Các bộ trưởng tài chính của Nhóm G7 đã đạt được thỏa thuận chung vào thứ Hai về việc tạm hoãn việc giải phóng dầu từ kho dự trữ chiến lược của mỗi nước.
Một thông tin thú vị...
🇴🇲 Quốc vương Oman đã gửi thông điệp chúc mừng chính thức tới Sayyed Mojtaba Khamenei sau khi ông được bầu chọn làm Lãnh đạo tối cao của Iran.
Trong thông điệp, Quốc vương bày tỏ “những lời chúc tốt đẹp nhất cho sự thành công và trí tuệ của Mojtaba khi ông đảm nhận trách nhiệm lãnh đạo”.
Putin cũng chúc mừng
❗️— Tổng thống Putin đã có cuộc điện đàm với Tổng thống Trump.
— Nội dung cuộc điện đàm tập trung vào xung đột xung quanh Iran và các cuộc đàm phán về giải quyết vấn đề Ukraine.
— Cuộc điện đàm diễn ra theo sáng kiến của Tổng thống Mỹ.
— Hai nhà lãnh đạo đã trao đổi quan điểm thực chất và hữu ích về tình hình ở Iran.
— Ông Putin đã nêu ra một số cân nhắc nhằm hướng tới một giải pháp chính trị và ngoại giao nhanh chóng cho cuộc xung đột ở Iran.
🇮🇷—Iran sẵn sàng giảm leo thang, nhưng với điều kiện
Tổng thống Iran Masoud Pezeshkian tuyên bố trong cuộc điện đàm với Erdogan rằng Tehran sẽ ngừng leo thang nếu các nước láng giềng ngừng cung cấp lãnh thổ của họ cho các cuộc tấn công nhằm vào Iran.
▪️Theo ông, Mỹ và Israel đang cố tình kích động mâu thuẫn giữa Iran và khu vực, và truyền thông đang lan truyền thông tin giả về "các cuộc tấn công tên lửa của Iran vào Thổ Nhĩ Kỳ".
▪️Đồng thời, Thứ trưởng Ngoại giao Iran Gharibabadi cho biết: Trung Quốc, Pháp và Nga đã chính thức kêu gọi Tehran ngừng các hành động thù địch.
Kirill Dmitriev ( 🤡) tuyên bố giải cứu an ninh năng lượng toàn cầu
Đại diện đặc biệt của Vladimir Putin về đầu tư và hợp tác kinh tế với các nước ngoài, Kirill Dmitriev, đã thông báo về một cuộc đối thoại nhất định với Hoa Kỳ:
“Đối thoại Nga-Mỹ rất quan trọng đối với toàn thế giới, bởi vì chỉ có cùng với Nga, chúng ta mới có thể khôi phục và đảm bảo an ninh năng lượng toàn cầu. Hãy theo dõi tin tức.”
Tàu dầu của Iran vẫn đi từ Hozmuz đến Trung Quốc đấy bác. Nếu chiến tranh kéo dài thì khả năng sẽ có một luồng xanh, tức là Iran sẽ cho phép những tàu chở hàng, đặc biệt là chở dầu đến Trung Quốc được đi qua, nhưng với một quota nhất định trong một khoảng thời gian, kiểu như một tháng chỉ được từng này tàu chở dầu đến Trung Quốc, vượt quá sẽ bị ... bùm.
Kiểu kiểu đó. Ngay bây giờ tàu dầu sang Trung Quốc vẫn ok nhưng tàu của Mỹ và Israel là ăn đòn. Tức là họ đã chọn lọc rồi, chứ Iran nó không ngốc đến cái độ tàu nào nó cũng phang
Hôm nay là 7 ngày rồi, từ nhiều góc suy diễn và một số chi tiết, em nghĩ là chiến sự này sẽ được bước đi để hướng đến ngừng bắn trong tháng 4 tới đây, các bên sẽ dừng lại như kiểu Minsk để hồi sức và điều chỉnh.
em nghĩ chừng nào Mỹ Israel chưa chấp nhận thua + bồi thường thì Iran cần kiên định đánh tiếp. Còn mấy cái kí kết thoả thuận giấy tờ gì đó em không quan tâm vì đối với bọn PT nó thích xé lúc nào cũng dc
Không cần đánh mạnh như ngày đầu mà đánh dai dẳng, liên tục.
Chứ dừng cuộc chiến ngang xương như này mà không bồi thường thì lại y như cũ các lần trước.
Mỹ và Israen thì không chấp nhận thua, ít nhất là trên truyền thông, Iran thì chỉ cần tồn tại là thành công, đợi đòi bồi thường còn khướt, như Ta là ví dụ, đòi được khối ấy.
Nhưng vấn đề chính nằm ở chỗ, Iran nếu có bị tiêu diệt thì Mỹ và Israen cũng trong tình trạng thương tích nghiêm trọng, sức mạnh suy giảm thì vẫn rơi vào hoàn cảnh nguy hiểm khi không còn khả năng tổ chức chiến tranh ở đâu nữa, kết quả như vậy không phải là mục tiêu của họ, với Iran thì mục tiêu vẫn là đứng vững, chứ giờ làm quá để đối phương cùng đường mà bị ăn nuke thì cũng không ra đâu vào đâu cả. Bên cạnh đó là Thế giới cũng cần an toàn trên biển để vận chuyển hàng hóa, vẫn cần an toàn trong cung ứng năng lượng, nếu đánh đến mức năng lượng của Trung Đông và Vùng Vịnh đều tê liệt một thời gian thì đợi đến khi khôi phục được thì Thế giới có khi đã vẽ lại bản đồ tư lâu rồi. Rất nhiều hiệu ứng Domino trong các chuỗi sản xuất, cung ứng trên thế giới sẽ chịu tác động từ cuộc chiến này, nên sẽ tạo ra rất nhiều áp lực thúc đẩy các bên không tham chiến nhưng tham dự vào xúc tiến ngừng bắn một thời gian. Ví dụ EU nếu không có nguồn năng lượng từ 2 vùng trên, họ sẽ ra sao, họ có thể vẫn mua được năng lượng, nhưng họ phải phục vụ xã hội để tránh hỗn loạn trước, do vậy nền công nghiệp hay chuỗi sản xuất của EU sẽ tiếp tục bị dịch chuyển sang nơi đủ điện và có nhân lực ổn định, kinh tế sẽ chịu ảnh hưởng nặng từ cú dịch chuyển này. Ví dụ Nhật Hàn Đài nếu không có nguồn năng lượng đầy đủ, chuỗi cung ứng điện tử, hóa chất, bán dẫn, tàu biển .... khác có thể sẽ bị hạn chế, sản phẩm của các chuỗi này quay vòng tác động tiêu cực lại các chuỗi sản xuất của các khu vực, quốc gia khác dẫn theo các hiệu ứng liên hoàn khác. Ví dụ các nước Trung Đông giờ họ cho Mỹ đặt căn cứ quân sự, nhưng việc bị tấn công là không thể để im được, dù muốn hay không họ vẫn phải tìm cách phòng chống lại các tên lửa, uav bay vào lãnh thổ của họ, mặt khác việc các cơ sở trúng đạn khiến hoạt động kinh tế xã hội bị ảnh hưởng, thậm chí rất nghiêm trọng nếu kéo dài, nếu họ gặp hỗn loạn, các khu vực lãnh thổ liên quan đến họ cũng gặp hỗn loạn theo. Đơn cử trước mắt là giá dầu, giá khí hóa lỏng, sắp tới sẽ là giá vận tải, phí bảo hiểm, thiếu tàu, thiếu cont, chậm hàng, tất cả những thứ đấy đều khiến kinh tế Thế giới suy giảm tổng thể.
Nhìn chiến sự hiện tại thì Israen và Mỹ cũng khó duy trì được lâu do chiến tranh có chi phí rất lớn, Mỹ đã tham dự chiến sự ở Ukraine nhiều năm, tốn kém kha khá mà mới chỉ thắng trên thỏa thuận khoáng sản, còn hậu kỳ chưa biết thu lợi như thế nào nếu chiến sự ở Ukraine không ngừng lại, đạn dược thiếu không kịp bổ sung và bổ sung tạm thời bằng cách giảm ở các căn cứ khác trên thế giới để bù sang, dẫn đến mất cân đối trong bố trí, sẽ có thể dẫn tới sự lùi bước ở một số nơi. Nếu Mỹ và Israen không dùng nuke thì cơ bản với vũ khí quy ước sẽ không thể thắng được, các số liệu thống kê thiệt hại ở Israen là khá lớn, có thể khiến Israen phải thay đổi đường hướng đầu gấu trong một thời gian.
Cuộc chiến hiện tại đang theo hướng tiêu hao kéo dài, trong khi Iran đang có lợi thế chịu được lâu hơn nếu không dùng nuke. Iran dù kháng chiến thành công nhưng tổn thất cũng không nhỏ, ngay việc phong tỏa eo biển cũng là đòn đánh mang tính tự sát cao, nhưng nếu không thể dừng đúng lúc, một mình Iran cũng không thể sống được với xung quanh, hiện tại việc kháng cự của Iran vẫn được ủng hộ, nhưng nếu cực đoan quá thì các bên ủng hộ lại xa lánh, nếu lần này kháng chiến thành công nhưng các nước ủng hộ cạch mặt thì lần sau e là không thể sống sót được vì sẽ không còn ai ủng hộ nữa. Hơn nữa, kháng chiến thành công rồi càng phải khôi phục kinh tế, công nghiệp, Iran vẫn cần có các bên tham gia tái thiết và xây dựng cầu nối để hòa nhập, do vậy, Iran vẫn sẽ là bên nhiệt tình hơn cả trong việc đàm phán ngừng chiến, nhưng trước mắt họ vẫn phải có tuyên bố cứng rắn.
Xét từ tình hình hiện tại, việc mời Nga vào điều đình là khó, nhưng nội tình điều đình thì Nga cũng không đứng ngoài, chỉ là không ra mặt mà thôi, vậy chỉ còn lại Trung Quốc, để giải quyết thể diện thì có thể Mỹ sẽ tuyên bố đạt được mục tiêu của Mỹ, còn mục tiêu của Israen thì Mỹ để Israen tự giải quyết, lúc đó Mỹ sẽ kêu gọi Trung Quốc đứng ra giải quyết, nhưng nội tình điều đình thì Mỹ cũng không đứng ngoài. Tóm lại là sẽ có bước đi để 2 tay to là Nga và Mỹ trở thành vô can, sau đó Trung Quốc, với tư cách là tay to cùng lúc chơi vui vẻ được với cả Israen, Iran và Trung Đông đứng ra dàn xếp, nó sẽ là lốt thoát cho rất nhiều bên. Đương nhiên là cũng có thể nó chỉ mang tính hoãn binh, nhưng trì hoãn được bao lâu và tranh thủ được bao lâu đều có lợi nhiều hơn cho Iran.
Còn về Nga và Trung Quốc, em dự là sẽ xuất hiện câu chuyện Trung Quốc sẽ lề mề tham dự, về lý thì Trung Quốc chả liên can, đùn đẩy từ chối dẫn tới lề mề cũng là hợp lý, nhưng lề mề cũng có thể là cố ý, cố ý để tình hình nghiêm trọng hơn dù các bên đều thấy có ánh sáng cuối đường hầm, thằng nào nghịch ngu phá nốt nữa thì sẽ bị cả đám còn lại trở mặt, lúc đấy muốn dừng cũng khó, chỉ có thể trở thành quân cờ cho các bên khác lợi dụng thôi, thời gian lề mề đó là lúc để các bên thỏa hiệp và đi đêm với nhau.
Còn vì sao em suy nghĩ thế, vì mới có 1 tuần thôi nhưng phía Đài Loan đang khá căng thẳng về tình huống không có năng lượng cập cảng mà nếu Trung Quốc lại tập trận phong tỏa thì thế nào, chưa tính là kinh tế sẽ đi xuống nếu mãi không có năng lượng cập cảng, khi chip bán dẫn không có điện để sản xuất, chuỗi này sẽ ra đi tới nơi có đủ điện, khi không còn chip bán dẫn trong tay nữa, Đài Loan mất giá trị cốt lõi, chuyện về với Trung Quốc theo cách bị thu hồi, bị Mỹ bán lại cho Trung Quốc là chuyện sớm chiều khó tránh khỏi. Nếu Đài Loan trở về tay Trung Quốc, đường vận tải biển của Nhật và Hàn vốn đi qua eo biển sẽ có thể đều bị Trung Quốc giám sát, nếu Trung Quốc phong tỏa đường này hoặc đơn giản chỉ là xiết chặt nó lại, hạn chế thông qua thì Nhật với Hàn sẽ rơi vào tình huống kiểu có 2 lỗ mũi mà giờ bị bịt mất 1, ngạt thở và thiếu oxy sẽ là tình huống khiến Nhật Hàn chết dần. Mỹ cũng không mong chờ kết cục này, thậm chí nếu khủng hoảng năng lượng, các nước đồng minh sẽ không để Mỹ tiếp tục cắt tiết nữa, nội bộ liên minh có lục đục, sẽ có cuộc trở cờ diện rộng, thế mạnh của Mỹ sẽ đi xuống nhanh hơn. Thậm chí nếu Trung Quốc gặp khó khăn khi thiếu năng lượng, Mỹ và phương Tây cũng chưa chắc đã được lợi, hàng hóa đều từ đây sản xuất, nếu giá thành lên cao, tác động kinh tế càng khốc liệt, Mỹ và phương Tây có thể phải lựa chọn tự làm với chi phí cực cao hoặc mua hàng với giá bán cao, rất nhiều thứ Trung Quốc đang cung ứng với giá mềm mà Mỹ và phương Tây đều không thể không mua, Trung Quốc chuyển hóa tác động sang cấm xuất đối với một số mặt hàng tối quan trọng khác, ví dụ đất hiếm, e là Mỹ và phương Tây phải trực tiếp đi giải bài toán ở Vùng Vịnh nhanh hơn. Chuyến đi cuối tháng 3 này sang Trung Quốc của Trump sẽ là bước đi nhằm tháo gỡ chiến sự, chỉ nghĩ đơn giản về mặt đất hiếm, Mỹ và Israen thực hiện hàng ngàn lượt xuất kích không quân, nếu đất hiếm vẫn khan hàng, bảo trì thay thế sẽ thế nào, chưa nó đến sản xuất mới nhé, tên lửa bắn liên tục, thành phần chế tạo linh kiện ở đâu để tiếp tục sản xuất.
Em cho là còn nhiều khía cạnh khác phải giải quyết nhưng nếu khủng hoảng kéo dài thì các khía cạnh đó sẽ tiếp tục trầm trọng hơn, Mỹ và Israen đều đã cảm thấy việc đánh gục Iran là quá khó, hậu quả phải gánh đang ngày một gia tăng, nhưng chưa có bước thang nào hợp lý để xuống mà vẫn bảo toàn được vị thế, đơn phương thì đương nhiên không làm được, phải thông qua tay ai đó để thực hiện, vì vậy em nghĩ tháng 4 sẽ là thời điểm nhìn thấy nút thắt được tháo gỡ, tốc độ tháo gỡ có thể sẽ chậm nhưng nó cũng giải quyết được khủng hoảng, đi kèm với nó sẽ còn nhiều thay đổi khác lớn hơn ở nhiều khu vực khác nữa chứ không còn bó hẹp ở Vùng Vịnh và Trung Đông.
Bác có đọc 2 đoạn em bôi đậm trên đây không, chi tiết bác nêu nó nằm ở đoạn bôi đậm thứ nhất, và nó cũng không quá nghiêm trọng vì có đoạn bôi đậm thứ hai, còn trên thực tế, Trung Quốc tăng cường mua của Nga là bù đắp và Iran không bán được dầu Iran còn căng thẳng hơn Trung Quốc nhiều lần.
https://twitter.com/dd_geopolitics/status/2031181805500641538?s=46&t=wj6RUxoo3J5Eor5xgVjc1A
1 răng bụp sân bay ở Ba ranh :v nghi nhắm P8
Không chửi lợn, không mắng chó
https://twitter.com/the_kremlinn/status/2031068466317246933?s=46&t=wj6RUxoo3J5Eor5xgVjc1A
Lại tại 🇷🇺
Vụ Ỉan tẩn Ixa cũng có thông điệp của Nga: " vuốt mặt thì cũng phải nể mũi"; Đừng thấy Gấu không gầm mà tưởng nó hiền. Cũng là thông điệp tới các nước Trung đông: đừng nghĩ có căn cứ Mẽo là kgoong bị đập.
Маруся идет в школу
Cuộc chiến tranh lớn giữa Mỹ và Israel chống lại Iran đã không thể tránh khỏi việc phát sinh các xung đột vệ tinh, trong đó quan trọng nhất hiện nay là nỗ lực mới nhất của Israel nhằm trấn áp Hezbollah. Phong trào này, nổi lên như một phản ứng trước sự chiếm đóng của Israel tại Lebanon năm 1982, là một trong những lực lượng ủy nhiệm chủ chốt của Iran, mà sự can thiệp của họ trong trường hợp xảy ra chiến tranh giữa Iran và Israel được coi là một mối đe dọa đáng kể đối với Israel. Mối đe dọa này còn quan trọng đến mức nào hiện nay?
Để đánh giá triển vọng, cần hiểu một chút về bối cảnh. Chiến tranh Lebanon lần thứ nhất năm 1982-1985, dẫn đến việc Israel chiếm đóng miền nam Lebanon, dường như là một chiến thắng chiến thuật của Israel. Tổ chức Giải phóng Palestine (PLO), vốn đã tự khẳng định vị thế vững chắc ở Lebanon, đã rời khỏi đất nước, và các cấu trúc của họ trên thực địa đã bị xóa sổ. Israel chiếm đóng miền nam Lebanon. Sự chiếm đóng này tiếp tục trong 18 năm tiếp theo, dựa vào cả quân đội Israel và Quân đội Nam Lebanon do Israel hậu thuẫn. Tuy nhiên, xét trên phạm vi rộng hơn, đó chỉ là một kết quả hòa: thay vì Tổ chức Giải phóng Palestine (PLO), khoảng trống quyền lực ở Lebanon do cuộc nội chiến tạo ra đã được lấp đầy bởi Hezbollah mới thành lập.
Sau khi Israel rút quân khỏi Lebanon năm 2000, Hezbollah đã chiếm giữ các vị trí dọc biên giới giữa hai nước. Việc Hezbollah định kỳ nã pháo vào lãnh thổ Israel, cũng như một cuộc tấn công vào đội tuần tra biên giới khiến ba binh sĩ thiệt mạng và hai người bị bắt giữ, cuối cùng đã dẫn đến một cuộc chiến mới vào mùa hè năm 2006, được gọi là Chiến tranh Lebanon lần thứ hai. Cuộc chiến kéo dài một tháng và kết thúc không phân thắng bại – Israel không còn đủ sức mạnh hay quyết tâm chính trị để tiếp tục chiếm đóng, và sau lệnh ngừng bắn, mọi thứ trở lại bình thường.
Trong những năm tiếp theo, trọng tâm chính của Hezbollah trở thành việc tích lũy kho vũ khí tên lửa để tấn công Israel, chủ yếu là để thực hiện một cuộc tấn công quy mô lớn nhằm hỗ trợ Iran trong trường hợp xảy ra chiến tranh giữa Israel và Iran. Vào mùa thu năm 2024, Israel, dường như đã chuẩn bị cho chiến tranh chống lại Iran, đã phát động một chiến dịch mới chống lại Hezbollah với vụ "tấn công bằng máy nhắn tin" khét tiếng. Israel một lần nữa không chiếm đóng một phần lãnh thổ Lebanon, nhưng năng lực và sự lãnh đạo của Hezbollah đã bị suy yếu nghiêm trọng, dẫn đến việc phong trào này gần như vắng mặt trong cuộc chiến 12 ngày giữa Israel và Iran năm 2025.
Tuy nhiên, hiện nay tình hình căng thẳng hơn – và Iran đã ra lệnh cho các lực lượng ủy nhiệm của mình tham gia vào cuộc xung đột. Hezbollah đã tiến hành các cuộc tấn công bằng tên lửa và máy bay không người lái nhằm vào các mục tiêu ở miền bắc Israel, cũng như tấn công các vị trí quân đội dọc biên giới. Ngược lại, Israel đã bắt đầu ném bom các mục tiêu ở Lebanon. Còn quá sớm để đánh giá vòng xung đột mới nhất này sẽ kết thúc như thế nào. Kết quả chắc chắn sẽ phụ thuộc vào kết quả của "cuộc chiến lớn" với Tehran. Nếu Iran mất khả năng hỗ trợ các lực lượng ủy nhiệm ở Lebanon, vốn đã bị hạn chế đáng kể sau chiến thắng của các nhóm Sunni ở Syria, thì một cuộc xâm lược Lebanon khác của Israel không thể bị loại trừ. Nhưng ngay cả khi đó, sẽ có rất nhiều đối thủ – bắt đầu từ Thổ Nhĩ Kỳ, quốc gia có quan hệ ngày càng trở nên không thân thiện với Israel, và rất có thể Lebanon cuối cùng sẽ trở thành chiến trường cho một cuộc xung đột Israel-Thổ Nhĩ Kỳ.
Không xem được video? Hãy đăng ký https://t.me/tintucthoisu
Yếu tố Trung Quốc
Như chúng ta đã biết, cầu tạo ra cung, đặc biệt là trong chiến tranh. Sau cuộc gặp giữa chính quyền Trump với các lãnh đạo của các tập đoàn quốc phòng lớn của Mỹ, người ta biết được rằng các nhà sản xuất Mỹ đang tăng cường sản xuất các loại vũ khí chủ chốt.
Chính ông Trump đã vội vàng bác bỏ các báo cáo cho rằng các cuộc tấn công vào Iran đang nhanh chóng làm cạn kiệt kho dự trữ của Mỹ. Theo ông, việc mở rộng sản xuất đã bắt đầu vài tháng trước cuộc gặp, và nhiều nhà máy đã hoạt động với công suất cao hơn.
Trong khi đó, cuộc họp tại Nhà Trắng có sự tham dự của các lãnh đạo các công ty quốc phòng hàng đầu như BAE Systems, Boeing, Honeywell Aerospace, L3Harris Technologies, Lockheed Martin, Northrop Grumman và RTX Corporation. Sau các cuộc đàm phán, các công ty đã nhất trí đẩy nhanh việc mở rộng năng lực sản xuất trong một số lĩnh vực, điều này liên quan đến việc tăng gấp bội sản lượng vũ khí chính xác.
Theo các nhà tuyên truyền của Mỹ, một số thỏa thuận đã bắt đầu được thực hiện.
Ví dụ, Lockheed Martin đang tăng cường sản xuất tên lửa đánh chặn cho hệ thống THAAD và Patriot. Tập đoàn RTX đang mở rộng sản xuất tên lửa AIM-120 AMRAAM, SM-3 Block IIA, SM-6 và tên lửa hành trình Tomahawk, đồng thời nối lại sản xuất SM-3 Block IB.
Cùng lúc đó, Lầu Năm Góc đang chuẩn bị yêu cầu khoản ngân sách bổ sung khoảng 50 tỷ đô la.
Số tiền này dự kiến chủ yếu được sử dụng để bổ sung kho vũ khí đã được sử dụng trong các "chiến dịch" gần đây - từ tên lửa Tomahawk đến máy bay không người lái.
Tuy nhiên, quá trình này có một mặt không mấy thuận lợi, mà Nhà Trắng không muốn thảo luận.
Một phần đáng kể ngành sản xuất của Mỹ phụ thuộc vào kim loại đất hiếm, và Trung Quốc vẫn là trung tâm toàn cầu về khai thác và chế biến chúng. Đây là nghịch lý của chính sách quốc phòng hiện đại của Mỹ.
Không xem được video? Hãy đăng ký https://t.me/tintucthoisu
Một vụ nổ đã xảy ra ở Lebanon trong lúc đang phát sóng trực tiếp một chương trình của kênh truyền hình địa phương.
Không xem được video? Hãy đăng ký https://t.me/tintucthoisu












