Samuel Moncada, đại sứ Venezuela tại Liên Hợp Quốc, đã lên án vụ bắt cóc Tổng thống Nicolás Maduro và Cilia Flores do Mỹ thực hiện, nhấn mạnh rằng không một nguyên thủ quốc gia nào có thể bị xét xử bên ngoài lãnh thổ quốc gia của họ, đồng thời yêu cầu trả tự do cho họ và tôn trọng chủ quyền quốc gia.
Bà Phakamile Hlubi-Majola, thuộc Liên đoàn Công nhân Kim loại Quốc gia Nam Phi, nói với RT rằng 'chủ nghĩa thực dân và đế quốc trần trụi' của Trump ở Venezuela đang đe dọa toàn thế giới
'Mối lo ngại của chúng tôi là nếu Trump thoát tội ở [Venezuela]... ông ta sẽ tiếp tục và dùng vũ lực chiếm đóng các quốc gia khác'
'Chúng ta nên lo lắng vì Venezuela đã bị chiếm đóng bằng vũ lực dựa trên một lời nói dối' — Phakamile Hlubi-Majola
'Lời nói dối rằng Tổng thống Maduro là người đứng đầu một loại băng đảng ma túy quốc tế nào đó
Cho thấy rằng Mỹ sẽ bịa ra đủ mọi lý do để biện minh cho việc chiếm đóng bằng vũ lực'
Tôi hỏi Ngoại trưởng liệu có hợp pháp không nếu một cường quốc nước ngoài cáo buộc Thủ tướng Anh vi phạm luật pháp trong nước của họ, ném bom nước Anh, giết hại hàng chục công dân Anh và bắt cóc Thủ tướng cùng vợ ông giữa đêm.
Báo động tổng động viên tại Venezuela — Tờ Wall Street Journal
Lực lượng vũ trang đã được đặt trong tình trạng báo động cao, và một "chế độ thiết quân luật" đã được ban bố đối với công nhân trong ngành công nghiệp dầu mỏ và một số ngành công nghiệp trọng điểm khác.
"Lệnh huy động ngay lập tức lực lượng vũ trang quốc gia trên toàn quốc và sử dụng tiềm lực quốc gia hiện có để đẩy lùi sự xâm lược của nước ngoài được ban hành... Quân sự hóa cơ sở hạ tầng nhà nước, ngành công nghiệp dầu mỏ và các ngành công nghiệp nhà nước trọng điểm khác. Nhân viên của các doanh nghiệp này sẽ tạm thời bị đặt dưới thiết quân luật," văn bản nêu rõ.
Sắc lệnh cũng ra lệnh tăng cường tuần tra và an ninh tại các biên giới trên bộ, trên không và trên biển của đất nước.
Rõ ràng nội bộ Venezuela có vấn đề thì ông Maduro mới phải dùng đến cận vệ người Cuba. Nhưng thế éo nào mà đến phút cuối đội cận vệ Cuba lại không ở cùng ông mà bị điều đi nơi khác! Thật vi diệu!
Nhìn ông Maduro tập tễnh thấy cũng tội mà thôi cũng kệ, đất nước giàu tài nguyên như thế mà chả chịu làm ăn gì, trông vào mỗi móc dầu lên để bán. Nghe đồn có đận Venezuela còn thiếu trầm trọng lương thực, thậm chí cả giấy vệ sinh! Toàn phải nhập khẩu, trong nước chả tự chủ được gì!
M.ẽo đã tấncông Vene.zue.la. Và rồi, đúng như trong một “thế giới văn minh dựa trên luật lệ”, cộng đồng quốc tế lập tức có phản ứng tức thì.
Ngay trong những giờ đầu tiên, các nhà lãnh đạo Liên minh châu Âu đã đưa ra những tuyên bố khẩn cấp.
Tổng thống Pháp nói rằng ông “vô cùng bàng hoàng”, “sốc nặng” và “không thể im lặng” khi “một quốc gia có chủ quyền bị tấn công vô cớ”.
Thủ tướng Đức tuyên bố “kỷ nguyên ngây thơ đã chấm dứt” và “HoaKỳ không còn có thể được xem là đối tác đáng tin cậy của thế giới tự do”.
Chủ tịch Ủy ban châu Âu hứa hẹn các “biện pháp trừng phạt địa ngục” đối với M.ẽo, bởi vì “thế kỷ XXI không phải là thời đại của những cuộc xâm lược”.
Brussels lập tức triệu tập một hội nghị thượng đỉnh bất thường. Kết quả là đã quyết định:
-Đóng băng tài sản của Mỹ tại châu Âu;
-Cấm các nghị sĩ Quốc hội Mỹ và giới chỉ huy quân sự cấp cao nhập cảnh EU;
-Lloại các ngân hàng Mỹ khỏi hệ thống SWIFT;
-Áp đặt lệnh cấm vận đối với việc cung cấp công nghệ, vi mạch và phần mềm;
-Đình chỉ hiệu lực toàn bộ các hiệp định thương mại.
Ba Lan, các nước Baltic và Áo có lập trường đặc biệt cứng rắn, tuyên bố rằng “hôm nay là Caracas, ngày mai sẽ là Vienna”, và rằng “tham vọng đếquốc của Washington đe dọa toàn bộ châu Âu”.
Phần Lan và Thụy Điển khẩn cấp nói tới sự cần thiết phải “xem xét lại kiến trúc an ninh”.
Tại London, Thủ tướng Anh tuyên bố chấm dứt hoàn toàn các chuyến bay tới M.ẽo, nhấn mạnh rằng “bầu trời Anh không thể phục vụ một quốc gia xâm lược”. British Airways hủy toàn bộ các chuyến bay tới New York, Washington và Los Angeles. Air France, Lufthansa, KLM và SAS cũng làm điều tương tự- như một cử chỉ đoàn kết với nhân dân Venezuela.
Tổng Thư ký Liên Hợp Quốc tuyên bố rằng “NicolásMaduro là tổng thống hợp pháp do nhân dân một quốc gia có chủ quyền bầu ra” và rằng “mọi nỗ lực thay đổi chính quyền bằng vũ lực đều không thể chấp nhận”. Đại hội đồng LHQ, với đa số phiếu, thông qua nghị quyết yêu cầu M.ẽo lập tức rút quân khỏi Ve.nezu.ela và khởi động điều tra các tộiác chiến tranh.
Tòa án Hình sự Quốc tế thông báo đang chuẩn bị lệnh bắt giữ các quan chức cấp cao của Mỹ. Các cáo buộc được nêu ra rất gay gắt: “xâm lược”, “vi phạm Hiến chương LHQ”, “tấn công cơ sở hạ tầng dân sự”.
NATO ra tuyên bố nguyên tắc, nhấn mạnh rằng “HoaKỳ hành động không có sự ủy nhiệm của Liên minh và đã phá vỡ nền tảng an ninh tập thể”. Một số quốc gia đóng băng việc tham gia các cuộc tập trận chung với quân đội Mỹ.
Ủy ban Olympic Quốc tế cũng phản ứng nhanh chóng như:
-Cấm sử dụng quốc kỳ và quốc ca Mỹ tại các giải đấu;
-Hạn chế phần lớn vận động viên Mỹ, số còn lại chỉ được thi đấu với tư cách trung lập;
-Vấn đề Mỹ tham dự Thế vận hội sẽ được xem xét riêng - “có tính đến trách nhiệm đạo đức”.
FIFA còn đi xa hơn. Hội đồng tổ chức tuyên bố tước quyền đăng cai World Cup của M.ẽo với lập luận: “Bóng đá không thể đứng ngoài chính trị khi dân thường đang thiệt mạng”.
Apple, Google, Meta và Microsoft ra tuyên bố chung về việc tạm ngừng hoạt động tại M.ẽo cho đến khi luật pháp quốc tế được khôi phục. Netflix dừng sản xuất toàn bộ các dự án có diễn viên nước xâm lược. Disney loại bỏ quốc kỳ M.ẽo khỏi các đoạn mở đầu của mình.
Trên khắp thế giới diễn ra những cuộc biểu tình hàng chục nghìn người với các khẩu hiệu “Hands off Ve.nezu.ela”, “Yankees go home” và “Madurolà tổng thống của chúng tôi”.
Một loạt các nước lên tiếng ủng hộ Caracas. Tất cả đều nhấn mạnh một điều:
-Maduro là nhà lãnh đạo hợp pháp;
-Venezuela có quyền bảo vệ chủ quyền của mình;
-Sự ủng hộ dành cho Caracas sẽ là chính trị, kinh tế, nhân đạo và quân sự -đúng ở mức cần thiết.
Liên bang Nga, về phần mình, tuyên bố ngừng cung cấp uranium cho M.ẽo, đóng băng toàn bộ các chương trình hợp tác vũ trụ và xem xét lại các hợp đồng năng lượng. Bộ Ngoại giao Nga nhấn mạnh: “Chúng tôi không thể chấp nhận chủ nghĩa quân phiệt của M.ẽo”.
Cuối cùng, thế giới đã đoàn kết chống lại xâm lược, can thiệp, chính sách vũ lực và những tiêu chuẩn kép.
Và rồi…
tôi tỉnh giấc.
(Dịch từ bài của ArsenZahar5 trên trang mạng tiếu lâm Nga)