Các cuộc đàm phán giữa Mỹ và Iran tại Pakistan đã thất bại, bởi vì chúng thực chất không phải là đàm phán mà chỉ là một nỗ lực PR của Mỹ để phần nào đó che đậy thất bại mà thôi.
Trong khi đó, Iran đang chuẩn bị cho những cuộc tấn công lớn tiếp theo. Mỹ hiện chỉ còn rất ít lựa chọn về tấn công đường không chống lại Iran, sau khi đã sử dụng hầu hết các loại vũ khí tầm xa và hệ thống phòng không. Kết quả là Trump lớn tiếng kêu gọi “phong tỏa hải quân ở eo biển Hormuz”. Ở đây có những chi tiết rất buồn cười: Trước khi Mỹ và Israel tấn công Iran, eo biển Hormuz vẫn mở toang, ai đi cũng được. Sau khi Mỹ và Israel tấn công Iran, eo biển Hormuz “đóng cửa có chọn lọc”. Mỹ lại đòi Iran phải mở ra vì đóng như thế là “vi phạm luật pháp quốc tế”. Iran trả lời “đất nước đang tiến hành cuộc chiến chống xâm lược, đóng cửa vùng biển vùng trời là tất yếu”. Không làm gì được, Mỹ chuyển sang đòi phong tỏa eo biển Hormuz, và nói như vậy là “không vi phạm luật pháp quốc tế”. Vậy cuối cùng thế nào là đúng?
Hiện tại, “sự phong tỏa” của Mỹ vẫn chỉ là lời nói suông, và sẽ vẫn như vậy vì nhiều lý do.
Để phong tỏa eo biển Hormuz, Hải quân Mỹ phải bố trí tối thiểu 2 nhóm tác chiến tàu sân bay (bao gồm tàu tuần dương hộ tống, tàu khu trục và tàu ngầm đi kèm) ở Vịnh Oman, cộng thêm ít nhất 12 tàu khu trục và khoảng 20 tàu hộ vệ khác ở phía Nam, với điều kiện các quốc gia vùng Vịnh cam kết sử dụng lực lượng hải quân của họ để tuần tra phía Vịnh Ba Tư.
Để phong tỏa hiệu quả, lực lượng hải quân Mỹ sẽ phải tiến gần eo biển Hormuz hơn so với hiện tại, phải đi vào tầm bắn của tên lửa chống hạm của Iran. Eo biển này chỉ rộng 33km ở điểm hẹp nhất, mọi tàu thuyền đi vào đều nằm trong tầm bắn của toàn bộ kho vũ khí ven biển của Iran, vốn ngày càng trở nên nguy hiểm hơn (Tên lửa đạn đạo chống hạm Khalij Fars với tầm bắn 300km; Tên lửa hành trình Noor và Qader, được phóng từ các bệ phóng di động ẩn trong các hang động ven biển, bao phủ toàn bộ eo biển từ bờ biển Iran, với tầm bắn 1000km). Ngoài ra còn có rất nhiều các loại tàu tấn công tốc độ cao, xuồng tấn công không người lái và UAV.
Iran còn có các căn cứ kiên cố trên các đảo Larak, Qeshm và Abu Musa, nằm ngay trên các tuyến đường vận chuyển hàng hải. Các căn cứ này đều có hầm ngầm và trận địa tên lửa. Nếu Mỹ phong tỏa bằng cách đưa “lực lượng Hải quân tinh nhuệ nhất thế giới” đến gần bờ biển Iran, tôi sẽ không ngạc nhiên khi thấy hàng loạt tàu chiến của họ hóa tàu ngầm.
Như vậy, cái gọi là “lệnh phong tỏa” này chỉ là lời nói suông của một kẻ lẩm cẩm khi không thể tìm thấy lựa chọn nào. Tôi không nghĩ nó nhắm vào Iran, mà là nhắm vào công chúng Mỹ.
Hải quân Mỹ từng thống trị thế giới trong những năm 80 và 90, giờ đã không còn nữa. Mỹ chỉ còn chưa đến một nửa số tàu chiến so với trước đây. Hầu hết các tàu sân bay đều không hoạt động được và đang chờ sửa chữa. Trump đơn giản là không am hiểu nhiều về các vấn đề như thế này. Ông ta chỉ được người ta cho xem những hình ảnh về các vật thể phát nổ trong vài phút, và ông ta nghĩ rằng mình hiểu tất cả mọi thứ.
Trump chỉ còn đúng hai tuần để giải quyết vấn đề Iran. Nếu ông ta không đáp ứng được thời hạn đó, chuyến thăm hỏi Tập Cận Bình vào tháng Năm sẽ vô ích, vì Trump sẽ không thể chứng minh với Tập rằng ông ta đã thắng tất cả. Nhân tiện, các nhà báo của The New York Times đã thống kê được rằng Trump đã giành được 37 chiến thắng trước Iran, nhưng chỉ như thế thôi vẫn chưa đủ. Nếu chăm chú lắng nghe Trump, ta sẽ thấy Nga đang trong tình trạng bị tàn sát; Iran trở lại thời kỳ đồ đá; Trung Quốc thì đã quỳ gối… Thành công đó có được bởi vì Trump là một kẻ chinh phục, một Đấng cứu thế, và một Giáo hoàng danh dự. Tất cả gộp lại thành một.
Đến đây, tôi chợt nghĩ có lẽ “chính phủ ngầm” của Hoa Kỳ cũng đang trong tình trạng tương tự: họ đang mất kiểm soát. Trong những năm gần đây, họ đã dựng nên một tổng thống trầm cảm thể tự kỷ nặng và một tổng thống trầm cảm thể tăng động đến mức điên*rồ. Những tỷ phú của “chính phủ ngầm” này phải luân phiên thay đổi gương mặt đại diện để cùng nhau gánh chịu hậu quả thông qua các cuộc bầu cử đầy màu sắc “dân chủ” kiểu mị dân và rất tốn kém. Thế nên, phương án tối ưu nhất mà tôi đề xuất là nước Mỹ nên bỏ hình thức bầu cử như hiện tại, thay vào đó họ chuyển sang sử dụng phương pháp bốc thăm ngẫu nhiên. Phương pháp này rất tiện lợi, ít tốn kém, và biết đâu đấy, nếu may mắn họ lại tìm được một tổng thống ra trò.
(Hà Huy Thành)
Notifications
Clear all
Góc nhìn 360°
841
Bài viết
40
Thành viên
2300
Reactions
3,441
Lượt xem
15 Tháng 4, 2026 2:12 sáng
Trang 57 / 57
Trước


