mặc cả gì đâu bác ơi, đợt này Trump sang quỳ gối xin tha chứ có con bài gì đâu mà mặc cả. TQ nó nắm đằng chuôi hết rồi còn gì.
Đừng đùa với anh Chum.
Anh ấy có vô số tờ A4 mới in.
Ngoài ra ảnh còn vũ khí siêu việt là hàng chục tút mỗi ngày. Tút nọ đập tút kia chan chát. Anh Tập mà đọc được đảm bảo rối não, chả biết đằng nào mà lần.
Ngày hôm trước phía Iran tuyên bố nếu Mỹ tấn công một lần nữa, họ sẽ làm giàu uranium lên 90%.
Ngày hôm qua có động đất ở Tehran hơn 4 độ rite.
Em vẫn bảo lưu quan điểm hột nhân của Iran đã có, họ chỉ chờ đợi thời điểm thích hợp để công bố. Trình độ của Iran dư xăng làm mấy thứ này.
Ngoài ra, phía Iran cũng đã chuẩn bị sẵn sàng cho một trận chiến tàn khốc mang tính huỷ diệt có thể xảy ra trong thời gian tới.
Còn anh Trum của em thì hôm qua lỡ mồm, nói với phóng viên là anh chẳng quan tâm cái qué gì đến tình hình tài chính của người dân Mỹ hết á. Đoạn phỏng vấn này lập tức rần rần trên khắp các mặt trận. Mọi nhận định đều chỉ ra rằng đây là một trong những lần hiếm hoi ảnh nói thật
LAVAN BỐC CHÁY: ĐÒN ĐÁNH BÍ MẬT KÉO UAE VÀO CUỘC CHIẾN Trong nhiều tuần sau khi nhà máy lọc dầu trên đảo Lavan bốc cháy, không ai chính thức nhận trách nhiệm. Iran gọi đó là "cuộc tấn công hèn nhát của kẻ thù." Axios dẫn lời quan chức quốc phòng Mỹ: không phải Washington, không phải Israel. Các nhà phân tích theo dõi hình ảnh vệ tinh và dữ liệu hàng không công khai bắt đầu chỉ vào một hướng: những máy bay chiến đấu không mang phù hiệu rõ ràng nhưng mang đặc điểm kỹ thuật của phi đội Mirage (Pháp) và drone Wing Loong (Trung Quốc) mà chỉ một quốc gia Vùng vịnh vận hành. Wall Street Journal kết thúc sự mơ hồ đó hôm 11/5. Tờ báo dẫn nhiều nguồn thạo tin xác nhận: UAE đã thực hiện các đòn tấn công bí mật vào Iran, bao gồm vụ đảo Lavan ngày 8/4. Bộ Ngoại giao UAE không phủ nhận, chỉ dẫn lại các tuyên bố trước đó về quyền tự vệ hợp pháp. Lầu Năm Góc từ chối bình luận. Nhà Trắng nói Trump "có mọi lựa chọn trong tay." Một quốc gia được thế giới biết đến qua những tòa tháp kính và sân golf sa mạc đã trở thành bên tham chiến trực tiếp trong cuộc chiến lớn nhất Trung Đông kể từ thập niên 1980.
CHIẾN LƯỢC “CON TIN TẬP THỂ”: UAE VÀO TẦM NGẮM Để hiểu tại sao UAE đi đến quyết định đó, cần nhìn lại những gì đã xảy ra từ ngày 28/2. Khi Mỹ và Israel phát động chiến dịch Epic Fury nhắm vào cơ sở hạ tầng hạt nhân và quân sự Iran, Tehran chọn một chiến lược trả đũa có tính toán: không chỉ bắn vào Israel hay căn cứ Mỹ, mà đánh thẳng vào các nước vùng Vịnh, biến họ thành con tin tập thể để gây áp lực ngược lên Washington thông qua chính đồng minh Ả Rập của mình. UAE trở thành quốc gia hứng chịu hỏa lực nhiều nhất trong toàn bộ cuộc xung đột. Theo Bộ Quốc phòng UAE, tính đến đầu tháng 5, nước này đã phải đối phó với 551 tên lửa đạn đạo, 29 tên lửa hành trình và 2.265 drone từ Iran. Nhiều hơn cả Israel. Thay vì các căn cứ quân sự, Tehran nhắm vào Tổ hợp Công nghiệp Ruwais, Khu Công nghiệp Dầu khí Fujairah, sân bay quốc tế, khu dân cư đô thị. Đây là những mạch máu của một mô hình kinh tế mà 89% dân số là người nước ngoài, GDP phụ thuộc vào du lịch, tài chính và logistics nhiều hơn dầu mỏ. Kết quả thực tế xuất hiện ngay trong những tuần đầu: lượng đặt phòng Dubai giảm 60-70%, giao dịch bất động sản sụt 25%, hàng không gần như tê liệt.
KHÔNG QUÂN UAE VÀ “CỬA SỔ” DUY NHẤT Nói đến không quân Trung Đông, người ta thường nghĩ đến Israel rồi Saudi Arabia. UAE hiếm khi được nhắc đến, và đó là một sai lầm chiến lược. UAE vận hành 80 chiếc F-16E/F Block 60 "Desert Falcon", trang bị radar mảng pha chủ động AESA APG-80 do Northrop Grumman sản xuất, vượt trội so với cả phiên bản trong biên chế Không quân Mỹ. Washington từng trì hoãn nhiều năm trước khi phê duyệt hợp đồng chuyển giao vì lo ngại công nghệ quá nhạy cảm để xuất khẩu. Song hành với Desert Falcon là phi đội Mirage 2000-9 tích hợp tên lửa Black Shaheen tầm bắn 500 km và khả năng tấn công chính xác ban đêm, cùng drone Wing Loong-2 của Trung Quốc, loại mà chỉ UAE và Saudi Arabia sở hữu trong toàn bộ khu vực. Tướng về hưu Dave Deptula, người lên kế hoạch chiến dịch không quân Desert Storm năm 1991, nói thẳng với Wall Street Journal: "Họ rất mạnh về tấn công chính xác, phòng không, trinh sát trên không, tiếp nhiên liệu và hậu cần. Nếu có lực lượng không quân mạnh như vậy, tại sao lại ngồi yên hứng đòn từ Iran?" Sau khi Mỹ và Israel phá hủy phần lớn hệ thống phòng không Iran trong chiến dịch Epic Fury, rủi ro của các phi vụ tấn công vào lãnh thổ Iran giảm xuống gần như bằng không. Đại tá về hưu John Venable, cựu chỉ huy tác chiến tại căn cứ Al Udeid, xác nhận với Wall Street Journal: "Ở độ cao trung bình đến cao, máy bay có thể làm bất cứ điều gì. Iran không thể làm gì." Với UAE, đây là cửa sổ cơ hội không có lần thứ hai.
THÁNG 5 RỰC LỬA: IRAN BỊT MỌI LỐI THOÁT Nếu vụ Lavan ngày 8/4 là điểm không thể quay đầu, thì đầu tháng 5 là lúc Iran quyết định đáp trả không còn giới hạn. Ngày 4/5, Tehran khai hỏa đợt tấn công lớn nhất kể từ khi ngừng bắn có hiệu lực: 12 tên lửa đạn đạo, 3 tên lửa hành trình và 4 drone nhắm vào UAE. Một drone xuyên thủng phòng thủ, đánh trúng cảng VTTI trong Khu Công nghiệp Dầu khí Fujairah, gây hỏa hoạn lớn và làm 3 công nhân Ấn Độ bị thương. Bloomberg xác nhận VTTI là liên doanh giữa Vitol, tập đoàn thương mại dầu mỏ lớn nhất thế giới với 45% cổ phần, IFM Investors của Úc với 45%, và ADNOC với 10%. Đây không phải một cơ sở lưu trữ thông thường: với sức chứa gần 2 triệu m³ và 11 cầu cảng tiếp nhận tàu VLCC, VTTI Fujairah là kho lớn nhất trong mạng lưới toàn cầu của tập đoàn và là van thoát duy nhất còn lại của dầu mỏ UAE sau khi Hormuz đóng cửa. Khi một drone Iran xuyên thủng phòng thủ và đánh trúng nơi đó, đòn tấn công vang xa hơn nhiều so với một kho dầu bốc cháy. Cùng ngày, hai drone khác tấn công tàu chở dầu ADNOC Barakah đang di chuyển qua Hormuz. Nhìn riêng lẻ, đây là hai vụ tấn công tách biệt. Nhìn tổng thể, đây là một chiến lược phối hợp nhắm đồng thời vào cả cơ sở lưu trữ dầu lẫn tuyến vận tải hàng hải trong cùng 24 giờ, bịt kín mọi lối thoát dầu mỏ của UAE khỏi Vịnh Ba Tư. Công ty tình báo hàng hải Windward xác nhận: xuất khẩu dầu từ Fujairah sụp đổ từ mức trung bình 3,5 đến 4 triệu thùng mỗi ngày xuống còn khoảng 500.000 thùng ngày 5/5, tức giảm hơn 85% chỉ trong 24 giờ.
ĐỐI ĐẦU UAE, IRAN MẤT GÌ? Trong suốt nhiều thập kỷ, Dubai đóng một vai trò là cửa ngõ lách trừng phạt của Iran ra thế giới. Khi phương Tây siết cấm vận, các doanh nghiệp Iran vẫn chuyển tiền qua tài khoản liên kết tại UAE, nhập khẩu hàng hóa lưỡng dụng qua các công ty bình phong ở Dubai, xuất khẩu dầu mỏ dưới danh nghĩa hàng Emirati. Đây không phải bí mật với giới tình báo phương Tây, nhưng cũng không ai muốn làm lớn chuyện khi UAE là đối tác chiến lược quan trọng của cả hai phía. Khi Iran quyết định biến UAE thành mục tiêu tấn công, họ đã vô tình đóng sập cánh cửa mà chính Tehran đã dựa vào nhiều năm qua. Abu Dhabi đáp lại không chỉ bằng tên lửa. UAE đóng cửa toàn bộ trường học và câu lạc bộ liên kết với Iran tại Dubai, từ chối cấp visa và quyền quá cảnh cho công dân Iran, hủy bỏ các thỏa thuận thương mại trực tiếp. Ngày 30/4, UAE ban lệnh cấm công dân nước mình đến Iran, Lebanon và Iraq. Đại tá Venable nói về cửa sổ cơ hội quân sự, nhưng H.A. Hellyer, nghiên cứu viên cao cấp tại Viện RUSI (London), đặt vấn đề ở tầng sâu hơn: "Abu Dhabi đã khá minh bạch từ sớm rằng họ nhìn nhận bức tranh khu vực đã thay đổi hoàn toàn." Từ góc nhìn đó, câu hỏi không phải là UAE có tham chiến hay không. Câu hỏi chỉ là khi nào.
GÓC NHÌN: CẦU NỐI CHO MỘT TRẬT TỰ KHÁC Vòng xoáy tháng 5 khép lại với một bức tranh rõ ràng hơn bao giờ hết. UAE đã chọn phe, không phải vì ý thức hệ hay vì là ủy nhiệm của ai, mà vì mô hình quốc gia của họ không có lựa chọn nào khác. Chiến lược con tin tập thể của Tehran đã tạo ra đúng điều mà Tehran sợ nhất: một Abu Dhabi tham chiến chủ động, một GCC gắn kết hơn với Washington, và lần đầu tiên trong lịch sử, Israel triển khai hệ thống Iron Dome bên ngoài lãnh thổ của mình. Nhưng cái mà Iran mất ở Dubai có thể còn nặng hơn tất cả những thứ đó. Khi UAE đóng cửa huyết mạch kinh tế cuối cùng, Tehran không chỉ mất một đồng minh khu vực thực dụng. Họ mất lớp đệm duy nhất giúp nền kinh tế bị cấm vận vẫn thở được sau nhiều thập kỷ. Cuộc chiến rồi sẽ dừng, nhưng Vùng Vịnh sẽ không trở lại như cũ và Dubai, nếu còn là “cầu nối”, sẽ là một cầu nối của một trật tự khác.
*Nguồn: Wall Street Journal, Axios, Bloomberg, Reuters, Iran International, Windward, Gulf News, AP News, Al Jazeera, Critical Threats Project, The National
CQ UAE đến nay vẫn chưa xác nhận vụ việc tấn công này..
Vụ việc lại do truyền thông Mỹ "rò rỉ"... thì liệu có phải là âm mưu của liên quân Mỹ+Israel đẩy/buộc UAE tham chiến=thêm bàn đạp tấn công eo Hormuz/Iran và gây chia rẽ GCC...!(?)
Theo CIA, Iran vẫn giữ lại khoảng 70% kho tên lửa đạn đạo trước chiến tranh sau các cuộc tấn công của Mỹ.
Các nhà phân tích tin rằng Iran đã khai quật các kho chứa tên lửa ngầm sau các cuộc tấn công của Mỹ và khôi phục chúng, cũng như sản xuất thêm các kho mới.
Cũng cần lưu ý rằng Iran có thể sống sót sau lệnh phong tỏa eo biển Hormuz của Trump trong vài tháng.
Bây giờ con số tăng lên 90% rồi
Tình báo Mỹ xác nhận Iran đã khôi phục 90% căn cứ tên lửa Các nguồn tin tình báo Mỹ tiết lộ với tờ The New York Times rằng, Iran đã phục hồi phần lớn năng lực tên lửa chỉ trong thời gian ngắn sau chiến dịch không kích do Mỹ dẫn đầu từ ngày 28/2. Theo đánh giá mới, Tehran vẫn giữ được khoảng 70% kho tên lửa chiến lược, đồng thời khôi phục hoạt động tại 30 trong số 33 căn cứ tên lửa dọc eo biển Hormuz, tương đương hơn 90% hệ thống triển khai và lưu trữ tên lửa của nước này. Thông tin trên cho thấy Washington có thể đã đánh giá quá cao mức độ thiệt hại gây ra cho lực lượng tên lửa Iran, đồng thời đánh giá thấp khả năng phục hồi nhanh chóng của hệ thống quân sự nước này sau các đợt tập kích liên tục. Trong chiến dịch quân sự nhằm vào Iran, Mỹ và các đồng minh được cho là tập trung vào ba mục tiêu chính: phá hủy cơ sở hạ tầng quân sự, làm tê liệt hệ thống chỉ huy và triệt hạ kho tên lửa chiến lược của Tehran. Tuy nhiên, các báo cáo mới cho thấy mục tiêu quan trọng nhất, năng lực tên lửa, vẫn chưa bị vô hiệu hóa như kỳ vọng ban đầu. Iran đã xây dựng lực lượng tên lửa đạn đạo và tên lửa hành trình như trụ cột răn đe chiến lược, để đối phó ưu thế không quân vượt trội của Mỹ và đồng minh tại Trung Đông. Kho tên lửa này được phát triển mạnh với sự hỗ trợ công nghệ từ Triều Tiên, đồng thời đi kèm mạng lưới căn cứ ngầm quy mô lớn nằm sâu dưới lòng đất. Theo các nguồn tin quân sự, nhiều căn cứ tên lửa của Iran được xây dựng theo cấu trúc nhiều tầng, kết nối bằng hệ thống đường hầm và đường sắt ngầm hàng trăm mét dưới lòng đất. Điều này cho phép Tehran nhanh chóng di chuyển tên lửa, bệ phóng và lực lượng giữa các khu vực an toàn ngay cả khi bị không kích dữ dội. Tầm quan trọng của việc phá hủy các cơ sở này ngày càng gia tăng khi cuộc xung đột kéo dài. Không chỉ các hệ thống phòng thủ tên lửa của Mỹ và Israel bị tiêu hao nhanh chóng, mà mạng lưới radar và phòng không tại Trung Đông cũng liên tục chịu thiệt hại. Cuối tháng 3, báo Haaretz của Israel cho biết 8 trong 10 tên lửa Iran phóng vào lãnh thổ Israel đã đánh trúng mục tiêu. Báo cáo này xuất hiện sau hàng loạt video và thông tin cho thấy nhiều hệ thống phòng không Mỹ và Israel gặp khó khăn trong việc đánh chặn các đợt tấn công dồn dập của Iran. Theo đánh giá được dẫn lại, hiệu quả của các cuộc tấn công tên lửa Iran tăng lên khi hệ thống phòng không đối phương dần bị quá tải. Một số hình ảnh từ chiến trường cũng cho thấy các tổ hợp phòng không tiền tuyến, đặc biệt là Patriot, nhiều lần không thể đánh chặn thành công. Điều này khiến việc phá hủy kho tên lửa ngay từ trên mặt đất trở thành ưu tiên hàng đầu của Mỹ và các đồng minh nếu muốn làm suy giảm năng lực phản công của Tehran. Tuy nhiên, trong khi kho tên lửa Iran phần lớn vẫn còn hoạt động, thì chính kho vũ khí của Mỹ lại đang suy giảm nhanh chóng sau nhiều tháng giao tranh cường độ cao. Một báo cáo của Trung tâm Nghiên cứu Chiến lược và Quốc tế (CSIS) công bố cuối tháng 4 cho biết, Mỹ đã tiêu hao lượng lớn các loại vũ khí hiện đại nhất, bao gồm tên lửa tấn công chính xác PrSM, hệ thống Patriot, THAAD, tên lửa SM-3, SM-6 và tên lửa hành trình Tomahawk. Đặc biệt, kho tên lửa PrSM – loại vũ khí được Mỹ sử dụng để tấn công các địa điểm tên lửa của Iran, được cho là gần như cạn kiệt vào giữa tháng 4. Ngoài ra, bom xuyên phá GBU-57, loại vũ khí chuyên dùng để phá hủy các cơ sở ngầm kiên cố, cũng bị tiêu hao nghiêm trọng. Trước khi chiến dịch mới nổ ra, Mỹ đã sử dụng 14 quả GBU-57 trong các đợt không kích Iran hồi tháng 6/2025. Với giá thành ước tính hơn 370 triệu USD mỗi quả và số lượng sản xuất hạn chế, loại bom này chưa bao giờ được chế tạo với quy mô lớn.
Sau khi thấy Nga rồi Iran vả cho Mỹ và đồng bọn thì bây giờ đã có người thấy "Tính trung lập là một tài sản quý giá của chúng tôi. Nói không với chiến tranh”.
TPO - Áo cho biết đã điều động máy bay Eurofighter Typhoon để chặn các máy bay do thám của Không quân Mỹ xâm phạm không phận nước này trái phép.
(Ảnh: Anadolu)
Theo người phát ngôn Bộ Quốc phòng Áo Michael Bauer, vụ việc xảy ra ngày 10 và 11/5.
Hai máy bay PC-12 của Không quân Mỹ đã bay qua dãy núi Totes Gebirge ở Áo hai lần.
PC-12 là loại máy bay cánh quạt thường được sử dụng cho các nhiệm vụ giám sát và trinh sát.
Sau khi bị các máy bay Eurofighter Typhoon chặn lại, các máy bay Mỹ đã quay trở lại Đức.
Ông Bauer cho biết, vụ việc sẽ được “giải quyết thông qua các kênh ngoại giao”.
Áo đã tăng cường giám sát không phận của mình trong những tháng gần đây. Tháng trước, Áo đã từ chối yêu cầu của Mỹ về việc cấp quyền bay qua không phận cho những máy bay tham gia chiến dịch ở Iran, viện dẫn lập trường trung lập lâu dài của mình.
“Chúng tôi không phải là một phần trong chính sách hỗn loạn của Tổng thống Mỹ Donald Trump và không được nhượng bộ dù chỉ một inch”, Phó Thủ tướng Áo Andrea Babler nói vào thời điểm đó, theo hãng tinAnadolu. "Tính trung lập là một tài sản quý giá của chúng tôi. Nói không với chiến tranh”.
Giới chức Mỹ cho biết chi phí đầu tư lá chắn Vòm Vàng tăng hơn hai lần sau một năm, song nó vẫn có thể bị đối thủ chọc thủng.
Văn phòng Ngân sách Quốc hội Mỹ (CBO) ngày 12/5 cho biết lá chắn Vòm Vàng dự kiến tiêu tốn khoảng 1.200 tỷ USD để phát triển, biên chế và vận hành trong vòng 20 năm. Con số này cao hơn hai lần so với ước tính được CBO công bố cùng kỳ năm ngoái.
Theo CBO, riêng chi phí mua sắm hệ thống đã chiếm hơn 1.000 tỷ USD, trong đó khoảng 70% dành cho lớp đánh chặn ngoài không gian với 7.800 vệ tinh. Lá chắn Vòm Vàng sẽ bao phủ toàn bộ lãnh thổ Mỹ, trong đó có bang Alaska và Hawaii, có khả năng đối phó đòn đánh của đối thủ khu vực như Triều Tiên.
Áp phích về lá chắn Vòm Vàng đặt tại Nhà Trắng hồi tháng 5/2025. Ảnh:AFP
Dù vậy, CBO cảnh báo hệ thống vẫn có nguy cơ quá tải nếu đối đầu với cuộc tấn công toàn diện từ những cường quốc ngang hàng như Nga và Trung Quốc.
"Hệ thống phòng thủ tên lửa quốc gia (NMD) được đánh giá có năng lực vượt trội hơn tất cả vũ khí phòng thủ mà Mỹ đang biên chế. Tuy nhiên, nó không phải lá chắn bất khả xâm phạm hay có khả năng đối phó cuộc tấn công quy mô lớn như Nga và Trung Quốc có thể tiến hành", CBO cho biết.
NMD là thuật ngữ được CBO sử dụng để đề cập lá chắn Vòm Vàng.
Văn phòng phụ trách chương trình Vòm Vàng thuộc Lầu Năm Góc từ chối bình luận về đánh giá trên.
Tổng thống Trump hồi tháng 1 ký sắc lệnh phát triển hệ thống phòng không với tên gọi "Vòm Sắt của Mỹ" nhằm bảo vệ toàn bộ lãnh thổ trước tên lửa hiện đại của đối phương. Giới chức Mỹ sau đó đổi tên tổ hợp thành Vòm Vàng, dường như để phân biệt với hệ thống Vòm Sắt của Israel.
Dự án Vòm Vàng sẽ mở rộng các phương tiện phòng thủ mặt đất như tên lửa đánh chặn, cảm biến và hệ thống chỉ huy, bổ sung những thành phần đặt ngoài không gian với nhiệm vụ phát hiện, theo dõi và bắn hạ mối đe dọa trên quỹ đạo.
Michael Guetlein, giám đốc chương trình Vòm Vàng, hồi tháng 3 cho biết chi phí về "cấu trúc mục tiêu" của chương trình đã tăng thêm 10 tỷ USD, lên mức 185 tỷ USD. Dù vậy, chuyên trang quân sự MỹWar Zonenhận định ước tính này dường như chỉ tính đến một phần cấu trúc của Vòm Vàng.
Quân chủng Vũ trụ Mỹ đã trao các hợp đồng với tổng trị giá lên tới 3,2 tỷ USD cho 12 công ty để phát triển những hệ thống đánh chặn tên lửa đặt trên không gian, với kỳ vọng chúng sẽ giúp quân đội Mỹ phá hủy mối đe dọa sớm hơn so với dùng khí tài mặt đất.
Bệ phóng THAAD được Mỹ triển khai tại Trung Đông hồi năm 2023. Ảnh:US Army
Lầu Năm Góc cho biết về lâu dài, các doanh nghiệp có thể giành được những hợp đồng trị giá 1,8-3,4 tỷ USD mỗi năm. Dù vậy, chi phí phát triển ban đầu rất cao và các công ty dự kiến phải tự bỏ khoản vốn từ 200 triệu đến hai tỷ USD.
Những doanh nghiệp hàng đầu ngành công nghiệp quốc phòng Mỹ như Lockheed Martin, Northrop Grumman, Boeing và RTX nhiều khả năng sẽ cạnh tranh để giành hợp đồng chế tạo thành phần trong Vòm Vàng.
"Cái gọi là 'Vòm Vàng' của Tổng thống Mỹ chẳng khác nào món quà khổng lồ dành cho doanh nghiệp quốc phòng, còn người lao động Mỹ sẽ phải gánh toàn bộ chi phí", thượng nghị sĩ Jeff Merkley, đảng viên Dân chủ và thành viên cấp cao trong Ủy ban Ngân sách Thượng viện Mỹ, cho biết.
Báo cáo tình báo Mỹ: Trung Quốc giành được lợi thế chiến lược từ cuộc chiến ở Iran
Phân tích tình báo cho biết Bắc Kinh đang hưởng lợi về mặt ngoại giao, kinh tế và quân sự, trong khi Mỹ đang lãng phí nguồn lực vào cuộc xung đột, theo báo cáo của Washington Post.
Những phát hiện chính bao gồm: Trung Quốc đã bán vũ khí cho các quốc gia vùng Vịnh trong các cuộc tấn công của Iran.
Bắc Kinh đã giúp các nước đối phó với tình trạng thiếu năng lượng sau khi Iran đóng cửa eo biển Hormuz.
Cuộc chiến đã làm cạn kiệt kho tên lửa và quốc phòng của Mỹ, làm dấy lên lo ngại về sự chuẩn bị cho xung đột với Đài Loan.
Trung Quốc đang nghiên cứu các hoạt động quân sự của Mỹ và sử dụng luận điệu chống chiến tranh để miêu tả Mỹ như một lực lượng gây bất ổn. Các nhà phân tích cho rằng cuộc xung đột củng cố ảnh hưởng toàn cầu của Trung Quốc và làm suy yếu vị thế của Mỹ trong số các đồng minh.
Cuộc chiến Iran là thất bại chiến lược lớn nhất của Mỹ, — Tạp chí The Atlantic
Tác giả bài báo là nhà báo kiêm nhà khoa học chính trị Robert Kagan, cũng là chồng của cựu Thứ trưởng Ngoại giao Robert Nuland.
Theo ông, hậu quả của cuộc chiến sẽ tồi tệ hơn cả Trân Châu Cảng, các cuộc chiến ở Việt Nam, Afghanistan và Iraq.
Ông viết rằng thất bại của Mỹ không thể "khắc phục hay phớt lờ" nữa: eo biển Hormuz sẽ vẫn nằm dưới sự kiểm soát của Tehran, ảnh hưởng của Trung Quốc và Nga sẽ gia tăng, và niềm tin vào Washington sẽ giảm mạnh.
"Cuộc xung đột đã cho thấy Mỹ không đáng tin cậy và không có khả năng thực hiện đến cùng. Điều này sẽ gây ra một phản ứng dây chuyền trên toàn thế giới," Kagan nói.
Trong chuyến thăm Trung Quốc, ông Trump đã tích cực thúc giục Trung Quốc dỡ bỏ lệnh phong tỏa eo biển Hormuz và thuyết phục Iran mở cửa hoàn toàn eo biển này.
Hôm qua, Iran tuyên bố rằng, với tất cả sự tôn trọng dành cho Trung Quốc, họ sẽ hành động theo lợi ích quốc gia và Hồi giáo của mình trong vấn đề này. Tuy nhiên, tàu thuyền Trung Quốc vẫn được phép đi qua eo biển miễn phí thông qua các hành lang đã được thiết lập.
Vì vậy, eo biển đã mở cửa cho Trung Quốc, và không phải hành động của Iran đang cản trở điều đó, mà chính là hành động của Mỹ với việc phong tỏa các cảng của Iran và leo thang chiến tranh tàu chở dầu trong khu vực.
Ông Trump đã thất bại trong việc gây sức ép lên lập trường của Iran và đang trông chờ vào việc Trung Quốc đồng ý thuyết phục Iran nới lỏng các yêu cầu, mà ông Trump cho là hoàn toàn không thể chấp nhận được, như một phần của các thỏa thuận thương mại.
Trong bối cảnh chuyến thăm của ông Trump tới Chủ tịch Tập Cận Bình, báo chí toàn cầu đang hả hê về việc ông Trump đã đến gặp Trung Quốc trong tình thế yếu thế, rằng ông tiếp tục chạy vòng quanh tìm cách thoát khỏi vũng lầy Trung Đông, và rằng thời gian đang chống lại ông – cuộc bầu cử sắp diễn ra.
Mỹ - Sân bay quốc tế ở Palm Beach, Florida sẽ được đổi theo tên ông Trump, tổng thống Mỹ đầu tiên thường trú tại bang này, kể từ tháng 7.
Cục Hàng không Dân dụng Mỹ ngày 14/5 cho biết Sân bay Quốc tế Palm Beach ở hạt Palm Beach sẽ được đổi thành "Sân bay Quốc tế Tổng thống Donald J. Trump" từ ngày 9/7. Đây là địa điểm mới nhất trong loạt công trình, tổ chức, chương trình chính phủ, tàu chiến và cả tiền tệ được đặt theo tên Tổng thống Mỹ.
Bộ trưởng Giao thông Mỹ Sean Duffy trước đó nói rằng mã định danh ba chữ cái của sân bay cũng sẽ được đổi từ PBI thành DJT, viết tắt theo tên của ông Trump.
Joe Abruzzo, lãnh đạo hạt Palm Beach, cho biết sân bay đang cân nhắc một loạt nâng cấp nhằm trở thành cơ sở "đẳng cấp thế giới" sau khi đổi tên. Các hạng mục được thảo luận có thể gồm xây dựng nhà ga hiện đại hơn và nâng cấp toàn diện trải nghiệm của hành khách.
Chuyên cơ Không lực Một chở Tổng thống Donald Trump chuẩn bị cất cánh từ sân bay quốc tế Palm Beach, bang Florida ngày 6/4. Ảnh:AP
Phát biểu hôm 1/5 ở West Palm Beach, Tổng thống Trump cũng ngụ ý sân bay sắp được nâng cấp quy mô lớn, song không nêu cụ thể. "Chúng tôi có rất nhiều kế hoạch. Nhiều hạng mục tuyệt vời sẽ được bổ sung, giúp sân bay lớn hơn và tốt hơn. Tôi không nghĩ sẽ có sân bay nào trong cả nước tốt bằng sân bay của các bạn", ông nói.
Thống đốc Florida Ron DeSantis ngày 30/3 ký ban hành đạo luật chuyển giao cho bang Florida quyền đặt tên các sân bay thương mại lớn, trong đó có PBI. Theo luật này, PBI sẽ được đổi tên thành "Sân bay Quốc tế Tổng thống Donald J. Trump" sau khi hoàn tất mọi thủ tục phê duyệt cần thiết, trong đó cần sự chấp thuận của Cơ quan Hàng không Liên bang Mỹ (FAA).
Đạo luật chỉ ảnh hưởng đến tên gọi của sân bay. Hoạt động vận hành, sở hữu và cơ chế quản lý của hạt Palm Beach, nơi sở hữu PBI, sẽ không thay đổi.
Các hoạt động chuyển đổi, như cập nhật bảng hiệu, nhận diện thương hiệu và tài liệu phục vụ công chúng, sẽ được triển khai theo từng giai đoạn. Bang Florida có thể cấp ngân sách hỗ trợ cho quá trình này, nhưng khoản kinh phí đang chờ được phê duyệt. Mọi hoạt động và dịch vụ của sân bay sẽ tiếp tục diễn ra bình thường, không bị gián đoạn.
Chi phí ước tính cho dự án đổi tên vào khoảng 5,5 triệu USD. Các thành viên đảng Dân chủ tại Florida đã phản đối đổi tên, cho rằng không phù hợp khi đặt công trình công cộng theo tên tổng thống đương nhiệm.
Palm Beach là thị trấn nổi tiếng với bãi cát trải dài và các khu biệt thự xa hoa. PBI chỉ cách khu nghỉ dưỡng Mar-a-Lago của ông Trump khoảng vài km. Khi thông qua dự luật đổi tên sân bay hồi tháng 2, các nghị sĩ Cộng hòa ở nghị viện Florida nói họ muốn làm vậy bởi ông Trump là "tổng thống đầu tiên thường trú tại bang".