Các nhân viên của Lực lượng Không quân Ukraine (AFU) tại Căn cứ Không quân Hoàng tử Sultan ở Ả Rập Xê Út đang huấn luyện các quân nhân Mỹ sử dụng hệ thống Sky Map để phát hiện máy bay không người lái.
Sky Map, được công ty Sky Fortress của Ukraine phát triển vào năm 2022, là một nền tảng kết hợp dữ liệu từ radar, cảm biến và hơn 10.000 cảm biến âm thanh, được triển khai trên lãnh thổ Ukraine để phát hiện các mối đe dọa trên không (dự án trước đây có tên là ZVOOK).
Căn cứ không quân này cũng sử dụng hệ thống chống UAV Merops, bao gồm radar phát hiện mục tiêu và máy bay không người lái đánh chặn AS3 Surveyor, được chuyển giao từ châu Âu vào đầu tháng 3. Hệ thống Merops cũng đã được thử nghiệm tại Ukraine.
TPO - Sau khi Lầu Năm Góc thông báo tạm thời thay thế Bộ trưởng Hải quân John Phelan bằng Thứ trưởng Hải quân người Mỹ gốc Việt Hùng Cao, tạp chí quân sự Mỹ The Top War Zone sáng nay 23/4 hé lộ những chi tiết quan trọng về chương trình thiết giáp hạm lớp Trump - dự án tham vọng nhất trong nhiều thập niên, với chi phí ước tính lên tới 17 tỷ USD cho mỗi tàu.
Không chỉ đơn thuần là một chiến hạm cỡ lớn, tàu lớp Trump được định hình như một nền tảng tích hợp hỏa lực tương lai, nơi các công nghệ tiên tiến nhất, từ vũ khí siêu vượt âm đến laser, cùng hội tụ.
Tư lệnh Tác chiến Hải quân Mỹ, Đô đốc Daryl Caudle, cùng ông John Phelan khi còn là Bộ trưởng Hải quân đã đề cập thiết giáp hạm lớp Trump, còn được gọi là BBG(X), trong các cuộc tọa đàm riêng rẽ bên lề triển lãm Sea Air Space 2026 do tổ chức Navy League tổ chức trong tuần này.
Trước đó, vào tháng 12 năm ngoái, Tổng thống Mỹ Donald Trump chính thức công bố kế hoạch phát triển tàu chiến lớp Trump, trong đó chiếc đầu tiên dự kiến sẽ mang tênUSS Defiant.
Chiến hạm lớp Trump có hệ thống vũ khí tối tân với vốn đầu tư đóng tàu ước tính lên tới 17 tỷ USD. Minh họa: US Navy.
Bài học đắt giá và “lằn ranh đỏ” về thiết kế
Sau những thất bại trong quá khứ, đặc biệt là chương trình khinh hạm lớp Constellation, giới lãnh đạo Hải quân Mỹ nhấn mạnh một nguyên tắc gần như tuyệt đối: không đóng tàu khi thiết kế chưa hoàn chỉnh. Đô đốcDaryl Caudlethừa nhận việc vừa thiết kế vừa thi công, mô hình từng được áp dụng rộng rãi, đã gây ra đội vốn, chậm tiến độ, thậm chí làm suy giảm năng lực chiến đấu thực tế.
Lần này, thiết kế của tàu chiến lớp Trump phải đạt mức độ hoàn thiện rất cao trước khi bắt đầu đóng, với mục tiêu tránh mọi thay đổi lớn trong quá trình sản xuất. Điều này đặc biệt quan trọng bởi con tàu không chỉ lớn hơn mà còn phức tạp hơn bất kỳ khu trục hạm nào trước đây.
Song song với đó, Hải quân Mỹ cũng đang làm việc với các nhà thầu để chuẩn bị cho việc đặt ky (chính thức bắt đầu đóng tàu) chiếc đầu tiên vào năm 2028, trong khi tổng ngân sách dự kiến cho chương trình có thể lên tới 43,5 tỷ USD trong 5 năm đầu.
Để so sánh, tổng chi phí mua sắm ước tính cho mỗi chiếc trong batàu sân bay lớp Gerald Fordtiếp theo dao động từ khoảng 13-15 tỷ USD.
Tháng 12/2025, Tổng thống Mỹ Donald Trump chính thức công bố kế hoạch phát triển tàu chiến lớp Trump, trong đó chiếc đầu tiên dự kiến sẽ mang tên USS Defiant. Minh họa: US Navy.
Kho vũ khí hỗn hợp và tham vọng năng lượng khổng lồ
Điểm nổi bật nhất của tàu chiến lớp Trump nằm ở hệ thống vũ khí và năng lượng. Với lượng giãn nước khoảng 35.000 tấn, tàu được thiết kế để mang theo một kho hỏa lực khổng lồ, trong đó cóhệ thống phóng thẳng đứng(VLS) quy mô lớn, nhiều khả năng lên tới 128 ống phóng.
Từ các bệ phóng này, tàu có thể triển khai nhiều loại tên lửa khác nhau, bao gồm tên lửa hành trình tấn công mặt đất, tên lửa phòng không tầm xa, và đặc biệt là các loại vũ khí siêu vượt âm - yếu tố được xem là then chốt trong chiến tranh tương lai. Khả năng tích hợp cả đầu đạn thông thường lẫn đầu đạn hạt nhân cũng được nhắc đến, cho thấy vai trò răn đe chiến lược của lớp tàu này.
Mô hình thiết kế tàu chiến lớp Trump, còn được gọi là BBG(X), được trưng bày tại hội nghị chuyên đề thường niên của Hiệp hội Hải quân Mặt nước (SNA) vào tháng 1/2026. Ảnh: TWZ/Eric Tegler.
Ngoài tên lửa, tàu chiến lớp Trump còn được thiết kế để mangpháo điện từ(railgun) - loại vũ khí sử dụng năng lượng điện để bắn đạn với tốc độ cực cao, thay vì thuốc phóng truyền thống. Nếu được hoàn thiện, railgun có thể cho phép tấn công mục tiêu với chi phí mỗi phát bắn thấp hơn nhiều so với tên lửa.
Bắn thử nghiệm nguyên mẫu pháo điện từ tại trường bắn White Sands ở bang New Mexico của Mỹ. Ảnh: US Navy.
Bên cạnh đó là hệ thống vũ khílaser năng lượng định hướng, có thể đánh chặn máy bay không người lái (UAV), tên lửa hành trình hoặc các mục tiêu nhỏ với chi phí gần như bằng không cho mỗi lần bắn. Hải quân Mỹ cũng đang phát triển vũ khí vi sóng công suất cao, có khả năng vô hiệu hóa điện tử của đối phương trên diện rộng.
Hình ảnh minh họa chi tiết các thông số kỹ thuật dự kiến hiện tại của thiết kế tàu chiến lớp Trump. Nguồn: USNI News.
Tuy nhiên, tất cả những hệ thống này đều đòi hỏi một nguồn năng lượng cực lớn. Vì vậy, tàu chiến lớp Trump được thiết kế với hệ thống điện tích hợp công suất cao, kết hợp turbine khí và máy phát diesel, cùng các hệ thống lưu trữ năng lượng dung lượng lớn. Dù từng có ý tưởng sử dụng động cơ hạt nhân, phương án này hiện bị đánh giá là khó khả thi do chi phí và độ phức tạp cao.
Ngoài ra, tàu vẫn duy trì các vũ khí truyền thống như hai pháo hải quân 127mm, cùng các hệ thống phòng thủ tầm gần để đối phó tên lửa và mục tiêu áp sát.
Một đồ họa chú thích làm nổi bật các khả năng khác nhau dự kiến sẽ có trên thiết kế tàu chiếm lớp Trump. Lưu ý rằng việc đề cập “28 ống phóng thẳng đứng Mk 41” ở đây dường như là một lỗi đánh máy, vì thông tin chính thức khác từ Hải quân Mỹ cho biết các tàu sẽ có 128 ống phóng như vậy. Nguồn: USNI News.
“Pháo đài di động” trên biển và những nghi vấn chiến lược
Không chỉ là một chiến hạm mang hỏa lực mạnh, tàu lớp Trump còn được định hình như một trung tâm chỉ huy-kiểm soát tiền phương. Với không gian và năng lực xử lý dữ liệu lớn, tàu có thể đóng vai trò chỉ huy cho cả một cụm tác chiến, điều phối các lực lượng có người lái và không người lái, từ tàu mặt nước đến UAV vàphương tiện dưới nước.
Hải quân Mỹ kỳ vọng chiến hạm lớp Trump có thể hoạt động linh hoạt trong nhiều kịch bản: dẫn đầu nhóm tàu mặt nước, phối hợp với cụm tàu sân bay, hoặc thậm chí hoạt động độc lập như một “pháo đài di động”. Nhờ lượng hỏa lực lớn và hệ thống phòng thủ tiên tiến, tàu được cho là có thể duy trì hiện diện lâu dài tại các điểm nóng mà không cần nhiều tàu hộ tống.
Tuy nhiên, chính điều này lại làm dấy lên nhiều nghi vấn. Với số lượng dự kiến rất hạn chế, mỗi tàu lớp Trump sẽ trở thành mục tiêu ưu tiên trong xung đột. Khả năng sống sót khi hoạt động độc lập trước các đối thủ ngang hàng vẫn là câu hỏi lớn, đặc biệt trong bối cảnh tên lửa chống hạm và công nghệ chống tiếp cận ngày càng phát triển.
Bên cạnh đó, bài toán công nghiệp cũng là thách thức không nhỏ. Hải quân Mỹ đang cố gắng cải tổ quy trình đóng tàu bằng cách áp dụng thiết kế số hóa, trí tuệ nhân tạo và mô hình sản xuất module phân tán, trong đó các phần của con tàu được chế tạo ở nhiều nơi rồi lắp ráp lại. Cách tiếp cận này nhằm học hỏi kinh nghiệm từ các cường quốc đóng tàu như Hàn Quốc và Nhật Bản, đồng thời giảm rủi ro chậm tiến độ.
Trong bối cảnh kế hoạch đặt đóng chiếc đầu tiên vào năm 2028, thiết giáp hạm lớp Trump đang đứng giữa hai thái cực: hoặc trở thành biểu tượng sức mạnh hải quân thế hệ mới, hoặc biến thành một canh bạc công nghệ khổng lồ với rủi ro tài chính và chiến lược chưa thể đo đếm hết.
Một bản vẽ khác về thiết giáp hạm lớp Trump. Ảnh: US Navy.
Bất đồng nội bộ?
Trong bối cảnh Hải quân Mỹ đang tăng cường phong tỏa đường biển đối với Iran, việc Bộ trưởng Hải quân John Phelanbị thay thế đột ngộtkhó tránh khỏi việc làm dấy lên nghi vấn về những bất đồng sâu sắc trong nội bộ. Theo các nguồn tin nói vớiCNNngày 23/4, căng thẳng giữa ông Phelan và Bộ trưởng Chiến tranh Pete Hegseth đã âm ỉ suốt nhiều tháng. Người đứng đầu Lầu Năm Góc được cho là không hài lòng với tiến độ cải tổ ngành đóng tàu do Bộ trưởng Hải quân Phelan thúc đẩy, đồng thời tỏ ra khó chịu khi ông này chủ động liên hệ trực tiếp với Tổng thống Donald Trump - một động thái bị xem là “vượt mặt” vượt qua chuỗi chỉ huy.
Không dừng lại ở đó, Thứ trưởng Chiến tranh Steve Feinberg cũng được cho là muốn nắm quyền kiểm soát các chương trình đóng tàu và mua sắm hải quân - vốn thuộc phạm vi quản lý của Bộ trưởng Hải quân. Những mâu thuẫn chồng chéo này dường như đã tích tụ trong thời gian dài, trước khi dẫn tới quyết định “thay ngựa giữa dòng” đầy bất ngờ. Lầu Năm Góc thông báo, Thứ trưởng Hải quân Hùng Cao sẽ đảm nhiệm vị trí quyền Bộ trưởng Hải quân.
Trước đó, ông Phelan ca ngợi ông Hùng Cao là một phần quan trọng trong nỗ lực của Bộ Hải quân nhằm xây dựng lại “tinh thần chiến binh” và nâng cao chất lượng nhân lực trong toàn bộ lực lượng Hải quân và Thủy quân lục chiến, hãng tin NgaRTđưa tin ngày 23/4.
Thứ trưởng Hải quân Mỹ Hùng Cao (hàng đầu, thứ ba từ phải sang) tháp tùng Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Pete Hegseth (hàng đầu, thứ hai từ phải sang) trong chuyến thăm chính thức Việt Nam ngày 2/11/2025. Nay ông Hùng Cao là quyền Bộ trưởng Hải quân Mỹ. Ảnh: TTXVN.
Bộ trưởng Hải quân Mỹ John Phelan, người vừa bị cách chức, được cho là có bất đồng với Bộ trưởng Chiến tranh Pete Hegseth. Việc ông Phelan bị sa thải đã khiến nhiều người bất ngờ - cổng thông tin điện tử Axios đưa dẫn các nguồn tin cho hay.
Trước đó, Lầu Năm Góc đã thông báo về việc ông Phelan từ chức. Việc một bộ trưởng phụ trách lĩnh vực này rời nhiệm sở diễn ra trong bối cảnh Mỹ tiếp tục phong tỏa đường biển đối với Iran.
“Quyết định sa thải Bộ trưởng Hải quân Phelancủa ông Pete Hegsethđã khiến nhiều người bất ngờ”, - cổng thông tin điện tử Axios viết, đồng thời cho biết ông là một trong số ngày càng nhiều quan chức quân sự rời vị trí dưới thời chính quyền Donald Trump.
Theo một nguồn tin của Axios, ông Phelan “không hòa hợp” với người đứng đầu Lầu Năm Góc, dù được cho là có quan hệ tốtvới Tổng thống Mỹ.
“Ông Phelan không hiểu rằng ông không phải là người ra quyết định cuối cùng. Công việc của ông là thực thi các mệnh lệnh được đưa ra, chứ không phải làm theo những gì ông cho là nên được ban hành”, - cổng thông tin điện tử Axios dẫn lời một nguồn tin giấu tên.
Đáng chú ý, mới hôm thứ Ba vừa qua, ông Phelan vẫn gặp gỡ báo giới để thảo luận về tương lai của lực lượng hải quân và các khoản đầu tư lớn, trong đó có chương trình “Hạm đội Vàng”.
--------------------
Người có chuyên môn nghỉ hết, để thuê anh Tôm Cui của Hồ Ly Vọng về làm bộ trưởng trông cho nó ngầu.
Chính phủ ngầm của nước Mỹ có vẻ chả thiết tha gì với mô hình quốc gia nữa thì phải. Đến cả sân nhà là nước Mỹ mà nó cũng giao cho lũ show biz.
Chính sách của Mỹ đối với Iran và Venezuela xuất phát từ mong muốn của Washington nhằm kiềm chế Trung Quốc ở khu vực Ấn Độ Dương - Thái Bình Dương và ngăn chặn sự thống trị của nước này trong không gian kinh tế toàn cầu, nhà phân tích, nhà khoa học chính trị kiêm chuyên gia về xung đột quốc tế Israel, Yuri Bocharov chia sẻ quan điểm với Sputnik.
"Có quá nhiều lời giải thích xoay quanh chính sách đối ngoại của (Tổng thống Mỹ) Donald Trump hiện nay - từ hợp lý đến hoàn toàn mang tính âm mưu. Hành động của ông ta đối vớiVenezuela, Iran và các khu vực khác, thoạt nhìn, dường như không liên quan... Nhưng nếu loại bỏ cảm xúc và xem xét các tài liệu của Mỹ, vẫn còn một hằng số cơ bản: Trung Quốc được xác định là thách thức dài hạn chính trong chiến lược của Mỹ," chuyên gia Bocharov nói.
Theo nhà phân tích Israel, trong Chiến lược Quốc phòng Quốc gia, được công bố hồi tháng 1 năm 2026, Washington đã nêu rõ cần phải kiềm chế Trung Quốc ở khu vực Ấn Độ Dương - Thái Bình Dương và ngăn chặn sự thống trị của nước này trong không gian kinh tế toàn cầu.
"Đây không nhất thiết là nỗ lực đột ngột bóp nghẹtTrung Quốc. Mô hình thực tế hơn nhiều là tạo ra tình huống trong đó một phần đáng kể lượng dầu nhập khẩu của Trung Quốc hoặc trực tiếp có nguy cơ bị trừng phạt, hoặc bị đe dọa bởi sự gián đoạn về hậu cần, hoặc bị kiểm soát chính trị... Không phải là cắt đứt hoàn toàn nguồn cung cho Trung Quốc, mà là đảm bảo rằng một phần đáng kể nguồn cung năng lượng của nước này luôn bị đe dọa bởi sự hạn chế, trì hoãn, tăng giá hoặc mặc cả," ông Bocharov giải thích.
Chuyên gia Bocharov mô tả chính sách đối ngoại của Washington là "chuỗi hành động" có vẻ như là "chuỗi sự cố" chỉ vì "đối tượng" thực sự "không ở Caracas, không ở Tehran và không ở Brussels."
"Mục tiêu thực sự là Bắc Kinh. Tất cả các nước khác chỉ là địa lý cho một cuộc đối thoại lớn hơn mà Washington muốn áp đặt lên Trung Quốc theo các điều khoản của mình. Và nếu đúng như vậy, thì chúng ta không còn đối phó với chính sách đối ngoại thông thường của Mỹ nữa, mà là nỗ lực tập hợp các đồng minh hay mặt trận trên khắp thế giới, mà là các đòn bẩy có thể không hoàn toàn đánh bại Trung Quốc, mà đưa nước này vào các cuộc đàm phán trong tình trạng chiến lược khó thở," nguồn tin của Sputnik nhận định.
SỰ TRÙNG HỢP KỲ LẠ CỦA HAI CHỮ Z CUỐI CÙNG Trong dòng chảy của lịch sử, đôi khi những sự thật vĩ đại lại ẩn mình dưới những trùng hợp ngẫu nhiên về ký tự. Nếu nhìn vào bản đồ địa chính trị của hai thế kỷ gần nhất, chúng ta sẽ thấy sự trỗi dậy và thoái trào của hai thực thể quyền lực nhất – bắt đầu bằng chữ U – và sự kết thúc kỷ nguyên của chúng đều gắn liền với một địa danh kết thúc bằng chữ z. Đó không đơn thuần là sự ngẫu nhiên của bảng chữ cái; đó là quy luật nghiệt ngã của lịch sử về điểm kết thúc của các đại đế quốc.
Chữ U thứ nhất và chữ z ở Suez (1956) Thế kỷ 19 và nửa đầu thế kỷ 20 thuộc về UK (United Kingdom). Với hạm đội tàu chiến hùng hậu, người Anh đã vẽ lại bản đồ thế giới và kiểm soát những mạch máu giao thương quan trọng nhất. Trong đó, kênh đào Suez chính là vương miện của đế chế, là con đường ngắn nhất nối London với "viên ngọc quý" Ấn Độ. Nhưng năm 1956, chữ z ở Suez đã trở thành dấu chấm hết. Khi nỗ lực dùng vũ lực để giành lại quyền kiểm soát kênh đào thất bại trước áp lực của trật tự thế giới mới, Anh quốc bàng hoàng nhận ra mình không còn là siêu cường có thể tự quyết định vận mệnh toàn cầu. Suez không chỉ là một thất bại quân sự; nó là sự sụp đổ về mặt tâm thế. Chữ z của Suez đã khóa lại chương sử huy hoàng của "đế quốc mặt trời không bao giờ lặn".
Chữ U thứ hai và chữ z ở Hormuz (2026) Sau khi Anh rời khỏi sân khấu chính, US (United States) bước lên thay thế với vị thế của một siêu cường đơn cực. Sức mạnh của Mỹ dựa trên sự bảo trợ an ninh cho dòng chảy dầu mỏ và tự do hàng hải toàn cầu. Và giờ đây, tâm điểm của mọi sự chú ý đang dồn về eo biển Hormuz. Hormuz chính là chữ z tiếp theo của lịch sử. Nếu Suez là bài kiểm tra về sức mạnh thực dân cũ, thì Hormuz là phép thử cho kỷ nguyên công nghệ cao của Mỹ. Tại dải nước hẹp này, các cụm tác chiến tàu sân bay – biểu tượng quyền lực tuyệt đối của Mỹ – đang phải đối mặt với sự trỗi dậy của chiến tranh bất đối xứng: tên lửa hành trình, drone giá rẻ và hệ thống phòng thủ bão hòa. Lịch sử dường như đang lặp lại một thuật toán cũ: Khi một chữ U quá tự tin vào sự thống trị của mình, họ sẽ gặp một chữ z tại một điểm nghẽn địa lý để nhận ra rằng kỷ nguyên của mình đang đi vào hồi kết.
Quy luật của những điểm gãy Trong kỹ thuật hệ thống, mọi thiết kế đều có "điểm gãy" khi tải trọng vượt quá khả năng chịu đựng. Trong lịch sử, các điểm nghẽn như Suez hay Hormuz chính là những điểm gãy đó. Chữ U đại diện cho sự tròn trịa, vững chãi và thống trị. Chữ z là ký tự cuối cùng của bảng chữ cái, mang hình dáng của những nét cắt sắc lẹm và sự đổi hướng đột ngột. Sự trùng hợp giữa UK - Suez và US - Hormuz cho thấy một quy luật: Không một hệ thống nào có thể vận hành mãi mãi mà không bị nhiễu. Khi "nhiễu" lịch sử trở nên quá lớn tại những tọa độ huyết mạch, hệ thống cũ buộc phải dừng lại để nhường chỗ cho một trật tự mới.
Thổ Nhĩ Kỳ tuyên bố về khả năng xảy ra chiến tranh với Israel 23/04/2026 •15:50 PM GMT+7
▌Tóm tắt: Các phương tiện truyền thông thân chính phủ Thổ Nhĩ Kỳ công khai thảo luận về khả năng xảy ra xung đột quân sự trực tiếp với Israel với chiến trường chính dự kiến là Syria. Chuyên gia Moin Rabbani cáo buộc Israel đang thực hiện chiến lược bá chủ khu vực và cố tình chia cắt Syria sau khi chính quyền Bashar al-Assad sụp đổ. Thổ Nhĩ Kỳ tự tin vào sức mạnh quân sự độc lập và khả năng sản xuất vũ khí tiên tiến của mình để đối trọng với các tham vọng của Israel tại Trung Đông. Trên các phương tiện truyền thông Thổ Nhĩ Kỳ, người ta đã bắt đầu nói một cách công khai về khả năng xảy ra đụng độ với Israel và chỉ tên đấu trường tiềm tàng của cuộc xung đột. Tại Thổ Nhĩ Kỳ, đã có những tuyên bố về một cuộc xung đột quân sự trực tiếp có thể xảy ra với Israel, và Syria được gọi là một trong những nền tảng chính của sự đối đầu tiềm tàng này. Những đánh giá như vậy đã vang lên trong podcast Clashpoint của mạng lưới Clash Report, vốn được coi là gần gũi với quan điểm của chính quyền Tổng thống Recep Tayyip Erdoğan. Chủ đề của số phát sóng là căng thẳng gia tăng giữa Ankara và Jerusalem. Tham gia thảo luận có chuyên gia về Trung Đông Moin Rabbani, người đã tuyên bố rằng sau tháng 10 năm 2023, Israel được cho là đã chuyển sang một chiến lược an ninh quốc gia mới — "chiến lược chiến tranh vĩnh cửu". Theo lời ông, Israel nỗ lực thiết lập "quyền bá chủ khu vực hoàn toàn" trên khắp Trung Đông và không sẵn sàng chấp nhận sự tồn tại của một "cường quốc mạnh" khác trong khu vực, bao gồm cả Thổ Nhĩ Kỳ. Rabbani lưu ý rằng hướng chính của cuộc đụng độ có thể xảy ra vẫn là Syria. Theo phiên bản của ông, Thổ Nhĩ Kỳ quan tâm đến việc duy trì một chính phủ trung ương mạnh mẽ ở Damascus, điều này sẽ cho phép hồi hương những người tị nạn Syria và ổn định tình hình tại biên giới của mình. Đồng thời, như vị chuyên gia khẳng định, Israel đang lợi dụng sự suy yếu của Syria sau khi chế độ của Bashar al-Assad sụp đổ vào tháng 12 năm 2024 để tiêu diệt tiềm lực quân sự của Syria và thực hiện việc chia cắt đất nước trên thực tế. "Nếu xảy ra một cuộc đụng độ quân sự trực tiếp giữa Israel và Thổ Nhĩ Kỳ, mà tôi nghĩ đó là một chữ 'nếu' lớn, thì Syria sẽ trở thành đấu trường có khả năng xảy ra nhất", Rabbani tuyên bố. Người dẫn chương trình podcast đã nhấn mạnh riêng biệt về sức mạnh của quân đội Thổ Nhĩ Kỳ, gọi đây là một cường quốc quân sự "hiện đại và độc lập", tự mình sản xuất phần lớn các loại vũ khí tiên tiến. Trước đó, báo Cursor đã viết rằng ở Thổ Nhĩ Kỳ, người ta tin rằng Israel có thể bắt đầu cuộc đối đầu với Ankara sau khi kết thúc cuộc chiến với Iran.
Một trong những lãnh đạo cao cấp về hạt nhân của Mỹ bị dẫn giải ra khỏi Lầu Năm Góc sau khi ông ta bị lộ video tiết lộ thông tin an ninh quốc gia nhạy cảm cho người lạ. Andrew Hugg, Giám đốc An toàn Hạt nhân và Hóa học của Mỹ, đã bị camera giấu kín ghi lại cảnh tiết lộ thông tin nhạy cảm cho một người lạ trong một nhà hàng. Ông ta tuyên bố Mỹ vẫn còn sở hữu các chất độc thần kinh và cho biết một nhà hóa học của quân đội Mỹ gần đây đã chết vì phơi nhiễm. Ông ta cũng thừa nhận các cuộc không kích của Mỹ đã giết chết trẻ em ở Iran, gọi đó là “thiệt hại ngoài dự kiến”, và tiết lộ với nhà báo về cách các quyết định phóng vũ khí hạt nhân được đưa ra trong thời gian thực. Hugg mô tả cách Hoa Kỳ có thể ám sát nhà lãnh đạo tiếp theo của Iran nếu người đó “không thay đổi”, đồng thời thừa nhận Mỹ không có kế hoạch sử dụng vũ khí hạt nhân: “Chúng tôi sẽ không ném bom hạt nhân vào bất cứ ai.” “Nếu ông ta [Mojtaba Khamenei] không thay đổi cách làm, thì đúng vậy, họ [Hoa Kỳ] sẽ giết ông ta.” "Tôi từng sống và làm việc ở Ukraine cho chính phủ. Chính phủ đó tham nhũng kinh khủng. Họ đã ăn cắp tiền của chúng ta. Họ mua nhà, xe hơi - những chiếc xe trị giá 100.000 đô la - các quan chức trong chính phủ." “Cách dễ nhất để có được thông tin tình báo… cử một cô gái xinh đẹp đến nói chuyện với người đó… Tôi phải cưỡng lại ánh mắt của cô.” “Ánh mắt của cô đã mê hoặc tôi đến mức… Gần như thể cô là một người có óc tình báo vậy.”
NZZ: Trung Quốc đang hưởng lợi từ những biến động địa chính: Chiến tranh với Iran thúc đẩy việc từ bỏ đồng đôla Mỹ, với tư cách là nước phát hành đồng tiền chiếm ưu thế trên thế giới, đã hưởng lợi từ việc các mặt hàng như dầu mỏ, đồng và vàng được giao dịch bằng đồng đôla trên thị trường toàn cầu trong nhiều thập kỷ. Tuy nhiên, chiến tranh với Iran có thể trở thành một bước ngoặt và đẩy nhanh việc đồng đôla mất đi vị thế là đồng tiền dẫn đầu thế giới. Trung Quốc với đồng nhân dân tệ của mình đang trở thành người hưởng lợi lớn nhất. Điều này được chứng minh bởi dữ liệu từ hệ thống thanh toán xuyên biên giới của Trung Quốc CIPS: khối lượng giao dịch trong tháng 3 đã tăng gần gấp đôi so với tháng trước, đạt trung bình 920 tỷ nhân dân tệ (khoảng 135 tỷ đôla) mỗi ngày. Trong những năm gần đây, khối lượng cho vay quốc tế bằng nhân dân tệ cũng tăng đáng kể, nhờ lãi suất chính thấp tại Trung Quốc. Ngoài ra, các nước vùng Vịnh đã mở rộng quan hệ tài chính với Bắc Kinh, nhà mua hàng hóa thô lớn nhất của họ. Saudi Arabia thậm chí còn thảo luận với Trung Quốc về khả năng thanh toán dầu bằng nhân dân tệ. Điều này sẽ là một cú hích đáng kể đối với Mỹ. Trong nhiều thập kỷ, các nước vùng Vịnh đã đầu tư thu nhập từ dầu mỏ vào trái phiếu kho bạc Mỹ, giúp Washington duy trì chi tiêu tài chính. Hơn nữa, đồng đôla - và khả năng loại trừ các quốc gia không mong muốn khỏi hệ thống tài chính Mỹ - là một công cụ cho Mỹ thúc đẩy lợi ích địa chính của mình.
Ngân hàng trung ương Iran xác nhận đã nhận được phí eo biển Hormuz bằng tiền mặt
Ngày 23 tháng 4 năm 2026
Ngân hàng Trung ương Iran xác nhận đã nhận thành công khoản thu đầu tiên từ phí quá cảnh mới áp dụng với tàu thuyền đi qua eo biển Hormuz.
Theo hãng tin Fars, khoản tiền này được nộp bằng “tiền mặt” và đã được ghi có vào tài khoản của ngân hàng trung ương.
Tehran đưa ra đính chính sau khi có tin đồn trên truyền thông rằng Iran thu phí bằng Bitcoin hoặc các loại tiền điện tử khác.
Phó Chủ tịch Quốc hội Iran Hamidreza Hajibabaee tuyên bố eo biển Hormuz thuộc chủ quyền hợp pháp của Iran và không thế lực bên ngoài nào có quyền thương lượng về vấn đề này.
Ông khẳng định mọi tàu đi qua eo biển phải nộp phí bằng đồng rial Iran như một khoản phí hợp pháp để sử dụng vùng biển thuộc lãnh thổ Iran.
Hajibabaee cảnh báo nếu Mỹ tiếp tục chính sách gây hấn thì Iran có thể không cho tàu thuyền đi qua eo biển Hormuz.
Ông cho biết đến nay Iran đã bắt giữ hai tàu bị cho là vi phạm và có thể tiếp tục tăng số vụ bắt giữ để bảo vệ chủ quyền.
Phó chủ tịch quốc hội Iran mô tả việc kiểm soát eo biển Hormuz là một thành tựu lớn của Iran trong cuộc đối đầu với ảnh hưởng nước ngoài.
Ông tuyên bố tàu chiến Mỹ đã phải rút lui 200 km vì e ngại sức mạnh quân sự của Iran.
Theo Hajibabaee, eo biển Hormuz có vai trò cực kỳ quan trọng vì khoảng 20% dầu mỏ và 35% khí đốt của thế giới đi qua tuyến đường này.
Ông nhấn mạnh việc Iran kiểm soát tuyến đường thủy này cho thấy vai trò lớn của nước này đối với kinh tế quốc tế.
Hajibabaee tuyên bố Iran đã vươn lên thành một siêu cường toàn cầu và không được phép lùi bước khỏi con đường đó.
Ông cảnh báo những quan chức phát ngôn từ vị thế sợ hãi hay nhượng bộ trước Mỹ và Israel sẽ bị người dân Iran khinh miệt.
Ông cũng đe dọa đáp trả các quốc gia trong khu vực nếu họ hỗ trợ những hoạt động mà Iran gọi là khủng bố chống lại nước này.
Hajibabaee bác bỏ khả năng đàm phán với Mỹ từ thế yếu, cho rằng chỉ có thể đàm phán khi Washington thừa nhận thất bại.
Ông cáo buộc Mỹ và Israel đe dọa an ninh khu vực, đồng thời ca ngợi Iran đã đoàn kết chống lại sức ép bên ngoài.
Theo ông, Mỹ hiện đang lùi bước và thể hiện sự mâu thuẫn, tuyệt vọng sau khi không đạt được mục tiêu với Iran.
Ông khẳng định việc Iran làm giàu uranium vì mục đích hòa bình và phát triển năng lực tên lửa phòng thủ là quyền không thể bị tước bỏ, và các năng lực này sẽ tiếp tục được tăng cường.
Không biết mấy kẻ nộp phí lấy đâu ra tiền rial nhỉ? Dùng nhân dân tệ mua rial? Hay dùng rúp hoán đổi sang rial? Vì Nga và Iran, Nga và TQ có thể hoán đổi tiền tệ của nhau. Như vậy là Iran không nhận tiền điện tử như người ta nghĩ. Nhưng tại sao Iran lại không nhận tiền nhân dân tệ hay rúp? Vì đối tác thương mại chính của họ là TQ, UAE, Thổ, Iraq cơ mà nhỉ (cùng lắm thì có thể kể thêm Afghanistan và Pakistan)? Nhận tiền rial thì chỉ mua được hàng nội địa hay swap sang rup để hàng từ Nga mà thôi.
Có lẽ Iran muốn nhân cơ hội này để nâng vị thế đồng tiền nước mình lên?
Ngân hàng trung ương Iran xác nhận đã nhận được phí eo biển Hormuz bằng tiền mặt
Ngày 23 tháng 4 năm 2026
Ngân hàng Trung ương Iran xác nhận đã nhận thành công khoản thu đầu tiên từ phí quá cảnh mới áp dụng với tàu thuyền đi qua eo biển Hormuz.
Theo hãng tin Fars, khoản tiền này được nộp bằng “tiền mặt” và đã được ghi có vào tài khoản của ngân hàng trung ương.
Tehran đưa ra đính chính sau khi có tin đồn trên truyền thông rằng Iran thu phí bằng Bitcoin hoặc các loại tiền điện tử khác.
Phó Chủ tịch Quốc hội Iran Hamidreza Hajibabaee tuyên bố eo biển Hormuz thuộc chủ quyền hợp pháp của Iran và không thế lực bên ngoài nào có quyền thương lượng về vấn đề này.
Ông khẳng định mọi tàu đi qua eo biển phải nộp phí bằng đồng rial Iran như một khoản phí hợp pháp để sử dụng vùng biển thuộc lãnh thổ Iran.
Hajibabaee cảnh báo nếu Mỹ tiếp tục chính sách gây hấn thì Iran có thể không cho tàu thuyền đi qua eo biển Hormuz.
Ông cho biết đến nay Iran đã bắt giữ hai tàu bị cho là vi phạm và có thể tiếp tục tăng số vụ bắt giữ để bảo vệ chủ quyền.
Phó chủ tịch quốc hội Iran mô tả việc kiểm soát eo biển Hormuz là một thành tựu lớn của Iran trong cuộc đối đầu với ảnh hưởng nước ngoài.
Ông tuyên bố tàu chiến Mỹ đã phải rút lui 200 km vì e ngại sức mạnh quân sự của Iran.
Theo Hajibabaee, eo biển Hormuz có vai trò cực kỳ quan trọng vì khoảng 20% dầu mỏ và 35% khí đốt của thế giới đi qua tuyến đường này.
Ông nhấn mạnh việc Iran kiểm soát tuyến đường thủy này cho thấy vai trò lớn của nước này đối với kinh tế quốc tế.
Hajibabaee tuyên bố Iran đã vươn lên thành một siêu cường toàn cầu và không được phép lùi bước khỏi con đường đó.
Ông cảnh báo những quan chức phát ngôn từ vị thế sợ hãi hay nhượng bộ trước Mỹ và Israel sẽ bị người dân Iran khinh miệt.
Ông cũng đe dọa đáp trả các quốc gia trong khu vực nếu họ hỗ trợ những hoạt động mà Iran gọi là khủng bố chống lại nước này.
Hajibabaee bác bỏ khả năng đàm phán với Mỹ từ thế yếu, cho rằng chỉ có thể đàm phán khi Washington thừa nhận thất bại.
Ông cáo buộc Mỹ và Israel đe dọa an ninh khu vực, đồng thời ca ngợi Iran đã đoàn kết chống lại sức ép bên ngoài.
Theo ông, Mỹ hiện đang lùi bước và thể hiện sự mâu thuẫn, tuyệt vọng sau khi không đạt được mục tiêu với Iran.
Ông khẳng định việc Iran làm giàu uranium vì mục đích hòa bình và phát triển năng lực tên lửa phòng thủ là quyền không thể bị tước bỏ, và các năng lực này sẽ tiếp tục được tăng cường.
Lãnh đạo ba nhánh quyền lực nhà nước Iran đáp trả Trump Ngày 23 tháng 4 năm 2026 Ba người đứng đầu nhánh hành pháp, lập pháp và tư pháp của Iran đã cùng nhau đưa ra phản hồi đối với Tổng thống Mỹ Donald Trump, lên án những phát ngôn của ông về “sự chia rẽ giữa những người cực đoan và những người ôn hòa” ở Iran là những lời khiêu khích không chính đáng.
Tổng thống Masoud Pezeshkian, Chủ tịch Quốc hội Mohammad Baqer Qalibaf và Chánh án Tòa án tối cao Gholam-Hossein Mohseni Ejei đã sử dụng mạng xã hội vào thứ Năm để gửi một thông điệp mạnh mẽ tới Trump và bày tỏ chủ đề chung về sự đoàn kết và phản kháng của quốc gia.
Trong các tuyên bố của mình, họ bác bỏ việc tổng thống Mỹ phân loại các quan chức Iran thành những người cực đoan và ôn hòa, khẳng định rằng tất cả công dân ở Iran đều tự nhận mình là "người Iran" và "những người cách mạng".
“Ở Iran không có ‘phe cứng rắn’ hay ‘phe ôn hòa’. Chúng ta đều là người Iran và là những nhà cách mạng. Với sự đoàn kết vững chắc của quốc gia và nhà nước cùng lòng trung thành tuyệt đối với Lãnh tụ tối cao, chúng ta sẽ khiến kẻ xâm lược phải hối hận”, Pezeshkian viết trên X.
Tổng thống nói thêm: "Một Thượng đế, một quốc gia, một nhà lãnh đạo, một con đường; chiến thắng cho Iran, quý hơn cả mạng sống."
Chủ tịch Quốc hội Qalibaf đã đưa ra một tuyên bố tương tự, dường như là một nỗ lực phối hợp nhằm thể hiện sự thống nhất giữa ba nhánh quyền lực của Iran.
Chánh án tòa án cũng đồng tình với quan điểm đó, nhưng sử dụng ngôn từ mạnh mẽ hơn.
"Vị tổng thống Mỹ đáng khinh bỉ đó nên biết rằng những thuật ngữ như 'cứng rắn' và 'ôn hòa' là những khái niệm vô nghĩa trong diễn ngôn chính trị phương Tây. Ở Iran, tất cả các nhóm đều đoàn kết và hoàn toàn ủng hộ Lãnh tụ tối cao", ông viết.
Diễn biến mới nhất diễn ra sau khi Trump tuyên bố gia hạn lệnh ngừng bắn trong cuộc chiến chống Iran, cho rằng động thái này một phần "dựa trên thực tế rằng Chính phủ Iran đang bị chia rẽ nghiêm trọng, điều này không nằm ngoài dự đoán".
Ngày 28 tháng 2, Hoa Kỳ và Israel đã phát động một cuộc chiến tranh quy mô lớn và vô cớ chống lại Iran, ám sát Lãnh tụ Cách mạng Hồi giáo Ayatollah Seyyed Ali Khamenei và một số chỉ huy quân sự cấp cao.
Để đáp trả, Lực lượng vũ trang Iran đã tiến hành một loạt các cuộc tấn công bằng tên lửa và máy bay không người lái nhằm vào các mục tiêu quân sự của Mỹ và Israel trong hơn 40 ngày, gây ra thiệt hại đáng kể.
Một thỏa thuận ngừng bắn kéo dài hai tuần đã được dàn xếp vào ngày 8 tháng 4, tiếp theo là các cuộc đàm phán ở Islamabad, nơi Iran đề xuất một kế hoạch mười điểm nhằm mục đích yêu cầu quân đội Mỹ rút lui và dỡ bỏ các lệnh trừng phạt.
Bất chấp 21 giờ thảo luận căng thẳng, các cuộc đàm phán kết thúc mà không đạt được thỏa thuận, với lý do Iran thiếu tin tưởng vào các cam kết của Mỹ.
Hôm qua anh Trum nổi nóng, chửi phóng viên luôn khi phóng viên hỏi anh về cái deadline của cuộc chiến. Vốn dĩ anh tự mình đưa ra, xong lại từ mình gia hạn, xong giờ là không biết bao giờ. Giờ anh lại so sánh chiến tranh Iran với chiến tranh VN. Ý ảnh là chiến tranh thì phải kéo dài
Anh ấy cũng bảo chẳng cần deal điếc gì với Iran hết á :D. Em đoán là sự tình thế này:
Lúc anh ấy anh sắp hết vũ khí mà Iran vẫn táng tên lửa đều đều dù Iran cũng đã lanh tanh bành. Anh không biết Iran còn bao nhiêu tên lửa, CIA với Mossad là một lũ vô dụng về vấn đề này. Nên anh xin ngừng bắn. Iran không chịu. Anh bảo thế mày muốn gì? Iran bèn đưa ra 10 điều kiện. Lúc đó anh vã quá rồi nên thôi cứ đồng ý rồi tính tiếp (có khi anh Trum còn chẳng đọc 10 điều kiện ấy). Thế rồi lúc họp ở Islamabad, anh lật kèo. Gì chứ tráo trở với anh là chuyện nhỏ. Anh dí vào tay Iran đống điều kiện của ảnh. Má, đời đâu dễ thế, đội đàm phán của Iran toàn dân có ăn có học, đội của anh Trum toàn dân buôn bất động sản. Tranh luận không nổi, thương lượng không nổi, Vance vội huỷ kèo bay về nước để tránh ghi tên mình vào vết nhơ lịch sử.
Trong thời gian hai bên đang dưỡng thương, anh tập hợp thêm lực lượng, ra phong toả của phong toả, bắt mấy cái tàu dầu của Iran rồi gửi cho Iran danh sách các yêu cầu mới của ảnh. Ảnh nghĩ rằng ép như vậy thì tụi Iran sẽ phải thoả hiệp, chỉ cần tụi Iran chịu thương lượng trên danh sách yêu cầu mới của ảnh thì trả giá xong anh vẫn hời. Khốn khổ khốn nạn là tụi Iran sau khi nhận được cái danh sách yêu cầu mới từ phía ảnh, nó éo thèm trả nhời. Anh bèn hối thúc Pakistan, Pakistan liên hệ với phía ngoại giao Iran. Ngoại giao mà, lời lẽ nó sẽ uyển chuyển mềm mỏng hơn. Pakistan chuyển lời lại chắc cũng lựa lời sao cho ảnh khỏi nổi khùng. Thế là anh ngồi chờ đợi, đợi hoài đợi mãi mà không thấy Iran nói gì. Ảnh hối đám đệ. Đám đệ cũng phải bịa ra lý do rồi lựa lời nói với ảnh. Nay lý do này, mai lý do khác. Thế là mỗi lần tụi đệ báo cáo xong ảnh lại giật status trên trang mạng mang tên Sự thật của anh
Hôm thứ Tư anh vẫn ôm một bầu trời hy vọng rằng Thứ 6 sẽ có deal. Giờ đến Thứ 6 rồi mà chưa thấy Iran nói gì nên anh bảo anh chẳng cần deal nữa.
Tụi Isarel vừa tuyên bố đã sẵn sàng oánh Iran tiếp, chỉ đợi phía Mỹ. Iran thì nói rằng oánh hệ thống điện hay cơ sở quan trọng của Iran thì Iran sẽ oánh tương tự vào các nước trong khu vực, những nước cho Mỹ đặt căn cứ. Vấn đề đặt ra ở đây là Mỹ có dám đánh đổi lợi ích của Isarel và lợi ích của các đồng minh trong khu vực hay không mà thôi.
Vấn đề lương thực của các nước trong khu vực cũng bắt đầu khan hiếm. Rau củ phải vận chuyển bằng máy bay rồi. Các cụ tính xem, dầu không bán được, chi phí lương thực tăng nếu hệ thống lọc nước ngọt bị đánh sập và hệ thống điện cũng tan thì những nước này tồn tại nổi không? Còn phía Iran, họ tự chủ được từ 80-90% lương thực, nước ngọt tự nhiên cũng có.
Sắp tới đánh nhau có vẻ sẽ nghiêng sang hướng ném bom rải thảm ở Iran và kết thúc chiến tranh cục bộ.
Cụm TSB Bush không rõ vì lý do gì không đến khu vực chiến sự đúng thời hạn, không loại trừ tình huống cố tình trùng trình kéo dài thời gian bằng một số sự cố để tránh phải tham chiến, hoặc quá tải trong vận hành dẫn đến những sự cố không lường được.
Cụm TSB De Gaul của Pháp đã rời khỏi khu vực chiến sự ở Iran, có nghĩa là nó chỉ đến chứ không có dự định tham chiến.
1 tàu vận tải của Trung Quốc đã đi qua eo biển và cập cảng Iran, theo thông tin ngoài lề thì Trung Quốc đã gửi chi viện cho Iran nguyên liệu tạo thành nhiên liệu đốt động cơ tên lửa.
Mỹ đang tích cực chụp ảnh vệ tinh 6 khu vực của Iran, gồm 3 đảo nhỏ trong eo biển và căn cứ tên lửa ngầm dưới lòng đất ở Kermanshah, nhà máy làm giàu uranium Natanz, khu mỏ uranium phía Đông Tehran, dự đoán trong cuộc tấn công, Mỹ có thể sẽ tấn công nhằm tiêu diệt, huỷ hoại các căn cứ, khu mỏ, khu nhà máy hoặc chiếm lĩnh các đảo.
Arab Saudi đã đón nhận 2 trung đội không quân của Pakistan sang đóng tại các căn cứ không quân, lực lượng Pakistan sang Saudi gồm các máy bay J7 tự sản xuất theo chuyển giao công nghệ của Trung Quốc, hệ thống phòng không và hệ thống cảnh báo sớm trên không của Trung Quốc, các hệ thống HQ và máy bay KJ do Trung Quốc sản xuất, các tên lửa PL-15 do Trung Quốc sản xuất bán cho Pakistan. Lực lượng không quân gồm các máy bay J10 được Pakistan dùng thiết lập vùng cấm bay tạm thời trên không phận Tehran, dự kiến Trung Quốc trong năm nay có thể gửi J35 sang Pakistan.
Thổ Nhĩ Kỳ phát đi lo ngại sẽ có thể có xung đột quân sự với Israen, vừa để điều hướng trong nước vừa cảnh báo Israen.
Như vậy, có thể phỏng đoán:
Lần tới chiến đấu khả năng cao vẫn là bắn tên lửa, ném bom chứ khó có đổ quân lên bộ, việc chiếm giữ tấn công trên bộ vô cùng khó khăn, thậm chí khả năng hỗ trợ bằng không quân sẽ gặp trở ngại do mất tính bảo mật, mất khả năng tiếp cận, phép thử lần trước cho thấy khả năng càng vô vọng khi không quân Pakistan tham dự vào cục diện Trung Đông bằng cách có mặt tại Saudi và thiết lập vùng cấm bay trên Tehran.
Khả năng tấn công bằng bom đạn, tên lửa cũng giảm xuống, do vậy, chủ yếu bom đạn tên lửa sẽ tập trung vào các mục tiêu liên quan đến vấn đề hạt nhân của Iran chứ không đủ sức tấn công diện rộng vào hạ tầng của Iran nữa. Bài toán của Mỹ là làm sao phá huỷ được nặng nhất 2 mục tiêu liên quan đến uranium là Nhà máy làm giàu ở Natanz và khu mỏ urianium ở phía Đông Tehran, ngăn chặn quá trình phát triển lên vũ khí hạt nhân của Iran, mục tiêu căn cứ tên lửa dưới lòng đất là huỷ diệt hoặc gây hư hỏng tối đa có thể nhằm khiến Iran mất khả năng sử dụng trong một thời gian càng dài càng tốt, các đảo chỉ mang tính tiêu diệt, nếu chiếm được khả năng cao Mỹ sẽ chuyển giao quyền quản lý cho UAE để nuôi dưỡng xung đột ở khía cạnh khác.
Không loại trừ đòi hỏi của các tay to trong HĐBA của LHQ đều ra điều kiện chỉ đáp ứng một số đòi hỏi của Mỹ nếu Mỹ xử lý được vấn đề hạt nhân của Iran, đây có thể là mấu chốt khiến Mỹ chờ đợi đàm phán từ Iran nhằm đạt được thoả thuận từ bỏ hạt nhân của Iran, điều này phù hợp với thái độ thờ ơ của châu Âu đối với hành động của Mỹ, nếu Mỹ chỉ định phong toả eo biển kiếm chác thì châu Âu không ủng hộ, thậm chí gây khó khăn đối với việc chuyển quân hay tác chiến của Mỹ, còn nếu Mỹ tiêu diệt được nền tảng phát triển hạt nhân và rút quân không phong toả eo biển, họ sẽ có thể ủng hộ Mỹ trong các vấn đề khác. Đây cũng là phép thử trong cuộc chơi của châu Âu với Mỹ trong tình huống Mỹ không còn trong NATO nữa.
Động thái của Nga gần đây trên chiến trường cho thấy Nga có ý định sẽ đẩy nhanh ở Donbass, ở hướng này Nga đã tập trung thêm 20K quân dự bị, đồng thời Nga đã phát đi yêu cầu các nước thuộc Liên Xô cũ không được tự ý tháo gỡ các tượng đài kỷ niệm chiến thắng phát xít trong WW2, đây là đáp ứng của Nga đối với Mỹ trong việc Mỹ gia tăng sức ép lên châu Âu sau khi rút phần lớn can thiệp quân sự khỏi Ukraine.
Đông thái của Trung Quốc ở chỗ không thu xếp cho cuộc gặp giữa Trump và Tập Cận Bình, nếu không xử lý được vấn đề hạt nhân của Iran thì cũng không cần đàm phán về đất hiếm nữa, trong khi đất hiếm còn bao gồm cả vấn đề Đài Loan, tuy Mỹ đang cố gắng hạ thấp quan điểm về Đài Loan, nhưng nó vẫn chưa đủ, mà đất hiểm mới ở mức thiệt hụt cũng đã tác động rất nhiều lên việc sản xuất quân sự của Mỹ, chưa kể các vấn đề khác của Mỹ thông qua Nhật Bản nhắm vào Trung Quốc. Mâu thuẫn sâu sắc đến mức phương án giải quyết được xác định là sẽ theo hướng quân sự, Singapore đã cho rằng xung đột quân sự ở Iran chỉ tương đương với khúc dạo đầu trong xung đột quân sự giữa Mỹ và Trung Quốc.
Vì thế, em dự đoán trong các tuần tới Mỹ và Iran sẽ còn 1 đến 2 đợt tấn công dữ dội, tình huống hiện tại đang dồn đẩy Mỹ phải chấp nhận rút quân khỏi Trung Đông, quá trình này của Mỹ dự kiến có thể sẽ mất một vài năm, nhưng cũng có thể nhanh hơn, để tình huống đấy xảy ra mà Israen vẫn an toàn thì Iran phải bị đánh cho què quặt về quân sự, chương trình hạt nhân phải đình trệ vài chục năm, để Mỹ ra đi có thể diện như năm 1972, Nga và Trung Quốc sẽ tạo cái thang cho Mỹ xuống thông qua tái thiết và hỗ trợ quân sự, nhưng cũng sẽ có các điều kiện bên trong với giao hẹn có sự chấp nhận của Israen. Khoảng trống quyền lực sẽ do Trung Quốc và Nga cùng chia sẻ, nhìn trước mắt khả năng phủ kín của Trung Quốc cao hơn Nga, cố gắng tạo nên năng lực quân sự cho Saudi, duy trì liên minh quân sự Saudi và Pakistan để cân bằng cục diện. Thêm vào đó, Mỹ phải nhượng bộ để giới cầm quyền ở Vệ binh Cách mạng Hồi giáo Iran và chính quyền dân sự Iran có bài để thuyết phục dân chúng thay đổi yêu cầu có hạt nhân bằng mọi giá. Bài toán khó có ở các bên, nhưng Mỹ và Iran là căng nhất, cái giá cho sự cứng đầu đều rất lớn, nên em nghĩ cũng sẽ đạt được thoả thuận thôi, nhưng vẫn phải có thêm thiệt hại để bên kia giữ được thể diện và sống sót.
Sắp tới đánh nhau có vẻ sẽ nghiêng sang hướng ném bom rải thảm ở Iran và kết thúc chiến tranh cục bộ.
Cụm TSB Bush không rõ vì lý do gì không đến khu vực chiến sự đúng thời hạn, không loại trừ tình huống cố tình trùng trình kéo dài thời gian bằng một số sự cố để tránh phải tham chiến, hoặc quá tải trong vận hành dẫn đến những sự cố không lường được.
Cụm TSB De Gaul của Pháp đã rời khỏi khu vực chiến sự ở Iran, có nghĩa là nó chỉ đến chứ không có dự định tham chiến.
1 tàu vận tải của Trung Quốc đã đi qua eo biển và cập cảng Iran, theo thông tin ngoài lề thì Trung Quốc đã gửi chi viện cho Iran nguyên liệu tạo thành nhiên liệu đốt động cơ tên lửa.
Mỹ đang tích cực chụp ảnh vệ tinh 6 khu vực của Iran, gồm 3 đảo nhỏ trong eo biển và căn cứ tên lửa ngầm dưới lòng đất ở Kermanshah, nhà máy làm giàu uranium Natanz, khu mỏ uranium phía Đông Tehran, dự đoán trong cuộc tấn công, Mỹ có thể sẽ tấn công nhằm tiêu diệt, huỷ hoại các căn cứ, khu mỏ, khu nhà máy hoặc chiếm lĩnh các đảo.
Arab Saudi đã đón nhận 2 trung đội không quân của Pakistan sang đóng tại các căn cứ không quân, lực lượng Pakistan sang Saudi gồm các máy bay J7 tự sản xuất theo chuyển giao công nghệ của Trung Quốc, hệ thống phòng không và hệ thống cảnh báo sớm trên không của Trung Quốc, các hệ thống HQ và máy bay KJ do Trung Quốc sản xuất, các tên lửa PL-15 do Trung Quốc sản xuất bán cho Pakistan. Lực lượng không quân gồm các máy bay J10 được Pakistan dùng thiết lập vùng cấm bay tạm thời trên không phận Tehran, dự kiến Trung Quốc trong năm nay có thể gửi J35 sang Pakistan.
Thổ Nhĩ Kỳ phát đi lo ngại sẽ có thể có xung đột quân sự với Israen, vừa để điều hướng trong nước vừa cảnh báo Israen.
Như vậy, có thể phỏng đoán:
Lần tới chiến đấu khả năng cao vẫn là bắn tên lửa, ném bom chứ khó có đổ quân lên bộ, việc chiếm giữ tấn công trên bộ vô cùng khó khăn, thậm chí khả năng hỗ trợ bằng không quân sẽ gặp trở ngại do mất tính bảo mật, mất khả năng tiếp cận, phép thử lần trước cho thấy khả năng càng vô vọng khi không quân Pakistan tham dự vào cục diện Trung Đông bằng cách có mặt tại Saudi và thiết lập vùng cấm bay trên Tehran.
Khả năng tấn công bằng bom đạn, tên lửa cũng giảm xuống, do vậy, chủ yếu bom đạn tên lửa sẽ tập trung vào các mục tiêu liên quan đến vấn đề hạt nhân của Iran chứ không đủ sức tấn công diện rộng vào hạ tầng của Iran nữa. Bài toán của Mỹ là làm sao phá huỷ được nặng nhất 2 mục tiêu liên quan đến uranium là Nhà máy làm giàu ở Natanz và khu mỏ urianium ở phía Đông Tehran, ngăn chặn quá trình phát triển lên vũ khí hạt nhân của Iran, mục tiêu căn cứ tên lửa dưới lòng đất là huỷ diệt hoặc gây hư hỏng tối đa có thể nhằm khiến Iran mất khả năng sử dụng trong một thời gian càng dài càng tốt, các đảo chỉ mang tính tiêu diệt, nếu chiếm được khả năng cao Mỹ sẽ chuyển giao quyền quản lý cho UAE để nuôi dưỡng xung đột ở khía cạnh khác.
Không loại trừ đòi hỏi của các tay to trong HĐBA của LHQ đều ra điều kiện chỉ đáp ứng một số đòi hỏi của Mỹ nếu Mỹ xử lý được vấn đề hạt nhân của Iran, đây có thể là mấu chốt khiến Mỹ chờ đợi đàm phán từ Iran nhằm đạt được thoả thuận từ bỏ hạt nhân của Iran, điều này phù hợp với thái độ thờ ơ của châu Âu đối với hành động của Mỹ, nếu Mỹ chỉ định phong toả eo biển kiếm chác thì châu Âu không ủng hộ, thậm chí gây khó khăn đối với việc chuyển quân hay tác chiến của Mỹ, còn nếu Mỹ tiêu diệt được nền tảng phát triển hạt nhân và rút quân không phong toả eo biển, họ sẽ có thể ủng hộ Mỹ trong các vấn đề khác. Đây cũng là phép thử trong cuộc chơi của châu Âu với Mỹ trong tình huống Mỹ không còn trong NATO nữa.
Động thái của Nga gần đây trên chiến trường cho thấy Nga có ý định sẽ đẩy nhanh ở Donbass, ở hướng này Nga đã tập trung thêm 20K quân dự bị, đồng thời Nga đã phát đi yêu cầu các nước thuộc Liên Xô cũ không được tự ý tháo gỡ các tượng đài kỷ niệm chiến thắng phát xít trong WW2, đây là đáp ứng của Nga đối với Mỹ trong việc Mỹ gia tăng sức ép lên châu Âu sau khi rút phần lớn can thiệp quân sự khỏi Ukraine.
Đông thái của Trung Quốc ở chỗ không thu xếp cho cuộc gặp giữa Trump và Tập Cận Bình, nếu không xử lý được vấn đề hạt nhân của Iran thì cũng không cần đàm phán về đất hiếm nữa, trong khi đất hiếm còn bao gồm cả vấn đề Đài Loan, tuy Mỹ đang cố gắng hạ thấp quan điểm về Đài Loan, nhưng nó vẫn chưa đủ, mà đất hiểm mới ở mức thiệt hụt cũng đã tác động rất nhiều lên việc sản xuất quân sự của Mỹ, chưa kể các vấn đề khác của Mỹ thông qua Nhật Bản nhắm vào Trung Quốc. Mâu thuẫn sâu sắc đến mức phương án giải quyết được xác định là sẽ theo hướng quân sự, Singapore đã cho rằng xung đột quân sự ở Iran chỉ tương đương với khúc dạo đầu trong xung đột quân sự giữa Mỹ và Trung Quốc.
Vì thế, em dự đoán trong các tuần tới Mỹ và Iran sẽ còn 1 đến 2 đợt tấn công dữ dội, tình huống hiện tại đang dồn đẩy Mỹ phải chấp nhận rút quân khỏi Trung Đông, quá trình này của Mỹ dự kiến có thể sẽ mất một vài năm, nhưng cũng có thể nhanh hơn, để tình huống đấy xảy ra mà Israen vẫn an toàn thì Iran phải bị đánh cho què quặt về quân sự, chương trình hạt nhân phải đình trệ vài chục năm, để Mỹ ra đi có thể diện như năm 1972, Nga và Trung Quốc sẽ tạo cái thang cho Mỹ xuống thông qua tái thiết và hỗ trợ quân sự, nhưng cũng sẽ có các điều kiện bên trong với giao hẹn có sự chấp nhận của Israen. Khoảng trống quyền lực sẽ do Trung Quốc và Nga cùng chia sẻ, nhìn trước mắt khả năng phủ kín của Trung Quốc cao hơn Nga, cố gắng tạo nên năng lực quân sự cho Saudi, duy trì liên minh quân sự Saudi và Pakistan để cân bằng cục diện. Thêm vào đó, Mỹ phải nhượng bộ để giới cầm quyền ở Vệ binh Cách mạng Hồi giáo Iran và chính quyền dân sự Iran có bài để thuyết phục dân chúng thay đổi yêu cầu có hạt nhân bằng mọi giá. Bài toán khó có ở các bên, nhưng Mỹ và Iran là căng nhất, cái giá cho sự cứng đầu đều rất lớn, nên em nghĩ cũng sẽ đạt được thoả thuận thôi, nhưng vẫn phải có thêm thiệt hại để bên kia giữ được thể diện và sống sót.
Túm lại cứ phải dã nhau 1 trận tan nát các bên thì mới có kết quả đàm phán đc. Còn cù cưa dền dứ như hiện nay sẽ chẳng đi đến đâu cả.