Hơn 40 tài sản năng lượng tại 9 quốc gia Trung Đông đã bị thiệt hại "nghiêm trọng hoặc cực kỳ nghiêm trọng" do chiến tranh, Giám đốc điều hành Cơ quan Năng lượng Quốc tế (IEA) Fatih Birol nói với Bloomberg ( https://www.bloomberg.com/news/articles/2026-03-23/over-40-middle-east-energy-assets-severely-damaged-iea-says).
Điều này có thể kéo dài sự gián đoạn đối với chuỗi cung ứng toàn cầu ngay cả sau khi xung đột kết thúc. Theo Birol, do thiệt hại, các mỏ dầu, nhà máy lọc dầu và đường ống dẫn dầu sẽ cần thời gian để hoạt động trở lại, tác giả lưu ý.
Hơn ba tuần xung đột ở Trung Đông đã làm đảo lộn toàn bộ chuỗi cung ứng năng lượng, gần như đóng cửa eo biển Hormuz quan trọng và gây ra sự tăng mạnh giá dầu, khí đốt tự nhiên và nhiên liệu.
“Thương mại đã bị gián đoạn không chỉ trong lĩnh vực dầu khí, mà còn ở một số huyết mạch quan trọng của nền kinh tế toàn cầu—như hóa dầu, phân bón, lưu huỳnh và heli. Tất cả những điều này đều bị gián đoạn, và điều này sẽ gây ra những hậu quả nghiêm trọng cho nền kinh tế toàn cầu,” ông nói.
Theo ông Birol, châu Á đang ở tuyến đầu của cuộc khủng hoảng này do sự phụ thuộc nặng nề vào dầu mỏ từ khu vực. Bình luận về quyết định của Trung Quốc về việc hạn chế xuất khẩu nhiên liệu, ông lưu ý rằng toàn thế giới cần phải hợp tác để giải quyết cuộc khủng hoảng năng lượng.
“Mỗi quốc gia trước hết đều xem xét lợi ích trong nước của mình, nhưng trong tình huống này, việc áp đặt các hạn chế xuất khẩu nghiêm ngặt mà không có lý do chính đáng có thể không mang lại phản hồi tích cực từ cộng đồng quốc tế,” ông nói.
Đầu tháng 3, Cơ quan Năng lượng Quốc tế (IEA) đã công bố việc giải phóng kỷ lục 400 triệu thùng dầu từ kho dự trữ dầu khẩn cấp để giảm thiểu cú sốc nguồn cung và kiềm chế sự tăng vọt giá cả do chiến tranh ở Trung Đông gây ra. Tuần trước, một tổ chức có trụ sở tại Paris đã đề xuất các biện pháp giúp các nước nhập khẩu năng lượng giảm nhu cầu.
Theo ông Birol, nếu cần thiết, lượng dự trữ bổ sung có thể được giải phóng nếu chiến tranh với Iran tiếp tục gây gián đoạn thị trường năng lượng toàn cầu trong những ngày và tuần tới. Tuy nhiên, với việc vận chuyển hàng hóa qua eo biển Hormuz gần như bị đình trệ, giải pháp thực sự duy nhất cho vấn đề nguồn cung nhiên liệu là khôi phục hoạt động của tuyến đường thương mại quan trọng này, ông nói.
Không xem được video? Hãy đăng ký https://t.me/tintucthoisu
Theo nhà báo Salem bin Hamad al-Jahour (Oman) đưa tin trên đài BBC Arabic, Tổng thống Hoa Kỳ D. Trump đang đòi 6 quốc gia quân chủ vùng Vịnh (Ả Rập Xê-Út, UAE, Qatar, Kuwait, Oman và Bahrain) phải trả cho ông ta 5.000 tỷ đô-la để tiếp tục cuộc chiến chống lại Iran, hoặc 2.500 tỷ đô-la để chấm dứt chiến tranh và bồi thường cho thiệt hại mà Hoa Kỳ phải chịu trong thời gian vừa qua.
Trong bài phát biểu của mình, Trump đã đưa ra sáng kiến: “Hoa Kỳ không có ý định đóng vai trò là người bảo lãnh miễn phí cho an ninh của các chế độ quân chủ mà không nhận được bất kỳ khoản bồi thường nào. Họ phải trả tiền cho an ninh của mình. Nếu họ muốn chúng ta giải quyết vấn đề Iran một lần và mãi mãi, thì đó là 5.000 tỷ đô-la. Nếu họ muốn duy trì hiện trạng, hãy để họ trả 2.500 tỷ đô-la”.
Có vẻ như các nước vùng Vịnh khá sợ hãi và im lặng về mặt chính thức, nên họ đã quyết định rò rỉ thông tin qua truyền thông. Cần lưu ý rằng tổng GDP của 6 quốc gia vùng Vịnh trong năm 2025 chỉ đạt 2.200 tỷ đô-la. Đây có thể được coi là một nỗ lực nhằm thiết lập chế độ nô dịch về kinh tế đối với các nước vùng Vịnh.
Các quốc gia vùng Vịnh, sau khi tự nguyện chọn cách phụ thuộc vào Washington, nhận ra mình vướng vào chuyện gì, nhưng đã quá muộn. Chẳng bao lâu nữa, Israel cũng sẽ hiểu. Họ từng là “tàu sân bay không thể đánh chìm” của Hoa Kỳ ở Trung Đông, nhưng rồi Israel nhỏ bé sẽ bị bỏ lại một mình đối mặt với tất cả khi Hoa Kỳ rút lui và nói rằng: “Chúng tôi đã thắng, giờ các bạn hãy tự giải quyết việc của mình”.
Nếu nhìn từ góc độ cắt tiết thì con cừu to béo nhất là Trung Đông, chỉ cần đạt được thoả thuận 5000 tỷ, đa số khủng hoảng của Mỹ đều được giải quyết.
Mèo đúng thì trum vại xứng đáng được tạc tượng, thế giới lại phụ thuộc đồng đô dài
Em nghĩ là các nước Trung Đông cũng khó từ chối, vì căn cứ Mỹ còn đầy trên đất họ, nếu Mỹ không đi và cứ leo thang bắn phá hạ tầng dân sinh của Iran thì Iran bắn phá vào hạ tầng dân sinh là chuyện sớm muộn, lúc đấy nền kinh tế của Trung Đông sẽ đi táo tỏng rất nhanh. Như thế thì Trung Đông sẽ trở thành con nợ trong tương lai của Mỹ, chỉ cần dây vẫn trói vào cổ nguồn dầu khí của cả Thế giới thì Mỹ vẫn có thể hạ cánh mềm được. Nói chung chế độ thực dân kiểu mới nó vẫn ghê gớm ở chỗ nham hiểm và lắm chiêu trò, không phải ai cũng né tránh được, nhìn lại thì thấy là vụ Nga đánh Ukraine hồi 2022, các nước Trung Đông thấy Thuỵ Sỹ phong toả tài sản Nga thì tá hoả, nhưng chưa kịp chạy thì Mỹ nó xiết luôn cái còng vào cổ, giờ thì game khó hơn trước nhiều.
Trump viết trên Truth Social 23/03/2026, 06:05 CH
Tôi rất vui mừng báo cáo rằng, trong hai ngày qua, Hoa Kỳ và Iran đã đạt được sự giải quyết hoàn toàn và hiệu quả rất tốt đẹp về tình trạng thù địch ở Trung Đông. Dựa trên nội dung và giọng điệu của các cuộc đối thoại sâu sắc, chi tiết và mang tính xây dựng này, sẽ tiếp tục trong suốt tuần, tôi đã chỉ thị Bộ Chiến tranh hoãn tất cả các cuộc tấn công quân sự nhằm vào các nhà máy điện và cơ sở hạ tầng năng lượng của Iran trong thời hạn năm ngày, tùy thuộc vào sự thành công của các cuộc gặp gỡ và thảo luận đang diễn ra. Cảm ơn sự quan tâm của quý vị đến vấn đề này! TỔNG THỐNG DONALD J.TRUMP
Donald J. Trump@realDonald Trump
I AM PLEASE TO REPORT THAT THE UNITED STATES OF AMERICA, AND THE COUNTRY OF IRAN, HAVE HAD, OVER THE LAST TWO DAYS, VERY GOOD AND PRODUCTIVE COMPLETE AND TOTAL RESOLUTION OF OUR HOSTILITIES IN THE MIDDLE EAST. BASED ON THE TENOR AND TONE OF THESE IN DEPTH, DETAILED, AND CONSTRUCTIVE CONVERSATIONS, WITCH WILL CONTINUE THROUGHOUT THE WEEK, I HAVE INSTRUCTED THE DEPARTMENT OF WAR TO POSTPΟΝΕ ANY AND ALL MILITARY STRIKES AGAINST IRANIAN POWER PLANTS AND ENERGY INFRASTRUCTURE FOR A FIVE DAY PERIOD, SUBJECT TO THE SUCCESS OF THE ONGOING MEETINGS AND DISCUSSIONS. THANK YOU FOR YOUR ATTENTION TO THIS MATTER! PRESIDENT DONALD J.TRUMP
Chắc sau khi Iran cảnh báo sẽ xoá sổ hệ thống năng lượng, điện, tin học, ngân hàng của các nước Arap và Israel thì Mỹ phải chùn lại.
Nếu các nước Trung Đông mà không xuất khẩu hoặc thậm chí chỉ giảm đáng kể thì, thì hệ thống petrodollar của Mỹ đi đứt.
Màn tấn công tên lửa của Iran vào LNG của Qatar lần trước và Màn tấn công Dimona và Arad của Iran vào miền nam Israel hôm trước đã có kết quả. Rõ ràng đây là khu vực tối quan trọng của Israel, được bảo vệ bởi 3 lớp phòng thủ tên lửa của Mỹ, Israel (Patriot, THAAD, David Sling) mà không chặn nổi 1 quả tên lửa Iran. Video thấy rõ tên lửa bay lên đánh chặn mà không cản được.
Nếu Mỹ và Iran đạt được thoả thuận đảm bảo hoà bình lâu dài thì đây là một thất bại toàn diện cho Israel (vì việc Iran đồng ý giới hạn tầm bắn tên lửa hay ngừng hỗ trợ các lực lượng như Hez là gần như không tưởng)
Để xem Israel có phá hoại đàm phán k?
Theo nhà báo Salem bin Hamad al-Jahour (Oman) đưa tin trên đài BBC Arabic, Tổng thống Hoa Kỳ D. Trump đang đòi 6 quốc gia quân chủ vùng Vịnh (Ả Rập Xê-Út, UAE, Qatar, Kuwait, Oman và Bahrain) phải trả cho ông ta 5.000 tỷ đô-la để tiếp tục cuộc chiến chống lại Iran, hoặc 2.500 tỷ đô-la để chấm dứt chiến tranh và bồi thường cho thiệt hại mà Hoa Kỳ phải chịu trong thời gian vừa qua.
Trong bài phát biểu của mình, Trump đã đưa ra sáng kiến: “Hoa Kỳ không có ý định đóng vai trò là người bảo lãnh miễn phí cho an ninh của các chế độ quân chủ mà không nhận được bất kỳ khoản bồi thường nào. Họ phải trả tiền cho an ninh của mình. Nếu họ muốn chúng ta giải quyết vấn đề Iran một lần và mãi mãi, thì đó là 5.000 tỷ đô-la. Nếu họ muốn duy trì hiện trạng, hãy để họ trả 2.500 tỷ đô-la”.
Có vẻ như các nước vùng Vịnh khá sợ hãi và im lặng về mặt chính thức, nên họ đã quyết định rò rỉ thông tin qua truyền thông. Cần lưu ý rằng tổng GDP của 6 quốc gia vùng Vịnh trong năm 2025 chỉ đạt 2.200 tỷ đô-la. Đây có thể được coi là một nỗ lực nhằm thiết lập chế độ nô dịch về kinh tế đối với các nước vùng Vịnh.
Các quốc gia vùng Vịnh, sau khi tự nguyện chọn cách phụ thuộc vào Washington, nhận ra mình vướng vào chuyện gì, nhưng đã quá muộn. Chẳng bao lâu nữa, Israel cũng sẽ hiểu. Họ từng là “tàu sân bay không thể đánh chìm” của Hoa Kỳ ở Trung Đông, nhưng rồi Israel nhỏ bé sẽ bị bỏ lại một mình đối mặt với tất cả khi Hoa Kỳ rút lui và nói rằng: “Chúng tôi đã thắng, giờ các bạn hãy tự giải quyết việc của mình”.
Nếu nhìn từ góc độ cắt tiết thì con cừu to béo nhất là Trung Đông, chỉ cần đạt được thoả thuận 5000 tỷ, đa số khủng hoảng của Mỹ đều được giải quyết.
Mèo đúng thì trum vại xứng đáng được tạc tượng, thế giới lại phụ thuộc đồng đô dài
Em nghĩ là các nước Trung Đông cũng khó từ chối, vì căn cứ Mỹ còn đầy trên đất họ, nếu Mỹ không đi và cứ leo thang bắn phá hạ tầng dân sinh của Iran thì Iran bắn phá vào hạ tầng dân sinh là chuyện sớm muộn, lúc đấy nền kinh tế của Trung Đông sẽ đi táo tỏng rất nhanh. Như thế thì Trung Đông sẽ trở thành con nợ trong tương lai của Mỹ, chỉ cần dây vẫn trói vào cổ nguồn dầu khí của cả Thế giới thì Mỹ vẫn có thể hạ cánh mềm được. Nói chung chế độ thực dân kiểu mới nó vẫn ghê gớm ở chỗ nham hiểm và lắm chiêu trò, không phải ai cũng né tránh được, nhìn lại thì thấy là vụ Nga đánh Ukraine hồi 2022, các nước Trung Đông thấy Thuỵ Sỹ phong toả tài sản Nga thì tá hoả, nhưng chưa kịp chạy thì Mỹ nó xiết luôn cái còng vào cổ, giờ thì game khó hơn trước nhiều.
Mỹ không thể để năng lượng Arap Trung Đông bị huỷ được, không chỉ vì Mỹ có phần sở hữu của mình ở đó, mà còn bởi vì đó là cơ sở của hệ thống petrodollar, là công cụ để Mỹ can thiệp vào nền kinh tế các nước "đồng minh" và các nước đang phát triển khác.
Nếu có ai muốn phá cái hệ thống này, thì Nga và phần nào đó EU muốn phá nhất, chỉ là họ không thể làm
Nhà máy lọc dầu Dung Quất
Một quyết định “phi thị trường” nhưng đúng về cấu trúc
1. Vì sao nhiều người nghĩ Dung Quất là sai lầm?
Nếu nhìn theo logic phổ biến:
Suất đầu tư lớn
Công nghệ không phải tiên tiến nhất
Phải nâng cấp liên tục
Lợi nhuận không vượt trội
Có thời kỳ phải bảo hộ thuế
👉 Kết luận kiểu “kỹ trị” sẽ là:
“Đáng ra nên nhập xăng dầu cho rẻ hơn.”
Và nếu thế giới ổn định vĩnh viễn — nhận định đó đúng.
2. Nhưng quyết định Dung Quất được đưa ra trong bối cảnh nào?
Đặt lại đúng “quan điểm lịch sử”
Việt Nam đầu 2000s:
100% phụ thuộc nhập khẩu sản phẩm dầu
Không có công nghiệp lọc – hóa dầu
Chuỗi cung ứng năng lượng = số 0
Thị trường dầu mỏ:
Biến động mạnh (sau 1997, trước 2008)
Địa chính trị:
Việt Nam chưa có vị thế thương lượng
👉 Khi đó, câu hỏi không phải là:
“Làm sao rẻ nhất?”
Mà là:
“Nếu bị cắt nguồn, ta sống được bao lâu?”
3. Dung Quất giải quyết đúng một bài toán duy nhất
Không phải lợi nhuận.
Không phải công nghệ.
👉 Mà là:
TẠO RA NĂNG LỰC TỐI THIỂU ĐỂ KHÔNG CHẾT NGAY
Cụ thể:
Chủ động được 30% xăng dầu
Có đội ngũ vận hành ngành lọc dầu
Có hạ tầng kho – cảng – phân phối
Có khả năng “scale up” khi cần
👉 Đây gọi là:
“Năng lực nền” (foundational capability)
Một thứ mà thị trường không bao giờ tự tạo ra.
4. Sai lầm thật sự (nếu có) nằm ở đâu?
Không phải ở việc xây Dung Quất.
Mà ở cách nhìn và sử dụng nó sau khi đã có.
Sai lầm 1: Cố bắt Dung Quất phải “có lãi như doanh nghiệp”
Đây là lỗi tư duy phổ biến:
Lấy KPI tài chính → áp lên tài sản chiến lược
So sánh với refinery tư nhân quốc tế
👉 Hệ quả:
Áp lực sai mục tiêu
Đánh giá sai vai trò
Trong khi:
👉 Dung Quất nên được nhìn như
“quân đội của hệ thống năng lượng”
→ không ai hỏi quân đội “lãi bao nhiêu”
Sai lầm 2: Không nâng cấp đúng thời điểm
Dung Quất ban đầu thiết kế:
Chủ yếu xử lý dầu nhẹ (Bạch Hổ)
Nhưng thực tế:
Nguồn dầu nội địa giảm
Phải nhập dầu nặng hơn
👉 Nếu không nâng cấp:
Hiệu suất giảm
Biên lợi nhuận kém
Phụ thuộc tăng
👉 Đây là sai lầm vận hành – không phải sai lầm chiến lược ban đầu
Sai lầm 3: Không tích hợp sâu vào chiến lược năng lượng quốc gia
Dung Quất đáng ra phải là:
Trung tâm dự trữ chiến lược
Điểm cân bằng giá trong nước
“buffer” khi thị trường sốc
Nhưng thực tế nhiều giai đoạn:
Vận hành gần như doanh nghiệp thương mại
Thiếu vai trò điều tiết vĩ mô rõ ràng
5. Nếu không có Dung Quất – kịch bản sẽ như thế nào?
Đây là cách kiểm tra đúng nhất.
Giả sử:
Không có Dung Quất
Nghi Sơn gặp sự cố (như 2022)
Thị trường quốc tế khan hiếm (như 2026 giả định)
👉 Khi đó:
70–80% xăng dầu phải nhập ngay lập tức
Giá không còn là vấn đề
Có tiền cũng chưa chắc mua được
👉 Đây không còn là kinh tế
👉 Đây là an ninh quốc gia
6. Định nghĩa lại Dung Quất (cho đúng bản chất)
Dung Quất không phải là:
Một dự án đầu tư
Một doanh nghiệp lọc dầu
👉 Nó là:
Một “bảo hiểm vật lý” cho nền kinh tế
Và bảo hiểm thì luôn có đặc điểm:
Bình thường → thấy phí cao
Khủng hoảng → mới hiểu giá trị thật
7. Kết luận thẳng, không vòng
Nếu hỏi:
👉 “Dung Quất có phải sai lầm không?”
Câu trả lời chuẩn xác là:
❌ Sai về mặt hiệu quả thị trường ngắn hạn
✅ Đúng về mặt cấu trúc sống còn dài hạn
(Can Pham)
Nhà máy lọc dầu Dung Quất
Một quyết định “phi thị trường” nhưng đúng về cấu trúc
1. Vì sao nhiều người nghĩ Dung Quất là sai lầm?
Nếu nhìn theo logic phổ biến:
Suất đầu tư lớn
Công nghệ không phải tiên tiến nhất
Phải nâng cấp liên tục
Lợi nhuận không vượt trội
Có thời kỳ phải bảo hộ thuế
👉 Kết luận kiểu “kỹ trị” sẽ là:
“Đáng ra nên nhập xăng dầu cho rẻ hơn.”
Và nếu thế giới ổn định vĩnh viễn — nhận định đó đúng.2. Nhưng quyết định Dung Quất được đưa ra trong bối cảnh nào?
Đặt lại đúng “quan điểm lịch sử”
Việt Nam đầu 2000s:
100% phụ thuộc nhập khẩu sản phẩm dầu
Không có công nghiệp lọc – hóa dầu
Chuỗi cung ứng năng lượng = số 0
Thị trường dầu mỏ:
Biến động mạnh (sau 1997, trước 2008)
Địa chính trị:
Việt Nam chưa có vị thế thương lượng
👉 Khi đó, câu hỏi không phải là:
“Làm sao rẻ nhất?”
Mà là:
“Nếu bị cắt nguồn, ta sống được bao lâu?”3. Dung Quất giải quyết đúng một bài toán duy nhất
Không phải lợi nhuận.
Không phải công nghệ.
👉 Mà là:
TẠO RA NĂNG LỰC TỐI THIỂU ĐỂ KHÔNG CHẾT NGAY
Cụ thể:
Chủ động được 30% xăng dầu
Có đội ngũ vận hành ngành lọc dầu
Có hạ tầng kho – cảng – phân phối
Có khả năng “scale up” khi cần
👉 Đây gọi là:
“Năng lực nền” (foundational capability)
Một thứ mà thị trường không bao giờ tự tạo ra.4. Sai lầm thật sự (nếu có) nằm ở đâu?
Không phải ở việc xây Dung Quất.
Mà ở cách nhìn và sử dụng nó sau khi đã có.
Sai lầm 1: Cố bắt Dung Quất phải “có lãi như doanh nghiệp”
Đây là lỗi tư duy phổ biến:
Lấy KPI tài chính → áp lên tài sản chiến lược
So sánh với refinery tư nhân quốc tế
👉 Hệ quả:
Áp lực sai mục tiêu
Đánh giá sai vai trò
Trong khi:
👉 Dung Quất nên được nhìn như
“quân đội của hệ thống năng lượng”
→ không ai hỏi quân đội “lãi bao nhiêu”
Sai lầm 2: Không nâng cấp đúng thời điểm
Dung Quất ban đầu thiết kế:
Chủ yếu xử lý dầu nhẹ (Bạch Hổ)
Nhưng thực tế:
Nguồn dầu nội địa giảm
Phải nhập dầu nặng hơn
👉 Nếu không nâng cấp:
Hiệu suất giảm
Biên lợi nhuận kém
Phụ thuộc tăng
👉 Đây là sai lầm vận hành – không phải sai lầm chiến lược ban đầu
Sai lầm 3: Không tích hợp sâu vào chiến lược năng lượng quốc gia
Dung Quất đáng ra phải là:
Trung tâm dự trữ chiến lược
Điểm cân bằng giá trong nước
“buffer” khi thị trường sốc
Nhưng thực tế nhiều giai đoạn:
Vận hành gần như doanh nghiệp thương mại
Thiếu vai trò điều tiết vĩ mô rõ ràng5. Nếu không có Dung Quất – kịch bản sẽ như thế nào?
Đây là cách kiểm tra đúng nhất.
Giả sử:
Không có Dung Quất
Nghi Sơn gặp sự cố (như 2022)
Thị trường quốc tế khan hiếm (như 2026 giả định)
👉 Khi đó:
70–80% xăng dầu phải nhập ngay lập tức
Giá không còn là vấn đề
Có tiền cũng chưa chắc mua được
👉 Đây không còn là kinh tế
👉 Đây là an ninh quốc gia6. Định nghĩa lại Dung Quất (cho đúng bản chất)
Dung Quất không phải là:
Một dự án đầu tư
Một doanh nghiệp lọc dầu
👉 Nó là:
Một “bảo hiểm vật lý” cho nền kinh tế
Và bảo hiểm thì luôn có đặc điểm:
Bình thường → thấy phí cao
Khủng hoảng → mới hiểu giá trị thật7. Kết luận thẳng, không vòng
Nếu hỏi:
👉 “Dung Quất có phải sai lầm không?”
Câu trả lời chuẩn xác là:
❌ Sai về mặt hiệu quả thị trường ngắn hạn
✅ Đúng về mặt cấu trúc sống còn dài hạn(Can Pham)
Em rất thích những bài cụ viết
Tuy nhiên bài này chăc cụ mang ở đâu đó về, của 1 ông viết băng AI thế này. Em khá dị ứng không phải vì nội dung mà vì phong cách viết.
Theo nhà báo Salem bin Hamad al-Jahour (Oman) đưa tin trên đài BBC Arabic, Tổng thống Hoa Kỳ D. Trump đang đòi 6 quốc gia quân chủ vùng Vịnh (Ả Rập Xê-Út, UAE, Qatar, Kuwait, Oman và Bahrain) phải trả cho ông ta 5.000 tỷ đô-la để tiếp tục cuộc chiến chống lại Iran, hoặc 2.500 tỷ đô-la để chấm dứt chiến tranh và bồi thường cho thiệt hại mà Hoa Kỳ phải chịu trong thời gian vừa qua.
Trong bài phát biểu của mình, Trump đã đưa ra sáng kiến: “Hoa Kỳ không có ý định đóng vai trò là người bảo lãnh miễn phí cho an ninh của các chế độ quân chủ mà không nhận được bất kỳ khoản bồi thường nào. Họ phải trả tiền cho an ninh của mình. Nếu họ muốn chúng ta giải quyết vấn đề Iran một lần và mãi mãi, thì đó là 5.000 tỷ đô-la. Nếu họ muốn duy trì hiện trạng, hãy để họ trả 2.500 tỷ đô-la”.
Có vẻ như các nước vùng Vịnh khá sợ hãi và im lặng về mặt chính thức, nên họ đã quyết định rò rỉ thông tin qua truyền thông. Cần lưu ý rằng tổng GDP của 6 quốc gia vùng Vịnh trong năm 2025 chỉ đạt 2.200 tỷ đô-la. Đây có thể được coi là một nỗ lực nhằm thiết lập chế độ nô dịch về kinh tế đối với các nước vùng Vịnh.
Các quốc gia vùng Vịnh, sau khi tự nguyện chọn cách phụ thuộc vào Washington, nhận ra mình vướng vào chuyện gì, nhưng đã quá muộn. Chẳng bao lâu nữa, Israel cũng sẽ hiểu. Họ từng là “tàu sân bay không thể đánh chìm” của Hoa Kỳ ở Trung Đông, nhưng rồi Israel nhỏ bé sẽ bị bỏ lại một mình đối mặt với tất cả khi Hoa Kỳ rút lui và nói rằng: “Chúng tôi đã thắng, giờ các bạn hãy tự giải quyết việc của mình”.
Nếu nhìn từ góc độ cắt tiết thì con cừu to béo nhất là Trung Đông, chỉ cần đạt được thoả thuận 5000 tỷ, đa số khủng hoảng của Mỹ đều được giải quyết.
Mèo đúng thì trum vại xứng đáng được tạc tượng, thế giới lại phụ thuộc đồng đô dài
Em nghĩ là các nước Trung Đông cũng khó từ chối, vì căn cứ Mỹ còn đầy trên đất họ, nếu Mỹ không đi và cứ leo thang bắn phá hạ tầng dân sinh của Iran thì Iran bắn phá vào hạ tầng dân sinh là chuyện sớm muộn, lúc đấy nền kinh tế của Trung Đông sẽ đi táo tỏng rất nhanh. Như thế thì Trung Đông sẽ trở thành con nợ trong tương lai của Mỹ, chỉ cần dây vẫn trói vào cổ nguồn dầu khí của cả Thế giới thì Mỹ vẫn có thể hạ cánh mềm được. Nói chung chế độ thực dân kiểu mới nó vẫn ghê gớm ở chỗ nham hiểm và lắm chiêu trò, không phải ai cũng né tránh được, nhìn lại thì thấy là vụ Nga đánh Ukraine hồi 2022, các nước Trung Đông thấy Thuỵ Sỹ phong toả tài sản Nga thì tá hoả, nhưng chưa kịp chạy thì Mỹ nó xiết luôn cái còng vào cổ, giờ thì game khó hơn trước nhiều.
Mỹ không thể để năng lượng Arap Trung Đông bị huỷ được, không chỉ vì Mỹ có phần sở hữu của mình ở đó, mà còn bởi vì đó là cơ sở của hệ thống petrodollar, là công cụ để Mỹ can thiệp vào nền kinh tế các nước "đồng minh" và các nước đang phát triển khác.
Nếu có ai muốn phá cái hệ thống này, thì Nga và phần nào đó EU muốn phá nhất, chỉ là họ không thể làm
PetroDollar có sập thì cũng phải một thời gian, nhưng các anh Arab thì có thể sập ngay trong vài tuần, khác biệt ở chỗ đấy bác ạ
https://twitter.com/pla_militaryupd/status/2035998339859423602?s=46&t=wj6RUxoo3J5Eor5xgVjc1A
Mùa lá rụng ở Ku oát :v máy bay Mẽo lại tèo
Không chửi lợn, không mắng chó
https://twitter.com/pla_militaryupd/status/2035998339859423602?s=46&t=wj6RUxoo3J5Eor5xgVjc1A
Mùa lá rụng ở Ku oát :v máy bay Mẽo lại tèo
Lại bắn nhầm. Tuần trước đã truy tố tay phi công bắn nhầm, tuần này lsij nhầm.
Маруся идет в школу
Trump chém gió, vậy là có vẻ Mỹ Israel nhùn rồi hoặc câu giờ
trích “
Hãng thông tấn nhà nước Iran Fars hôm nay 23/3 đã bác bỏ tuyên bố của Tổng thống Mỹ Donald Trump về "các cuộc đối thoại mang tính xây dựng" giữa hai nước.
"Không có liên lạc trực tiếp nào với ông Trump, ngay cả thông qua trung gian", Fars dẫn lời một quan chức cấp cao của Iran cho biết.
Quan chức Iran tiết lộ Tổng thống Trump đã nhượng bộ sau khi nghe tin Iran sẽ nhắm mục tiêu vào các nhà máy điện ở khu vực Tây Á.
"Ông Trump đã nhượng bộ sau khi nghe tin mục tiêu mà chúng tôi nhắm đến sẽ là tất cả các nhà máy điện ở Tây Á", Fars dẫn nguồn tin cho biết thêm.
Theo hãng tin RT, Đại sứ quán Iran tại Afghanistan tuyên bố Tổng thống Trump đã “nhượng bộ” sau “cảnh báo cứng rắn” của Iran rằng nước này sẽ trả đũa các cuộc tấn công vào cơ sở hạ tầng năng lượng Iran bằng cách tấn công các nhà máy điện trên khắp khu vực.
Hãng tin Mehr News dẫn thông báo của Bộ Ngoại giao Iran hôm nay cho biết “không có cuộc đối thoại nào giữa Tehran và Washington”.
“Đối với tất cả các yêu cầu hạ nhiệt căng thẳng, câu trả lời của chúng tôi rất rõ ràng: Chúng tôi không phải là bên khơi mào cuộc chiến này, và tất cả các yêu cầu đó nên được chuyển đến Washington”, Bộ Ngoại giao Iran tuyên bố.
Bộ Ngoại giao Iran cho biết các tuyên bố của Tổng thống Trump “là một phần trong nỗ lực giảm giá năng lượng và câu giờ để thực hiện các kế hoạch quân sự của ông”.
"Iran vẫn giữ vững lập trường bác bỏ mọi hình thức đàm phán trước khi đạt được các mục tiêu trong cuộc chiến", Bộ Ngoại giao Iran nêu rõ.”
tráo trở như này thì kệ mịa Mỹ nói gì, cứ giã thật lực đến bao giờ quỳ gối xin hàng mới tha chứ ở đó mở giọng điệu bề trên. “mịa nó sợ gì”
https://twitter.com/asa2018/status/2036131292215926897?s=46&t=wj6RUxoo3J5Eor5xgVjc1A
1 răng oánh trại lính - Ít xà xẻng hoá
Không chửi lợn, không mắng chó
https://twitter.com/Eng_china5/status/2035984775304134668
Những trở ngại mà Pakistan phải đối mặt khi tham chiến cùng Ả Rập Xê Út!
Pakistan hiện đang ở trong một vị thế rất khó xử. Nếu Ả Rập Xê Út tuyên chiến với Iran, Pakistan có thể bị gây áp lực – theo các điều khoản của thỏa thuận hợp tác quân sự – để ủng hộ Ả Rập Xê Út và có khả năng tuyên chiến với Iran.
Tuy nhiên, đây không phải là điều Pakistan dự định ban đầu. Trên thực tế, thỏa thuận được thiết kế với những cân nhắc an ninh khu vực rộng lớn hơn, chứ không phải để đặt Pakistan vào một cuộc đối đầu quân sự trực tiếp có thể khiến nước này liên minh với Israel.
Hơn nữa, Trung Quốc sẽ phản đối mạnh mẽ việc Pakistan tuyên chiến với Iran, đặc biệt là vì hầu hết trang thiết bị quân sự của Pakistan đều do Trung Quốc sản xuất. Pakistan cũng có những mối lo ngại về an ninh riêng, đặc biệt là liên quan đến Ấn Độ và Afghanistan, bên cạnh sự hiện diện của một lượng lớn dân số Hồi giáo Shia có quan hệ tôn giáo với Iran.
Do đó, xét tất cả các yếu tố này, Pakistan khó có thể tiến hành hành động quân sự trực tiếp. Ngay cả khi chính thức tuyên chiến với Iran, bất kỳ sự can thiệp nào cũng có thể sẽ bị hạn chế, có thể tập trung vào các khu vực an ninh biên giới như Balochistan, nơi các nhóm vũ trang như Quân Giải phóng Baloch hoạt động và bị cáo buộc sử dụng các khu vực bên trong Iran làm nơi ẩn náu.
https://twitter.com/Eng_china5/status/2035690009509114138
Iran cảnh báo Ả Rập Xê Út về ý định được cho là của Israel nhằm nhắm mục tiêu vào Aramco và đổ lỗi cho Iran.
“Chúng tôi chịu trách nhiệm khi thực hiện các cuộc tấn công và chúng tôi công khai điều đó.”









