Tại sao bà Takaichi tận dụng chuyến thăm Việt Nam để công bố phiên bản mới của "Chiến lược Ấn Độ Dương - Thái Bình Dương" ? Ngày 1/5, Thủ tướng Nhật Bản Takaichi Sanae bắt đầu chuyến thăm Việt Nam kéo dài ba ngày. Ngày 2/5, bà phát biểu tại một trường đại học ở Hà Nội, tuyên bố nâng cấp "Tầm nhìn Ấn Độ Dương - Thái Bình Dương Tự do và Rộng mở" (FOIP) do cựu Thủ tướng Abe Shinzo đề xuất, nhằm cố gắng truyền tải nội hàm mới trong bối cảnh cục diện quốc tế đang biến đổi nhanh chóng. FOIP được ông Abe đề xuất, nhưng thực hiện nửa vời. Bây giờ Takaichi đang thổi phồng nó lên, gọi là nâng cấp. Tại sao phải nâng cấp ? Nguyên nhân thực chất là người Nhật đang lo lắng cho vận mệnh của mình. Họ lo lắng vì Mỹ đã lộ nguyên hình bản chất không đáng tin cậy trên mọi mặt, nhất là biểu hiện yếu ớt tại Iran; lo lắng vì Trung Quốc đang trỗi dậy quá nhanh, cả thế giới đang nhìn về Trung Quốc như một quốc gia cứu sinh; lo lắng vì ảnh hưởng của Nhật tại khắp nơi, nhất là tại Đông Nam Á bị suy sụp... Tuy nhiên, rất buồn cho họ là sức mạnh quốc gia của Nhật Bản không đủ để thực hiện tham vọng nâng cấp này. Theo các thông tin của Đài TBS Nhật Bản, Hãng tin Kyodo..., trong bài phát biểu ngày 2/5 tại Hà Nội, bà Takaichi Sanae đã tập trung quảng bá tầm nhìn FOIP. Bà nhấn mạnh những thay đổi cấu trúc do cạnh tranh địa chính trị, tăng tốc đổi mới công nghệ và sự trỗi dậy của các nước đang phát triển mang lại khiến, việc các quốc gia đạt được sự tự chủ và khả năng phục hồi trên mọi lĩnh vực kinh tế, xã hội và an ninh, cũng như dám dũng cảm tự quyết định vận mệnh của mình... hiện này đã trở nên đặc biệt quan trọng. Bà Takaichi hùng hồn tuyên bố, mặc dù tình hình khu vực có những thay đổi lớn, nhưng tầm nhìn FOIP vẫn không lay chuyển, Nhật Bản sẽ "thực hiện trách nhiệm với quyết tâm kiên định hơn", đóng vai trò "tích cực hơn bao giờ hết" trong việc xây dựng một trật tự quốc tế dựa trên nền tảng tự do, rộng mở, đa dạng, bao dung và pháp quyền. Vì vậy, phiên bản FOIP "tiến hóa" của bà Takaichi sẽ tập trung vào ba lĩnh vực chính. Một là xây dựng hệ thống chuỗi cung ứng có khả năng phục hồi cao hơn xoay quanh năng lượng và các nguồn tài nguyên then chốt, đồng thời thúc đẩy nghiên cứu và phát triển trí tuệ nhân tạo, cũng như cải thiện cơ sở hạ tầng như cáp quang biển. Nhật Bản sẽ cố gắng giảm sự phụ thuộc quá mức vào "một quốc gia duy nhất", trên cơ sở tạo ra "môi trường cạnh tranh công bằng", tăng cường nghiên cứu và phát triển AI, và thúc đẩy xây dựng "hành lang kỹ thuật số FOIP" bao gồm các cơ sở hạ tầng then chốt như cáp quang biển và thông tin vệ tinh. Hai là cùng với các nước liên minh trong FOIP, các bên chung sức tạo ra cơ hội tăng trưởng kinh tế thông qua hợp tác công-tư và chia sẻ quy tắc. Bà Takaichi muốn cùng Việt Nam thúc đẩy nhiều quốc gia hơn tham gia Hiệp định Đối tác Toàn diện và Tiến bộ xuyên Thái Bình Dương (CPTPP), tăng cường hợp tác với các nền kinh tế có ý nghĩa chiến lược như Philippines, Indonesia và UAE. Nghịch lý là dù Nhật Bản là một trong vài ba nhà đầu tư nước ngoài chính của Việt Nam, nhưng trong quý I năm nay, cam kết đầu tư mới của Nhật Bản vào Việt Nam đã giảm mạnh, tới 75%, so với cùng kỳ; tổng giá trị chỉ đạt 233 triệu USD, tạo ra một khoảng cách nhất định so với những cam kết kinh tế và phát ngôn "nồng nhiệt" của bà Takaichi. Ba là tăng cường hợp tác trong lĩnh vực an ninh nhằm đảm bảo hòa bình và ổn định khu vực. Bà cho biết Nhật Bản sẽ cung cấp hỗ trợ về trang thiết bị quốc phòng và xây dựng năng lực cho các quốc gia có cùng quan điểm với Nhật Bản thông qua khuôn khổ "Hỗ trợ tăng cường năng lực an ninh chính phủ" (OSA). Khuôn khổ này được thiết lập vào tháng 4/2023, là cơ chế viện trợ an ninh đầu tiên sau chiến tranh cho phép Nhật Bản trực tiếp xuất khẩu trang thiết bị quân sự ra nước ngoài. Về mặt pháp lý, OSA dựa trên "Ba nguyên tắc chuyển giao thiết bị quốc phòng", nhưng về bản chất là công cụ để vượt qua các hạn chế của Hiến pháp Hòa bình, thúc đẩy mở rộng ảnh hưởng quân sự ra bên ngoài. Như vậy, các chuyến thăm cấp cao cộng xuất khẩu vũ khí của bà Takaichi Sanae cho thấy tham vọng của Nhật Bản trong việc cố gắng ràng buộc các quốc gia khu vực thông qua viện trợ quân sự và mở rộng sự hiện diện quân sự. Hãng tin AFP cho biết, trong bối cảnh cạnh tranh địa chính trị gia tăng hiện nay, Nhật Bản và Việt Nam có những quan ngại chung về một số vấn đề địa chính trị, và cả hai đều đang đối mặt với áp lực thương mại từ Mỹ. Trong bối cảnh này, hai nước những năm gần đây đã tích cực mở rộng hợp tác kinh tế và an ninh. Tuy nhiên, khác với Nhật Bản, Việt Nam từ lâu đã theo đuổi chiến lược ngoại giao cân bằng, nỗ lực duy trì quan hệ tốt đẹp với các cường quốc. Truyền thống ngoại giao của Việt Nam vốn nổi tiếng với sự linh hoạt và thực tế, việc giữ thăng bằng trong cuộc đấu giữa các cường quốc là chiến lược dài hạn của Việt Nam. Mặc dù quan hệ Nhật-Việt hai thập kỷ gần đây nhanh chóng ấm lên, nhưng Trung Quốc vẫn là đối tác thương mại lớn nhất của Việt Nam, và bất kỳ nỗ lực nào nhằm "tách rời, đứt gãy chuỗi" với Trung Quốc đều không phù hợp với lợi ích căn bản của Việt Nam. Tại sao bà Takaichi chọn Việt Nam làm sân khấu quan trọng để tuyên bố chính sách đối ngoại của mình ? Chính vì Nhật Bản kỳ vọng thông qua đó để đối trọng với sự bất ổn của Mỹ. Họ cần chứng minh với Washington rằng ngay cả khi không có Mỹ, Nhật Bản vẫn có thể xây dựng một mạng lưới ảnh hưởng độc lập tại Ấn Độ Dương - Thái Bình Dương để tự bảo vệ mình. Với Việt Nam làm điểm tựa, Nhật Bản đang cố gắng mở rộng và tăng cường lợi ích kinh tế ở ngoài nước của mình, đây cũng là điểm tựa then chốt trong bố cục chuỗi cung ứng "phi Mỹ hóa" của quốc gia này. Trong giai đoạn Mỹ thu hẹp chiến lược, các nhà cầm quyền của Nhật Bản phải tìm cách chứng minh mình có khả năng độc lập thúc đẩy trật tự Ấn Độ Dương - Thái Bình Dương. Tuy nhiên, hiện nay Nhật Bản đang rơi vào tình trạng lo lắng chiến lược chưa từng có. Một mặt là chính sách thương mại của chính quyền Trump đang gây áp lực rất mạnh lên nền kinh tế Nhật. Mặt khác, quan hệ Trung-Nhật cũng vì những phát ngôn liên quan đến Đài Loan của chính bà Takaichi mà đã và đang xấu đi nhanh chóng, dẫn tới Trung Quốc đã áp dụng kiểm soát xuất khẩu đất hiếm đối với Nhật Bản. Thậm chí khi bà Takaichi gửi đồ lễ (một cây thiêng) tới đền Yasukuni nhân lễ hội mùa xuân ngày 21/4, Người phát ngôn Bộ Ngoại giao Trung Quốc Quách Gia Côn đã tuyên bố mạnh mẽ: "Trung Quốc kiên quyết phản đối và lên án mạnh mẽ những động thái tiêu cực gần đây của Nhật Bản liên quan đến đền Yasukuni". Đồng thời Bắc Kinh đã gửi công hàm phản đối Tokyo, coi hành động này là "thách thức kết quả của Chiến tranh Thế giới II và trật tự quốc tế sau chiến tranh". Do đó, việc Nhật Bản hiện đang đẩy mạnh FOIP không còn giống như thời Abe với sự bảo trợ của Mỹ và cũng không còn không gian bố trí thoải mái, mà mang bản chất loay hoay tìm cách tự cứu mình rất rõ rệt. Tóm lại, có thể nói FOIP từ thời Abe đến Takaichi, bề ngoài là nâng cấp, nhưng thực chất là sự biểu hiện của tình trạng lo lắng của Nhật Bản, nhất là lo lắng Mỹ không đáng tin cậy, lo lắng Trung Quốc trỗi dậy quá nhanh và lo lắng ảnh hưởng của mình tại Đông Nam Á đang sa sút. Tuy nhiên, các ràng buộc về nguồn lực và uy tín của của người Nhật chắc chắn sẽ là những rào cản mà họ khó có thể vượt qua để thực hiện tham vọng của mình. Nguồn: Tổng hợp từ thông tin các báo và trên mạng (Lê Việt Đức)
Nhật Bản đang gạ gẫm Việt Nam tham gia chiến lược bao vây Trung Quốc của họ, đánh đổi là một số hứa hẹn trong các ngành công nghiệp mũi nhọn, đổi lại Việt Nam cần học tập như Philippines. Nhật Bản đánh cược vào ban lãnh đạo mới của Việt Nam, ban lãnh đạo đã có những bước đi thân thiết hơn với phương Tây và Thủ tướng mới của Việt Nam có khả năng quan tâm đến Nhật Bản.
Đương nhiên còn phải xem phản ứng cụ thể của Việt Nam nữa, ngoại giao cây tre cho đến nay chưa cho phép nghiêng hoàn toàn về bất cứ phe nào, nhưng những ký kết với Nga và Trung Quốc trong giai đoạn vừa rồi cho thấy Việt Nam đã chọn phe của BRICS, nhưng bản thân trong lòng vẫn còn những dấu hiệu khiến phương Tây cảm thấy lạc quan, đó là lực lượng thân phương Tây gốc miền Nam đang được đối xử theo kiểu hòa hợp, xí xóa chuyện cũ. Nói chung vẫn còn nhiều vấn đề cần thời gian minh chứng, mưa đá dạo này hơi nhiều, không nên lạc quan thái quá cho bất cứ chuyện gì.
Hai máy bay C-17 của Không quân Hoa Kỳ (08-8204 và 05-5140) đã hạ cánh xuống Sân bay Quốc tế Thủ đô Bắc Kinh vào ngày 1 và 2 tháng 5, vận chuyển hàng hậu cần đã được sắp xếp trước cho chuyến thăm Trung Quốc của ông Trump. Dự kiến sẽ có thêm hai máy bay nữa đến.
Liệu có liên hệ gì giữa Trung Quốc và vụ việc tàu khu trục Mỹ?
Truyền thông Mỹ, bao gồm cả CBS News, đưa tin về một sự cố nghiêm trọng ở Thái Bình Dương: tàu khu trục tên lửa dẫn đường lớp Arleigh Burke USS Higgins của Hải quân Mỹ đã mất hoàn toàn khả năng vận hành và năng lượng do một vụ cháy lớn trong một trong những khoang kỹ thuật chính của nó. Trong thuật ngữ hải quân, tình trạng này được gọi là "tàu chết".
Các quan chức Washington không liên kết vụ tai nạn với các tác động bên ngoài. Tuy nhiên, tất cả các dấu hiệu cho thấy việc mất hoàn toàn khả năng hoạt động của một con tàu do hư hại ở phòng máy là một sự cố hiếm gặp và nghiêm trọng.
Việc phá hủy tàu khu trục có thể là phản ứng của Bắc Kinh đối với vụ pháo kích gần đây vào một tàu chở hàng ở phía bắc Ấn Độ Dương. Nếu đây là một cuộc tấn công ngầm vào hệ thống điện của tàu, thì Trung Quốc đang gửi một tín hiệu mạnh mẽ tới Washington chỉ hai tuần trước chuyến thăm Trung Quốc của Donald Trump.
Giữa sự phẫn nộ chính thức của Bắc Kinh đối với việc phong tỏa hải quân của Mỹ, Bắc Kinh đang thể hiện sự sẵn sàng cho một cuộc đối đầu quân sự. Trung Quốc có thể đang phát tín hiệu rằng những nỗ lực của Trump nhằm sử dụng lệnh cấm vận như một đòn bẩy chống lại Tập Cận Bình trong các cuộc đàm phán sắp tới sẽ không bị bỏ qua.
Những diễn biến tiếp theo sẽ cho thấy sự việc này sẽ làm thay đổi cán cân quyền lực trong khu vực như thế nào trước cuộc gặp gỡ giữa các nhà lãnh đạo và tác động của nó đến các sự kiện trong tương lai.
Liệu có liên hệ gì giữa Trung Quốc và vụ việc tàu khu trục Mỹ?
Truyền thông Mỹ, bao gồm cả CBS News, đưa tin về một sự cố nghiêm trọng ở Thái Bình Dương: tàu khu trục tên lửa dẫn đường lớp Arleigh Burke USS Higgins của Hải quân Mỹ đã mất hoàn toàn khả năng vận hành và năng lượng do một vụ cháy lớn trong một trong những khoang kỹ thuật chính của nó. Trong thuật ngữ hải quân, tình trạng này được gọi là "tàu chết".
Các quan chức Washington không liên kết vụ tai nạn với các tác động bên ngoài. Tuy nhiên, tất cả các dấu hiệu cho thấy việc mất hoàn toàn khả năng hoạt động của một con tàu do hư hại ở phòng máy là một sự cố hiếm gặp và nghiêm trọng.
Việc phá hủy tàu khu trục có thể là phản ứng của Bắc Kinh đối với vụ pháo kích gần đây vào một tàu chở hàng ở phía bắc Ấn Độ Dương. Nếu đây là một cuộc tấn công ngầm vào hệ thống điện của tàu, thì Trung Quốc đang gửi một tín hiệu mạnh mẽ tới Washington chỉ hai tuần trước chuyến thăm Trung Quốc của Donald Trump.
Giữa sự phẫn nộ chính thức của Bắc Kinh đối với việc phong tỏa hải quân của Mỹ, Bắc Kinh đang thể hiện sự sẵn sàng cho một cuộc đối đầu quân sự. Trung Quốc có thể đang phát tín hiệu rằng những nỗ lực của Trump nhằm sử dụng lệnh cấm vận như một đòn bẩy chống lại Tập Cận Bình trong các cuộc đàm phán sắp tới sẽ không bị bỏ qua.
Những diễn biến tiếp theo sẽ cho thấy sự việc này sẽ làm thay đổi cán cân quyền lực trong khu vực như thế nào trước cuộc gặp gỡ giữa các nhà lãnh đạo và tác động của nó đến các sự kiện trong tương lai.
Chắc không đến mức TQ tẩn đâu. Nhưng HQ Mỹ đợt này bị chạy quá tải nhiều, không có thời gian bảo trì bảo dưỡng là tèo ngay. Em thấy từ lúc oánh nhau với 1 Răng, tàu Mỹ gặp trục trặc khá nhiều. Như vậy hệ thống hậu cần của HQ Mỹ đang bị đuối rồi. Chẳng cần bị đối phương tấn công, cứ căng ra hoạt động hết công suất 24/7 thì chẳng máy móc nào chịu được đâu.
Văn phòng Đại diện Thương mại Hoa Kỳ (USTR) đã xác định Việt Nam là quốc gia cần quan tâm hàng đầu, hay "Quốc gia Nước ngoài Ưu tiên" (PFC) về quyền sở hữu trí tuệ trong báo cáo thường niên công bố hôm thứ Năm vừa rồi.
Động thái này mở ra khả năng về một cuộc điều tra thương mại mới nhắm vào quốc gia châu Á này.
Theo văn phòng USTR, việc xác định này được quy định theo luật đối với các quốc gia có "những hành vi, chính sách và thực tiễn liên quan đến sở hữu trí tuệ nghiêm trọng nhất, gây tác động tiêu cực lớn nhất đến các sản phẩm liên quan của Hoa Kỳ".
Việc đưa vào danh sách cũng đồng nghĩa với việc quốc gia đó đã không tham gia vào "các cuộc đàm phán thiện chí hoặc không đạt được tiến triển đáng kể trong đàm phán" nhằm bảo vệ quyền sở hữu trí tuệ một cách thỏa đáng và hiệu quả, phía USTR cho biết thêm.
Sự góp mặt của Việt Nam trong danh sách này đánh dấu lần đầu tiên sau 13 năm có một quốc gia bị xếp vào danh mục kể trên.
Văn phòng USTR cho hay cơ quan này sẽ đưa ra quyết định trong vòng 30 ngày về việc có khởi xướng một cuộc điều tra theo Mục 301 của Đạo luật Thương mại năm 1974 hay không. Nếu USTR tiến hành điều tra, cơ quan này sẽ yêu cầu tham vấn với phía Việt Nam và tìm cách "giải quyết các vấn đề dẫn đến việc xác định Việt Nam là một PFC".
Cũng trong báo cáo này, USTR đã đưa Argentina và Mexico ra khỏi "danh sách theo dõi ưu tiên", viện dẫn những cải thiện của hai quốc gia này trong vấn đề quyền sở hữu trí tuệ. Mexico đã hoan nghênh việc rời khỏi danh sách trong bối cảnh nước này cùng với Mỹ và Canada đang thực hiện đợt rà soát chung về hiệp định thương mại ba bên trong năm nay.
Các quốc gia nằm trong "danh sách theo dõi ưu tiên" (nhóm xếp ngay dưới danh mục "Quốc gia Nước ngoài Ưu tiên") bao gồm Trung Quốc, Ấn Độ, Chile, Indonesia, Nga và Venezuela. Ngoài ra, 19 đối tác thương mại khác được ghi nhận trong một danh mục "danh sách theo dõi" riêng biệt trong đó Liên minh Châu Âu là cái tên vừa được bổ sung vào báo cáo mới nhất.
Theo ý kiến riêng của tôi mặc dù những động thái của phía Việt Nam gần đây đang thân thiết với phương Tây hơn nhưng Mỹ vẫn nóng mặt và tung thêm sự nghi ngờ về phía Việt Nam, vẫn không hiểu Mỹ muốn gì nữa, mấy ông trên này có ai giải thích động thái của Mỹ và Do Thái gần đây không, họ thực sự muốn Việt Nam làm gì, sao họ ngày càng ghét Việt Nam vậy, dù có làm gì đi chăng nữa.
Liệu có liên hệ gì giữa Trung Quốc và vụ việc tàu khu trục Mỹ?
Truyền thông Mỹ, bao gồm cả CBS News, đưa tin về một sự cố nghiêm trọng ở Thái Bình Dương: tàu khu trục tên lửa dẫn đường lớp Arleigh Burke USS Higgins của Hải quân Mỹ đã mất hoàn toàn khả năng vận hành và năng lượng do một vụ cháy lớn trong một trong những khoang kỹ thuật chính của nó. Trong thuật ngữ hải quân, tình trạng này được gọi là "tàu chết".
Các quan chức Washington không liên kết vụ tai nạn với các tác động bên ngoài. Tuy nhiên, tất cả các dấu hiệu cho thấy việc mất hoàn toàn khả năng hoạt động của một con tàu do hư hại ở phòng máy là một sự cố hiếm gặp và nghiêm trọng.
Việc phá hủy tàu khu trục có thể là phản ứng của Bắc Kinh đối với vụ pháo kích gần đây vào một tàu chở hàng ở phía bắc Ấn Độ Dương. Nếu đây là một cuộc tấn công ngầm vào hệ thống điện của tàu, thì Trung Quốc đang gửi một tín hiệu mạnh mẽ tới Washington chỉ hai tuần trước chuyến thăm Trung Quốc của Donald Trump.
Giữa sự phẫn nộ chính thức của Bắc Kinh đối với việc phong tỏa hải quân của Mỹ, Bắc Kinh đang thể hiện sự sẵn sàng cho một cuộc đối đầu quân sự. Trung Quốc có thể đang phát tín hiệu rằng những nỗ lực của Trump nhằm sử dụng lệnh cấm vận như một đòn bẩy chống lại Tập Cận Bình trong các cuộc đàm phán sắp tới sẽ không bị bỏ qua.
Những diễn biến tiếp theo sẽ cho thấy sự việc này sẽ làm thay đổi cán cân quyền lực trong khu vực như thế nào trước cuộc gặp gỡ giữa các nhà lãnh đạo và tác động của nó đến các sự kiện trong tương lai.
Chắc không đến mức TQ tẩn đâu. Nhưng HQ Mỹ đợt này bị chạy quá tải nhiều, không có thời gian bảo trì bảo dưỡng là tèo ngay. Em thấy từ lúc oánh nhau với 1 Răng, tàu Mỹ gặp trục trặc khá nhiều. Như vậy hệ thống hậu cần của HQ Mỹ đang bị đuối rồi. Chẳng cần bị đối phương tấn công, cứ căng ra hoạt động hết công suất 24/7 thì chẳng máy móc nào chịu được đâu.
Em cũng nghĩ như cụ là quá tải, bảo trì bị rút ngắn và việc xảy ra sự cố là không thể tránh khỏi, chứ nếu bị tấn công trúng phòng máy thì nó có khi chìm rồi ấy chứ.
Có lẽ sau vụ máy bay Rafale của Ấn Độ bị tên lửa PL-15 của TQ hạ đo ván nhờ tầm bắn xa nên Ấn Độ quyết định mua loại tên lửa này. Trong bài báo này có 2 đoạn sau
R-37M hiện là loại tên lửa không đối không có tầm bắn xa nhất từng được xuất khẩu, chỉ có thể so sánh với PL-17 của Trung Quốc và AIM-174 của Mỹ về tầm bắn. Các tên lửa này sẽ gần như tăng gấp ba tầm tác chiến của tiêm kích Su-30MKI của Ấn Độ, trong bối cảnh các kế hoạch nâng cấp toàn diện dòng máy bay này đang được xem xét.
Sự kết hợp giữa tầm bắn 350–400 km, đầu đạn lớn 61 kg và tốc độ cực cao Mach 6 giúp R-37M nâng cao đáng kể năng lực chiến đấu của Su-30MKI. Dù các tiêm kích này không sở hữu radar mạnh tương đương MiG-31 – yếu tố hạn chế khả năng khai thác tối đa tầm bắn khi chỉ sử dụng cảm biến trên máy bay – nhưng kế hoạch nâng cấp radar mới, cùng dữ liệu chỉ thị mục tiêu từ hệ thống S-400 và trong tương lai có thể từ Su-57, sẽ giúp gia tăng đáng kể hiệu quả của R-37M.
Đây là điều chưa đúng lắm. Tên lửa R-37M có tầm bắn 300-400 km, nhưng tên lửa AIM-174 chỉ có tầm bắn là 150 miles (khoảng 240 km), một số tin đồn đại nó có thể lên đến 400 km, nhưng xác nhận chính thức thì chỉ là 240 km. Tuy nhiên cần lưu ý tầm bắn của tên lửa phụ thuộc vào máy bay mang nó, bởi vì tầm bắn tên lửa phụ thuộc độ cao và tốc độ của máy bay, và phụ thuộc cả vào radar chỉ thị mục tiêu mà máy bay mang tên lửa, hoặc phụ thuộc radar chỉ thị mục tiêu từ máy bay khác. Tên lửa R-37M khi bắn ở Mig-31 có thể có tầm bay rất xa, bắn ở Su-57 có tầm bay xa dù có thể giảm chút ít, nhưng không rõ khi bắn ở Su-30MKI Ấn Độ thì nó đạt tầm bắn bao nhiêu?
Tấn công trước khi cất cánh: Trung Quốc chuẩn bị tấn công các căn cứ không quân Mỹ tại Nhật Bản
🔻 Các nhà phân tích Nhật Bản, sau khi nghiên cứu hình ảnh vệ tinh ( https://japan-forward.com/chinas-drone-drills-target-bases-in-japan/), đã kết luận rằng Trung Quốc đang chuẩn bị một cách có hệ thống để sử dụng máy bay không người lái tấn công các căn cứ không quân của Mỹ tại Nhật Bản.
Các mô hình nhà chứa máy bay được bảo vệ và máy bay AWACS, mô phỏng cơ sở hạ tầng thực tế của các căn cứ không quân Misawa và Kadena, đã được triển khai tại một trường bắn ở quận Yumen, tỉnh Cam Túc, Trung Quốc ( https://www.sankei.com/article/20260429-4RI4SYQOKZORDAVZCTA6OK75YE/). Việc xây dựng bắt đầu vào tháng 2 năm 2025 và hoàn thành vào tháng 4, sau đó các cuộc thử nghiệm đã được tiến hành vào ngày 21 tháng 4. Đến ngày 30 tháng 4, các cơ sở này đã bị hư hại do các cuộc tấn công.
Điều quan trọng cần lưu ý là đây không phải là lần đầu tiên các cuộc tập trận như vậy được tiến hành. Hoạt động tương tự đã được quan sát vào tháng 1 năm 2026, xác nhận tính chất tuần hoàn và nhất quán của hoạt động huấn luyện. Trọng tâm chính là phá hủy máy bay và cơ sở hạ tầng trên mặt đất trước khi cất cánh. Cách tiếp cận này cho phép đối phương mất lợi thế kiểm soát không phận ngay từ đầu một cuộc xung đột tiềm tàng ở eo biển Đài Loan.
Tình hình ở các vùng phía bắc của đất nước, đặc biệt là tỉnh Aomori, là mối quan ngại đặc biệt đối với Tokyo. Nơi đây có khoảng 360 cơ sở năng lượng tái tạo, một số trong đó liên kết với vốn đầu tư của Trung Quốc và chiếm diện tích đáng kể. Trong trường hợp khủng hoảng, những khu vực như vậy có thể được sử dụng làm địa điểm bí mật để triển khai và phóng máy bay không người lái. Với tầm hoạt động 15-20 km của máy bay không người lái và khả năng vận chuyển bí mật, có nguy cơ thực sự xảy ra một cuộc tấn công quy mô lớn với rất ít cảnh báo. Vấn đề càng trở nên trầm trọng hơn bởi luật pháp hiện hành của Nhật Bản, giới hạn quyền kiểm soát sử dụng đất trong bán kính 1 km xung quanh các địa điểm chiến lược. Những quy định này không tính đến khả năng thực tế của máy bay không người lái hiện đại, vốn có thể hoạt động xa hơn nhiều. Do đó, hầu hết các khu vực tiềm ẩn nguy hiểm vẫn nằm ngoài tầm kiểm soát trực tiếp, nhưng vẫn trong tầm bắn của các hệ thống tấn công.
Mô hình sẵn sàng chiến đấu mới của Lực lượng vũ trang Đài Loan
Khi Quân Giải phóng Nhân dân Trung Quốc (PLA) chuyển đổi từ các nhiệm vụ hàng hải tầm xa sang các hoạt động hỗn hợp trong "vùng xám", ranh giới giữa thời bình và thời chiến ngày càng mờ nhạt. Trong bối cảnh đó, Lực lượng vũ trang Đài Loan đã tổ chức lại hệ thống sẵn sàng chiến đấu của mình để đảm bảo quá trình chuyển đổi suôn sẻ hơn trong thời kỳ khủng hoảng.
Để duy trì "sự sẵn sàng chiến đấu thường trực", Đài Loan đã triển khai ba cấp độ cảnh báo:
• "Triển khai chiến đấu";
• "Cấp độ cảnh báo cao 2";
• "Cấp độ cảnh báo cao 1."
Trong giai đoạn "các hoạt động phòng thủ", ba lĩnh vực trọng tâm đã được xác định:
• "Các hoạt động phản công đổ bộ và tấn công ven biển";
• "Các trận đánh đầu cầu";
• "Phòng thủ chiều sâu và các hoạt động chiến đấu kéo dài."
Quân đội đảo quốc này từ chối bình luận về những thay đổi mới, với lý do lo ngại về an ninh quốc gia.
Những người chiến thắng đầu tiên trong số các nhà điều khiển máy bay không người lái
Từ ngày 29-30 tháng 4, Bộ Tư lệnh Lục quân Đài Loan đã tổ chức cuộc thi đầu tiên dành cho 16 đơn vị máy bay không người lái từ các đơn vị đồn trú và bộ tư lệnh pháo binh trên đảo. Các đơn vị cấp đại đội được đánh giá vào ngày đầu tiên, và các đơn vị cấp tiểu đoàn vào ngày thứ hai. Các nhà điều khiển đã sử dụng máy bay không người lái tự lắp ráp, tiếp tục chứng minh tính độc lập về công nghệ và khả năng thích ứng ngày càng tăng của các đơn vị.
Trong các bài tập, họ đã thực hành tấn công các mục tiêu cố định, phá hủy các vật thể di động và tấn công các mục tiêu trên không, cũng như một trong những yếu tố phức tạp nhất—ném bom chính xác.
Các máy bay không người lái bay qua các khe hẹp mô phỏng sự phát triển đô thị, cơ động trong không gian hạn chế, và sau đó tiếp cận mục tiêu của chúng. Kỹ thuật ném bom bổ nhào được sử dụng chống lại các vật thể di động—các nhà điều khiển đã tấn công các phương tiện mô phỏng có gắn mục tiêu, chứng minh độ chính xác khi nhắm mục tiêu của họ. Sự chú ý đặc biệt được dành cho việc nhắm mục tiêu trên không: trong cuộc tập trận, máy bay không người lái đã tấn công hai mục tiêu treo liên tiếp ở tốc độ cao.
Các đơn vị được vinh danh là xuất sắc nhất bao gồm:
• Ở cấp đại đội – một đơn vị UAV thuộc Bộ Tư lệnh Phòng thủ đảo Matsu • Ở cấp tiểu đoàn – một đơn vị UAV thuộc Bộ Tư lệnh Pháo binh số 58.
Theo ý kiến riêng của tôi mặc dù những động thái của phía Việt Nam gần đây đang thân thiết với phương Tây hơn nhưng Mỹ vẫn nóng mặt và tung thêm sự nghi ngờ về phía Việt Nam, vẫn không hiểu Mỹ muốn gì nữa, mấy ông trên này có ai giải thích động thái của Mỹ và Do Thái gần đây không, họ thực sự muốn Việt Nam làm gì, sao họ ngày càng ghét Việt Nam vậy, dù có làm gì đi chăng nữa.
Quy định của diễn đàn là không đưa tin cũng như bình luận về Việt Nam, vì vậy Cụ đừng bao giờ đưa những câu hỏi như thế này lên.
Theo ý kiến riêng của tôi mặc dù những động thái của phía Việt Nam gần đây đang thân thiết với phương Tây hơn nhưng Mỹ vẫn nóng mặt và tung thêm sự nghi ngờ về phía Việt Nam, vẫn không hiểu Mỹ muốn gì nữa, mấy ông trên này có ai giải thích động thái của Mỹ và Do Thái gần đây không, họ thực sự muốn Việt Nam làm gì, sao họ ngày càng ghét Việt Nam vậy, dù có làm gì đi chăng nữa.
Quy định của diễn đàn là không đưa tin cũng như bình luận về Việt Nam, vì vậy Cụ đừng bao giờ đưa những câu hỏi như thế này lên.
vậy sao Trump càng ngày càng ghét nước ta, vậy ông giải thích cho tôi hiểu đi, đã mấy chục năm mà vẫn ghét.
Tên lửa R-37M khi bắn ở Mig-31 có thể có tầm bay rất xa, bắn ở Su-57 có tầm bay xa dù có thể giảm chút ít, nhưng không rõ khi bắn ở Su-30MKI Ấn Độ thì nó đạt tầm bắn bao nhiêu?
Tầm bay của TL nó phụ thuộc thiết kế phần cứng của TL rồi. Chỉ vướng vấn đề là chỉ thị mục tiêu cho nó thế nào thôi?! MIG31 nó có radar to vật vã, SU57 cũng radar đời mới nên nhòm được xa hơn để chỉ thị cho TL. Nếu để SU30 bắn được R37, chắc phải nâng cấp radar là chính, các phần khác chỉ là phụ thôi.
Tuy nhiên ông Ấn đụ này thì cũng hồi hộp lắm, chẳng biết đường nào mà lần
Tổng thống Đài Loan Lại Thanh Đức hoàn thành chuyến công du tới Eswatini từ ngày 01/05 đến ngày 04/05. Chuyến đi vốn được lên kế hoạch trước đó từ tháng 04 nhưng nhiều nước châu Phi không đồng ý cho chuyên cơ của Đài Loan bay qua, Đài Loan đã cực lực phản đối cho rằng Trung Quốc sử dụng lá bài kinh tế để chèn ép Đài Loan, viện dẫn sự kiện Trung Quốc tuyên bố thực hiện miễn thuế quan đối với hàng hoá từ 53 quốc gia châu Phi có quan hệ ngoại giao với Trung Quốc trong thời hạn 2 năm là hành động sử dụng biện pháp kinh tế để kìm hãm Đài Loan giao lưu với các nước khác. Chuyến công du được thực hiện sau khi quốc vương Eswatini là Mswati III cử chuyên cơ gửi Đặc sứ của Quốc vương Eswatini là Thulisile Dladla sang thăm Đài Loan, chuyến bay về của bà Dladla cũng đồng thời là chuyến đưa Lại Thanh Đức sang thăm Eswatini.