@98 @phuongminha6 @meotamthe
Đi đâu cũng thấy dấu vết của giới tài chính thò mũi vào mọi nơi. Tổng thống Pháp Macron cũng là người của giới tài chính này. Ông ta làm việc tại ngân hàng đầu tư Rothschild & Co. Trong thời gian làm việc tại đây, ông đã tham gia vào các thương vụ lớn, đáng chú ý là việc Nestlé mua lại bộ phận dinh dưỡng trẻ em của Pfizer với giá khoảng 9 tỷ euro, giúp ông trở thành triệu phú.
Hồi năm 2018, báo Financial Times thậm chí còn cho rằng chính David de Rothschild là người bảo trợ cho Emanuel Macron.
Gần đây, công ty của Zelensky ở hải ngoại tên là Maltex (hồ sơ Pandora đã tiết lộ tổng thống Ukraine là kẻ đứng sau công ty này) đã mua lại ngân hàng của Pháp Milleis Banque với giá 1,1 tỷ euros.
Dù quy mô không lớn nhưng rất quan trọng, vì ngân hàng này quản lý tài sản cá nhân của các khách hàng giàu có, thế lực. Do tập trung vào phân khúc khách hàng cao cấp, nên quy mô không lớn như các ngân hàng thương mại hay đầu tư lớn ở Pháp, tầm ảnh hưởng của nó cũng không thể hiện theo cách truyền thống nên ít ai để ý.
Thương vụ này được cho là do Rothschild & Co. đứng phía sau và vừa thực hiện xong tháng trước. Như vậy chứng tỏ Zelensky, Macron đều có cùng gốc rễ và liên quan đến gia tộc Rothschild, và bản thần Zelensky cũng là người Do Thái.
Thảo nào Donald Trump khuyên Zelensky nếu từ chức thì nên đến Pháp để sống, hi hi
Video
Zelensky acquired the French bank Milleis Banque for 1.1 billion euros
https://www.youtube.com/watch?v=w2_CU6JOdas
David de Rothschild on Brexit, banking and his old protégé Macron
The patriarch on Macron’s time at Rothschild, almost merging with Lehman — and why he’s inspired by the coach of Les Bleus
Sep 21 2018
https://www.ft.com/content/58eb10ba-bc18-11e8-8274-55b72926558f
Tác động từ việc Mỹ thừa nhận xung đột Ukraine là cuộc chiến ủy nhiệm
Thứ sáu, 07/03/2025 - 11:26
Việc Ngoại trưởng Mỹ Marco Rubio công khai định nghĩa lại cuộc xung đột Ukraine là "cuộc chiến ủy nhiệm" đã gửi một thông điệp gây chấn động đến các đồng minh NATO và EU.
Tác động từ việc Mỹ thừa nhận xung đột Ukraine là cuộc chiến ủy nhiệm - 1
Cuộc phỏng vấn giữa Ngoại trưởng Marco Rubio trên Fox News ngày 5/3 đã tiết lộ những thay đổi sâu sắc trong chính sách đối ngoại của Mỹ trong nhiệm kỳ thứ hai của Tổng thống Donald Trump (Trump 2.0).
Thông qua giọng điệu quyết đoán và những tuyên bố rõ ràng, ông Rubio đã phác họa bức tranh về một nước Mỹ không còn kiên nhẫn với các cuộc xung đột kéo dài, đồng thời khẳng định vị thế của Tổng thống Trump như một "nhà kiến tạo hòa bình", bất chấp những hoài nghi trong và ngoài nước.
Bối cảnh lịch sử
Để hiểu rõ cách tiếp cận hiện tại của chính quyền Trump 2.0, cần nhìn lại chặng đường dài trong chính sách của Mỹ đối với Ukraine. Kể từ khi Ukraine giành độc lập năm 1991, Mỹ đã theo đuổi chiến lược "mở rộng dân chủ" ở Đông Âu, từng bước đưa các quốc gia thuộc Liên Xô cũ vào quỹ đạo của NATO và EU. Chính quyền Bill Clinton bắt đầu với "Quan hệ Đối tác vì Hòa bình" năm 1994, chính quyền Bush đẩy mạnh với tuyên bố tại Hội nghị thượng đỉnh Bucharest 2008 rằng "Ukraine sẽ trở thành thành viên NATO", và chính quyền Obama tiếp tục ủng hộ cuộc cách mạng Maidan năm 2014.
Dưới thời Tổng thống Joe Biden, khi Nga phát động "chiến dịch quân sự đặc biệt" vào Ukraine tháng 2/2022, Mỹ đã coi đây là "cuộc chiến phi pháp của Nga" và cam kết "ủng hộ Ukraine trong thời gian dài nhất có thể". Cựu Tổng thống Biden từng tuyên bố "ông Putin không thể tiếp tục nắm quyền" và Mỹ đã huy động liên minh quốc tế áp đặt các lệnh trừng phạt chưa từng có đối với Nga, đồng thời cung cấp cho Ukraine hơn 175 tỷ USD viện trợ quân sự và kinh tế.
Trong bối cảnh đó, việc Ngoại trưởng Rubio công khai mô tả xung đột Ukraine là "cuộc chiến ủy nhiệm giữa các cường quốc hạt nhân" đánh dấu một bước ngoặt căn bản trong cách Mỹ định vị mình trong cuộc xung đột. Đây không chỉ là sự thay đổi về ngôn từ, mà còn là sự phủ nhận toàn bộ nền tảng chính sách trước đó - từ việc khẳng định Ukraine là một quốc gia có chủ quyền đang tự vệ sang thừa nhận nó chỉ là "bãi chiến trường" trong cuộc đọ sức địa chính trị giữa Mỹ và Nga.
"Cuộc chiến ủy nhiệm" và chiến lược chấm dứt bế tắc
Điểm nổi bật nhất trong cuộc phỏng vấn là cách Ngoại trưởng Rubio định hình lại cuộc xung đột Nga - Ukraine. Thay vì duy trì quan điểm truyền thống về Nga", ông Rubio mô tả tình hình như một "cuộc xung đột bế tắc kéo dài" và "một cuộc chiến ủy nhiệm giữa các cường quốc hạt nhân". Cách diễn đạt này không chỉ chính thức công nhận sự tham gia và vai trò của Mỹ, làm giảm nhẹ trách nhiệm của Nga mà còn tạo cơ sở cho luận điểm chính mà Tổng thống Trump đã nêu gần đây: Cuộc chiến phải kết thúc vì lợi ích của tất cả các bên.
Ngoại trưởng Rubio chỉ trích gay gắt cách tiếp cận của chính quyền tiền nhiệm Joe Biden và các đồng minh khi cho rằng "cứ tiếp tục cung cấp cho họ tất cả những gì họ cần trong thời gian cần thiết" là "không phải một chiến lược". Qua đó, ông Rubio thiết lập một sự tương phản rõ nét giữa cách tiếp cận không có điểm kết thúc của chính quyền trước và tư duy "giải quyết vấn đề" thực dụng của Tổng thống Trump.
Đáng chú ý là cách Ngoại trưởng Rubio mô tả về cuộc "khẩu chiến" ở Nhà Trắng mới đây giữa Tổng thống Zelensky và Tổng thống Trump. Theo lời ông Rubio, Ukraine đã "thách thức Phó Tổng thống" và "phá hủy kế hoạch của Tổng thống" khi nghi ngờ khả năng ngoại giao. Đây không chỉ là một lời phàn nàn về thái độ của đồng minh, mà là tín hiệu rõ ràng về sự thay đổi căn bản trong mối quan hệ quyền lực: Ukraine, dù là nạn nhân của cuộc chiến, cũng phải tuân theo hướng dẫn của Mỹ về cách kết thúc cuộc chiến - quan điểm thực dụng đặc trưng của chính sách đối ngoại kiểu Trump.
Hệ quả đối với mối quan hệ xuyên Đại Tây Dương
Việc Ngoại trưởng Mỹ công khai định nghĩa lại cuộc xung đột Ukraine là "cuộc chiến ủy nhiệm" gửi một thông điệp gây chấn động đến các đồng minh NATO và EU, những đối tác đã đoàn kết đứng phía sau Ukraine kể từ khi xung đột nổ ra.
Trong suốt 3 năm qua, khối liên minh phương Tây đã nhấn mạnh rằng họ đang bảo vệ một trật tự quốc tế dựa trên luật lệ, chống lại hành vi phi pháp. Khi Mỹ chuyển sang định nghĩa xung đột là "cuộc chiến ủy nhiệm", điều này về cơ bản làm suy yếu toàn bộ nền tảng đạo đức và pháp lý mà liên minh đã xây dựng. Nó ngầm đặt Mỹ và Nga vào vị trí tương đương - hai cường quốc sử dụng Ukraine như bãi chiến trường cho cuộc đối đầu của họ.
Cách tiếp cận trên có thể tạo ra một cuộc khủng hoảng nghiêm trọng trong quan hệ xuyên Đại Tây Dương, đặc biệt khi các quốc gia châu Âu đã đầu tư đáng kể vào việc ủng hộ Ukraine. Các nước Baltic, Ba Lan, và các quốc gia Bắc Âu - những đồng minh chống Nga tích cực nhất, có thể cảm thấy bị Washington "bán rẻ" bởi sự thay đổi đột ngột này.
Hơn nữa, cách tiếp cận của Tổng thống Trump có thể làm trầm trọng thêm những chia rẽ đang hình thành trong chính EU. Các quốc gia như Hungary đã có quan điểm thân Nga hơn, trong khi Pháp và Đức ngày càng nhấn mạnh nhu cầu về "tự chủ chiến lược" của châu Âu. Với việc Mỹ rút lui khỏi vai trò lãnh đạo truyền thống trong việc đối phó với Nga, các lực lượng ly tâm trong EU có thể mạnh lên, đe dọa đến sự đoàn kết của khối.
Sự trở lại của chính trị cá nhân trong ngoại giao quốc tế
"Chỉ có một người trên hành tinh này có thể làm điều đó xảy ra, và tên ông ấy là Donald J. Trump", Ngoại trưởng Mỹ nói. Tuyên bố này của ông Rubio không chỉ đơn thuần là sự tôn vinh cá nhân Tổng thống Trump, mà còn phản ánh một triết lý sâu sắc hơn về ngoại giao quốc tế dưới thời Trump 2.0: Vai trò trung tâm của các mối quan hệ cá nhân và sự tin tưởng giữa các nhà lãnh đạo.
Khái niệm này được củng cố khi ông Rubio tiết lộ về cuộc gặp với phía Nga "hai tuần trước" - một động thái ngoại giao song phương trực tiếp mà không nhất thiết thông qua các kênh đa phương truyền thống. Điều này đánh dấu sự trở lại của phong cách ngoại giao đặc trưng trong nhiệm kỳ đầu tiên của Tổng thống Trump, nơi các mối quan hệ cá nhân với các nhà lãnh đạo từ Tổng thống Nga Vladimir Putin đến Chủ tịch Triều Tiên Kim Jong-un được ưu tiên hơn các cấu trúc thể chế.
Trong nhiệm kỳ đầu, Tổng thống Trump đã có các cuộc gặp mang tính lịch sử với nhà lãnh đạo Triều Tiên Kim Jong-un tại Singapore (2018) và Hà Nội (2019), đạt được thỏa thuận Abraham với Israel và các quốc gia Ả rập (2020), và duy trì mối quan hệ cá nhân với Tổng thống Putin bất chấp sự phản đối của Quốc hội Mỹ. Cách tiếp cận này, dù gây tranh cãi, đã tạo ra những bước đột phá mà các cơ chế ngoại giao truyền thống không thể đạt được.
Nhiệm kỳ thứ hai của Tổng thống Trump dường như đang tiếp tục và thậm chí đẩy mạnh phương pháp trên, với sự tự tin lớn hơn và ít ràng buộc từ các tổ chức hoạch định chính sách truyền thống. Ngoại trưởng Rubio - một cựu đối thủ của Tổng thống Trump từng chỉ trích cách tiếp cận ngoại giao cá nhân của ông - giờ đây trở thành người ủng hộ mạnh mẽ nhất cho phương pháp này, minh chứng cho sự củng cố quyền lực ngày càng tăng của Tổng thống Trump trong đảng Cộng hòa.
Từ "đồng minh của Ukraine" đến "người môi giới hòa bình"
Một chuyển biến đáng chú ý là nỗ lực tái định vị Mỹ từ vai trò "đồng minh vững chắc của Ukraine" sang "người môi giới hòa bình trung lập". Ông Rubio nhấn mạnh rằng "tất cả những gì Tổng thống đang cố gắng làm ở đây là tìm ra con đường dẫn đến hòa bình" và "chúng ta phải kéo cả hai bên tham gia".
Trong tầm nhìn này, Mỹ không còn đứng về một phía trong cuộc xung đột, mà trở thành trung gian giữa các bên. Quan điểm này được củng cố khi ông Rubio tuyên bố rằng một thỏa thuận hòa bình "sẽ có lợi cho tất cả mọi người - người dân Nga, người dân Ukraine, người dân Mỹ; thẳng thắn mà nói, các đối tác và đồng minh châu Âu của chúng ta".
Đáng chú ý là cách ông Rubio đặt "người dân Nga" và "người dân Ukraine" ngang hàng trong danh sách những bên hưởng lợi. Đây là biểu hiện rõ nét của cách tiếp cận "không phán xét đạo đức" thường thấy trong chính sách đối ngoại của Tổng thống Trump, nơi kết quả thực tế được coi trọng hơn các nguyên tắc trừu tượng.
Tác động đối với trật tự quốc tế thế kỷ 21
Những thay đổi trong chính sách đối ngoại của Mỹ dưới thời Trump 2.0 được phản ánh qua cuộc phỏng vấn của Ngoại trưởng Rubio không chỉ là những điều chỉnh chiến thuật, mà còn là sự chuyển đổi mang tính hệ thống trong vai trò toàn cầu của Mỹ. Cách tiếp cận mới này có thể tác động sâu rộng đến trật tự quốc tế thế kỷ 21.
Thứ nhất, nó đánh dấu sự rút lui của Mỹ khỏi vai trò "người bảo vệ trật tự quốc tế dựa trên luật lệ" - vai trò mà Mỹ đã gánh vác kể từ khi Thế chiến II kết thúc. Khi Mỹ chuyển sang phong cách ngoại giao thực dụng dựa trên lợi ích, các quy tắc và chuẩn mực quốc tế có thể bị xói mòn, tạo ra môi trường quốc tế ít có khả năng dự đoán và tiềm ẩn rủi ro hơn.
Thứ hai, nó báo hiệu sự thay đổi trong cấu trúc liên minh toàn cầu. Khi Mỹ sẵn sàng áp đặt áp lực lên các đồng minh truyền thống như Ukraine và có thể cả các nước NATO khác, điều này có thể khiến các đồng minh tìm kiếm sự đa dạng hóa trong quan hệ đối ngoại và quốc phòng của họ. Chúng ta có thể chứng kiến sự trỗi dậy của các khối quyền lực khu vực mới, khi các quốc gia tổ chức lại xung quanh những mối quan tâm an ninh chung thay vì dựa vào sự bảo đảm của Mỹ.
Thứ ba, cách tiếp cận "nhà kiến tạo hòa bình" của Tổng thống Trump có thể dẫn đến một loạt các thỏa thuận ngắn hạn giải quyết các cuộc xung đột cấp bách, nhưng có thể không giải quyết được các nguyên nhân gốc rễ. Trong trường hợp Ukraine, một giải pháp được thúc đẩy bởi Mỹ có thể chấm dứt giai đoạn chiến tranh hiện tại, nhưng nếu nó không giải quyết được các vấn đề cơ bản về chủ quyền, an ninh và toàn vẹn lãnh thổ, cũng như những quan ngại về an ninh của Nga, thì hòa bình có thể không bền vững.
Cuối cùng, sự chuyển đổi từ hệ thống quốc tế dựa trên luật lệ sang hệ thống dựa trên lợi ích và nhu cầu MAGA của ông Trump đặt ra câu hỏi về tương lai của các tổ chức đa phương như Liên hợp quốc, NATO và WTO. Khi Mỹ thể hiện sự ưu tiên cho các thỏa thuận song phương, sự suy yếu dần của kiến trúc thể chế toàn cầu là một khả năng có thật.
Cuộc phỏng vấn của Ngoại trưởng Rubio phác họa bức tranh về một mô hình ngoại giao mới dưới thời Trump 2.0, với những đặc điểm nổi bật: chính trị cá nhân thay vì thể chế; thực dụng thay vì nguyên tắc; kết quả nhanh chóng thay vì cam kết dài hạn; và sự sẵn sàng gây áp lực lên cả đồng minh lẫn đối thủ để đạt được mục tiêu.
Mô hình này mang lại cả cơ hội và thách thức. Một mặt, cách tiếp cận thực dụng có thể phá vỡ tình trạng bế tắc trong các cuộc xung đột kéo dài như Ukraine và Gaza. Mặt khác, việc từ bỏ các nguyên tắc truyền thống về trật tự quốc tế dựa trên luật lệ có thể tạo ra những tiền lệ nguy hiểm và làm suy yếu vị thế đạo đức của Mỹ.
Điều đáng chú ý nhất từ cuộc phỏng vấn của Ngoại trưởng Rubio là sự xuất hiện của một phiên bản "đã tiến hóa" của học thuyết Trump trong lĩnh vực đối ngoại. Không còn là những phản ứng bột phát và không có chiến lược rõ ràng như trong nhiệm kỳ đầu tiên, phương pháp tiếp cận trong nhiệm kỳ thứ hai có vẻ có hệ thống hơn, tập trung vào mục tiêu cụ thể là chấm dứt các cuộc xung đột đang diễn ra và xây dựng lại vị thế toàn cầu của Mỹ theo cách thức riêng biệt.
Dù thành công hay thất bại, cách tiếp cận này đang thay đổi căn bản cách nhìn nhận về vai trò của ngoại giao Mỹ trong thế kỷ 21, từ người bảo vệ trật tự thế giới sang người môi giới các thỏa thuận riêng lẻ dựa trên lợi ích trực tiếp. Đây có lẽ sẽ là di sản lớn nhất và gây tranh cãi nhất của "Trump 2.0" trong lĩnh vực chính sách đối ngoại.
Julian lại "kích động"
Đây chính là hình ảnh lá chắn hạt nhân trước đây của Ukraine, mà họ đã từ bỏ để đổi lấy các đảm bảo an ninh - miễn phí, không nhận lại gì cả.
Và giờ đây, một trong những "bên bảo đảm an ninh" đang tiến hành một cuộc chiến tranh toàn diện chống lại Ukraine, trong khi bên kia đang yêu cầu nước này giao nộp lãnh thổ và tài nguyên thiên nhiên để đổi lấy thêm "các đảm bảo an ninh".
P/s: Clip của chiên gia Julian chả có tí nuke mịa nào cả
![]()
https://twitter.com/jurgen_nauditt/status/1898427113679503577
Chuyện bọn U cà và bọn ủng hộ U cà gào lên việc U cà chuyển hột le thì một còm ví von nó giống câu chuyện ô bố có cái oto, thằng con lúc nhỏ đc ông bố chở ở ghế sau, nó cũng quen với tiếng động cơ brum brum mỗi khi đc đi với bố nó. Và nó tưởng rằng đó là xe của nó.
Theo chuỗi tin này thì việc U cà tuyên bố đón lõng tiêu diệt và bắt tù binh hết nhóm cảm tử Nga theo đường ống ga ngầm là tin fake.
Xác U cà ở Cuốc
Chết rồi, sợ quá phải đi làm cốc bia cho đỡ sợ
Tác động từ việc Mỹ thừa nhận xung đột Ukraine là cuộc chiến ủy nhiệm
Thứ sáu, 07/03/2025 - 11:26
Việc Ngoại trưởng Mỹ Marco Rubio công khai định nghĩa lại cuộc xung đột Ukraine là "cuộc chiến ủy nhiệm" đã gửi một thông điệp gây chấn động đến các đồng minh NATO và EU.
Tác động từ việc Mỹ thừa nhận xung đột Ukraine là cuộc chiến ủy nhiệm - 1Cuộc phỏng vấn giữa Ngoại trưởng Marco Rubio trên Fox News ngày 5/3 đã tiết lộ những thay đổi sâu sắc trong chính sách đối ngoại của Mỹ trong nhiệm kỳ thứ hai của Tổng thống Donald Trump (Trump 2.0).
Thông qua giọng điệu quyết đoán và những tuyên bố rõ ràng, ông Rubio đã phác họa bức tranh về một nước Mỹ không còn kiên nhẫn với các cuộc xung đột kéo dài, đồng thời khẳng định vị thế của Tổng thống Trump như một "nhà kiến tạo hòa bình", bất chấp những hoài nghi trong và ngoài nước.
Bối cảnh lịch sử
Để hiểu rõ cách tiếp cận hiện tại của chính quyền Trump 2.0, cần nhìn lại chặng đường dài trong chính sách của Mỹ đối với Ukraine. Kể từ khi Ukraine giành độc lập năm 1991, Mỹ đã theo đuổi chiến lược "mở rộng dân chủ" ở Đông Âu, từng bước đưa các quốc gia thuộc Liên Xô cũ vào quỹ đạo của NATO và EU. Chính quyền Bill Clinton bắt đầu với "Quan hệ Đối tác vì Hòa bình" năm 1994, chính quyền Bush đẩy mạnh với tuyên bố tại Hội nghị thượng đỉnh Bucharest 2008 rằng "Ukraine sẽ trở thành thành viên NATO", và chính quyền Obama tiếp tục ủng hộ cuộc cách mạng Maidan năm 2014.Dưới thời Tổng thống Joe Biden, khi Nga phát động "chiến dịch quân sự đặc biệt" vào Ukraine tháng 2/2022, Mỹ đã coi đây là "cuộc chiến phi pháp của Nga" và cam kết "ủng hộ Ukraine trong thời gian dài nhất có thể". Cựu Tổng thống Biden từng tuyên bố "ông Putin không thể tiếp tục nắm quyền" và Mỹ đã huy động liên minh quốc tế áp đặt các lệnh trừng phạt chưa từng có đối với Nga, đồng thời cung cấp cho Ukraine hơn 175 tỷ USD viện trợ quân sự và kinh tế.
Trong bối cảnh đó, việc Ngoại trưởng Rubio công khai mô tả xung đột Ukraine là "cuộc chiến ủy nhiệm giữa các cường quốc hạt nhân" đánh dấu một bước ngoặt căn bản trong cách Mỹ định vị mình trong cuộc xung đột. Đây không chỉ là sự thay đổi về ngôn từ, mà còn là sự phủ nhận toàn bộ nền tảng chính sách trước đó - từ việc khẳng định Ukraine là một quốc gia có chủ quyền đang tự vệ sang thừa nhận nó chỉ là "bãi chiến trường" trong cuộc đọ sức địa chính trị giữa Mỹ và Nga.
"Cuộc chiến ủy nhiệm" và chiến lược chấm dứt bế tắc
Điểm nổi bật nhất trong cuộc phỏng vấn là cách Ngoại trưởng Rubio định hình lại cuộc xung đột Nga - Ukraine. Thay vì duy trì quan điểm truyền thống về Nga", ông Rubio mô tả tình hình như một "cuộc xung đột bế tắc kéo dài" và "một cuộc chiến ủy nhiệm giữa các cường quốc hạt nhân". Cách diễn đạt này không chỉ chính thức công nhận sự tham gia và vai trò của Mỹ, làm giảm nhẹ trách nhiệm của Nga mà còn tạo cơ sở cho luận điểm chính mà Tổng thống Trump đã nêu gần đây: Cuộc chiến phải kết thúc vì lợi ích của tất cả các bên.Ngoại trưởng Rubio chỉ trích gay gắt cách tiếp cận của chính quyền tiền nhiệm Joe Biden và các đồng minh khi cho rằng "cứ tiếp tục cung cấp cho họ tất cả những gì họ cần trong thời gian cần thiết" là "không phải một chiến lược". Qua đó, ông Rubio thiết lập một sự tương phản rõ nét giữa cách tiếp cận không có điểm kết thúc của chính quyền trước và tư duy "giải quyết vấn đề" thực dụng của Tổng thống Trump.
Đáng chú ý là cách Ngoại trưởng Rubio mô tả về cuộc "khẩu chiến" ở Nhà Trắng mới đây giữa Tổng thống Zelensky và Tổng thống Trump. Theo lời ông Rubio, Ukraine đã "thách thức Phó Tổng thống" và "phá hủy kế hoạch của Tổng thống" khi nghi ngờ khả năng ngoại giao. Đây không chỉ là một lời phàn nàn về thái độ của đồng minh, mà là tín hiệu rõ ràng về sự thay đổi căn bản trong mối quan hệ quyền lực: Ukraine, dù là nạn nhân của cuộc chiến, cũng phải tuân theo hướng dẫn của Mỹ về cách kết thúc cuộc chiến - quan điểm thực dụng đặc trưng của chính sách đối ngoại kiểu Trump.
Hệ quả đối với mối quan hệ xuyên Đại Tây Dương
Việc Ngoại trưởng Mỹ công khai định nghĩa lại cuộc xung đột Ukraine là "cuộc chiến ủy nhiệm" gửi một thông điệp gây chấn động đến các đồng minh NATO và EU, những đối tác đã đoàn kết đứng phía sau Ukraine kể từ khi xung đột nổ ra.Trong suốt 3 năm qua, khối liên minh phương Tây đã nhấn mạnh rằng họ đang bảo vệ một trật tự quốc tế dựa trên luật lệ, chống lại hành vi phi pháp. Khi Mỹ chuyển sang định nghĩa xung đột là "cuộc chiến ủy nhiệm", điều này về cơ bản làm suy yếu toàn bộ nền tảng đạo đức và pháp lý mà liên minh đã xây dựng. Nó ngầm đặt Mỹ và Nga vào vị trí tương đương - hai cường quốc sử dụng Ukraine như bãi chiến trường cho cuộc đối đầu của họ.
Cách tiếp cận trên có thể tạo ra một cuộc khủng hoảng nghiêm trọng trong quan hệ xuyên Đại Tây Dương, đặc biệt khi các quốc gia châu Âu đã đầu tư đáng kể vào việc ủng hộ Ukraine. Các nước Baltic, Ba Lan, và các quốc gia Bắc Âu - những đồng minh chống Nga tích cực nhất, có thể cảm thấy bị Washington "bán rẻ" bởi sự thay đổi đột ngột này.
Hơn nữa, cách tiếp cận của Tổng thống Trump có thể làm trầm trọng thêm những chia rẽ đang hình thành trong chính EU. Các quốc gia như Hungary đã có quan điểm thân Nga hơn, trong khi Pháp và Đức ngày càng nhấn mạnh nhu cầu về "tự chủ chiến lược" của châu Âu. Với việc Mỹ rút lui khỏi vai trò lãnh đạo truyền thống trong việc đối phó với Nga, các lực lượng ly tâm trong EU có thể mạnh lên, đe dọa đến sự đoàn kết của khối.
Sự trở lại của chính trị cá nhân trong ngoại giao quốc tế
"Chỉ có một người trên hành tinh này có thể làm điều đó xảy ra, và tên ông ấy là Donald J. Trump", Ngoại trưởng Mỹ nói. Tuyên bố này của ông Rubio không chỉ đơn thuần là sự tôn vinh cá nhân Tổng thống Trump, mà còn phản ánh một triết lý sâu sắc hơn về ngoại giao quốc tế dưới thời Trump 2.0: Vai trò trung tâm của các mối quan hệ cá nhân và sự tin tưởng giữa các nhà lãnh đạo.Khái niệm này được củng cố khi ông Rubio tiết lộ về cuộc gặp với phía Nga "hai tuần trước" - một động thái ngoại giao song phương trực tiếp mà không nhất thiết thông qua các kênh đa phương truyền thống. Điều này đánh dấu sự trở lại của phong cách ngoại giao đặc trưng trong nhiệm kỳ đầu tiên của Tổng thống Trump, nơi các mối quan hệ cá nhân với các nhà lãnh đạo từ Tổng thống Nga Vladimir Putin đến Chủ tịch Triều Tiên Kim Jong-un được ưu tiên hơn các cấu trúc thể chế.
Trong nhiệm kỳ đầu, Tổng thống Trump đã có các cuộc gặp mang tính lịch sử với nhà lãnh đạo Triều Tiên Kim Jong-un tại Singapore (2018) và Hà Nội (2019), đạt được thỏa thuận Abraham với Israel và các quốc gia Ả rập (2020), và duy trì mối quan hệ cá nhân với Tổng thống Putin bất chấp sự phản đối của Quốc hội Mỹ. Cách tiếp cận này, dù gây tranh cãi, đã tạo ra những bước đột phá mà các cơ chế ngoại giao truyền thống không thể đạt được.
Nhiệm kỳ thứ hai của Tổng thống Trump dường như đang tiếp tục và thậm chí đẩy mạnh phương pháp trên, với sự tự tin lớn hơn và ít ràng buộc từ các tổ chức hoạch định chính sách truyền thống. Ngoại trưởng Rubio - một cựu đối thủ của Tổng thống Trump từng chỉ trích cách tiếp cận ngoại giao cá nhân của ông - giờ đây trở thành người ủng hộ mạnh mẽ nhất cho phương pháp này, minh chứng cho sự củng cố quyền lực ngày càng tăng của Tổng thống Trump trong đảng Cộng hòa.
Từ "đồng minh của Ukraine" đến "người môi giới hòa bình"
Một chuyển biến đáng chú ý là nỗ lực tái định vị Mỹ từ vai trò "đồng minh vững chắc của Ukraine" sang "người môi giới hòa bình trung lập". Ông Rubio nhấn mạnh rằng "tất cả những gì Tổng thống đang cố gắng làm ở đây là tìm ra con đường dẫn đến hòa bình" và "chúng ta phải kéo cả hai bên tham gia".Trong tầm nhìn này, Mỹ không còn đứng về một phía trong cuộc xung đột, mà trở thành trung gian giữa các bên. Quan điểm này được củng cố khi ông Rubio tuyên bố rằng một thỏa thuận hòa bình "sẽ có lợi cho tất cả mọi người - người dân Nga, người dân Ukraine, người dân Mỹ; thẳng thắn mà nói, các đối tác và đồng minh châu Âu của chúng ta".
Đáng chú ý là cách ông Rubio đặt "người dân Nga" và "người dân Ukraine" ngang hàng trong danh sách những bên hưởng lợi. Đây là biểu hiện rõ nét của cách tiếp cận "không phán xét đạo đức" thường thấy trong chính sách đối ngoại của Tổng thống Trump, nơi kết quả thực tế được coi trọng hơn các nguyên tắc trừu tượng.
Tác động đối với trật tự quốc tế thế kỷ 21
Những thay đổi trong chính sách đối ngoại của Mỹ dưới thời Trump 2.0 được phản ánh qua cuộc phỏng vấn của Ngoại trưởng Rubio không chỉ là những điều chỉnh chiến thuật, mà còn là sự chuyển đổi mang tính hệ thống trong vai trò toàn cầu của Mỹ. Cách tiếp cận mới này có thể tác động sâu rộng đến trật tự quốc tế thế kỷ 21.Thứ nhất, nó đánh dấu sự rút lui của Mỹ khỏi vai trò "người bảo vệ trật tự quốc tế dựa trên luật lệ" - vai trò mà Mỹ đã gánh vác kể từ khi Thế chiến II kết thúc. Khi Mỹ chuyển sang phong cách ngoại giao thực dụng dựa trên lợi ích, các quy tắc và chuẩn mực quốc tế có thể bị xói mòn, tạo ra môi trường quốc tế ít có khả năng dự đoán và tiềm ẩn rủi ro hơn.
Thứ hai, nó báo hiệu sự thay đổi trong cấu trúc liên minh toàn cầu. Khi Mỹ sẵn sàng áp đặt áp lực lên các đồng minh truyền thống như Ukraine và có thể cả các nước NATO khác, điều này có thể khiến các đồng minh tìm kiếm sự đa dạng hóa trong quan hệ đối ngoại và quốc phòng của họ. Chúng ta có thể chứng kiến sự trỗi dậy của các khối quyền lực khu vực mới, khi các quốc gia tổ chức lại xung quanh những mối quan tâm an ninh chung thay vì dựa vào sự bảo đảm của Mỹ.
Thứ ba, cách tiếp cận "nhà kiến tạo hòa bình" của Tổng thống Trump có thể dẫn đến một loạt các thỏa thuận ngắn hạn giải quyết các cuộc xung đột cấp bách, nhưng có thể không giải quyết được các nguyên nhân gốc rễ. Trong trường hợp Ukraine, một giải pháp được thúc đẩy bởi Mỹ có thể chấm dứt giai đoạn chiến tranh hiện tại, nhưng nếu nó không giải quyết được các vấn đề cơ bản về chủ quyền, an ninh và toàn vẹn lãnh thổ, cũng như những quan ngại về an ninh của Nga, thì hòa bình có thể không bền vững.
Cuối cùng, sự chuyển đổi từ hệ thống quốc tế dựa trên luật lệ sang hệ thống dựa trên lợi ích và nhu cầu MAGA của ông Trump đặt ra câu hỏi về tương lai của các tổ chức đa phương như Liên hợp quốc, NATO và WTO. Khi Mỹ thể hiện sự ưu tiên cho các thỏa thuận song phương, sự suy yếu dần của kiến trúc thể chế toàn cầu là một khả năng có thật.
Cuộc phỏng vấn của Ngoại trưởng Rubio phác họa bức tranh về một mô hình ngoại giao mới dưới thời Trump 2.0, với những đặc điểm nổi bật: chính trị cá nhân thay vì thể chế; thực dụng thay vì nguyên tắc; kết quả nhanh chóng thay vì cam kết dài hạn; và sự sẵn sàng gây áp lực lên cả đồng minh lẫn đối thủ để đạt được mục tiêu.
Mô hình này mang lại cả cơ hội và thách thức. Một mặt, cách tiếp cận thực dụng có thể phá vỡ tình trạng bế tắc trong các cuộc xung đột kéo dài như Ukraine và Gaza. Mặt khác, việc từ bỏ các nguyên tắc truyền thống về trật tự quốc tế dựa trên luật lệ có thể tạo ra những tiền lệ nguy hiểm và làm suy yếu vị thế đạo đức của Mỹ.
Điều đáng chú ý nhất từ cuộc phỏng vấn của Ngoại trưởng Rubio là sự xuất hiện của một phiên bản "đã tiến hóa" của học thuyết Trump trong lĩnh vực đối ngoại. Không còn là những phản ứng bột phát và không có chiến lược rõ ràng như trong nhiệm kỳ đầu tiên, phương pháp tiếp cận trong nhiệm kỳ thứ hai có vẻ có hệ thống hơn, tập trung vào mục tiêu cụ thể là chấm dứt các cuộc xung đột đang diễn ra và xây dựng lại vị thế toàn cầu của Mỹ theo cách thức riêng biệt.
Dù thành công hay thất bại, cách tiếp cận này đang thay đổi căn bản cách nhìn nhận về vai trò của ngoại giao Mỹ trong thế kỷ 21, từ người bảo vệ trật tự thế giới sang người môi giới các thỏa thuận riêng lẻ dựa trên lợi ích trực tiếp. Đây có lẽ sẽ là di sản lớn nhất và gây tranh cãi nhất của "Trump 2.0" trong lĩnh vực chính sách đối ngoại.
Hồi đầu cuộc chiến, có ông tướng nói tiếng Việt nhưng giờ mất rồi đã có những nhận định mà thực sự ko thể hiểu nổi. Bản chất cuộc chiến mà rõ ràng đến các cụ vào đây chém gió cũng ko hề bị nhầm lẫn. Nhưng đến bây giờ cháu cũng chưa thể hiểu đc sao ô ta lại nhầm như thế đc. Ng chết cũng chết rồi. Ko muốn lôi lên lại.
Nhưng bản chất của cuộc chiến này ngay từ đầu và cho đến bây giờ ko hề thay đổi. Cái thay đổi lớn nhất đó là người chơi cờ. Thay Bi đen bằng Trăm. Và đương nhiên, tùy vào ưu tiên nào thì phương thức, cách chơi sẽ có thay đổi.
Hiện giờ thế cờ vẫn chưa có nhiều biến chuyển mang tính bước ngoặc quyết định. Nhưng chúng ta đang dần thấy và hy vọng nó đến sớm.
1. MỸ, Trăm dừng hoàn toàn và rút chân hẳn ra ngoài cuộc chiến. Nhưng khó, vì Trăm chưa đạt đc lợi ích kinh tế. 11/3 đến 2 đoàn Mỹ-U cà gặp nhau ở Saudi Arab. Chúng ta chờ xem công bố gì.
2. Châu Âu luôn và sẽ tiếp tục với cuộc chiến này. Chưa có nhân tố, yếu tố nào đáng kể nào đối với tay chơi này.
3. Nga, tay chơi chính. Vẫn vậy, cứ chậm chậm từ từ khiến người xem sốt cả ruột.
4. U Cà. Tay chơi chính. Nếu có cuộc binh biến thì sẽ nhanh. Nhưng khó. Phong trào nhân dân lại càng khó.
Việc 2 tay chơi chính deal với Mỹ gần như là tham số chính. CÓ ảnh hướng lớn đến cuộc chiến này. Hiện nay Nga đang có lợi thế hơn U cà. Nhưng U cà đang cố gắng kéo lại sự mất cân bằng này. Tay chơi EU thì Nga gần như ko có đc đòn bẩy nào.
Ngày 09.03.2025 (13:30)
Tóm tắt của Bộ Quốc phòng Liên bang Nga về tiến độ của hoạt động quân sự đặc biệt (tính đến ngày 9 tháng 3 năm 2025)
Lực lượng vũ trang Liên bang Nga tiếp tục tiến hành chiến dịch quân sự đặc biệt.
Theo hướng Kharkov, các đơn vị của Cụm lực lượng "Phía Bắc" đã gây tổn thất cho các đội hình của hai lữ đoàn bộ binh cơ giới của Lực lượng vũ trang Ukraine tại các khu vực định cư Kazachya Lopan và Volchansk ở vùng Kharkov.
Lực lượng vũ trang Ukraine mất tới 50 quân nhân, chín xe và bốn khẩu pháo. Trung tâm liên lạc đã bị phá hủy.
Các đơn vị thuộc Cụm lực lượng "Phía Tây" đã cải thiện được vị trí chiến thuật của mình. Họ gây ra tổn thất về nhân lực và trang thiết bị của ba lữ đoàn cơ giới và không vận của Lực lượng vũ trang Ukraine tại các khu vực đông dân cư Monachinovka, Zagoruykovka, Kondrashovka, Kupyansk, Podvysokoe, Gorokhovatka ở vùng Kharkov, cũng như khu lâm nghiệp Serebryanskoe.
Thiệt hại của địch lên tới 255 quân nhân, 10 xe, hai khẩu pháo dã chiến do phương Tây sản xuất, các trạm tác chiến điện tử Polonez và Nota, và một kho đạn dược.
Các đơn vị thuộc Cụm lực lượng "Phía Nam" chiếm giữ những tuyến và vị trí có lợi hơn. Họ đã đánh bại các đội hình gồm ba lữ đoàn cơ giới, một lữ đoàn không vận, một lữ đoàn bảo vệ Bộ Tổng tham mưu các lực lượng vũ trang Ukraine, một lữ đoàn phòng thủ lãnh thổ và hai lữ đoàn Vệ binh quốc gia tại các khu vực định cư Shcherbinovka, Rozovka, Dronovka, Druzhkovka, Grigorovka, Dyleevka, Seversk và Konstantinovka thuộc Cộng hòa Nhân dân Donetsk.
Lực lượng vũ trang Ukraine mất tới 250 quân nhân, một xe chiến đấu bọc thép, ba xe ô tô, sáu khẩu pháo dã chiến và hai kho vật tư.
Các đơn vị của Cụm quân "Trung tâm" tiếp tục tiến sâu vào hệ thống phòng thủ của địch. Họ đã đánh bại đội hình của bốn lữ đoàn cơ giới, một lữ đoàn tấn công, hai lữ đoàn Jaeger, một trung đoàn tấn công của Lực lượng vũ trang Ukraine, hai lữ đoàn thủy quân lục chiến và một lữ đoàn vệ binh quốc gia tại các khu vực định cư Ulyanovka, Krasnoarmeysk, Zverevo, Kotlino, Shevchenko, Uspenovka, Udachnoe, Petrovskoe, Novopavlovka, Dimitrov, Mirolyubovka, Alekseyevka và Sribnoe của Cộng hòa Nhân dân Donetsk.
Kẻ địch mất tới 580 quân, hai xe bọc thép chở quân M113 và một xe chiến đấu bọc thép MaxxPro do Mỹ sản xuất, một xe bọc thép chở quân VAB do Pháp sản xuất, bốn xe và bốn khẩu pháo.
Nhờ các hành động tích cực và quyết đoán, các đơn vị thuộc Cụm lực lượng "Phía Đông" đã giải phóng khu định cư Constantinople thuộc Cộng hòa Nhân dân Donetsk.
Họ đã đánh bại các đội hình của hai lữ đoàn cơ giới, một lữ đoàn Jaeger, một trung đoàn tấn công của Lực lượng vũ trang Ukraine và một lữ đoàn thủy quân lục chiến tại các khu vực định cư Bogatyr, Fedorovka, Veseloe, Voskresenka, Dneproenergiya và Razliv thuộc Cộng hòa Nhân dân Donetsk.
Thiệt hại của địch lên tới hơn 145 quân nhân, một xe chiến đấu bọc thép, một xe ô tô và ba khẩu pháo dã chiến, bao gồm một đơn vị pháo tự hành Krab do Ba Lan sản xuất.
Các đơn vị của Cụm lực lượng Dnepr đã gây tổn thất về nhân lực và trang thiết bị cho các lữ đoàn cơ giới và tấn công miền núi của Lực lượng vũ trang Ukraine tại các khu vực định cư Novonikolaevka, Davydiv Brod ở vùng Kherson, Pyatikhatki và Pavlovka ở vùng Zaporizhia.
Có tới 80 quân nhân, một xe chiến đấu bọc thép HMMWV do Mỹ sản xuất, tám phương tiện, hai khẩu pháo dã chiến, bao gồm một pháo lựu M777 155mm do Mỹ sản xuất, hai bệ phóng tên lửa đa nòng HIMARS và MLRS do Mỹ sản xuất, một trạm radar RADA RPS-82 do Israel sản xuất, một trạm tác chiến điện tử, cũng như ba kho đạn dược và một kho thiết bị quân sự đã bị phá hủy.
Không quân chiến thuật, máy bay không người lái tấn công, lực lượng tên lửa và pháo binh của các nhóm quân thuộc Lực lượng vũ trang Liên bang Nga đã phá hủy các cơ sở xử lý khí đốt đảm bảo hoạt động của các doanh nghiệp thuộc ngành công nghiệp quân sự của Ukraine, cơ sở hạ tầng của các sân bay quân sự, xưởng sản xuất và các điểm kiểm soát máy bay không người lái, cũng như các điểm tập trung nhân lực và trang thiết bị của các đội hình vũ trang thuộc Lực lượng vũ trang Ukraine và lính đánh thuê nước ngoài tại 143 quận.
Hệ thống phòng không đã bắn hạ một quả bom dẫn đường JDAM và hai tên lửa phóng loạt HIMARS do Mỹ sản xuất, cũng như 228 máy bay không người lái loại máy bay, bao gồm 99 chiếc nằm ngoài khu vực SVO.
Tổng cộng, kể từ khi bắt đầu chiến dịch quân sự đặc biệt, những mục tiêu sau đã bị phá hủy: 656 máy bay, 283 trực thăng, 45.877 máy bay không người lái, 600 hệ thống tên lửa phòng không, 22.090 xe tăng và các xe chiến đấu bọc thép khác, 1.525 hệ thống tên lửa phóng loạt, 22.390 khẩu pháo và súng cối, 32.630 đơn vị xe quân sự đặc biệt.
=======
Ngày 09.03.2025 (12:30)
Tóm tắt của Bộ Quốc phòng Nga về tiến độ đẩy lùi nỗ lực xâm lược của Lực lượng vũ trang Ukraine vào lãnh thổ Liên bang Nga tại khu vực Kursk (tính đến ngày 9 tháng 3 năm 2025)
Lực lượng vũ trang Liên bang Nga tiếp tục đánh bại lực lượng vũ trang Ukraine ở khu vực Kursk.
Trong các hoạt động tấn công, các đơn vị của Cụm lực lượng "Phía Bắc"c đã giải phóng làng Lebedevka ở vùng Kursk và làng Novenkoe ở vùng Sumy.
Các đội hình của một lữ đoàn cơ giới hạng nặng, năm lữ đoàn bộ binh cơ giới, tấn công, hai lữ đoàn tấn công đường không, hai lữ đoàn phòng thủ lãnh thổ và hai trung đoàn tấn công của Lực lượng vũ trang Ukraine đã bị đánh bại tại các khu vực định cư Agronom, Bogdanovka, Goncharovka, Guevo, Zaoleshenka, Kazachya Loknya, Knyazhiy số 1, Knyazhiy số 2, Kositsa, Loknya, Malaya Loknya, Makhnovka, Rubanshchina, Sudzha, Cherkasskaya Konopelka, Cherkasskoe Porechnoe và Yuzhny. Hai đợt phản công đã bị đẩy lùi.
Các cuộc không kích bằng không quân chiến thuật và lục quân cùng hỏa lực pháo binh đã tấn công vào nhân lực và trang thiết bị của địch ở các khu vực định cư Bondarevka, Knyazhiy số 1, Kubatkin, Kurilovka, Lebedevka, Martynovka, Mirny, cũng như Basovka, Belovody, Zhuravka, Miropolye, Novenkoe, Obody, Yunakovka và Yablonovka ở vùng Sumy.
Trong vòng 24 giờ, Lực lượng vũ trang Ukraine đã mất hơn 350 quân nhân, phá hủy một xe tăng, hai xe chiến đấu bộ binh, năm xe bọc thép chở quân, 19 xe chiến đấu bọc thép, 29 xe, sáu khẩu pháo dã chiến, một súng cối, một trạm tác chiến điện tử, một trạm radar RADA do Israel sản xuất, một xe công binh, cũng như 11 điểm điều khiển UAV và một kho đạn dược.
Sáu quân nhân Lực lượng vũ trang Ukraine đã đầu hàng.
Tổng cộng, trong các hoạt động quân sự theo hướng Kursk, địch đã mất hơn 65.930 quân, 387 xe tăng, 300 xe chiến đấu bộ binh, 264 xe bọc thép chở quân, 2.163 xe chiến đấu bọc thép, 2.370 xe, 528 khẩu pháo, 52 bệ phóng hệ thống tên lửa phóng loạt, bao gồm 13 HIMARS và bảy MLRS do Hoa Kỳ sản xuất, 25 bệ phóng tên lửa phòng không, một pháo phòng không tự hành, mười xe vận chuyển và nạp đạn, 120 trạm tác chiến điện tử, 15 radar phản pháo, mười radar phòng không, 54 đơn vị kỹ thuật và thiết bị khác, bao gồm 22 xe dọn chướng ngại vật kỹ thuật, một đơn vị rà phá bom mìn UR-77, năm xe rải cầu, một xe trinh sát kỹ thuật, cũng như 14 xe sửa chữa và phục hồi bọc thép và xe chỉ huy và xe tham mưu.
Chiến dịch tiêu diệt đội hình của Lực lượng vũ trang Ukraine vẫn tiếp tục.
https://twitter.com/zlatti_71/status/1898695656392339949?s=46&t=wj6RUxoo3J5Eor5xgVjc1A
🇷🇺 giành lại khu siêu thị nổi tiếng ở Sudzha :v các ung hành mất chỗ tự sướng
Không chửi lợn, không mắng chó
Tác động từ việc Mỹ thừa nhận xung đột Ukraine là cuộc chiến ủy nhiệm
Thứ sáu, 07/03/2025 - 11:26
Việc Ngoại trưởng Mỹ Marco Rubio công khai định nghĩa lại cuộc xung đột Ukraine là "cuộc chiến ủy nhiệm" đã gửi một thông điệp gây chấn động đến các đồng minh NATO và EU.
Tác động từ việc Mỹ thừa nhận xung đột Ukraine là cuộc chiến ủy nhiệm - 1Cuộc phỏng vấn giữa Ngoại trưởng Marco Rubio trên Fox News ngày 5/3 đã tiết lộ những thay đổi sâu sắc trong chính sách đối ngoại của Mỹ trong nhiệm kỳ thứ hai của Tổng thống Donald Trump (Trump 2.0).
Thông qua giọng điệu quyết đoán và những tuyên bố rõ ràng, ông Rubio đã phác họa bức tranh về một nước Mỹ không còn kiên nhẫn với các cuộc xung đột kéo dài, đồng thời khẳng định vị thế của Tổng thống Trump như một "nhà kiến tạo hòa bình", bất chấp những hoài nghi trong và ngoài nước.
Bối cảnh lịch sử
Để hiểu rõ cách tiếp cận hiện tại của chính quyền Trump 2.0, cần nhìn lại chặng đường dài trong chính sách của Mỹ đối với Ukraine. Kể từ khi Ukraine giành độc lập năm 1991, Mỹ đã theo đuổi chiến lược "mở rộng dân chủ" ở Đông Âu, từng bước đưa các quốc gia thuộc Liên Xô cũ vào quỹ đạo của NATO và EU. Chính quyền Bill Clinton bắt đầu với "Quan hệ Đối tác vì Hòa bình" năm 1994, chính quyền Bush đẩy mạnh với tuyên bố tại Hội nghị thượng đỉnh Bucharest 2008 rằng "Ukraine sẽ trở thành thành viên NATO", và chính quyền Obama tiếp tục ủng hộ cuộc cách mạng Maidan năm 2014.Dưới thời Tổng thống Joe Biden, khi Nga phát động "chiến dịch quân sự đặc biệt" vào Ukraine tháng 2/2022, Mỹ đã coi đây là "cuộc chiến phi pháp của Nga" và cam kết "ủng hộ Ukraine trong thời gian dài nhất có thể". Cựu Tổng thống Biden từng tuyên bố "ông Putin không thể tiếp tục nắm quyền" và Mỹ đã huy động liên minh quốc tế áp đặt các lệnh trừng phạt chưa từng có đối với Nga, đồng thời cung cấp cho Ukraine hơn 175 tỷ USD viện trợ quân sự và kinh tế.
Trong bối cảnh đó, việc Ngoại trưởng Rubio công khai mô tả xung đột Ukraine là "cuộc chiến ủy nhiệm giữa các cường quốc hạt nhân" đánh dấu một bước ngoặt căn bản trong cách Mỹ định vị mình trong cuộc xung đột. Đây không chỉ là sự thay đổi về ngôn từ, mà còn là sự phủ nhận toàn bộ nền tảng chính sách trước đó - từ việc khẳng định Ukraine là một quốc gia có chủ quyền đang tự vệ sang thừa nhận nó chỉ là "bãi chiến trường" trong cuộc đọ sức địa chính trị giữa Mỹ và Nga.
"Cuộc chiến ủy nhiệm" và chiến lược chấm dứt bế tắc
Điểm nổi bật nhất trong cuộc phỏng vấn là cách Ngoại trưởng Rubio định hình lại cuộc xung đột Nga - Ukraine. Thay vì duy trì quan điểm truyền thống về Nga", ông Rubio mô tả tình hình như một "cuộc xung đột bế tắc kéo dài" và "một cuộc chiến ủy nhiệm giữa các cường quốc hạt nhân". Cách diễn đạt này không chỉ chính thức công nhận sự tham gia và vai trò của Mỹ, làm giảm nhẹ trách nhiệm của Nga mà còn tạo cơ sở cho luận điểm chính mà Tổng thống Trump đã nêu gần đây: Cuộc chiến phải kết thúc vì lợi ích của tất cả các bên.Ngoại trưởng Rubio chỉ trích gay gắt cách tiếp cận của chính quyền tiền nhiệm Joe Biden và các đồng minh khi cho rằng "cứ tiếp tục cung cấp cho họ tất cả những gì họ cần trong thời gian cần thiết" là "không phải một chiến lược". Qua đó, ông Rubio thiết lập một sự tương phản rõ nét giữa cách tiếp cận không có điểm kết thúc của chính quyền trước và tư duy "giải quyết vấn đề" thực dụng của Tổng thống Trump.
Đáng chú ý là cách Ngoại trưởng Rubio mô tả về cuộc "khẩu chiến" ở Nhà Trắng mới đây giữa Tổng thống Zelensky và Tổng thống Trump. Theo lời ông Rubio, Ukraine đã "thách thức Phó Tổng thống" và "phá hủy kế hoạch của Tổng thống" khi nghi ngờ khả năng ngoại giao. Đây không chỉ là một lời phàn nàn về thái độ của đồng minh, mà là tín hiệu rõ ràng về sự thay đổi căn bản trong mối quan hệ quyền lực: Ukraine, dù là nạn nhân của cuộc chiến, cũng phải tuân theo hướng dẫn của Mỹ về cách kết thúc cuộc chiến - quan điểm thực dụng đặc trưng của chính sách đối ngoại kiểu Trump.
Hệ quả đối với mối quan hệ xuyên Đại Tây Dương
Việc Ngoại trưởng Mỹ công khai định nghĩa lại cuộc xung đột Ukraine là "cuộc chiến ủy nhiệm" gửi một thông điệp gây chấn động đến các đồng minh NATO và EU, những đối tác đã đoàn kết đứng phía sau Ukraine kể từ khi xung đột nổ ra.Trong suốt 3 năm qua, khối liên minh phương Tây đã nhấn mạnh rằng họ đang bảo vệ một trật tự quốc tế dựa trên luật lệ, chống lại hành vi phi pháp. Khi Mỹ chuyển sang định nghĩa xung đột là "cuộc chiến ủy nhiệm", điều này về cơ bản làm suy yếu toàn bộ nền tảng đạo đức và pháp lý mà liên minh đã xây dựng. Nó ngầm đặt Mỹ và Nga vào vị trí tương đương - hai cường quốc sử dụng Ukraine như bãi chiến trường cho cuộc đối đầu của họ.
Cách tiếp cận trên có thể tạo ra một cuộc khủng hoảng nghiêm trọng trong quan hệ xuyên Đại Tây Dương, đặc biệt khi các quốc gia châu Âu đã đầu tư đáng kể vào việc ủng hộ Ukraine. Các nước Baltic, Ba Lan, và các quốc gia Bắc Âu - những đồng minh chống Nga tích cực nhất, có thể cảm thấy bị Washington "bán rẻ" bởi sự thay đổi đột ngột này.
Hơn nữa, cách tiếp cận của Tổng thống Trump có thể làm trầm trọng thêm những chia rẽ đang hình thành trong chính EU. Các quốc gia như Hungary đã có quan điểm thân Nga hơn, trong khi Pháp và Đức ngày càng nhấn mạnh nhu cầu về "tự chủ chiến lược" của châu Âu. Với việc Mỹ rút lui khỏi vai trò lãnh đạo truyền thống trong việc đối phó với Nga, các lực lượng ly tâm trong EU có thể mạnh lên, đe dọa đến sự đoàn kết của khối.
Sự trở lại của chính trị cá nhân trong ngoại giao quốc tế
"Chỉ có một người trên hành tinh này có thể làm điều đó xảy ra, và tên ông ấy là Donald J. Trump", Ngoại trưởng Mỹ nói. Tuyên bố này của ông Rubio không chỉ đơn thuần là sự tôn vinh cá nhân Tổng thống Trump, mà còn phản ánh một triết lý sâu sắc hơn về ngoại giao quốc tế dưới thời Trump 2.0: Vai trò trung tâm của các mối quan hệ cá nhân và sự tin tưởng giữa các nhà lãnh đạo.Khái niệm này được củng cố khi ông Rubio tiết lộ về cuộc gặp với phía Nga "hai tuần trước" - một động thái ngoại giao song phương trực tiếp mà không nhất thiết thông qua các kênh đa phương truyền thống. Điều này đánh dấu sự trở lại của phong cách ngoại giao đặc trưng trong nhiệm kỳ đầu tiên của Tổng thống Trump, nơi các mối quan hệ cá nhân với các nhà lãnh đạo từ Tổng thống Nga Vladimir Putin đến Chủ tịch Triều Tiên Kim Jong-un được ưu tiên hơn các cấu trúc thể chế.
Trong nhiệm kỳ đầu, Tổng thống Trump đã có các cuộc gặp mang tính lịch sử với nhà lãnh đạo Triều Tiên Kim Jong-un tại Singapore (2018) và Hà Nội (2019), đạt được thỏa thuận Abraham với Israel và các quốc gia Ả rập (2020), và duy trì mối quan hệ cá nhân với Tổng thống Putin bất chấp sự phản đối của Quốc hội Mỹ. Cách tiếp cận này, dù gây tranh cãi, đã tạo ra những bước đột phá mà các cơ chế ngoại giao truyền thống không thể đạt được.
Nhiệm kỳ thứ hai của Tổng thống Trump dường như đang tiếp tục và thậm chí đẩy mạnh phương pháp trên, với sự tự tin lớn hơn và ít ràng buộc từ các tổ chức hoạch định chính sách truyền thống. Ngoại trưởng Rubio - một cựu đối thủ của Tổng thống Trump từng chỉ trích cách tiếp cận ngoại giao cá nhân của ông - giờ đây trở thành người ủng hộ mạnh mẽ nhất cho phương pháp này, minh chứng cho sự củng cố quyền lực ngày càng tăng của Tổng thống Trump trong đảng Cộng hòa.
Từ "đồng minh của Ukraine" đến "người môi giới hòa bình"
Một chuyển biến đáng chú ý là nỗ lực tái định vị Mỹ từ vai trò "đồng minh vững chắc của Ukraine" sang "người môi giới hòa bình trung lập". Ông Rubio nhấn mạnh rằng "tất cả những gì Tổng thống đang cố gắng làm ở đây là tìm ra con đường dẫn đến hòa bình" và "chúng ta phải kéo cả hai bên tham gia".Trong tầm nhìn này, Mỹ không còn đứng về một phía trong cuộc xung đột, mà trở thành trung gian giữa các bên. Quan điểm này được củng cố khi ông Rubio tuyên bố rằng một thỏa thuận hòa bình "sẽ có lợi cho tất cả mọi người - người dân Nga, người dân Ukraine, người dân Mỹ; thẳng thắn mà nói, các đối tác và đồng minh châu Âu của chúng ta".
Đáng chú ý là cách ông Rubio đặt "người dân Nga" và "người dân Ukraine" ngang hàng trong danh sách những bên hưởng lợi. Đây là biểu hiện rõ nét của cách tiếp cận "không phán xét đạo đức" thường thấy trong chính sách đối ngoại của Tổng thống Trump, nơi kết quả thực tế được coi trọng hơn các nguyên tắc trừu tượng.
Tác động đối với trật tự quốc tế thế kỷ 21
Những thay đổi trong chính sách đối ngoại của Mỹ dưới thời Trump 2.0 được phản ánh qua cuộc phỏng vấn của Ngoại trưởng Rubio không chỉ là những điều chỉnh chiến thuật, mà còn là sự chuyển đổi mang tính hệ thống trong vai trò toàn cầu của Mỹ. Cách tiếp cận mới này có thể tác động sâu rộng đến trật tự quốc tế thế kỷ 21.Thứ nhất, nó đánh dấu sự rút lui của Mỹ khỏi vai trò "người bảo vệ trật tự quốc tế dựa trên luật lệ" - vai trò mà Mỹ đã gánh vác kể từ khi Thế chiến II kết thúc. Khi Mỹ chuyển sang phong cách ngoại giao thực dụng dựa trên lợi ích, các quy tắc và chuẩn mực quốc tế có thể bị xói mòn, tạo ra môi trường quốc tế ít có khả năng dự đoán và tiềm ẩn rủi ro hơn.
Thứ hai, nó báo hiệu sự thay đổi trong cấu trúc liên minh toàn cầu. Khi Mỹ sẵn sàng áp đặt áp lực lên các đồng minh truyền thống như Ukraine và có thể cả các nước NATO khác, điều này có thể khiến các đồng minh tìm kiếm sự đa dạng hóa trong quan hệ đối ngoại và quốc phòng của họ. Chúng ta có thể chứng kiến sự trỗi dậy của các khối quyền lực khu vực mới, khi các quốc gia tổ chức lại xung quanh những mối quan tâm an ninh chung thay vì dựa vào sự bảo đảm của Mỹ.
Thứ ba, cách tiếp cận "nhà kiến tạo hòa bình" của Tổng thống Trump có thể dẫn đến một loạt các thỏa thuận ngắn hạn giải quyết các cuộc xung đột cấp bách, nhưng có thể không giải quyết được các nguyên nhân gốc rễ. Trong trường hợp Ukraine, một giải pháp được thúc đẩy bởi Mỹ có thể chấm dứt giai đoạn chiến tranh hiện tại, nhưng nếu nó không giải quyết được các vấn đề cơ bản về chủ quyền, an ninh và toàn vẹn lãnh thổ, cũng như những quan ngại về an ninh của Nga, thì hòa bình có thể không bền vững.
Cuối cùng, sự chuyển đổi từ hệ thống quốc tế dựa trên luật lệ sang hệ thống dựa trên lợi ích và nhu cầu MAGA của ông Trump đặt ra câu hỏi về tương lai của các tổ chức đa phương như Liên hợp quốc, NATO và WTO. Khi Mỹ thể hiện sự ưu tiên cho các thỏa thuận song phương, sự suy yếu dần của kiến trúc thể chế toàn cầu là một khả năng có thật.
Cuộc phỏng vấn của Ngoại trưởng Rubio phác họa bức tranh về một mô hình ngoại giao mới dưới thời Trump 2.0, với những đặc điểm nổi bật: chính trị cá nhân thay vì thể chế; thực dụng thay vì nguyên tắc; kết quả nhanh chóng thay vì cam kết dài hạn; và sự sẵn sàng gây áp lực lên cả đồng minh lẫn đối thủ để đạt được mục tiêu.
Mô hình này mang lại cả cơ hội và thách thức. Một mặt, cách tiếp cận thực dụng có thể phá vỡ tình trạng bế tắc trong các cuộc xung đột kéo dài như Ukraine và Gaza. Mặt khác, việc từ bỏ các nguyên tắc truyền thống về trật tự quốc tế dựa trên luật lệ có thể tạo ra những tiền lệ nguy hiểm và làm suy yếu vị thế đạo đức của Mỹ.
Điều đáng chú ý nhất từ cuộc phỏng vấn của Ngoại trưởng Rubio là sự xuất hiện của một phiên bản "đã tiến hóa" của học thuyết Trump trong lĩnh vực đối ngoại. Không còn là những phản ứng bột phát và không có chiến lược rõ ràng như trong nhiệm kỳ đầu tiên, phương pháp tiếp cận trong nhiệm kỳ thứ hai có vẻ có hệ thống hơn, tập trung vào mục tiêu cụ thể là chấm dứt các cuộc xung đột đang diễn ra và xây dựng lại vị thế toàn cầu của Mỹ theo cách thức riêng biệt.
Dù thành công hay thất bại, cách tiếp cận này đang thay đổi căn bản cách nhìn nhận về vai trò của ngoại giao Mỹ trong thế kỷ 21, từ người bảo vệ trật tự thế giới sang người môi giới các thỏa thuận riêng lẻ dựa trên lợi ích trực tiếp. Đây có lẽ sẽ là di sản lớn nhất và gây tranh cãi nhất của "Trump 2.0" trong lĩnh vực chính sách đối ngoại.
Khách quan đánh giá đây là bài viết có trách nhiệm và hiếm hoi là khá hay. Ko rõ tác giả tham khảo nguồn nào hay do cảm quan chính trị quốc tế để viết. Dù ntn thì những bài ntn là ít ỏi.
🇷🇺🇺🇦 KURSK UKRANIA SỰ SỤP ĐỔ!
Rõ ràng là Nga đã bắt đầu một trong những hoạt động phức tạp nhất của mình trong toàn bộ cuộc chiến. Sự phức tạp nằm ở việc sử dụng đồng bộ một số lượng lớn lực lượng và phương tiện.
Nhiệm vụ là nhanh chóng di chuyển, tạo ra sự hỗn loạn, chia cắt Quân đội Ukraine thành nhiều nhóm ở Sudzha và sau đó phá hủy các vạc dầu riêng lẻ ở phía đông sông Sudzha/Loknya.
Lợi dụng thời cơ này, quân Nga quyết định tấn công vào nhóm quân Ukraine đang tháo chạy để không cho chúng kịp xoay vòng theo kế hoạch, tạo ra sự hoảng loạn và tiêu diệt lực lượng chủ lực của Quân đội Ukraine.
Hiện tại, 4 yếu tố chính của chiến thuật này có thể nhìn thấy được:
✅ tấn công đồng thời theo hầu hết mọi hướng (ảnh 1)
✅ phá hủy hậu cần (video 2)
✅ sử dụng rộng rãi máy bay không người lái FPV (video 3)
✅ nhóm lực lượng đặc biệt xâm nhập qua đường ống (video 4)
Không quân Nga, với bom lượn, đã làm mềm vùng lãnh thổ xung quanh lối thoát theo kế hoạch từ đường ống, tuy nhiên nhóm tấn công đã chịu tổn thất, nhưng họ đã hoàn thành nhiệm vụ của mình. Họ đã tạo ra sự hỗn loạn và làm mất tổ chức bên sườn phòng thủ của Ukraine. Sau đó, họ đã chúc mừng phụ nữ vào ngày của phụ nữ.
Về mặt hậu cần, trên thực tế, Lực lượng vũ trang Nga đã dụ quân Ukraine đang rút lui vào bẫy.
Ví dụ, sáng hôm qua họ đã phá hủy cây cầu bắc qua sông Loknya. Theo đó, đoàn xe của Lực lượng vũ trang Ukraine đang di chuyển ra khỏi Martynovka đã chạy dọc theo phố Marta số 8. (video 2)
Ngay trước mặt nó, cây cầu thứ hai đã bị phá hủy. Đoàn người dừng lại.
Trong khi họ đang quyết định cách vượt sông, MLRS và máy bay không người lái đã bắn vào đoàn quân. Việc phá hủy một đoàn quân lớn như vậy của Lực lượng vũ trang Ukraine đã không xảy ra ở mặt trận trong một thời gian rất dài.
Hiện tại, có video xác nhận các nhóm quân đội Ukraine đầu hàng ở nhiều khu định cư khác nhau. (Bài viết tiếp theo)
Có thể thấy rằng những thành công của Lực lượng vũ trang Nga là rất đáng kể!
Một phần quân đội Ukraine thuộc nhóm Kursk ở một số khu định cư đã bị cô lập.
Hiện tại, quân đội Ukraine đang cố gắng củng cố bờ phía tây của con sông và giữ lại trung tâm thành phố.
— Với các phần từ TG Channel: ZeRada1
#LordBeboExclusive
https://twitter.com/geromanat/status/1898672171272094166?s=46&t=wj6RUxoo3J5Eor5xgVjc1A
U cà ná tháo chạy khỏi các lành Bắc Sudzha
Không chửi lợn, không mắng chó
Ít ra thì cũng có mợ bím này nhận ra rằng. U cà và người U cà là bia đỡ đạn cho bọn châu Âu.
Cho nên đến người U cà cuối cùng. Thật ko thể hiểu nổi dân U cà họ nghĩ gì nữa. Hoặc họ bị tẩy não đến mức thối não, tê liệt chân tay. Hoặc chế độ Ze cảnh sát hóa cực kỳ tốt, ko hề có sự phản kháng nào của dân chúng. Dăm ba cái tuần hành toàn phụ nữ đòi thông tin chồng con. Còn một thế hệ thanh niên 18-25 đâu nhỉ? Phong trào học sinh sinh viên đâu nhỉ? Ý thức hệ của lớp trẻ này cũng đồng tình với phận làm mũi giáo, làm bia đỡ đạn sao?
FPV Nga đánh bồi quả này ác quá.
Hủy bỏ vòng quay
Lực lượng đặc nhiệm của Hiệp hội Siberia của Nga đã tiêu diệt xe M113 cùng với lực lượng đổ bộ của Lữ đoàn cơ giới độc lập số 155 thuộc Lực lượng vũ trang Ukraine trong một nỗ lực thay đổi vị trí.
📍 Hướng Pokrovsk








