Thớt mới em đăng ký 1 căn tầng 1 hóng tiếp thông tin
Hôm qua có tin Đại sứ Trung Quốc tại LHQ bày tỏ không ủng hộ việc Iran kiểm soát và thu phí tàu thuyền qua lại ở eo biển. Như vậy có thể thấy, Trung Quốc không đồng ý đánh nhau, nhưng cũng không đồng ý Iran độc quyền kiểm soát eo biển, xoay đi xoay lại thì Trung Quốc không ủng hộ thay đổi hiện trạng trước khi chiến sự xảy ra. Chiến sự xảy ra kết quả hướng tới mất đi trật tự cũ, đây là thứ Nga mong muốn, nhưng lại không phải là thứ Trung Quốc mong muốn, thay đổi theo cục diện hiện tại càng không phải là thứ Mỹ mong muốn, nhưng Mỹ không có cách nào để thay đổi nó, thứ Mỹ mong muốn giờ quá xa hiện thực. Như vậy, chỉ còn Nga và Mỹ tác động chiến trường khu vực theo hướng giải quyết vấn đề bằng chiến tranh và thay đổi trật tự hiện có, chỉ có Trung Quốc không muốn thay đổi trật tự đó và không muốn 1 trong 2 kết quả mà Mỹ và Nga mong muốn. Trường hợp cả Nga và Mỹ không đạt được mục tiêu, có thể sẽ là thời điểm Trung Quốc đạt được mục tiêu, đó là đa cực hóa tại Trung Đông, Israen và Mỹ không khuất phục được tất cả các nước xung quanh, Nga không thúc đẩy Iran trở thành nước kiểm soát được khu vực và chi phối được các nước xung quanh. Xét kỹ lại thì đa cực hóa cũng là mục tiêu mong muốn của các nước Trung Đông, nó cũng từng là mong muốn của Iran nhiều năm trước, nhưng giờ tình hình thay đổi, khả năng Mỹ thua ngày càng cao, Iran lại mong muốn cục diện Iran có quyền lực chi phối với xung quanh nhiều hơn, tức là mong muốn của Iran đã lên một tầng cao mới, điều đó vẫn phù hợp với lợi ích của Nga, nhưng đã khác với lợi ích của Trung Quốc và ngược hẳn với lợi ích của Mỹ và Israen.
Tuy vậy em cho là Trung Quốc sẽ không để ngăn được nỗ lực của cả Nga và Mỹ, nên chiến sự chắc cũng phải tương đối rồi mới có thể tác động Trung Đông được, ngoài ra, nếu Iran mà cứ muốn làm đại ca trong khu vực mà quên mất là các tay to khác không đồng ý thì cũng không ổn, hướng đi đúng đắn của Iran có lẽ nên là kiên quyết kháng chiến đến cùng, nhưng vẫn phải giữ nguyên tắc chơi tốt với tất cả, biết bỏ qua nhiều đòi hỏi quá cao so với khả năng của bản thân, cân đối được quan hệ với các tay to, dẹp bớt quan điểm tôn giáo quá mức có thể thành xung đột với các nước Arab, như vậy Iran mới có được tình thế an toàn để phát triển, sau này khi đã tích lũy được đủ, các tay to năm xưa đã suy thoái thì Iran mới trỗi dậy, như thế mới không rơi lại vào tình thế bị phong tỏa cấm vận.
Em đồng ý 2 tay 2 chân với nhận định của cụ.
Em thấy Trung Quốc là đang trên đường trở thành một phiên bản Mỹ "quá khứ": khoa học công nghệ phát triển, lực lượng sản xuất đồng đều và dồi dào.
Còn Nga hiện nay chỉ còn là cái bóng mờ của Liên Xô. Vấn đề của Nga là đất quá rộng, nhưng người quá ít. Em không nghĩ rằng trong 10-20 năm tới Nga lại có thể thu phục và hoà tan được các vùng lãnh thổ đã từng chung mái nhà Liên Xô chỉ bằng sức mạnh mềm.
Trong trường hợp Mỹ suy sụp nhanh, Nga yếu, Trung Quốc quá mạnh, thì chỉ đơn giản là thay thế đơn cực (Mỹ) bằng một đơn cực khác (Trung Quốc) thậm chí cực này còn đông dân hơn, lực lượng sản xuất dồi dào hơn.
Việc Iran có thể mạnh lên và lấp đầy khoảng trống sau khi Mỹ rút, ít nhất sẽ không để xảy ra cục diện Trung Quốc tự chủ hoàn toàn về năng lượng, việc này tốt cho cả Nga và Iran.
Theo logic đó, có lẽ Nga sẽ mắt nhắm mắt mở để Iran có vũ khí hạt nhân như Bắc Triều.
*
Ngoài ra, em cũng không cho là 1 khi Mỹ sụp mà còn có thể yên ổn co về cố thủ châu Mỹ. Lúc đó bằng cách nào đó, bạo loạn sẽ nổ ra trong lòng chính nước Mỹ như đã từng xảy ra với Liên Xô. Nga, Trung Quốc sẽ tranh thủ thẩm thấu sang Nam Mỹ, thúc đẩy sự tan rã của Bắc Mỹ. Nhưng trong việc chia bánh này, tài lực và nhân lực của Nga thua xa Trung Quốc, chỉ có thể đua tranh thông qua việc ủn đít các nước trong Brics. Cho nên trong bàn cờ thế giới này, em cho là Nga mới thật sự là bên mong muốn đa cực trong vòng vài chục năm tới, Trung Quốc thì chưa chắc - họ có năng lực và do đó, mong muốn mau chóng thế chỗ của Mỹ.
Chào vol 7!, chào các cụ. Nhà iem vào hóng tin chiến sự khu vực Trung đông.
https://twitter.com/rt_com/status/2040396727635620044?s=46&t=wj6RUxoo3J5Eor5xgVjc1A
1 răng bắn rơi bắn rơi tủ lạnh Mẽo
Không chửi lợn, không mắng chó
Thớt mới em đăng ký 1 căn tầng 1 hóng tiếp thông tin
Hôm qua có tin Đại sứ Trung Quốc tại LHQ bày tỏ không ủng hộ việc Iran kiểm soát và thu phí tàu thuyền qua lại ở eo biển. Như vậy có thể thấy, Trung Quốc không đồng ý đánh nhau, nhưng cũng không đồng ý Iran độc quyền kiểm soát eo biển, xoay đi xoay lại thì Trung Quốc không ủng hộ thay đổi hiện trạng trước khi chiến sự xảy ra. Chiến sự xảy ra kết quả hướng tới mất đi trật tự cũ, đây là thứ Nga mong muốn, nhưng lại không phải là thứ Trung Quốc mong muốn, thay đổi theo cục diện hiện tại càng không phải là thứ Mỹ mong muốn, nhưng Mỹ không có cách nào để thay đổi nó, thứ Mỹ mong muốn giờ quá xa hiện thực. Như vậy, chỉ còn Nga và Mỹ tác động chiến trường khu vực theo hướng giải quyết vấn đề bằng chiến tranh và thay đổi trật tự hiện có, chỉ có Trung Quốc không muốn thay đổi trật tự đó và không muốn 1 trong 2 kết quả mà Mỹ và Nga mong muốn. Trường hợp cả Nga và Mỹ không đạt được mục tiêu, có thể sẽ là thời điểm Trung Quốc đạt được mục tiêu, đó là đa cực hóa tại Trung Đông, Israen và Mỹ không khuất phục được tất cả các nước xung quanh, Nga không thúc đẩy Iran trở thành nước kiểm soát được khu vực và chi phối được các nước xung quanh. Xét kỹ lại thì đa cực hóa cũng là mục tiêu mong muốn của các nước Trung Đông, nó cũng từng là mong muốn của Iran nhiều năm trước, nhưng giờ tình hình thay đổi, khả năng Mỹ thua ngày càng cao, Iran lại mong muốn cục diện Iran có quyền lực chi phối với xung quanh nhiều hơn, tức là mong muốn của Iran đã lên một tầng cao mới, điều đó vẫn phù hợp với lợi ích của Nga, nhưng đã khác với lợi ích của Trung Quốc và ngược hẳn với lợi ích của Mỹ và Israen.
Tuy vậy em cho là Trung Quốc sẽ không để ngăn được nỗ lực của cả Nga và Mỹ, nên chiến sự chắc cũng phải tương đối rồi mới có thể tác động Trung Đông được, ngoài ra, nếu Iran mà cứ muốn làm đại ca trong khu vực mà quên mất là các tay to khác không đồng ý thì cũng không ổn, hướng đi đúng đắn của Iran có lẽ nên là kiên quyết kháng chiến đến cùng, nhưng vẫn phải giữ nguyên tắc chơi tốt với tất cả, biết bỏ qua nhiều đòi hỏi quá cao so với khả năng của bản thân, cân đối được quan hệ với các tay to, dẹp bớt quan điểm tôn giáo quá mức có thể thành xung đột với các nước Arab, như vậy Iran mới có được tình thế an toàn để phát triển, sau này khi đã tích lũy được đủ, các tay to năm xưa đã suy thoái thì Iran mới trỗi dậy, như thế mới không rơi lại vào tình thế bị phong tỏa cấm vận.
Em đồng ý 2 tay 2 chân với nhận định của cụ.
Em thấy Trung Quốc là đang trên đường trở thành một phiên bản Mỹ "quá khứ": khoa học công nghệ phát triển, lực lượng sản xuất đồng đều và dồi dào.
Còn Nga hiện nay chỉ còn là cái bóng mờ của Liên Xô. Vấn đề của Nga là đất quá rộng, nhưng người quá ít. Em không nghĩ rằng trong 10-20 năm tới Nga lại có thể thu phục và hoà tan được các vùng lãnh thổ đã từng chung mái nhà Liên Xô chỉ bằng sức mạnh mềm.
Trong trường hợp Mỹ suy sụp nhanh, Nga yếu, Trung Quốc quá mạnh, thì chỉ đơn giản là thay thế đơn cực (Mỹ) bằng một đơn cực khác (Trung Quốc) thậm chí cực này còn đông dân hơn, lực lượng sản xuất dồi dào hơn.
Việc Iran có thể mạnh lên và lấp đầy khoảng trống sau khi Mỹ rút, ít nhất sẽ không để xảy ra cục diện Trung Quốc tự chủ hoàn toàn về năng lượng, việc này tốt cho cả Nga và Iran.
Theo logic đó, có lẽ Nga sẽ mắt nhắm mắt mở để Iran có vũ khí hạt nhân như Bắc Triều.
*
Ngoài ra, em cũng không cho là 1 khi Mỹ sụp mà còn có thể yên ổn co về cố thủ châu Mỹ. Lúc đó bằng cách nào đó, bạo loạn sẽ nổ ra trong lòng chính nước Mỹ như đã từng xảy ra với Liên Xô. Nga, Trung Quốc sẽ tranh thủ thẩm thấu sang Nam Mỹ, thúc đẩy sự tan rã của Bắc Mỹ. Nhưng trong việc chia bánh này, tài lực và nhân lực của Nga thua xa Trung Quốc, chỉ có thể đua tranh thông qua việc ủn đít các nước trong Brics. Cho nên trong bàn cờ thế giới này, em cho là Nga mới thật sự là bên mong muốn đa cực trong vòng vài chục năm tới, Trung Quốc thì chưa chắc - họ có năng lực và do đó, mong muốn mau chóng thế chỗ của Mỹ.
Chẹp.
Em hóng sự kiện khai sinh ra nước Cộng hoà Cà li phọt.
Chả biết có sống được đến thời điểm lịch sử đó không.
Thớt mới em đăng ký 1 căn tầng 1 hóng tiếp thông tin
Hôm qua có tin Đại sứ Trung Quốc tại LHQ bày tỏ không ủng hộ việc Iran kiểm soát và thu phí tàu thuyền qua lại ở eo biển. Như vậy có thể thấy, Trung Quốc không đồng ý đánh nhau, nhưng cũng không đồng ý Iran độc quyền kiểm soát eo biển, xoay đi xoay lại thì Trung Quốc không ủng hộ thay đổi hiện trạng trước khi chiến sự xảy ra. Chiến sự xảy ra kết quả hướng tới mất đi trật tự cũ, đây là thứ Nga mong muốn, nhưng lại không phải là thứ Trung Quốc mong muốn, thay đổi theo cục diện hiện tại càng không phải là thứ Mỹ mong muốn, nhưng Mỹ không có cách nào để thay đổi nó, thứ Mỹ mong muốn giờ quá xa hiện thực. Như vậy, chỉ còn Nga và Mỹ tác động chiến trường khu vực theo hướng giải quyết vấn đề bằng chiến tranh và thay đổi trật tự hiện có, chỉ có Trung Quốc không muốn thay đổi trật tự đó và không muốn 1 trong 2 kết quả mà Mỹ và Nga mong muốn. Trường hợp cả Nga và Mỹ không đạt được mục tiêu, có thể sẽ là thời điểm Trung Quốc đạt được mục tiêu, đó là đa cực hóa tại Trung Đông, Israen và Mỹ không khuất phục được tất cả các nước xung quanh, Nga không thúc đẩy Iran trở thành nước kiểm soát được khu vực và chi phối được các nước xung quanh. Xét kỹ lại thì đa cực hóa cũng là mục tiêu mong muốn của các nước Trung Đông, nó cũng từng là mong muốn của Iran nhiều năm trước, nhưng giờ tình hình thay đổi, khả năng Mỹ thua ngày càng cao, Iran lại mong muốn cục diện Iran có quyền lực chi phối với xung quanh nhiều hơn, tức là mong muốn của Iran đã lên một tầng cao mới, điều đó vẫn phù hợp với lợi ích của Nga, nhưng đã khác với lợi ích của Trung Quốc và ngược hẳn với lợi ích của Mỹ và Israen.
Tuy vậy em cho là Trung Quốc sẽ không để ngăn được nỗ lực của cả Nga và Mỹ, nên chiến sự chắc cũng phải tương đối rồi mới có thể tác động Trung Đông được, ngoài ra, nếu Iran mà cứ muốn làm đại ca trong khu vực mà quên mất là các tay to khác không đồng ý thì cũng không ổn, hướng đi đúng đắn của Iran có lẽ nên là kiên quyết kháng chiến đến cùng, nhưng vẫn phải giữ nguyên tắc chơi tốt với tất cả, biết bỏ qua nhiều đòi hỏi quá cao so với khả năng của bản thân, cân đối được quan hệ với các tay to, dẹp bớt quan điểm tôn giáo quá mức có thể thành xung đột với các nước Arab, như vậy Iran mới có được tình thế an toàn để phát triển, sau này khi đã tích lũy được đủ, các tay to năm xưa đã suy thoái thì Iran mới trỗi dậy, như thế mới không rơi lại vào tình thế bị phong tỏa cấm vận.
Em đồng ý 2 tay 2 chân với nhận định của cụ.
Em thấy Trung Quốc là đang trên đường trở thành một phiên bản Mỹ "quá khứ": khoa học công nghệ phát triển, lực lượng sản xuất đồng đều và dồi dào.
Còn Nga hiện nay chỉ còn là cái bóng mờ của Liên Xô. Vấn đề của Nga là đất quá rộng, nhưng người quá ít. Em không nghĩ rằng trong 10-20 năm tới Nga lại có thể thu phục và hoà tan được các vùng lãnh thổ đã từng chung mái nhà Liên Xô chỉ bằng sức mạnh mềm.
Trong trường hợp Mỹ suy sụp nhanh, Nga yếu, Trung Quốc quá mạnh, thì chỉ đơn giản là thay thế đơn cực (Mỹ) bằng một đơn cực khác (Trung Quốc) thậm chí cực này còn đông dân hơn, lực lượng sản xuất dồi dào hơn.
Việc Iran có thể mạnh lên và lấp đầy khoảng trống sau khi Mỹ rút, ít nhất sẽ không để xảy ra cục diện Trung Quốc tự chủ hoàn toàn về năng lượng, việc này tốt cho cả Nga và Iran.
Theo logic đó, có lẽ Nga sẽ mắt nhắm mắt mở để Iran có vũ khí hạt nhân như Bắc Triều.
*
Ngoài ra, em cũng không cho là 1 khi Mỹ sụp mà còn có thể yên ổn co về cố thủ châu Mỹ. Lúc đó bằng cách nào đó, bạo loạn sẽ nổ ra trong lòng chính nước Mỹ như đã từng xảy ra với Liên Xô. Nga, Trung Quốc sẽ tranh thủ thẩm thấu sang Nam Mỹ, thúc đẩy sự tan rã của Bắc Mỹ. Nhưng trong việc chia bánh này, tài lực và nhân lực của Nga thua xa Trung Quốc, chỉ có thể đua tranh thông qua việc ủn đít các nước trong Brics. Cho nên trong bàn cờ thế giới này, em cho là Nga mới thật sự là bên mong muốn đa cực trong vòng vài chục năm tới, Trung Quốc thì chưa chắc - họ có năng lực và do đó, mong muốn mau chóng thế chỗ của Mỹ.
Liệu trong tương lai sẽ có giai đoạn Nga-Trung tranh bá sau khi Mỹ chết không
⚡️🇮🇷🇮🇱 Đêm qua, một tên lửa của Iran đã tấn công một trong những cơ sở sản xuất quân sự bí mật quan trọng nhất của Israel.
Nhà máy này thuộc công ty Albeit Military Industries và nằm cạnh căn cứ không quân Nevatim ở Negev. Nơi đây sản xuất các loại vũ khí tiên tiến nhất của Israel, bao gồm máy bay không người lái và thiết bị do thám công nghệ cao.
Iran trước đây đã nhiều lần cố gắng tấn công cơ sở này nhưng không thành công. Tuy nhiên, đêm qua, Iran đã tấn công trúng nhà máy và phá hủy nó.
Thớt mới em đăng ký 1 căn tầng 1 hóng tiếp thông tin
Hôm qua có tin Đại sứ Trung Quốc tại LHQ bày tỏ không ủng hộ việc Iran kiểm soát và thu phí tàu thuyền qua lại ở eo biển. Như vậy có thể thấy, Trung Quốc không đồng ý đánh nhau, nhưng cũng không đồng ý Iran độc quyền kiểm soát eo biển, xoay đi xoay lại thì Trung Quốc không ủng hộ thay đổi hiện trạng trước khi chiến sự xảy ra. Chiến sự xảy ra kết quả hướng tới mất đi trật tự cũ, đây là thứ Nga mong muốn, nhưng lại không phải là thứ Trung Quốc mong muốn, thay đổi theo cục diện hiện tại càng không phải là thứ Mỹ mong muốn, nhưng Mỹ không có cách nào để thay đổi nó, thứ Mỹ mong muốn giờ quá xa hiện thực. Như vậy, chỉ còn Nga và Mỹ tác động chiến trường khu vực theo hướng giải quyết vấn đề bằng chiến tranh và thay đổi trật tự hiện có, chỉ có Trung Quốc không muốn thay đổi trật tự đó và không muốn 1 trong 2 kết quả mà Mỹ và Nga mong muốn. Trường hợp cả Nga và Mỹ không đạt được mục tiêu, có thể sẽ là thời điểm Trung Quốc đạt được mục tiêu, đó là đa cực hóa tại Trung Đông, Israen và Mỹ không khuất phục được tất cả các nước xung quanh, Nga không thúc đẩy Iran trở thành nước kiểm soát được khu vực và chi phối được các nước xung quanh. Xét kỹ lại thì đa cực hóa cũng là mục tiêu mong muốn của các nước Trung Đông, nó cũng từng là mong muốn của Iran nhiều năm trước, nhưng giờ tình hình thay đổi, khả năng Mỹ thua ngày càng cao, Iran lại mong muốn cục diện Iran có quyền lực chi phối với xung quanh nhiều hơn, tức là mong muốn của Iran đã lên một tầng cao mới, điều đó vẫn phù hợp với lợi ích của Nga, nhưng đã khác với lợi ích của Trung Quốc và ngược hẳn với lợi ích của Mỹ và Israen.
Tuy vậy em cho là Trung Quốc sẽ không để ngăn được nỗ lực của cả Nga và Mỹ, nên chiến sự chắc cũng phải tương đối rồi mới có thể tác động Trung Đông được, ngoài ra, nếu Iran mà cứ muốn làm đại ca trong khu vực mà quên mất là các tay to khác không đồng ý thì cũng không ổn, hướng đi đúng đắn của Iran có lẽ nên là kiên quyết kháng chiến đến cùng, nhưng vẫn phải giữ nguyên tắc chơi tốt với tất cả, biết bỏ qua nhiều đòi hỏi quá cao so với khả năng của bản thân, cân đối được quan hệ với các tay to, dẹp bớt quan điểm tôn giáo quá mức có thể thành xung đột với các nước Arab, như vậy Iran mới có được tình thế an toàn để phát triển, sau này khi đã tích lũy được đủ, các tay to năm xưa đã suy thoái thì Iran mới trỗi dậy, như thế mới không rơi lại vào tình thế bị phong tỏa cấm vận.
Em đồng ý 2 tay 2 chân với nhận định của cụ.
Em thấy Trung Quốc là đang trên đường trở thành một phiên bản Mỹ "quá khứ": khoa học công nghệ phát triển, lực lượng sản xuất đồng đều và dồi dào.
Còn Nga hiện nay chỉ còn là cái bóng mờ của Liên Xô. Vấn đề của Nga là đất quá rộng, nhưng người quá ít. Em không nghĩ rằng trong 10-20 năm tới Nga lại có thể thu phục và hoà tan được các vùng lãnh thổ đã từng chung mái nhà Liên Xô chỉ bằng sức mạnh mềm.
Trong trường hợp Mỹ suy sụp nhanh, Nga yếu, Trung Quốc quá mạnh, thì chỉ đơn giản là thay thế đơn cực (Mỹ) bằng một đơn cực khác (Trung Quốc) thậm chí cực này còn đông dân hơn, lực lượng sản xuất dồi dào hơn.
Việc Iran có thể mạnh lên và lấp đầy khoảng trống sau khi Mỹ rút, ít nhất sẽ không để xảy ra cục diện Trung Quốc tự chủ hoàn toàn về năng lượng, việc này tốt cho cả Nga và Iran.
Theo logic đó, có lẽ Nga sẽ mắt nhắm mắt mở để Iran có vũ khí hạt nhân như Bắc Triều.
*
Ngoài ra, em cũng không cho là 1 khi Mỹ sụp mà còn có thể yên ổn co về cố thủ châu Mỹ. Lúc đó bằng cách nào đó, bạo loạn sẽ nổ ra trong lòng chính nước Mỹ như đã từng xảy ra với Liên Xô. Nga, Trung Quốc sẽ tranh thủ thẩm thấu sang Nam Mỹ, thúc đẩy sự tan rã của Bắc Mỹ. Nhưng trong việc chia bánh này, tài lực và nhân lực của Nga thua xa Trung Quốc, chỉ có thể đua tranh thông qua việc ủn đít các nước trong Brics. Cho nên trong bàn cờ thế giới này, em cho là Nga mới thật sự là bên mong muốn đa cực trong vòng vài chục năm tới, Trung Quốc thì chưa chắc - họ có năng lực và do đó, mong muốn mau chóng thế chỗ của Mỹ.
Đúng vậy cụ ạ, Trung Quốc không muốn phá vỡ trật tự cũ, hoặc rõ hơn là họ muốn trật tự cũ thay đổi từ từ như mấy năm vừa qua, tức là họ dần dần đi lên một cách yên ả, thông qua các lần thực hiện trách nhiệm can thiệp giữ trật tự của nước lớn trước các vấn đề khu vực của các nước nhỏ hơn như thời điểm 1945 khi mới sinh ra LHQ. Do vậy, họ muốn Trung Đông không thay đổi mà chính xác là không muốn tình hình ở Trung Đông thay đổi đột ngột. Trung Quốc đi đều trên mọi mặt nên bất cứ một mặt nào có đột biến đều không có lợi cho họ, khi Trung Đông tan dần trạng thái đơn cực, sự teo tóp đi của Mỹ ở Trung Đông là không gian mở từ từ để Trung Quốc len lỏi và lấp đầy rồi tiến tới thay thế, như thế nó không tạo ra cơ hội cho bất cứ bên nào khác. Vì vậy, việc Iran bùng lên trở thành đại ca trong khu vực sẽ ngáng trở quá trình thay thế đó của Trung Quốc, ngáng trở quá trình đi lên số 1 của Trung Quốc. Nhưng trạng thái đó lại có lợi cho Nga khi tách rời Trung Quốc ra khỏi các nguồn cung năng lượng tự nhiên chủ chốt của thế giới, chỉ cần chi phối được năng lượng là Nga có thể hạn chế Trung Quốc, Mỹ làm không thành công thì Nga xúc tiến để có quân cờ mới thay Mỹ thực hiện kết quả đó.
Chính vì thế, Mỹ quyết tâm chiếm giữ eo biển, còn Nga muốn Iran lật cờ của Mỹ chiếm lấy eo biển, trong khi Trung Quốc vừa không muốn Mỹ chiếm, vừa không muốn Iran chiếm, Trung Quốc đang dang dở kế hoạch chi phối Trung Đông thông qua kinh tế, ngoại giao và quốc phòng, trong đó Iran chỉ là 1 mắt xích chứ không thể là một pháo đài. Nhưng Iran trở thành pháo đài lại phù hợp với Nga trong việc chống cả Mỹ lẫn Trung Quốc, Mỹ vì thế vẫn cố gắng đàm phán đề giải quyết vấn đề cùng quản lý eo biển, như thế pháo đài có thể xuất hiện nhưng Mỹ có thể tác động được pháo đài nhờ thời gian, như thế vẫn tốt hơn là pháo đài tự chủ hoặc nghe theo giật dây của Nga, có điều đợt không kích ám sát đã đẩy Mỹ vào tình thế trớ trêu nhất từ trước đến nay, cơ hội của Mỹ đã về sát số 0.
❗️🇺🇸🇮🇷Số phận của phi công thứ hai trên chiếc máy bay chiến đấu F-15E của Mỹ bị bắn rơi và mất tích trên lãnh thổ Iran có thể quyết định diễn biến của cuộc xung đột ở Trung Đông, theo tờ Daily Telegraph.
Theo báo cáo, nếu chiến dịch tìm kiếm và cứu hộ thành công, Trump có thể tiếp tục chiến dịch chống lại Iran và có thể mở rộng nó. Tuy nhiên, nếu Iran công bố đoạn phim về phi công bị bắt giữ, Quốc hội Mỹ và dư luận Mỹ sẽ bắt đầu gây áp lực mạnh mẽ lên Trump để bắt đầu đàm phán.
Macron BỊ BUỘC phải cung cấp "các khoản vay nhiên liệu" cho các doanh nghiệp nhỏ do khủng hoảng năng lượng — France24
Các khoản vay lên đến 50.000 euro sẽ được cấp, với thời hạn trả nợ 36 tháng
Châu Âu thực sự sẽ làm bất cứ điều gì trừ việc đối mặt với lẽ thường
🇺🇸⚔️🇮🇷 Dòng thời gian:
🔸️18 tháng 1: “Hỡi những người yêu nước Iran, viện trợ đang đến. Chúng tôi đang tiến vào.”
🔸️28 tháng 2: “Chúng tôi đang phát động chiến dịch quyết định. Nó sẽ rất nhanh.”
🔸️2 tháng 3: “Chúng tôi sẽ dễ dàng chiến thắng.”
🔸️3 tháng 3: “Chúng tôi đã thắng cuộc chiến.”
🔸️7 tháng 3: “Chúng tôi đã đánh bại Iran.”
🔸️9 tháng 3: “Tấn công Iran. Cuộc chiến gần như đã kết thúc—sạch sẽ và quyết định.”
🔸️12 tháng 3: “Chúng tôi đã thắng, nhưng chưa hoàn toàn.”
🔸️13 tháng 3: “Chúng tôi lại thắng cuộc chiến.”
🔸️14 tháng 3: “Chúng tôi cần giúp đỡ để mở eo biển.”
🔸️Ngày 15 tháng 3: “Nếu các ông không giúp, tôi sẽ ghi nhớ điều đó.”
🔸️Ngày 16 tháng 3: “Thực ra chúng tôi không cần giúp đỡ—tôi chỉ đang thử lòng trung thành. Nếu NATO không giúp đỡ, hậu quả sẽ đến.”
🔸️Ngày 17 tháng 3: “Chúng tôi không cần sự giúp đỡ của NATO và cũng không muốn điều đó. Không cần sự chấp thuận của Quốc hội để rời khỏi NATO.”
🔸️Ngày 18 tháng 3: “Các đồng minh phải hợp tác để mở eo biển Hormuz.”
🔸️Ngày 19 tháng 3: “Các đồng minh của Mỹ phải hành động và giúp mở eo biển.”
🔸️Ngày 20 tháng 3: “NATO thật hèn nhát. Chúng ta có thể sẽ loại bỏ dần điều này.”
🔸️Ngày 21 tháng 3: “Chúng tôi không sử dụng eo biển. Những nước khác cần nó, chứ không phải chúng tôi.”
🔸️Ngày 22 tháng 3: “Cảnh báo cuối cùng. Iran có 48 giờ. Iran đã hết thời.” 🔸️23 tháng 3: “Thêm một tuần nữa, rồi chúng ta sẽ ném bom các nhà máy điện.”
🔸️24 tháng 3: “Chiến tranh sắp kết thúc.”
🔸️25 tháng 3: “Chúng ta đang đàm phán với Iran.”
🔸️26 tháng 3: “Iran đang cầu xin hòa bình. Họ đã tặng chúng ta một món quà. Chúng ta trì hoãn các cuộc tấn công vào các nhà máy điện.”
🔸️27 tháng 3: “Tôi và Ayatollah sẽ cùng nhau quản lý eo biển Hormuz.”
🔸️28 tháng 3: “Chế độ đã thay đổi ở Iran.”
🔸️29 tháng 3: “Các cuộc đàm phán với Iran đang diễn ra cực kỳ tốt đẹp.”
🔸️30 tháng 3: “Chúng ta sẵn sàng phá hủy cơ sở hạ tầng dầu khí và năng lượng của Iran và chiếm đóng đảo Kharg.”
🔸️31 tháng 3: “Chúng ta sẵn sàng kết thúc chiến tranh mà không cần mở cửa eo biển.” 🔸️Ngày 1 tháng 4: “Chiến tranh kết thúc sau 3 ngày. Chúng ta sẽ ném bom chúng trong 2-3 tuần để đưa chúng trở lại thời kỳ đồ đá.”
🔸️Ngày 2 tháng 4: “Chúng ta đã phá hủy ba cây cầu lớn. Tại sao chúng vẫn chưa gọi cho chúng ta?”
🔴 DDGeopolitics
Thớt mới em đăng ký 1 căn tầng 1 hóng tiếp thông tin
Hôm qua có tin Đại sứ Trung Quốc tại LHQ bày tỏ không ủng hộ việc Iran kiểm soát và thu phí tàu thuyền qua lại ở eo biển. Như vậy có thể thấy, Trung Quốc không đồng ý đánh nhau, nhưng cũng không đồng ý Iran độc quyền kiểm soát eo biển, xoay đi xoay lại thì Trung Quốc không ủng hộ thay đổi hiện trạng trước khi chiến sự xảy ra. Chiến sự xảy ra kết quả hướng tới mất đi trật tự cũ, đây là thứ Nga mong muốn, nhưng lại không phải là thứ Trung Quốc mong muốn, thay đổi theo cục diện hiện tại càng không phải là thứ Mỹ mong muốn, nhưng Mỹ không có cách nào để thay đổi nó, thứ Mỹ mong muốn giờ quá xa hiện thực. Như vậy, chỉ còn Nga và Mỹ tác động chiến trường khu vực theo hướng giải quyết vấn đề bằng chiến tranh và thay đổi trật tự hiện có, chỉ có Trung Quốc không muốn thay đổi trật tự đó và không muốn 1 trong 2 kết quả mà Mỹ và Nga mong muốn. Trường hợp cả Nga và Mỹ không đạt được mục tiêu, có thể sẽ là thời điểm Trung Quốc đạt được mục tiêu, đó là đa cực hóa tại Trung Đông, Israen và Mỹ không khuất phục được tất cả các nước xung quanh, Nga không thúc đẩy Iran trở thành nước kiểm soát được khu vực và chi phối được các nước xung quanh. Xét kỹ lại thì đa cực hóa cũng là mục tiêu mong muốn của các nước Trung Đông, nó cũng từng là mong muốn của Iran nhiều năm trước, nhưng giờ tình hình thay đổi, khả năng Mỹ thua ngày càng cao, Iran lại mong muốn cục diện Iran có quyền lực chi phối với xung quanh nhiều hơn, tức là mong muốn của Iran đã lên một tầng cao mới, điều đó vẫn phù hợp với lợi ích của Nga, nhưng đã khác với lợi ích của Trung Quốc và ngược hẳn với lợi ích của Mỹ và Israen.
Tuy vậy em cho là Trung Quốc sẽ không để ngăn được nỗ lực của cả Nga và Mỹ, nên chiến sự chắc cũng phải tương đối rồi mới có thể tác động Trung Đông được, ngoài ra, nếu Iran mà cứ muốn làm đại ca trong khu vực mà quên mất là các tay to khác không đồng ý thì cũng không ổn, hướng đi đúng đắn của Iran có lẽ nên là kiên quyết kháng chiến đến cùng, nhưng vẫn phải giữ nguyên tắc chơi tốt với tất cả, biết bỏ qua nhiều đòi hỏi quá cao so với khả năng của bản thân, cân đối được quan hệ với các tay to, dẹp bớt quan điểm tôn giáo quá mức có thể thành xung đột với các nước Arab, như vậy Iran mới có được tình thế an toàn để phát triển, sau này khi đã tích lũy được đủ, các tay to năm xưa đã suy thoái thì Iran mới trỗi dậy, như thế mới không rơi lại vào tình thế bị phong tỏa cấm vận.
Em đồng ý 2 tay 2 chân với nhận định của cụ.
Em thấy Trung Quốc là đang trên đường trở thành một phiên bản Mỹ "quá khứ": khoa học công nghệ phát triển, lực lượng sản xuất đồng đều và dồi dào.
Còn Nga hiện nay chỉ còn là cái bóng mờ của Liên Xô. Vấn đề của Nga là đất quá rộng, nhưng người quá ít. Em không nghĩ rằng trong 10-20 năm tới Nga lại có thể thu phục và hoà tan được các vùng lãnh thổ đã từng chung mái nhà Liên Xô chỉ bằng sức mạnh mềm.
Trong trường hợp Mỹ suy sụp nhanh, Nga yếu, Trung Quốc quá mạnh, thì chỉ đơn giản là thay thế đơn cực (Mỹ) bằng một đơn cực khác (Trung Quốc) thậm chí cực này còn đông dân hơn, lực lượng sản xuất dồi dào hơn.
Việc Iran có thể mạnh lên và lấp đầy khoảng trống sau khi Mỹ rút, ít nhất sẽ không để xảy ra cục diện Trung Quốc tự chủ hoàn toàn về năng lượng, việc này tốt cho cả Nga và Iran.
Theo logic đó, có lẽ Nga sẽ mắt nhắm mắt mở để Iran có vũ khí hạt nhân như Bắc Triều.
*
Ngoài ra, em cũng không cho là 1 khi Mỹ sụp mà còn có thể yên ổn co về cố thủ châu Mỹ. Lúc đó bằng cách nào đó, bạo loạn sẽ nổ ra trong lòng chính nước Mỹ như đã từng xảy ra với Liên Xô. Nga, Trung Quốc sẽ tranh thủ thẩm thấu sang Nam Mỹ, thúc đẩy sự tan rã của Bắc Mỹ. Nhưng trong việc chia bánh này, tài lực và nhân lực của Nga thua xa Trung Quốc, chỉ có thể đua tranh thông qua việc ủn đít các nước trong Brics. Cho nên trong bàn cờ thế giới này, em cho là Nga mới thật sự là bên mong muốn đa cực trong vòng vài chục năm tới, Trung Quốc thì chưa chắc - họ có năng lực và do đó, mong muốn mau chóng thế chỗ của Mỹ.
Xin lỗi, cho em nói thẳng nha: Mùa xuân Tàu soán ngôi Mỹ, trở thành một cực duy nhất, nằm trong giấc mơ của mấy thằng đại háng vĩ cuồng.
Tàu giờ có chưa vượt qua nổi Nga, đòi vượt qua Mỹ, đúng là chỉ có trong tư duy của bọn vĩ cuồng ngu xuẩn.
Tàu giờ không có được các vận hội như thời Mỹ, Anh trở thành siêu cường.
1 - Dân số của Tàu giờ tốc độ già hóa vào loại nhất thế giới, mật cân đối về giới tính nghiêm trọng. Về phân bố dân cư cũng có sự chênh lệch khủng khiếp. Khoảng 90% dân cư tập trung trong khoảng 30–35% diện tích ở các tỉnh thành phố duyên hải và xung quanh lưu vực hai con sông Hoàng Hà và Trường Giang. Đặc điểm xã hội và văn hóa TQ khiến cho giải pháp thu hút người nhập cư là điều gần như không thể. Đất của mình còn lo đéo có người cai quản, nên em thấy mấy thằng tím óc chó đi khóc thuê cho tk Nga, lo lắng về việc vùng viễn đông của Nga bị dân Tàu di dân sang rồi Hán hóa em cũng muốn cạn lời cho sự ngu độn và ảo tưởng của chúng nó. Di dân sang mấy vùng hoang hóa trong nước còn đéo xong, đòi đi chiếm đất với đồng hóa tk Nga ngố.
2 - Đất đai của TQ do điều kiện tự nhiên lẫn các chính sách sai lầm, di sản thảm khốc của thời Đại cách mạng văn hóa, tầm 30% là không thích hợp cho cư trú, canh tác và cũng không có khả năng cải tạo. Nên mới dẫn đến tỷ lệ phân bố như mục 1.
3- Quân đội không được thử thách thực chiến, vũ khí cũng không có cơ hội thử nghiệm. Đã là quân đội mà không có cơ hội thực chiến thì vũ khí tốt đến đâu, đầu tư mạnh đến đâu thì cũng chỉ là hổ giấy thôi. Mỹ nó có thể đi gây chiến khắp thế giới, Nga ngố có thể đánh đấm với tk U cà, tuy thiệt hại cũng không ít nhưng đổi lại thì có cơ hội rèn quân. TQ tính đánh nhau với tk nào? Có dám đấm mấy tk được Mỹ, Nga bảo kê không? Hay đi đấm nhau với con Vịt? Từ thời tự xưng dạy cho Vịt bài học đã có ca đánh đấm nào ra hồn chưa?
4- Tự chủ về năng lượng: Cái này rõ rồi nha, không tự chủ được về năng lượng đừng nói đến chuyện xưng hùng xưng bá. Cơ mà tự chủ bằng cách nào? Bắt chước tk Mỹ EU cố gắng đi nô dịch thằng Nga, một tk có 6000 đầu đạn hạt nhân để tự chủ năng lượng à? Để rồi nhận lại hậu quả gì?
Sơ sơ vậy đã.
Nên thôi, nếu cụ bê ý tưởng này từ tk Đại Háng vĩ cuồng nào thì cụ bảo nó thế này cho em: Tốt nhất nên tự biết khả năng của mình, cố mà sống tốt đời đẹp đạo, làm 1 cường quốc có trách nhiệm, "trỗi dậy hòa bình" như mõm vẫn văn vở đi. Sau này, khi trật tự thế giới đa cực, chắc chắn sẽ có 1 phần của Đại Háng. Còn nếu không tự lượng sức, đòi thay thế thằng lọ thằng chai làm siêu cường duy nhất, kịch bản tk Nga tk Mẽo c nó hợp sức táng cho thì cứt không có mà ăn đâu. Đừng nói cao siêu, Nga ngố chỉ dừng xuất nguyên liệu thô sang thì 1,4 tỷ cái mồm, một nền sản xuất khủng như thế lay lắt được mấy ngày?
Vẫn còn muốn mơ giấc mơ làm suy yếu Mỹ Nga để trở thành siu cường duy nhất thì nhìn bài học của Liên Xô trong quá khứ và thằng 1 răng sờ sờ trước mắt này đi. Liên Xô thì kinh tế phát triển chưa đến nơi, tích lũy tư bản chưa đủ nhưng mắc bệnh vĩ cuồng, xây dựng chế độ an sinh XH hao tiền tốn của, đi nuôi 1 đám đệ tử ăn hại đái nát, kết quả là ông lên ngắm già được 35 năm rồi đó. Còn ông Iran, lực thì chưa đến nơi nhưng chưa gì đã ếch uôm ầm ĩ, đòi xóa sổ với tiêu diệt hết thằng nọ đến thằng kia, đòi làm giang hồ xóm, khiến xung quanh toàn là kẻ thù. Đại Háng chắc không thích mấy kịch bản đó lắm đâu nhỉ?










