Tổng thống Trump đã tuyên bố một chiến dịch giải phóng các tàu bị phong tỏa ở eo biển Hormuz.
Ông cũng tuyên bố "các cuộc đàm phán tích cực" với Iran và gọi sáng kiến này là một cử chỉ nhân đạo của Hoa Kỳ và các nước Trung Đông, đặc biệt là Iran.
Hải quân Hoa Kỳ sẽ bắt đầu giải phóng các tàu ở eo biển Hormuz vào sáng thứ Hai, theo giờ Trung Đông, Tổng thống Mỹ cho biết.
Sáng kiến này, được đặt tên là "Dự án Tự do", nhằm mục đích đưa các tàu và thủy thủ đoàn từ các quốc gia không liên quan đến cuộc xung đột Trung Đông ra khỏi eo biển một cách an toàn, ông Trump giải thích.
Thế mới nói trình chiến lược Iran có vấn đề đấy bác. Với tư tưởng như vậy mà quyết tâm chiến lược nửa vời thì thà an phận còn hơn, cà giật cà tàng chả nên cơm cháo gì:
- Với điều kiện đầu hàng 2 bên đưa ra thì làm gì có bên nào chịu nhường khi chưa quỵ gối hẳn. Biết trước như thế thì phải đánh mạnh khi Mỹ Israel đang cạn kiệt vũ khí, tranh thủ từng giờ từng phút đánh quỵ hẳn. Đây lại mơ mộng nó chịu nhường? Giờ nó tái trang bị chuẩn bị phương án kỹ hơn thì trận chiến sau sẽ mệt hơn.
- Với tầm nhìn và quyết tâm như vậy thì ngay từ đầu đừng bày đặt build lực lượng uỷ nhiệm làm gì cho hao người tốn của vì có thực hiện được mục tiêu chiến lược đâu mà lại còn bị cô lập xung quanh.
- Dĩ nhiên các nước lớn chỉ muốn đánh cứa máu làm suy yếu đối thủ vì lợi ích của họ, Iran chọn con đường đánh phá thế kìm kẹp, trở thành tiểu bá khu vực mà hành động nửa vời như này có phải chẳng đạt được điều gì không?
Nhì nhằng kiểu này thì cuối cùng vẫn bị kìm kẹp, vãn bị chống phá như cũ không thoát ra được.
Các bác cũng đừng mơ mộng ô hạt nhân gì hết, vkhn chiến thuật nó thiết kế để sử dụng trong các trường hợp này, thì một khi nó dùng vkhn chiến thuật thì cũng chỉ lên án chứ chẳng làm được gì. Chỉ có tự mình có đủ phương án chiến lại nó thì nó mới sợ. 450kg hn thì Iran có đủ năng lực xoá sổ Israel trong tình huống leo thang cuối cùng
Việc xây lực lượng uỷ nhiệm của Iran thì em không đồng ý với quan điểm của cụ.
Em xem lại lịch sử chiến tranh tầm 100 năm trở lại đây, việc xây lực lượng uỷ nhiệm nó là "thông lệ quốc tế" của các phe rồi cụ ạ.
Với Iran, việc này nó còn bức thiết hơn vì đặc điểm tôn giáo, dân tộc của họ. Không xây lực lượng uỷ nhiệm thì các nước anh em cây khế xung quanh nó còn dí cho chết nhanh hơn chứ chẳng phải hiền lành, an phận mà chúng nó tha. Chiến tranh Iraq - Iran do Iraq khơi mào ngay sau cách mạng hồi giáo là một bài học nhãn tiền.
* Còn kiểu đánh nhì nhằng kia thì em cùng quan điểm với cụ, đang thắng lại nghe lời thằng thua tạm nghỉ giải lao, rất là cụt hứng.
Nhưng nói đi thì phải nói lại, cách đánh này đậm chất cụ Putin. Có thể là trên bàn cờ lớn hơn, xa hơn, người ta tính toán khác.
Tổng thống Trump đã tuyên bố một chiến dịch giải phóng các tàu bị phong tỏa ở eo biển Hormuz.
Ông cũng tuyên bố "các cuộc đàm phán tích cực" với Iran và gọi sáng kiến này là một cử chỉ nhân đạo của Hoa Kỳ và các nước Trung Đông, đặc biệt là Iran.
Hải quân Hoa Kỳ sẽ bắt đầu giải phóng các tàu ở eo biển Hormuz vào sáng thứ Hai, theo giờ Trung Đông, Tổng thống Mỹ cho biết.
Sáng kiến này, được đặt tên là "Dự án Tự do", nhằm mục đích đưa các tàu và thủy thủ đoàn từ các quốc gia không liên quan đến cuộc xung đột Trung Đông ra khỏi eo biển một cách an toàn, ông Trump giải thích.
Trò này dẹp khẩn trương, thằng nào mò vào bắn bỏ cmn đi.
Lơ mơ nó đưa quân vào vào nhân các loại danh rồi nó đớp mất cái eo Hốc mứt là ăn cám.
Ông Trump khởi động chiến dịch dẫn đường cho tàu hàng qua Hormuz, nhưng lực lượng Mỹ nhiều khả năng chỉ đưa ra hướng dẫn và giám sát từ xa, không trực tiếp hộ tống.
"Chúng tôi sẽ dẫn đường cho tàu thuyền di chuyển an toàn khỏi vùng biển bị phong tỏa, để họ có thể tiếp tục công việc một cách tự do. Đây là tàu từ những nước không liên quan đến diễn biến hiện nay tại Trung Đông", Tổng thống Donald Trump ngày 3/5 thông báo trên mạng xã hội Truth Social, tuyên bố khởi động chiến dịch mang tên "Dự án Tự do".
Bộ Tư lệnh Trung tâm Mỹ (CENTCOM) dự kiến triển khai lực lượng quy mô lớn gồm khu trục hạm, khoảng 100 máy bay, phương tiện không người lái và 15.000 quân nhân cho chiến dịch "Dự án Tự do" nhằm hỗ trợ tàu thương mại đang kẹt trong vùng Vịnh di chuyển qua eo biển Hormuz.
Đây được xem là bước đi đáng chú ý nhất của Mỹ trong hai tháng qua nhằm khai thông tuyến hàng hải quan trọng của thế giới, sau khi Iran tuyên bố phong tỏa khu vực nhằm đáp trả cuộc chiến do Mỹ và Israel khởi đầu, khiến hàng nghìn tàu thương mại bị mắc kẹt ở vịnh Ba Tư.
Dù chiến dịch được thông báo có quy mô hùng hậu, cách thức vận hành cụ thể của "Dự án Tự do" vẫn chưa được làm rõ hoàn toàn. CENTCOM chỉ cho biết lực lượng của họ sẽ "hỗ trợ" tàu thương mại di chuyển qua Hormuz, nhưng không giải thích chi tiết cách phối hợp giữa các bộ phận liên quan.
Tư lệnh CENTCOM Brad Cooper mô tả đây là hoạt động "mang tính phòng vệ" nhưng không đề cập đến cách thức Mỹ bảo vệ các tàu thuyền bị đe dọa khi di chuyển qua eo biển.
Khu trục hạm USS Frank E. Petersen Jr. của Mỹ hoạt động trên biển Arab ngày 2/4, trong khuôn khổ chiến dịch "Cơn thịnh nộ Kinh hoàng". Ảnh:US Navy
Một quan chức giấu tên của Mỹ nói vớiCNNrằng "Dự án Tự do" không phải là nhiệm vụ hộ tống kiểu truyền thống. Trong khi đó,Axiosdẫn lời hai quan chức Mỹ tiết lộ tàu chiến và máy bay nước này chỉ hiện diện "trong khu vực lân cận" Hormuz, sẵn sàng can thiệp nếu tàu thương mại bị quân đội Iran tấn công khi di chuyển qua eo biển.
Thay vì cử tàu hộ tống trực tiếp, hải quân Mỹ dự kiến cung cấp thông tin về các tuyến hàng hải an toàn cho tàu thương mại có nhu cầu rời khỏi vùng Vịnh. Những thông tin này chủ yếu làm rõ những khu vực không bị Iran rải thủy lôi, giúp tàu hàng tự lựa chọn lộ trình phù hợp.
Giới chuyên gia nhận định những khu trục hạm lớp Arleigh Burke, lực lượng chủ lực của hải quân Mỹ, đang đảm nhiệm quá nhiều nhiệm vụ tại Trung Đông để có thể đáp ứng yêu cầu hộ tống từng đoàn tàu thương mại di chuyển qua Hormuz.
Tính đến cuối tháng 4, Mỹ có 12 tàu chiến loại này ở Trung Đông, nhưng không phải tất cả đều được triển khai gần eo biển Hormuz. Một số tàu đang tham gia chiến dịch phong tỏa các cảng Iran nhưng hoạt động trên biển Arab, nằm bên ngoài vùng Vịnh.
Từ khi xung đột nổ ra, CENTCOM mới chỉ đề cập hai khu trục hạm từng tiến vào eo biển để tiến hành hoạt động rà phá thủy lôi. Ngoài ra, những tàu này còn phải đảm nhiệm chức năng phòng không trong các nhóm tác chiến tàu sân bay, nên khả năng phân bổ lực lượng cho nhiệm vụ hộ tống tàu hàng tại Hormuz bị hạn chế.
"Trước khi chiến sự nổ ra, eo biển Hormuz từng ghi nhận khoảng 100 lượt di chuyển ra vào mỗi ngày. Rõ ràng việc cử tàu chiến hộ tống số lượng tàu hàng như vậy là bất khả thi", chuyên gia Jonathan Hackett, cựu sĩ quan về tác chiến đặc biệt của thủy quân lục chiến Mỹ (USMC), nhận định.
Trực thăng MH-60S Sea Hawk của Mỹ đưa hàng từ tàu USS Rushmore sang tàu đổ bộ USS Tripoli ngày 22/4 tại Trung Đông. Ảnh:US Navy
Ngoài thành phần tàu chiến trong "Dự án Tự do", thông cáo của CENTCOM còn đề cập đến 100 máy bay cho chiến dịch. TheoCNN, con số này tương ứng với số lượng phi cơ Mỹ duy trì tại khu vực, bao gồm cả máy bay trên các tàu sân bay và đóng tại căn cứ trên bộ, do đó CENTCOM nhiều khả năng sẽ không tăng thêm lực lượng không quân cho chiến dịch mới.
Ngoài các máy bay, trực thăng vũ trang Mỹ có thể được triển khai bay song hành cùng các tàu thương mại để đối phó xuồng cao tốc Iran có ý định cản trở, trong khi cường kích A-10 có thể tấn công mục tiêu trên biển hoặc các bệ phóng tên lửa ven bờ.
Những khí tài không người lái trên không và trên biển có thể được triển khai để giám sát, trinh sát hoặc tác chiến khi cần. Những hệ thống này có khả năng di chuyển cùng tàu hàng hoặc hoạt động độc lập gần khu vực eo biển nhằm phát hiện sớm mối đe dọa.
Ngoài phương diện quân sự, CENTCOM cho biết sẽ áp dụng sáng kiến Cơ chế Tự do Hàng hải (MFC), do Bộ Ngoại giao Mỹ khởi xướng vào tháng trước, vào chiến dịch Dự án Tự do. MFC chủ yếu tập trung vào chia sẻ thông tin tình báo và an ninh hàng hải ở khu vực eo biển Hormuz, được mô tả là sáng kiến "kết hợp hành động ngoại giao với điều phối quân sự".
Jennifer Parker, chuyên gia tại Viện Lowy và cựu sĩ quan hải quân Australia, nhận định mục tiêu của chiến dịch lần này không phải là bảo vệ từng con tàu riêng lẻ, mà là thay đổi bối cảnh để các tàu thương mại còn đang kẹt trong vùng Vịnh "cảm thấy an toàn" và rời khỏi nơi này qua eo biển Hormuz.
Vị trí chiến lược của eo biển Hormuz. Đồ họa:Guardian
Dù vậy, ngay cả khi tuyến đường được đảm bảo an toàn tương đối, các công ty bảo hiểm vẫn có thể không chấp nhận rủi ro đối với những con tàu trị giá hàng triệu USD và tính mạng thủy thủ. Nếu xảy ra đối đầu trực tiếp giữa quân đội Iran với lực lượng hỗ trợ, tình hình có thể leo thang nhanh chóng, buộc Mỹ chuyển từ hướng dẫn, giám sát sang phòng thủ chủ động cho tàu thuyền.
Theo Hackett, "Dự án Tự do" có thể báo hiệu sự thay đổi trong mục tiêu chiến lược của Mỹ sau 60 ngày đối đầu với Iran, chuyển từ "thay đổi chế độ hoặc triệt tiêu năng lực hạt nhân của Iran" sang phương diện kinh tế, tập trung vào mở lại tuyến hàng hải Hormuz.
Giới chức Iran đã lên tiếng phản đối kế hoạch của Mỹ. Ông Ebrahim Azizi, Chủ nhiệm Ủy ban An ninh Quốc gia và Chính sách Đối ngoại của quốc hội Iran, cảnh báo mọi sự can thiệp của Mỹ vào "trật tự hàng hải mới" tại eo biển Hormuz sẽ bị coi là vi phạm lệnh ngừng bắn.
Ông nhấn mạnh eo biển Hormuz và vịnh Ba Tư "không phải nơi cho những tuyên bố mang tính khẩu hiệu", đồng thời lưu ý rằng Tổng thống Mỹ không thể kiểm soát vịnh Ba Tư "chỉ bằng những bài đăng ảo tưởng trên mạng".
TPO - Trung tâm Điều hành Thương mại Hàng hải Anh (UKMTO) ngày 4/5 cho biết, một tàu chở dầu đã bị trúng quả đạn không xác định ở eo biển Hormuz.
(Ảnh: Reuters)
Một bản đồ từ cơ quan hàng hải cho thấy con tàu bị tấn công ngay ngoài khơi mũi phía bắc của bán đảo Musandam thuộc Oman.
Vụ tấn công được báo cáo hôm 3/5, trước khi Tổng thống Mỹ Donald Trump tuyên bố Bộ Tư lệnh Trung tâm Mỹ sẽ bắt đầu hướng dẫn các tàu đi qua eo biển.
“Tất cả thủy thủ đoàn đều an toàn. Không có tác động nào lên môi trường được báo cáo. Cơ quan chức năng đang điều tra vụ việc”, UKMTO cho biết trên X.
Các tàu được khuyến cáo nên di chuyển thận trọng qua eo biển Hormuz, cơ quan này nói thêm.
Cùng ngày, ông Ebrahim Azizi - Chủ tịch Ủy ban An ninh quốc gia của Quốc hội Iran - cảnh báo rằng bất kỳ sự can thiệp nào của Mỹ vào eo biển Hormuz sẽ bị coi là vi phạm thỏa thuận ngừng bắn, sau khi Tổng thống Mỹ Donald Trump tuyên bố Mỹ sẽ bắt đầu hướng dẫn tàu thuyền đi qua tuyến đường thủy này.
“Eo biển Hormuz và Vịnh Ba Tư sẽ không thể được quản lý bằng những bài đăng của ông Trump”, ông Azizi nói.
Những bình luận của ông đánh dấu một lời cảnh báo mạnh mẽ từ Tehran về bất kỳ vai trò nào của Mỹ trong việc giải cứu các tàu thuyền và thủy thủ bị mắc kẹt trên tuyến đường thủy chiến lược quan trọng này, nơi cuộc phong tỏa kéo dài đã làm gián đoạn hoạt động vận chuyển và khiến hàng nghìn thủy thủ bị mắc kẹt trên tàu.
Trump là một người vô cùng trung thực, chỉ còn thiếu một cái băng che mắt, một cái tay có móc sắt và con vẹt Hegseth đậu trên vai là hoàn hảo. Ông ấy không ngần ngại gọi hành động phong tỏa hàng hải ở Hormuz của mình là hành vi cướp biển! Đó là sự ra đời của chủ nghĩa hiện thực chính trị: chia miếng bánh của chủ nghĩa toàn cầu và thị trường mở toàn cầu cho những người ăn nhanh nhẹn nhất. Trước đây 2 tháng, Trump gọi Iran cướp biển vì đã “đóng cửa có chọn lọc” eo biển Hormuz. Họ chia tất cả các tàu buôn thành dê và cừu dựa trên mức độ đồng lõa với “Liên minh Epstein”. Trump cáo buộc Iran vi phạm Điều 87 của Công ước Liên hợp quốc về Luật Biển. Tuy nhiên, mặc dù Tehran đã ký văn kiện cơ bản này ở cấp chính phủ, nhưng không phê chuẩn tại quốc hội, vì vậy về mặt chính thức, họ có quyền bỏ qua công ước quốc tế này. Hơn nữa, chính Liên Hợp Quốc đã mạnh mẽ ủng hộ các yêu sách của Bahrain và Oman đối với một số hòn đảo ở eo biển Hormuz, mặc dù chúng đã là một phần của Iran từ nhiều thế kỷ nay (Hình 2: Greater Tunb, Lesser Tunb và Abu Musa). Như vậy, mọi việc rất bình thường, không có phát hiện kỳ diệu nào ở đây. Nếu bất cứ điều gì đe dọa đến chủ quyền quốc gia và toàn vẹn lãnh thổ của Iran thông qua vùng biển Vịnh Ba Tư, chắc chắn Hormuz sẽ đóng lại, nếu mọi việc tương đối ổn định, nó sẽ lại mở ra. Chẳng quốc gia nào cho phép kẻ thù ngang nhiên xâm phạm lãnh hải với âm mưu hủy diệt quốc gia đó nếu có đủ ý chí chính trị, chủ quyền và khả năng quân sự-kỹ thuật. Và vì eo biển này bắt đầu gây ra mối đe dọa cho kinh tế Hoa Kỳ nên họ đã quẫy đạp lung tung như bệnh nhân trong trại tâm thần. Nhân tiện, Hoa Kỳ cũng không phê chuẩn đầy đủ Công ước Liên hợp quốc về Luật Biển, nhưng khi ảnh hưởng đến lợi ích của mình, họ lại rất thích viện dẫn về “tự do hàng hải”. Thử hỏi, khi họ phong tỏa vịnh Mexico và biển Caribe để bao vây cấm vận Venezuela và Cuba thì họ có viện dẫn “tự do hàng hải” hay không? Những vùng biển đó có thuộc lãnh hải của Hoa Kỳ hay không? Ở đây, hành vi vô pháp vô thiên của Hoa Kỳ đã vượt qua khái niệm “cướp biển”, bởi vì, ngoài Công ước Liên hợp quốc năm 1982, họ còn vi phạm các nguyên tắc cơ bản của trật tự pháp lý thế giới sau năm 1945 bằng cách khởi xướng các hành động bằng vũ lực hoặc đe dọa bằng vũ lực chống lại sự toàn vẹn lãnh thổ hoặc độc lập chính trị của rất nhiều quốc gia khác. Ngày nay, “bá chủ” đã suy yếu đến mức họ nhận thấy cần quay trở lại hiện trạng trong chính trị toàn cầu. Hóa ra, “bá chủ” có thể bị đánh bại. Đây chính xác là những gì Iran đã bắt đầu làm: điều chỉnh luật pháp của mình cho phù hợp với thế giới đang thay đổi của những kẻ thực dân và cướp biển. Quy định mới về eo biển Hormuz đưa ra một chế độ quản lý hàng hải chung với Oman, yêu cầu các tàu đi qua phải trả phí an ninh và phí hoa tiêu - điều hướng. Lệnh cấm đi lại được áp đặt đối với các tàu chiến từ các quốc gia “không thân thiện” và các tàu dân sự mang cờ của Hoa Kỳ và Israel. Điều quan trọng nhất là việc đưa ra khái niệm trách nhiệm liên đới đối với việc triển khai bất kỳ căn cứ quân sự nào của Mỹ tại các quốc gia vùng Vịnh Ba Tư. Vấn đề này khá bổ ích cho các quốc gia có chủ quyền hiện đang chịu áp lực quân sự và chính trị từ Hoa Kỳ. Hà Huy Thành
Nước Mỹ chính thức là một đế chế đang suy tàn 3 tháng Năm 2026
▌Những ý chính: Cuộc chiến Iran đánh dấu giai đoạn suy tàn rõ nét của quyền bá chủ Mỹ. Trump bị cho là đã từ bỏ chiến lược co cụm để lao vào một cuộc chiến không thuộc lợi ích cốt lõi. Mỹ đang đối mặt nguy cơ cạn kiệt nguồn lực quân sự, mất uy tín quốc tế hoặc sa lầy chiến lược lâu dài. Cuộc tấn công Mỹ–Israel vào Iran không chỉ đơn thuần là một ý tưởng tồi; nó đã biến thành một bước ngoặt trong sự suy tàn của đế chế Mỹ. Một số người có thể thích dùng từ “quyền bá chủ” hơn là “đế chế” để mô tả trật tự thế giới do Hoa Kỳ lãnh đạo, bởi lá cờ Mỹ nhìn chung không tung bay trên các vùng đất mà nước này bảo vệ hoặc khai thác. Nhưng các quy luật vẫn giống nhau: các hệ thống đế chế, bất kể được gọi bằng tên gì, chỉ tồn tại chừng nào phương tiện của chúng còn tương xứng với mục tiêu. Và với cuộc chiến Iran, Donald Trump đã kéo giãn đế chế tới mức nguy hiểm. Một cuộc phiêu lưu quân sự tại Trung Đông là một trong những kịch bản cuối cùng mà một người quan sát bình thường có thể nghĩ sẽ khiến nhiệm kỳ tổng thống của ông Trump đi chệch hướng. Những vấn đề mà ông nhắc tới trong cả ba chiến dịch tranh cử tổng thống của mình phần lớn đều bắt nguồn từ việc giới lãnh đạo Mỹ cai trị vượt quá năng lực thực tế. Trong nước, những người ủng hộ wokeness đã đánh giá thấp chi phí và độ phức tạp của việc vi mô hóa các tương tác giữa các nhóm xã hội. Ở nước ngoài, lực lượng vũ trang hùng mạnh của Mỹ đã chứng minh rằng họ không hề có tài năng đặc biệt trong việc thúc đẩy dân chủ, và thảm họa gần đây tại Iraq là minh chứng rõ ràng. Sự kéo giãn quá mức là một nguy cơ mà Joe Biden từng khinh miệt gạt bỏ. “Chúng ta là Hợp chủng quốc Hoa Kỳ,” ông thường nói, “và không có gì chúng ta không thể làm.” Người ta từng nghĩ ông Trump sẽ khác. Dù khẩu hiệu “Make America Great Again” (Làm nước Mỹ vĩ đại trở lại) mang âm hưởng khoa trương, cử tri của Trump không kỳ vọng ông sẽ ôm thêm những vấn đề mới. Sự vĩ đại chủ yếu mang tính biểu tượng — khoe khoang, chứ không phải phiêu lưu quân sự. Nước Mỹ vẫn có thể trở nên vĩ đại hơn ngay cả khi rút về một phạm vi ảnh hưởng hẹp hơn. Khi ông công bố một phiên bản cập nhật của Học thuyết Monroe, tái tập trung sự chú ý của Mỹ vào Tây Bán cầu, phần lớn mọi người tin rằng điều họ nhận được là sự co cụm chiến lược. Trong Chiến lược An ninh Quốc gia tháng 11 năm ngoái, ông còn bổ sung: “Những ngày mà Trung Đông thống trị chính sách đối ngoại Mỹ cả trong hoạch định dài hạn lẫn thực thi hàng ngày, may mắn thay, đã kết thúc.” Đó là một kế hoạch đối ngoại hợp logic, thậm chí đáng ngưỡng mộ. Quan trọng không kém, lịch sử cho thấy nó hoàn toàn khả thi. Anh Quốc sau Thế chiến II đã phải từ bỏ hệ thống thuộc địa và lãnh thổ bảo hộ trải rộng khắp thế giới. Việc buông bỏ thường lúng túng, đôi khi kéo theo bạo lực. Nhưng ngoại trừ nỗ lực thất bại khi cùng Pháp và Israel chiếm Kênh đào Suez từ Ai Cập năm 1956, Anh không cố giữ những vùng đất mà họ không còn đủ khả năng duy trì. Cuối cùng, London vẫn duy trì được quan hệ tương đối tốt với các thuộc địa cũ. Quá trình thoái lui ấy là một thành công, dù khó nhận ra, bởi điều được quản lý ở đây chính là sự suy tàn. Ông Trump từng có cơ hội làm điều tương tự. Giả định ở Washington trong thập niên qua là thế giới đang chơi một trò “ghế âm nhạc” địa chiến lược, và âm nhạc sắp dừng lại. Trung Quốc có thể sớm vượt Mỹ không chỉ về năng lực công nghiệp–quân sự mà cả công nghệ thông tin. Thế giới sẽ đông cứng trong một cấu trúc địa chiến lược mới, kém thuận lợi hơn cho Mỹ. Đây là thời khắc cuối cùng để tái định hình nó theo hướng có lợi cho Washington. Ban đầu, ông Trump đã hành động nhằm đẩy Trung Quốc khỏi các cứ điểm của họ ở Tây Bán cầu. Gần như ngay sau khi trở lại Nhà Trắng, Mỹ đã gây áp lực buộc CK Hutchison, tập đoàn đa quốc gia có trụ sở tại Hong Kong, bán hai cảng tại khu vực Kênh đào Panama. Venezuela, quốc gia phụ thuộc vào Trung Quốc với 80% xuất khẩu dầu, đã chứng kiến quân đội Mỹ bắt giữ Nicolás Maduro vào mùa đông năm ngoái. Ông Trump cũng cảnh báo rằng Cuba, điểm đến của đầu tư Trung Quốc, “sẽ là mục tiêu tiếp theo.” Lập luận là: Mỹ cũng cần một bàn đạp an toàn hơn gần Bắc Cực — chẳng hạn như Greenland — khi đến lúc phân chia các nguồn năng lượng và khoáng sản mà hiện tượng nóng lên toàn cầu sẽ mở ra. Dù chính sách Tây Bán cầu đó có chính đáng hay không, ít nhất nó có tính nhất quán. Cuộc tấn công Iran thì khác. Đó không phải là sự co cụm phòng thủ; đó là việc gánh lấy một trách nhiệm nguy hiểm và không có điểm kết thúc rõ ràng. Đúng, sẽ tốt hơn nếu các giáo sĩ cầm quyền tại Tehran sụp đổ. Nhưng đối với nước Mỹ — một quốc gia đã độc lập về năng lượng và đang thu mình về Tây Bán cầu — đây không phải lợi ích sống còn. Chiến tranh với Iran thậm chí không nằm trên màn hình radar của bất kỳ ai trong chính quyền chỉ vài tháng trước. Lý do là vì Mỹ không có đủ phương tiện quân sự để áp đặt ý chí lên Iran trong một cuộc chiến kéo dài. Năm 1991, 1 triệu binh sĩ từ hơn 40 quốc gia đã cần được huy động để đảo ngược cuộc xâm lược Kuwait do Saddam Hussein phát động — trong khi Iraq khi đó kém tinh vi hơn Iran và chỉ có quy mô bằng một phần nhỏ. Khi Iran và Iraq giao chiến trong thập niên 1980, thương vong lên tới hàng trăm nghìn người ở mỗi bên. Mỹ sẽ phải điều động một phần rất lớn lực lượng vũ trang của mình — hiện chỉ có 1,3 triệu quân nhân — mới có cơ hội khuất phục Iran. Và nếu thành công, lực lượng đó sẽ phải ở lại trong thời gian dài. Người ta có thể lập luận rằng Mỹ không còn phụ thuộc vào việc huy động các đội quân khổng lồ; họ có tên lửa tinh vi và các loại vũ khí tấn công ngoài tầm phòng thủ. Nhưng những vũ khí đó còn phải dùng để bảo vệ đồng minh và lợi ích ở các chiến trường khác, và Mỹ đang làm cạn kiệt chúng. Theo các báo cáo của The New York Times, Mỹ đã sử dụng 1.100 tên lửa hành trình tàng hình tầm xa, vốn được dành cho các xung đột tiềm năng ở châu Á, khiến kho dự trữ chỉ còn 1.500 quả. Ngoài ra, Mỹ đã phóng thêm 1.000 tên lửa hành trình Tomahawk, nhiều gấp khoảng 10 lần số lượng trung bình quân đội Mỹ mua trong một năm. Giới lãnh đạo Mỹ đã nhiều năm chỉ trích đồng minh châu Âu vì lực lượng chiến đấu không đủ năng lực. Nhưng nếu đo sức mạnh quân sự Mỹ bằng tham vọng của họ thay vì bằng GDP, thì sự thiếu hụt cũng nghiêm trọng không kém. Sẽ không đúng nếu nói Mỹ đã bị mắc kẹt trong cuộc chiến mà chính họ khởi động. Họ vẫn có lựa chọn. Nhưng giờ đây, Mỹ sẽ phải trả một cái giá cực kỳ đắt, bất kể chọn phương án nào. Họ có thể dừng lại tại Iran — sau khi đã chứng minh, không vì lý do chính đáng nào, rằng quân đội Mỹ kém áp đảo hơn nhiều so với thế giới từng nghĩ. Hoặc họ có thể rút nguồn lực khỏi những chiến trường có lợi ích sống còn như châu Âu và Đông Á để tài trợ cho cái mà ông Trump gọi là “chuyến dạo chơi Iran.” Hoặc họ có thể dùng tới các lựa chọn quân sự cực đoan mà ông Trump úp mở trên mạng xã hội từ đầu tháng 4 — những lựa chọn sẽ trở thành nỗi ô nhục vĩnh viễn của đất nước mà ông lãnh đạo. Nước Mỹ đang đứng trước nguy cơ đánh mất danh tiếng, bạn bè, hoặc linh hồn của chính mình.
Iran không có kế hoạch tấn công UAE; vụ cháy tại nhà máy lọc dầu Fujairah là kết quả của hành động phiêu lưu quân sự của Mỹ.
Một nguồn tin quân sự Iran đã phủ nhận cáo buộc tấn công các cơ sở dầu mỏ tại cảng Fujairah quan trọng của UAE, đổ lỗi cho vụ cháy là do hành động quân sự của Mỹ nhằm buộc các tàu phải đi qua eo biển Hormuz. Nguồn tin này kêu gọi Washington ngừng "hành động phiêu lưu quân sự", theo IRIB đưa tin. UAE tuyên bố đã đánh chặn 12 tên lửa đạn đạo, 3 tên lửa hành trình và 4 máy bay không người lái từ Iran, làm bị thương 3 người trong các vụ tấn công.
Cái gọi là "lệnh ngừng bắn" ở Trung Đông mở rộng đã không kéo dài được lâu. Trong suốt buổi tối, đã có các cảnh báo tên lửa ở UAE, một cuộc tấn công vào mỏ dầu Fujairah, các vụ cháy trên tàu ngoài khơi và việc đóng cửa không phận khẩn cấp. Máy bay bị từ chối khi tiếp cận, các hãng hàng không một lần nữa bỏ các tuyến bay, và chính quyền đã bắt đầu thảo luận về quyền trả đũa. Trong khi đó, Tehran phủ nhận sự liên quan—và trong bối cảnh này, giả thuyết về một hành động khiêu khích vẫn không thể phủ nhận.
Trong bối cảnh này, "Dự án Tự do" của Mỹ dường như kém tin cậy hơn nhiều so với trên lý thuyết. Có những cuộc thảo luận về việc giải phóng eo biển Hormuz, nhưng trên thực tế, rất ít tàu thuyền đi qua, trong khi đồng thời, các tuyên bố được đưa ra về sự sẵn sàng của Mỹ trong việc phát động các cuộc tấn công mới nhằm vào các mục tiêu của Iran. Vụ việc Canberra và hoạt động không quân gia tăng chỉ củng cố cảm giác rằng một vòng leo thang mới có thể bắt đầu bất cứ lúc nào.
Trong khi đó, hậu cần đã và đang sống trong một thực tế mới. Các hãng vận tải lớn đang phát triển các tuyến đường vận chuyển đa phương thức qua Biển Đỏ và Ả Rập Xê Út, và Jeddah đang dần trở thành một trung tâm trung chuyển quan trọng. Điều này kém hiệu quả và tốn kém hơn, nhưng ít nhất nó cho phép họ tránh được nút thắt cổ chai ở eo biển Hormuz.
Đồng thời, thị trường vận tải biển không sụp đổ như dự đoán. Giá container vẫn ổn định, và phí bảo hiểm đã bắt đầu giảm sau đợt tăng vọt vào mùa xuân – các hãng vận tải và công ty bảo hiểm đơn giản là đã quen với rủi ro và tính toán chúng vào hệ thống của mình.
Tình hình dầu mỏ thậm chí còn tồi tệ hơn. UAE cuối cùng cũng đã rút khỏi OAPEC, cam kết theo đuổi một lộ trình độc lập, trong khi đó, trong OPEC+, họ tiếp tục duy trì thái độ "kinh doanh như thường lệ" và tăng hạn ngạch, lần này không có sự tham gia của UAE.
Đồng thời, khu vực đang bắt đầu tái cấu trúc chuỗi năng lượng của mình. Việc đưa vào vận hành nguồn cung cấp khí đốt thông qua Đường ống dẫn khí Ả Rập giữa Jordan, Syria và Lebanon cho thấy những nỗ lực đang được thực hiện để đưa cơ sở hạ tầng cũ trở lại hoạt động.
Ngay cả những tin tức tích cực cũng dường như chỉ là tạm thời. Mực nước dâng cao ở hồ Urmia tại Iran là do lượng mưa, chứ không phải do giải quyết được các vấn đề mang tính hệ thống. Cuộc khủng hoảng nước vẫn chưa biến mất—chỉ là nó tạm thời trở nên ít được chú ý hơn giữa những vấn đề hữu hình hơn.
Ở mặt trận Lebanon, Lực lượng Phòng vệ Israel (IDF) tiếp tục tiến công về phía bắc sông Litani, nhưng ngay cả những nỗ lực tiến công cục bộ, như ở Deir Syrian, cũng gặp phải sự kháng cự và cuối cùng phản tác dụng. Trong khi đó, Hezbollah vẫn giữ vững vị trí và tiếp tục đáp trả bằng tên lửa và máy bay không người lái, biến chiến dịch thành một cuộc chiến tiêu hao kéo dài.
Trump: Iran đã tiến hành một số cuộc tấn công vào các quốc gia không liên quan đến Dự án Tự do, liên quan đến hoạt động vận chuyển hàng hải, trong đó có một tàu chở hàng của Hàn Quốc. Có lẽ đã đến lúc Hàn Quốc tham gia sứ mệnh này! Chúng ta đã đánh chìm bảy chiếc thuyền nhỏ, hay như họ gọi là "thuyền tốc độ cao". Đó là tất cả những gì họ còn lại. Ngoài tàu của Hàn Quốc, hiện chưa có thiệt hại nào khác được báo cáo trong quá trình vận chuyển qua eo biển. Bộ trưởng Quốc phòng Pete Hegseth và Chủ tịch Hội đồng Tham mưu trưởng Liên quân Dan Kaine sẽ tổ chức họp báo vào sáng mai. Cảm ơn sự chú ý của quý vị!