Đặc phái viên của Trump về Greenland, thống đốc Jeff Landry: Hoa Kỳ đã bảo vệ chủ quyền của Greenland trong Thế chiến II khi Đan Mạch không thể. Sau chiến tranh, Đan Mạch tái chiếm Greenland—lách luật và phớt lờ nghị định thư của Liên Hợp Quốc.
Bình: thực ra là Mỹ đã occupied hoặc established bases hay assumed defense responsibility” trong thời chiến theo thỏa thuận 1941 (ký kết giữa Mỹ và đại diện Đan Mạch (Henrik Kauffmann) cho phép Mỹ đảm nhiệm phòng thủ và lập cơ sở ở Greenland) , chứ không phải bảo vệ theo nghĩa đạo đức/pháp lý đơn giản như ông này muốn truyền bá
Tổng thống Mexico Claudia Sheinbaum cho biết bà đã có cuộc hội thoại mang tính xây dựng với Donald Trump, trong đó hai bên đã thảo luận về các vấn đề an ninh và chủ quyền của đất nước.
"Chúng tôi đã có một cuộc hội thoại rất tốt với Tổng thống Mỹ Donald Trump. Chúng tôi đã thảo luận về nhiều chủ đề khác nhau, bao gồm an ninh với sự tôn trọng chủ quyền của chúng tôi, giảm buôn bán ma túy, thương mại và đầu tư. Hợp tác và tương tác trong khuôn khổ tôn trọng lẫn nhau luôn mang lại kết quả."
@a98@hatam@ktqsminh@ngo-rung@meotamthe Như vậy Trump chỉ là người dám nói ra cái mà nhiều chính trị gia ngại không dám nói công khai ra về Greenland Bài viết trên báo The Hill Mỹ mang tựa đề "Mỹ phải chiếm lấy Greenland, bất kể giá nào"
Tóm tắt nội dung như sau: - Greenland là điểm tựa chiến lược của Bắc Cực, Mỹ cần nắm lấy (tốt nhất là mua) vì lý do quyền lực. Tác giả lập luận theo hướng hiện thực (chứ không phải vì tham vọng đế quốc): vì lợi ích an ninh, Mỹ nên tìm cách tăng quyền kiểm soát/ảnh hưởng ở Greenland (ưu tiên giải pháp thỏa thuận). Bài viết nhấn vào việc quốc gia hành động vì lợi ích và an ninh, không vì thiện chí - Địa lý quyết định vận mệnh: Greenland tuy dân ít nhưng nằm ở vị trí then chốt, có giá trị chiến lược vượt xa quy mô dân số. Địa lý và băng tan ở Bắc Cực mở ra tuyến hàng hải, cáp biển, rút ngắn tầm bắn tên lửa và thu hẹp khoảng trống giám sát - đặt Greenland vào vị trí tiền phương. - Cách nhìn hiện thực (Mearsheimer): quốc gia cạnh tranh và chặn đối thủ; rút lui chỉ là từ bỏ lợi thế đã gây dựng. - Nga và Trung Quốc được bài báo mô tả là đã đầu tư mạnh vào hiện diện, hạ tầng, ảnh hưởng ở Bắc Cực; Mỹ không thể coi Greenland là chuyện xa xôi. Greenland là tiền phương có thể định hình cán cân quyền lực tương lai. - Ý tưởng "mua Greenland" được giải thích là ý tưởng tái xuất hiện nhiều lần; Trump chỉ là người nói thẳng công khai điều mà các chính quyền khác, giới hoạch định chính sách ít nói ra. Điều Trump nói gây sốc nhưng hợp logic quyền lực. - Phương án ưu tiên là mua/đàm phán (đảm bảo cho người Greenland, bồi thường cho Đan Mạch), xem đây là lựa chọn ít rủi ro hơn so với ép buộc; nhắc vũ lực chủ yếu như tín hiệu răn đe/đòn bẩy và thể hiện mức độ nghiêm túc. - Chủ quyền là đáng tôn trọng nhưng tác giả cho rằng nó sẽ trở nên có thể đàm phán khi an ninh bị đe dọa, đó là thực tế lịch sử, không phải hoài nghi. - Bài viết cho rằng lập luận của các đối tác như Mỹ không được quyền quyết định tương lai Greenland chỉ đúng về hình thức; trong thế giới cạnh tranh, chủ quyền thường bị đem ra mặc cả khi an ninh bị đe dọa. - Bài viết viện dẫn ra tiền lệ lịch sử kiểu "lợi ích sống còn hơn nguyên tắc" (ví dụ Mỹ đã từng mua Louisiana, Alaska; Mỹ từng can dự để có kênh đào Panama; Anh giữ Gibraltar). Tác giả nói vị trí chiến lược thường quan trọng hơn nguyên tắc khi sinh tồn bị đặt lên bàn cân. - Tác giả cho rằng, phản ứng của châu Âu có mâu thuẫn, hơi "đạo đức giả": châu Âu hưởng lợi từ bảo đảm an ninh Mỹ nhưng bất an khi Washington hành xử như cường quốc; Greenland là phép thử vai trò đó. Châu Âu từng khẳng định Greenland "không phải hàng hóa", song vẫn dựa vào quân lực và tài lực Mỹ - nguyên tắc dễ bảo vệ khi người khác trả phí. Bài cho rằng châu Âu vừa dựa vào ô an ninh của Mỹ vừa khó chịu khi Mỹ hành xử theo logic cường quốc; tác giả dùng điều này để soi sự căng thẳng giữa nguyên tắc và lợi ích. - Tác giả mô tả Greenland như một gói giá trị chiến lược: giám sát, hậu cần, răn đe, và tín hiệu về mức độ cam kết của Mỹ: cho rằng mất ảnh hưởng ở đây không sụp đổ ngay nhưng là bước lùi mà đối thủ sẽ nhận thấy sớm. - Tác giả cho rằng vấn đề cốt lõi không phải lời lẽ của Trump mà là sự do dự của Mỹ trong việc thừa nhận bản chất cường quốc toàn cầu của mình. - Chủ nghĩa hiện thực theo tác giả không đòi hỏi thù địch: mua Greenland đắt về tiền và thể diện nhưng rẻ hơn chiến tranh; vũ lực chỉ là phương sách cuối cùng. Tác giả nêu ví dụ Mỹ từng đảm bảo vị trí chiến lược bằng đàm phán (Iceland WWII, căn cứ Okinawa, Diego Garcia) mà không cần xung đột công khai. - Cuối cùng, tác giả khuyến nghị: mở đàm phán nghiêm túc, trả giá công bằng cho Đan Mạch, tôn trọng tự trị địa phương, bảo vệ lợi ích Mỹ mà không biến Bắc Cực thành điểm nóng.
Theo các quan chức được thông báo về vấn đề này, Lầu Năm Góc đã sử dụng một máy bay bí mật được sơn trông giống như máy bay dân sự trong cuộc tấn công vào chiếc thuyền đầu tiên.
Luật chiến tranh cấm các bên tham chiến giả dạng dân sự.
Đúng là thằng mẽo không còn có 1 tí liêm sỉ nào hết, cướp nó cũng có quy tắc của cướp, chứ thằng này hết mức vô liêm sỉ
Điều 37. Cấm hành vi phản trắc 1. Nghiêm cấm giết hại, làm bị thương hoặc bắt giữ đối phương bằng thủ đoạn phản trắc. Các hành vi lấy lòng tin của đối phương để khiến họ tin rằng mình có quyền hoặc có nghĩa vụ phải bảo vệ theo các quy tắc của luật pháp quốc tế áp dụng trong xung đột vũ trang, với ý định phản bội lòng tin đó, sẽ cấu thành hành vi phản trắc. Các hành vi sau đây là ví dụ về hành vi phản trắc: (a) giả vờ có ý định đàm phán dưới cờ đình chiến hoặc cờ đầu hàng; (b) giả vờ bị thương hoặc ốm đau dẫn đến mất khả năng chiến đấu; (c) giả vờ là thường dân, không tham chiến; và (d) giả vờ được bảo vệ bằng cách sử dụng các dấu hiệu, biểu tượng hoặc đồng phục của Liên Hợp Quốc hoặc của các quốc gia trung lập hoặc các quốc gia khác không phải là các bên tham chiến.
Có thể còn có những người lính còn đạo đức, và đây là con đường của họ:
BUSINESS INSIDER Mục QUÂN SỰ & QUỐC PHÒNG Báo cáo tự tử thường niên của quân đội Mỹ bị thất lạc, và Lầu Năm Góc không đưa ra bất kỳ câu trả lời nào. Bởi Kelsey Baker
This post was modified 2 tháng trước 2 times by U Cay
“Yếu tố phản bội trong vụ bắt giữ Maduro có lẽ là nguyên nhân” — Bí thư Nhà nước Hội đồng An ninh Belarus Volfovich
Ông nói thêm rằng những người mặc quân phục đơn giản là không thể phản bội người dân của mình — và lưu ý rằng một số quan chức cấp cao chắc hẳn đã biết về kế hoạch của Mỹ.
“Việc bay ngang nhiên và an toàn qua không phận của một quốc gia khác mà không hề bị bắn cảnh cáo là điều không thể”.
Video này được quay tại một cộng đồng người Mapuche ở Patagonia ngay sau một cuộc đột kích của cảnh sát Argentina.
Điện thoại đã bị tịch thu, cắt đứt liên lạc.
Như bạn thấy, đất đai bị thiêu rụi, và giờ đây, các gia đình thổ dân địa phương đang bị đổ lỗi vì đã gây ra những đám cháy phá hủy nhà cửa của chính họ.
Nhưng các báo cáo cho thấy điều ngược lại: nhiều nhân chứng và những phát hiện ban đầu chỉ ra rằng khách du lịch Israel cắm trại trái phép trong khu vực là nguồn gốc có khả năng gây ra đám cháy. Tuy nhiên, chính người Mapuche lại phải đối mặt với các cuộc đột kích, bị hình sự hóa và bị truyền thông đổ lỗi.
Đây là một phần của xu hướng rộng hơn, trong đó bạo lực của những người định cư Do Thái đang gây hại cho các cộng đồng thổ dân.
"Chúng ta đừng quên rằng điều này không chỉ có lợi cho Hoa Kỳ mà còn có lợi cho Greenland - để trở thành một phần của Hoa Kỳ."
Thư ký báo chí Nhà Trắng Carolyn Livitt xác nhận rằng vấn đề Greenland gia nhập Hoa Kỳ là ưu tiên hàng đầu của Donald Trump, nhưng lưu ý rằng "ông ấy chưa đặt ra bất kỳ thời hạn nào".
Họ rất tốt bụng, tôi rất hâm mộ họ. Nhưng bạn biết đấy... chỉ vì họ cập bến ở đâu đó bằng thuyền cách đây 500 năm, không có nghĩa là nơi đó giờ là đất của họ.
Ngày 09/01, Trump họp với 17 công ty dầu mỏ của Mỹ ở Nhà Trắng, đề xuất các công ty góp 100 tỷ USD để vực dậy công nghiệp dầu mỏ ở Venezuela. Nhưng ngày 11/01, Trump rất bực mình và thông báo có thể ngăn Exxon Mobile đầu tư vào Venezuela vì việc Daren Wood, CEO của Exxon Mobile nói việc vực dậy ngành công nghiệp dầu mỏ ở Venezuela là không thể đầu tư được. Lý do mà nhiều công ty dầu mỏ Mỹ cho rằng việc đầu tư ngành công nghiệp dầu mỏ của Venezuela là không khả thi vì Venezuela đến giờ vẫn không sửa đổi luật pháp, từ khi Venezuela quốc hữu hoá ngành công nghiệp dầu mỏ, thời điểm đó Exxon Mobile, ConocoPhillips và Chevron đã có thời gian dài hợp tác trước đó với công ty dầu khi quốc doanh Venezuela PDVSA.
Trump đã rất bực mình và cho biết: các người đang làm việc trực tiếp với tôi chứ không phải là làm việc trực tiếp với Venezuela, đồng thời Nhà Trắng cho biết sẽ loại bỏ một số hãng dầu mỏ ra khỏi danh sách do Nhà Trắng quyết định.
Hôm bắt ông Mad em đã bảo ngay là ông này kiểu Kol Tiktoker chứ ko thực quyền, ko phải dân làm ăn, nên bắt cũng chả làm gì mấy, trừ làm màu và dằn mặt kiểu XH đen.
Y rằng, dân kinh doanh thì money talk chứ mấy bài báo hay sự ồn ào Trump tạo ra càng làm cho họ lo ý. Exxon e ngại là đúng rồi. Ông Trump cần lấy tiếng cho bầu cử giữa kỳ chứ em mà là ông CEO thì cứ giữ job, giữ tiền cho chặt, đầu tư vào cái hố đen Vene đấy làm gì. Mà chả cần Vene, 3 năm nữa ông Trump về, bên dân chủ lên lại chạy theo Xanh thì có mà móm!
Vene này em thấy kiểu như Myanmar của Nam Mỹ ấy, cũng nhiều nhóm, cũng du kích, cũng khai thác vàng, cũng đì đùng và phe phái phức tạp chết đi được.
Ngày 09/01, Trump họp với 17 công ty dầu mỏ của Mỹ ở Nhà Trắng, đề xuất các công ty góp 100 tỷ USD để vực dậy công nghiệp dầu mỏ ở Venezuela. Nhưng ngày 11/01, Trump rất bực mình và thông báo có thể ngăn Exxon Mobile đầu tư vào Venezuela vì việc Daren Wood, CEO của Exxon Mobile nói việc vực dậy ngành công nghiệp dầu mỏ ở Venezuela là không thể đầu tư được. Lý do mà nhiều công ty dầu mỏ Mỹ cho rằng việc đầu tư ngành công nghiệp dầu mỏ của Venezuela là không khả thi vì Venezuela đến giờ vẫn không sửa đổi luật pháp, từ khi Venezuela quốc hữu hoá ngành công nghiệp dầu mỏ, thời điểm đó Exxon Mobile, ConocoPhillips và Chevron đã có thời gian dài hợp tác trước đó với công ty dầu khi quốc doanh Venezuela PDVSA.
Trump đã rất bực mình và cho biết: các người đang làm việc trực tiếp với tôi chứ không phải là làm việc trực tiếp với Venezuela, đồng thời Nhà Trắng cho biết sẽ loại bỏ một số hãng dầu mỏ ra khỏi danh sách do Nhà Trắng quyết định.
Hôm bắt ông Mad em đã bảo ngay là ông này kiểu Kol Tiktoker chứ ko thực quyền, ko phải dân làm ăn, nên bắt cũng chả làm gì mấy, trừ làm màu và dằn mặt kiểu XH đen.
Y rằng, dân kinh doanh thì money talk chứ mấy bài báo hay sự ồn ào Trump tạo ra càng làm cho họ lo ý. Exxon e ngại là đúng rồi. Ông Trump cần lấy tiếng cho bầu cử giữa kỳ chứ em mà là ông CEO thì cứ giữ job, giữ tiền cho chặt, đầu tư vào cái hố đen Vene đấy làm gì. Mà chả cần Vene, 3 năm nữa ông Trump về, bên dân chủ lên lại chạy theo Xanh thì có mà móm!
Vene này em thấy kiểu như Myanmar của Nam Mỹ ấy, cũng nhiều nhóm, cũng du kích, cũng khai thác vàng, cũng đì đùng và phe phái phức tạp chết đi được.
Đánh Venezuela khi mà phòng không và quân đội Venezuela yên tĩnh không phản ứng, ngày hôm sau mới lề mề ra chiếm vị trí, rồi cho tới hôm nay là gần 10 ngày vẫn chưa có quân Mỹ đổ bộ lên Venezuela thì em tin chắc là có giàn xếp kiểu giang hồ mạng, 100 tỷ này lừa các công ty dầu mỏ để đút túi làm sao được, đám dầu mỏ cũng toàn đầu đầy sỏi chứ có phải là đội ngây thơ đâu.
Venezuela thì Nga với Trung Quốc quan hệ tốt với Bộ Quốc phòng cụ ạ, nên khi Bộ Quốc phòng hành động như vậy thì có nghĩa là nhận mớ tiền, để Maduro bị bắt, ngoài ra thì mọi thứ vẫn như cũ, nhưng cho Mỹ cái thang để xuống, chứ nếu không có nút mở để kết thúc chiến dịch thì Mỹ cũng bí, bị dồn đến đường cùng thì cũng phải đánh thật, không đánh được thì ném bom phá hoại, Venezuela cũng thiệt, nên hi sinh 1 ông Tổng thống mà được yên có lẽ là phương án của họ, vì thế con trai của Maduro nói bố là người anh hùng nó rất hợp lý, và Maduro nói câu đầu tiên khi đến Mỹ là chúc mừng năm mới cũng rất hợp lý.
Cũng vì không ăn thua ở Venezuela nên khả năng Mỹ sẽ tham gia đánh Iran với Israen, cướp Greenland để giang hồ phải sợ, không dám đàm tiếu Mỹ.
Họ rất tốt bụng, tôi rất hâm mộ họ. Nhưng bạn biết đấy... chỉ vì họ cập bến ở đâu đó bằng thuyền cách đây 500 năm, không có nghĩa là nơi đó giờ là đất của họ.
Thế méo nào mà anh Trump lại nói đúng những chỗ mà phương Tây văn minh muốn che dấu và lờ đi quá khứ mất dạy nhưng kiếm được nhiều vàng vấy máu dân bản địa châu Mỹ thế chứ.
@a98@hatam@ktqsminh@ngo-rung@meotamthe Như vậy Trump chỉ là người dám nói ra cái mà nhiều chính trị gia ngại không dám nói công khai ra về Greenland Bài viết trên báo The Hill Mỹ mang tựa đề "Mỹ phải chiếm lấy Greenland, bất kể giá nào"
Tóm tắt nội dung như sau: - Greenland là điểm tựa chiến lược của Bắc Cực, Mỹ cần nắm lấy (tốt nhất là mua) vì lý do quyền lực. Tác giả lập luận theo hướng hiện thực (chứ không phải vì tham vọng đế quốc): vì lợi ích an ninh, Mỹ nên tìm cách tăng quyền kiểm soát/ảnh hưởng ở Greenland (ưu tiên giải pháp thỏa thuận). Bài viết nhấn vào việc quốc gia hành động vì lợi ích và an ninh, không vì thiện chí - Địa lý quyết định vận mệnh: Greenland tuy dân ít nhưng nằm ở vị trí then chốt, có giá trị chiến lược vượt xa quy mô dân số. Địa lý và băng tan ở Bắc Cực mở ra tuyến hàng hải, cáp biển, rút ngắn tầm bắn tên lửa và thu hẹp khoảng trống giám sát - đặt Greenland vào vị trí tiền phương. - Cách nhìn hiện thực (Mearsheimer): quốc gia cạnh tranh và chặn đối thủ; rút lui chỉ là từ bỏ lợi thế đã gây dựng. - Nga và Trung Quốc được bài báo mô tả là đã đầu tư mạnh vào hiện diện, hạ tầng, ảnh hưởng ở Bắc Cực; Mỹ không thể coi Greenland là chuyện xa xôi. Greenland là tiền phương có thể định hình cán cân quyền lực tương lai. - Ý tưởng "mua Greenland" được giải thích là ý tưởng tái xuất hiện nhiều lần; Trump chỉ là người nói thẳng công khai điều mà các chính quyền khác, giới hoạch định chính sách ít nói ra. Điều Trump nói gây sốc nhưng hợp logic quyền lực. - Phương án ưu tiên là mua/đàm phán (đảm bảo cho người Greenland, bồi thường cho Đan Mạch), xem đây là lựa chọn ít rủi ro hơn so với ép buộc; nhắc vũ lực chủ yếu như tín hiệu răn đe/đòn bẩy và thể hiện mức độ nghiêm túc. - Chủ quyền là đáng tôn trọng nhưng tác giả cho rằng nó sẽ trở nên có thể đàm phán khi an ninh bị đe dọa, đó là thực tế lịch sử, không phải hoài nghi. - Bài viết cho rằng lập luận của các đối tác như Mỹ không được quyền quyết định tương lai Greenland chỉ đúng về hình thức; trong thế giới cạnh tranh, chủ quyền thường bị đem ra mặc cả khi an ninh bị đe dọa. - Bài viết viện dẫn ra tiền lệ lịch sử kiểu "lợi ích sống còn hơn nguyên tắc" (ví dụ Mỹ đã từng mua Louisiana, Alaska; Mỹ từng can dự để có kênh đào Panama; Anh giữ Gibraltar). Tác giả nói vị trí chiến lược thường quan trọng hơn nguyên tắc khi sinh tồn bị đặt lên bàn cân. - Tác giả cho rằng, phản ứng của châu Âu có mâu thuẫn, hơi "đạo đức giả": châu Âu hưởng lợi từ bảo đảm an ninh Mỹ nhưng bất an khi Washington hành xử như cường quốc; Greenland là phép thử vai trò đó. Châu Âu từng khẳng định Greenland "không phải hàng hóa", song vẫn dựa vào quân lực và tài lực Mỹ - nguyên tắc dễ bảo vệ khi người khác trả phí. Bài cho rằng châu Âu vừa dựa vào ô an ninh của Mỹ vừa khó chịu khi Mỹ hành xử theo logic cường quốc; tác giả dùng điều này để soi sự căng thẳng giữa nguyên tắc và lợi ích. - Tác giả mô tả Greenland như một gói giá trị chiến lược: giám sát, hậu cần, răn đe, và tín hiệu về mức độ cam kết của Mỹ: cho rằng mất ảnh hưởng ở đây không sụp đổ ngay nhưng là bước lùi mà đối thủ sẽ nhận thấy sớm. - Tác giả cho rằng vấn đề cốt lõi không phải lời lẽ của Trump mà là sự do dự của Mỹ trong việc thừa nhận bản chất cường quốc toàn cầu của mình. - Chủ nghĩa hiện thực theo tác giả không đòi hỏi thù địch: mua Greenland đắt về tiền và thể diện nhưng rẻ hơn chiến tranh; vũ lực chỉ là phương sách cuối cùng. Tác giả nêu ví dụ Mỹ từng đảm bảo vị trí chiến lược bằng đàm phán (Iceland WWII, căn cứ Okinawa, Diego Garcia) mà không cần xung đột công khai. - Cuối cùng, tác giả khuyến nghị: mở đàm phán nghiêm túc, trả giá công bằng cho Đan Mạch, tôn trọng tự trị địa phương, bảo vệ lợi ích Mỹ mà không biến Bắc Cực thành điểm nóng.
Có tin Nga đang dự định vũ trang quần đảo Svalbard nằm giữa Bắc Băng Dương, biển Barent, biển Greenland và biển Na Uy, hiện tại ở đây Nga đã có cơ sở dân cư, nếu Nga bố trí quân sự ở đây, đưa lá chắn tên lửa và đầu đạn hạt nhân đặt ở đây như Kaliningrad thì kế hoạch chiếm lĩnh Greenland của Mỹ sẽ coi như vô dụng.