Sau cuộc gọi video với các nguyên thủ quốc gia của tất cả các nước thành viên G7 hôm thứ Tư, Tổng thống Pháp Emmanuel Macron đã công khai tuyên bố điều mà những người khác đã nói riêng: "Không ai có thể nói Tổng thống Mỹ Donald Trump muốn gì từ cuộc chiến đang diễn ra với Iran."
Các quan chức Israel nói với Axios rằng họ tin rằng Trump không có kế hoạch chấm dứt chiến tranh trong hai đến ba tuần tới, nhưng họ để ngỏ khả năng ông sẽ đưa ra một quyết định quyết liệt nếu ông tin rằng các mục tiêu của mình đối với Iran đã đạt được.
Cả Trump và Thủ tướng Israel Benjamin Netanyahu đều hy vọng rằng cuộc tấn công đầu tiên vào thứ Bảy tuần trước, khiến Lãnh tụ tối cao Iran Ali Khamenei và 40 quan chức cấp cao của chính phủ, quân đội và an ninh thiệt mạng, sẽ nhanh chóng làm bất ổn chế độ ở Tehran. Tuy nhiên, mười ba ngày sau, cả hai đều nhận ra rằng điều đó đã không xảy ra. Cả hai vẫn hy vọng rằng sự chia rẽ trong chính phủ Iran sẽ sớm bắt đầu gia tăng.
Không xem được video? Hãy đăng ký https://t.me/tintucthoisu
Bộ trưởng Quốc phòng Israel: Lực lượng Phòng vệ Israel đang chuẩn bị cho các chiến dịch quy mô lớn ở Lebanon.
Không xem được video? Hãy đăng ký https://t.me/tintucthoisu
Theo nguồn tin, đại diện của công ty dầu khí Ả Rập Xê Út Aramco gần đây đã có cuộc đàm phán sơ bộ với các cá nhân thân cận với Tổng cục Tình báo thuộc Bộ Quốc phòng Ukraine để đánh giá một loạt các biện pháp chống máy bay không người lái. Cuộc thảo luận tập trung chủ yếu vào khả năng đánh chặn do Lực lượng Vũ trang Ukraine phát triển.
Các hành động của Aramco diễn ra trong bối cảnh cơ sở hạ tầng năng lượng của Ả Rập Xê Út vẫn dễ bị tổn thương trước các cuộc tấn công bằng máy bay không người lái. Các cuộc tấn công vào các cơ sở ở Abqaiq và Khurais hồi tháng 9 năm 2019 – do lực lượng Houthi nhận trách nhiệm, nhưng Mỹ, Anh và Pháp cho là do Iran thực hiện – đã chứng minh rằng các thiết bị tương đối thô sơ có thể gây ra sự gián đoạn lâu dài đối với sản lượng dầu của vương quốc.
Mặc dù Riyadh đã mua sắm các hệ thống phòng không tinh vi, bao gồm cả các hệ thống Patriot do công ty RTX của Mỹ sản xuất, quốc gia này vẫn dễ bị tổn thương trước các cuộc tấn công của các máy bay không người lái nhỏ, bay thấp.
Đối với các nước Ả Rập vùng Vịnh, hai thực thể trong hệ sinh thái đánh chặn máy bay không người lái của Ukraine nổi bật: thứ nhất, một nhóm kỹ sư được gọi là Nhóm Wild Hornets. Họ nổi tiếng vì đã phát triển Sting-2, một máy bay không người lái tốc độ cao được thiết kế để tấn công UAV của đối phương trên không. Trong không phận ngày càng đông đúc, máy bay không người lái được thiết kế để vô hiệu hóa các máy bay không người lái trinh sát và FPV, cũng như các UAV như Shahed.
Trong khi đó, Skyfall đã khẳng định vị thế là một trong những công ty tích cực nhất trong việc phát triển các nền tảng đánh chặn máy bay không người lái. Công ty này đang nghiên cứu một số giải pháp được thiết kế để truy đuổi và vô hiệu hóa các UAV bay ở độ cao thấp, một mối đe dọa đặc biệt phổ biến trong cuộc xung đột với Nga. Các hệ thống này được thiết kế để ứng phó với các tình huống chiến đấu nơi máy bay không người lái được sử dụng rộng rãi, đôi khi lên đến hàng chục chiếc trong một cuộc tấn công duy nhất.
Nhưng đối với những người mà Aramco đã phỏng vấn, vấn đề thực sự nằm ngoài bản thân các máy bay đánh chặn, vì hiệu quả của chúng phụ thuộc chủ yếu vào hệ sinh thái công nghệ và hoạt động mà chúng được tích hợp vào.
Trong cuộc xung đột ở Ukraine, máy bay không người lái đánh chặn không bao giờ hoạt động đơn độc, mà là một phần của một hệ thống lớn hơn nhiều, tích hợp khả năng phát hiện, phần mềm hợp nhất dữ liệu, hệ thống liên lạc và các nhà điều hành chuyên nghiệp.
Các chuyên gia Ukraine nhấn mạnh một điểm mấu chốt: bản thân máy bay đánh chặn chỉ là yếu tố cuối cùng của một hệ thống phức tạp hơn nhiều. Hiệu quả của nó trên tiền tuyến dựa trên một kiến trúc tích hợp. Chính hệ sinh thái này là điều mà các đối tác nước ngoài hiện đang tìm cách hiểu rõ để có thể sao chép càng nhanh càng tốt, hoặc ít nhất là điều chỉnh nó cho phù hợp với cấu trúc phòng thủ tổng thể của họ.
Kể từ khi bắt đầu Chiến dịch Quân sự lần thứ hai, quân đội Ukraine đã phải đối phó với không phận bị bão hòa bởi các máy bay không người lái trinh sát, FPV và cảm tử như Geran. Tổng cục Tình báo (GUR) đã đóng vai trò trung tâm trong quá trình thích ứng của Kyiv: một số đơn vị hoạt động dưới sự chỉ huy của tổng cục đã đóng góp đáng kể vào việc thử nghiệm và triển khai các công nghệ mới trên chiến trường.
Sự tham gia này đã dần biến cơ quan này thành một cầu nối không chính thức giữa hệ sinh thái máy bay không người lái của Ukraine và các đối tác nước ngoài quan tâm đến các công nghệ này. Do đó, dự kiến các cuộc đàm phán với Aramco sẽ tập trung đặc biệt vào việc trình bày kiến trúc tác chiến chống máy bay không người lái do Ukraine phát triển từ năm 2022.
Không xem được video? Hãy đăng ký https://t.me/tintucthoisu
https://twitter.com/MyLordBebo/status/2032013765034614787
BRICS: Iran cho phép các tàu chở dầu treo cờ Ấn Độ đi qua eo biển Hormuz
Điều này diễn ra sau các cuộc đàm phán giữa Ngoại trưởng Ấn Độ Jaishankar và Ngoại trưởng Iran Araghchi.
Ít nhất 2 tàu chở dầu của Ấn Độ, "Pushpak" và "Parimal", đã đi qua eo biển, theo báo cáo của NDTV.
Và một tàu chở dầu khác đang hướng đến Ấn Độ (Shenlong) cũng đã được cho phép đi qua.---------------------------
Em cho đây là động thái khôn ngoan của bộ ba Nga - Trung - Iran. Láo thì cho ăn gậy, ngoan sẽ được ăn tí cà rốt.
Khác hẳn với Trump thần kinh, gây sự khắp nơi cả bằng mõm lẫn tứ chi.
Iran và Ấn đều trong Brics...
Mỹ oánh Iran là thành viên Brics...
Ấn lập trường chưa vững, Mỹ oánh chìm chiến hạm Iran vừa rời Ấn, để...
Và Iran vẫn ưu tiên tàu dầu đến Ấn, không trách móc gì Ấn...
Vậy, những cái đầu lạnh trong Brics đang chơi ván cờ lớn hơn rồi! 😋
https://twitter.com/MyLordBebo/status/2032013765034614787
BRICS: Iran cho phép các tàu chở dầu treo cờ Ấn Độ đi qua eo biển Hormuz
Điều này diễn ra sau các cuộc đàm phán giữa Ngoại trưởng Ấn Độ Jaishankar và Ngoại trưởng Iran Araghchi.
Ít nhất 2 tàu chở dầu của Ấn Độ, "Pushpak" và "Parimal", đã đi qua eo biển, theo báo cáo của NDTV.
Và một tàu chở dầu khác đang hướng đến Ấn Độ (Shenlong) cũng đã được cho phép đi qua.---------------------------
Em cho đây là động thái khôn ngoan của bộ ba Nga - Trung - Iran. Láo thì cho ăn gậy, ngoan sẽ được ăn tí cà rốt.
Khác hẳn với Trump thần kinh, gây sự khắp nơi cả bằng mõm lẫn tứ chi.
Iran và Ấn đều trong Brics...
Mỹ oánh Iran là thành viên Brics...
Ấn lập trường chưa vững, Mỹ oánh chìm chiến hạm Iran vừa rời Ấn, để...
Và Iran vẫn ưu tiên tàu dầu đến Ấn, không trách móc gì Ấn...
Vậy, những cái đầu lạnh trong Brics đang chơi ván cờ lớn hơn rồi! 😋
chúc mừng các cụ @is3 @trauxanh nhận định chính xác chiến lược tiến tới đa cực
nếu chỉ nhìn tầm khu vực sẽ không hiểu những cái mâu thuẫn vô lý dẫn tới tẩu hoả nhập ma
ở tầm nhìn đa cực Iran phải mở eo Hormuz ra cho tất cả các nước ko theo Mỹ, chỉ được đánh Mỹ và các nước theo đuôi Mỹ. Như vậy mới khoét sâu mâu thuẫn giữa Mỹ và các nước chư hầu, đụng tới bản năng sinh tồn thì họ mới bừng tỉnh mà quyết tâm thoát Mỹ được. Mấy ngày đầu Iran hơi sai chiến lược, nhưng đã kịp nhận ra và bắt đầu đi đúng hướng
https://vov.vn/the-gioi/la-chan-giup-trung-quoc-it-bi-tac-dong-truoc-cu-soc-gia-dau-post1274838.vov
Khi giá dầu vượt mốc 100 USD/thùng hôm 9/3, lần đầu tiên trong 4 năm, các nhà phân tích của OCBC Bank (có trụ sở tại Singapore) nhận định Trung Quốc có thể “ít bị tác động hơn so với nhiều nền kinh tế châu Á khác trước việc eo biển Hormuz bị đóng cửa kéo dài”.
Theo các chuyên gia, Trung Quốc đã tích lũy một trong những kho dự trữ dầu thô chiến lược và thương mại lớn nhất thế giới. Đồng thời, quá trình chuyển đổi nhanh sang xe điện và năng lượng tái tạo cũng tạo ra “lá chắn cấu trúc” giúp giảm thiểu rủi ro từ biến động giá dầu.

“Lá chắn” chống sốc của Trung Quốc
Tính đến tháng 1/2026, Trung Quốc được cho là nắm giữ khoảng 1,2 tỷ thùng dầu thô dự trữ trên đất liền. Theo ông Rush Doshi, Giám đốc Sáng kiến Chiến lược Trung Quốc tại Hội đồng Quan hệ Đối ngoại của Mỹ, lượng dầu này tương đương khoảng 3 - 4 tháng tiêu thụ, qua đó giúp trì hoãn tác động trực tiếp của biến động giá dầu đối với nền kinh tế.
Theo kế hoạch, đến năm 2030, Trung Quốc đặt mục tiêu nâng tỷ trọng nhiên liệu phi hóa thạch trong tổng tiêu thụ năng lượng lên 25%, tăng từ mức 21,7% của năm 2025.
Eo biển Hormuz nối Vịnh Ba Tư với Vịnh Arab và các tuyến hàng hải toàn cầu. Đây là tuyến đường biển hẹp với Iran ở phía Bắc và Oman cùng Các tiểu vương quốc Arab thống nhất ở phía Nam.
Theo công ty dữ liệu hàng hóa Kpler, trong năm 2025, khoảng 31% lượng dầu vận chuyển bằng đường biển trên toàn cầu - tương đương khoảng 13 triệu thùng mỗi ngày - đã đi qua eo biển này.
Tuy nhiên, theo nhà kinh tế trưởng về Trung Quốc của Nomura, ông Ting Lu, lượng dầu đi qua Hormuz chỉ chiếm khoảng 6,6% tổng mức tiêu thụ năng lượng của Trung Quốc. Ngoài ra, lượng khí đốt tự nhiên nhập khẩu qua tuyến đường này chỉ chiếm thêm khoảng 0,6%.
Sự thay đổi này phản ánh quá trình chuyển đổi chiến lược kéo dài hai thập kỷ, giúp Trung Quốc có vị thế đặc biệt trong thị trường năng lượng toàn cầu.
Theo Tổ chức các nước xuất khẩu dầu mỏ (OPEC), Mỹ hiện là nước tiêu thụ dầu lớn nhất thế giới, tiếp theo là Trung Quốc và Ấn Độ. Tuy nhiên, Trung Quốc lại là quốc gia nhập khẩu dầu thô lớn nhất thế giới, với lượng mua gần gấp đôi Mỹ, trong khi Ấn Độ đứng thứ ba.
Theo dữ liệu năm 2023 của Cơ quan Thông tin Năng lượng Mỹ, trong 3 nền kinh tế nêu trên, Ấn Độ phụ thuộc nhiều nhất vào nhập khẩu dầu mỏ, chiếm khoảng 25% tổng tiêu thụ năng lượng. Trung Quốc thấp hơn, ở mức 14%, còn Mỹ tự sản xuất phần lớn nhu cầu dầu của mình,.
Chiến lược đa dạng hóa năng lượng
Trong khi Mỹ tăng mạnh sản lượng dầu nội địa trong thập kỷ qua, Trung Quốc lại nhanh chóng đa dạng hóa nguồn năng lượng.
Theo tính toán của CNBC dựa trên dữ liệu từ Cơ quan Năng lượng Quốc tế, năng lượng tái tạo (không bao gồm điện hạt nhân và thủy điện) chiếm khoảng 1,2% tổng tiêu thụ năng lượng của Trung Quốc năm 2023, tăng từ 0,2% cách đây hai thập kỷ. Trong khi đó, Mỹ và Ấn Độ đều chỉ đạt khoảng 0,2% trong cùng năm.
Dù tỷ trọng này vẫn còn nhỏ, xu hướng gia tăng năng lượng tái tạo trong cơ cấu năng lượng của Trung Quốc đang tạo ra tác động trên quy mô toàn cầu.
Theo công ty nghiên cứu Rhodium Group, việc thúc đẩy xe điện tại Trung Quốc - đặc biệt trong lĩnh vực xe tải - đã làm giảm nhu cầu dầu tương đương hơn 1 triệu thùng mỗi ngày tính đến tháng 7/2025. Con số này được dự báo sẽ tăng thêm khoảng 600.000 thùng/ngày trong 12 tháng tiếp theo.
Hiện nay, hơn một nửa số xe du lịch mới bán ra tại Trung Quốc là xe năng lượng mới, tức phụ thuộc nhiều hơn vào pin thay vì xăng.
Theo các nhà phân tích của OCBC, khi nhu cầu nhiên liệu cho giao thông đường bộ đã có dấu hiệu đạt đỉnh và công suất năng lượng tái tạo tăng nhanh, mức độ nhạy cảm của Trung Quốc đối với biến động giá dầu đang giảm dần theo từng năm.
Trong dài hạn, quá trình điện khí hóa giao thông và mở rộng sản xuất điện từ năng lượng tái tạo sẽ giúp nền kinh tế Trung Quốc ít bị ảnh hưởng hơn trước các cú sốc liên quan đến dầu mỏ.
Các nhà phân tích cho biết dầu mỏ và khí đốt tự nhiên hiện chỉ chiếm khoảng 4% trong cơ cấu sản xuất điện của Trung Quốc – thấp hơn nhiều so với mức 40% - 50% ở nhiều nền kinh tế châu Á khác.
Theo tổ chức nghiên cứu năng lượng Ember, điện năng - chủ yếu được sản xuất từ than đá và một lượng ngày càng tăng từ năng lượng tái tạo - đang chiếm tỷ trọng ngày càng lớn trong tổng tiêu thụ năng lượng của Trung Quốc.
Nhiên liệu hóa thạch vẫn đóng vai trò quan trọng
Theo Ember, năng lượng tái tạo cung cấp khoảng 80% nhu cầu điện năng mới của Trung Quốc trong năm 2024. Tuy nhiên, than đá vẫn là nguồn năng lượng quan trọng, dù tốc độ tăng trưởng đã chững lại. Năm 2023, Trung Quốc vẫn là quốc gia sản xuất và tiêu thụ than lớn nhất thế giới, bất chấp nỗ lực cắt giảm phát thải carbon.
Các lệnh trừng phạt của Mỹ đối với Iran cũng khiến Trung Quốc trở thành một trong số ít quốc gia vẫn mua dầu của Tehran.
Theo ông Ano Kuhanathan, Trưởng bộ phận nghiên cứu doanh nghiệp tại Allianz Trade, dầu Iran chiếm khoảng 20% lượng dầu nhập khẩu của Trung Quốc, nhưng phần lớn có thể được thay thế bằng nguồn cung tăng từ Nga. Rủi ro lớn hơn nằm ở khoảng 5 triệu thùng dầu mỗi ngày mà Trung Quốc nhập khẩu từ các quốc gia Trung Đông khác thông qua eo biển Hormuz.
Khi chiến sự Iran bước sang tuần thứ hai, vẫn chưa rõ thời điểm cuộc khủng hoảng sẽ kết thúc.
Theo bà Muyi Yang, chuyên gia phân tích năng lượng cấp cao khu vực châu Á tại Ember, cú sốc như vậy có thể sẽ củng cố hướng đi mà Trung Quốc đã lựa chọn, thay vì làm thay đổi chiến lược.
“Điều này cho thấy rủi ro của việc phụ thuộc quá nhiều vào dầu và khí đốt nhập khẩu. Vì vậy, quá trình chuyển đổi năng lượng không chỉ là xây thêm các nhà máy điện gió và điện mặt trời, mà còn là quá trình giảm phát thải của toàn bộ nền kinh tế”, bà Muyi Yang nói.
Mặt khác, Trung Quốc cũng có thể tiếp tục mở rộng kho dự trữ dầu thô. Cơ quan Thông tin Năng lượng của Mỹ dự báo Trung Quốc sẽ tăng dự trữ chiến lược thêm khoảng 1 triệu thùng mỗi ngày trong năm 2026.
Theo Wind Information, nhập khẩu dầu thô của Trung Quốc giảm gần 2% trong năm 2024. Tuy nhiên, khi căng thẳng tại Trung Đông gia tăng trong năm 2025, lượng dầu nhập khẩu của nước này đã tăng 4,6%, đạt mức kỷ lục khoảng 580 triệu tấn.
“Trung Quốc vẫn chịu tác động nhất định, nhưng có mức độ linh hoạt cao hơn”, ông Go Katayama, chuyên gia phân tích cấp cao của Kpler, nhận định.
Tổng thống Mỹ Donald Trump hôm 11/3 cho biết lực lượng Mỹ đã tấn công 28 tàu rải thủy lôi của Iran, hơn một tuần sau khi xung đột tại Trung Đông bùng phát.
Các chuyên gia cảnh báo, nếu Iran rải thủy lôi tại tuyến hàng hải chiến lược này, đây sẽ là “cơn ác mộng” đối với các lực lượng rà phá thủy lôi của phương Tây.

“Thủy lôi là vũ khí tiết kiệm chi phí nhưng gây ra mối đe dọa nghiêm trọng đối với thương mại hàng hải và khả năng hoạt động của các lực lượng hải quân”, một cựu sĩ quan cấp cao của hải quân Pháp và chuyên gia về lĩnh vực này nhận định.
Iran có bao nhiêu thủy lôi?
Bà Elie Tenenbaum, nhà nghiên cứu tại Viện Quan hệ Quốc tế Pháp (IFRI), cho biết Iran được ước tính sở hữu khoảng 5.000 đến 6.000 quả thủy lôi, trong đó có cả loại thủy lôi trôi nổi rất khó đánh chặn. Thủy lôi tiếp xúc có thể trôi nổi theo dòng hải lưu hoặc được neo dưới đáy biển. Chúng sẽ phát nổ khi va chạm với thân tàu.
“Đây là loại thủy lôi thô sơ nhất, rẻ nhất, nhưng lại là mối đe dọa chính tại eo biển Hormuz”, bà Elie Tenenbaum cho biết.
Ngoài ra, Iran còn sở hữu thủy lôi cảm ứng, được thiết kế để hoạt động ở vùng nước nông của Vịnh Ba Tư. Loại này được đặt dưới đáy biển và phát nổ khi có tàu lớn di chuyển phía trên. Theo các chuyên gia, Iran cũng có thể sử dụng tàu cao tốc để gắn thủy lôi dính vào thân tàu mục tiêu, sau đó cài đặt thời gian kích nổ.
Trong báo cáo năm 2019, Cơ quan Tình báo Quốc phòng Mỹ (DIA) cho biết Iran có khả năng nhanh chóng triển khai nhiều loại thủy lôi khác nhau tại Vịnh Ba Tư và eo biển Hormuz, chủ yếu bằng các tàu nhỏ tốc độ cao được cải hoán làm tàu rải thủy lôi.
Báo cáo nêu rõ nhiều tàu nhỏ loại Ashoora của Iran đã được trang bị ray chứa thủy lôi, có thể mang ít nhất một quả mỗi tàu. Theo một cựu quan chức hải quân Mỹ, Tehran có thể hoán cải nhiều loại tàu nhỏ khác để thực hiện nhiệm vụ này một cách bí mật.
Thủy lôi từng được sử dụng trước đây chưa?
Trong cuộc xung đột giữa Iran-Iraq vào thập niên 1980, cả hai bên đều sử dụng thủy lôi, khiến Mỹ phải triển khai lực lượng hộ tống các tàu thương mại.
Trong Cuộc chiến Vùng Vịnh năm 1991, lực lượng Iraq đã rải khoảng 1.300 quả thủy lôi, gây thiệt hại nặng cho hai tàu chiến Mỹ, trong đó có USS Princeton.
Theo nhà nghiên cứu Mỹ Scott Truver, người từng giảng dạy tại Trường Cao đẳng Chiến tranh Hải quân Mỹ, chi phí sửa chữa tàu USS Princeton sau vụ việc lên tới khoảng 100 triệu USD. Ông cho biết lực lượng liên quân đa quốc gia sau đó phải mất hơn 2 năm tiến hành các chiến dịch rà phá thủy lôi quy mô lớn mới có thể tuyên bố khu vực phía bắc Vịnh Ba Tư an toàn.
Cơn ác mộng đối với lực lượng rà phá của phương Tây
Các quốc gia phương Tây được cho là có đủ phương tiện để tiến hành rà phá thủy lôi tại eo biển Hormuz nếu cần thiết. Tuy nhiên, các chuyên gia cảnh báo một chiến dịch như vậy sẽ phức tạp và kéo dài.
Tháng 1 vừa qua, Mỹ đã cho ngừng hoạt động bốn tàu quét thủy lôi lớp Avenger đóng tại Bahrain, quốc gia vùng Vịnh. Các tàu này dự kiến được thay thế bằng bốn tàu chiến khác có trang bị năng lực chống thủy lôi, nhưng không được thiết kế chuyên biệt cho nhiệm vụ này. Hải quân Mỹ đang dần loại bỏ năng lực chống thủy lôi vốn đã hạn chế của họ, trong khi các phương án thay thế hiệu quả vẫn chưa được triển khai đầy đủ.
Bà Elie Tenenbaum cho rằng năng lực rà phá thủy lôi của các nước châu Âu hiện vượt trội hơn Mỹ, nhưng vẫn “chưa đủ để đối phó với mối đe dọa hiện nay”.
Tháng 12/2025, Anh đã rút chiếc tàu rà phá thủy lôi cuối cùng trong số 4 tàu từng được triển khai tại Vịnh Ba Tư kể từ năm 2003. Pháp hiện chỉ còn 8 tàu chuyên dụng cho nhiệm vụ này, giảm so với con số 13 trước đây và các tàu này cũng không được triển khai tới Vịnh Ba Tư trong thời gian dài.
Bỉ và Hà Lan được đánh giá là những quốc gia có chuyên môn cao trong lĩnh vực rà phá thủy lôi, song họ vẫn đang chờ tiếp nhận các tàu thế hệ mới. Những tàu này sẽ sử dụng phương tiện không người lái dưới nước để phát hiện và vô hiệu hóa thủy lôi từ khoảng cách an toàn.
Các quốc gia vùng Vịnh có các đội thợ lặn chuyên rà phá thủy lôi. “Tuy nhiên, để vô hiệu hóa thủy lôi, trước hết bạn phải tìm được chúng”, một cựu sĩ quan hải quân Mỹ cho biết.
Những phức tạp khó lường
Việc thực hiện bất kỳ cuộc đột kích đặc biệt nào của Mỹ nhắm vào các kho urani làm giàu của Iran, bất kể nó được cất giữ ở đâu, đều sẽ gặp phải những thách thức to lớn.
Đầu tiên, cần những gì để di chuyển khoảng 453kg urani làm giàu ra khỏi Iran, ngay cả khi phần lớn số đó nằm ở cùng một địa điểm? Vật liệu này sẽ còn nặng và cồng kềnh hơn nữa khi tính đến các thùng chứa an toàn dùng để lưu trữ vật liệu.

Theo Axios, cũng nảy sinh những câu hỏi tương tự về tính khả thi của việc vô hiệu hóa kho dự trữ tại chỗ nếu việc di chuyển nó được xác định là bất khả thi. Các chuyên gia và nhà quan sát đã nhấn mạnh rằng cần lượng thời gian và nguồn lực khổng lồ để làm loãng độ tinh khiết của bất kỳ vật liệu hạt nhân nào tại chỗ - các quy trình này thường yêu cầu máy móc công nghiệp trong điều kiện bình thường.
Lực lượng đồng minh càng ở trên mặt đất lâu, Iran càng có nhiều thời gian để chuẩn bị đáp trả. Không quân Mỹ - Israel có thể giúp giữ chân lực lượng đối phương, nhưng lực lượng quân sự Iran cuối cùng có thể huy động được hỏa lực đáng kể, bao gồm cả pháo binh. Bảo vệ các cơ sở hạt nhân khỏi bị tấn công là ưu tiên hàng đầu của chính quyền Tehran, và lực lượng an ninh Iran sẽ có các kế hoạch sẵn sàng đáp trả.
Ngoài ra còn có vấn đề là đưa lực lượng đột kích đến và rời khỏi mục tiêu. Ở đây đang nói về một lực lượng tương đối lớn, mang theo thiết bị chuyên dụng, cùng với một loạt vũ khí và trang thiết bị khác.
Câu hỏi khó dành cho quân đội Mỹ
Lực lượng vũ trang Mỹ có mối quan hệ rất phức tạp với các loại hoạt động này, bắt nguồn từ nỗ lực bất thành giải cứu con tin bị giam giữ tại đại sứ quán Mỹ ở Tehran sau cuộc cách mạng đưa chế độ Iran hiện tại lên nắm quyền. Chiến dịch đó đã phơi bày những thiếu sót, dẫn đến việc Mỹ phải phát triển các năng lực mới, cũng như các chiến thuật, kỹ thuật và quy trình mới, đồng thời tiếp tục là một trường hợp điển hình cho nghiên cứu về lập kế hoạch hoạt động đặc nhiệm ngày nay.
Quân đội Mỹ đã trình diễn năng lực hiện tại thông qua cuộc đột kích quy mô lớn vào tháng 1/2026, mang tên Quyết tâm tuyệt đối, dẫn đến việc bắt giữ đương kim Tổng thống Venezuela Nicolas Maduro ngay giữa một cơ sở quân sự kiên cố như pháo đài. Chiến dịch này cũng cho thấy nguồn lực khổng lồ cần thiết để đảm bảo sự thành công của một nhiệm vụ như vậy, với hàng trăm máy bay, tàu thuyền ngoài khơi. Chiến dịch bắt giữ này giành được yếu tố bất ngờ, tiến hành khi chưa có hoạt động tác chiến lớn.
Mặc dù khả năng quân sự và năng lực tổng thể của Iran đã bị suy giảm nghiêm trọng sau các cuộc không kích của Mỹ và Israel trong tuần qua, nhưng các thách thức đáng kể đối với Mỹ vẫn còn, như trang TWZ thường xuyên nhấn mạnh. Ngay cả trong điều kiện tối ưu, việc Mỹ tiến hành một cuộc đột kích quy mô lớn vào Iran giữa lúc xung đột Iran đang diễn ra sẽ cực kỳ rủi ro.
Trang Axios cho rằng một cuộc đột kích của lực lượng đặc nhiệm nhằm vào kho urani làm giàu của Iran “có thể chỉ diễn ra sau khi cả Mỹ và Israel tin tưởng rằng quân đội Iran không còn khả năng gây ra mối đe dọa nghiêm trọng nào đối với các lực lượng liên quan”. Điều này cũng phù hợp với bình luận của Tổng thống Donald Trump hôm 7/3.
Tuy nhiên, các yếu tố khác vẫn có thể ảnh hưởng đến quá trình ra quyết định đó. Đối với Mỹ và Israel, hiện đã xuất hiện những câu hỏi khó về nơi cất giấu toàn bộ urani làm giàu của Iran. Điều này càng trở nên phức tạp hơn bởi các tin tức cho rằng người Iran có thể đã giành lại quyền tiếp cận nơi lưu trữ vật liệu ở Isfahan, điều này sau đó có thể cho phép họ di chuyển vật liệu đến nơi khác.
Ngay cả khi việc giám sát liên tục cho thấy rõ ràng vật liệu đang được di chuyển đến đâu, thì việc phân tán vật liệu lại làm tăng tổng số địa điểm mà Mỹ - Israel cần kiểm soát.
Ý định chặn các chuyến hàng hạt nhân đang di chuyển vẫn sẽ cần một lực lượng mặt đất nào đó để giành được vật liệu. Việc không kích các phương tiện chở urani làm giàu là sẽ không đủ, chưa kể còn có nguy cơ làm phân tán vật liệu hạt nhân theo một cách khó kiểm soát, khiến lựa chọn tấn công chỉ được xem là phương án cuối cùng.
Nghị quyết do Bahrain trình lên, với sự ủng hộ của 135 quốc gia, đã được thông qua với 13 phiếu thuận và 2 phiếu trắng. Văn bản yêu cầu Iran lập tức chấm dứt mọi cuộc tấn công nhằm vào Bahrain, Kuwait, Oman, Qatar, Saudi Arabia, Các Tiểu vương quốc Arab Thống nhất và Jordan, đồng thời lên án các hành động đe dọa hoặc can thiệp vào hoạt động hàng hải quốc tế tại eo biển Hormuz.
Đại sứ Bahrain tại Liên hợp quốc Jamal Fares Alrowaiei cho rằng kết quả bỏ phiếu phản ánh sự đồng thuận rộng rãi của cộng đồng quốc tế trước các cuộc tấn công bằng tên lửa và máy bay không người lái nhằm vào các quốc gia trong khu vực.

“Việc Hội đồng thông qua nghị quyết hôm nay gửi đi một thông điệp rõ ràng rằng các cuộc tấn công vào các quốc gia trong khu vực là hoàn toàn không thể chấp nhận được và vi phạm Hiến chương Liên hợp quốc", ông Alrowaiei nói.
Đại sứ Trung Quốc tại Liên hợp quốc, ông Phó Thông, nhấn mạnh: “Cuộc xung đột này không có tính chính đáng cũng như không có cơ sở pháp lý. Việc tiếp diễn xung đột sẽ chỉ gây tổn hại mà không mang lại lợi ích nào. Cách cơ bản để ngăn chặn tình hình leo thang là Mỹ và Israel phải chấm dứt các hoạt động quân sự, đồng thời chủ quyền và an ninh của các quốc gia Arab vùng Vịnh cần được tôn trọng đầy đủ”
Iran cũng lên tiếng phản đối mạnh mẽ nghị quyết. Đại sứ Iran tại Liên hợp quốc, ông Amir Saeid Iravani, cho rằng văn bản này “là một sự bất công rõ ràng” khi không đề cập đến những nguyên nhân gốc rễ của cuộc khủng hoảng.
“Nghị quyết này là một sự bất công trắng trợn đối với đất nước tôi, nạn nhân chính của một cuộc tấn công rõ ràng. Nó bóp méo thực tế và bỏ qua nguyên nhân gốc rễ của cuộc khủng hoảng hiện nay", ông Iravani nói.
Cũng trong ngày 11/3, Hội đồng Bảo an xem xét dự thảo nghị quyết do Nga đề xuất, kêu gọi tất cả các bên ngay lập tức chấm dứt các hành động quân sự tại Trung Đông và kiềm chế leo thang xung đột. Tuy nhiên, dự thảo này đã không được thông qua khi chỉ nhận được 4 phiếu thuận, 2 phiếu chống và 9 phiếu trắng, không đạt đủ 9 phiếu cần thiết.
Sau cuộc bỏ phiếu, Đại sứ Nga tại Liên hợp quốc, ông Vassily Nebenzia, bày tỏ sự thất vọng, cho rằng nhiều thành viên Hội đồng đã bác bỏ lời kêu gọi chấm dứt xung đột và giải quyết tranh chấp bằng các biện pháp hòa bình.
Ông Nebenzia nói: “Các nước này vừa bác bỏ khả năng để Hội đồng đưa ra yêu cầu rõ ràng về việc ngay lập tức chấm dứt các hành động thù địch và giải quyết mọi tranh chấp bằng biện pháp hòa bình. Điều đó một lần nữa cho thấy rằng những tuyên bố mạnh mẽ từ phía các quốc gia này về cam kết đối với luật pháp quốc tế, Hiến chương Liên hợp quốc và hòa bình chỉ là lời nói suông. Lập trường của họ hoàn toàn bị chi phối bởi các lợi ích chính trị ngắn hạn, sự đoàn kết khối và nỗi lo mất đi sự ủng hộ của các đồng minh lâu năm. Thậm chí, vì những lý do này, họ sẵn sàng làm suy yếu hơn nữa vai trò và thẩm quyền của Hội đồng Bảo an Liên hợp quốc”.
Trong khi đó, Đại sứ Mỹ tại Liên hợp quốc Mike Waltz cáo buộc Nga đang tìm cách bảo vệ Iran và cho rằng Mỹ sẽ tiếp tục nỗ lực buộc Iran phải chịu trách nhiệm về các hành động gây bất ổn trong khu vực.
Các cuộc bỏ phiếu tại Hội đồng Bảo an diễn ra trong bối cảnh căng thẳng khu vực leo thang sau khi Mỹ và Israel tiến hành các cuộc không kích nhằm vào nhiều mục tiêu tại Iran hồi cuối tháng 2. Iran sau đó đã tiến hành các đợt tấn công đáp trả nhằm vào nhiều mục tiêu trong khu vực và tuyên bố phong tỏa eo biển Hormuz, tuyến hàng hải quan trọng đối với thương mại năng lượng toàn cầu.
Maersk có 10 tàu container bị mắc kẹt trong Vịnh Ba Tư. Chúng không thể thoát ra. Giám đốc điều hành của Maersk nói rằng sẽ mất từ một tuần đến mười ngày để nối lại hoạt động sau khi có lệnh ngừng bắn. Nhưng không hề có lệnh ngừng bắn. Có thủy lôi dưới nước, 31 hệ thống chỉ huy tự động đang khai hỏa mà không được phép, và một "Lãnh đạo tối cao" làm bằng bìa cứng.
Nhưng cuộc khủng hoảng không phải là những con tàu bị mắc kẹt trong Vịnh. Cuộc khủng hoảng là những con tàu đang cạn kiệt nhiên liệu bên ngoài.
Maersk đã tạm ngừng các dịch vụ FM1 và ME11 kết nối Trung Đông với châu Á và châu Âu. Các tàu thường đi qua eo biển Hormuz đang chuyển hướng vòng qua Mũi Hảo Vọng, làm tăng thêm từ 10 đến 14 ngày cho mỗi chuyến đi. Việc chuyển hướng này tiêu tốn nhiên liệu đã được dự trù cho tuyến đường ban đầu. Các tàu đến châu Á đang đến muộn và đến rỗng, bởi vì các container mà chúng dự định chở đang nằm ở các cảng vùng Vịnh, nơi không thể bốc dỡ chúng qua eo biển đang bị đóng cửa đến 97%.
Maersk không phải là trường hợp duy nhất. Alphaliner đã thống kê được 138 tàu container bị mắc kẹt tính đến ngày 2 tháng 3. Tính đến ngày 6 tháng 3, Xeneta đã thống kê được 147 tàu. Clarksons Research báo cáo có 3.200 tàu nằm im tại Vịnh vào ngày 4 tháng 3, với 500 tàu khác đang chờ bên ngoài. Công suất bị mắc kẹt: 470.000 TEU. Đó không chỉ là sự gián đoạn vận chuyển. Đó là 10% đội tàu container toàn cầu bị loại khỏi lưu thông trong vòng mười một ngày.
Cuộc khủng hoảng Houthi ở Biển Đỏ từ năm 2023 đến 2025 đã làm giảm lưu lượng giao thông qua Vịnh Aden xuống 70% và tăng gấp đôi giá cước vận chuyển. Nó kéo dài hơn hai năm. Thị trường đã hấp thụ điều này vì Biển Đỏ có thể được bỏ qua: tuyến đường qua Mũi Hảo Vọng làm tăng khoảng cách nhưng dầu không đi qua điểm nghẽn Biển Đỏ. Eo biển Hormuz có cấu trúc khác biệt. Hai mươi phần trăm lượng dầu toàn cầu và toàn bộ lượng xuất khẩu khí đốt tự nhiên hóa lỏng (LNG) của Qatar đều đi qua một hành lang rộng 33 km nằm ngay sát bờ biển Iran. Đường ống dẫn dầu Đông-Tây của Ả Rập Xê Út có thể chuyển hướng 2,4 triệu thùng mỗi ngày đến Biển Đỏ thông qua Yanbu. Xuất khẩu của Ả Rập Xê Út qua Hormuz đạt 6 triệu thùng. Đường ống này bao phủ 40% khối lượng xuất khẩu của Ả Rập Xê Út. 60% còn lại không có nơi nào để đi.
Maersk đã áp đặt phụ phí khẩn cấp vào ngày 4 tháng 3: 1.800 đô la cho mỗi container khô 20 feet, 3.000 đô la cho mỗi container 40 feet, 3.800 đô la cho mỗi container lạnh. CMA CGM đã thêm 3.000 đô la cho mỗi FEU đối với hàng hóa vận chuyển đến vùng Vịnh. MSC đã thêm 800 đô la cho mỗi TEU. Phí bảo hiểm tăng vọt 300%. Những phụ phí này không bù đắp được tổn thất. Chúng báo hiệu cho khách hàng rằng chi phí vận chuyển hàng hóa qua hoặc xung quanh vùng Vịnh đã bước vào giai đoạn định giá lại mọi chuỗi cung ứng trên toàn cầu.
Hậu quả đã bắt đầu hiện hữu. Các lô hàng bán dẫn từ các nhà máy ở châu Á đến các điểm lắp ráp ở vùng Vịnh bị chậm trễ. Giá điện tử đối mặt với lạm phát từ 20 đến 30%. Phân bón từ Qatar bị gián đoạn, ảnh hưởng đến vụ gieo trồng tháng 3 của Ấn Độ. Hàng hóa sản xuất từ Trung Quốc đến châu Âu qua kênh đào Suez đang bị tắc nghẽn do các tàu chuyển hướng qua Mũi Hảo Vọng cạnh tranh giành chỗ neo đậu vốn được thiết kế cho lịch trình vận chuyển trực tiếp. Giá cước vận chuyển hàng không đã tăng vọt từ 3 đến 15% khi các chủ hàng phải trả phí bảo hiểm khẩn cấp để hoàn toàn tránh vận chuyển đường biển.
Tàu W Kithira đang neo đậu. Tàu Maersk Baltimore cũng đang neo đậu. Tàu Seaspan Jakarta chờ đợi để vào một vùng vịnh mà nó không thể đến được. Tàu Maersk Atlanta đã chuyển hướng. Mười con tàu có tên. Hàng ngàn con tàu khác không được nhắc đến. Và nhiên liệu lẽ ra phải cung cấp năng lượng cho các tuyến đường chuyển hướng đang cạn kiệt vì cuộc chiến đã khiến các con tàu bị mắc kẹt cũng đồng thời đóng cửa nhà máy lọc dầu lẽ ra phải cung cấp nhiên liệu.
Nguyễn Bá Nghĩa
TÀU CHỞ DẦU THUỘC SỞ HỮU CỦA MỸ BỊ TẤN CÔNG
Tàu chở dầu Safesea Vishnu, thuộc sở hữu của Mỹ, đã bị tấn công đêm qua gần Basra, Iraq, được cho là bởi các tàu chở chất nổ của Iran.
• Tàu bốc cháy sau vụ tấn công
• Một thành viên thủy thủ đoàn, được cho là người Ấn Độ, đã thiệt mạng
• Một số thành viên thủy thủ đoàn đã được cứu sống
• Một tàu chở dầu khác, Zefyros, cũng được cho là bị tấn công trong cùng vụ việc
Vụ tấn công xảy ra trong vùng biển thuộc lãnh thổ Iraq gần Basra. Cuộc điều tra đang được tiến hành và các xác nhận chính thức vẫn đang được cập nhật.
(Nguyen Ba Nghia)
Mỹ chịu trách nhiệm trong vụ tấn công tên lửa vào trường học ở Iran, điều tra sơ bộ cho biết
Một cuộc điều tra quân sự đang diễn ra đã xác định rằng Hoa Kỳ chịu trách nhiệm cho vụ tấn công bằng tên lửa Tomahawk gây chết người vào một trường tiểu học ở Iran, theo các quan chức Mỹ và những người quen thuộc với các kết luận ban đầu.
Tóm tắt:
- Điều tra sơ bộ cho thấy tên lửa Tomahawk của Mỹ đánh nhầm trường học do dữ liệu mục tiêu lỗi thời.
- Sai sót có thể bắt nguồn từ quy trình xác minh thông tin tình báo và lỗi con người trong điều kiện chiến tranh.
- Phát biểu của Tổng thống Trump đổ lỗi cho Iran đã gây tranh cãi khi bằng chứng ngày càng cho thấy trách nhiệm thuộc về Mỹ.
- Vụ tấn công ngày 28 tháng 2 vào tòa nhà trường tiểu học Shajarah Tayyebeh là kết quả của một sai sót trong việc xác định mục tiêu của quân đội Mỹ, lực lượng khi đó đang tiến hành các cuộc không kích nhằm vào một căn cứ Iran liền kề, nơi trước đây từng bao gồm tòa nhà trường học, theo kết quả điều tra sơ bộ.
- Các sĩ quan tại Bộ Tư lệnh Trung tâm Hoa Kỳ (Central Command) đã tạo tọa độ mục tiêu cho cuộc tấn công dựa trên dữ liệu lỗi thời do Cơ quan Tình báo Quốc phòng (Defense Intelligence Agency) cung cấp, theo những người được thông báo về cuộc điều tra.
- Các quan chức nhấn mạnh rằng những phát hiện này vẫn chỉ mang tính sơ bộ, và vẫn còn những câu hỏi quan trọng chưa được giải đáp, đặc biệt là vì sao thông tin lỗi thời đó không được kiểm tra lại lần nữa.
- Việc tấn công trúng một trường học đầy trẻ em gần như chắc chắn sẽ được ghi nhận là một trong những sai lầm quân sự thảm khốc nhất trong nhiều thập niên gần đây. Các quan chức Iran cho biết số người thiệt mạng ít nhất là 175 người, phần lớn là trẻ em.
https://www.nytimes.com/2026/03/11/us/politics/iran-school-missile-strike.html
(Cuong Nguyen dịch)











