SÁU ĐIỀU KIỆN BẤT KHẢ THI: VÌ SAO IRAN KHÔNG THỂ CHẤP NHẬN VÀ CHIẾN TRANH SẼ CHUYỂN SANG HÌNH THÁI MỚI! Tối hậu thư sáu điểm tưởng như mở đường cho hòa đàm, nhưng thực chất phơi bày sự bất khả thi giữa yêu cầu chiến lược của Washington và giới hạn sinh tồn của Tehran. Khi những điều kiện đặt ra vượt quá khả năng chấp nhận của cả hệ thống chính trị Iran, hòa bình không thể hình thành—xung đột có thể sẽ bước sang hình thái dai dẳng và tinh vi hơn.
Những tuần đầu tháng 3/2026 chứng kiến một nỗ lực mới của Washington nhằm thiết lập khung đàm phán với Tehran trong bối cảnh cuộc chiến Mỹ–Israel–Iran đã bước sang tuần thứ tư. Theo các phân tích từ Axios được RBC‑Ukraine dẫn lại, nhóm cố vấn của Tổng thống Donald Trump — gồm Jared Kushner và Steve Witkoff — đã bắt đầu phác thảo cấu trúc “hòa đàm tiềm năng” với Iran, tập trung vào ba trục then chốt: uranium làm giàu, hỏa tiễn đạn đạo và mạng lưới lực lượng ủy nhiệm của Tehran. Đồng thời, thông tin từ Adnkronos cho thấy Washington đặt lên bàn một bộ yêu cầu mang tính cực hạn: mở lại eo biển Hormuz, triệt tiêu làm giàu uranium, thu hẹp năng lực hỏa tiễn và chấm dứt hoàn toàn hỗ trợ cho Hezbollah, Hamas và Houthis. Dù về mặt hình thức đây là những điều kiện để “kết thúc chiến tranh”, nhưng khi phân tích chúng dưới lăng kính chiến lược, cấu trúc quyền lực Iran và bối cảnh lịch sử của quan hệ Mỹ–Iran, có thể thấy chúng mang bản chất của một tối hậu thư hơn là cơ sở cho đàm phán. Sáu điều kiện mà Mỹ đưa ra tạo thành một ma trận yêu cầu mà Tehran không thể và không muốn thực thi, và về mặt thực tế cũng không có khả năng chấp nhận. Chính tính không tương thích, không nhượng bộ này khiến mọi nỗ lực hòa đàm khó có thể hình thành, và nếu có, chúng chỉ là bề nổi của một chu kỳ chiến tranh mới kéo dài hơn, linh hoạt hơn và khó kiểm soát hơn.
ĐIỀU KIỆN BUỘC IRAN CHẤM DỨT CHƯƠNG TRÌNH HỎA TIỄN TRONG 5 NĂM: SỰ PHỦ ĐỊNH NĂNG LỰC SINH TỒN CHIẾN LƯỢC Washington yêu cầu Tehran ngừng toàn bộ chương trình hỏa tiễn — vốn là trụ cột răn đe cốt lõi của Iran trong nhiều thập kỷ. Reuters dẫn lời Tổng thống Trump rằng Mỹ sẽ “phá hủy công nghiệp hỏa tiễn Iran đến tận gốc”, coi đây là mối đe dọa trực tiếp đối với lực lượng Mỹ ở nước ngoài và cả đồng minh châu Âu. Nhưng trong cấu trúc phòng thủ Iran, hỏa tiễn là thứ duy nhất bù đắp cho điểm yếu về không quân và khả năng tấn công tầm xa. Việc từ bỏ chương trình này tương đương việc Tehran chuyển từ răn đe chủ động sang trạng thái dễ tổn thương hoàn toàn — điều mà không một chính quyền Iran nào, dù ôn hòa hay cứng rắn, có thể chấp nhận. Trong tâm lý chiến lược Iran, mối đe dọa Israel và Mỹ không phải giả định mà là thực tế lịch sử, được củng cố qua liên tiếp các vụ ám sát tướng IRGC, tấn công vào cơ sở hạt nhân và cuộc không kích vào Tehran đầu năm 2026. Một quốc gia chịu áp lực bao vây như vậy không thể tự cắt bỏ phương tiện phòng thủ chủ lực. Điều kiện này vì thế không phải đường dẫn đến hòa bình, mà là đòi hỏi đầu hàng.
CHẤM DỨT LÀM GIÀU URANIUM: YÊU CẦU ĐI NGƯỢC BẢN SẮC CHIẾN LƯỢC VÀ CHỦ QUYỀN CÔNG NGHỆ CỦA IRAN Theo các nguồn từ Adnkronos và FDD, Washington yêu cầu Iran ngừng hoàn toàn làm giàu uranium — không chỉ ngừng làm giàu ở mức vũ khí mà ngay cả “token enrichment” ở mức 1–1,5% cũng không được phép. Nhưng uranium làm giàu, ngay cả ở mức thấp, từ lâu đã trở thành biểu tượng chủ quyền công nghệ của Iran và là kết quả của hàng chục năm chịu cấm vận, phá hoại và chiến tranh ngầm. Từ bỏ nó đồng nghĩa với việc Tehran tự tước bỏ năng lực công nghiệp hạt nhân dân sự của mình — điều không quốc gia nào từng làm trừ khi bị đánh bại hoàn toàn trong chiến tranh tổng lực. Britannica ghi nhận rằng sau khi Hoa Kỳ rút khỏi JCPOA năm 2018, Iran không còn tin vào các cơ chế ràng buộc theo thỏa thuận, bởi Washington có thể lại đơn phương rút khỏi bất kỳ hiệp ước nào. Trong bối cảnh đó, yêu cầu “zero enrichment” không chỉ là phi thực tế mà còn làm phá vỡ mọi nền tảng niềm tin cho đàm phán.
THÁO DỠ HOÀN TOÀN CÁC CƠ SỞ HẠT NHÂN TẠI NATANZ, ISFAHAN VÀ FORDOW: ĐÒI HỎI VƯỢT QUÁ CHUẨN MỰC GIẢI TRỪ Những cơ sở này từng chịu nhiều cuộc oanh kích, theo FDD, nhưng Mỹ muốn chúng bị tháo dỡ hoàn toàn và không bao giờ tái thiết. Đây không phải là biện pháp kiểm soát vũ khí mà là yêu cầu phá bỏ triệt để hạ tầng chiến lược. Trong lịch sử kiểm soát hạt nhân quốc tế, các yêu cầu tháo dỡ hoàn toàn chỉ áp dụng với các quốc gia đã đầu hàng hoặc bị giải trừ bởi Hội đồng Bảo an — trường hợp Libya 2003 là ví dụ điển hình. Iran, trái lại, là một cường quốc khu vực đang trải qua chiến tranh nhưng chưa thất bại. Việc buộc Tehran phá dỡ cơ sở sâu dưới lòng đất như Fordow, nơi thiết kế tối ưu chống lại không kích, là yêu cầu không thể chấp nhận về mặt chiến lược lẫn biểu tượng chính trị. Càng bị tấn công, Iran càng củng cố hạ tầng hạt nhân ngầm — một mô hình phản ứng đã được tái lập từ 2010 đến nay.
GIÁM SÁT TUYỆT ĐỐI TOÀN BỘ HỆ THỐNG LY TÂM: TÁI LẬP CƠ CHẾ MÀ IRAN XEM NHƯ CÁI BẪY Một phần quan trọng trong các điều kiện của Mỹ là thiết lập chế độ giám sát “tuyệt đối” đối với toàn bộ hệ thống làm giàu uranium. Nhưng sau khi JCPOA sụp đổ vì Mỹ rút khỏi thỏa thuận, Iran xem mọi yêu cầu giám sát toàn diện là không đáng tin, đặc biệt khi Washington có thể thay đổi chính sách theo nhiệm kỳ. Britannica chỉ rõ rằng sự sụp đổ niềm tin sau năm 2018 khiến việc tái lập cơ chế giám sát sâu gần như bất khả thi. Với Tehran, giám sát tuyệt đối nghĩa là giao phó bí mật quân sự và hạ tầng công nghệ vào tay đối thủ — điều chỉ có thể xảy ra nếu Mỹ cũng chấp nhận cắt giảm tương ứng, nhưng điều đó không nằm trong nghị trình Washington.
GIỚI HẠN HỎA TIỄN CÒN DƯỚI 1.000 ĐƠN VỊ: SỰ BẤT CÂN XỨNG MANG TÍNH CẤU TRÚC Mỹ muốn Iran giảm kho hỏa tiễn xuống mức 1.000, theo mô hình kiểm soát vũ khí khu vực. Tuy nhiên, yêu cầu này không đi kèm bất kỳ cam kết nào từ Israel — nước duy trì kho vũ khí hạt nhân không khai báo và năng lực tấn công tầm xa vượt trội. Trong tư duy chiến lược Iran, kiểm soát vũ khí chỉ khả thi nếu dựa trên nguyên tắc cân bằng. Một mô hình trong đó Iran cắt giảm, còn Israel và Ả rập Xê-út không, là điều Tehran xem như hành động tự sát. Không có cơ chế bảo đảm nào được đưa ra, và do đó yêu cầu này mặc nhiên rơi vào nhóm “không thể đàm phán”.
CHẤM DỨT HỖ TRỢ HEZBOLLAH, HAMAS, HOUTHIS: PHỦ ĐỊNH TOÀN BỘ CHIẾN LƯỢC “CHIỀU SÂU ẢNH HƯỞNG” CỦA IRAN Mạng lưới lực lượng ủy nhiệm là trụ cột thứ ba trong học thuyết an ninh Iran — ngang hàng với hỏa tiễn và hạt nhân. Theo RBC‑Ukraine và Adnkronos, Mỹ yêu cầu Iran ngừng hoàn toàn hỗ trợ các nhóm này để đổi lấy giảm leo thang. Cấu trúc ảnh hưởng của Iran trải dài từ Lebanon, Syria, Iraq, Yemen đến Gaza không chỉ là công cụ quân sự mà còn là nền tảng quyền lực đối ngoại. Việc giải trừ mạng lưới ủy nhiệm sẽ khiến Iran mất “lớp đệm chiến lược” trước Israel và Mỹ, làm suy yếu vai trò của nước này ở toàn Trung Đông. Không một chính quyền Iran nào — dù bảo thủ hay cải cách — có thể phá bỏ cấu trúc quyền lực đã xây dựng suốt 40 năm.
VÌ SAO IRAN KHÔNG THỂ ĐỒNG Ý? Như Adnkronos ghi nhận, Iran tuyên bố sẵn sàng đàm phán nhưng đặt điều kiện tiên quyết: ngừng bắn ngay lập tức, đảm bảo không bị tấn công trong tương lai, và có cơ chế bồi thường. Nhưng Washington bác bỏ ngay lập tức yêu cầu ngừng bắn, khi Tổng thống Trump tuyên bố không có chuyện “ngừng bắn khi đang hủy diệt đối phương". Khoảng cách lập trường vì thế không chỉ xa, mà là không có điểm giao thoa. Thêm vào đó, Reuters cho thấy mục tiêu chiến tranh của Mỹ liên tục thay đổi — khi thì là ngăn Iran có vũ khí hạt nhân, khi thì giảm ảnh hưởng khu vực, khi thì kêu gọi “lật đổ chính quyền Iran”. Khi đối phương không xác định rõ mục tiêu cuối cùng, Tehran không thể và không có lý do gì để nhượng bộ chiến lược.
CHIẾN TRANH LIỆU CÓ KẾT THÚC? HAY CHỈ CHUYỂN SANG HÌNH THÁI KHÁC — DÀI VÀ DAI DẲNG HƠN? Mọi dữ kiện từ RBC‑Ukraine, Reuters và Adnkronos đều dẫn đến cùng một kết luận: chiến tranh sẽ không dừng, chỉ thay đổi hình thái. Mỹ có “nguồn đạn dược gần như vô hạn”, như ông Trump tuyên bố, và Iran không có lý do gì để nhượng bộ khi vẫn duy trì được năng lực răn đe. Kịch bản khả dĩ nhất không phải hòa bình mà là chiến tranh uỷ nhiệm được tăng tốc, mở rộng trong ba không gian: chiến tranh mạng, tấn công UAV – hỏa tiễn tầm trung, và mở rộng xung đột ủy nhiệm ở Lebanon, Syria, Iraq và Yemen. Iran không thể tấn công trực tiếp Mỹ, nhưng có thể gây tổn thất thông qua mạng lưới ủy nhiệm; còn Mỹ không thể buộc Iran đầu hàng, nhưng có thể tiếp tục làm suy yếu hạ tầng quân sự Iran bằng chiến dịch kéo dài — một mô hình chiến tranh có thể tái lập trong nhiều năm.
GIẢI PHÁP THỰC TẾ: QUẢN LÝ IRAN THAY VÌ GIẢI GIÁP IRAN Bài học từ JCPOA, các vòng đàm phán Oman 2025–2026 và các nỗ lực trung gian của Qatar cho thấy chỉ có một mô hình khả thi: quản lý Iran, không phải giải trừ Iran. Giải pháp thực tế hơn gồm: * giảm tốc độ làm giàu uranium * áp dụng giám sát đa tầng của IAEA kết hợp trung gian như Qatar hay Oman * cam kết không mở rộng tầm bắn hỏa tiễn, thay vì giảm số lượng xuống mức phi thực tế, * Iran giảm hoạt động quân sự của lực lượng ủy nhiệm nhưng không từ bỏ hoàn toàn, * trao đổi lợi ích: giảm trừng phạt – mở lại Hormuz – kiểm soát hành vi quân sự, * xây dựng cơ chế bảo đảm song phương thay vì áp đặt đơn phương. Đây không phải là con đường hoàn hảo, nhưng là con đường duy nhất mà cả hai bên có thể chấp nhận.
BẢN YÊU SÁCH PHI THỰC TẾ Sáu điều kiện Hoa Kỳ đưa ra không phải là lộ trình đàm phán, mà là một bản yêu sách gợi nhớ đến các giai đoạn chiến tranh lạnh – nóng trong lịch sử Trung Đông. Chúng phủ nhận toàn bộ năng lực răn đe, cấu trúc ảnh hưởng và chủ quyền công nghệ của Iran — những yếu tố cốt lõi mà Tehran không bao giờ từ bỏ. Vì vậy, các điều kiện này, dù có thể phù hợp với mục tiêu răn đe của Washington, không thể tạo nền tảng cho hòa đàm. Chúng chỉ đảm bảo một tương lai mà trong đó: chiến tranh không kết thúc, chỉ tiếp diễn trong những hình thái khác, dai dẳng hơn, phân tán hơn và khó dập tắt hơn. Hòa bình thực tế chỉ có thể đạt được khi cả hai phía từ bỏ mô thức “tối đa hóa ưu thế” và chuyển sang mô hình “quản lý rủi ro” — điều mà lịch sử quan hệ Mỹ–Iran đã nhiều lần chứng minh là khó khăn, nhưng không phải bất khả thi.
THEO #TINHAYTHEGIOI: Tất cả những gì đang diễn ra trong cấu trúc đàm phán Mỹ–Iran cho thấy một nghịch lý mà giới phân tích chiến lược đã nhiều lần nhấn mạnh: các điều kiện tuyệt đối, được thiết kế nhằm kết thúc chiến tranh nhanh chóng, thường lại chính là những điều khiến chiến tranh kéo dài vô hạn. Khi Washington đặt ra sáu điều kiện không thể Tehran chấp nhận mà không đánh mất toàn bộ nền tảng răn đe quốc gia, quá trình đàm phán trở thành một trò chơi không có điểm hội tụ. Những đòi hỏi đó không chỉ đi ngược lại lợi ích sống còn của Iran mà còn phủ nhận thực tế địa chính trị Trung Đông — nơi các quan hệ quyền lực vận hành dựa trên nhiều tầng răn đe, không thể tái lập bằng các mô hình giải trừ đơn tuyến. Điều nghịch lý hơn là cả hai bên đều hiểu rất rõ tính phi thực tế của các điều kiện ấy. Washington biết rằng Tehran không thể từ bỏ kho hỏa tiễn, mạng lưới ủy nhiệm và năng lực hạt nhân cơ bản. Tehran cũng biết rằng Hoa Kỳ không thể nhượng bộ ở mức làm suy giảm năng lực răn đe Israel hay làm thay đổi cán cân an ninh khu vực. Nhưng dù biết vậy, cả hai vẫn tiến hành các động thái mang tính chiến thuật, chủ yếu để định hình không gian đàm phán tương lai chứ không phải để tạo ra hòa bình tức thời. Bởi trong một xung đột bất đối xứng có tính cấu trúc, hòa bình thật sự không phải là sản phẩm của sự nhượng bộ toàn diện, mà là sản phẩm của sự điều chỉnh kỳ vọng và khả năng chấp nhận lẫn nhau. Nếu có điều gì mang tính khả thi, đó là việc hai bên dần chuyển từ mục tiêu thay đổi hành vi triệt để sang mục tiêu quản lý rủi ro. Đàm phán — nếu xảy ra — sẽ diễn ra không phải để xóa bỏ hỏa tiễn Iran hay chấm dứt mạng lưới proxy, mà để tạo ra các cơ chế hạn chế leo thang, bao gồm cam kết tạm thời, giám sát giới hạn, và đối thoại gián tiếp thông qua trung gian. Oman và Qatar đã từng đóng vai trò này, và vẫn là hai lựa chọn duy nhất có độ tin cậy tương đối đối với cả Washington và Tehran. Trong viễn cảnh đó, chiến tranh không chấm dứt; nó chuyển đổi. Nó trở nên phân tán hơn, mang tính phi đối xứng sâu hơn, và gắn liền với những chiến trường trải dài từ Lebanon đến Yemen. Nhưng chính trong không gian xung đột kéo dài ấy mà các cơ chế ràng buộc từng phần — dù yếu ớt — lại có cơ hội hình thành. Không phải hòa bình, mà là sự “ổn định xung đột”: một trạng thái không mong muốn, nhưng lại là tình thế duy nhất phản ánh đúng thực tế quyền lực hiện nay. Điều quan trọng là thừa nhận rằng sáu điều kiện của Mỹ không bao giờ có thể là điểm khởi đầu cho hòa đàm, nhưng chúng có thể là tín hiệu về mục tiêu tối đa của Washington — mục tiêu mà chính Mỹ cũng biết rằng không thể đạt được thông qua chiến tranh đơn phương. Đối với Iran, việc từ chối các điều kiện ấy không phải là dấu hiệu thiếu thiện chí mà là phản ứng tự nhiên của một quốc gia vận hành trong môi trường an ninh đầy thù địch. Vì vậy, triển vọng duy nhất cho sự điều chỉnh chiến lược không nằm ở những tối hậu thư, mà ở những khuôn khổ thực dụng hơn — nơi mỗi bên chấp nhận điều mà họ luôn muốn né tránh: đối thoại, thỏa hiệp, và quản lý xung đột thay vì mơ về việc chấm dứt nó.
Trần Kiên
Em thấy tác giả FB trên quên mất một số điểm khác, trong đó có quan điểm và chiến lược của Iran.
Đừng chớ nghĩ Iran chỉ muốn bảo toàn mạng sống, Iran từng có tham vọng đứng đầu khối Hồi giáo, năm 2023 khi Israen và Hamaz đánh nhau dẫn tới Israen pháo kích Gaza dữ dội, thừa thắng tiến hành diệt chủng ở Gaza, đẩy người Palestine ở Gaza chạy sang Ai Cập nhằm chiếm nốt phần đất còn lại. Iran đã lên tiếng chống lại và có xu hướng trở thành người chiến thắng chủ nghĩa phục quốc Do thái cực đoan. Quan điểm này nếu xét trên bình diện tôn giáo, nó sẽ giúp Iran có vị thế của người đứng đầu thế giới Hồi giáo. Đương nhiên, ngoài chuyện việc này rất khó, xét trong hoàn cảnh tới lúc đó, còn là câu chuyện các nước Hồi giáo khác có đồng ý không, sau bao nhiêu năm Mỹ xây dựng Iran là kẻ thù của nhóm các nước Arab, việc chấp nhận một đối thủ tiềm tàng thành anh cả là một câu chuyện khó có thể xảy ra, vì thế sự ủng hộ Iran từ các nước Arab khá khiêm tốn. Cuộc chiến này tuy Iran chống lại Mỹ và Israen, nhưng từ đầu chiến dịch này cho đến giờ, cảm xúc của các nước Arab chỉ có thể nói là nhẫn nhịn, không phục và phẫn uất đan xen. Trong hoàn cảnh đó, họ vừa muốn Mỹ thua để họ rời Mỹ ra, nhưng cũng không muốn Iran thắng để lại rơi vào ảnh hưởng của Iran sau khi Mỹ rút đi, đấy là còn chưa tính đòi hỏi tương tự từ phía Nga và Trung Quốc, họ muốn Iran đủ mạnh để tiêu hao Mỹ, nhưng họ không muốn Iran mạnh đến nỗi mất kiểm soát. Iran cũng biết điều đó nhưng họ có mục tiêu tham vọng của mình, điều này phản ánh họ không chấp nhận các đề nghị chọn phe mà Nga từng đưa ra trước đây, thời điểm 2024 và 2025, họ cũng không hoàn toàn chấp nhận phương án Trung Quốc đề xuất, họ đi theo lối riêng của họ, thực tế là rất mạo hiểm, đây là đánh cược vận mệnh đất nước vào cuộc chiến lớn.
Vì thế, không phải chỉ là vì sinh tồn, mà còn vì chiến lược tương lai trỗi dậy, Iran không bao giờ chấp nhận những đòi hỏi như vậy, thậm chí, chấp nhận cho Mỹ dừng cuộc chiến cũng không, họ phải trà đạp Mỹ và xử lý Israen thì họ mới có vốn để trở thành anh cả của thế giới Hồi giáo, chiến lược và tham vọng của Iran còn nhiều hơn nhận định của tác giả FB trên bác ạ. Không hề đơn giản đâu.
Giờ mèo mà là anh tào thì mèo làm gì?e mà là a tào thì e ngồi xem,anh tào theo e đang ở vị trí chả phải vội, mẽo đổ quân đánh lâu thì e càng vui,hỗ trợ thì nhà ngố sẽ nóng mông hơn,bao giờ mẽo ngố mệt thì e giảng hoà, kết thúc cuộc chiến e chả mất lòng ai trong khi đối thủ ngồi liếm máu,1 răng sau cuộc chiến thì cũng sứt đầu mẻ trán khi đó vào tái thiết e lại kiếm mớ
Tại sao Trung quốc lại phải làm vành đai, con đường?
Vụ Mỹ cấm vận dầu Nga cho thấy Phương Tây nắm hết vận tải biển, nó bóp cái huyết mạch này, Nag, Trung khác gì bị bóp cổ.
Mất ngả Iran thì Trung cũng khổ đấy, bây giừo thì chưa, nhưng nếu Mỹ đẩy cuộc chiến lên toàn diện là biết nhau ngay.
Theo nhà báo Salem bin Hamad al-Jahour (Oman) đưa tin trên đài BBC Arabic, Tổng thống Hoa Kỳ D. Trump đang đòi 6 quốc gia quân chủ vùng Vịnh (Ả Rập Xê-Út, UAE, Qatar, Kuwait, Oman và Bahrain) phải trả cho ông ta 5.000 tỷ đô-la để tiếp tục cuộc chiến chống lại Iran, hoặc 2.500 tỷ đô-la để chấm dứt chiến tranh và bồi thường cho thiệt hại mà Hoa Kỳ phải chịu trong thời gian vừa qua.
Trong bài phát biểu của mình, Trump đã đưa ra sáng kiến: “Hoa Kỳ không có ý định đóng vai trò là người bảo lãnh miễn phí cho an ninh của các chế độ quân chủ mà không nhận được bất kỳ khoản bồi thường nào. Họ phải trả tiền cho an ninh của mình. Nếu họ muốn chúng ta giải quyết vấn đề Iran một lần và mãi mãi, thì đó là 5.000 tỷ đô-la. Nếu họ muốn duy trì hiện trạng, hãy để họ trả 2.500 tỷ đô-la”.
Có vẻ như các nước vùng Vịnh khá sợ hãi và im lặng về mặt chính thức, nên họ đã quyết định rò rỉ thông tin qua truyền thông. Cần lưu ý rằng tổng GDP của 6 quốc gia vùng Vịnh trong năm 2025 chỉ đạt 2.200 tỷ đô-la. Đây có thể được coi là một nỗ lực nhằm thiết lập chế độ nô dịch về kinh tế đối với các nước vùng Vịnh.
Các quốc gia vùng Vịnh, sau khi tự nguyện chọn cách phụ thuộc vào Washington, nhận ra mình vướng vào chuyện gì, nhưng đã quá muộn. Chẳng bao lâu nữa, Israel cũng sẽ hiểu. Họ từng là “tàu sân bay không thể đánh chìm” của Hoa Kỳ ở Trung Đông, nhưng rồi Israel nhỏ bé sẽ bị bỏ lại một mình đối mặt với tất cả khi Hoa Kỳ rút lui và nói rằng: “Chúng tôi đã thắng, giờ các bạn hãy tự giải quyết việc của mình”.
Bộ trưởng Tài chính Mỹ nhận định nước này có thể phải leo thang chiến dịch nhằm vào Iran để hạ nhiệt tình hình tại khu vực Trung Đông.
Trong cuộc phỏng vấn vớiNBC Newsngày 22/3, khi được hỏi rằng Tổng thống Donald Trump muốn chấm dứt hay leo thang chiến sự Trung Đông, Bộ trưởng Tài chính Mỹ Scott Bessent cho rằng "những điều này không loại trừ lẫn nhau". "Đôi khi chúng ta cần phải leo thang để hạ nhiệt tình hình. Đây là cách tiếp cận duy nhất mà Iran có thể hiểu", ông nói.
Bộ trưởng Bessent cũng đề cập đến khả năng Mỹ kiểm soát Kharg, hòn đảo được mệnh danh là "huyết mạch dầu mỏ" của Iran. Ông không nêu phương án cụ thể, nhưng khẳng định mọi lựa chọn đang được xem xét, trong đó có điều động binh sĩ Mỹ đổ bộ lên đảo.
Mỹ không kích các mục tiêu trên đảo Kharg, Iran ngày 13/3. Video:CENTCOM
Ông Bessent bảo vệ quyết định của Bộ Tài chính Mỹ về nới lỏng một số lệnh trừng phạt và cho phép bán dầu của Iran đang mắc kẹt trên biển. Theo ông, động thái này sẽ "nhanh chóng đưa khoảng 140 triệu thùng dầu ra thị trường thế giới" và giảm bớt áp lực lên nguồn cung.
Bộ trưởng Mỹ tuyên bố quyết định trên sẽ giúp ích cho các đồng minh, đối tác của Mỹ tại châu Á như Hàn Quốc, Indonesia, Malaysia và Nhật Bản.
Ông cũng từ chối đưa ra thời điểm cụ thể mà người dân Mỹ có thể hy vọng giá cả ổn định trở lại, đồng thời khẳng định họ sẽ đồng ý rằng "loại bỏ mối đe dọa hạt nhân từ Iran xứng đáng với cái giá phải trả trong giai đoạn này".
"Tôi không biết liệu sẽ là 30, 50 hay 100 ngày. Tuy nhiên, điều này là xứng đáng để có được nửa thế kỷ hòa bình ở Trung Đông và Iran bị tước vũ khí", Bộ trưởng Bessent cho hay.
Thượng nghị sĩ Chris Murphy, thành viên đảng Dân chủ, sau đó xuất hiện trong cùng chương trình và chỉ trích bình luận của ông Bessent, nhấn mạnh xung đột hiện nay "đang vượt tầm kiểm soát, khiến giá cả tăng vọt đối với hàng triệu người Mỹ".
Bộ trưởng Tài chính Mỹ Scott Bessent tại khuôn viên Nhà Trắng ngày 6/3. Ảnh:AP
Sau khi Mỹ - Israel phát động cuộc tấn công vào Iran ngày 28/2, Tehran đã gần như đóng cửa eo biển Hormuz để đáp trả, buộc các quốc gia phụ thuộc vào tuyến vận tải này gấp rút tìm tuyến thay thế và sử dụng nguồn dự trữ. Gián đoạn nguồn cung từ vùng Vịnh khiến giá nhiên liệu toàn cầu tăng vọt, dẫn đến nguy cơ lạm phát trên diện rộng nếu chiến sự kéo dài.
Mỹ gần đây tăng cường lực lượng, khí tài và kêu gọi đồng minh hỗ trợ để mở lại eo biển Hormuz, trong khi Iran đã "đặc cách" cho tàu thuyền một số nước đi qua, nhưng đe dọa sẽ tấn công toàn bộ tàu của Mỹ, Israel hoặc đồng minh di chuyển ở khu vực.
Giới chức Iran ngày 22/3 cảnh báo nước này sẽ "xóa sổ hạ tầng năng lượng tại Trung Đông" nếu các nhà máy điện của họ bị Mỹ tấn công. Vệ binh Cách mạng Hồi giáo Iran (IRGC) tuyên bố sẽ đóng cửa hoàn toàn eo biển Hormuz tới khi nào xây dựng lại những nhà máy điện mà Mỹ phá hủy.
Thủy quân lục chiến Mỹ được cho là sẽ đổ bộ lên đảo Kharg dưới sự yểm trợ của không quân, tàu chiến nếu Washington quyết định chiếm hòn đảo.
Ba quan chức Mỹ ngày 22/3 nói vớiReutersrằng 2.500 lính thủy đánh bộ thuộc Đơn vị Thủy quân Lục chiến Viễn chinh (MEU) số 11 cùng tàu đổ bộ tấn công USS Boxer và các chiến hạm hộ tống sẽ tới Trung Đông, trong bối cảnh Mỹ đang cân nhắc các phương án quân sự để có thể mở lại eo biển Hormuz, vốn bị Iran gần như phong tỏa ba tuần qua.
Truyền thông Mỹ tuần trước cho biết tàu đổ bộ tấn công USS Tripoli cùng hơn 2.000 lính thuộc MEU 31 đã bắt đầu di chuyển từ Thái Bình Dương tới vùng Vịnh, dự kiến tham gia chiến dịch nhằm vào Iran. Thủy quân lục chiến, lực lượng chuyên thực hiện nhiệm vụ đổ bộ chiếm đảo, được coi là một chìa khóa quan trọng có thể giúp Tổng thống Mỹ Donald Trump có thể giành quyền kiểm soát eo biển Hormuz từ tay Iran.
TrangAxiosngày 20/3 dẫn lời 4 nguồn thạo tin cho biết chính quyền Tổng thống Trump đang cân nhắc kế hoạch chiếm đóng hoặc phong tỏa đảo Kharg, hòn đảo tập trung các đầu mối xuất khẩu dầu của Iran, được ví như "viên ngọc quý" trong lĩnh vực năng lượng của quốc gia này. Nếu kiểm soát được đảo Kharg, Mỹ sẽ nắm trong tay lá bài mặc cả quan trọng để gây sức ép buộc Iran mở cửa lại eo biển Hormuz, nơi vận chuyển 20% lượng dầu mỏ và khí đốt tự nhiên hóa lỏng của thế giới.
Reutersngày 19/3 cũng dẫn lời các quan chức Mỹ giấu tên cho biết Nhà Trắng đang thảo luận về phương án đổ quân lên đảo Kharg của Iran. Nếu kế hoạch này được phê duyệt, lực lượng tác chiến chủ lực sẽ là hai đơn vị viễn chinh chủ lực của thủy quân lục chiến Mỹ đang trên đường tới Trung Đông.
Hai nhóm tác chiến đổ bộ này sẽ có tổng quân số hơn 4.000 lính thủy quân lục chiến, lực lượng có tính linh hoạt cao với khả năng thực hiện nhiều nhiệm vụ khác nhau, từ tập kích mục tiêu trên đất liền, kiểm soát trên biển cho đến đổ bộ và hỗ trợ hậu cần.
Với tốc độ di chuyển của hai tàu đổ bộ tấn công, lực lượng này có thể đến Trung Đông và sẵn sàng cho chiến dịch đổ bộ lên đảo Kharg trong vài tuần tới, dưới sự hỗ trợ của tiêm kích F-35B và trực thăng lai V-22 Osprey,Telegraphnhận định.
Xe lội nước của thủy quân lục chiến Mỹ di chuyển từ bờ biển lên tàu trong cuộc diễn tập ở căn cứ Lejeune, Bắc Carolina hôm 3/3. Ảnh:USMC
"Chúng tôi cần khoảng một tháng để làm Iran suy yếu hơn nữa bằng các cuộc tập kích, chiếm hòn đảo và đánh trúng điểm yếu của họ để lấy đó làm lá bài đàm phán", nguồn thạo tin tại Nhà Trắng nói với Axios.
Khi được hỏi liệu Mỹ có kế hoạch đổ quân lên đảo Kharg hay không, phát ngôn viên Nhà Trắng Karoline Leavitt không thừa nhận cũng không bác bỏ, mà cho biết Lầu Năm Góc có nhiệm vụ chuẩn bị để mang lại cho Tổng thống Trump nhiều lựa chọn nhất có thể. "Điều đó không có nghĩa Tổng thống đã đưa ra quyết định", bà Leavitt nói.
Ông Trump sau đó cũng úp mở về vấn đề này, trả lời rằng "có thể có, mà cũng có thể không" khi được hỏi về khả năng triển khai lực lượng tác chiến trên bộ tới Iran.
Nằm cách bờ biển Iran khoảng 24 km, đảo Kharg được gọi là "huyết mạch dầu mỏ" với Tehran do 90% lượng dầu thô xuất khẩu của nước này được xử lý ở đây.
Iran từng được cho là đã triển khai khoảng 1.000 binh sĩ, trong đó có gần 250 thành viên tinh nhuệ của Vệ binh Cách mạng Hồi giáo (IRGC), để làm nhiệm vụ canh giữ đảo Kharg. Hòn đảo này còn được bảo vệ bởi các hệ thống tên lửa đánh chặn và hơn 10 khẩu đội pháo phòng không.
Quân đội Mỹ gần đây tập kích hơn 90 mục tiêu quân sự trên khắp đảo Kharg, trong đó có các hệ thống phòng không, hầm chứa tên lửa và một căn cứ hải quân. Không rõ Iran còn bao nhiêu lực lượng chiến đấu trên hòn đảo, dù Tổng thống Trump tuyên bố đã "xóa sổ hoàn toàn mọi mục tiêu quân sự" tại đây.
Giới quan sát nhận định các cuộc tập kích trên có thể mở đường để lực lượng Mỹ đổ bộ lên hòn đảo từ phía tây nam và kiểm soát cầu cảng, cơ sở dầu mỏ và bể chứa nhiên liệu, đồng thời tránh khu dân cư nhỏ gần đường băng ở phía đông bắc.
Cách lực lượng Mỹ có thể đổ bộ lên đảo Kharg. Đồ họa:Telegraph
Bên cạnh máy bay, thủy quân lục chiến Mỹ sẽ được triển khai từ tàu chiến lên đảo bằng Phương tiện Chiến đấu Đổ bộ (ACV), loại được trang bị pháo 30 mm cùng súng máy 12,7 mm, và tàu đổ bộ đệm khí.
Lực lượng máy bay đi cùng, trong đó có hàng chục chiếc F-35B trên chiến hạm Tripoli cùng Boxer, sẽ yểm trợ hỏa lực từ trên không. Ngoài ra, ba khu trục hạm lớp Arleigh Burke thuộc nhóm tác chiến tàu sân bay Abraham Lincoln hoạt động ở biển Arab gần đó có thể được triển khai để làm nhiệm vụ ngăn máy bay không người lái (UAV), rocket và tên lửa từ đất liền Iran tấn công lực lượng đổ bộ trên đảo.
Dù vậy, chỉ riêng việc tiếp cận hòn đảo cũng đã vô cùng nguy hiểm, do lực lượng đổ bộ sẽ phải di chuyển qua eo biển Hormuz, nơi có khả năng đã bị Iran rải thủy lôi. Điều này cũng khiến lực lượng Mỹ lọt vào tầm ngắm của tên lửa đạn đạo, diệt hạm và UAV, những vũ khí sẽ được phóng liên tục từ bờ biển vào hạm đội.
"Đây sẽ là mục tiêu béo bở đối với Iran. Nước này sẽ tung ra mọi thứ để tấn công", Phil Ingram, cựu đại tá tình báo quân đội Anh, cho hay.
Ingram nhận định Mỹ sẽ phải đối mặt với "trận chiến đẫm máu" nếu muốn tiếp cận và kiểm soát hoàn toàn hòn đảo. Ông cho rằng Washington cần chuẩn bị cho khả năng hứng chịu thiệt hại lớn trong trận chiến, trong đó số người thiệt mạng hoặc bị thương có thể chiếm tới 10-20% lực lượng đổ bộ.
Vị trí đảo Kharg. Đồ họa:CNBC
Ngay cả khi đánh bại được lực lượng phòng thủ và chiếm hòn đảo, việc duy trì lực lượng bám trụ tại đây cũng là thách thức lớn, do đảo Kharg nằm trọn trong tầm bắn của tên lửa và UAV Iran. Binh sĩ tại đây cần được tiếp tế thường xuyên và các phương tiện làm nhiệm vụ này sẽ bị nhắm mục tiêu liên tục.
Theo Matthew Savill, giám đốc về khoa học quân sự tại Viện Nghiên cứu Quốc phòng Hoàng gia Anh (RUSI), Iran biết rõ "mọi thứ ở đâu" trên đảo Kharg, trong khi lực lượng Mỹ lại không có sẵn vị trí phòng thủ mà phải tìm cách ứng biến, vừa đào công sự vừa đề phòng khả năng bị đối phương tập kích.
"Bất kỳ ai có mặt ở hòn đảo đều sẽ trở thành thỏi nam châm tự nhiên hút đủ loại hỏa lực của Iran", ông cảnh báo.
Chiến sự giữa Israel - Mỹ với Iran đã bước sang tuần thứ tư mà chưa có dấu hiệu hạ nhiệt, với hơn 2.000 người thiệt mạng cùng hàng loạt cơ sở hạ tầng năng lượng bị tàn phá, gây đảo lộn hoạt động cung ứng dầu khí toàn cầu. Tổng thống Trump cũng tuyên bố sẽ không sớm kết thúc chiến dịch, dù khẳng định đã đạt mọi mục tiêu đề ra ở Iran.
TPO - Tổng thư ký Tổ chức Hiệp ước Bắc Đại Tây Dương (NATO) Mark Rutte cho biết “hoàn toàn tin tưởng” rằng liên minh sẽ có thể mở lại eo biển Hormuz. Trong khi đó, Tổng thống Iran tuyên bố những lời đe doạ chỉ khiến quốc gia này thêm đoàn kết.
Tổng thư ký NATO Mark Rutte. (Ảnh: CNN)
Phát biểu trênFox News, ông Rutte đề cập đến những chỉ trích gay gắt của Tổng thống Mỹ Donald Trump đối với liên minh.
Ông Rutte nói rằng tính chất bí mật của chiến dịch quân sự đòi hỏi các nước NATO cần thời gian để điều chỉnh phản ứng của mình.
“Các đồng minh châu Âu và đối tác trên toàn thế giới đã tận dụng vài tuần qua để đảm bảo chúng ta có thể đoàn kết. Họ bắt đầu lên kế hoạch để xem chúng ta có thể làm gì cùng nhau với tư cách là đồng minh, là đối tác của Mỹ”, người đứng đầu NATO nói.
Ông cũng cho rằng chiến dịch của Mỹ là “then chốt”, do “mối đe dọa mang tính sống còn” từ Iran.
Trong khi đó, giá dầu tiếp tục tăng sau khi Iran đe dọa sẽ đóng cửa eo biển Hormuz vô thời hạn để đáp trả tối hậu thư của Tổng thống Donald Trump.
Dầu Brent tăng thêm 1,69% lên khoảng 114,09 USD/thùng. Dầu thô Mỹ tăng thêm 2% lên 100,29 USD. Goldman Sachs trước đó nhận định mức giá cao có thể kéo dài đến năm 2027.
Tổng thống Iran Masoud Pezeshkian. (Ảnh: Reuters)
Ngày 21/3, Tổng thống Trump tuyên bố Mỹ sẽ “xóa sổ” các nhà máy điện của Iran nếu eo biển Hormuz không được mở lại trước tối 23/3.
Iran đáp lại rằng nếu ông Trump thực hiện lời đe dọa, nước này sẽ đóng hoàn toàn eo biển và từ chối mở lại cho đến khi bất kỳ nhà máy điện nào bị phá hủy được xây dựng lại.
Iran cũng tuyên bố sẽ nhắm vào cơ sở hạ tầng năng lượng và thông tin liên lạc của Mỹ và Israel trong khu vực.
Cuộc chiến tại Iran đã bước sang tuần thứ 4, gây ra sự gián đoạn lớn đối với thị trường dầu mỏ toàn cầu, phần lớn do tình trạng dừng lưu thông ở eo biển này.
Trong phát biểu mới nhất, Tổng thống Iran Masoud Pezeshkian nói rằng việc đe doạ Iran “chỉ làm tăng cường sự đoàn kết của chúng tôi”.
“Ảo tưởng về việc xóa Iran khỏi bản đồ cho thấy sự tuyệt vọng trước ý chí của một dân tộc làm nên lịch sử. Các mối đe dọa và khủng bố chỉ làm tăng cường sự đoàn kết của chúng tôi. Eo biển Hormuz mở cho tất cả, ngoại trừ những kẻ vi phạm lãnh thổ của chúng tôi. Chúng tôi kiên quyết đối mặt với những lời đe dọa điên rồ trên chiến trường”, ông Pezeshkian viết trong bài đăng trên mạng xã hội X ngày 22/3.
Cùng ngày, Bộ Tổng tham mưu lực lượng vũ trang Iran tuyên bố sẵn sàng đóng eo biển Hormuz vô thời hạn nếu ông Trump thực hiện lời đe dọa tấn công các nhà máy điện Iran.
TPO - Iran tuyên bố sẵn sàng đóng cửa eo biển Hormuz vô thời hạn nếu Tổng thống Mỹ Donald Trump thực hiện lời đe dọa tấn công các nhà máy điện của Tehran.
Tổng thống Donald Trump hôm thứ Bảy (21/3) ra tối hậu thư với Iran, tuyên bố sẽ tấn công các nhà máy điện của Tehran nếu eo biển Hormuz không được mở hoàn toàn cho tàu thuyền qua lại trong vòng 48 giờ.
Đáp lại, quân đội Iran hôm Chủ nhật (22/3) cho biết, nếu các mối đe dọa của Mỹ liên quan đến nhà máy điện của Iran trở thành hiện thực, eo biển Hormuz sẽ bị đóng cửa hoàn toàn và sẽ không được mở lại cho đến khi các nhà máy điện bị phá hủy được khôi phục.
Iran cũng cảnh báo mở rộng phạm vi đáp trả, cho biết toàn bộ cơ sở hạ tầng năng lượng và thông tin liên lạc của Israel, cùng các mục tiêu liên quan đến Mỹ trong khu vực, sẽ trở thành mục tiêu. Các quốc gia có căn cứ quân sự Mỹ tại Trung Đông cũng có thể bị nhắm tới.
Trước đó, hãng thông tấnMehrdẫn lời phát ngôn viên Bộ chỉ huy Trung tâm Iran Khatam al-Anbiya cho biết: "Nếu cơ sở hạ tầng nhiên liệu và năng lượng của Iran bị đối phương tấn công, tất cả cơ sở hạ tầng năng lượng, công nghệ thông tin và khử muối thuộc về Mỹ và Israel trong khu vực sẽ trở thành mục tiêu".
Cùng ngày, Chủ tịch Quốc hội Iran Mohammad Baqer Qalibaf trong một bài viết trên mạng xã hội X cho biết, cơ sở hạ tầng và các cơ sở năng lượng quan trọng ở Trung Đông có thể bị "phá hủy không thể phục hồi" nếu nhà máy điện của Iran bị nhắm mục tiêu, đồng thời cho rằng kịch bản này sẽ khiến giá dầu tăng mạnh trong thời gian dài.
Hãng thông tấnMehrđã công bố một bản đồ các nhà máy điện ở vùng Vịnh, kèm cảnh báo khu vực có thể rơi vào tình trạng mất điện diện rộng nếu xung đột leo thang.
"Trong trường hợp xảy ra, dù chỉ là một cuộc tấn công nhỏ vào cơ sở hạ tầng điện của Iran, toàn bộ khu vực sẽ chìm trong bóng tối… 70% đến 80% các nhà máy điện lớn nằm dọc theo bờ biển Vịnh Ba Tư… tất cả đều nằm trong tầm ngắm của Iran", ấn phẩm viết.
Trong khi đó, hãng tinNournewsnhận định: "Bất kỳ sự leo thang nào cũng sẽ kích hoạt sự đòn trả đũa đa tầng của Iran, nhắm vào các mục tiêu trong khu vực và gây ra những hệ luỵ về kinh tế, xã hội và môi trường trên diện rộng".
SÁU ĐIỀU KIỆN BẤT KHẢ THI: VÌ SAO IRAN KHÔNG THỂ CHẤP NHẬN VÀ CHIẾN TRANH SẼ CHUYỂN SANG HÌNH THÁI MỚI! Tối hậu thư sáu điểm tưởng như mở đường cho hòa đàm, nhưng thực chất phơi bày sự bất khả thi giữa yêu cầu chiến lược của Washington và giới hạn sinh tồn của Tehran. Khi những điều kiện đặt ra vượt quá khả năng chấp nhận của cả hệ thống chính trị Iran, hòa bình không thể hình thành—xung đột có thể sẽ bước sang hình thái dai dẳng và tinh vi hơn.
Những tuần đầu tháng 3/2026 chứng kiến một nỗ lực mới của Washington nhằm thiết lập khung đàm phán với Tehran trong bối cảnh cuộc chiến Mỹ–Israel–Iran đã bước sang tuần thứ tư. Theo các phân tích từ Axios được RBC‑Ukraine dẫn lại, nhóm cố vấn của Tổng thống Donald Trump — gồm Jared Kushner và Steve Witkoff — đã bắt đầu phác thảo cấu trúc “hòa đàm tiềm năng” với Iran, tập trung vào ba trục then chốt: uranium làm giàu, hỏa tiễn đạn đạo và mạng lưới lực lượng ủy nhiệm của Tehran. Đồng thời, thông tin từ Adnkronos cho thấy Washington đặt lên bàn một bộ yêu cầu mang tính cực hạn: mở lại eo biển Hormuz, triệt tiêu làm giàu uranium, thu hẹp năng lực hỏa tiễn và chấm dứt hoàn toàn hỗ trợ cho Hezbollah, Hamas và Houthis. Dù về mặt hình thức đây là những điều kiện để “kết thúc chiến tranh”, nhưng khi phân tích chúng dưới lăng kính chiến lược, cấu trúc quyền lực Iran và bối cảnh lịch sử của quan hệ Mỹ–Iran, có thể thấy chúng mang bản chất của một tối hậu thư hơn là cơ sở cho đàm phán. Sáu điều kiện mà Mỹ đưa ra tạo thành một ma trận yêu cầu mà Tehran không thể và không muốn thực thi, và về mặt thực tế cũng không có khả năng chấp nhận. Chính tính không tương thích, không nhượng bộ này khiến mọi nỗ lực hòa đàm khó có thể hình thành, và nếu có, chúng chỉ là bề nổi của một chu kỳ chiến tranh mới kéo dài hơn, linh hoạt hơn và khó kiểm soát hơn.
ĐIỀU KIỆN BUỘC IRAN CHẤM DỨT CHƯƠNG TRÌNH HỎA TIỄN TRONG 5 NĂM: SỰ PHỦ ĐỊNH NĂNG LỰC SINH TỒN CHIẾN LƯỢC Washington yêu cầu Tehran ngừng toàn bộ chương trình hỏa tiễn — vốn là trụ cột răn đe cốt lõi của Iran trong nhiều thập kỷ. Reuters dẫn lời Tổng thống Trump rằng Mỹ sẽ “phá hủy công nghiệp hỏa tiễn Iran đến tận gốc”, coi đây là mối đe dọa trực tiếp đối với lực lượng Mỹ ở nước ngoài và cả đồng minh châu Âu. Nhưng trong cấu trúc phòng thủ Iran, hỏa tiễn là thứ duy nhất bù đắp cho điểm yếu về không quân và khả năng tấn công tầm xa. Việc từ bỏ chương trình này tương đương việc Tehran chuyển từ răn đe chủ động sang trạng thái dễ tổn thương hoàn toàn — điều mà không một chính quyền Iran nào, dù ôn hòa hay cứng rắn, có thể chấp nhận. Trong tâm lý chiến lược Iran, mối đe dọa Israel và Mỹ không phải giả định mà là thực tế lịch sử, được củng cố qua liên tiếp các vụ ám sát tướng IRGC, tấn công vào cơ sở hạt nhân và cuộc không kích vào Tehran đầu năm 2026. Một quốc gia chịu áp lực bao vây như vậy không thể tự cắt bỏ phương tiện phòng thủ chủ lực. Điều kiện này vì thế không phải đường dẫn đến hòa bình, mà là đòi hỏi đầu hàng.
CHẤM DỨT LÀM GIÀU URANIUM: YÊU CẦU ĐI NGƯỢC BẢN SẮC CHIẾN LƯỢC VÀ CHỦ QUYỀN CÔNG NGHỆ CỦA IRAN Theo các nguồn từ Adnkronos và FDD, Washington yêu cầu Iran ngừng hoàn toàn làm giàu uranium — không chỉ ngừng làm giàu ở mức vũ khí mà ngay cả “token enrichment” ở mức 1–1,5% cũng không được phép. Nhưng uranium làm giàu, ngay cả ở mức thấp, từ lâu đã trở thành biểu tượng chủ quyền công nghệ của Iran và là kết quả của hàng chục năm chịu cấm vận, phá hoại và chiến tranh ngầm. Từ bỏ nó đồng nghĩa với việc Tehran tự tước bỏ năng lực công nghiệp hạt nhân dân sự của mình — điều không quốc gia nào từng làm trừ khi bị đánh bại hoàn toàn trong chiến tranh tổng lực. Britannica ghi nhận rằng sau khi Hoa Kỳ rút khỏi JCPOA năm 2018, Iran không còn tin vào các cơ chế ràng buộc theo thỏa thuận, bởi Washington có thể lại đơn phương rút khỏi bất kỳ hiệp ước nào. Trong bối cảnh đó, yêu cầu “zero enrichment” không chỉ là phi thực tế mà còn làm phá vỡ mọi nền tảng niềm tin cho đàm phán.
THÁO DỠ HOÀN TOÀN CÁC CƠ SỞ HẠT NHÂN TẠI NATANZ, ISFAHAN VÀ FORDOW: ĐÒI HỎI VƯỢT QUÁ CHUẨN MỰC GIẢI TRỪ Những cơ sở này từng chịu nhiều cuộc oanh kích, theo FDD, nhưng Mỹ muốn chúng bị tháo dỡ hoàn toàn và không bao giờ tái thiết. Đây không phải là biện pháp kiểm soát vũ khí mà là yêu cầu phá bỏ triệt để hạ tầng chiến lược. Trong lịch sử kiểm soát hạt nhân quốc tế, các yêu cầu tháo dỡ hoàn toàn chỉ áp dụng với các quốc gia đã đầu hàng hoặc bị giải trừ bởi Hội đồng Bảo an — trường hợp Libya 2003 là ví dụ điển hình. Iran, trái lại, là một cường quốc khu vực đang trải qua chiến tranh nhưng chưa thất bại. Việc buộc Tehran phá dỡ cơ sở sâu dưới lòng đất như Fordow, nơi thiết kế tối ưu chống lại không kích, là yêu cầu không thể chấp nhận về mặt chiến lược lẫn biểu tượng chính trị. Càng bị tấn công, Iran càng củng cố hạ tầng hạt nhân ngầm — một mô hình phản ứng đã được tái lập từ 2010 đến nay.
GIÁM SÁT TUYỆT ĐỐI TOÀN BỘ HỆ THỐNG LY TÂM: TÁI LẬP CƠ CHẾ MÀ IRAN XEM NHƯ CÁI BẪY Một phần quan trọng trong các điều kiện của Mỹ là thiết lập chế độ giám sát “tuyệt đối” đối với toàn bộ hệ thống làm giàu uranium. Nhưng sau khi JCPOA sụp đổ vì Mỹ rút khỏi thỏa thuận, Iran xem mọi yêu cầu giám sát toàn diện là không đáng tin, đặc biệt khi Washington có thể thay đổi chính sách theo nhiệm kỳ. Britannica chỉ rõ rằng sự sụp đổ niềm tin sau năm 2018 khiến việc tái lập cơ chế giám sát sâu gần như bất khả thi. Với Tehran, giám sát tuyệt đối nghĩa là giao phó bí mật quân sự và hạ tầng công nghệ vào tay đối thủ — điều chỉ có thể xảy ra nếu Mỹ cũng chấp nhận cắt giảm tương ứng, nhưng điều đó không nằm trong nghị trình Washington.
GIỚI HẠN HỎA TIỄN CÒN DƯỚI 1.000 ĐƠN VỊ: SỰ BẤT CÂN XỨNG MANG TÍNH CẤU TRÚC Mỹ muốn Iran giảm kho hỏa tiễn xuống mức 1.000, theo mô hình kiểm soát vũ khí khu vực. Tuy nhiên, yêu cầu này không đi kèm bất kỳ cam kết nào từ Israel — nước duy trì kho vũ khí hạt nhân không khai báo và năng lực tấn công tầm xa vượt trội. Trong tư duy chiến lược Iran, kiểm soát vũ khí chỉ khả thi nếu dựa trên nguyên tắc cân bằng. Một mô hình trong đó Iran cắt giảm, còn Israel và Ả rập Xê-út không, là điều Tehran xem như hành động tự sát. Không có cơ chế bảo đảm nào được đưa ra, và do đó yêu cầu này mặc nhiên rơi vào nhóm “không thể đàm phán”.
CHẤM DỨT HỖ TRỢ HEZBOLLAH, HAMAS, HOUTHIS: PHỦ ĐỊNH TOÀN BỘ CHIẾN LƯỢC “CHIỀU SÂU ẢNH HƯỞNG” CỦA IRAN Mạng lưới lực lượng ủy nhiệm là trụ cột thứ ba trong học thuyết an ninh Iran — ngang hàng với hỏa tiễn và hạt nhân. Theo RBC‑Ukraine và Adnkronos, Mỹ yêu cầu Iran ngừng hoàn toàn hỗ trợ các nhóm này để đổi lấy giảm leo thang. Cấu trúc ảnh hưởng của Iran trải dài từ Lebanon, Syria, Iraq, Yemen đến Gaza không chỉ là công cụ quân sự mà còn là nền tảng quyền lực đối ngoại. Việc giải trừ mạng lưới ủy nhiệm sẽ khiến Iran mất “lớp đệm chiến lược” trước Israel và Mỹ, làm suy yếu vai trò của nước này ở toàn Trung Đông. Không một chính quyền Iran nào — dù bảo thủ hay cải cách — có thể phá bỏ cấu trúc quyền lực đã xây dựng suốt 40 năm.
VÌ SAO IRAN KHÔNG THỂ ĐỒNG Ý? Như Adnkronos ghi nhận, Iran tuyên bố sẵn sàng đàm phán nhưng đặt điều kiện tiên quyết: ngừng bắn ngay lập tức, đảm bảo không bị tấn công trong tương lai, và có cơ chế bồi thường. Nhưng Washington bác bỏ ngay lập tức yêu cầu ngừng bắn, khi Tổng thống Trump tuyên bố không có chuyện “ngừng bắn khi đang hủy diệt đối phương". Khoảng cách lập trường vì thế không chỉ xa, mà là không có điểm giao thoa. Thêm vào đó, Reuters cho thấy mục tiêu chiến tranh của Mỹ liên tục thay đổi — khi thì là ngăn Iran có vũ khí hạt nhân, khi thì giảm ảnh hưởng khu vực, khi thì kêu gọi “lật đổ chính quyền Iran”. Khi đối phương không xác định rõ mục tiêu cuối cùng, Tehran không thể và không có lý do gì để nhượng bộ chiến lược.
CHIẾN TRANH LIỆU CÓ KẾT THÚC? HAY CHỈ CHUYỂN SANG HÌNH THÁI KHÁC — DÀI VÀ DAI DẲNG HƠN? Mọi dữ kiện từ RBC‑Ukraine, Reuters và Adnkronos đều dẫn đến cùng một kết luận: chiến tranh sẽ không dừng, chỉ thay đổi hình thái. Mỹ có “nguồn đạn dược gần như vô hạn”, như ông Trump tuyên bố, và Iran không có lý do gì để nhượng bộ khi vẫn duy trì được năng lực răn đe. Kịch bản khả dĩ nhất không phải hòa bình mà là chiến tranh uỷ nhiệm được tăng tốc, mở rộng trong ba không gian: chiến tranh mạng, tấn công UAV – hỏa tiễn tầm trung, và mở rộng xung đột ủy nhiệm ở Lebanon, Syria, Iraq và Yemen. Iran không thể tấn công trực tiếp Mỹ, nhưng có thể gây tổn thất thông qua mạng lưới ủy nhiệm; còn Mỹ không thể buộc Iran đầu hàng, nhưng có thể tiếp tục làm suy yếu hạ tầng quân sự Iran bằng chiến dịch kéo dài — một mô hình chiến tranh có thể tái lập trong nhiều năm.
GIẢI PHÁP THỰC TẾ: QUẢN LÝ IRAN THAY VÌ GIẢI GIÁP IRAN Bài học từ JCPOA, các vòng đàm phán Oman 2025–2026 và các nỗ lực trung gian của Qatar cho thấy chỉ có một mô hình khả thi: quản lý Iran, không phải giải trừ Iran. Giải pháp thực tế hơn gồm: * giảm tốc độ làm giàu uranium * áp dụng giám sát đa tầng của IAEA kết hợp trung gian như Qatar hay Oman * cam kết không mở rộng tầm bắn hỏa tiễn, thay vì giảm số lượng xuống mức phi thực tế, * Iran giảm hoạt động quân sự của lực lượng ủy nhiệm nhưng không từ bỏ hoàn toàn, * trao đổi lợi ích: giảm trừng phạt – mở lại Hormuz – kiểm soát hành vi quân sự, * xây dựng cơ chế bảo đảm song phương thay vì áp đặt đơn phương. Đây không phải là con đường hoàn hảo, nhưng là con đường duy nhất mà cả hai bên có thể chấp nhận.
BẢN YÊU SÁCH PHI THỰC TẾ Sáu điều kiện Hoa Kỳ đưa ra không phải là lộ trình đàm phán, mà là một bản yêu sách gợi nhớ đến các giai đoạn chiến tranh lạnh – nóng trong lịch sử Trung Đông. Chúng phủ nhận toàn bộ năng lực răn đe, cấu trúc ảnh hưởng và chủ quyền công nghệ của Iran — những yếu tố cốt lõi mà Tehran không bao giờ từ bỏ. Vì vậy, các điều kiện này, dù có thể phù hợp với mục tiêu răn đe của Washington, không thể tạo nền tảng cho hòa đàm. Chúng chỉ đảm bảo một tương lai mà trong đó: chiến tranh không kết thúc, chỉ tiếp diễn trong những hình thái khác, dai dẳng hơn, phân tán hơn và khó dập tắt hơn. Hòa bình thực tế chỉ có thể đạt được khi cả hai phía từ bỏ mô thức “tối đa hóa ưu thế” và chuyển sang mô hình “quản lý rủi ro” — điều mà lịch sử quan hệ Mỹ–Iran đã nhiều lần chứng minh là khó khăn, nhưng không phải bất khả thi.
THEO #TINHAYTHEGIOI: Tất cả những gì đang diễn ra trong cấu trúc đàm phán Mỹ–Iran cho thấy một nghịch lý mà giới phân tích chiến lược đã nhiều lần nhấn mạnh: các điều kiện tuyệt đối, được thiết kế nhằm kết thúc chiến tranh nhanh chóng, thường lại chính là những điều khiến chiến tranh kéo dài vô hạn. Khi Washington đặt ra sáu điều kiện không thể Tehran chấp nhận mà không đánh mất toàn bộ nền tảng răn đe quốc gia, quá trình đàm phán trở thành một trò chơi không có điểm hội tụ. Những đòi hỏi đó không chỉ đi ngược lại lợi ích sống còn của Iran mà còn phủ nhận thực tế địa chính trị Trung Đông — nơi các quan hệ quyền lực vận hành dựa trên nhiều tầng răn đe, không thể tái lập bằng các mô hình giải trừ đơn tuyến. Điều nghịch lý hơn là cả hai bên đều hiểu rất rõ tính phi thực tế của các điều kiện ấy. Washington biết rằng Tehran không thể từ bỏ kho hỏa tiễn, mạng lưới ủy nhiệm và năng lực hạt nhân cơ bản. Tehran cũng biết rằng Hoa Kỳ không thể nhượng bộ ở mức làm suy giảm năng lực răn đe Israel hay làm thay đổi cán cân an ninh khu vực. Nhưng dù biết vậy, cả hai vẫn tiến hành các động thái mang tính chiến thuật, chủ yếu để định hình không gian đàm phán tương lai chứ không phải để tạo ra hòa bình tức thời. Bởi trong một xung đột bất đối xứng có tính cấu trúc, hòa bình thật sự không phải là sản phẩm của sự nhượng bộ toàn diện, mà là sản phẩm của sự điều chỉnh kỳ vọng và khả năng chấp nhận lẫn nhau. Nếu có điều gì mang tính khả thi, đó là việc hai bên dần chuyển từ mục tiêu thay đổi hành vi triệt để sang mục tiêu quản lý rủi ro. Đàm phán — nếu xảy ra — sẽ diễn ra không phải để xóa bỏ hỏa tiễn Iran hay chấm dứt mạng lưới proxy, mà để tạo ra các cơ chế hạn chế leo thang, bao gồm cam kết tạm thời, giám sát giới hạn, và đối thoại gián tiếp thông qua trung gian. Oman và Qatar đã từng đóng vai trò này, và vẫn là hai lựa chọn duy nhất có độ tin cậy tương đối đối với cả Washington và Tehran. Trong viễn cảnh đó, chiến tranh không chấm dứt; nó chuyển đổi. Nó trở nên phân tán hơn, mang tính phi đối xứng sâu hơn, và gắn liền với những chiến trường trải dài từ Lebanon đến Yemen. Nhưng chính trong không gian xung đột kéo dài ấy mà các cơ chế ràng buộc từng phần — dù yếu ớt — lại có cơ hội hình thành. Không phải hòa bình, mà là sự “ổn định xung đột”: một trạng thái không mong muốn, nhưng lại là tình thế duy nhất phản ánh đúng thực tế quyền lực hiện nay. Điều quan trọng là thừa nhận rằng sáu điều kiện của Mỹ không bao giờ có thể là điểm khởi đầu cho hòa đàm, nhưng chúng có thể là tín hiệu về mục tiêu tối đa của Washington — mục tiêu mà chính Mỹ cũng biết rằng không thể đạt được thông qua chiến tranh đơn phương. Đối với Iran, việc từ chối các điều kiện ấy không phải là dấu hiệu thiếu thiện chí mà là phản ứng tự nhiên của một quốc gia vận hành trong môi trường an ninh đầy thù địch. Vì vậy, triển vọng duy nhất cho sự điều chỉnh chiến lược không nằm ở những tối hậu thư, mà ở những khuôn khổ thực dụng hơn — nơi mỗi bên chấp nhận điều mà họ luôn muốn né tránh: đối thoại, thỏa hiệp, và quản lý xung đột thay vì mơ về việc chấm dứt nó.
Trần Kiên
Em thấy tác giả FB trên quên mất một số điểm khác, trong đó có quan điểm và chiến lược của Iran.
Đừng chớ nghĩ Iran chỉ muốn bảo toàn mạng sống, Iran từng có tham vọng đứng đầu khối Hồi giáo, năm 2023 khi Israen và Hamaz đánh nhau dẫn tới Israen pháo kích Gaza dữ dội, thừa thắng tiến hành diệt chủng ở Gaza, đẩy người Palestine ở Gaza chạy sang Ai Cập nhằm chiếm nốt phần đất còn lại. Iran đã lên tiếng chống lại và có xu hướng trở thành người chiến thắng chủ nghĩa phục quốc Do thái cực đoan. Quan điểm này nếu xét trên bình diện tôn giáo, nó sẽ giúp Iran có vị thế của người đứng đầu thế giới Hồi giáo. Đương nhiên, ngoài chuyện việc này rất khó, xét trong hoàn cảnh tới lúc đó, còn là câu chuyện các nước Hồi giáo khác có đồng ý không, sau bao nhiêu năm Mỹ xây dựng Iran là kẻ thù của nhóm các nước Arab, việc chấp nhận một đối thủ tiềm tàng thành anh cả là một câu chuyện khó có thể xảy ra, vì thế sự ủng hộ Iran từ các nước Arab khá khiêm tốn. Cuộc chiến này tuy Iran chống lại Mỹ và Israen, nhưng từ đầu chiến dịch này cho đến giờ, cảm xúc của các nước Arab chỉ có thể nói là nhẫn nhịn, không phục và phẫn uất đan xen. Trong hoàn cảnh đó, họ vừa muốn Mỹ thua để họ rời Mỹ ra, nhưng cũng không muốn Iran thắng để lại rơi vào ảnh hưởng của Iran sau khi Mỹ rút đi, đấy là còn chưa tính đòi hỏi tương tự từ phía Nga và Trung Quốc, họ muốn Iran đủ mạnh để tiêu hao Mỹ, nhưng họ không muốn Iran mạnh đến nỗi mất kiểm soát. Iran cũng biết điều đó nhưng họ có mục tiêu tham vọng của mình, điều này phản ánh họ không chấp nhận các đề nghị chọn phe mà Nga từng đưa ra trước đây, thời điểm 2024 và 2025, họ cũng không hoàn toàn chấp nhận phương án Trung Quốc đề xuất, họ đi theo lối riêng của họ, thực tế là rất mạo hiểm, đây là đánh cược vận mệnh đất nước vào cuộc chiến lớn.
Vì thế, không phải chỉ là vì sinh tồn, mà còn vì chiến lược tương lai trỗi dậy, Iran không bao giờ chấp nhận những đòi hỏi như vậy, thậm chí, chấp nhận cho Mỹ dừng cuộc chiến cũng không, họ phải trà đạp Mỹ và xử lý Israen thì họ mới có vốn để trở thành anh cả của thế giới Hồi giáo, chiến lược và tham vọng của Iran còn nhiều hơn nhận định của tác giả FB trên bác ạ. Không hề đơn giản đâu.
Giờ mèo mà là anh tào thì mèo làm gì?e mà là a tào thì e ngồi xem,anh tào theo e đang ở vị trí chả phải vội, mẽo đổ quân đánh lâu thì e càng vui,hỗ trợ thì nhà ngố sẽ nóng mông hơn,bao giờ mẽo ngố mệt thì e giảng hoà, kết thúc cuộc chiến e chả mất lòng ai trong khi đối thủ ngồi liếm máu,1 răng sau cuộc chiến thì cũng sứt đầu mẻ trán khi đó vào tái thiết e lại kiếm mớ
Tại sao Trung quốc lại phải làm vành đai, con đường?
Vụ Mỹ cấm vận dầu Nga cho thấy Phương Tây nắm hết vận tải biển, nó bóp cái huyết mạch này, Nag, Trung khác gì bị bóp cổ.
Mất ngả Iran thì Trung cũng khổ đấy, bây giừo thì chưa, nhưng nếu Mỹ đẩy cuộc chiến lên toàn diện là biết nhau ngay.
Đấy là kịch bản ww3 rồi cụ,mà e thì nghĩ theo hướng Mỹ sẽ xuống thang, đổ quân vào là không có lợi
❗️Trung tâm Nghiên cứu Chiến lược và Quốc tế (CSIS) ước tính rằng chỉ trong 6 ngày đầu tiên của Chiến tranh vùng Vịnh lần thứ 3, Mỹ đã bắn 786 tên lửa JASSM và 319 tên lửa TLAM (Tomahawk)!
— Trước chiến tranh, Mỹ chỉ có 3500 tên lửa JASSM trong kho và trong 6 ngày đầu tiên, họ đã sử dụng hết 22,4% số lượng đó. Rất có thể đến ngày 22 tháng 3, hơn một nửa số lượng tên lửa JASSM đã cạn kiệt vì dường như đây là loại đạn dược tấn công tầm xa chủ yếu được các máy bay ném bom B-52, B-1 và B-2 của Không quân Mỹ sử dụng.
— Lầu Năm Góc chưa đặt hàng thêm bất kỳ tên lửa JASSM nào cho năm 2026, vì vậy kho tên lửa AGM-158 JASSM sẽ không được thay thế trong thời gian tới.
— — Về tên lửa hành trình TLAM, kho dự trữ trước chiến tranh khoảng 3.200 tên lửa, vậy là 10% kho dự trữ trước chiến tranh đã được sử dụng trong 6 ngày đầu tiên của Chiến tranh vùng Vịnh lần thứ 3.
Theo báo cáo của CSIS, Lầu Năm Góc chỉ đặt mua thêm 190 tên lửa Tomahawk mới vào năm 2026, chỉ hơn một nửa so với số lượng đã bắn trong 6 ngày đầu tiên. Kho dự trữ tên lửa hành trình Tomahawk đã giảm dần kể từ đó.
▪️Mặc dù Tổng thống Trump và Bộ trưởng Quốc phòng Pete Hegseth đe dọa Iran sẽ tăng cường tấn công, nhưng trên thực tế, Mỹ đang dần cạn kiệt tên lửa dẫn đường để bắn vào Iran và chưa đạt được ưu thế trên không cần thiết để có thể ném bom rải thảm các thành phố của Iran một cách an toàn mà không có nguy cơ mất máy bay và phi công, và họ sẽ sớm nhận ra rằng leo thang có giới hạn của nó.
Có thông tin Saudi đã trục xuất Tuỳ viên quân sự tại Đại sứ quán Iran ở Saudi, như vậy là Saudi đã quyết định tham dự chiến trường.
Saudi tham chiến thì các nước Arab anh em cũng sẽ tham chiến. Mặt khác Pakistan có thoả thuận liên minh với Saudi, như vậy Pakistan có thể sẽ tham chiến nếu Saudi tham chiến. Nếu Trung Quốc phải hành động trước tình huống Pakistan bị tấn công thì tình hình sẽ khá là loạn.
Mỹ không lôi được Châu Âu vào chiến tranh thì giờ Mỹ có thể sẽ lôi được khối Arab vào chiến tranh, lại gỡ được một mớ, đầu tiên là thương vong, thứ nữa là bán vũ khí, cho thuê vũ khí, lại gỡ được tiền. Khi cả Trung Đông vào cuộc chiến thì tình hình nó sẽ khó đoán hơn rất nhiều.
Iran giờ mới là vấn đề, không có đường lùi, tham vọng thì lớn nhưng chiến tranh tổn thất lại không hề nhỏ, khả năng tát thiết gần như không có, kể cả có thắng cũng không có tiền bồi thường từ kẻ thua do không đánh được đến nước thua trận là Mỹ, còn nếu định đòi lợi ích từ khối Arab thì câu chuyện còn phức tạp hơn rất nhiều vì chỗ đấy còn nhiều lực lượng khác can thiệp sau khi Mỹ thua chứ không chỉ có Mỹ.
Trừ phi Iran từ bỏ một số thứ, nếu không rất khó có cơ hội được hỗ trợ vào lúc ngàn cân treo sợi tóc.
Tuần trước, Nga và Mỹ có trao đổi với nhau, nhưng Mỹ từ chối yêu cầu của Nga về việc ngừng viện trợ tình báo và vật chất cho chiến trường Ukraine, nên Nga chắc chắn sẽ hỗ trợ tiếp cho Iran, nhưng nếu chỉ là không bị tiêu diệt thì cũng không dễ chịu chút nào, thậm chí còn sống nhưng xung quanh nó cũng chủ động cô lập thì cũng không dễ chịu gì.
Theo một quan chức được thông báo về vụ tấn công, "các cuộc tấn công của Iran vào cơ sở Ras Laffan của Qatar Energy sử dụng các tên lửa hiện đại, có khả năng cơ động và né tránh được hệ thống phòng không Patriot do Mỹ sản xuất."
Theo nhà báo Salem bin Hamad al-Jahour (Oman) đưa tin trên đài BBC Arabic, Tổng thống Hoa Kỳ D. Trump đang đòi 6 quốc gia quân chủ vùng Vịnh (Ả Rập Xê-Út, UAE, Qatar, Kuwait, Oman và Bahrain) phải trả cho ông ta 5.000 tỷ đô-la để tiếp tục cuộc chiến chống lại Iran, hoặc 2.500 tỷ đô-la để chấm dứt chiến tranh và bồi thường cho thiệt hại mà Hoa Kỳ phải chịu trong thời gian vừa qua.
Trong bài phát biểu của mình, Trump đã đưa ra sáng kiến: “Hoa Kỳ không có ý định đóng vai trò là người bảo lãnh miễn phí cho an ninh của các chế độ quân chủ mà không nhận được bất kỳ khoản bồi thường nào. Họ phải trả tiền cho an ninh của mình. Nếu họ muốn chúng ta giải quyết vấn đề Iran một lần và mãi mãi, thì đó là 5.000 tỷ đô-la. Nếu họ muốn duy trì hiện trạng, hãy để họ trả 2.500 tỷ đô-la”.
Có vẻ như các nước vùng Vịnh khá sợ hãi và im lặng về mặt chính thức, nên họ đã quyết định rò rỉ thông tin qua truyền thông. Cần lưu ý rằng tổng GDP của 6 quốc gia vùng Vịnh trong năm 2025 chỉ đạt 2.200 tỷ đô-la. Đây có thể được coi là một nỗ lực nhằm thiết lập chế độ nô dịch về kinh tế đối với các nước vùng Vịnh.
Các quốc gia vùng Vịnh, sau khi tự nguyện chọn cách phụ thuộc vào Washington, nhận ra mình vướng vào chuyện gì, nhưng đã quá muộn. Chẳng bao lâu nữa, Israel cũng sẽ hiểu. Họ từng là “tàu sân bay không thể đánh chìm” của Hoa Kỳ ở Trung Đông, nhưng rồi Israel nhỏ bé sẽ bị bỏ lại một mình đối mặt với tất cả khi Hoa Kỳ rút lui và nói rằng: “Chúng tôi đã thắng, giờ các bạn hãy tự giải quyết việc của mình”.
Lão 100 là con buôn thứ thiệt, nên mọi thứ quy ra tiền ngay và luôn. Mặt khác, lão già rồi, không thu bây giờ thì liệu có còn sống đến ký sau không mà thu.
Cũng phải nói thêm, đội Mỹ và Phương Tây, đứt hết dây thần kinh các loại rồi, giờ không những không xấu hổ mà còn như một lũ ngẫn
⚡️-- TIN NÓNG: Các nhóm kháng chiến Iraq đã đồng ý ngừng bắn 24 giờ để cho phép rút toàn bộ quân đội Mỹ và NATO khỏi căn cứ Victoria ở Baghdad.
Lực lượng Mỹ và NATO đã rút hoàn toàn khỏi tất cả các khu vực của Iraq ngoại trừ các vùng phía bắc, nơi một số binh sĩ vẫn đóng quân ở các khu vực của người Kurd, đánh dấu một bước phát triển quan trọng.
Theo nhà báo Salem bin Hamad al-Jahour (Oman) đưa tin trên đài BBC Arabic, Tổng thống Hoa Kỳ D. Trump đang đòi 6 quốc gia quân chủ vùng Vịnh (Ả Rập Xê-Út, UAE, Qatar, Kuwait, Oman và Bahrain) phải trả cho ông ta 5.000 tỷ đô-la để tiếp tục cuộc chiến chống lại Iran, hoặc 2.500 tỷ đô-la để chấm dứt chiến tranh và bồi thường cho thiệt hại mà Hoa Kỳ phải chịu trong thời gian vừa qua.
Trong bài phát biểu của mình, Trump đã đưa ra sáng kiến: “Hoa Kỳ không có ý định đóng vai trò là người bảo lãnh miễn phí cho an ninh của các chế độ quân chủ mà không nhận được bất kỳ khoản bồi thường nào. Họ phải trả tiền cho an ninh của mình. Nếu họ muốn chúng ta giải quyết vấn đề Iran một lần và mãi mãi, thì đó là 5.000 tỷ đô-la. Nếu họ muốn duy trì hiện trạng, hãy để họ trả 2.500 tỷ đô-la”.
Có vẻ như các nước vùng Vịnh khá sợ hãi và im lặng về mặt chính thức, nên họ đã quyết định rò rỉ thông tin qua truyền thông. Cần lưu ý rằng tổng GDP của 6 quốc gia vùng Vịnh trong năm 2025 chỉ đạt 2.200 tỷ đô-la. Đây có thể được coi là một nỗ lực nhằm thiết lập chế độ nô dịch về kinh tế đối với các nước vùng Vịnh.
Các quốc gia vùng Vịnh, sau khi tự nguyện chọn cách phụ thuộc vào Washington, nhận ra mình vướng vào chuyện gì, nhưng đã quá muộn. Chẳng bao lâu nữa, Israel cũng sẽ hiểu. Họ từng là “tàu sân bay không thể đánh chìm” của Hoa Kỳ ở Trung Đông, nhưng rồi Israel nhỏ bé sẽ bị bỏ lại một mình đối mặt với tất cả khi Hoa Kỳ rút lui và nói rằng: “Chúng tôi đã thắng, giờ các bạn hãy tự giải quyết việc của mình”.
Nếu nhìn từ góc độ cắt tiết thì con cừu to béo nhất là Trung Đông, chỉ cần đạt được thoả thuận 5000 tỷ, đa số khủng hoảng của Mỹ đều được giải quyết.