7. KHÔN - Hôn nhân
- Bể trần chìm nổi thuyền quyên
Chữ tình càng mặn chữ duyên càng nồng
- Hữu tình ta lại gặp ta
Xuân lan thu cúc mặn mà cả hai
- Vì ai ngăn đón gió đông
Ở không yên ổn ngồi không vững vàng
- Trai anh hùng gái thuyền quyên
Phỉ nguyền sánh phượng đẹp duyên cưỡi rồng - Những là e ấp dùng dằng
Rước về hãy tạm giấu nàng một nơi
- Mẹo lừa đã mắc vào khuôn
Sính nghi rẻ giá nghênh hôn sẵn ngày
- Giận duyên tủi phận bời bời
Chơi hoa đã dễ mấy người biết hoa
- Rủi may âu cũng sự trời
Đoạn trường lại chọn mặt người vô duyên
- Hai bên ý hợp tâm đầu
Tâm minh xin quyết với nhau một lời
- Đành lòng chờ đó ít lâu
Ai cho kén chọn vàng thau tại mình
- Nghĩ đời mà ngán cho đời
Cũng liều mặt phấn cho rồi ngày xanh
- Phòng xuân trướng rủ hoa đào
Càng âu duyên mới càng dào tình xưa
- Sánh vai về chốn thư hiên
Xưa nay nhân định thắng thiên cũng nhiều
- Tẻ vui bởi tại lòng này
Lứa đôi ai lại đẹp tày Thôi – Trương
- Nửa năm hương lửa đương nồng
Chàng đi thiếp cũng quyết lòng xin đi
- Lửa tâm càng dập càng nồng
Trách người đen bạc ra lòng trăng hoa
Sáng tai họ, điếc tai cày
8. ĐOÀI - Thương mại, buôn bán lỗ hay lãi
- Kiếp này nợ trả chưa xong
Làm chi thêm một nợ chồng kiếp sau - Miếng ngon kề đến tận nơi
Thôi thôi vốn liếng đi đời nhà ma
- Đều là sa sút khó khăn
May thuê viết mướn kiếm ăn lần hồi - Khi nên trời cũng chiều người
Nhẹ nhàng nợ trước đền bồi duyên sau - Phải điều ăn xổi ở thì
Với cành thoa ấy tức thì đổi trao
- Buộc yên quẩy gánh vội vàng
Tờ hoa đã ký cân vàng mới trao
- Mừng thầm cờ đã đến tay
Trân cam ai kẻ đỡ thay việc mình
- Ngại ngùng một bước một xa
Giờ sao tan tác như hoa giữa đường
- Chung lưng mở một ngôi hàng
Lời lời châu ngọc hàng hàng gấm thêu
- Một tay gây dựng cơ đồ
Bấy lâu bể Sở sông Ngô tung hoành
- Giở đồ chuông khánh xem qua
Quan trên nhắm xuống người ta trông vào
- Xương mai tính đã rũ mòn
Mừng thầm được mối bán buôn có lời
- Một niềm vì nước vì dân
Nước xuôi bỗng đã trôi dần tận nơi
- Thoắt buôn về thoắt bán đi
Nơi thì lừa đảo nơi thì xót thương
- Nỗi mừng biết lấy chi cân
Một lời quyết hẳn muôn phần kính thêm
- Dắt tay vội rước vào nhà
Đoàn viên vội mở tiệc hoa vui vầy
Sáng tai họ, điếc tai cày
9. GIÁP - Thiên di, việc di chuyển
- Số còn nặng nghiệp má đào
Người dù muốn quyết trời nào đã cho - Những là lạ nước lạ non
Tìm nơi xứng đáng là con cái nhà
- Bốn bề bát ngát xa trông
Trách người đen bạc ra lòng trăng hoa
- Vội mừng làm lễ rước vào
Vườn hồng chi dám ngăn rào chim xanh
- Chứng minh có đất có trời
Bấy giờ vượt bể ra khơi quản gì - Chàng về xem ý tứ nhà
Có nghe lời trước chẳng đà lụy sau
- Vì ai ngăn đón gió đông
Thiệt lòng khi ở đau lòng khi đi - Một cơn mưa gió nặng nề
Túi đàn cặp sách đề huề dọn sang
- Người đâu sâu sắc nước đời
Trụ trì nghe tiếng rước mời vào trong
- Được lời như cởi tấc son
Vó câu thẳng ruổi nước non quê người
Sáng tai họ, điếc tai cày
10. ẤT - Bệnh tật
- Nàng càng e lệ ủ ê
Làm cho đau đớn ê chề cho coi
- Nữa khi giông tố phũ phàng
Túc khiên đã rửa lâng lâng sạch rồi
- Kẻ thang người thuốc bời bời
Túc nhân âu cũng có trời ở trong
- Mặt trông đau đớn rụng rời
Trên đầu có bóng mặt trời rạng soi
- Thuốc thang suốt một ngày thâu
Mười phần ta đã tin nhau cả mười
- Ngọn đèn khi tỏ khi mờ
Khi xem hoa nở khi chờ trăng lên
- Dẫu rằng sông cạn đá mòn
Đèn khuya chung bóng trăng tròn sánh vai
- Mặt nhìn mặt càng thêm tươi
Trăng tàn mà lại hơn mười rằm xưa
- Nhớ lời lập một am mây
Dung quang chẳng khác chi ngày bước ra
- Phải điều cầu Phật cầu Tiên
Khói trầm cao thấp tiếng huyền gần xa
Sáng tai họ, điếc tai cày
11. BÍNH - Thi cử
- Phong lưu nhất mực hồng quần
Lòng xuân phơi phới, chén xuân tàng tàng
- Sớm khuya tính đủ dầu đèn
Sân thu trăng đã vài phen đứng đầu
- Gác kinh viện sách đôi nơi
Trong gang tấc lại gấp mười quan san
- Khen rằng bút pháp đã tinh
Chuông vàng khánh bạc bên mình giở ra
- Chế khoa gặp hội trường văn
Vương, Kim cùng chiếm bảng xuân một ngày
- Dở dang nào có hay gì
Sự muôn năm cũ kể chi bây giờ
- Lời xưa đã lỗi muôn vàn
Cũng đừng trách lẫn trời gần trời xa
- Có tài mà cậy chi tài
Bâng khuâng nào đã biết ai mà nhìn
- Đã mang lấy nghiệp vào thân
Nước xuôi bỗng đã trôi dần tận nơi
- Kiên trinh chẳng phải gan vừa
Mất công mười mấy năm thừa ở đây
Sáng tai họ, điếc tai cày
12. ĐINH - Tử tức
- Đề huề lưng túi gió trăng,
Sau chân theo một vài thằng con con
- Một trai con thứ nối dòng
Đầu mày cuối mắt càng nồng tấm yêu
- Nuôi con những ước về sau
Duyên xưa đầy đặn phúc sau dồi dào
- Thôi con còn nói chi con
Khuôn xanh biết có vuông tròn mà hay
- Xót con lòng nặng trì trì
Áo dầm giọt lệ, tóc xe mái sầu
- Đầu lòng hai ả tố nga
Trước người đẹp ý sau ta biết tình
- Đau lòng kẻ ở người đi
Phận con thôi có ra gì mai sau
- Giơ tay với lấy về nhà
Tuần trăng thấm thoắt nay đà thèm hai
- Đến bây giờ mới thấy đây
Cành kia chẳng phải cỗi này mà ra
- Bóng Nga thấp thoáng dưới mành
Chị em sắm sửa bộ hành chơi xuân
Sáng tai họ, điếc tai cày
13. MẬU - Xuất hành
- Nhớ lời thần mộng rõ ràng,
Này thôi hết kiếp đoạn trường là đây - Nẻo xa mới tỏ mặt người,
Khách đà xuống ngựa tới nơi tự tình - Quyết lời dứt áo ra đi
Gió mây bằng đã đến kỳ dặm khơi
- Đã sinh ra số long đong
Nghĩ lòng lại xót xa lòng đòi phen
- Trông vời gạt lệ phân tay
Góc trời thăm thẳm ngày ngày đăm đăm
- Buộc yên quẩy gánh vội vàng
Giá này dẫu đúc nhà vàng cũng nên
- Đường xa chớ ngại Ngô Lào
Trăm điều hãy cứ trông vào một ta
- Chọc trời khuấy nước mặc dầu
Dọc ngang nào biết trên đầu có ai
- Liệu mà cao chạy xa bay
Sa cơ mới đến thế này chẳng dưng
- Ví chăng chắp cánh cao bay
Rào cây lâu cũng có ngày bẻ hoa
Sáng tai họ, điếc tai cày
14. KỶ - Tìm kiếm
- Gạn gùng ngành ngọn cho tường
Lạ lùng nàng hãy tìm đường nói quanh
- Mịt mù dặm cát đồi cây
Rào cây lâu cũng có ngày bẻ hoa
- Thực tang bắt được dường này
Không dưng chưa dễ mà bay đường trời
- Nghĩ đi nghĩ lại quanh co
Mé ngoài đã thấy bóng cờ tiếng loa
- Đến bây giờ mới thấy đây
Chị em thơ thẩn dan tay ra về
- Nào ngờ cùng tổ bợm già
Phen này kẻ cắp bà già gặp nhau
- Sư rằng: “Cũng chẳng bao lâu
Trong năm năm lại gặp nhau đó mà
- Này này sự đã quả nhiên
Cũng người một hội một thuyền đâu xa
- Bây giờ mới rõ tăm hơi
Chàng về viện sách nàng dời lầu trang
- Bấy giờ ai lại biết ai
Bâng khuâng nào đã biết ai mà nhìn
Sáng tai họ, điếc tai cày
15. CANH - Ưu tư, lành hay dữ
- Sinh đà rát ruột như bào
Nói ra chẳng tiện trông vào chẳng đang
- Bể trần chìm nổi thuyền quyên
Hữu tài thương nỗi vô duyên lạ đời
- Trời còn để có hôm nay
Tan sương đầu ngõ vén mây giữa trời
- Cửa trời rộng mở đường mây
Hoa chào ngõ hạnh hương bay dặm phần
- Nghĩ điều trời thẳm vực sâu
Bóng chim tăm cá biết đâu mà nhìn
- Khúc đâu êm ái xuân tình
Cùng nhau lại chuốc chén quỳnh giao hoan
- Khi chén rượu khi cuộc cờ
Khi xem hoa nở khi chờ trăng lên
- Có đâu thiên vị người nào
Chữ tài chữ mệnh dồi dào cả hai
- Lần lần tháng trọn ngày qua
Miệng người đã lắm tin nhà thì không
- Chén đưa nhớ bữa hôm nay
Chén mừng xin đợi ngày này năm sau
Sáng tai họ, điếc tai cày
16. TÂN - Thăm yết - Gặp hay không
- Tan sương đã thấy bóng người
Quanh tường ra ý tìm tòi ngẩn ngơ
- Lời tan hợp nỗi hàn huyên
Người đâu mà lại thấy trên cõi trần
- Lần lần tháng trọn ngày qua
Sầu dài ngày ngắn đông đà sang xuân
- Người đâu gặp gỡ làm chi
Trăm năm biết có duyên gì hay không
- Rướcmừng đón hỏi dò la
Buồng không để đó người xa chưa về
- Lần lần ngày gió đêm trăng
Dưới hoa đã thấy có chàng đứng trông
- Lo gì việc ấy mà lo
Cùng chàng kết tóc xe tơ những ngày
- Vầng trăng vằng vặc giữa trời
Dưới đào dường có bóng người thướt tha
- Cùng nhau giao bái một nhà
Lễ đà đủ lễ đôi là xứng đôi
- Đến nơi đóng cửa cài then
Rêu trùm kẽ ngạch cỏ len mái nhà
Sáng tai họ, điếc tai cày
17. NHÂM - Nghề nghiệp, thành hay bại
- Buồng đào khuya sớm thảnh thơi
Ra vào một mực nói cười như không
- Được rày nhờ chút thơm rơi
Công đeo đuổi chẳng thiệt thòi lắm ru
- Nghềriêng nhớ ít tưởng nhiều
Có chiều phong vận có chiều thanh tân
- Ví dù giải kết đến điều
Thì đem vàng đá mà liều với thân
- Hỏi ra sau mới biết rằng
Rụng rời khung cửi, tan tành gói may
- Tính bài lót đó luồn đây
Có ba trăm lạng việc này mới xuôi
- Trăm điều ngang ngửa vì tôi
Dặn nàng quy liệu trong đôi ba ngày
- Phận sao phận bạc như vôi
Đã đành nước chảy hoa trôi lỡ làng
- Quá chơi lại gặp hồi đen
Cành hoa đem bán vào thuyền lái buôn
- Sượng sùng giữ ý rụt rè
Vỡ lòng học lấy những nghề nghiệp hay
Sáng tai họ, điếc tai cày
18. QUÝ - Tình riêng, toại nguyện hay không
- Vẻ chi chút phận bèo mây
Thân này đã đến thế này thì thôi
- Buồng the phải buổi thong dong
Hai bên cùng liếc hai lòng cùng ưa
- Tình nhân lại gặp tình nhân
Hoa xưa ong cũ mấy phân chung tình
- Cầm tay dài ngắn thở than
Chia phôi ngừng chén hợp tan nghẹn lời
- Xót thay đào lý một cành
Một phen mưa gió tan tành một phen
- Cũng là oan nghiệp chi đây
Lầm than lại có thứ này bằng hai
- Rõ ràng thật lứa đôi ta
Buồng trong truyền gọi nàng ra lạy mừng
- Tuyết in sắc ngựa câu giòn
Khách đà lên ngựa người còn nghé theo
- Chỉnh nghi tiếp sứ vội vàng
Nở nang mày mặt rỡ ràng mẹ cha
- Chưa chăn gối cũng vợ chồng
Lòng nào mà nỡ dứt lòng cho đang
Sáng tai họ, điếc tai cày
Một số giai thoại về Bói Kiều
Trong lời Tựa viết năm Mậu Tuất 1898 cho bản Đoạn trường tân thanh tặng cho Kiều Oánh Mậu, cụ Đào Nguyên Phổ đã từng cảm thán: Ôi! Sao mà lại có văn làm say người đến thế? Còn một điều, tôi lấy làm lạ hơn nữa là người đời dùng để bói, thì thấy ứng nghiệm như thần, mà xem tựa linh kinh Quỷ Cốc, là bởi làm sao?
Sáng tai họ, điếc tai cày
Sấm Truyện Kiều
Những người say mê và thích Bói Kiều đã tìm, diễn giải nhiều câu Kiều ứng với những sự kiện lịch sử sau này. Ví dụ:
Câu 1930 Ngày pho thủ tự đêm nồi tâm hương
1931 Cho hay giọt nước cành dương
1932 Lửa lòng tưới tắt mọi đường trần duyên
Năm 1930, ĐCSĐD thành lập, TBT Trần Phú nung nấu bản Luận cương chính trị của Đảng. Và sang năm 1931-1932, phong trào CM bị khủng bố, đồng chí bị kẻ địch bắt giam, ngược đãi và qua đời tại nhà lao Chợ Quán.
Sáng tai họ, điếc tai cày
Câu 1946 Chúa xuân để tội một mình cho hoa
Năm 1946, giặc Pháp trở lại xâm lược Việt Nam và miền Nam phải chịu “một mình” đau khổ, để đến câu:
1975-1976 Dẫu rằng sông cạn đá mòn
Con tằm đến thác vẫn còn vương tơ
“Nước Việt Nam là một, dân tộc Việt Nam là một, sông có thể cạn, núi có thể mòn song chân lí đó không bao giờ thay đổi”. Năm 1975-1976, giải phóng Miền Nam, thống nhất đất nước và thành lập nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam.
Sáng tai họ, điếc tai cày


