không thể vận chuyển nó trừ khi chúng ta cho phép. Đây là đòn bẩy rất lớn.
Bộ trưởng Chiến tranh Mỹ Pete Hegseth chỉ trích một nhà báo của CNN về câu hỏi liên quan đến Venezuela:
"Anh đang cố gắng tìm mọi cách để làm suy yếu thành công của một trong những chiến dịch quân sự lịch sử nhất mà thế giới từng chứng kiến."
“ Đánh cho sử tri Nam quốc anh hùng chi hữu chủ.”
VIỆC CHIẾM GREENLAND BẰNG VŨ LỰC KHÔNG PHẢI LÀ KHÔNG THỂ!
Phóng viên: Tại sao không loại trừ khả năng chiếm Greenland bằng vũ lực?
Nhà Trắng: Tất cả các lựa chọn đều luôn được Trump xem xét. Lựa chọn đầu tiên của Trump luôn là ngoại giao.
“ Đánh cho sử tri Nam quốc anh hùng chi hữu chủ.”
Hỏi: Ông Rubio có nói với ông rằng Mỹ có kế hoạch mua Greenland không? Điều đó phù hợp với NATO như thế nào?
Nghị sĩ Mike Johnson: Hãy nhìn xem, ưu tiên hàng đầu của nước Mỹ là xem xét các sáng kiến chiến lược và quốc phòng quốc gia của chúng ta.
“ Đánh cho sử tri Nam quốc anh hùng chi hữu chủ.”












