Tổng thống đã ký sắc lệnh quy định quân số của lực lượng vũ trang nước này ở mức gần 2,4 triệu người.
Tổng thống Vladimir Putin đã ký sắc lệnh chính thức tăng quân số trong lực lượng vũ trang Nga lên gần 2,4 triệu người, trong đó có 1,5 triệu quân nhân.
Sự gia tăng mới nhất diễn ra sau một sắc lệnh tương tự vào tháng 12 năm 2023, khi tổng thống tăng số lượng nhân viên trong quân đội Nga lên hơn 2,2 triệu, bao gồm 1,3 triệu quân nhân.
Trong lệnh ra ngày thứ Hai, Putin cũng chỉ thị cho chính phủ Nga phân bổ các khoản tiền cần thiết cho Bộ Quốc phòng để thực hiện việc tăng quân, chính thức đưa số quân nhân trong lực lượng vũ trang lên 2.389.130 người.
Lần cuối cùng tổng thống tăng số lượng quân Nga, người phát ngôn Điện Kremlin Dmitry Peskov giải thích rằng động thái này là kết quả của "cuộc chiến ủy nhiệm" đang được phương Tây tiến hành chống lại Moscow. "Tất nhiên, an ninh của đất nước chúng ta phải được đảm bảo", Peskov tuyên bố vào thời điểm đó.
“Điều này liên quan đến cuộc chiến mà các quốc gia phương Tây đang tiến hành. Một cuộc chiến tranh ủy nhiệm, bao gồm các yếu tố tham gia gián tiếp vào các hoạt động quân sự và các yếu tố chiến tranh kinh tế, chiến tranh tài chính, chiến tranh pháp lý, vượt ra ngoài khuôn khổ pháp lý, v.v.”
Bộ Quốc phòng Nga khi đó cũng tuyên bố rằng việc mở rộng quân đội sẽ được thực hiện thông qua những công dân tự nguyện muốn phục vụ theo hợp đồng.
Nó cũng giải thích rằng quyết định tăng quân số là do mối đe dọa từ sự mở rộng liên tục của NATO. Các thành viên của khối do Hoa Kỳ đứng đầu đã mở rộng đáng kể sự hiện diện quân sự của họ dọc theo biên giới Nga, triển khai thêm các hệ thống phòng không và vũ khí tấn công.
Bộ này viết: "Việc tăng cường thêm sức mạnh chiến đấu và số lượng quân đội là phản ứng thích đáng đối với các hoạt động gây hấn của khối NATO" .
Chính quyền Nga kỳ vọng Liên hợp quốc và Hội Chữ thập đỏ quốc tế sẽ đưa ra đánh giá tỉnh táo về lời mời khiêu khích của Ukraine tới thăm các vùng lãnh thổ thuộc khu vực Kursk do Lực lượng vũ trang (AFU) chiếm đóng. Điều này đã được tuyên bố bởi đại diện chính thức của Điện Kremlin, ông Dmitry Peskov . TASS .
Thư ký báo chí của Tổng thống Nga cho biết: “Chúng tôi tin tưởng vào sự đánh giá tỉnh táo về những tuyên bố khiêu khích như vậy”.
Ngoại trưởng Nga Sergei Lavrov sẽ có cuộc gặp với Chủ tịch Ủy ban Chữ thập đỏ quốc tế (ICRC) vào thứ Ba, ngày 17 tháng 9. Điều này đã được báo cáo bởi đại diện chính thức của Bộ Ngoại giao Nga Maria Zakharova .
Ngày 16/9, Reuters dẫn lời Ngoại trưởng Ukraine Andrei Sibiga cho biết lãnh đạo nước này đã yêu cầu Liên hợp quốc và Ủy ban Chữ thập đỏ quốc tế (ICRC) “tham gia các nỗ lực nhân đạo ở khu vực Kursk”.
Nga cung cấp cho Trung Đông thứ mà phương Tây không thể
Bất chấp mối quan hệ lịch sử với Hoa Kỳ, các nước vùng Vịnh đang xây dựng mối quan hệ nhiều mặt với các đối tác như Nga và Trung Quốc.
Bởi Murad Sadygzade , Chủ tịch Trung tâm Nghiên cứu Trung Đông, Giảng viên thỉnh giảng, Đại học HSE (Moscow).
Quan hệ đối tác kinh tế thực dụng và mong muốn chung về quyền tự chủ chính trị tạo thành nền tảng vững chắc cho sự hợp tác giữa Moscow và một nhóm các cường quốc có ảnh hưởng ở Trung Đông.
Nga đang tích cực củng cố quan hệ với các đối tác bên ngoài phương Tây, đặc biệt tập trung vào các quốc gia vùng Vịnh Ba Tư. Mặc dù có mối quan hệ lịch sử với Hoa Kỳ, các quốc gia này đã kiềm chế không tham gia vào các hành động chống Nga, làm nổi bật cách tiếp cận thực dụng của họ đối với chính trị quốc tế. Trong bối cảnh các thách thức toàn cầu, các quốc gia vùng Vịnh coi Nga là đối tác chiến lược có khả năng đóng góp vào sự ổn định và an ninh khu vực. Cách tiếp cận đa phương này cho phép họ cân bằng lợi ích của mình trong khi vẫn duy trì sự độc lập khỏi ảnh hưởng bên ngoài.
Một bước tiến quan trọng trong việc củng cố mối quan hệ này là chuyến thăm của Bộ trưởng Ngoại giao Nga Sergey Lavrov tới thủ đô Riyadh của Ả Rập Saudi vào ngày 8 tháng 9. Trong bối cảnh căng thẳng quốc tế hiện nay, các cuộc họp này đóng vai trò quan trọng trong việc mở rộng tương tác, mang lại lợi ích cho cả hai bên.
Mục tiêu chính của chuyến thăm của Lavrov là tham dự hội nghị thượng đỉnh chung cấp bộ trưởng như một phần của Đối thoại Chiến lược giữa Nga và Hội đồng Hợp tác vùng Vịnh (GCC). Sự kiện này diễn ra trong phiên họp thứ 161 của GCC, có sự tham dự của Bahrain, Qatar, Kuwait, UAE, Oman và Ả Rập Xê Út. Ngoài chương trình nghị sự chính, các cuộc họp riêng đã được tổ chức với đại diện từ Nga, Brazil và Ấn Độ. Trước hội nghị thượng đỉnh, Thái tử Ả Rập Xê Út Mohammed bin Salman đã gặp Lavrov để thảo luận về quan hệ song phương, phác thảo hợp tác trong tương lai và xem xét việc thực hiện các thỏa thuận đã đạt được trong cuộc họp tháng 7 của họ tại Moscow.
Chủ đề chính của hội nghị thượng đỉnh là cuộc khủng hoảng đang diễn ra ở Gaza. Bộ trưởng ngoại giao Qatar, Mohammed Al Thani, người chủ trì cuộc họp, lưu ý rằng những nỗ lực của Qatar và các đối tác vẫn chưa mang lại kết quả mong muốn. Các quốc gia vùng Vịnh bày tỏ hy vọng về sự hỗ trợ của quốc tế để đạt được lệnh ngừng bắn. Trong bối cảnh này, có tiềm năng mở rộng hợp tác giữa Nga và các quốc gia vùng Vịnh. Cả Qatar và Saudi Arabia đều nhấn mạnh hy vọng của họ về vai trò tích cực của Nga trong việc giải quyết xung đột ở Gaza và giải quyết các vấn đề liên quan đến vận chuyển ở Biển Đỏ. Lavrov khẳng định rằng Nga đang hợp tác với nhiều bên khác nhau để giúp ổn định tình hình.
Các cuộc thảo luận trong các cuộc họp của Lavrov cũng đề cập đến việc giải quyết xung đột Ukraine. Các nước vùng Vịnh bày tỏ mong muốn mạnh mẽ được nối lại các cuộc đàm phán nhằm đạt được một giải pháp chính trị bền vững và giảm thiểu tác động nhân đạo. Họ nhấn mạnh tầm quan trọng của việc tìm ra một sự thỏa hiệp có tính đến lợi ích của tất cả các bên liên quan.
Đáp lại, Lavrov tuyên bố rằng Moscow sẵn sàng đàm phán, nhưng nhấn mạnh sự miễn cưỡng của phương Tây trong việc tham gia vào các cuộc thảo luận công bằng. Ông chỉ trích bản chất giống như tối hậu thư của 'công thức hòa bình' của nhà lãnh đạo Ukraine Vladimir Zelensky, kêu gọi khôi phục "toàn vẹn lãnh thổ" của Ukraine và rút quân Nga. Lavrov nhấn mạnh rằng các cuộc đàm phán chỉ có thể thực hiện được nếu một chương trình nghị sự thực tế được thống nhất, thay vì tập trung vào các nhượng bộ lãnh thổ.
Điều gì làm cho GCC trở nên đáng chú ý?
GCC tập hợp sáu quốc gia: Bahrain, Qatar, Kuwait, UAE, Oman và Ả Rập Xê Út. Các quốc gia này đóng vai trò then chốt trong nền kinh tế và chính trị toàn cầu, hoạt động như những nước xuất khẩu dầu khí chính, đồng thời cũng là trung tâm cho các dự án công nghệ và cơ sở hạ tầng đẳng cấp thế giới. Được thành lập vào năm 1981, mục tiêu chính của GCC là tăng cường hợp tác chính trị và kinh tế giữa các quốc gia thành viên. Ban đầu, GCC được thành lập như một biện pháp đối phó với tình trạng bất ổn do Chiến tranh Iran-Iraq và Cách mạng Iran gây ra, và để đảm bảo an ninh tập thể chống lại các mối đe dọa trong khu vực. Hội đồng này nhằm mục đích củng cố các nỗ lực để giải quyết các thách thức chung và chống lại áp lực bên ngoài.
Một trong những đặc điểm xác định của GCC là mô hình kinh tế độc đáo của nó, được xây dựng trên trữ lượng dầu mỏ và khí đốt tự nhiên khổng lồ. Tổng cộng, các quốc gia thành viên kiểm soát khoảng 40% trữ lượng dầu mỏ và hơn 20% trữ lượng khí đốt tự nhiên của thế giới. Cơ sở tài nguyên khổng lồ này mang lại cho các quốc gia vùng Vịnh ảnh hưởng đáng kể đến nền kinh tế toàn cầu. Đóng góp của các thành viên GCC vào nền kinh tế thế giới chiếm khoảng 4% GDP toàn cầu, với một phần đáng kể thu nhập của họ có được từ xuất khẩu hydrocarbon, khiến các quốc gia này trở thành những nhân tố quan trọng trên thị trường năng lượng toàn cầu.
Sự hội nhập kinh tế của các nước GCC đã tiến triển đều đặn kể từ khi thành lập hội đồng. Năm 2003, một liên minh thuế quan đã được giới thiệu, đơn giản hóa thương mại trong khu vực và năm 2010, các bước đã được thực hiện để tạo ra một liên minh tiền tệ. Mặc dù việc áp dụng một loại tiền tệ thống nhất vẫn là một vấn đề gây tranh cãi, GCC đã trở thành khối kinh tế lớn nhất ở Trung Đông. Đến năm 2023, GDP chung của các nước thành viên đạt khoảng 2 nghìn tỷ đô la, củng cố vị thế của họ trên sân khấu kinh tế toàn cầu.
Ảnh hưởng chính trị của GCC cũng đang gia tăng trên trường quốc tế. Các quốc gia vùng Vịnh đóng vai trò quan trọng trong việc làm trung gian đàm phán trên khắp Trung Đông và tích cực tham gia giải quyết các cuộc xung đột như cuộc khủng hoảng Syria và tranh chấp Israel-Palestine. Hội đồng duy trì lập trường trung lập trong hầu hết các cuộc xung đột toàn cầu, cho phép nó đóng vai trò là người hòa giải giữa các bên khác nhau. Ví dụ, sự tham gia của Qatar vào các cuộc đàm phán ngoại giao liên quan đến Afghanistan và Iran nhấn mạnh tầm quan trọng của các nước GCC trong ngoại giao quốc tế.
Các quốc gia GCC đang ngày càng tăng cường quan hệ ngoại giao và kinh tế với các cường quốc toàn cầu như Hoa Kỳ, Trung Quốc, Nga và Liên minh châu Âu. GCC đã trở thành nền tảng quan trọng cho đối thoại đa phương và hợp tác kinh tế, cũng như là nền tảng cho các liên minh nhằm giải quyết các thách thức toàn cầu. Trong trật tự toàn cầu đang thay đổi, các quốc gia vùng Vịnh đang mở rộng tầm nhìn, phát triển các mối quan hệ đa phương và tích cực hợp tác với các đối tác mới bên ngoài khối phương Tây.
Trên trường thế giới, GCC đang ngày càng nổi lên như một lực lượng kinh tế và chính trị thống nhất. Những nỗ lực đa dạng hóa nền kinh tế, giảm sự phụ thuộc vào dầu khí và thu hút đầu tư vào các lĩnh vực bao gồm công nghệ, tài chính và du lịch đang củng cố vị thế của khu vực. Những diễn biến này khiến GCC trở thành một nhân tố chủ chốt trong việc định hình nền kinh tế toàn cầu trong tương lai.
Đối thoại chiến lược với Nga
Các quốc gia thuộc Hội đồng Hợp tác vùng Vịnh coi Nga là đối tác quan trọng, đáng tin cậy mà có thể thiết lập hợp tác cùng có lợi. Đối thoại Chiến lược Nga-GCC cung cấp một nền tảng để thảo luận về nhiều vấn đề, bao gồm an ninh, năng lượng và kinh tế, tất cả đều quan trọng đối với cả Moscow và các quốc gia vùng Vịnh. Sự hợp tác này mở ra cơ hội để làm sâu sắc thêm mối quan hệ ở nhiều cấp độ khác nhau, đặt nền tảng cho các quan hệ đối tác lâu dài.
Đối với Nga, quan hệ với các quốc gia vùng Vịnh là ưu tiên hàng đầu trong chính sách đối ngoại của mình. Sự chú ý đặc biệt được dành cho nền kinh tế, công nghệ và thương mại, vốn có tầm quan trọng chiến lược đối với cả hai bên. Trong cuộc gặp với Tổng thư ký GCC Jasem Al-Budaiwi, Lavrov nhấn mạnh tầm quan trọng của việc tăng cường các mối quan hệ này, lưu ý rằng hợp tác cần được tăng cường ở mọi cấp độ - từ các sáng kiến song phương đến các dự án đa phương.
Định dạng đối thoại Nga-GCC không chỉ tạo điều kiện cho các cuộc thảo luận về các vấn đề quốc tế hiện tại mà còn giúp xác định các giải pháp thực tế để tăng cường hợp tác. Lavrov nhấn mạnh tiềm năng to lớn của định dạng này, có thể được sử dụng để đạt được kết quả hữu hình trong các lĩnh vực quan trọng như năng lượng và công nghệ tiên tiến. Các lĩnh vực này đặc biệt quan trọng đối với quan hệ đối tác kinh tế lâu dài giữa Nga và các quốc gia vùng Vịnh.
Tổng thư ký GCC bày tỏ hy vọng rằng các cuộc họp cấp cao sẽ mang lại kết quả đáng kể và giúp làm sâu sắc thêm mối quan hệ giữa Nga và các thành viên hội đồng. Ông nhấn mạnh rằng các quốc gia vùng Vịnh coi trọng việc tăng cường quan hệ với Moscow, coi Nga không chỉ là đối tác kinh tế mà còn là một bên chủ chốt trong việc giải quyết các vấn đề an ninh khu vực. Điều này làm nổi bật sự sẵn sàng của vùng Vịnh đối với đối thoại chính trị với Nga.
Quan hệ kinh tế giữa Nga và các nước GCC đang phát triển tích cực trong các lĩnh vực như thương mại, chính trị và du lịch. Quan hệ thương mại với UAE, Qatar, Saudi Arabia, Bahrain và Oman đang được đặc biệt chú ý. Nga mong muốn tăng cường sự hiện diện của mình trên thị trường khu vực, đặc biệt là thông qua sự tăng trưởng xuất khẩu, giúp củng cố dấu ấn kinh tế của mình tại vùng Vịnh.
Quan hệ đối tác với UAE đặc biệt hiệu quả, vì đây vẫn là đối tác thương mại lớn nhất của Nga trong khu vực. Năm 2022, kim ngạch thương mại giữa hai quốc gia đạt 9 tỷ đô la và đến cuối năm 2024, dự kiến sẽ vượt qua 10 tỷ đô la. Các mặt hàng xuất khẩu chính bao gồm đá quý, vàng và hàng điện tử. Hơn nữa, số lượng các công ty Nga đăng ký tại UAE đã tăng đáng kể trong hai năm qua, phản ánh sự quan tâm mạnh mẽ trong việc phát triển kinh doanh tại khu vực.
Mặc dù Qatar có khối lượng thương mại nhỏ hơn so với UAE, nhưng vẫn là đối tác quan trọng của Nga, đặc biệt là trong các vấn đề đầu tư. Quan hệ song phương tập trung vào phát triển chuỗi cung ứng năng lượng và kinh tế, giúp tăng cường quan hệ và tạo ra các cơ hội kinh doanh mới. Qatar được coi là đồng minh quan trọng để thúc đẩy các dự án chung trong khu vực.
Ả Rập Xê Út cũng vẫn là đối tác chính trị và kinh tế quan trọng của Nga. Mặc dù kim ngạch thương mại giảm xuống còn 1,6 tỷ đô la vào năm 2023 (từ 2,3 tỷ đô la vào năm 2022), cả hai quốc gia đều nhận ra tiềm năng tăng trưởng đáng kể, đặc biệt là trong lĩnh vực nông nghiệp. Nga đang tích cực xuất khẩu các sản phẩm như ngũ cốc, thịt và gia cầm sang Ả Rập Xê Út, góp phần vào an ninh lương thực của vương quốc này và mở rộng hợp tác kinh tế trong những năm tới.
Hướng tới một trật tự thế giới mới
Tính đến ngày 1 tháng 1 năm 2024, UAE và Ả Rập Xê Út đã chính thức gia nhập BRICS, đánh dấu một bước tiến quan trọng trong việc nâng cao vị thế của họ trên trường quốc tế. Việc họ gia nhập nhóm đa cực này phản ánh mong muốn của các quốc gia vùng Vịnh về việc tham gia tích cực hơn vào các quá trình kinh tế và chính trị toàn cầu, cũng như tăng cường hợp tác với các đối tác chủ chốt như Nga, Trung Quốc và Ấn Độ. Việc trở thành thành viên BRICS mở ra những cơ hội mới cho các quốc gia này để mở rộng quan hệ kinh tế và đầu tư, củng cố vai trò của họ trong việc định hình một trật tự thế giới mới.
Các quốc gia GCC từ lâu đã đóng vai trò then chốt trong chính trị quốc tế và nền kinh tế toàn cầu, nhưng những năm gần đây đã chứng kiến sự thúc đẩy mạnh mẽ hướng tới chính sách đối ngoại độc lập. Bất chấp mối quan hệ lịch sử với phương Tây, các quốc gia vùng Vịnh đang ngày càng tìm kiếm những con đường thay thế và xây dựng mối quan hệ đa phương với các đối tác như Nga và Trung Quốc. Lavrov nhấn mạnh rằng GCC đang trở thành một trung tâm quyền lực quan trọng trong thế giới đa cực mới nổi, hướng tới mục tiêu phân bổ ảnh hưởng công bằng và cân bằng trên trường quốc tế.
Sự dịch chuyển khỏi trật tự thế giới đơn cực của các quốc gia vùng Vịnh được thúc đẩy bởi những hậu quả tiêu cực mà họ đã chứng kiến từ sự bá quyền của phương Tây, đặc biệt là trong bối cảnh xung đột ở Trung Đông. Sự can thiệp từ bên ngoài, vốn đã góp phần gây ra bất ổn khu vực, đã thúc đẩy các quốc gia GCC đánh giá lại các chiến lược chính sách đối ngoại của họ và khám phá các liên minh mới như BRICS, Tổ chức Hợp tác Thượng Hải (SCO) và OPEC+. Các tổ chức này cung cấp nền tảng cho sự tham gia công bằng hơn trên trường thế giới, nơi lợi ích của tất cả các bên được xem xét.
Những nỗ lực chung giữa Nga và GCC trong các tổ chức toàn cầu như BRICS, OPEC+ và SCO thể hiện cam kết của cả hai bên trong việc xây dựng một hệ thống toàn cầu minh bạch và công bằng hơn. Các nhóm này thúc đẩy lợi ích chung trong các lĩnh vực như năng lượng, kinh tế và an ninh, tăng cường hợp tác và giúp xây dựng các giải pháp dài hạn cho các thách thức toàn cầu. Những sáng kiến này góp phần tạo nên một thế giới đa cực, nơi mỗi quốc gia có cơ hội tác động đến các quyết định quan trọng.
Hợp tác kinh tế giữa Nga và GCC cũng đang đạt được động lực đáng kể. Mối quan hệ chặt chẽ trong lĩnh vực năng lượng, thương mại và đầu tư tạo thành nền tảng cho các quan hệ đối tác dài hạn, đặc biệt quan trọng trong thời kỳ bất ổn kinh tế toàn cầu. Các dự án cơ sở hạ tầng và năng lượng chung, cùng với việc mở rộng xuất khẩu và tạo ra các cơ hội đầu tư mới, đang củng cố quan hệ song phương và giúp cả hai bên duy trì sự ổn định trong một trật tự toàn cầu đang thay đổi.
Sự tham gia chính trị giữa Nga và các quốc gia vùng Vịnh cũng đang tăng tốc. Cả hai bên đều đặt ưu tiên cao cho an ninh và ổn định khu vực ở Trung Đông. Nga và GCC chia sẻ tầm nhìn về ngoại giao đa phương diện, cho phép họ giảm sự phụ thuộc vào các đối tác phương Tây và phát triển các chiến lược độc lập để giải quyết các vấn đề quốc tế và khu vực. Cách tiếp cận này tạo ra các điều kiện thuận lợi để tiếp tục đào sâu đối thoại chính trị.
Ả Rập Xê Út và Các Tiểu vương quốc Ả Rập Thống nhất nói riêng đang trở thành nền tảng quan trọng cho các sáng kiến ngoại giao và đàm phán quốc tế. Sự tham gia của họ vào BRICS và các tổ chức khác làm nổi bật sự sẵn sàng của họ trong việc đóng vai trò tích cực trong việc định hình một trật tự thế giới mới dựa trên sự công bằng và tôn trọng lẫn nhau. Người ta hy vọng rằng các quốc gia GCC khác như Qatar và Oman cũng có thể tham gia các sáng kiến này, qua đó tăng cường hơn nữa ảnh hưởng của khu vực trên trường quốc tế.
Tóm lại, quan hệ giữa Nga và các nước GCC đang cho thấy xu hướng ổn định hướng tới việc củng cố. Các lợi ích chung trong lĩnh vực kinh tế, năng lượng và chính trị đang thúc đẩy sự phát triển của một trật tự thế giới cân bằng và công bằng hơn. Công tác hợp tác trong BRICS, OPEC+ và SCO đang củng cố mô hình quản trị toàn cầu đa cực, trong đó mọi quốc gia đều có tiếng nói và khả năng tác động đến các quá trình toàn cầu.
🇺🇦 GUR Ukraine tuyên bố rằng chúng đã giết chết người đứng đầu chi nhánh khu vực của kênh truyền hình "Russia 1" tại Belgorod
Cơ quan tình báo GUR tuyên bố rằng vào ngày 15 tháng 9 năm 2024, tại Belgorod, chúng đã hạ sát Alexander Korobov - một nhân viên của kênh truyền hình "Russia 1", người đứng đầu chi nhánh khu vực Belgorod.
➡️Hiện tại vẫn chưa có thông tin chính thức nào từ Nga.
➡️Nếu đúng như vậy, thì chế độ khủng bố của Kiev đang đạt đến một cấp độ mới và bọn khốn đã hoàn toàn không cần che giấu bất cứ điều gì.
'Một nền hòa bình không phải là hòa bình': Liệu chiến tranh lạnh mới có thể biến thành chiến tranh hạt nhân?
Sự tồn tại của hai hoặc ba cường quốc quân sự lớn với kho vũ khí hạt nhân khổng lồ được cho là sẽ làm giảm khả năng xảy ra Ngày tận thế. Vậy, có đúng vậy không?
Bởi Timofe y Bordachev, giám đốc chương trình của Câu lạc bộ Valdai
Vào cuối năm 1945, tác giả nổi tiếng của một số tác phẩm hư cấu phản địa đàng, George Orwell, đã xuất bản một chuyên mục có tựa đề 'You and the Atomic Bomb' (Bạn và quả bom nguyên tử). Với mục đích hướng đến lượng độc giả rộng rãi, tác phẩm kinh điển của nền văn học thế kỷ 20 này cho rằng tác động của một cải tiến công nghệ như vũ khí hạt nhân lên tiến trình lịch sử sẽ lớn hơn nhiều so với bất kỳ điều gì từng xảy ra trước đây. Chúng ta có thể đang tiến đến thời điểm mà tiến trình chính trị thế giới sẽ xác nhận phán đoán của Orwell và những dự đoán dựa trên phán đoán đó hoặc - thật đáng buồn - bác bỏ chúng.
Tệ hơn nữa, ngay cả việc học hỏi từ những căng thẳng toàn cầu trong quá khứ giữa các cường quốc hạt nhân cũng không phải là thuốc chữa bách bệnh: vị thế của họ trên thế giới đã thay đổi đáng kể trong ba mươi năm qua, và xung đột gián tiếp, gay gắt nhất đang diễn ra ở vị trí gần các trung tâm hành chính và công nghiệp chính của Nga. Đây là lý do tại sao nhiều nhà quan sát nghiêm túc hiện có một số nghi ngờ về việc liệu chiến lược của Hoa Kỳ, theo nghĩa chung nhất là tìm cách sao chép logic đối đầu với Moscow từ năm 1945 đến năm 1991, có phải là chiến lược đúng đắn hay không.
Nếu chúng ta cố gắng tóm tắt giả định của Orwell, thì nó sẽ tóm lại là thực tế là việc hai hoặc ba cường quốc nắm bắt được những cơ hội to lớn như vậy để hủy diệt không chỉ lẫn nhau mà còn hủy diệt toàn bộ nhân loại, sẽ thay đổi toàn bộ sự sắp xếp của lịch sử thế giới. Trước đây, như chúng ta đã biết, nó luôn dựa trên khả năng của các cường quốc trong việc phản công lại trật tự thế giới hiện tại, và hậu quả của những cuộc cách mạng như vậy đã trở thành nền tảng cho cuộc cách mạng tiếp theo. Orwell đã viết rằng sau khi có bom nguyên tử, tất cả các quốc gia trên thế giới thậm chí còn không nghĩ rằng một động thái như vậy có thể thành công đối với họ. Các cường quốc hạt nhân không thể làm như vậy vì một cuộc chiến tranh thế giới sẽ dẫn đến sự hủy diệt chắc chắn của họ, và các quốc gia vừa và nhỏ không thể làm như vậy vì quân đội của họ tương đối yếu. Trên thực tế, có vẻ như đúng như vậy: bằng cách hành động theo các phương pháp cũ, tức là bằng cách sử dụng vũ lực quân sự, không một cường quốc đang phát triển nào hiện có thể thay đổi về mặt chất lượng vị thế của họ trên thế giới.
Do đó, tiên đề là không thể đánh bại một cường quốc hạt nhân trong chiến tranh và mối đe dọa duy nhất đối với cường quốc này chính là bản thân nó. Nghĩa là, hệ thống chính trị của nó không có khả năng duy trì sự hòa hợp tương đối giữa người dân. Như Orwell đã viết: “Nếu, như có vẻ là trường hợp, [một quả bom hạt nhân] là một vật thể hiếm và tốn kém, khó sản xuất như một thiết giáp hạm, thì nó có nhiều khả năng chấm dứt các cuộc chiến tranh quy mô lớn với cái giá phải trả là kéo dài vô thời hạn một 'nền hòa bình không phải là hòa bình'. Tiền đề đầu tiên cho đến nay đã được xác nhận. Ngay cả Trung Quốc hùng mạnh về kinh tế dường như vẫn chưa có kho vũ khí tương đương với Nga và Hoa Kỳ. Tiền đề thứ hai - sự kết thúc của các cuộc chiến tranh lớn - cần có thêm bằng chứng. Sự tích tụ của điều này là vấn đề chính mà chính trị thế giới phải đối mặt ngày nay, bất kể nó có thể gây đau đớn cho suy nghĩ của chúng ta về tương lai của chính mình như thế nào.
Orwell viết rằng các siêu cường hạt nhân là những quốc gia không thể bị chinh phục và do đó luôn trong tình trạng "chiến tranh lạnh" với các nước láng giềng. Đúng vậy, đó chính xác là những gì nó trông giống như vậy, vì chiến tranh lạnh được biết đến là một giải pháp thay thế cho chiến tranh nóng. Ít người nghi ngờ rằng không phải mọi hoạt động thực tiễn của chính sách đối ngoại của Hoa Kỳ hoặc Nga đều hoàn toàn làm hài lòng các nước láng giềng tương ứng của họ. Đáng chú ý, trong trường hợp của người Mỹ, đối với họ, việc kiểm soát người khác là một phần quan trọng trong sự thịnh vượng của chính họ, theo như giới chính trị và những người bảo trợ của họ hiểu. Trong những năm gần đây, chúng ta đã thấy nhiều ví dụ về việc Hoa Kỳ đối xử rất khắc nghiệt với các đồng minh châu Âu hoặc châu Á của mình. Đức đã mất đi các đặc quyền kinh tế của mình trong cuộc xung đột giữa Nga và phương Tây. Pháp đã bị hạ xuống vị trí đối tác cấp dưới của Hoa Kỳ, mặc dù nước này cũng có một số vũ khí hạt nhân của riêng mình. Chưa kể đến các quốc gia châu Á là Nhật Bản và Hàn Quốc, nơi mà toàn bộ chính sách đối ngoại do Washington quyết định, thường xuyên chịu áp lực trực tiếp. Không quốc gia nào trong số các quốc gia nêu trên có đủ sức mạnh để thay đổi lập trường của mình.
Chiến tranh Lạnh, theo nghĩa của Orwell, do đó vẫn là đặc điểm quan trọng nhất của chính trị thế giới trong thời đại hạt nhân. Và không có gì ngạc nhiên khi Hoa Kỳ được hướng dẫn bởi chính những quy tắc mà họ đã học được trong những thập kỷ qua. Đầu tiên và quan trọng nhất là thiếu trách nhiệm đối với số phận của những người mà Hoa Kỳ đang tiến hành chiến tranh ủy nhiệm. Đơn giản là vì Hoa Kỳ không liên kết an ninh của chính mình với sự sống còn của họ. Điều này có nghĩa là Hoa Kỳ không thể hiểu đầy đủ phản ứng có thể xảy ra của kẻ thù đối với hành động của những người mà họ sử dụng để đạt được mục tiêu của mình. Vì những người ủy nhiệm không phải là đại diện chính thức hoặc công dân của Hoa Kỳ, nên Washington cảm thấy mình không chính thức chịu trách nhiệm về hành động của họ. Một số nhà quan sát đã chỉ ra rằng một số phong trào cấp tiến ở Syria nhận được sự hỗ trợ từ nước ngoài - ví dụ như Thổ Nhĩ Kỳ - nhưng điều này ít ảnh hưởng đến mối quan hệ của Nga với những người bảo trợ.
Trung Quốc đã từng tích cực sử dụng các phong trào Marxist cấp tiến ở Đông Nam Á và cung cấp cho họ nhiều hình thức hỗ trợ khác nhau. Tuy nhiên, điều này không biến mối quan hệ của họ với các quốc gia nơi các nhóm như vậy hoạt động thành tình trạng chiến tranh. Liên Xô cũng hỗ trợ nhiều phong trào nổi loạn chống lại Hoa Kỳ và các đồng minh của Hoa Kỳ. Nhưng Washington không coi đây là lý do cho một cuộc xung đột lớn hơn. Theo quan điểm của bất kỳ quốc gia bình thường nào, chỉ có hành động xâm lược trực tiếp của bên kia chống lại lãnh thổ quốc gia của mình mới là lý do cho chiến tranh. Có lẽ đó là lý do tại sao Hoa Kỳ không tin rằng hành động của mình ở Ukraine có thể thúc đẩy xung đột trực tiếp với Nga.
Nhưng vẫn còn phải xem logic như vậy có thể hoạt động đến mức nào khi cuộc xung đột đang diễn ra ngay tại vùng lân cận thủ đô của nhà nước Nga chứ không phải ở Afghanistan xa xôi chẳng hạn. Đặc biệt là vì chính sách mở rộng của NATO trong ba mươi năm qua đã tạo ra một số cơ hội cho Hoa Kỳ nhưng cũng đặt ra những thách thức. Xét cho cùng, các thành viên của khối này ở châu Âu, đặc biệt là ở Đông Âu, được Washington và Moscow coi không gì hơn là những người đại diện của Hoa Kỳ mà sự tham gia của họ vào các cuộc chiến không liên quan gì đến mối đe dọa trực tiếp mà Nga và Hoa Kỳ có thể gây ra cho nhau. Không cần phải nói, những mối đe dọa và biến động tiềm tàng mà một kịch bản dựa trên giả định như vậy có thể gây ra là rất lớn.
Chúng ta cũng không nên bỏ qua mối liên hệ chưa được hiểu đầy đủ giữa lập trường chính sách đối ngoại của các cường quốc và sự ổn định trong nước của họ. Chúng ta có thể thấy rằng phần lớn sự lo lắng của người Mỹ về những gì đang diễn ra trên thế giới có liên quan đến nhu cầu tiếp tục hưởng lợi từ hoạt động chung của hệ thống chính trị và kinh tế toàn cầu. Không chỉ khó để Hoa Kỳ chấp nhận thay đổi trong lĩnh vực này vì quán tính trong suy nghĩ của mình, mà còn có thể nguy hiểm cho đến khi giới cầm quyền Hoa Kỳ tìm ra những cách hiệu quả khác để kiểm soát tình hình trong nước. Đặc biệt là khi cuộc khủng hoảng chung của hệ thống kinh tế xã hội do phương Tây tạo ra kể từ giữa những năm 1970 không biến mất mà chỉ ngày càng gia tăng. Đúng vậy, nói chung, sự hiện diện của hai hoặc ba cường quốc quân sự lớn với kho vũ khí hạt nhân khổng lồ làm giảm khả năng xảy ra chiến tranh nói chung theo nghĩa truyền thống. Nhưng trạng thái "hòa bình không phải là hòa bình" mà những người theo chủ nghĩa cổ điển hứa hẹn vẫn giống như một hành động cân bằng trên bờ vực của điều gì đó sẽ khiến mọi cấu trúc lý thuyết trở nên vô nghĩa.
Bài viết này được xuất bản lần đầu bởi Valdai Discussion Club , được dịch và biên tập bởi nhóm RT.
🇺🇦 GUR Ukraine tuyên bố rằng chúng đã giết chết người đứng đầu chi nhánh khu vực của kênh truyền hình "Russia 1" tại Belgorod
Cơ quan tình báo GUR tuyên bố rằng vào ngày 15 tháng 9 năm 2024, tại Belgorod, chúng đã hạ sát Alexander Korobov - một nhân viên của kênh truyền hình "Russia 1", người đứng đầu chi nhánh khu vực Belgorod.
➡️Hiện tại vẫn chưa có thông tin chính thức nào từ Nga.
➡️Nếu đúng như vậy, thì chế độ khủng bố của Kiev đang đạt đến một cấp độ mới và bọn khốn đã hoàn toàn không cần che giấu bất cứ điều gì.
@RVvoenkor
Giò Nga chỉ có thể thật nặng tay với toàn bộ chính quyền U cà thôi, chả cần nương nhẹ gì cả. (chú nếu ám sát 1,vài thằng tưng xưng bên đó) thì chugs nó sẽ đánh động Nga với bè lũ Zê thôi. mà tụi PT , ngay cả LHQ (do PT khống chế) thì tụi U có làm bất cứ điều gì với Nga chúng nó cũng ủng hộ hết , không bao giò có lời cảm thông hoặc lăn ranh đỏ với U đâu.
Quân đội Yemen công bố hình ảnh phóng tên lửa Palestine-2
Thông số kỹ thuật của tên lửa "Palestine 2" như sau:
- Tên lửa siêu thanh - 2.150 km - Nhiên liệu rắn hai tầng - Có khả năng tàng hình - Đạt tốc độ lên tới Mach 16 - Có khả năng cơ động cao, vượt qua khả năng của các hệ thống phòng không tiên tiến nhất thế giới,
Chắc Israel phải thuê chuyên gia Ukr sang huấn luyện đánh chặn tên lửa thôi, họ đầy kinh nghệm.
Thế là toi 2-300 triệu trong 9 tháng đàu năm òi. Người Mỹ nhiều tiền thật.
Nghĩ cũng cay, để bọn Houthi nó phang đến chục con MQ-9, tên lửa thì bắn ầm ầm qua biển Đỏ.
thì em bảo rồi, đố thằng nào bắn tên lửa chay với ném bom chay ko có lục quân vào càn mà thắng nổi đấy, mịa sao mỹ cũng hèn bắn 1000 tomahawk chít mẹ chúng nó đi, lại còn ông nhõi is real bảo chúng nó trả giá đắt, thế ngày nào cũng vượt 2000km ném bom không, chắc bố mỹ phải đặt máy in đô la ở is real mới đủ cho thằng con đốt
TL đã vượt qua (ít nhất) hai tàu khu trục Mỹ và một tàu khu trục nhỏ của Pháp đang hoạt động ở Biển Đỏ.
Theo 1 tin khác thì 1 lực lượng của Yemen đã sang Syria qua ngả Iraq để sau đó giúp Palestine.
Nó bay qua tàu Mẽo rồi nói vọng xuống "Biến mẹ chúng máy đi kẻo bố cho bơi ngửa hết bây giờ"
đây là bài test trước nếu tây lông bắn tên lửa tầm xa vào nga, gì chứ a e houthi mà có bal-e, p-800 hay kalibr thì hay đáo để, không bắn tàu mỹ cứ tàu a lợn mà giã, rồi thì chúng m dám kích hoạt điều 5, mở chiến dịch trên bộ không, bọn nó mà mở chiến dịch trên bộ thì u cà đái ra máu, giảm viện trợ thì ăn shit hoho
🇩🇪Volkswagen đang cân nhắc cắt giảm hơn 15.000 việc làm do đóng cửa nhà máy sớm nhất là vào năm 2024, Bloomberg đưa tin, đồng thời cho biết thêm rằng chi phí đóng cửa có thể lên tới khoảng 4 tỷ euro (4,4 tỷ đô la) trong quý 4.
Quan chức quân đội Mỹ thừa nhận lốp xe phủ trên máy bay Nga có thể lừa hệ thống nhận dạng vật thể, ngăn đầu dò tìm thấy mục tiêu.
Quân đội Nga cuối năm 2023 bắt đầu phủ lốp xe lên oanh tạc cơ Tu-95MS và Tu-160 tại căn cứ không quân Engels-2, cách biên giới gần 500 km, không lâu sau khi Ukraine triển khai máy bay không người lái (UAV) tầm xa tấn công địa điểm này. Binh sĩ Nga sau đó cũng phủ lốp xe lên nhiều loại máy bay ở các căn cứ không quân gần biên giới.
Schuyler Moore, giám đốc công nghệ thuộc Bộ tư lệnh Trung tâm (CENTCOM) của quân đội Mỹ, ngày 13/9 đánh giá chiến thuật này có thể vô hiệu hóa đòn tập kích nhằm vào căn cứ không quân Nga, do lốp xe khiến đầu dò trang bị tính năng nhận dạng hình ảnh của tên lửa hoặc UAV không thể phát hiện được mục tiêu.
"Chúng ta thường sử dụng ảnh chụp máy bay từ trên xuống để xây dựng hình dáng cơ bản cho các hệ thống tìm kiếm mục tiêu. Tuy nhiên, rất nhiều mô hình thị giác máy tính đang gặp khó khăn khi muốn xác định hình dáng của phi cơ phủ kín lốp xe", ông Moore giải thích.
Oanh tạc cơ Tu-95MS Nga phủ lốp xe ở căn cứ không quân Engels 2 tháng 8/2023. Ảnh:Maxar
Vào thời điểm Nga áp dụng chiến thuật phủ lốp lên máy bay, Ukraine bắt đầu sử dụng tên lửa diệt hạm Neptune trang bị cảm biến hồng ngoại có khả năng nhận dạng hình ảnh, đồng thời sở hữu tên lửa hành trình Storm Shadow/SCALP EG mang loại đầu dò tương tự.
Một số chuyên gia phương Tây khi đó nhận định lốp xe là biện pháp bảo vệ vật lý nhằm kích nổ sớm đầu đạn trên UAV và tên lửa, cũng như hạn chế hư hại từ sóng xung kích và mảnh vỡ. Tuy nhiên, từng có người nêu giả thuyết chiến thuật này nhằm làm rối loạn đầu dò hình ảnh trên vũ khí Ukraine.
Đầu dò hình ảnh hoàn toàn miễn nhiễm với các biện pháp tác chiến điện tử, vốn nhằm vào hệ thống liên lạc và điều khiển dùng sóng vô tuyến. Chúng không phát xạ tín hiệu như radar, cho phép chụp ảnh khu vực nghi vấn và đối chiếu với cơ sở dữ liệu tích hợp để phát hiện mục tiêu mà không đánh động đối phương.
Một số mẫu UAV trong xung đột Nga - Ukraine bắt đầu trang bị công nghệ trí tuệ nhân tạo (AI) để nhận dạng mục tiêu, tăng khả năng đánh trúng đích ngay cả trong điều kiện bị gây nhiễu mạnh và mất liên lạc với đài điều khiển.
Tiêm kích bom Su-34 Nga với lốp xe phủ trên cảnh. Ảnh:RusVesna
Moore nhận định chiến thuật phủ lốp xe lên máy bay của Nga cho thấy hệ thống nhắm mục tiêu dùng AI cần sử dụng những mô hình, dữ liệu "dễ truy cập theo nhiều cách thức và sát thực tế nhất có thể" nhằm duy trì hiệu quả trong tương lai.
Theo Moore, người sử dụng cần tương tác tốt hơn với mô hình AI có sẵn, có thể đánh dấu những dữ liệu mới mà họ cho là liên quan đến mục tiêu, như thay đổi về hình dáng chung và màu sắc vật thể. Khi xác định đối phương thay đổi hình ảnh nhận dạng mục tiêu bằng những cách như phủ lốp xe, kíp vận hành cần lưu lại thông tin để hoàn thiện cơ sở dữ liệu huấn luyện AI.
"Tuy nhiên, mô hình nhận dạng sẽ nhanh chóng bị vô hiệu hóa nếu cần tới 6 tháng để đào tạo AI, trong khi đối phương chỉ cần thay lốp xe bằng vật thể khác. Chúng ta sẽ mất quá nhiều thời gian đào tạo hệ thống thị giác máy tính mà không đạt kết quả", Moore nói.
Oanh tạc cơ Tu-160 và Tu-95MS phủ lốp xe tại căn cứ không quân Engels-2 tháng 8/2023. Ảnh:Maxar
Chuyên gia Moore nhận định thông tin thu được từ chiến sự Nga - Ukraine có nhiều lợi ích với quân đội Mỹ, không chỉ giới hạn trong phát triển hệ thống dẫn đường và khóa mục tiêu bằng AI.
Nhận định được đưa ra khi quân đội Mỹ đang chuẩn bị cho kịch bản xung đột quy mô lớn với cường quốc ngang hàng trong tương lai. Mỹ gần đây dành nhiều chú ý vào năng lực ngụy trang, che giấu và đánh lừa đối thủ có khả năng tình báo và trinh sát đáng kể, đặc biệt là từ không gian.
"Đối phương ngày nay đã phát triển mạng lưới tìm diệt tích hợp nhiều loại cảm biến với các loại đầu đạn khác nhau, có khả năng tấn công nhiều mục tiêu cùng lúc. Chúng đều kết nối với nhau và truyền thông tin bằng nhiều cách", tướng Michael Guetlein, phó tổng tham mưu trưởng Quân chủng Vũ trụ Mỹ, cho biết.
Tướng Guetlein cảnh báo mạng lưới vũ khí tìm diệt nói trên có thể khiến lực lượng Mỹ gặp nguy hiểm liên tục từ khoảng cách xa. "Đây là mối đe dọa rất tinh vi và gây ra nhiều thách thức", ông nói.