Israel vừa tấn công một tòa nhà an ninh quốc gia lớn nhất của quân đội Lebanon bất chấp các cuộc đàm phán giữa Mỹ và Iran về Lebanon tại Pakistan.
“ Đánh cho sử tri Nam quốc anh hùng chi hữu chủ.”
https://twitter.com/dd_geopolitics/status/2042945672601604470?s=46&t=wj6RUxoo3J5Eor5xgVjc1A
Bắt đầu giao lưu bằng mồm
Không chửi lợn, không mắng chó
https://twitter.com/rt_com/status/2042957460105785767?s=46&t=wj6RUxoo3J5Eor5xgVjc1A
Tàu Mẽo lân la gần eo Hót mút, 1 răng cảnh cáo, Mẽo quay xe
Không chửi lợn, không mắng chó
hóng giải phóng tài khoản 6 tỷ USD của Iran ở Qatar và Hàn Quốc, khiến nhiều người nghi rằng lính Mỹ đã bị Iran bắt làm tù binh trong vụ "giải cứu phi công" (thực chất là dùng lực lượng tấn công) nên Mỹ phải bỏ tiền chuộc
https://twitter.com/rt_com/status/2042957460105785767?s=46&t=wj6RUxoo3J5Eor5xgVjc1A
Tàu Mẽo lân la gần eo Hót mút, 1 răng cảnh cáo, Mẽo quay xe
Có tin là 1 số tàu hải quân Mỹ (Hạm đội 5) đã "tự do" đi qua eo biển Hormus....!(?)
https://twitter.com/barakravid/status/2042946011400753294?s=61
Và TT Trump cũng cho biết là tàu khu trục Mỹ đang tiến hành khai thông (dò phá thủy lôi..?!) eo biển Hormus... ;-)
Trong bối cảnh cuộc xung đột giữa Mỹ và Israel với Iran đã gây xáo trộn kinh tế toàn cầu hơn một tháng qua, Iran và Trung Quốc đang tận dụng cơ hội để giải quyết một vấn đề chung liên quan đến hệ thống tài chính quốc tế. Mục tiêu chung của hai nước là từng bước chấm dứt sự thống trị của đồng USD.

Trong nhiều năm qua, cả Tehran và Bắc Kinh cho rằng Washington đã tận dụng vị thế thống trị của đồng USD trong thương mại quốc tế để gia tăng ảnh hưởng và gây sức ép đối với các đối thủ, trong đó có Iran và Trung Quốc.
Sự áp đảo của đồng USD thể hiện rõ trong thị trường dầu mỏ toàn cầu. theo ước tính năm 2023 của JPMorgan Chase, khoảng 80% giao dịch được thanh toán bằng đồng tiền này.
Trong bối cảnh Iran kiểm soát eo biển Hormuz - tuyến vận tải quan trọng trung chuyển khoảng 1/5 nguồn cung dầu mỏ và khí tự nhiên hóa lỏng toàn cầu - Tehran và Bắc Kinh coi đây là công cụ để thúc đẩy đồng Nhân dân tệ trở thành một lựa chọn thay thế cho đồng USD.
Theo nhiều nguồn tin, dưới cơ chế kiểm soát thực tế của Iran, các tàu thương mại khi đi qua eo biển này đang bị thu phí trung chuyển bằng đồng Nhân dân tệ. Đây được xem là minh chứng mới nhất cho sự hợp tác kinh tế ngày càng sâu rộng giữa Trung Quốc và Iran, với vai trò ngày càng lớn của đồng tiền Trung Quốc.
Hiện chưa rõ có bao nhiêu tàu đã thực hiện thanh toán bằng Nhân dân tệ, song theo Lloyd’s List, ít nhất hai tàu đã thực hiện giao dịch này tính đến ngày 25/3. Bộ Thương mại Trung Quốc tuần trước cũng thừa nhận thông tin trên trong một bài đăng trên mạng xã hội, được cho là xác nhận việc sử dụng đồng Nhân dân tệ trong thanh toán.
Trong khi đó, Đại sứ quán Iran tại Zimbabwe ngày 6/4 cho rằng đã đến lúc đưa “petroyuan” (định giá dầu mỏ bằng Nhân dân tệ) vào thị trường năng lượng toàn cầu.
Cả Iran và Trung Quốc đều chưa đưa ra bình luận chính thức về vấn đề này.
Hướng tới một trật tự tài chính “đa cực”
Theo ông Kenneth Rogoff, Giáo sư kinh tế tại Đại học Harvard và cựu kinh tế trưởng của Quỹ Tiền tệ Quốc tế (IMF), động thái của Iran mang nhiều tầng ý nghĩa.
“Ở một khía cạnh, Iran muốn thể hiện sự thách thức trực tiếp đối với Mỹ, như ‘đổ thêm dầu vào lửa’. Nhưng ở khía cạnh khác, Tehran thực sự nghiêm túc trong việc ưu tiên sử dụng Nhân dân tệ nhằm tránh các lệnh trừng phạt của Mỹ và củng cố quan hệ với Trung Quốc - quốc gia đang từng bước chuyển đổi hoạt động thương mại của mình cũng như của các nước BRICS sang đồng tiền này”, ông Rogoff nhận định.
Đối với Iran và Trung Quốc, việc nâng cao vị thế của đồng Nhân dân tệ mang lại lợi ích cho cả hai bên. Việc sử dụng đồng tiền này giúp hai nước giảm thiểu tác động của các lệnh trừng phạt do Mỹ áp đặt thông qua hệ thống tài chính dựa trên đồng USD, đồng thời đơn giản hóa và giảm chi phí thương mại song phương. Điều này cũng giúp đơn giản hóa và giảm chi phí thương mại giữa hai bên, vốn đã tăng mạnh theo thỏa thuận đối tác chiến lược 25 năm được ký năm 2021.
Ông Bulent Gokay, Giáo sư quan hệ quốc tế tại Đại học Keele (Anh), bình luận rằng Iran hiểu rõ tầm quan trọng của việc thách thức vị thế thống trị tài chính của Mỹ cũng như vai trò thiết yếu của hệ thống USD và việc định giá dầu mỏ theo đồng USD (petrodollars).

Về phía Trung Quốc, động thái này phù hợp với mục tiêu xây dựng một “thế giới tài chính đa cực”, trong đó vai trò trung tâm của đồng USD được cân bằng bởi ảnh hưởng ngày càng gia tăng của các nền kinh tế mới nổi.
Hiện Trung Quốc mua hơn 80% lượng dầu xuất khẩu của Iran, thường với mức giá ưu đãi và được cho là thanh toán bằng Nhân dân tệ. Đổi lại, Iran nhập khẩu khối lượng lớn máy móc, thiết bị điện tử, hóa chất và linh kiện công nghiệp từ Trung Quốc.
Theo các công ty phân tích dữ liệu, xung đột vừa qua hầu như không làm gián đoạn dòng chảy dầu mỏ giữa hai nước. Trong hai tuần đầu của cuộc xung đột, Iran đã xuất khẩu từ 12 đến 13,7 triệu thùng dầu thô, phần lớn sang Trung Quốc.
Con đường còn nhiều thách thức
Dù đã đạt được một số tiến triển trong những năm gần đây, đặc biệt khi nhiều nền kinh tế ở Nam bán cầu gia tăng ảnh hưởng và có quan hệ căng thẳng với Washington, đồng Nhân dân tệ vẫn còn nhiều trở ngại để có thể cạnh tranh thực sự với đồng USD.
Khác với USD, Nhân dân tệ chưa được tự do chuyển đổi do các biện pháp kiểm soát vốn nghiêm ngặt của Trung Quốc, khiến các doanh nghiệp và tổ chức tài chính không thể dễ dàng trao đổi hoặc chuyển tiền xuyên biên giới.
Bên cạnh đó, sự kiểm soát chặt chẽ của chính phủ Trung Quốc đối với hệ thống tài chính, bao gồm ngân hàng trung ương, cũng làm giảm mức độ hấp dẫn của đồng tiền này do những lo ngại về tính minh bạch và sự ổn định của môi trường pháp lý.
Theo Quỹ Tiền tệ Quốc tế (IMF), dù tỷ trọng dự trữ ngoại hối toàn cầu bằng USD đã giảm dần trong nhiều thập kỷ, đồng tiền này vẫn chiếm ưu thế tuyệt đối với 57% tổng dự trữ toàn cầu trong năm 2025, so với khoảng 20% của đồng euro và chỉ 2% của Nhân dân tệ.
Trong khi đó, theo S&P Global, chỉ khoảng 3,7% giao dịch thương mại xuyên biên giới được thanh toán bằng Nhân dân tệ vào năm 2024, tăng từ mức dưới 1% vào năm 2012.
Bà Alicia Garcia-Herrero, kinh tế trưởng khu vực châu Á - Thái Bình Dương của Natixis, nhận định việc sử dụng Nhân dân tệ tại eo biển Hormuz khó có thể “phi USD hóa” nền kinh tế toàn cầu, nhưng có thể tạo thêm áp lực và từng bước bình thường hóa các lựa chọn thay thế trong lĩnh vực năng lượng.
Theo bà, để quá trình “phi USD hóa” diễn ra sâu rộng, cần có sự tham gia của các quốc gia vùng Vịnh - những nước đã định giá dầu bằng USD từ thập niên 1970 sau khi Saudi Arabia đạt thỏa thuận sử dụng đồng tiền này để đổi lấy bảo đảm an ninh từ Mỹ.
Từng bước bào mòn vị thế của đồng USD
Theo ông Hosuk Lee-Makiyama, Giám đốc Trung tâm Kinh tế Chính trị Quốc tế châu Âu (ECIPE), ngay cả khi Trung Quốc chưa thể đạt mức độ quốc tế hóa như đồng USD, điều này cũng không ảnh hưởng nhiều đến Iran.
Hiện Trung Quốc gần như mua toàn bộ dầu của Iran, trong khi Tehran có thể nhập khẩu đầy đủ máy móc và hàng hóa công nghiệp từ Bắc Kinh.
Ông cho rằng các đồng tiền của châu Âu hay Nhật Bản trước đây không thể thay thế USD do không đáp ứng được nhu cầu nhập khẩu toàn diện của các nước sản xuất dầu. Trong khi đó, Trung Quốc hiện là “công xưởng của thế giới” với khả năng cung ứng đa dạng hàng hóa.
Ông Dan Steinbock, nhà sáng lập Difference Group, nhận định dù vị thế của USD khó thay đổi trong ngắn hạn, việc gia tăng sử dụng Nhân dân tệ có thể từng bước “bào mòn” ảnh hưởng của Mỹ trong một số lĩnh vực.
“Đây là quá trình xói mòn dần dần, thay vì một sự thay thế đột ngột”, ông Steinbock nói.
Trong khi đó, ông Kenneth Rogoff cho rằng cục diện cuối cùng sẽ phụ thuộc vào diễn biến của cuộc xung đột và hệ quả trong những năm tới.
“Nếu Iran và Trung Quốc giành được lợi thế, điều đó có thể thúc đẩy nhiều quốc gia đa dạng hóa hệ thống tài chính, tránh phụ thuộc vào đồng USD cũng như tránh các lệnh trừng phạt của Mỹ. Ngược lại, nếu Mỹ đạt được mục tiêu làm suy yếu chính quyền Iran – dù đây là kịch bản tốn kém và nhiều thách thức – điều đó có thể kéo dài thêm vai trò thống trị của đồng USD trong một thời gian nữa”, ông Rogoff nhận định.
Không quân và hải quân Mỹ cơ động: Thế trận mới nhất vây quanh Iran
(Dân trí) - Bất chấp lệnh ngừng bắn đã có hiệu lực, cả Washington lẫn Tehran đều liên tục đưa ra những tuyên bố nóng, dường như sẵn sàng so găng hiệp 2. Vậy binh lực của Mỹ đang vây quanh Iran gồm những gì?
Hải quân Mỹ kéo tới Trung Đông
Hải quân Mỹ trên thực chất vẫn đang tăng cường lực lượng chiến đấu, điều này cho phép đánh giá được ý định sơ bộ của Tổng thống Mỹ Donald Trump rằng ông sẵn sàng cho mọi tình huống, kể cả việc quyết định tấn công Iran một lần nữa nếu lệnh ngừng bắn 2 tuần đổ vỡ hoặc hai bên không nhất trí được một thỏa thuận hòa bình vĩnh viễn.
Tính đến ngày 8/4, 2 tàu sân bay và 19 tàu khu trục Mỹ đang hoạt động. Hàng không mẫu hạm USS Gerald Ford và 7 tàu khu trục đang ở Địa Trung Hải. Các tàu khu trục USS Thomas Hudner và USS Bainbridge đã di chuyển đến biển Đỏ.
Tàu sân bay USS Abraham Lincoln và 5 tàu khu trục đang đóng quân ở biển Ả rập. Một nhóm đổ bộ cũng đang ở khu vực tương tự. Ba tàu mang tên lửa Tomahawk khác đang ở phía bắc quần đảo Chagos, và tàu khu trục USS Higgins đang tiến đến Diego Garcia từ khu vực châu Á - Thái Bình Dương.
Và đó chưa phải là tất cả, tàu sân bay USS George Bush và tàu khu trục phòng thủ tên lửa USS Carney được cho là đang di chuyển qua vùng trung tâm Đại Tây Dương. Có khả năng chúng đang hướng đến Địa Trung Hải. Rất có thể chúng sẽ tham gia cuộc tập trận Sư tử châu Phi, bắt đầu vào ngày 20/4.
Điều này cũng được thể hiện qua sự hiện diện của 3 tàu khu trục của Hải quân Mỹ gần vịnh Guinea. Tuy nhiên, một nhóm tác chiến tàu sân bay đầy đủ khác cũng đang ở khá gần Trung Đông.
Đây là một dấu hiệu quan trọng khác cho thấy tình hình ở Trung Đông có thể leo thang trở lại. Hơn nữa, Tổng thống Trump đã xác nhận rằng một nhóm tàu và máy bay sẽ ở lại khu vực, sẵn sàng tham chiến trong trường hợp "Tehran vi phạm thỏa thuận ngừng bắn".
Không quân Mỹ trong tình trạng sẵn sàng
Ngoài lực lượng hải quân đang ngày càng đông hơn, cần lưu ý đến lực lượng không quân Mỹ cũng đang tăng cường mạnh mẽ mỗi ngày.
Tại Trung Đông, lực lượng không quân chính của Mỹ tập trung ở Israel và Jordan, nơi đóng quân của phần lớn các máy bay tiêm kích F-35, F-16, F-15 và F-22. Máy bay hỗ trợ trên không A-10 cũng được bố trí tại đây.
Máy bay trinh sát được phân bố rải rác ở nhiều quốc gia Trung Đông, chủ yếu là Ả rập Xê út, nơi vẫn còn các máy bay cảnh báo sớm và chỉ huy trên không E-3G Sentry AWACS, được bổ sung bởi 5 máy bay cảnh báo sớm E-2 hoạt động trên tàu sân bay được chuyển tới từ Mỹ.
Một số máy bay, như loại tuần thám săn ngầm P-8A, được phân bổ giữa các căn cứ không quân ở Djibouti, Jordan và Oman. Máy bay trinh sát U-2S và RC-135 cũng đang hoạt động từ các căn cứ không quân Souda và Akrotiri ở Địa Trung Hải. Thành phần không người lái đã được tăng cường thêm nhiều chiếc MQ-9A.
Các máy bay chuyên dụng, bao gồm máy bay vận tải tác chiến đặc biệt MC-130 và các đơn vị thông tin liên lạc trên không E-11A, đang hoạt động từ những căn cứ không quân gần đó ở Kuwait và Ả rập Xê út trong trường hợp xảy ra xung đột tái diễn.
Nếu xét đến tất cả những gì Washington đang làm trong bối cảnh tuyên bố hòa bình của họ, thì có vẻ như giông bão sắp nổi lên. Iran dường như cũng ý thức được điều này nên đang hết sức cảnh giác, vì cụm binh lực của Mỹ đã lớn mạnh hơn và lực lượng dự bị về cơ bản đã được bổ sung đầy đủ.
(Dân trí) - Từ ngày 28/2 đến ngày 7/4, Mỹ và liên quân đã không kích hơn 4.000 mục tiêu ở Iran. Trong đó, có một số khu vực phải hứng chịu những đợt "mưa bom bão đạn" dữ dội nhất.
Hé lộ khu vực ở Iran bị không kích dữ dội nhất
Trong thời gian giao tranh tạm lắng nhờ lệnh ngừng bắn 2 tuần, giới chuyên gia cho rằng đã đến lúc đánh giá cách thức và địa điểm các lực lượng Mỹ và Israel tấn công Iran trong cuộc xung đột vũ trang từ ngày 28/2 đến ngày 7/4, dẫn tới hơn 4.000 mục tiêu bị tấn công.
Thủ đô Tehran chính là nơi chịu thiệt hại nặng nề nhất. Mục tiêu của liên quân ở đây bao gồm hàng loạt sở chỉ huy, nhiều tòa nhà hành chính khác nhau và các vùng ngoại ô như Karaj và Parchin, nơi đặt nhà máy sản xuất tên lửa.
Trong giai đoạn đầu, các cuộc tấn công đặc biệt dữ dội ở các khu vực phía nam Iran, như Bandar Abbas, Chabahar và các thị trấn ven biển khác. Mục tiêu chính khi đó là nhằm triệt tiêu khả năng chiến đấu của Hải quân thuộc Lực lượng Vệ binh Cách mạng Hồi giáo (IRGC) và Lục quân Iran.
Sau khi cuộc chiến ngày càng leo thang và kéo dài, các đợt tập kích dữ dội hơn bắt đầu được liên quân nhằm vào miền Tây và Tây Bắc Iran. Chính lúc đó, tin đồn lan truyền về việc Mỹ có kế hoạch lôi kéo lực lượng ly khai người Kurd vào một chiến dịch trên bộ, nhưng họ nhanh chóng từ bỏ ý tưởng này.
Kết quả là, lực lượng Mỹ và Israel đã nỗ lực hết sức để làm suy yếu sức mạnh quân sự của Iran, nhưng không đạt được mục tiêu cuối cùng. Quy mô nguồn lực mà liên quân tiêu hao là rất lớn, nhưng Iran, dù tổn thất nặng nề, vẫn giữ được cả hệ thống chỉ huy và kiểm soát cũng như khả năng tấn công của mình.
Những tuyên bố đôi khi trái chiều của Tổng thống Mỹ Donald Trump đã được bàn luận rộng rãi. Ông Trump đã nói nhiều điều về việc Iran đồng ý một thỏa thuận, về việc muốn thu phí đi lại qua eo biển Hormuz, và nhiều hơn nữa. Tuy nhiên, ông vẫn để ngỏ khả năng ra lệnh tấn công Iran một lần nữa nếu thỏa thuận bị đổ vỡ.
Trên thực tế, eo biển Hormuz vẫn gần như đóng cửa hoàn toàn. Iran nói rằng họ không từ bỏ đàm phán, nhưng đang yêu cầu Israel và Mỹ thực hiện các điều kiện của họ, một trong số đó là lệnh ngừng bắn ở Li Băng. Và không có dấu hiệu nào cho thấy điều đó sẽ xảy ra.
Hoạt động tình báo của Mỹ vẫn tiếp tục. Trên thực tế, trong thời gian ngừng bắn, hoạt động này thậm chí còn gia tăng. Trong 24 giờ qua, 4 máy bay và máy bay không người lái của Mỹ đã được phát hiện trên vịnh Ba Tư, vịnh Oman và Ả rập Xê út.
Thổ Nhĩ Kỳ cũng đã báo cáo về hoạt động gia tăng. Máy bay không người lái trinh sát Akıncı, cũng như máy bay cảnh báo sớm và chỉ huy trên không E-3A AWACS của NATO, cùng với một số máy bay F-16 của Thổ Nhĩ Kỳ, đã bay gần biên giới Iran.
Hệ thống vệ tinh của quân đội Mỹ cũng đang trong tình trạng báo động: chỉ trong một ngày, người Mỹ đã thu thập được 105 hình ảnh, theo dõi hơn 80 vật thể khác nhau. Trọng tâm là phía Tây, Tây Bắc và Nam của Iran.
Những dấu hiệu hiện tại cho thấy không loại trừ khả năng đôi bên có thể sẽ bước vào hiệp 2 của trận so găng nảy lửa.
https://twitter.com/jacksonhinklle/status/2043096655411429581?s=46&t=wj6RUxoo3J5Eor5xgVjc1A
Mẽo đòi chơi chung, 1 răng bảo không, đây sân nhà bố
Không chửi lợn, không mắng chó
Ông Nizar Amidi, thuộc Liên minh Yêu nước Kurdistan (PUK), đã chiến thắng với 227 trên tổng số 249 phiếu bầu, qua đó trở thành Tổng thống thứ 6 của Iraq kể từ năm 2003.
Sinh năm 1968 tại Duhok, vùng Kurdistan, ông Amidi đã dành hai thập kỷ làm thư ký riêng kiêm chánh văn phòng cho ba đời Tổng thống Iraq, bao gồm cả cố Tổng thống Jalal Talabani. Vốn là một kỹ sư cơ khí, ông từng giữ chức Bộ trưởng Môi trường từ năm 2022 đến 2024 trước khi từ chức để tập trung vào công tác đảng.
PUK là phe phái người Kurd có xu hướng thân Iran và thân Baghdad hơn, đồng thời nhận được sự hậu thuẫn từ Khung Điều phối Shia. Ông không phải là một người thiên về tư tưởng hệ, mà là một nhà kiến tạo thể chế thận trọng, am hiểu tường tận cách thức vận hành bộ máy chính quyền tại Baghdad. Trong khi đó, Đảng Dân chủ Kurdistan (KDP) đã tẩy chay hoàn toàn phiên họp tuyên bố người chiến thắng tổng thống.
Việc ông đắc cử diễn ra trong bối cảnh các cuộc đàm phán giữa Mỹ và Iran đang được tiến hành tại Islamabad, đồng thời Washington vẫn tiếp tục gây sức ép lên Baghdad liên quan đến cuộc đua giành ghế Thủ tướng.
(Quán Tin)
Ông Kazem Gharibabadi, Thứ trưởng Ngoại giao Iran, chia sẻ về những yếu tố tạo nên sự khác biệt căn bản của các cuộc đàm phán lần này:
— Iran nắm giữ một danh sách dài các yêu cầu gửi tới Hoa Kỳ, trải dài từ vấn đề chiến tranh cho đến những hành vi phản bội khác từng gây ra đối với người dân Iran.
— Iran tiến hành đàm phán từ thế thượng phong, nhờ vào những thắng lợi quân sự cũng như sự đoàn kết vững chắc của toàn dân tộc.
— Việc Iran nắm quyền kiểm soát hiệu quả đối với Eo biển Hormuz "đã buộc họ phải ngồi vào bàn đàm phán".
— Phía Hoa Kỳ đã phải hứng chịu những thất bại nặng nề và không đạt được các mục tiêu chiến lược đề ra.
Video
(Quán Tin)
Wall Street Journal: IRAN CHỨNG MINH KHẢ NĂNG TIẾN HÀNH "CHIẾN TRANH KINH TẾ" TẠI EO BIỂN HORMUZ
Theo bài phân tích mới nhất trên tờ Wall Street Journal (WSJ), Iran đang chứng minh một thực tế địa chính trị mới: Không cần phải là một siêu cường toàn diện mới có thể tiến hành các chiến dịch chiến tranh kinh tế.
Với việc nắm giữ quyền kiểm soát Eo biển Hormuz — tuyến đường thủy huyết mạch của dòng chảy năng lượng toàn cầu, Tehran đã chính thức bước vào nhóm các quốc gia (cùng với Hoa Kỳ và Trung Quốc) sở hữu năng lực "vũ khí hóa" các điểm nghẽn kinh tế (choke points) chiến lược nhằm phục vụ các mục tiêu địa chính trị.
https://www.wsj.com/economy/global/iran-economic-warfare-da3be2af
(Trà Đá Vỉa Hè)
Trên truyền hình Pháp LCI, Thái tử Iran lưu vong Reza Pahlavi đột nhiên quay xe bác bỏ những lời kêu gọi hành động quân sự chống lại Iran, nói rằng: "Chúng tôi chưa bao giờ tìm kiếm sự can thiệp quân sự vào đất nước mình”!?
Khổ, cứ nhổ ra lại liếm thế thì bao giờ phục cuốc được?
Video
Ngô Mạnh Hùng
Wall Street Journal: Bất chấp tuyên bố "tiêu diệt hoàn toàn" từ Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ, báo cáo tình báo mới nhất do WSJ tiết lộ cho thấy Iran vẫn sở hữu hàng nghìn tên lửa đạn đạo và các cơ sở ngầm, và có khả năng sửa chữa phục hồi các bệ phóng tên lửa bị hỏng, bao gồm cả từ các hầm trú ẩn..
Theo thông tin tình báo Mỹ được tờ Wall Street Journal (WSJ) trích dẫn, các đánh giá mới nhất cho thấy Iran vẫn duy trì một kho vũ khí khổng lồ, trái ngược với những tuyên bố lạc quan trước đó từ giới chức Lầu Năm Góc.
Các đánh giá tình báo chỉ ra rằng Iran vẫn sở hữu hàng nghìn tên lửa đạn đạo và có khả năng phục hồi các bệ phóng từ những cơ sở lưu trữ ngầm dưới lòng đất. Đánh giá này trực tiếp đặt ra nghi ngờ đối với tuyên bố của Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Pete Hegseth, khi ông cho rằng chương trình tên lửa của Iran đã bị "tiêu diệt hoàn toàn".
Sự dễ dàng tương đối trong việc chế tạo các bệ phóng tên lửa được coi là một yếu tố then chốt. Điều này cho phép Iran sản xuất chúng với số lượng lớn trong một thời gian ngắn, củng cố các tuyên bố của Tehran về khả năng duy trì một cuộc xung đột kéo dài.
Ngoài ra, tình báo Mỹ nhận định Iran có thể đang vận hành các cơ sở ngầm để sản xuất nhiên liệu rắn cần thiết cho tên lửa đạn đạo. Điều này cho phép quá trình sản xuất vẫn tiếp tục diễn ra bên ngoài các địa điểm lộ thiên vốn đã bị phá hủy bởi các cuộc không kích.
(Trà Đá Vỉa Hè)




















