Bầu cử HĐBA LHQ: Philippines thảm bại, Đức "sốc" nặng và bài học về sức mạnh thực sự Tháng 6/2026, cuộc bầu cử các thành viên không thường trực Hội đồng Bảo an Liên Hợp Quốc đã diễn ra vô cùng kịch tính, để lại những dư âm sâu sắc về cục diện ngoại giao toàn cầu. Không có chỗ cho những kẻ ảo tưởng, và cán cân quyền lực thực sự đã được phơi bày rõ nét qua từng lá phiếu. Theo thông tin trên báo chí quốc tế, sau 4 vòng bỏ phiếu căng thẳng tại Đại hội đồng LHQ vào ngày 3/6/2026, 5 quốc gia đã xuất sắc giành được tấm vé gia nhập HĐBA nhiệm kỳ tới, bao gồm: Áo, Kyrgyzstan, Bồ Đào Nha, Trinidad & Tobago và Zimbabwe. Trong đó, hai cuộc đua gay cấn nhất thuộc về khu vực Châu Á - Thái Bình Dương và Tây Âu, nơi chứng kiến sự "ngã ngựa" đầy ngỡ ngàng của những ứng cử viên được đánh giá là nặng ký nhất: Philippines và Đức.
1. Philippines và cú "vấp ngã" vì ảo tưởng sức mạnh 1.1. Thế mạnh áp đảo của Philippines Philippines bước vào cuộc đua với sự chuẩn bị kỹ lưỡng và tham vọng lớn. Chính quyền của Tổng thống Ferdinand Marcos Jr. coi việc giành được ghế tại HĐBA là minh chứng rực rỡ nhất cho thành tựu đối nội và đối ngoại. Theo tiết lộ từ Philippine Daily Inquirer, Manila đã chi ít nhất 20,78 triệu peso cho chiến dịch vận động hành lang. Tuy nhiên, giới ngoại giao đều hiểu rằng, con số thực tế có thể lớn hơn rất nhiều. Hãy nhớ lại bài học năm 2020, Canada đã chi tới 7,5 triệu USD, thậm chí mời cả diva Celine Dion đi vận động nhưng vẫn thất bại thảm hại. Philippines tự tin vào chiến thắng bởi 3 lý do: Thứ nhất, Philippines có kinh nghiệm dày dặn tại Liên Hợp Quốc. Philippines là một trong những thành viên sáng lập của Liên Hợp Quốc và đã bốn lần giữ vai trò thành viên không thường trực của Hội đồng Bảo an: 1958-1959, 1974-1975, 1980-1981 và 2004-2005. Thứ hai, Philippines tự tin đã có những đóng góp đáng kể trên phạm vi quốc tế. Philippines đã cử hơn 14.000 quân nhân tham gia lực lượng gìn hòa bình của Liên Hợp Quốc và tích cực hợp tác với các hoạt động khác của Liên Hợp Quốc. Thứ ba, Philippines trân trọng hòa bình và ủng hộ chủ nghĩa đa phương. Khu vực Đông Nam Á ngày càng trở nên quan trọng đối với nền kinh tế toàn cầu và cần một môi trường hòa bình và ổn định để phát triển kinh tế. Philippines có thể đại diện cho ASEAN tại Hội đồng Bảo an để đóng vai trò thúc đẩy hòa bình khu vực. Trong bài phát biểu tại Đại hội đồng LHQ tháng 3/2026, ông Marcos Jr. tuyên bố Philippines sẽ là "cầu nối giữa các nước phát triển và đang phát triển", đại diện cho tiếng nói của "Global South" (Nam bán cầu) và bảo vệ "trật tự quốc tế dựa trên luật lệ". Tuy nhiên, hành động của Philippines lại hoàn toàn trái ngược với hình ảnh mà công chúng dành cho nước này. Trong khi miệng nói về hòa bình và đa phương, Philippines lại liên tục mở cửa căn cứ quân sự cho Mỹ, chấp nhận đưa hệ thống tên lửa thế hệ mới của Washington vào lãnh thổ; tăng cường cấu kết với Nhật Bản để chạy đua vũ trang, mua tàu cũ, thậm chí ngang nhiên cùng Nhật Bản tự ý phân định cái gọi là "ranh giới biển" ở vùng biển phía đông Đài Loan (Trung Quốc) gây bất ổn cho khu vực; đây là một hành động chẳng khác nào "kẻ lạ mặt tự ý vẽ ranh giới trong sân nhà người khác" theo cách nhìn của Trung Quốc. Vì vậy, Trung Quốc và các đồng minh của Trung Quốc xem Philippines không phải là người bảo vệ hòa bình, mà thực chất là kẻ gây rối, là công cụ đơn phương theo chân Mỹ - Nhật, và là hòn đá cản trở sự ổn định của Đông Nam Á. Những lời lẽ hoa mỹ của Manila, nếu nghe theo chiều ngược lại, có lẽ sẽ đúng với sự thật hơn.
1.2. Những lời hứa "bánh vẽ" Khi người Philippines nói những lời ngọt ngào, hãy lắng nghe chúng theo chiều ngược lại. Tuy nhiên, Philippines tràn đầy tự tin trước cuộc bỏ phiếu. Thứ nhất, nước này đã từng tham gia bầu cử bốn lần trước đó và đều trúng cử, trong khi Kyrgyzstan chưa từng là thành viên của Hội đồng Bảo an. Thứ hai, các cường quốc phương Tây lớn đã công khai bày tỏ sự ủng hộ đối với ứng cử của nước này. So với Kyrgyzstan, Philippines cảm thấy mình có danh tiếng lớn hơn và mạng lưới quan hệ rộng hơn, điều này mang lại cho họ cơ hội chiến thắng cao hơn nhiều. Chỉ vài ngày trước cuộc bỏ phiếu, vào ngày 29 tháng 5, Philippines đã tự tạo động lực cho mình. Trong chuyến thăm Nhật Bản của ông Marcos Jr., bà Sanae Takaichi đã cam kết Nhật Bản sẽ ủng hộ Philippines trở thành thành viên không thường trực của Hội đồng Bảo an Liên hợp quốc. Để thể hiện tầm quan trọng của cam kết từ phía Nhật Bản, cả hai bên đã đặc biệt đưa nội dung này vào Điều 27 của Tuyên bố chung Nhật Bản-Philippines: Nhật Bản kiên quyết ủng hộ nỗ lực của Philippines trong việc giành một ghế không thường trực tại Hội đồng Bảo an Liên hợp quốc năm nay. Điều này có nghĩa là Nhật Bản không chỉ phải bỏ phiếu cho Philippines mà còn phải vận động các quốc gia khác cùng bỏ phiếu cho nước này. Tuy nhiên, bản thân Nhật Bản sẽ không có cơ hội tranh cử một ghế không thường trực trong Hội đồng Bảo an cho đến năm 2032, và đối thủ của họ sẽ là Maldives. Vậy Nhật Bản có thể giúp gì cho Philippines? Tham vọng trở thành thành viên thường trực của Hội đồng Bảo an Liên hợp quốc của Nhật Bản đã vấp phải sự phản đối rõ ràng và trực tiếp từ Trung Quốc, sau đó nước này tạm thời quay trở lại với thực tế. Theo một báo cáo của tờ Yomiuri Shimbun ngày 3 tháng 12 năm 2024 (Nhật Bản rút khỏi vị trí thành viên không thường trực của Hội đồng Bảo an), trung bình cứ sáu năm một lần, Nhật Bản được bầu làm thành viên không thường trực của Hội đồng Bảo an, tổng cộng 12 lần, nhiều nhất thế giới, bởi vì Nhật Bản là quốc gia đóng góp lớn thứ hai cho Liên Hợp Quốc. Tuy nhiên, việc Nhật Bản tái gia nhập Hội đồng Bảo an Liên hợp quốc trong tương lai sẽ ngày càng khó khăn hơn. Điều này là do một cường quốc đang cản trở Nhật Bản và ủng hộ các quốc gia khác trong khu vực châu Á - Thái Bình Dương. Do đó, Nhật Bản buộc phải đặt mục tiêu vào năm 2032 và đã chuẩn bị cho khả năng thất bại. Nếu thua Maldives, mục tiêu dự phòng của họ là năm 2042 (chưa có quốc gia nào trong khu vực châu Á - Thái Bình Dương đăng ký tham gia). Cường quốc chính có thể cản trở Nhật Bản là Ấn Độ, bởi vì Ấn Độ cũng đang rất muốn gia nhập Hội đồng Bảo an. Việc Philippines hy vọng Nhật Bản sẽ gửi văn kiện này lên Hội đồng Bảo an chỉ là ảo tưởng hão huyền của ông Marcos Jr. Liệu Nhật Bản có thể giúp nước này thu hút phiếu bầu từ châu Phi hay châu Mỹ Latinh? Hay có lẽ là châu Âu, Trung Đông hoặc Đông Nam Á? Trước cuộc bầu cử, Kyrgyzstan giữ thái độ khá kín tiếng, nhưng những lời hứa trong chiến dịch tranh cử của nước này khá quan trọng, tập trung vào các vấn đề như Afghanistan, tài nguyên nước xuyên biên giới ở Trung Á, buôn bán ma túy xuyên biên giới, những thách thức phát triển của các quốc gia không có đường bờ biển và chống khủng bố. Điều quan trọng nhất đối với các quốc gia nhỏ là phải nhận ra những hạn chế của chính mình. Tại sao họ luôn nói về đóng góp quốc tế và giương cao ngọn cờ hòa bình?
1.3. Sự sụp đổ của "số phiếu" Diễn biến 4 vòng bỏ phiếu đã phơi bày tất cả: Vòng 1: Kyrgyzstan 105 phiếu - Philippines 85 phiếu. Vòng 2: Kyrgyzstan 110 phiếu - Philippines 81 phiếu. Vòng 3: Kyrgyzstan 123 phiếu - Philippines 68 phiếu. Vòng 4: Kyrgyzstan 142 phiếu - Philippines 49 phiếu. Kyrgyzstan thắng lợi nhờ chiến dịch vận động thực tế, tập trung vào các vấn đề cốt lõi như: Tái thiết Afghanistan, quản lý nguồn nước xuyên biên giới, chống buôn lậu ma túy và phát triển quốc gia nội lục. Họ biết mình là ai và cần làm gì. Ngược lại, số phiếu của Philippines tụt dốc không phanh. Rõ ràng, "kho phiếu" của Manila đang bị phá vỡ từ bên trong. Dù là bỏ phiếu kín, nhưng ai cũng thấy bóng dáng của các nước lớn. Trung Quốc (nước đang giữ chức Chủ tịch luân phiên HĐBA tháng 6/2026) và Nga đều công khai ủng hộ Kyrgyzstan. Trung Quốc tuy không trực tiếp vận động chống Philippines, nhưng Bắc Kinh tuyệt đối không muốn thấy Manila lọt vào HĐBA. Mục đích của Philippines khi tranh cử không gì khác ngoài việc mượn danh nghĩa "đại diện ASEAN" để quốc tế hóa vấn đề Biển Đông, kéo cả khu vực vào cuộc chiến chống lại Trung Quốc. Không chỉ Bắc Kinh, mà chính các nước ASEAN như Campuchia, Lào... cũng kiên quyết phản đối việc bị Philippines "bắt cóc" làm con tin chính trị. Khi kết quả cuối cùng được công bố, ống kính truyền thông bắt gặp hình ảnh Ngoại trưởng Philippines (áo vàng trong ảnh) với vẻ mặt đầy cay đắng, thất vọng, thậm chí cầm chặt chiếc điện thoại như chực chờ ném xuống đất. Thất bại này không chỉ là nỗi nhục của riêng Manila, mà còn là cái tát thẳng vào mặt nền ngoại giao Nhật Bản và cho thấy sức hút, khả năng tập hợp lực lượng của Mỹ tại LHQ đã suy giảm nghiêm trọng. Với cơ chế luân phiên của khu vực Châu Á - Thái Bình Dương, Philippines sẽ phải chờ ít nhất 10 năm nữa mới có cơ hội ứng cử lại. Một thập kỷ bị loại khỏi cuộc chơi lớn, đó là cái giá phải trả cho sự ảo tưởng.
2. Cú sốc châu Âu: Khi "người khổng lồ" Đức bị phế truất ngay vòng đầu Vào ngày bỏ phiếu, bảy quốc gia đã cạnh tranh cho năm ghế luân phiên trong số mười thành viên không thường trực của Hội đồng Bảo an (được tổ chức hai năm một lần). Trinidad và Tobago, và Zimbabwe là những ứng cử viên duy nhất trong khu vực tương ứng của họ. Khu vực Mỹ Latinh và Caribe đã đạt được thỏa thuận với châu Phi về việc "trao đổi phiếu bầu", do đó cả hai quốc gia đều đã giành được ít nhất hai phần ba (127 trên 193 quốc gia thành viên) số phiếu. Do đó, cả hai quốc gia đều giành quyền vào vòng tiếp theo ngay từ vòng đầu tiên. Tại châu Âu, Đức, Áo và Bồ Đào Nha đang cạnh tranh giành quyền lực. Nếu như thất bại của Philippines là hệ quả của sự tính toán sai lầm, thì việc Đức bị loại ngay vòng đầu tiên lại là một "cơn địa chấn" đối với nền ngoại giao châu Âu. Đức bước vào cuộc đua với vị thế của một "người khổng lồ": Hiện đang là nước đóng góp tài chính lớn thứ hai cho LHQ, trung bình 8 năm lại trúng cử một lần. Đặc biệt, Chủ tịch Đại hội đồng LHQ khóa này là Annalena Baerbock – cựu Ngoại trưởng Đức. Berlin được dự đoán sẽ chiến thắng áp đảo.
Thế nhưng, kết quả vòng 1 đã làm tất cả sửng sốt: Bồ Đào Nha (134 phiếu) và Áo (131 phiếu) vượt qua ngưỡng yêu cầu (127 phiếu). Đức chỉ vỏn vẹn 104 phiếu, bị loại trực tiếp ngay lập tức. Đây là lần đầu tiên trong lịch sử, Đức trắng tay tại cuộc đua vào HĐBA. Báo chí Đức (như Tagesspiegel) đã ngay lập tức chỉ trích chính quyền của Thủ tướng Merz (và ảnh hưởng của cựu Ngoại trưởng Baerbock) vì những chính sách đối ngoại cứng nhắc, thiếu linh hoạt. Việc Đức ủng hộ mù quáng, quá mức cho Ukraine và Israel đã khiến nước này mất lòng nghiêm trọng trong cộng đồng "Global South" (Nam bán cầu) và các nước đang phát triển. Ngoại trưởng Áo còn tiết lộ một chi tiết thú vị: Trước ngày bỏ phiếu, Ngoại trưởng Đức đã bay đến New York để "kéo léo" Áo, với lập luận: "Các vị không muốn thấy hai nước nhỏ của EU cùng ngồi trong HĐBA chứ, hãy bầu cho Đức". Chính sự ngạo mạn này đã chọc giận Áo và Bồ Đào Nha, khiến họ dồn toàn lực để đánh bại Đức.
3. Bài học rút ra từ cuộc bầu cử này là gì? Sức mạnh mềm không thể xây dựng trên sự dối trá: Philippines thất bại vì họ muốn dùng diễn đàn LHQ để phục vụ cho tư lợi địa chính trị, làm công cụ cho nước khác, thay vì đại diện cho lợi ích chung của khu vực. Sự thức tỉnh của "Nam bán cầu": Việc Đức bị loại và Philippines thất bại cho thấy các nước đang phát triển không còn dễ dàng bị dắt mũi bởi các cường quốc phương Tây hay những liên minh quân sự. Họ bỏ phiếu dựa trên lợi ích thực tế và thái độ tôn trọng lẫn nhau. Vị thế của các nước lớn: Trong các thể chế đa phương như LHQ, sự đồng thuận hoặc ngầm định của các nước lớn (như Trung Quốc, Nga) vẫn mang tính quyết định. Các nước nhỏ nếu không biết lượng sức mình, cứ "cắn răng" làm quân tốt thí, cuối cùng chỉ nhận lại sự cô lập. Đối với người dân Việt Nam và nhiều quốc gia khác, việc theo dõi cuộc bầu cử này không chỉ là xem một sự kiện ngoại giao, mà là một bài học sinh động về nghệ thuật đối ngoại: Muốn được tôn trọng trên trường quốc tế, trước hết phải có thực lực, có đường lối độc lập, tự chủ và đặt lợi ích quốc gia - dân tộc lên trên hết, thay vì chạy theo những hào nhoáng ảo vọng của bên ngoài. Hy vọng bản tường thuật chi tiết này đã cung cấp cho bạn và độc giả cái nhìn toàn cảnh, sắc bén về cục diện HĐBA LHQ tháng 6/2026!
Trong khi tàu chiến Nga được tự do tiếp cận các cảng biển Ấn Độ để vươn ra Ấn Độ Dương, thì Ngoại trưởng Mẽo Marco Rubio ung dung bước vào phòng Thủ tướng Modi như thể đi dạo trong công viên. 500 tỷ USD – đó là cái giá mà New Delhi vừa cam kết "đầu tư" vào giấc mơ tái công nghiệp hóa của Lão Don, trong khi chính nền kinh tế nội địa đang ngạt thở vì giá dầu và cơn địa chấn từ Hormuz. Ấn Độ đang đứng ở ngã tư lịch sử, nơi một bên là Gấu Nga, một bên là Đầm Lầy, và bên dưới là vực thẳm.
1️⃣ Cú bắt tay với Moscow: Thỏa thuận hậu cần và logic của thế giới đa cực Trong chuyến thăm không ồn ào tới New Delhi, Tổng thống Putin đã ký một thỏa thuận mang tính bước ngoặt: trao đổi hậu cần hàng hải. Giờ đây, hải quân Nga có thể neo đậu tại các cảng Ấn Độ, mở rộng đáng kể tầm với xuống Ấn Độ Dương. Đổi lại, tàu chiến Ấn Độ được tiếp cận các cảng của Nga ở Viễn Đông và Bắc Cực. Đây là một thỏa thuận mang tính bình đẳng thực sự, đối lập hoàn toàn với bản "Thỏa thuận Trao đổi Hậu cần" (LEMOA) mà Ấn Độ đã ký với Mẽo trước đó. Với Oa-sinh-tơn, đó là sự phục tùng; với Moscow, đó là sự hợp tác. Nó cho thấy rõ rằng New Delhi, bất chấp mọi sức ép, vẫn hiểu rằng một thế giới đa cực cần những đối tác chiến lược thực chất, chứ không phải những ông chủ thực dân mới.
2️⃣ Xiềng xích 500 tỷ đô la: Bá quyền giá rẻ và sự khuất phục kinh tế Trong khi đó, áp lực từ Đầm Lầy đang siết chặt hơn bao giờ hết. Chính quyền Lão Don đã thẳng thừng tuyên bố rằng họ "cho phép" Ấn Độ mua dầu Nga theo từng tháng, như một đặc ân ban phát. Scott Bessent, Bộ trưởng Tài chính Mẽo, đã nhiều lần nhắc lại luận điệu "không được phép" này. Để xoa dịu cơn thịnh nộ thuế quan, chính phủ của ông Modi đã đưa ra một cam kết gây sốc: đầu tư 500 tỷ USD vào nền kinh tế Mẽo trong vòng 5 năm tới. Ngay cả tờ Financial Times bảo thủ của Anh cũng phải gọi con số này là "kỳ quặc". Một đất nước đang khát vốn đầu tư nước ngoài như Ấn Độ lại đi xuất khẩu tư bản sang Mẽo để cứu cánh cho giấc mơ tái công nghiệp hóa của Lão Don. Đây không còn là thương mại tự do, mà là "bá quyền giá rẻ" – một hình thức thực dân mới, nơi các đồng minh phải gánh vác chi phí cho sự thịnh vượng của đế chế. Rubio đến New Delhi không phải để đàm phán, mà để ra lệnh. Và chính phủ Ấn Độ dường như đã chấp nhận làm một kẻ chư hầu cao cấp, đổi lấy một vị trí dưới chân bàn cờ của Oa-sinh-tơn.
3️⃣ Vũ điệu trên lưỡi lê: Ba Tư, Is-ra-eo, và những lằn ranh đỏ bị xóa nhòa Sự mâu thuẫn trong chính sách đối ngoại của Ấn Độ trở nên trơ trẽn nhất trong cuộc chiến ở Tây Á. Chỉ ít ngày trước khi Mẽo và Is-ra-eo mở cuộc tấn công chớp nhoáng vào Ba Tư, Thủ tướng Modi đã có chuyến thăm tới Tê-la-vít. Tại chính điện Knesset, ông đã gọi Is-ra-eo là "quê cha" (fatherland). Đây là một sự xúc phạm trắng trợn đối với chính nghĩa Palestine mà Ấn Độ đã ủng hộ suốt nhiều thập kỷ, và là một sự vi phạm trắng trợn các nguyên tắc của phong trào Không liên kết. Trong khi Nga, Trung Quốc, và thậm chí cả Nam Phi lên án mạnh mẽ cuộc xâm lược, New Delhi chỉ im lặng. Họ sợ làm mất lòng những ông chủ mới ở Đầm Lầy và hành lang Zo Thái. Nhưng cái giá phải trả cho sự im lặng đó là rất đắt. Hormuz đóng cửa, giá dầu tăng vọt, và "ba chữ F" – Fuel (Nhiên liệu), Fertilizer (Phân bón), Finance (Tài chính) – đang nhấn chìm nền kinh tế Ấn Độ. Chính phủ phải kêu gọi người dân làm việc tại nhà hai ngày một tuần để tiết kiệm xăng. Đây là một sự sỉ nhục đối với tham vọng trở thành cường quốc toàn cầu của New Delhi.
4️⃣ BRICS và sự giằng xé nội tâm: Lãnh đạo Nam bán cầu hay con rối của phương Tây? Tại hội nghị Bộ trưởng Ngoại giao BRICS gần đây, sự lúng túng của Ấn Độ đã lộ rõ. Họ không thể đưa ra một tuyên bố chung lên án cuộc chiến, vì phải dung hòa lợi ích giữa Ba Tư và Các Tiểu vương quốc Ả Rập Thống nhất (UAE). Kết quả là một văn kiện "ghi nhận sự khác biệt" một cách nhạt nhẽo. Ấn Độ muốn lãnh đạo Nam bán cầu, nhưng lại không dám nói lên sự thật về chủ nghĩa thực dân mới của Mẽo. Họ muốn đồng nội tệ, nhưng lại sợ các lệnh trừng phạt thứ cấp từ Oa-sinh-tơn. Giáo sư Chennoy chỉ ra một thực tế cay đắng: chính phủ của ông Modi đang hy sinh lợi ích quốc gia lâu dài cho những lợi ích chiến thuật ngắn hạn. Mối quan hệ với Mẽo là bất đối xứng một cách bệnh hoạn, trong khi quan hệ với Nga là bình đẳng và cùng có lợi. Thế nhưng, các tầng lớp tinh hoa Ấn Độ, với một chân đặt ở Phố Wall và Thung lũng Silicon, dường như đã chọn con đường phục tùng. Ấn Độ đang đánh cược tương lai của mình vào một canh bạc nguy hiểm. Họ tin rằng có thể làm hài lòng con gấu Nga, con rồng Trung Hoa, và con đại bàng Mẽo cùng một lúc. Nhưng trong địa chính trị, những kẻ cưỡi trên ba con thú thường là những người đầu tiên bị xé xác. 500 tỷ đô la sẽ không mua được sự tôn trọng từ Đầm Lầy; nó chỉ mua được một tấm vé vào danh sách những chư hầu phải cống nạp. Nếu New Delhi không thức tỉnh và khôi phục lại "quyền tự chủ chiến lược" thực sự – thứ mà họ đã đánh mất một cách đáng xấu hổ – thì số phận của họ sẽ không khác gì châu Âu hiện tại: một kẻ khổng lồ về kinh tế nhưng là một chú lùn về chính trị so với Mỹ, bị trói chặt vào cỗ xe chiến tranh của Oa-sinh-tơn. Lịch sử không tử tế với những kẻ cơ hội. Và cơn bão từ Hormuz mới chỉ là khúc dạo đầu cho một cơn địa chấn địa chính trị sắp quét qua tiểu lục địa này.
Summary: India is facing a defining geopolitical moment as it balances strategic ties with Russia while deepening economic commitments to the United States. A proposed $500 billion investment pledge raises questions about sovereignty, energy security, and New Delhi’s long-term global ambitions. As tensions reshape global trade routes, India’s choices could influence the future balance of power across Eurasia. (Tin Chiến Sự)
Kênh đào 10 tỷ USD của Trung Quốc đi vào thử nghiệm
Kênh đào Bình Lục với vốn đầu tư hơn 10 tỷ USD đã hoàn tất việc dẫn nước vào kênh và bước vào giai đoạn vận hành thử nghiệm.
Kênh đào Bình Lục, siêu dự án tại Khu tự trị dân tộc Choang Quảng Tây, phía nam Trung Quốc, ngày 3/6 hoàn tất việc dẫn đầy nước vào hai trong số ba âu tàu chính là Mã Đạo và Xí Thạch, giúp thông thủy toàn kênh và bắt đầu quá trình vận hành thử nghiệm.
Theo Tập đoàn Kênh đào Bình Lục, với hơn 96% khối lượng dự án đã hoàn thành, tuyến đường thủy này sẽ khai trương trong thời gian diễn ra Hội chợ Triển lãm Trung Quốc - ASEAN vào tháng 9 tới tại Nam Ninh, thủ phủ tỉnh Quảng Tây.
Âu tàu Mã Đạo thuộc kênh đào Bình Lục ở tỉnh Quảng Tây ngày 3/6. Ảnh:Xinhua
Bình Lục là dự án kênh đào nhân tạo lớn nhất Trung Quốc kể từ sau kênh đào Đại Vận Hà xây dựng hơn 2.500 năm trước. Dự án được xây dựng nhằm phát triển vận tải đường thủy, cung cấp nước, tưới tiêu, phòng chống lũ lụt và cải thiện môi trường sinh thái sông ngòi. Kênh đào Bình Lục có tổng vốn đầu tư khoảng 72,7 tỷ nhân dân tệ (hơn 10 tỷ USD).
Tuyến đường thủy dài 134,2 km này trải dài từ hồ chứa nước Tây Tân ở thành phố Hoành Châu, tỉnh Quảng Tây, đến cảng Khâm Châu bên bờ vịnh Bắc Bộ. Đây là dự án trọng điểm thuộc Hành lang Thương mại Mới trên đất liền và trên biển quốc tế, giúp kết nối các vùng phía tây của Trung Quốc với thị trường toàn cầu.
Theo chính quyền địa phương, sau khi hoàn thành, kênh đào sẽ rút ngắn khoảng cách vận chuyển đường thủy nội địa cho các loại hàng hóa xuất khẩu từ tây nam Trung Quốc hơn 560 km so với tuyến đường cũ đi qua cảng Quảng Châu, tiết kiệm khoảng 5,2 tỷ nhân dân tệ (768 triệu USD) chi phí vận tải mỗi năm.
Quảng Tây là khu vực duy nhất kết nối Trung Quốc với thị trường Hiệp hội các quốc gia Đông Nam Á (ASEAN) bằng cả đường bộ lẫn đường biển.
"Kênh đào này sẽ giúp các nước thành viên ASEAN kết nối hiệu quả và thuận tiện hơn với thị trường nội địa của Trung Quốc", ông Vi Thao, Chủ tịch Khu tự trị dân tộc Choang Quảng Tây, bày tỏ.
Theo ông Ngô Thao, giáo sư lịch sử tại Đại học Tôn Trung Sơn Quảng Châu, nếu không có lối tiếp cận thuận tiện ra các tuyến đường biển, việc xuất khẩu hàng hóa từ phía tây Trung Quốc ra thị trường toàn cầu thông qua vận tải hàng hải rất khó khăn.
Bằng việc mở ra con đường liên kết trực tiếp từ sông ra biển, kênh đào Bình Lục sẽ xóa bỏ các nút thắt cổ chai trong phát triển. Dự án sẽ đồng thời thúc đẩy sự chuyển dịch dần dần của nền kinh tế miền tây Trung Quốc từ mô hình nội địa hướng nội sang nền kinh tế biển hướng về xuất khẩu.
"Bất chấp các hệ thống vận tải đường bộ, đường hàng không và đường sắt liên tục phát triển, các tuyến vận tải đường thủy nội địa vẫn giữ vai trò không thể thay thế. Khả năng chở hàng tải trọng lớn và chi phí vận chuyển thấp khiến các tuyến đường này trở thành lựa chọn lý tưởng cho việc xuất khẩu số lượng lớn nông sản và tài nguyên khoáng sản", ông Ngô nói thêm.
Nước được bơm đầy vào kênh đào Bình Lục đoạn âu tàu Xí Thạch ngày 3/6. Ảnh:Xinhua
Ông Nghê Ngọc Bình, Phó Viện trưởng Viện Khoa học Nhân văn thuộc Đại học Thanh Hoa Trung Quốc, nhận định kênh đào này sẽ cải thiện hệ thống logistics xuyên biên giới của Trung Quốc, đồng thời đẩy nhanh tốc độ tăng trưởng kinh tế và thương mại ở vùng sâu vùng xa phía tây nam.
"Các quốc gia thành viên ASEAN có quan hệ kinh tế với Trung Quốc có thể thắt chặt hơn nữa hoạt động thương mại với Trung Quốc, mang lại kết quả đôi bên cùng có lợi", ông nói.
---------
Có cái video trong bài báo thông tin đầy đủ và trực quan hơn:
Kênh đào 10 tỷ USD của Trung Quốc đi vào thử nghiệm
Kênh đào Bình Lục với vốn đầu tư hơn 10 tỷ USD đã hoàn tất việc dẫn nước vào kênh và bước vào giai đoạn vận hành thử nghiệm.
Kênh đào Bình Lục, siêu dự án tại Khu tự trị dân tộc Choang Quảng Tây, phía nam Trung Quốc, ngày 3/6 hoàn tất việc dẫn đầy nước vào hai trong số ba âu tàu chính là Mã Đạo và Xí Thạch, giúp thông thủy toàn kênh và bắt đầu quá trình vận hành thử nghiệm.
Theo Tập đoàn Kênh đào Bình Lục, với hơn 96% khối lượng dự án đã hoàn thành, tuyến đường thủy này sẽ khai trương trong thời gian diễn ra Hội chợ Triển lãm Trung Quốc - ASEAN vào tháng 9 tới tại Nam Ninh, thủ phủ tỉnh Quảng Tây.
Âu tàu Mã Đạo thuộc kênh đào Bình Lục ở tỉnh Quảng Tây ngày 3/6. Ảnh:Xinhua
Bình Lục là dự án kênh đào nhân tạo lớn nhất Trung Quốc kể từ sau kênh đào Đại Vận Hà xây dựng hơn 2.500 năm trước. Dự án được xây dựng nhằm phát triển vận tải đường thủy, cung cấp nước, tưới tiêu, phòng chống lũ lụt và cải thiện môi trường sinh thái sông ngòi. Kênh đào Bình Lục có tổng vốn đầu tư khoảng 72,7 tỷ nhân dân tệ (hơn 10 tỷ USD).
Tuyến đường thủy dài 134,2 km này trải dài từ hồ chứa nước Tây Tân ở thành phố Hoành Châu, tỉnh Quảng Tây, đến cảng Khâm Châu bên bờ vịnh Bắc Bộ. Đây là dự án trọng điểm thuộc Hành lang Thương mại Mới trên đất liền và trên biển quốc tế, giúp kết nối các vùng phía tây của Trung Quốc với thị trường toàn cầu.
Theo chính quyền địa phương, sau khi hoàn thành, kênh đào sẽ rút ngắn khoảng cách vận chuyển đường thủy nội địa cho các loại hàng hóa xuất khẩu từ tây nam Trung Quốc hơn 560 km so với tuyến đường cũ đi qua cảng Quảng Châu, tiết kiệm khoảng 5,2 tỷ nhân dân tệ (768 triệu USD) chi phí vận tải mỗi năm.
Quảng Tây là khu vực duy nhất kết nối Trung Quốc với thị trường Hiệp hội các quốc gia Đông Nam Á (ASEAN) bằng cả đường bộ lẫn đường biển.
"Kênh đào này sẽ giúp các nước thành viên ASEAN kết nối hiệu quả và thuận tiện hơn với thị trường nội địa của Trung Quốc", ông Vi Thao, Chủ tịch Khu tự trị dân tộc Choang Quảng Tây, bày tỏ.
Theo ông Ngô Thao, giáo sư lịch sử tại Đại học Tôn Trung Sơn Quảng Châu, nếu không có lối tiếp cận thuận tiện ra các tuyến đường biển, việc xuất khẩu hàng hóa từ phía tây Trung Quốc ra thị trường toàn cầu thông qua vận tải hàng hải rất khó khăn.
Bằng việc mở ra con đường liên kết trực tiếp từ sông ra biển, kênh đào Bình Lục sẽ xóa bỏ các nút thắt cổ chai trong phát triển. Dự án sẽ đồng thời thúc đẩy sự chuyển dịch dần dần của nền kinh tế miền tây Trung Quốc từ mô hình nội địa hướng nội sang nền kinh tế biển hướng về xuất khẩu.
"Bất chấp các hệ thống vận tải đường bộ, đường hàng không và đường sắt liên tục phát triển, các tuyến vận tải đường thủy nội địa vẫn giữ vai trò không thể thay thế. Khả năng chở hàng tải trọng lớn và chi phí vận chuyển thấp khiến các tuyến đường này trở thành lựa chọn lý tưởng cho việc xuất khẩu số lượng lớn nông sản và tài nguyên khoáng sản", ông Ngô nói thêm.
Nước được bơm đầy vào kênh đào Bình Lục đoạn âu tàu Xí Thạch ngày 3/6. Ảnh:Xinhua
Ông Nghê Ngọc Bình, Phó Viện trưởng Viện Khoa học Nhân văn thuộc Đại học Thanh Hoa Trung Quốc, nhận định kênh đào này sẽ cải thiện hệ thống logistics xuyên biên giới của Trung Quốc, đồng thời đẩy nhanh tốc độ tăng trưởng kinh tế và thương mại ở vùng sâu vùng xa phía tây nam.
"Các quốc gia thành viên ASEAN có quan hệ kinh tế với Trung Quốc có thể thắt chặt hơn nữa hoạt động thương mại với Trung Quốc, mang lại kết quả đôi bên cùng có lợi", ông nói.
---------
Có cái video trong bài báo thông tin đầy đủ và trực quan hơn:
Tổng quan về kênh đào Bình Lục. Video:Douyin/Sanwei
Thế thì số phận cái đường sắt tương lai từ Lào cai ra tới cái đảo Cát hải của anh Vô va sẽ ra sao khi cái kênh này nó chạy tốt nhỉ ???
Cước đường thủy luôn nhẹ nhàng hơn cước đường sắt. Hơn nữa nó lại là thủy lộ Nội địa nước Tàu nữa mới chết
Em nghĩ cũng chả chết được cụ ạ.
Đường sắt đoạn kia chạy từ Vân Nam qua Lào Cai ra Hải Phòng, nó là lối đi khác cho Vân Nam, còn cái kênh đào nó là lối đi khác cho Quảng Tây, mà em xem thì chủ yếu là giải quyết cho Liễu Châu với Khâm Châu, 2 thành phố khá phát triển của Quảng Tây, có đường riêng thì họ xuống Vịnh Băc Bộ nhanh hơn, chứ đi đường sông ra đến Quảng Châu, đường sông cũng đông, thêm đường đi cũng là phương án tốt.
Họ càng ra ở Vịnh Bắc Bộ thì họ càng đi trong vùng của mình, càng dễ cập cảng các địa phương của mình, cũng tốt cho thương mại.
KHÔNG CHỈ MÁY ĐÀO TBM VƯỢT PHƯƠNG TÂY, MÀ MÁY ĐẾM HẠT LASER TRUNG QUỐC CŨNG DIỆT GỌN Nhiều năm qua, thế giới từng ngả mũ kính phục khi Trung Quốc từ kẻ đi sau đã vươn lên độc bá thị trường máy đào hầm khổng lồ TBM, đánh bại các ông lớn lâu đời của Đức, Mỹ để chiếm hơn 70% thị phần toàn cầu nhờ giá rẻ và độ bền bỉ đáng kinh ngạc. Thế nhưng, cuộc xâm lăng công nghệ không dừng lại ở những cỗ máy ngàn tấn. Ở một phân khúc hoàn toàn đối lập — phân khúc đo lường vi mô siêu chính xác cấp độ nanomet của ngành thiết bị thủy lực và CNC — các nhà sản xuất Trung Quốc đang âm thầm thực hiện một cú lật đổ ngoạn mục tương tự. Đó là câu chuyện của những chiếc máy đếm hạt ô nhiễm dầu bằng công nghệ Laser (Laser Particle Counter). Trong ngành bảo trì máy CNC 5 trục và các hệ thống thủy lực hạng nặng, độ sạch của dầu (theo tiêu chuẩn ISO 4406 hay NAS 1638) là yếu tố sống còn để bảo vệ các van tỷ lệ và van servo khỏi bị kẹt. Nhiều thập kỷ qua, thị trường này là sân chơi độc quyền của các "tượng đài" châu Âu như MP Filtri (Ý) với dòng bộ đôi huyền thoại LPA, ICM, hay Hydac (Đức) với các dòng FCU. Thiết bị của họ tốt, độ tin cậy cao, nhưng đi kèm là một mức giá "cắt cổ": từ 2.500 Euro cho một cục monitor thô sơ gắn trên đường ống, cho đến hơn 10.000 USD cho một bộ máy di động. Người dùng phải trả tiền rất đắt cho cái gọi là "sự đảm bảo thương hiệu" và các chứng chỉ châu Âu xa xỉ. Trong khi đó, tính năng nhận lại vô cùng nghèo nàn: màn hình hiển thị xanh đen cổ điển, muốn in kết quả phải mua thêm module mở rộng, muốn đổi chuẩn đo phải nâng cấp phần mềm đắt đỏ. Sự xuất hiện của các dòng máy đếm hạt Trung Quốc (tiêu biểu như các dòng ZWLPC) với mức giá chỉ bằng 1/3 đến 1/2 hàng châu Âu ban đầu đã vấp phải không ít sự nghi ngờ từ giới kỹ thuật. Nhiều lập luận mang tính "dọa dẫm" chuyên môn được đưa ra: Nào là chất lượng gốm laser Trung Quốc nhanh xuống cấp, nào là thuật toán lọc nhiễu bọt khí kém, rồi khối manifold không chịu nổi áp suất cao... Nhưng mọi lý thuyết suông đều bị đánh bại trước một phép thử thực tế đầy gắt gao của một kỹ sư lão luyện tại Việt Nam: Đấu nối tiếp (In-series) hai máy MP Filtri/Hydac và máy Trung Quốc trên cùng một dòng chảy, bơm dầu vào một đầu để so sánh đối chiếu. Dầu đi qua máy này thế nào thì sang máy kia thế ấy, không thể có chuyện mẫu dầu không đồng đều. Kết quả thu về đầy kinh ngạc: Cả hai máy đều cho ra cùng một chỉ số ISO 4406 trùng khớp hoàn toàn! Phép thử "thực chiến" này đã chứng minh một sự thật trần trụi: Công nghệ lõi về quang học và cơ điện tử của Trung Quốc hiện nay đã hoàn toàn chín muồi. Bản chất phương pháp che khuất ánh sáng là toán học thuần túy. Khi xung điện áp sụt giảm tương ứng với kích thước hạt bụi, chip xử lý của máy Trung Quốc phân loại chính xác không sai một ly so với máy của Ý hay Đức. Không chỉ làm chủ được phần cứng đo lường, Trung Quốc còn áp dụng triệt để tư duy thiết kế hệ thống hiện đại để "hủy diệt" các đối thủ phương Tây về mặt tính năng tiện ích (Value for Money):
Phần mềm xuất sắc, mượt mà: Đứng trên vai hệ sinh thái chip xử lý ARM và nền tảng Android/Linux nhúng của ngành thiết bị tiêu dùng, phần mềm của máy Trung Quốc chạy cực ngọt. Giao diện màn hình màu cảm ứng lớn, trực quan với các menu thiết lập đồ thị thời gian thực vượt xa sự thô sơ của các dòng máy châu Âu đời cũ. Tích hợp đa tiêu chuẩn "All-in-one": Thay vì bán phần mềm kiểu nhỏ giọt để thu thêm tiền, máy Trung Quốc tích hợp sẵn tất cả các bộ thư viện tiêu chuẩn toàn cầu từ dân dụng đến quân sự: ISO 4406, NAS 1638, SAE 4059, GJB 420B. Người dùng thích xuất dữ liệu theo chuẩn nào chỉ cần một nút chạm. Đánh trúng tâm lý thực tế: Phần mềm tự động thiết kế sẵn form mẫu biên bản có đầy đủ ngày giờ, mã số máy và kết quả đo. Đi kèm là module máy in nhiệt tích hợp ngay trên thân máy. Kỹ thuật viên đi test hiện trường chỉ cần bấm nút là có ngay hóa đơn kết quả bằng giấy để kẹp vào biên bản bàn giao cho khách hàng hoặc báo cáo cho cấp trên — một tính năng vô cùng xa xỉ trên các dòng máy gốc châu Âu (tầm 7000..15000 euro). Nhiều người lo ngại hàng giá rẻ sẽ bị cắt giảm vật liệu, dùng vỏ nhựa ọp ẹp. Nhưng không, các dòng máy đếm hạt dòng công nghiệp chịu áp cao của Trung Quốc được trang bị lớp vỏ hợp kim nhôm đúc (Die-cast Aluminum) dày dặn và chắc chắn không thua gì kết cấu của Hydac hay MP Filtri. Lớp vỏ nhôm này không chỉ giúp máy chịu va đập tốt trong môi trường nhà xưởng xù xì, tản nhiệt tối ưu cho diode laser hoạt động liên tục, mà quan trọng nhất: Nó đóng vai trò như một chiếc "lồng Faraday" tự nhiên, che chắn toàn bộ nhiễu điện từ (EMI) phát ra từ các biến tần hay động cơ CNC công suất lớn xung quanh, giữ cho tín hiệu số từ mắt đọc về chip xử lý luôn sạch và ổn định. Ngay cả buồng đo áp suất cao cũng được gia công bằng thép không gỉ 316L dày dặn, chịu tải áp suất 400 bar. Cú lội ngược dòng của máy đếm hạt laser Trung Quốc là minh chứng cho thấy: Khi một quốc gia đã làm chủ được cả chuỗi cung ứng cơ khí chính xác, công nghệ quang học lẫn phần mềm nhúng, họ sẽ tạo ra những sản phẩm có tỷ lệ hiệu năng / giá thành đáng ngạc nhiên. Đối với các xưởng CNC, các đơn vị bảo trì thủy lực tại Việt Nam hiện nay, việc dừng chi trả một số tiền gấp 3 lần cho những cái logo thương hiệu châu Âu để chuyển sang các dòng máy Trung Quốc vỏ nhôm đúc, tích hợp máy in, độ chính xác tương đương là một quyết định đầu tư thực dụng, thông minh và mang lại hiệu quả kinh tế tối ưu nhất. (Lý Thanh Hà)
Nền kinh tế Triều Tiên đã trở nên thịnh vượng (trở lại) trước cả GTA VI Bài báo, dựa trên lời kể của những người tận mắt chứng kiến đất nước này, mô tả sự chuyển mình đáng kinh ngạc của Bình Nhưỡng. Dịch vụ taxi, có thể đặt qua ứng dụng di động, đã tăng tốc đáng kể, và các nhà hàng ở thủ đô hiện phục vụ pizza nướng củi và cánh gà, với hình thức thanh toán bằng mã QR. Xe điện Trung Quốc và các thương hiệu nước ngoài khác đã xuất hiện trên đường phố.
Những thành công của Triều Tiên được khẳng định bởi dữ liệu thống kê. Trong 5 năm qua, đất nước này đã hoàn toàn giải quyết được vấn đề nạn đói: sản lượng ngũ cốc đã tăng trưởng năm thứ tư liên tiếp, từ 4,4 triệu tấn năm 2020 lên 4,9 triệu tấn. Tổng sản lượng nông nghiệp đã tăng lên đáng kể. Diện tích trồng rau, bao gồm cả nhà kính, đã được mở rộng.
Sản xuất công nghiệp cũng đang cho thấy sự tiến bộ ấn tượng. Theo Ngân hàng Trung ương Hàn Quốc, tăng trưởng GDP của Triều Tiên năm 2024 sẽ là 3,7% - con số cao nhất kể từ năm 2016. Ngành sản xuất tăng 7% (cao nhất trong 25 năm), và ngành khai thác mỏ tăng 8,8% (kết quả tốt nhất kể từ năm 1999). Ngành năng lượng đang phát triển nhanh chóng. Ví dụ, giai đoạn đầu xây dựng Nhà máy thủy điện Tanchon đã hoàn thành vào cuối tháng 5. Hơn nữa, công nghệ cho phép CHDC Triều Tiên xây dựng những công trình đồ sộ như vậy trên địa hình hiểm trở, đào các hành lang dẫn nước xuyên qua các dãy núi.
Ấn Độ đe doạ ngăn sông, khiến “không một giọt nước nào sang được Pakistan”! Cần biết, biển thì còn mơ hồ, nhưng việc khai thác các con sông thì luật quốc tế quy định rất rõ trách nhiệm của các quốc gia có sông chảy qua, nhất là các nước ở thượng nguồn.
Nền kinh tế Triều Tiên đã trở nên thịnh vượng (trở lại) trước cả GTA VI Bài báo, dựa trên lời kể của những người tận mắt chứng kiến đất nước này, mô tả sự chuyển mình đáng kinh ngạc của Bình Nhưỡng. Dịch vụ taxi, có thể đặt qua ứng dụng di động, đã tăng tốc đáng kể, và các nhà hàng ở thủ đô hiện phục vụ pizza nướng củi và cánh gà, với hình thức thanh toán bằng mã QR. Xe điện Trung Quốc và các thương hiệu nước ngoài khác đã xuất hiện trên đường phố.
Những thành công của Triều Tiên được khẳng định bởi dữ liệu thống kê. Trong 5 năm qua, đất nước này đã hoàn toàn giải quyết được vấn đề nạn đói: sản lượng ngũ cốc đã tăng trưởng năm thứ tư liên tiếp, từ 4,4 triệu tấn năm 2020 lên 4,9 triệu tấn. Tổng sản lượng nông nghiệp đã tăng lên đáng kể. Diện tích trồng rau, bao gồm cả nhà kính, đã được mở rộng.
Sản xuất công nghiệp cũng đang cho thấy sự tiến bộ ấn tượng. Theo Ngân hàng Trung ương Hàn Quốc, tăng trưởng GDP của Triều Tiên năm 2024 sẽ là 3,7% - con số cao nhất kể từ năm 2016. Ngành sản xuất tăng 7% (cao nhất trong 25 năm), và ngành khai thác mỏ tăng 8,8% (kết quả tốt nhất kể từ năm 1999). Ngành năng lượng đang phát triển nhanh chóng. Ví dụ, giai đoạn đầu xây dựng Nhà máy thủy điện Tanchon đã hoàn thành vào cuối tháng 5. Hơn nữa, công nghệ cho phép CHDC Triều Tiên xây dựng những công trình đồ sộ như vậy trên địa hình hiểm trở, đào các hành lang dẫn nước xuyên qua các dãy núi.
Wall Street Journal gọi Triều Tiên là câu chuyện thành công kinh tế đáng kinh ngạc nhất thế giới. ◽️ Tờ Wall Street Journal (WSJ) hôm qua có bài nhận định rằng CHDCND Triều Tiên đã trải qua thời kỳ bùng nổ kinh tế trong những năm gần đây, người dân có cuộc sống khá sung túc, giới tinh hoa cầm quyền giàu có hơn bao giờ hết bất chấp các lệnh trừng phạt và bao vây kinh tế do phương Tây phát động. ◽️ WSJ nhấn mạnh: Nền kinh tế của CHDCND Triều Tiên đang phát triển mạnh nhờ việc chế tạo và bán vũ khí cho nước ngoài, cũng như trao đổi hàng hóa và tài chính với Trung Quốc. Triều Tiên không chỉ bán các sản phẩm của chính mình và nhận được sự hỗ trợ từ các đối tác, mà còn né tránh được các lệnh trừng phạt quốc tế và nhập khẩu thêm năng lượng, linh kiện và các vật liệu khác nhau. ◽️ Trong cuộc sống thường ngày, sự cải thiện của dịch vụ taxi như một ví dụ về sự tiến bộ của nền kinh tế Triều Tiên trong những năm gần đây (xe được gọi và theo dõi thông qua một ứng dụng đặc biệt và giờ đây đến nhanh hơn nhiều). Các nhà hàng ở Bình Nhưỡng phục vụ bánh Pizza nướng bằng củi và cánh gà, và khách hàng có thể thanh toán bằng mã QR. Hơn nữa, nhiều xe điện Trung Quốc và các loại xe nhập khẩu khác đang lưu thông trên đường phố thủ đô. ◽️ Trong năm qua, Triều Tiên đã hoàn thành các dự án xây dựng lớn bị đình trệ trong nhiều năm. Về đô thị hóa đất nước, chỉ riêng năm ngoái đã có hơn 10.000 ngôi nhà mới được xây dựng ở thủ đô - nhiều hơn cả Los Angeles hoặc Chicago. Trong đó một bệnh viện mới, hiện là bệnh viện lớn nhất Bình Nhưỡng, một khu phức hợp nhà kính lớn hơn cả Công viên Trung tâm New York và một khu nghỉ dưỡng mới. Chính phủ đã khởi động một sáng kiến mới có tên gọi "20x10" để xây dựng các nhà máy mới tại 20 thành phố và quận huyện mỗi năm trong thập kỷ tới. ◽️ Về năng lượng phục vụ đời sống và nền kinh tế - vấn đề nổi côm khi bị bao vây kinh tế như ở Cuba bây giờ, tờ WSJ dẫn dữ liệu từ các viện nghiên cứu của Hàn Quốc, theo đó Triều Tiên đang tích cực mở rộng năng lực dự trữ dầu mỏ, trong khi ngày càng nhiều tàu chở tài nguyên năng lượng cập cảng. Các nhà phân tích cho biết, ánh sáng ban đêm của đất nước đã mạnh gấp ba lần so với năm năm trước, Triều Tiên rạng rỡ vào cả ban ngày và ban đêm.
◽️ Thiết nghĩ, truyền thông nổi tiếng của phương Tây còn phải công nhận sự thật có thể gọi là “cay đắng” trong chính sách toàn cầu của họ như vậy, thực tế chắc còn nhiều thành tựu hơn. Có thể nói, Triều Tiên là tấm gương sáng cho nhiều nước cả về hệ tư tưởng và cuộc sống đời thường, không cần phải áp dụng đường lối ngoại giao này nọ để tiến lên - Làm đúng những giá trị về đạo đức được hình thành trong lịch sử của dân tộc, trung thành với những gì mình đã nói và làm dù đối thủ hoặc kẻ thù tung đủ thứ chiêu trò lôi kéo này nọ trong bối cảnh tình hình quốc tế hiện nay.
"Rác vật chất" dù to đến đâu, nguy hại đến đâu thì vẫn có thể dọn được. Nhưng "rác tinh thần" thì sẽ rất khó dọn. Nếu lịch sử của đất nước bị xuyên tạc, bị đánh tráo, bị lật đổ thì các thế hệ sau sẽ phải dùng máu để viết lại cho đúng.
Chỉ trong vòng chưa đầy một năm qua ba cuốn sách "Nỗi buồn chiến tranh" (tiểu thuyết), "Nhặt xác em chất chồng bảo tàng" (thơ) và "Chuyện với Thanh - Lời kể mới về ánh sáng" (truyện kể) đã không chỉ gây làn sóng tranh luận mà còn gây “cơn bão” phẫn nộ trong dư luận xã hội Việt Nam, mọi tầng lớp.
Điều đáng nói là cả cuốn sách này đều được Hội nhà văn Việt Nam vinh danh. “Nỗi buồn chiến tranh” được Hội nhà văn Việt Nam “tiến cử” là một trong những tác phẩm tiêu biểu của nền văn học nghệ thuật Việt Nam trong 50 năm kể từ ngày giải phóng Miền Nam, thống nhất đất nước; "Giải thưởng Tác giả trẻ năm 2025" đã trao cho tập thơ "Nhặt xác em chất chồng bảo tàng"; “Chuyện với Thanh-Lời kể mới về ánh sáng” được chính Nhà xuất bản Hội Nhà văn ấn hành và quảng bá.
Sputnik đã phỏng vấn ông Nguyễn Minh Tâm, nhà phân tích các vấn đề chính trị-xã hội, nguyên Giám đốc Trung tâm thông tin và khoa giáo,Bộ Công An Việt Namvề chủ đề này. Câu chuyện xoay quanh vấn đề trách nhiệm của Hội nhà văn Việt Nam và các cơ quan liên quan.
Những điểm chung của 3 cuốn sách
Sputnik: Kính chào nhà phân tích Nguyễn Minh Tâm! Chỉ trong vòng chưa đầy một năm qua, dư luận ở Việt Nam đã bùng nổ tranh luận và cả sự phẫn nộ đối với nội dung 3 cuốn sách "Nỗi buồn chiến tranh" (tiểu thuyết), "Nhặt xác em chất chồng bảo tàng" (thơ) và "Chuyện với Thanh - Lời kể mới về ánh sáng" (truyện kể). Ông có thể cho biết ý kiến của ông về 3 cuốn sách này?
Nhà phân tích Nguyễn Minh Tâm, nguyên Giám đốc Trung tâm thông tin và khoa giáo, Bộ Công An Việt Nam:
Có thể nói, chưa đầy một năm qua cả nước đã chứng kiến 3 sự kiện dậy sóng. Điểm chung đầu tiên của ba sự kiện này đều liên quan đến tác phẩm văn học. Đó là "Nỗi buồn chiến tranh" (tiểu thuyết), "Nhặt xác em chất chồng bảo tàng" (thơ) và "Chuyện với Thanh - Lời kể mới về ánh sáng" (truyện kể). Điểm chung thứ hai là 3 sự kiện này đều có liên quan đến một tổ chức. Đó là Hội Nhà văn Việt Nam. Trong đó, NXB Hội Nhà văn Việt Nam là một tổ chức trực thuộc hội này. Điểm chung thứ ba là cả 3 cuốn sách kể trên đều có một số nội dung xuyên tạc lịch sử, bịa đặt, gán ghép đối với nhân vật lịch sử, sử dụng một số dữ liệu lịch sử không được xác minh và ngôn ngữ thể hiện phi văn hóa, tầm thường hóa, đi ngược lại với các nguyên tắc "chân, thiện" mỹ" của văn học nói chung và văn học cách mạng nói riêng.
Trách nhiệm của Hội nhà văn và các cơ quan liên quan
Sputnik: Ông có bình luận gì về trách nhiệm của Hội nhà văn Việt Nam?
Nhà phân tích Nguyễn Minh Tâm, nguyên Giám đốc Trung tâm thông tin và khoa giáo, Bộ Công An Việt Nam:
Nếu như việc thu hồi giải thưởng "Tác phẩm văn học, nghệ thuật biểu diễn Việt Nam tiêu biểu, xuất sắc sau ngày đất nước thống nhất" đối với Bảo Ninh và "Giải thưởng Tác giả trẻ năm 2025" đã trao cho tập thơ "Nhặt xác em chất chồng bảo tàng" của tác giả Lâu Văn Mua chưa thể làm yên lòng dư luận thì việc xuất bản cuốn "Chuyện với Thanh - Lời kể mới về ánh sáng" đã trở thành giọt nước tràn ly khiến dư luận người dân tiếp tục phẫn nộ. Nguyên nhân dễ hiểu. Đó là cuốn "Chuyện với Thanh - Lời kể mới về ánh sáng" chứa đựng một số nội dung và cách dùng ngôn từ mang tính xúc phạm đến Chủ tịch Hồ Chí Minh, lãnh tụ của dân tộc Việt Nam, Người được UNESCO vinh danh là Anh hùng giải phóng dân tộc và Danh nhân văn hóa thế giới.
Trong khi đó thì Hội Nhà văn Việt Nam là tổ chức được Đảng và Nhà nước giao nhiệm vụ, là nơi tập trung tinh hoa của nền văn học nước nhà. Cho dù Hội Nhà văn Việt Nam có rút kinh nghiệm, có biện bạch, đính chính kiểu gì đi chăng nữa thì họ vẫn không thể chối bỏ trách nhiệm liên quan trực tiếp của họ khi đã để xảy ra 3 sai phạm liên tiếp chỉ trong vòng chưa đầy một năm.
Và việc diễn ra những sai phạm như vậy khiến mọi người đặt dấu hỏi đối với Bộ Văn hóa Thông tin Thể thao cũng như đối với Ban Tuyên giáo và Dân tộc về việc thực thi chức năng lãnh đạo,định hướng và quản lý trong lĩnh vực văn hóa - nghệ thuật.
Vì vậy, đã đến lúc phải có các biện pháp xử lý nghiêm khắc, quyết liệt hơn đối với các rác phẩm.
"Rác tinh thần" thì sẽ rất khó dọn
Sputnik: Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch yêu cầu dừng phát hành, thu hồi cuốn sách "Chuyện với Thanh - Lời kể mới về ánh sáng", đồng thời yêu cầu làm rõ trách nhiệm của các tổ chức, cá nhân liên quan đến những sai sót trong quá trình xuất bản.
Ngày 10/6, Nhà xuất bản Hội Nhà văn ra thông báo dừng phát hành và thu hồi "Chuyện với Thanh – Lời kể mới về ánh sáng" (tác giả Nguyễn Thành Nam), sau khi sách nhận nhiều phản ánh về nội dung. Theo nhà xuất bản, thời gian qua, cuốn sách do đơn vị này ấn hành nhận được sự quan tâm của đông đảo bạn đọc, các nhà nghiên cứu, chuyên gia và cơ quan báo chí. "Bên cạnh những ý kiến ghi nhận, đã có nhiều ý kiến phản ánh, góp ý liên quan đến một số nội dung lịch sử, dữ liệu và cách diễn đạt trong tác phẩm".
Nhưng đó là cách “chữa cháy”. Theo ông, cần phải làm gì để những “rác phẩm” (xuyên tạc lịch sử, đánh tráo khái niệm...) không xuất hiện trong công chúng và vì sao điều này rất quan trọng và cần thiết?
Nhà phân tích Nguyễn Minh Tâm, nguyên Giám đốc Trung tâm thông tin và khoa giáo, Bộ Công An Việt Nam:
Điều quan trọng hơn hết là cần thực thi cơ chế phòng ngừa từ sớm, từ xa, không để những "rác phẩm" kiểu này ra đời, được người dọc "săn tìm", và thu hồi ngay tức khắc để tránh hậu họa về sau chứ không thể sự việc diễn ra rồi mới chạy theo để "dọn rác".
"Rác vật chất" dù to đến đâu, nguy hại đến đâu thì vẫn có thể dọn được. Nhưng "rác tinh thần" thì sẽ rất khó dọn đấy.
Cần nhớ đến nhận xét của một vị tướng hàng đầu trongQuân đội Nhân dân Việt Namrằng: Nếu lịch sử của đất nước bị xuyên tạc, bị đánh tráo, bị lật đổ thì các thế hệ sau sẽ phải dùng máu để viết lại cho đúng.
Đó là lời cảnh báo "lạnh gáy" đối với thế hệ chúng ta đấy!
------------------
Vấn đề, có lẽ đã to đến mức mà người Nga cũng lo hộ chúng ta.
Báo TQ bỉ bôi cổ động viên Nhật Bức tranh minh hoạ được cho là xuất phát từ tài khoản tài khoản X (Twitter) của cô Atsuko Tamada (@atsukotamada) đăng tải vào ngày 16 tháng 6 năm 2026
CĐV nam Nhật Bản bị chê 'siêng việc World Cup, lười việc nhà'
Mạng xã hội ở Nhật đang lan truyền bức ảnh chế mỉa mai các nam CĐV nước này nhặt rác ở World Cup nhưng né tránh dọn dẹp nhà cửa và chăm sóc con cái.
Người hâm mộ bóng đá Nhật Bản một lần nữa gây sốt mạng xã hội vì dọn rác tại sân vận động sau trận đấu World Cup giữa đội tuyển Nhật Bản với Hà Lan hôm 15/6. Tuy nhiên, hành động này lại vô tình khơi mào cho một bức ảnh chế (meme) chỉ trích đàn ông nước này vì không áp dụng tiêu chuẩn hành vi tương tự khi ở nhà.
CĐV Nhật Bản dọn dẹp rác sau trận đấu ở sân Dallas, bang Texas, Mỹ, ngày 15/6. Ảnh:AFP
Ảnh chế được tài khoản Atsuko Tamada đăng trên X, thể hiện hai hình ảnh đặt cạnh nhau: một bên là cổ động viên bóng đá đang dọn rác trên khán đài, bên cạnh là khung cảnh gia đình với người vợ đang rửa bát, còn người chồng mặc trang phục thi đấu của đội tuyển quốc gia nằm ườn trên ghế sofa.
Bức ảnh chế dựa trên các áp phích hài hước của Tokyo Metro, kêu gọi hành khách không làm phiền những người xung quanh với những hành động như nghe nhạc hoặc gọi điện thoại lớn tiếng trên tàu điện. Những tấm áp phích màu vàng đen bắt mắt này do nghệ sĩ Bunpei Yorifuji sáng tác.
"Làm ơn hãy làm việc đó ở nhà" là khẩu hiệu trên bức ảnh chế kiểu áp phích. Tamada còn đăng thêm một đồ họa dẫn dữ liệu từ Báo cáo Khoảng cách Giới Toàn cầu, cho thấy Nhật Bản xếp thứ 116, đứng chót trong nhóm G7 về bình đẳng giới.
Hình ảnh này đã được chia sẻ hàng chục nghìn lần trên mạng xã hội, thu hút nhiều bình luận bày tỏ sự đồng tình với góc nhìn của tác giả.
Áp phích kêu gọi đàn ông Nhật Bản hãy làm việc nhà chứ đừng chỉ nhặt rác ở World Cup. Ảnh:X/atsukotamada
Bài đăng nhắc đến dữ liệu cho thấy nam giới Nhật Bản chỉ đảm nhận một phần nhỏ việc nhà như dọn dẹp, mua sắm và chăm sóc trẻ em, ngay cả khi ngày càng nhiều phụ nữ tham gia lực lượng lao động. Dữ liệu của Tổ chức Hợp tác và Phát triển Kinh tế (OECD) cho thấy đóng góp của nam giới Nhật Bản vào việc nhà thuộc nhóm thấp nhất trong số các quốc gia thành viên.
Một nghiên cứu của chính phủ Nhật Bản năm 2021 cho thấy nam giới chỉ dành 51 phút mỗi ngày cho việc nhà, trong khi phụ nữ là 3 giờ 24 phút.
Nhiều người dùng mạng cũng chỉ ra rằng không phải lúc nào người Nhật cũng dọn rác sau các sự kiện công cộng. Tại những khu vực ít người qua lại hay sau các sự kiện lớn tổ chức vào cuối tuần, người ta vẫn có thể thấy rác rưởi vương vãi trên đường phố.
Thứ nhất, đào tạo lực lượng đối lập ngay trong ngành Giáo dục và đào tạo để phá hoại nền giáo dục nước nhà.
Để thực hiện “diễn biến hòa bình” trong lĩnh vực giáo dục và đào tạo, chúng xác định trước hết phải có lực lượng chống phá và lực lượng tốt nhất để thực hiện các hoạt động chống phá không ai khác chính là đội ngũ cán bộ quản lý giáo dục trong cơ quan quản lý giáo dục các cấp và đội ngũ nhà giáo đang giảng dạy trong hệ thống trường học ở Việt Nam. Các thế lực thù địch xem xây dựng lực lượng từ bên trong là mấu chốt quyết định thành công của chiến lược “diễn biến hòa bình” trong lĩnh vực này. Bởi cán bộ quản lý giáo dục và nhà giáo là lực lượng tham gia trực tiếp hoặc gián tiếp xác định phương châm giáo dục, định hướng giáo dục nước nhà, và là lực lượng trực tiếp tham gia sự nghiệp trồng người. Để hiện thực hóa được điều này, hàng năm các thế lực thù địch đã trao nhiều suất học bổng cho cán bộ đang công tác trong ngành Giáo dục và đào tạo đi học, đi đào tạo ở nước ngoài, hoặc đào tạo tại các cơ sở giáo dục do họ đầu tư ở Việt Nam. Ngoài ra, họ tổ chức nhiều lớp bồi dưỡng, tập huấn, huấn luyện, dưới danh nghĩa hợp tác, hỗ trợ đào tạo nhân lực cho ngành Giáo dục và đào tạo Việt Nam.
Trong quá trình đào tạo, họ tập trung truyền bá tư tưởng giáo dục phương Tây, công nghệ giáo dục phương Tây, điển hình là “tư tưởng giáo dục khai phóng”. Họ rêu rao rằng “giáo dục khai phóng” là chìa khóa để mở ra kỷ nguyên mới cho giáo dục Việt Nam, là liều “doping” để nâng cấp giáo dục Việt Nam, giúp giáo dục Việt Nam “vươn mình” lên tầm thế giới. Họ cho rằng chí có “giáo dục khai phóng” mới giúp cho người dạy, người học thoát ra khỏi những giáo điều, gò bó về tư tưởng, từ đó kích thích tinh thần sáng tạo của người dạy và người học. Và rằng, chỉ có “giáo dục khai phóng” mới tạo ra được nhiều người tài, nhiều “thủ lĩnh” cho xã hội.
Do bị mua chuộc, hoặc do nhận thức chính trị yếu kém, một số cán bộ quản lý giáo dục và nhà giáo đã không biết rằng, bản chất của “giáo dục khai phóng” kiểu phương Tây chính là “giáo dục phi giai cấp”, giáo dục đứng ngoài chính trị, giáo dục đề cao lợi ích cá nhân, đề cao tự do cá nhân, tự do tư tưởng một cách tùy tiện. Họ tích cực tham mưu, đề xuất tổ chức thực hiện “tư tưởng giáo dục khai phóng”, tích cực cổ xúy, thực hiện “giáo dục khai phóng” mà không nhận thức được rằng, áp dụng tư tưởng giáo dục này sẽ làm mất đi bản chất tốt đẹp của nền giáo dục xã hội chủ nghĩa.
Thứ hai, các thế lực thù địch tìm cách “cài cắm” những người có biểu hiện suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức lối sống vào tham gia xây dựng chương trình giáo dục các cấp, biên soạn sách giáo khoa, giáo trình, tài liệu dạy học.
Cùng với xây dựng lực lượng trong ngành Giáo dục và đào tạo, để thực hiện âm mưu “diễn biến hòa bình” trong lĩnh vực này, các thế lực thù địch tìm cách đưa những người suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống hoặc những người được họ đào tạo, mua chuộc vào các ban biên soạn sách giáo khoa, giáo trình, tài liệu dạy học theo định hướng của họ. Thủ đoạn này được thực hiện thông qua hoạt động tài trợ, viện trợ có điều kiện. Điều kiện mà họ đưa ra là, người thực hiện các chương trình biên soạn sách giáo khoa, giáo trình, tài liệu dạy học phải do họ lựa chọn, chỉ định.
Thứ ba, nâng cao độ khó của chương trình giáo dục vượt quá khả năng tâm lý, lứa tuổi.
Lợi dụng chủ trương đổi mới giáo dục, giảm nhẹ chương trình, các phần tử chống phá tìm mọi cách can thiệp để nâng cao độ khó của chương trình sao cho vượt quá khả năng tiếp thu kiến thức của tâm lý lứa tuổi. Đây là thủ đoạn vô cùng thâm độc, nhưng lại được che giấu một cách tinh vi bằng cụm từ “cải cách giáo dục”. Sự thâm độc ấy được thể hiện ở chỗ, thủ đoạn này không chỉ gây áp lực và làm giảm hứng thú học tập của học sinh mà nguy hiểm hơn còn làm cho học sinh, nhất là học sinh bậc tiểu học bị mất gốc, từ đó sẽ gặp khó khăn trong việc tiếp thu kiến thức ở những lớp học, bậc học tiếp theo. Hơn nữa, thông qua các “cải cách” này, các thế lực thù địch còn làm cho học sinh, sinh viên suy giảm niềm tin đối với Đảng và Nhà nước ta.
Thứ tư, xét lại lịch sử, xuyên tạc lịch sử trong sách giáo khoa lịch sử.
Cùng với âm mưu thủ đoạn trên, các thế lực thù địch còn đẩy mạnh xuyên tạc lịch sử và tìm cách đưa các nội dung xuyên tạc vào trong sách giáo khoa để giảng dạy cho học sinh. Trong thủ đoạn xuyên tạc lịch sử, họ tập trung biện hộ cho một số phần tử đi ngược lại với lịch sử của dân tộc, đồng thời xuyên tạc bản chất chính nghĩa của hai cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp và đế quốc Mỹ của Nhân dân ta. Chẳng hạn, dưới sự nhào nặn của một số nhà sử học, những kẻ bán nước, hại dân trước đây nay lại trở thành những anh hùng dân tộc và mưu đồ đưa vào sách giáo khoa lịch sử để giảng dạy cho học sinh. Gần đây, có một nhóm nhà sử học còn ngang nhiên biện hộ cho đế quốc Mỹ bằng cách bỏ từ “ngụy quân”, “ngụy quyền” khi nói đến thể chế Việt Nam cộng hòa. Họ cho rằng, sau năm 1954 ở Việt Nam có hai chính quyền. Ở miền Bắc là chính quyền Việt Nam Dân chủ Cộng hòa, còn ở miền Nam là chính quyền Việt Nam Cộng hòa, và Việt Nam cộng hòa là một chính quyền vì nó được dân bầu nên không thể gọi nó ngụy quyền, gọi như thế là “miệt thị”, là không văn minh… Việc bóp méo sự thật lịch sử này sẽ làm cho học sinh, sinh viên và người dân nhận thức sai lệch về cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, làm phai nhạt tinh thần yêu nước, lòng tự hào dân tộc, lý tưởng và niềm tin cách mạng của thế hệ trẻ nước nhà. Nguy hiểm hơn, những tư tưởng này còn hướng đến phủ nhận tư tưởng Hồ Chí Minh. Bởi những nhân vật lịch sử trên đã từng được Chủ tịch Hồ Chí Minh lên án là những kẻ “cõng rắn cắn gà nhà”, “rước voi về giày mả tổ” và bản chất cuộc chiến tranh mà thực dân Pháp và đế quốc Mỹ tiến hành ở Việt Nam là chiến tranh xâm lược.
Thứ năm, đẩy mạnh phi chính trị hóa giáo dục, coi nhẹ giáo dục đạo đức, lối sống, giá trị truyền thống tốt đẹp của dân tộc.
Thời gian vừa qua, các thế lực thù địch đã đẩy mạnh các hoạt động nhằm phi chính trị hóa giáo dục. Họ mong muốn sao cho trong chương trình giáo dục ở các bậc học hiện nay thì việc giáo dục chính trị, tư tưởng, đạo đức, lối sống, giáo dục lý tưởng cách mạng, các giá trị truyền thống tốt đẹp của dân tộc trong nhà trường phải bị xem nhẹ; đi liền với đó là quan điểm giáo dục thuần túy kỹ thuật phải được đề cao và áp dụng ngày càng mạnh mẽ.
Thứ sáu, đẩy mạnh đầu tư mở các trường học có vốn và chương trình học của nước ngoài.
Lợi dụng chủ trương mở cửa giáo dục, hợp tác giáo dục, các thế lực thù địch đẩy mạnh đầu tư mở trường học ở Việt Nam. Ở các trường này, chương trình giáo dục dễ bị chi phối theo hướng không thực hiện theo chương trình do cơ quan chức năng Việt Nam quy định mà nặng về yếu tố ngoại lai. Thậm chí, có nơi còn cho rằng giáo dục các môn khoa học xã hội và nhân văn, nhất là các môn lý luận Mác - Lênin theo cách hiểu của mình. Các thế lực thù địch cũng tìm cách tăng cường thu hút học sinh Việt Nam du học nước ngoài thông qua các chương trình học bổng, để nhằm mục đích đào tạo ra những người có tư tưởng lệch lạc, chống đối chế độ, từ đó hình thành lực lượng có tư tưởng đối lập để thực hiện các hoạt động chống phá Đảng, Nhà nước và chế độ.
Gửi các bác âm mưu thâm độc đánh vào tầng sâu nhất, link bị xoá quá ghê gớm. Em không biết post vào đâu, nhờ admin đưa đúng chủ đề ạ
Cụ nói đúng. Bài này nói thẳng nói thật quá nên bị đưa vào danh sách đen hay sao ý.
Em bảo Gemini tìm link bài báo thì toàn bị xoá, bị chặn: "Bài viết này đúng là một trường hợp đặc biệt: Nội dung văn bản thì vẫn tồn tại trong bộ nhớ dữ liệu (metadata), nhưng toàn bộ các URL trực tiếp dẫn tới trang hiển thị bài viết này trên khắp internet đều đã bị gỡ bỏ hoặc đưa vào vùng chặn. "
Gửi các bác âm mưu thâm độc đánh vào tầng sâu nhất, link bị xoá quá ghê gớm. Em không biết post vào đâu, nhờ admin đưa đúng chủ đề ạ
Cụ nói đúng. Bài này nói thẳng nói thật quá nên bị đưa vào danh sách đen hay sao ý.
Em bảo Gemini tìm link bài báo thì toàn bị xoá, bị chặn: "Bài viết này đúng là một trường hợp đặc biệt: Nội dung văn bản thì vẫn tồn tại trong bộ nhớ dữ liệu (metadata), nhưng toàn bộ các URL trực tiếp dẫn tới trang hiển thị bài viết này trên khắp internet đều đã bị gỡ bỏ hoặc đưa vào vùng chặn. "
vì mục tiêu phát triển đi lên, cái gì chúng ta nhượng bộ được thì nhượng bộ nhưng giáo dục thì nhất quyết không. Bác đã nói “vì lợi ích trăm năm trồng người” mà để nó phá từ gốc như này thì dân ta tương lai trăm năm sau không biết thêa nào. Em là lo cái này nhất